Ghép xe
| ← Ch.38 | Ch.40 → |
Ninh Miên lại đang lướt diễn đàn trường, bài đăng mới tăng lên không ít.
Trong đó không thiếu những bài liên quan đến cô.
[Chủ thớt: Má ơi, chào mọi người, với tư cách là người hóng chuyện tuyến đầu lớp 1, tôi thật sự không chịu nổi nữa. Mấy ngày nay tôi thấy cái gì, trải qua cái gì, các bạn không tưởng tượng nổi đâu.
Suốt hai tuần rồi, Tiểu Miên của chúng ta không có một ngày nào không lấy thư tình Tạ Ứng viết ra. Ngồi tại chỗ, cầm phong bì màu hồng, xem đi xem lại. Nếu các bạn tinh ý, nhìn kỹ một chút, còn có thể thấy khóe miệng cô ấy khẽ cong lên một nụ cười rất bí ẩn.
Biết anh Ứng theo đuổi dữ dội rồi, nhưng không ngờ Ninh Miên lại đổ nhanh như vậy. ]
[Lầu 127: Hừ, các cậu chỉ nhìn đến mức đó thôi à? Không ai phát hiện hai ngày nay giày của Ninh Miên với Tạ Ứng là giày đôi sao? Tình cảm luôn thể hiện từ những chi tiết nhỏ! Người đang yêu sẽ vô thức chọn đồ giống nhau! Đạo lý này chẳng lẽ còn có người không hiểu???]
[Lầu 128: Tạ Ứng gửi thư tình là chuyện từ lâu rồi mà? Không phải chứ, không phải chứ, giờ Ninh Miên mới phản ứng lại à?]
[Lầu 129: Theo nguồn tin nội bộ, không chỉ là ngày nào cũng lấy ra, mà là lúc nào cũng lấy ra! Trời ạ! Lúc đầu còn đỏ mặt, giờ thì quen rồi, vừa xem vừa lẩm bẩm nữa kìa...]
[Lầu 130: Không lẽ cô ấy đang chép lại thư tình?! Đây là bài tập Tạ Ứng giao à?]
[Lầu 131: Hu hu hu ngọt quá đi mất, con gái tui cuối cùng không chỉ biết học nữa rồi, cũng biết đỏ mặt vì ngại rồi hu hu hu. ]
[Lầu 132: Ác ma à? Chép lại thư tình? Tình yêu của học sinh giỏi là vậy sao? Thế thì thôi khỏi cần????]
[Lầu 133: Xong rồi, nữ ma đầu khối tự nhiên của Minh Đức cũng không thoát nổi yêu sớm. Trường này sao thế? Còn cứu được không???]
[134: A a a a đang đi học đó! Làm gì vậy trời!]
Ninh Miên tắt điện thoại, tim giật nhẹ một cái, cúi xuống nhìn mười lá thư đặt trước mặt.
Đúng là ngày nào cô cũng xem, nhưng không phải vì muốn xem, mà là lớp học phân tích bản kiểm điểm vẫn chưa kết thúc. Ngoài luyện viết văn hàng ngày, cô còn có thêm một bài tập, đó là lấy mười lá thư này làm bản gốc, viết phản hồi cho từng lá. Không được dùng giọng điệu khách sáo, mà phải viết đúng những gì cô thật sự muốn nói.
Ninh Miên không kìm được mà nhớ lại mấy lời trên diễn đàn.
Mấy ngày nay sao cứ có người nói cô đỏ mặt?
Còn vì ngại nữa?
Cái khác thì chưa chắc, nhưng chuyện viết phản hồi thư này, chắc chắn là bị bí quá đỏ mặt thì đúng hơn.
Dù sao nếu để cô viết thật, cô chỉ cần ba chữ là xong. Không thì hai chữ, thậm chí một chữ cũng được.
Đã xem.
Đã đọc.
Ừ.
Nhưng rõ ràng không phù hợp với bài tập Tạ Ứng giao. Ninh Miên thở dài, chuyển mục tiêu sang Hà Tinh Vũ.
Sau một thời gian huấn luyện ma ⓠⓤ*ỷ, tỉ lệ viết đúng từ vựng của Hà Tinh Vũ đã từ 99% tụt xuống còn 70%. Ninh Miên thật sự đã đánh giá thấp trí nhớ của cậu ta, từ tử tế thì không nhớ nổi, còn từ chửi bậy lại nhớ cực nhanh, thậm chí tự học cũng được, chẳng cần ai ép.
Biết ép cậu ta học thuộc từ vựng là không khả thi, Ninh Miên đổi chiến lược, không cần viết đúng hoàn toàn, chỉ cần hiểu đại khái nghĩa của từ là được.
Tiếng Anh thì cùng lắm cũng chỉ cần biết vài từ để viết văn. Cô cũng không còn kỳ vọng Hà Tinh Vũ viết được bài hay, chỉ cần luyện thuộc mẫu là ổn, với cậu ta, học thuộc còn hơn tự viết.
Vì là chủ nhật, nhóm Hùng Khởi đang tập luyện trên sân khấu trong im lặng. Thỉnh thoảng liếc nhìn hai người ngồi ở góc, Hà Tinh Vũ hiếm khi yên tĩnh như vậy, nên bọn họ cũng cố tạo một môi trường học tập tốt.
"Tôi làm xong rồi! Xong rồi!"
Chưa đến 18 phút, Hà Tinh Vũ đã giơ bài lên, mặt đầy hớn hở: "Đoạn đọc hiểu này tôi hiểu hết rồi! Là nói về trí tuệ nhân tạo đúng không? Còn nói cái này sẽ ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống tương lai của con người đúng không?"
Ninh Miên nhận bài, dạy hơn hai tuần rồi, cuối cùng cũng nghe được một câu ra hồn, cô còn hơi xúc động, lập tức so đáp án.
Kết quả vẫn như cũ, năm câu sai cả năm.
Hà Tinh Vũ có chút hưng phấn: "Sao rồi? Đúng hết à?"
Ninh Miên im lặng một giây: "Cậu... không phải cậu nói là hiểu rồi à?"
Hà Tinh Vũ gật đầu, cậu ta thật sự nghĩ mình hiểu. Cầm lại bài, nói: "Thật mà! Tôi hiểu rồi! Đoạn đầu nói công nghệ đang phát triển, hiện nay trí tuệ nhân tạo đang giúp ích cho cuộc sống của chúng ta."
Ninh Miên liếc qua, đúng là ý đại khái như vậy. Đúng là phần mở đầu đang nói về bối cảnh AI, cô hơi nghi ngờ, lật sang phần câu hỏi phía sau.
Tác giả tin rằng sự phát triển của công nghệ sẽ mang lại điều gì cho con người?
A. Không giúp con người giảm bớt những công việc nhàm chán.
B. Có thể đe dọa ảnh hưởng của chính phủ.
C. Nâng cao hiệu suất làm việc hằng ngày.
D. Tăng tỷ lệ thu nhập của con người.
Câu hỏi đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, Ninh Miên thật sự không hiểu, đã nhìn ra công nghệ đang giúp ích rồi, sao Hà Tinh Vũ vẫn không chọn được đáp án đúng.
Ninh Miên kiên nhẫn: "Câu này phải tìm điểm định vị, bá·𝐦 💲·á·† quan điểm '𝒸𝖍ế·✝️' của tác giả."
Hà Tinh Vũ gãi đầu: "Trong này đâu có người c·ⓗế·𝐭 đâu?"
Vì còn có Hùng Khởi bọn họ ở đó, Ninh Miên cố nhịn: "𝒞●𝖍●ế●𝖙 này không phải là người 𝐜*♓*ế*т thật, ý tôi là phải tìm quan điểm của tác giả. Nếu tác giả không trực tiếp nói, thì xem lời của nhân vật khác, cũng có thể đại diện cho quan điểm của tác giả."
Hà Tinh Vũ gật gù: "Ồ! Hiểu rồi! Để tôi làm lại!"
Ninh Miên gật đầu.
Có lẽ vì đã đọc qua rồi, Hà Tinh Vũ sửa rất nhanh, chưa đầy hai phút đã đưa đáp án mới.
Cậu ta tự tin hẳn: "Lần này thì sao? Đúng chưa?"
Ninh Miên không nhịn được 💰1ế●✝️ 𝒸♓ặ●𝖙 tay: "Mắt cậu... có thể nhìn kỹ đáp án một chút được không? Không phải 'giúp', mà là 'không giúp'. Có chữ little, cậu thấy không?"
Hà Tinh Vũ ngơ ngác một lúc, rồi rút bài về.
Một câu đã làm hai lần, cơ hội 50-50, Ninh Miên thật sự không tin cậu ta vẫn chọn sai. Cô còn đang nghĩ lát nữa chuyển sang câu khác thế nào, thì Hà Tinh Vũ đã đưa bài lên lần nữa.
Hà Tinh Vũ cẩn thận thăm dò: "Lần này... đúng rồi chứ?"
Đúng cái đầu cậu.
Ninh Miên nghẹn lời, bắt đầu nghi ngờ cậu ta đang cố tình phá hoại tâm lý mình.
Cô mặt không cảm xúc, lần đầu tiên thấy vị trí thứ hai lại dễ chịu đến vậy. Ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Ứng không xa, hay là cô nói với cậu, cô không muốn học văn nữa. Chưa nói đến việc phải đọc thư rồi còn viết lại, riêng Hà Tinh Vũ thôi cũng đủ làm cô bực muốn ռ*ổ †υ𝐧*🌀.
Hơn hai tuần rồi, cô lại đang dạy một con heo.....
Hà Tinh Vũ lại còn rất có lý: "Tôi thấy trong bài có nhắc đến chính phủ mà."
Ninh Miên hít sâu một hơi. Câu hỏi ở đoạn đầu, cậu ta lại đi tìm đáp án ở đoạn hai, mà còn tự tin như vậy: "...Hà Tinh Vũ, cậu biết vì sao trường Minh Đức phải dùng xếp hạng tháng để chia lớp không?"
Hà Tinh Vũ thật sự không biết, mặt đầy chân thành: "Tại sao?"
"Ngày xưa trường Minh Đức chưa chia lớp theo thứ hạng. Có tin đồn là có một anh khóa trên luôn đứng nhất khối. Sau đó lớp anh ấy có một bạn chuyển đến, ba mẹ bạn đó quyên tặng cho trường một tòa nhà và nửa cái thư viện, nên bạn ấy được vào lớp thực nghiệm tốt nhất của Minh Đức."
Hà Tinh Vũ nghe mà ngơ ngác, gật đầu.
"Thầy cô và bạn bè đều không ngờ, đàn anh đó lại thích đàn chị kia ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng may là hai người không đến với nhau."
Hà Tinh Vũ nghe đến đây còn hào hứng: "Sao lại không đến với nhau?"
Ninh Miên: "Vì anh ấy không thể tưởng tượng nổi vợ tương lai của mình lại đứng cuối khối. Thế là anh ấy quyết định mỗi ngày đều dạy chị gái kia học. Kết quả, chị gái kia càng học càng kém, càng học càng kém, đàn anh tức quá phải nhập viện."
Hà Tinh Vũ cảm thấy như bị đá đểu: ".........."
"Sau đó, để tránh việc sau này còn có học sinh bị chọc tức đến nhập viện, từ khóa đó trở đi trường đổi cách chia lớp, dù cậu có quyên bao nhiêu tiền, vẫn phải vào lớp đúng thực lực." Ninh Miên cố giữ bình tĩnh: "Hà Tinh Vũ, tôi thật sự cảm ơn cậu."
Hà Tinh Vũ không nhịn được hỏi thêm một câu: "...Cảm ơn tôi cái gì?"
Đến mức này rồi mà cậu ta còn hỏi được, đầu Ninh Miên trống rỗng, nói thẳng luôn: "Cảm ơn cậu giúp tôi hiểu chính sách này vĩ đại đến mức nào. Nếu trường ngu hơn một chút, tôi đã không cần đợi đến hôm nay, đã sớm... Mang bài về làm lại hết cho tôi!"
Tạ Ứng trên sân khấu cùng Hùng Khởi bọn họ đều nghe thấy, không nhịn được bật cười.
Hà Tinh Vũ tủi thân cầm bài đi, lại lôi từ điển tiếng Anh ra, chui vào góc tự làm tiếp. Tạ Ứng xuống sân khấu, đứng cạnh Ninh Miên.
Bao nhiêu cố gắng bấy lâu, Ninh Miên cảm thấy như công cốc.
Ngay cả không suy nghĩ, khoanh bừa một đáp án còn có thể trúng, vậy mà Hà Tinh Vũ dùng não lại vẫn sai.
"Tôi..." Ninh Miên biết mình vừa mắng bạn của Tạ Ứng là không đúng: "Tôi không cố ý mắng Hà Tinh Vũ đâu."
"Biết mà, tôi có trách cậu đâu." Tạ Ứng ngồi xuống ghế bên cạnh, cười nhẹ: "Cậu ta vốn đã không nhớ lâu, cậu mắng đúng rồi. Mắng thêm vài lần thì mới nhớ."
Khóe miệng Ninh Miên giật nhẹ.
Nếu Tạ Ứng mà dùng giọng điệu này với Vân Sơ, chắc cô đã động tay với cậu rồi.
"Nhưng mà chỉ lo kèm cậu ta thôi à? Bài tập tôi giao cho cậu đâu?" Tạ Ứng cúi mắt, nhìn tờ giấy trắng Ninh Miên để sang một bên: "Đáng ra đọc một lá viết một lá, kéo dài hơn một tuần rồi mà vẫn chưa xong?"
Lẽ ra Ninh Miên phải biết Tạ Ứng đang chờ cô ở đây.
Có vay có trả.
"Khó viết đến vậy à?" Tạ Ứng cầm một tờ giấy, ngẩng lên nhìn cô: "Hay là tôi làm mẫu cho cậu?"
Đúng là Ninh Miên không biết bắt đầu từ đâu: "Ừ."
"Được, lá đầu tiên còn hơi lạ, viết kín đáo chút. Mở đầu, lùi hai ô, rồi viết, 'Gửi bạn học Tạ Ứng thân mến. '"
Ninh Miên: ".........."
"Xuống dòng, 'Chào cậu, đây là lần đầu tiên tôi nhận được thư của cậu, tôi rất thích. '"
Ninh Miên khẽ nhíu mày.
Tạ Ứng vẫn chưa nhận ra có gì sai: "Có lẽ cậu không biết, từ lần đầu tiên gặp cậu..."
Nghe đến đây, Ninh Miên càng thấy sai sai. Trả lời một bản kiểm điểm, sao lại phải mở đầu như vậy? Trọng tâm của cô chẳng phải nên là rộng lượng tha thứ cho cậu sao? Sao lại kéo đến lần đầu gặp mặt?
"Đừng nói nữa." Ninh Miên sợ Tạ Ứng càng nói càng lệch hướng, giật lại tờ giấy: "...Để tôi tự nghĩ đi."
Tạ Ứng cười khẽ một tiếng, không ép nữa, đưa lại giấy cho cô.
Thật ra cậu cũng không định để cô viết như vậy. 𝐐⛎🔼.ռ 𝒽.ệ của hai người đã tốt hơn trước rất nhiều, mấy câu đùa kiểu này cũng trở nên tự nhiên hơn.
Có lẽ chính Ninh Miên cũng không biết, khi cô ngại, vành tai sẽ hơi ửng hồng.
Giành lại tờ giấy, Ninh Miên cúi đầu, nghĩ xem rốt cuộc nên viết gì.
Điện thoại bỗng rung lên. Cô liếc nhìn màn hình.
Là Lâm Uyển gọi tới.
Ninh Miên không nói gì, cầm điện thoại đứng dậy, ra khỏi nhà kho rồi mới bắt máy.
"Mẹ?"
"Đưa điện thoại cho tôi! Lâm Phi Chấn! Anh còn là đàn ông không!"
Ninh Miên sửng sốt.
Có lẽ Lâm Uyển vô tình bấm gọi cho cô.
Nhưng, Lâm Phi Chấn? Là chú Lâm lần trước?
Giọng trong điện thoại vẫn tiếp tục, Lâm Uyển gần như hét lên: "Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, Ninh Hồng Đức chuyển tiền cho tôi xong thì sẽ đưa cho anh! Anh còn muốn gì nữa! Vẫn chưa đủ à?"
"...."
Ninh Miên khựng lại một chút, không hiểu tại sao Lâm Uyển lại nhắc đến Ninh Hồng Đức với Lâm Phi Chấn kia.
"Anh không phải đã hứa, lấy được số tiền này sẽ đưa tôi với Miên Miên đi Hồng Kông sao? Không phải anh nói sẽ cho chúng tôi sống tốt hơn à? Sao anh có thể nuốt lời như vậy!"
Cuộc gọi đột ngột bị cúp.
Ninh Miên đứng im tại chỗ, gọi lại. Trong điện thoại, tình cảnh của Lâm Uyển nghe không ổn chút nào. Dù biết mình không nên xen vào chuyện này, cô vẫn không nhẫn tâm được, nhưng đầu dây bên kia đã bận.
Ninh Miên đứng ngoài một lúc, để gió thổi qua, rồi quay lại nhà kho, khuôn mặt không biểu cảm, cúi đầu thu dọn đồ.
"Sao vậy?" Tạ Ứng hỏi.
Tay Ninh Miên vẫn không dừng lại, khuôn mặt cứng đờ: "Nhà tôi có chút việc, phải về một chuyến."
"Tôi đưa cậu đi nhé?"
"Không cần."
"Vậy cậu để đồ ở đây đi, tối chắc vẫn quay lại mà?"
Ninh Miên khựng lại, suýt quên mất: "Ừ, vậy tôi để ở đây."
"Ừ."
"Cảm ơn."
Không còn thời gian đi xe buýt, Ninh Miên gọi thẳng taxi, cố đến nhà Lâm Uyển nhanh nhất có thể.
Lâm Phi Chấn đã đi rồi. Trong nhà bị lục tung, đồ đạc bừa bộn. Lâm Uyển ngồi dưới đất, lặng lẽ khóc.
Ninh Miên nhặt chiếc gối rơi dưới sàn, đặt lại lên sofa: "Mẹ..."
"...Không còn gì nữa rồi."
Ninh Miên rũ mắt, nhìn thấy chai rượu đổ lăn dưới đất, rồi nhìn lên gương mặt Lâm Uyển, đường kẻ mắt đã lem nhem. Người phụ nữ vốn luôn xinh đẹp, gọn gàng, lần đầu tiên xuất hiện trước mặt cô trong bộ dạng chật vật như vậy.
Trước đây, Lâm Uyển lúc nào cũng 🍳𝖚-ⓨế-𝐧 r-ũ, luôn mỉm cười, tựa vào vòng tay của hết người đàn ông này đến người đàn ông khác.
Bà có thể nhảy múa một mình trong nhà, thỉnh thoảng ngân nga vài câu hát cũ không rõ tên. Trông bà như người luôn tin vào tình yêu, có thể dễ dàng rung động với bất kỳ ai xuất hiện bên cạnh, và cũng khiến người khác yêu mình.
Nhưng lần này không giống.
"Sao mẹ toàn gặp phải mấy kiểu đàn ông như vậy chứ, ba con như vậy, Lâm Phi Chấn như vậy, người này cũng vậy, người kia cũng vậy, mẹ nó, bọn họ đều giống nhau cả."
"Sao... sao mẹ không tìm được một chỗ dựa nào vậy?"
"Miên Miên, tại sao chứ, rõ ràng đã nói rồi, đợi có tiền là chúng ta sẽ đi Hồng Kông, đi Hồng Kông, mẹ còn tưởng... Sao mẹ lại nghĩ như vậy... Mẹ từng nghĩ sẽ cho con một cuộc sống ổn định."
Ninh Miên không biết hết mọi chuyện, nhưng từ lời Lâm Uyển cũng hiểu được phần nào.
Lâm Phi Chấn là một kẻ lừa đảo, chiếc xe mỗi ngày đến đón Lâm Uyển là xe thuê, túi xách hàng hiệu là đồ giả, ngay cả cái tên cũng không phải thật.
Chính Lâm Uyển đã chủ động gọi cho Ninh Hồng Đức, xin một khoản tiền lớn, đồng thời tiết lộ việc Ninh Miên đã lâu không về nhà.
Tổng cộng sáu mươi vạn, Lâm Uyển định đưa hết cho Lâm Phi Chấn. Bà muốn dùng sáu mươi vạn này đổi lấy sáu mươi năm sau. Nhưng trong kế hoạch của Lâm Phi Chấn, chưa bao giờ tồn tại chữ tương lai.
Tiền mới nhận được hai phần ba, chưa lấy hết số còn lại, ông ta đã quay lại tìm Lâm Uyển hỏi tiền. Cuối cùng hai người lật bài ngửa.
Lâm Uyển vừa nói vừa khóc, đến tận nửa đêm mới ngủ thiếp đi.
Ninh Miên tranh thủ nhìn điện thoại, nửa tiếng trước, Tạ Ứng đã nhắn cho cô hai tin Wechat.
[XY: Nghiêm trọng không?]
[XY: Tôi mang đồ của cậu lên nhà rồi, về thì tìm tôi. ]
Ninh Miên dọn nốt túi rác cuối cùng, đứng ở cửa, nhìn lại căn nhà một lần nữa, tắt hết đèn, rồi bước ra ngoài, gọi xe.
[Ninh Miên: Không sao rồi. ]
Cô né tránh câu hỏi 'có nghiêm trọng không': [Tôi về ngay đây. ]
Nhìn giờ, bình thường Tạ Ứng hoạt động buổi tối, nhưng giờ này cô về cũng quá muộn rồi, có khi Tạ Ứng đã ngủ.
[Ninh Miên: Trong cặp cũng không có gì quan trọng. ]
[Ninh Miên: Sáng mai tôi qua lấy, tiện đi học cùng luôn. ]
[Ninh Miên: Được không?]
......
Vì Tạ Ứng, sáng hôm sau Ninh Miên đi học bằng taxi.
Đêm qua từ chỗ Lâm Uyển về đã muộn, cô chỉ kịp dọn dẹp sơ qua, gần như chưa ngủ đã bị báo thức đánh thức, sau đó lên Tầng, đi cùng Tạ Ứng.
Ninh Miên tựa đầu vào cửa kính, buồn ngủ đến mức mắt díp lại.
Tạ Ứng liếc nhìn cô một cái, tối qua quá muộn, cậu không đợi được tin nhắn của Ninh Miên. Sáng dậy mới thấy tin gửi lúc hơn ba giờ, cũng là lúc cô vừa về.
Ninh Miên né tránh câu hỏi của cậu, không nói có nghiêm trọng hay không, chỉ bảo không sao. Cậu biết Ninh Miên không phải kiểu người dễ bộc lộ cảm xúc. Với người thân còn vậy, với người ngoài lại càng khó.
Có lẽ chỉ có vài lần lúc mới quen, cũng chính là lần đầu bọn họ gặp nhau. Lúc ấy Ninh Miên còn nhỏ hơn một chút, còn có thể nói vài câu thật lòng với người lạ.
Nhưng ở độ tuổi này, dù là người chẳng liên quan, cô cũng không nói gì với cậu, mà giữ tất cả trong lòng, tự mình tiêu hóa.
Tạ Ứng ↪️ở.ℹ️ á.ο khoác đồng phục, khi xe xóc nhẹ, đầu Ninh Miên lệch khỏi cửa kính, cậu định dùng áo khoác che lại.
Nhưng áo còn chưa kịp phủ lên, xe rung một cái, Ninh Miên trực tiếp ngã vào vai Tạ Ứng.
Cơ thể Tạ Ứng cứng lại, vô thức nhìn vào gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt của bác tài.
......Có cảm giác như bị nhìn thấu.
Ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt nhanh, kính xe sạch sẽ, phản chiếu bóng hai người, cô gái hơi nghiêng người, gương mặt trắng trẻo nhưng mờ ảo, tựa vào vai Tạ Ứng.
Vì động tác này, Tạ Ứng còn cảm nhận được mái tóc cô khẽ chạm vào cổ, có chút ngứa, nhưng nhiều hơn là một mùi hương dịu ngọt của thiếu nữ.
Không biết qua bao lâu, xe dừng lại. Hai người phía sau đều ngủ mất, bác tài chờ một lúc, rồi lên tiếng: "Các bạn nhỏ, các cháu không sợ đi học muộn à?"
Ninh Miên mơ màng mở mắt, định động đậy đầu thì phát hiện có gì đó đang đè lên đầu mình.
Không biết từ lúc nào Tạ Ứng cũng ngủ mất, còn tựa sát bên cô. Nhưng với tư thế hiện tại, rõ ràng là cô dựa sang trước, rồi Tạ Ứng mới dựa lại theo, nghĩ kỹ thì cũng không thể trách cậu hết được.
Ninh Miên giơ tay, chọc nhẹ vào cánh tay cậu, lúc này mới nhận ra áo khoác của cậu vẫn đang phủ trên người mình: "Tạ Ứng, đến trường rồi."
Tạ Ứng chậm rãi mở mắt, "ừ" một tiếng.
"Tôi ngủ từ lúc nào vậy? Sao cậu không đẩy tôi ra?" Ninh Miên xoa cổ, có hơi cứng: "Nếu cậu buồn ngủ thì cứ đẩy tôi ra mà nghỉ cho thoải mái, ngủ kiểu này không khó chịu à?"
Tạ Ứng lắc đầu, đưa tiền cho tài xế: "Tôi cũng không biết."
Thấy bác tài liếc nhìn, Tạ Ứng mở cửa xe, ho nhẹ một tiếng: "Với lại nghỉ ngơi như vậy, tôi cũng không thấy khó chịu."
Ninh Miên: "........."
Nhưng cô thì có.
Hai người mua chút đồ ăn sáng gần trường rồi cùng vào lớp. Trên đường, Ninh Miên đã ăn kha khá, cô cắn nốt miếng bánh cuối cùng, uống gần hết cốc sữa đậu nành, vừa ngồi xuống đã chuẩn bị lấy vở ra.
Vân Sơ nghiêng người qua, vỗ vai cô: "Tiểu Miên, sáng nay cậu đi cùng Tạ Ứng à?"
Ninh Miên suýt quên nuốt miếng bánh, "hả" một tiếng: "Cậu nhìn thấy à?"
Vân Sơ lắc đầu: "Tớ không thấy, nhưng có người bắt gặp, nói hai cậu cùng xuống xe."
Ninh Miên nhất thời không biết nói gì.
Dù cô và Tạ Ứng ở trên dưới cùng một tòa nhà, nhưng cùng vào lớp với nhau thì đếm trên đầu ngón tay.
"Không nhìn nhầm chứ? Hay là hai cậu bình thường vẫn đi taxi cùng?" Vân Sơ suy đoán theo nhóm chat bí mật: "Thế sao lúc nào cũng vào lớp riêng lẻ, là không muốn người khác biết à?"
"Không phải." Ninh Miên mím môi: "Bình thường tớ đi xe buýt."
"Gì cơ?"
"Thì là..."
Ninh Miên chợt nhớ ra học sinh trường Minh Đức đa phần không có trải nghiệm đi xe buýt.
Vân Sơ mở to mắt, không hiểu nổi: "Ở gần thế mà không đi taxi cùng? Có phải thêm một người là đắt hơn đâu, đi xe buýt vừa lâu vừa xóc."
Không đắt hơn.
Xe buýt lại tốn thời gian.
Đầu Ninh Miên đơ ra, cô thật sự chưa từng nghĩ đến việc đi chung taxi với Tạ Ứng. Không chỉ vì xe buýt lâu và xóc, mà một mình cô thì không đủ tiền đi taxi, nhưng hai người chia đôi thì chi phí giảm một nửa, vậy mà trước giờ cô chưa từng nghĩ tới.
Ninh Miên quay người, chậm rãi uống sữa đậu nành. Tạ Ứng đưa cho cô một viên kẹo, thấy cô không phản ứng.
Tạ Ứng giơ tay quơ quơ trước mặt cô: "Sao vậy?"
Ninh Miên: "...Tôi đang nghĩ chuyện ghép xe."
"Ghép xe?"
Tạ Ứng nghiêng đầu nhìn cô.
"Ừm, tôi nghĩ..." Ninh Miên nói rất nghiêm túc: "Sau này chúng ta đi học cùng đi."
Tạ Ứng không tin nổi: "Đi học cùng?"
Không hiểu sao, chỉ là một câu hỏi bình thường như vậy, tim Ninh Miên lại đập mạnh một nhịp, có chút rối loạn khó tả.
...Rõ ràng cậu cũng đâu nói gì quá đáng.
"Ừ, cùng nhau."
Ninh Miên ngẩng đầu, như đã hạ quyết tâm, lặp lại một lần nữa: "Tôi nói là, tôi muốn đi học cùng cậu... cùng ghép xe."
| ← Ch. 38 | Ch. 40 → |
