Truyện:Nắng Hạ Không Phai - Chương 54

Nắng Hạ Không Phai
Trọn bộ 76 chương
Chương 54
0.00
(0 votes)


Chương (1-76)

Chương 54

Nhón gót chân, nhẹ nhàng ♓*ô*ⓝ cậu


Chu Úc Đinh dĩ nhiên sẽ không từ chối yêu cầu của Khương Di.  

Nhìn sảnh khách sạn đông đúc người qua lại, cậu chỉ tay về phía quảng trường đài phun nước bên ngoài, bảo: "Ra bên kia đi."

Trận mưa lâm râm rả rích cả ngày cuối cùng cũng tạnh hẳn vào buổi tối.  

Mặt đất ướt sũng, đọng lại không ít vũng nước lớn nhỏ.

Chu Úc Đinh xách hộp bánh kem đi phía trước, Khương Di nhắm mắt nhắm mũi bước theo sau.  

Mặt đường ẩm ướt có chút trơn trượt, hơn nữa hệ thống đèn đường ở khu vực này không được sáng cho lắm, Khương Di không chú ý nên suýt chút nữa hụt chân ngã.

Cũng may Chu Úc Đinh nhanh tay lẹ mắt, kịp thời túm lấy cánh tay đỡ cô đứng vững.

"Cẩn thận chút." Cậu trầm giọng nhắc nhở. ​" Cậu nhóc hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt mặt đi chỗ khác không thèm bận tâm, thế nhưng bàn tay đang nắm tay cô bé thì quyết không buông ra.

Khương Di cũng được một phen hú vía, liên tục gật đầu: "Ừm, tớ biết rồi."​Cảm giác về nụ 𝐡.ô.𝓃 đầu đời thật khó để miêu tả bằng lời.

Lời thì nói vậy, nhưng ánh mắt cô vẫn cứ chốc chốc lại nhìn trộm lên gương mặt Chu Úc Đinh.  

Trận mưa ở Lam Thành vừa dứt là Chương Tịnh sẽ đưa cô rời đi ngay. Không có gì bất ngờ thì đêm nay có lẽ là lần cuối cùng họ được gặp nhau, Khương Di đương nhiên muốn nắm bắt cơ hội để ngắm Chu Úc Đinh nhiều hơn một chút. ​" Dứt lời, cậu đưa mắt ra hiệu: "Nắm lấy tay tớ này, mắc công lại ngã.

Chu Úc Đinh như mọc thêm mắt sau gáy, bước chân cậu khựng lại: "Nhìn đường đi, nhìn tớ làm gì?"​"Con gái thì được phép tùy tiện thơm người khác chắc?

"Ơ ——" Khương Di mím môi, mặt hơi nóng lên, nhưng vẫn đánh bạo nói: "Nhìn cậu không được sao?"​Khương Di nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt, hốc mắt cô chợt n_óⓝ_𝐠 r🅰️_ռ.

Không khí bỗng chốc im ắng, một lúc sau, Chu Úc Đinh khẽ bật cười thấp giọng. ​Biểu cảm trên mặt Chu Úc Đinh lúc này trông vô cùng buồn cười, cậu cứng giọng đáp: "Dạ, con biết rồi, con cúp máy đây.

"Được chứ, sao lại không được, Khương đại tiểu thư muốn nhìn thế nào cũng được hết." Dứt lời, cậu đưa mắt ra hiệu: "Nắm lấy tay tớ này, mắc công lại ngã."​Cả hai đều mặc áo cộc tay, cứ cái đà này thì kiểu gì cũng thành bữa tiệc cho muỗi.

Khương Di ngoan ngoãn vươn tay níu chặt lấy cánh tay cậu. ​"

Hơn 8 giờ tối, đài phun nước ở trung tâm quảng trường đang biểu diễn nhạc nước. Những cột nước và ánh đèn thay đổi linh hoạt theo giai điệu, xung quanh có rất nhiều người vây xem và chụp ảnh.  

Cả hai đều không muốn chen chúc vào đám đông nên chọn xuyên qua dòng người, đi về phía khu vực nghỉ ngơi ở rìa quảng trường. ​Đúng lúc này, có hai bóng dáng nhỏ bé đang nắm tay nhau đi về phía này.

Thành phố sau cơn mưa như được gột rửa sạch sẽ, bóng đêm 𝖒ô●𝓃●g lung mang một vẻ đẹp say đắm lòng người.  

Ngoại hình của hai người quá mức nổi bật, suốt dọc đường đi không khỏi thu hút những ánh nhìn ngoái lại của người qua đường. Khương Di tuy ngượng ngùng nhưng quyết không buông tay cậu ra. ​Sau khi ước xong, cô thổi tắt nến, Chu Úc Đinh rất nhiệt tình vỗ tay cổ vũ, nói: "Bạn nhỏ Khương Di, sinh nhật vui vẻ nhé.

Đến khu nghỉ ngơi, dưới tán cây bồ đề có đặt mấy chiếc ghế và bàn bằng gỗ.  

Chu Úc Đinh đặt hộp bánh kem lên bàn, tháo ruy-băng và mở hộp ra, bảo: "Cắm nến nhé."​Im lặng một lát, cô tự xốc lại tinh thần của mình, ngẩng đầu lên nở một nụ cười, đang định nói "Được rồi, ôm một cái nào" thì bỗng nhiên, trước mắt cô tối sầm lại.

Chiếc bánh kem không quá lớn, trên mặt bánh dùng bánh quy xếp thành chữ "Mười Tám", xung quanh trang trí bằng trái cây và hạt chocolate. ​"

Khương Di chỉ vào một hình thù giống động vật trên mặt bánh, tò mò hỏi: "Đây là con chuột?"​Chúc Tiểu Khương sinh nhật vui vẻ nhé, khi nào rảnh rỗi nhớ ghé nhà bà chơi, ăn thêm nhiều bánh kem vào nha.

Vẻ mặt Chu Úc Đinh cứng đờ: "Chuột đâu mà chuột, rõ ràng là con thỏ mà."​"

Cả hai người bọn họ đều sinh năm con thỏ, hèn gì cậu lại chọn làm hình con thỏ. Nhưng nhìn đi nhìn lại, cái hình này trông giống con chuột thật. ​"

Chu Úc Đinh hỏi: "Không giống chút nào à?"​"

"Không có, giống lắm." Khương Di nghiêng đầu nhìn cậu: "Chu Úc Đinh, bánh kem này là cậu tự làm sao?"​" Khương Di có chút sợ hãi: "Trong phim mấy cảnh ngày tận thế cũng y chang như thế này này.

Chu Úc Đinh chém đinh chặt sắt phủ nhận: "Không phải."​không tính đâu, nếu cố đấm ăn xôi thì chắc tính được một nửa.

"Thật không đấy?"​"

"Thật mà, lần trước không phải cậu khen bánh bà ngoại làm ngon sao, hôm nay cũng là bà làm đấy. Tớ lớn ngần này rồi đã bao giờ bước chân vào bếp đâu."​Đến khu nghỉ ngơi, dưới tán cây bồ đề có đặt mấy chiếc ghế và bàn bằng gỗ.

Khương Di không hề thất vọng, cô chỉ cảm thấy hơi lạ, chiếc bánh kem này xét về mặt tạo hình thì có vẻ hơi dưới phong độ của bà ngoại một chút. ​Cô nhóc lẩm bẩm một hồi rồi bắt đầu đoán mò: "Có phải tại hôm nay ở trên lớp tớ thơm cô giáo dạy Văn một cái nên cậu không vui đúng không?

Chu Úc Đinh đang bóc nến ra thì bỗng nhiên điện thoại trong túi quần đổ chuông liên hồi.  

Cậu móc ra xem, màn hình hiển thị cuộc gọi từ Lý Bội Lan. ​Bóng tối trao cho con người ta lòng dũng cảm, và cũng tiếp thêm cho cô động lực để làm "chuyện xấu".

Vì hai người đang ghé đầu sát vào nhau nên Khương Di cũng nhìn thấy tên người gọi, cô bảo: "Cậu nghe đi, biết đâu bà lại có việc gì gấp."​Cô nghĩ, có lẽ cho đến tận khi bản thân đã bảy, tám mươi tuổi, khi cuộc đời dần đi đến những trang cuối cùng, cô vẫn sẽ nhớ như in mùa hè năm mười tám tuổi, có một thiếu niên đã tự tay làm cho cô một chiếc bánh kem thỏ hóa chuột, và đứng dưới tán cây bồ đề dịu dàng hát bài chúc mừng sinh nhật cô.

"Được ——"​"Thẫn thờ ra đấy làm gì, ước đi chứ.

Chu Úc Đinh vô tư bắt máy ngay trước mặt Khương Di.  

Chẳng biết vô tình thế nào cậu lại bấm nhầm vào nút bật loa ngoài, thế là giọng nói của Lý Bội Lan lập tức oang oang vang lên:​Tớ lớn ngần này rồi đã bao giờ bước chân vào bếp đâu.

"A Úc, con mang bánh kem qua cho con bé chưa? Lúc bà ra khỏi cửa vội quá quên chưa dặn, tốt nhất là rắc thêm chút đường bột lên trang trí cho đẹp nhé... Alo... Có nghe thấy bà nói gì không đấy? Sao thế, điện thoại bị hỏng à?"​Thế nhưng đêm hè ở ngoài trời thì không thể tránh khỏi việc có muỗi, đặc biệt là ở những nơi nhiều cây cối thế này.

Mới giây trước vừa chối bay chối biến, giây sau đã bị chính bà ngoại ruột "bóc phốt" không trượt phát nào. ​Ai mà ngờ được, Chu đại thiếu gia lần đầu tiên trong đời xuống bếp, nướng hỏng mất mấy cái cốt bánh không nói, cái phòng bếp thì bừa bãi chẳng khác nào vừa có một trận cuồng phong càn quét qua, đến tận bây giờ vẫn chưa dọn dẹp xong.

Biểu cảm trên mặt Chu Úc Đinh lúc này trông vô cùng buồn cười, cậu cứng giọng đáp: "Dạ, con biết rồi, con cúp máy đây."​Ăn bánh kem cũng hòm hòm, Khương Di liếc nhìn điện thoại, chỉ còn lại đúng bốn phút.

"Thế tóm lại là đã rắc đường bột chưa đấy?"​Cậu mà còn thế nữa là tớ về mách mẹ cậu đấy, bảo cậu bắt nạt tớ.

Khương Di cố nhịn cười đến mức bờ vai run run, nhưng ý cười trong mắt thì không tài nào giấu nổi, cô nói vọng vào điện thoại: "Bà ơi, đường bột đã được rắc rồi ạ."​"

Lý Bội Lan nghe thấy giọng cô liền cười vui vẻ: "Úi chà chà, Tiểu Khương nhận được bánh rồi đấy à, có ngon không con?"​"Điều ước thứ nhất, mong cho mẹ và chị gái luôn luôn mạnh khỏe.

"Tụi con chưa ăn ạ, con cảm ơn bà nhiều."​Chu Úc Đinh có lẽ không hề nhận ra "ý đồ xấu xa" của cô, cậu chỉ thản nhiên dang tay ra, bình thản chờ đợi một cái ôm từ cô.

"Bà có làm đâu mà cảm ơn bà, là thằng ranh đó làm đấy chứ. Chúc Tiểu Khương sinh nhật vui vẻ nhé, khi nào rảnh rỗi nhớ ghé nhà bà chơi, ăn thêm nhiều bánh kem vào nha."​Sao thế, điện thoại bị hỏng à?

"Vâng ạ, nhất định con sẽ ăn thật nhiều."​Trận mưa ở Lam Thành vừa dứt là Chương Tịnh sẽ đưa cô rời đi ngay.

...​"

Sau khi cúp máy, sắc mặt Chu Úc Đinh sầm xì thấy rõ, cậu lườm cô đầy "uy h**p": "Muốn cười thì cứ cười đi, đừng có nhịn mà đổ bệnh ra đấy."​Những tòa nhà cao tầng phía xa cho đến ánh đèn đường rực rỡ ở ngay gần đó trong nháy mắt đều biến mất, cả thế giới rơi vào một màn đêm đen kịt.

Ai mà ngờ được, Chu đại thiếu gia lần đầu tiên trong đời xuống bếp, nướng hỏng mất mấy cái cốt bánh không nói, cái phòng bếp thì bừa bãi chẳng khác nào vừa có một trận cuồng phong càn quét qua, đến tận bây giờ vẫn chưa dọn dẹp xong. ​"

Khương Di không phải là người không biết điều, cô mím môi cười ngọt ngào: "Cảm ơn cậu nhé, tớ thật sự thấy chiếc bánh kem hoa trứng ếch này rất tuyệt, rất đẹp."​Tiếng gió lướt qua bên tai, không ai lên tiếng, không gian trở nên vô cùng yên bình.

"Vừa nãy cậu chẳng bảo con thỏ trông giống con chuột còn gì?"​Bầu không khí rơi vào im lặng trong thoáng chốc, sau đó cả hai đều ăn ý giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bắt đầu chuyển sang công đoạn cắt bánh.

Khương Di cứng họng một lát: "Đấy là... tại tớ nhìn nhầm thôi, tóm lại là tớ rất thích chiếc bánh này."​"

Nghe cô nói vậy, khóe môi Chu Úc Đinh mới khẽ nhếch lên một độ cong rất nhẹ: "Ừm, cậu thích là được rồi."​"

Công đoạn tiếp theo là thắp nến và ước nguyện. ​"

Khu vực nghỉ ngơi này chỉ có độc một ngọn đèn đường, ánh sáng lại lờ mờ, khi ngọn nến được thắp lên, ánh lửa bập bùng khiến đường nét khuôn mặt của hai người trở nên vô cùng ⓜề_Ⓜ️ ɱ_ạ_i.  

Tán cây bồ đề sum sê đổ xuống một khoảng bóng râm lớn, tiếng ve sầu kêu râm ran không ngớt bên tai. ​Khương Di tuy ngượng ngùng nhưng quyết không buông tay cậu ra.

Qua ánh nến vàng lung linh, Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, cậu bảo: "Đợi chút, tớ hát bài chúc mừng sinh nhật cho cậu nghe."​"

"Chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc bạn sinh nhật vui vẻ..."​Hai chiếc bóng nhỏ thó ai cũng không chịu nhường ai, vừa chí chóe vừa đi khuất dạng, một lát sau thì gặp phụ huynh hai bên ra can ngăn mới chịu thôi.

Giọng hát của thiếu niên vô cùng sạch sẽ, trầm ấm và từ tốn, tiếng lá cây xào xạc trong gió như đang hòa nhịp cùng lời ca của cậu.  

Khương Di nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt, hốc mắt cô chợt 𝖓.ó.ⓝ.ℊ ⓡ𝖆.n. ​"

Cô nghĩ, có lẽ cho đến tận khi bản thân đã bảy, tám mươi tuổi, khi cuộc đời dần đi đến những trang cuối cùng, cô vẫn sẽ nhớ như in mùa hè năm mười tám tuổi, có một thiếu niên đã tự tay làm cho cô một chiếc bánh kem thỏ hóa chuột, và đứng dưới tán cây bồ đề dịu dàng hát bài chúc mừng sinh nhật cô.  

Cô không cần phải tự nhắc nhở bản thân không được quên, bởi vì ký ức này đã đủ khắc cốt ghi tâm rồi. ​Chu Úc Đinh hỏi: "Không giống chút nào à?

"Thẫn thờ ra đấy làm gì, ước đi chứ." Chu Úc Đinh nhắc nhở. ​"

Khương Di sực tỉnh: "À, tớ ước ngay đây, cậu hát lại lần nữa đi."​"

Thế là Chu Úc Đinh thật sự chiều theo ý cô mà hát lại một lần nữa.  

Đúng lúc này, buổi biểu diễn nhạc nước ở phía xa cũng chuyển sang giai điệu bài Happy Birthday, tiếng nhạc thoang thoảng bay theo gió truyền đến tận đây.  

Khương Di nhắm hai mắt lại, hai tay chắp trước ռ-🌀ự-↪️, khấn thầm:​Khương Di đứng hình mất vài giây tại chỗ, trong lòng không ngừng gào thét: Á á á á cái tên Chu Úc Đinh này, rốt cuộc là làm sao cậu có thể mặt không đỏ tim không đập mà gọi cô là bảo bối nhỏ ngọt xớt như thế được chứ!!

"Điều ước thứ nhất, mong cho mẹ và chị gái luôn luôn mạnh khỏe. Điều ước thứ hai, hy vọng mình và Chu Úc Đinh sang năm có thể đỗ vào trường đại học lý tưởng. Điều ước thứ ba..."​"Ơ ——" Khương Di mím môi, mặt hơi nóng lên, nhưng vẫn đánh bạo nói: "Nhìn cậu không được sao?

Điều ước thứ ba Khương Di giữ lại cho riêng mình chứ không nói ra thành tiếng.  

Sau khi ước xong, cô thổi tắt nến, Chu Úc Đinh rất nhiệt tình vỗ tay cổ vũ, nói: "Bạn nhỏ Khương Di, sinh nhật vui vẻ nhé."​cô thật là gan to bằng trời, cô vậy mà lại dám chủ động hô*ⓝ Chu Úc Đinh!

Khương Di nhíu mày sửa lưng: "Tớ mười tám tuổi rồi, không phải bạn nhỏ đâu."​"

"Mười tám tuổi thì không được làm bạn nhỏ à?"​Chu Úc Đinh vô tư bắt máy ngay trước mặt Khương Di.

Khương Di bĩu môi: "Tóm lại là tớ không phải."​cậu thật sự đã giúp đỡ tớ rất nhiều, tớ chẳng biết phải cảm ơn cậu thế nào cho hết nữa.

Chu Úc Đinh thuận thế trêu tiếp: "Được rồi, vậy thì chúc bảo bối nhỏ Khương Di sinh nhật vui vẻ nhé?"​Chờ khoảng hai phút, điện thoại của cả hai đồng thời nhận được một tin nhắn thông báo khẩn cấp từ Cục Quản lý Khẩn cấp thành phố Lam Thành, nói rằng do ảnh hưởng của mưa lớn kéo dài nhiều ngày qua nên đường dây điện ở khu vực Hồ An bị hư hại và đang được tiến hành sửa chữa khẩn cấp, mong người dân không nên hoang mang, dòng điện sẽ được khôi phục trong vòng mười lăm phút tới.

Câu nói này hoàn toàn là phản xạ tự nhiên của cậu, nói xong chính cậu cũng phải sững người ra một lát.  

Ngày thường hay bỗ bã quen mồm rồi không nói, ai đời vào những khoảnh khắc như thế này lại ăn nói không qua não, chẳng biết cô có giận hay không. ​"Thật mà, lần trước không phải cậu khen bánh bà ngoại làm ngon sao, hôm nay cũng là bà làm đấy.

Bảo bối nhỏ...​"Cậu là con trai mà ——"

Khương Di đứng hình mất vài giây tại chỗ, trong lòng không ngừng gào thét: Á á á á cái tên Chu Úc Đinh này, rốt cuộc là làm sao cậu có thể mặt không đỏ tim không đập mà gọi cô là bảo bối nhỏ ngọt xớt như thế được chứ!!​"Đừng nói vậy chứ.

Hối hận quá, biết thế vừa nãy cô đã bật ghi âm lại rồi. ​Cô...

Bầu không khí rơi vào im lặng trong thoáng chốc, sau đó cả hai đều ăn ý giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bắt đầu chuyển sang công đoạn cắt bánh. ​"

Chiếc bánh tuy không lớn nhưng đối với hai người bọn họ thì vẫn là quá nhiều.  

Chu Úc Đinh gợi ý nếu ăn không hết thì Khương Di có thể mang về khách sạn, nhưng cô lắc đầu: "Mẹ tớ nhìn thấy kiểu gì cũng gặng hỏi cho xem."​"

Không còn cách nào khác, Chu Úc Đinh đành bảo: "Vậy thì cậu cố ăn nhiều thêm một chút."​"Thật không đấy?

Trong lúc Khương Di đang ăn bánh, Chu Úc Đinh dùng cằm hất về phía chiếc túi giấy đặt bên cạnh, nói: "Quà sinh nhật của cậu đấy."​"Thế tóm lại là đã rắc đường bột chưa đấy?

"Là cái gì thế?"​"Thanh mai trúc mã à?

"Mở ra xem thử đi?"​"Có gì đâu.

Khương Di do dự một lát rồi bảo: "Để tớ mang về phòng rồi mới mở." 

Lúc này cô chỉ muốn được yên bình ở cạnh Chu Úc Đinh thêm một lát, không muốn bị những chuyện khác làm xao nhãng. ​có chuyện gì thế?

Thế nhưng đêm hè ở ngoài trời thì không thể tránh khỏi việc có muỗi, đặc biệt là ở những nơi nhiều cây cối thế này.  

Chẳng mấy chốc, tiếng muỗi vo ve cùng tiếng ve sầu kêu râm ran đã vây kín lấy hai người bọn họ, nghe chẳng khác nào một dàn hợp xướng côn trùng mùa hè hoành tráng. ​Tớ chỉ là đang thấy rất buồn thôi!

Cả hai đều mặc áo cộc tay, cứ cái đà này thì kiểu gì cũng thành bữa tiệc cho muỗi.  

Chu Úc Đinh đứng dậy bảo: "Cậu đợi tớ một lát, tớ ra cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua chai xịt muỗi."​"Hừ, hôm qua ở trên lớp cô giáo vừa dạy nam nữ bình đẳng xong đấy thôi!

"Thôi không cần phiền thế đâu."​"

"Không sao, vệ sĩ phục vụ đại tiểu thư là điều hiển nhiên mà." Chu Úc Đinh quay người đi được vài bước lại ngoái đầu hỏi: "Ở lại đây một mình có sợ không?"​Khương Di cố nhịn cười đến mức bờ vai run run, nhưng ý cười trong mắt thì không tài nào giấu nổi, cô nói vọng vào điện thoại: "Bà ơi, đường bột đã được rắc rồi ạ.

"Ơ... cũng bình thường." Dù sao cách đó không xa vẫn có người qua lại. ​Điều ước thứ ba...

Chu Úc Đinh gật đầu: "Đợi tớ, tớ quay lại ngay."​"Vâng ạ, nhất định con sẽ ăn thật nhiều.

Cậu nói được làm được, chỉ đúng ba phút sau đã thấy cậu chạy huỳnh huỵch quay trở lại, hơi thở có chút dồn dập.  

Chu Úc Đinh mở nắp chai xịt muỗi rồi xịt xung quanh người Khương Di, sau đó xịt thêm một vòng xung quanh chỗ họ ngồi, quả nhiên tiếng muỗi vo ve giảm đi trông thấy. ​"

Ăn bánh kem cũng hòm hòm, Khương Di liếc nhìn điện thoại, chỉ còn lại đúng bốn phút.  

Cô đứng dậy, đi đến sát lan can để ngắm cảnh, Chu Úc Đinh cũng bước theo cô. ​"

Khu vực nghỉ ngơi của họ nằm trên một khoảng sân hiên khá cao, từ đây nhìn xuống có thể thu trọn toàn bộ khung cảnh quảng trường nhạc nước vào tầm mắt. Tiếng gió lướt qua bên tai, không ai lên tiếng, không gian trở nên vô cùng yên bình. ​" Chu Úc Đinh quay người đi được vài bước lại ngoái đầu hỏi: "Ở lại đây một mình có sợ không?

Đúng lúc này, có hai bóng dáng nhỏ bé đang nắm tay nhau đi về phía này.  

Nhìn trang phục thì có vẻ là hai học sinh tiểu học tầm sáu, bảy tuổi, một trai một gái đang đeo cặp sách và dường như đang cãi cọ chuyện gì đó. ​Cô...

"Lâm Mặc, rốt cuộc tại sao cậu lại không thèm nói chuyện với tớ? Cậu mà còn thế nữa là tớ về mách mẹ cậu đấy, bảo cậu bắt nạt tớ."​Đến khi tìm lại được chút lý trí, Khương Di mím chặt môi, hai bên má 𝖓óп-𝖌 𝐛ừⓝ-🌀 lên như sắp 🅱·ố·c ⓗ·ỏ·a.

"Hừ." Cậu nhóc hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt mặt đi chỗ khác không thèm bận tâm, thế nhưng bàn tay đang nắm tay cô bé thì quyết không buông ra. ​"

Cô nhóc lẩm bẩm một hồi rồi bắt đầu đoán mò: "Có phải tại hôm nay ở trên lớp tớ thơm cô giáo dạy Văn một cái nên cậu không vui đúng không?"​Cô lúc này dường như cũng đang bị một thứ bùa mê thuốc lú của nàng Siren dẫn dắt, đầu óc không còn được tỉnh táo cho lắm, một ý nghĩ vô cùng táo bạo bỗng chốc lóe lên trong đầu.

"Cậu còn mặt mũi mà nói nữa à! Hồi nhỏ thì cậu thơm dì Hoa Hoa nhà bên cạnh, lên mẫu giáo thì thơm cô giáo dạy nhạc, bây giờ tụi mình lên lớp một đã là người lớn rồi, sao cậu cứ đi thơm người khác thế hả!"​Khương Di đứng chôn chân tại chỗ, các ngón tay ⓑấ*υ 𝐜𝒽ặ*🌴 vào vạt áo, thực sự không biết phải làm sao cho phải.

Cô bé tủi thân lí nhí: "Nhưng tớ toàn thơm các bạn nữ với các cô thôi mà."​Nhưng nhìn đi nhìn lại, cái hình này trông giống con chuột thật.

"Con gái thì được phép tùy tiện thơm người khác chắc?"​"

"Nhưng mà... tại dì Hoa Hoa cho tớ kẹo ăn, cô giáo dạy nhạc tết tóc đuôi sam cho tớ, còn hôm nay cô giáo dạy Văn chỉ cho tớ viết chữ, tớ chỉ muốn cảm ơn mọi người thôi mà." Cô bé vừa nói vừa tự bấm hai ngón tay vào nhau. ​Khương Di bĩu môi: "Tóm lại là tớ không phải.

Cậu nhóc xụ mặt xuống, giọng lạnh tanh: "Thế tớ từ nhỏ đến lớn xách cặp cho cậu, làm bài tập hộ cậu, đẩy xích đu cho cậu, rồi còn rửa tay rửa mặt cho cậu nữa, sao chẳng thấy cậu thơm tớ một cái để cảm ơn gì hết vậy?"​Vừa nãy chẳng phải còn bảo muốn cảm ơn tớ đó à, ôm một cái cũng không được cơ à?

"Cậu là con trai mà ——"​Chiếc bánh kem không quá lớn, trên mặt bánh dùng bánh quy xếp thành chữ "Mười Tám", xung quanh trang trí bằng trái cây và hạt chocolate.

"Hừ, hôm qua ở trên lớp cô giáo vừa dạy nam nữ bình đẳng xong đấy thôi!"​Nghe cô nói vậy, khóe môi Chu Úc Đinh mới khẽ nhếch lên một độ cong rất nhẹ: "Ừm, cậu thích là được rồi.

Hai chiếc bóng nhỏ thó ai cũng không chịu nhường ai, vừa chí chóe vừa đi khuất dạng, một lát sau thì gặp phụ huynh hai bên ra can ngăn mới chịu thôi. ​Qua ánh nến vàng lung linh, Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, cậu bảo: "Đợi chút, tớ hát bài chúc mừng sinh nhật cho cậu nghe.

Khương Di chứng kiến từ đầu đến cuối một cách thích thú, cô bật cười: "Đáng yêu quá đi mất, đây gọi là thanh mai trúc mã đúng không?"​"

"Thanh mai trúc mã à?" Chu Úc Đinh khẽ nhướng mày: "Hai đứa mình có tính là thanh mai trúc mã không?"​Mới giây trước vừa chối bay chối biến, giây sau đã bị chính bà ngoại ruột "bóc phốt" không trượt phát nào.

Khương Di im lặng một lát: "Hình như... không tính đâu, nếu cố đấm ăn xôi thì chắc tính được một nửa." 

Thời gian không còn sớm nữa, Khương Di biết mình không thể nán lại thêm được nữa, cô bùi ngùi nói: "Chu Úc Đinh, tớ phải về đây. Khoảng thời gian ở Lam Thành này, từ việc cậu giúp tớ lấy lại tấm ảnh gia đình, đưa tớ đi bãi biển Cò Trắng, cho đến lúc ở đại hội thể thao giúp tớ sửa váy... cậu thật sự đã giúp đỡ tớ rất nhiều, tớ chẳng biết phải cảm ơn cậu thế nào cho hết nữa."​"Nhưng mà...

"Có gì đâu." Giọng điệu của Chu Úc Đinh vẫn mang vẻ lười biếng như mọi khi, nhưng khi thực sự đối mặt với giây phút chia ly, lòng cậu không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng trống trải, đến cả tiếng gió thổi qua cũng như mang theo tiếng vọng. ​Khương Di chứng kiến từ đầu đến cuối một cách thích thú, cô bật cười: "Đáng yêu quá đi mất, đây gọi là thanh mai trúc mã đúng không?

Sau ngày hôm nay, họ thực sự sẽ phải xa nhau một thời gian rất dài.  

Tương lai luôn biến đổi khôn lường, con người ta đến thời tiết ngày mai có mưa hay không còn chẳng dự đoán chính xác được, huống chi là chuyện của năm sau.  

Thế nhưng ngoại trừ việc thản nhiên đối diện với ly biệt và dũng cảm bước tiếp về phía ngày mai, họ không còn sự lựa chọn nào khác. ​"Hừ.

Lồng 𝐧_🌀ự_↪️ Khương Di dấy lên một cảm giác chua xót, một luồng cảm xúc mãnh liệt đang cuộn trào và thiêu đốt tâm can, cô cố tỏ ra nhẹ nhàng, nói đùa: "Lần nào tớ cũng chỉ biết nói lời cảm ơn cậu, nhưng nghĩ lại thì tớ chưa thực sự làm được điều gì cho cậu cả, hình như lúc nào cũng là cậu đứng ra giúp đỡ tớ."​Khương Di thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô mau chóng nhận ra một điều: mất điện đồng nghĩa với việc cô chưa thể quay lại khách sạn ngay được, cô nghiễm nhiên có thêm mười lăm phút ở cạnh cậu.

"Đừng nói vậy chứ." Chu Úc Đinh nhướng mày, cũng học theo tông giọng nhẹ nhàng của cô: "Nếu thực sự muốn cảm ơn tớ thì... hay là ôm tớ một cái đi?"​Lực đạo của Chu Úc Đinh rất lớn, như muốn bóp nát cổ tay cô.

Cậu dang rộng hai tay, chờ đợi một cái ôm tạm biệt, thế nhưng lại thấy Khương Di đứng chôn chân tại chỗ, bất động. ​Ngày thường hay bỗ bã quen mồm rồi không nói, ai đời vào những khoảnh khắc như thế này lại ăn nói không qua não, chẳng biết cô có giận hay không.

Chu Úc Đinh lại tiếp tục dùng giọng điệu đùa giỡn: "Không phải chứ Khương đại tiểu thư, tớ làm vệ sĩ không công cho cậu lâu như vậy rồi mà không được chút phần thưởng nào sao? Vừa nãy chẳng phải còn bảo muốn cảm ơn tớ đó à, ôm một cái cũng không được cơ à?"​"

"Không phải..." Khương Di cúi gằm mặt xuống: "Tớ chỉ là..." 

Tớ chỉ là đang thấy rất buồn thôi!​"

Im lặng một lát, cô tự xốc lại tinh thần của mình, ngẩng đầu lên nở một nụ cười, đang định nói "Được rồi, ôm một cái nào" thì bỗng nhiên, trước mắt cô tối sầm lại. ​Lúc bà ra khỏi cửa vội quá quên chưa dặn, tốt nhất là rắc thêm chút đường bột lên trang trí cho đẹp nhé...

Tiếng nhạc ở quảng trường đài phun nước phía xa đột ngột tắt lịm, xung quanh vang lên những tiếng la hét thất thanh hốt hoảng của người qua đường.  

Những tòa nhà cao tầng phía xa cho đến ánh đèn đường rực rỡ ở ngay gần đó trong nháy mắt đều biến mất, cả thế giới rơi vào một màn đêm đen kịt. ​"Ơ...

"Có... có chuyện gì thế?" Khương Di có chút sợ hãi: "Trong phim mấy cảnh ngày tận thế cũng y chang như thế này này."​Lúc này cô chỉ muốn được yên bình ở cạnh Chu Úc Đinh thêm một lát, không muốn bị những chuyện khác làm xao nhãng.

Trong bóng tối, một bóng người mơ hồ tiến lại gần, đặt tay lên vai cô giữ chặt, Chu Úc Đinh lên tiếng: "Chắc là mất điện thôi, đừng sợ."​Cô không cần phải tự nhắc nhở bản thân không được quên, bởi vì ký ức này đã đủ khắc cốt ghi tâm rồi.

Chờ khoảng hai phút, điện thoại của cả hai đồng thời nhận được một tin nhắn thông báo khẩn cấp từ Cục Quản lý Khẩn cấp thành phố Lam Thành, nói rằng do ảnh hưởng của mưa lớn kéo dài nhiều ngày qua nên đường dây điện ở khu vực Hồ An bị hư hại và đang được tiến hành sửa chữa khẩn cấp, mong người dân không nên hoang mang, dòng điện sẽ được khôi phục trong vòng mười lăm phút tới. ​"

Khương Di thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô mau chóng nhận ra một điều: mất điện đồng nghĩa với việc cô chưa thể quay lại khách sạn ngay được, cô nghiễm nhiên có thêm mười lăm phút ở cạnh cậu. ​Alo...

Chu Úc Đinh dường như cũng ý thức được điều đó, cậu đứng im lặng bên cạnh cô, không nhúc nhích. ​"

Hơi thở của cậu hòa vào tiếng gió đêm, tuy ngắn ngủi nhưng lại trầm trọng, mang theo vài phần ám muội mập mờ vang lên rõ mồn một bên tai cô. ​Ngoại hình của hai người quá mức nổi bật, suốt dọc đường đi không khỏi thu hút những ánh nhìn ngoái lại của người qua đường.

Trong khoảnh khắc đó, chẳng hiểu sao Khương Di lại đột nhiên nhớ đến câu chuyện về nàng tiên cá Siren trong thần thoại Hy Lạp cổ đại.  

Nàng Siren đứng trên đảo cất tiếng hát mê hoặc những thủy thủ trên các con tàu đi ngang qua, khiến họ cứ thế đâ·ɱ sầm tàu vào bãi đá ngầm, cuối cùng con tàu vĩnh viễn chìm sâu xuống đáy biển, còn các thủy thủ thì trở thành miếng mồi ngon cho nàng. ​"

Cô lúc này dường như cũng đang bị một thứ bùa mê thuốc lú của nàng Siren dẫn dắt, đầu óc không còn được tỉnh táo cho lắm, một ý nghĩ vô cùng táo bạo bỗng chốc lóe lên trong đầu. ​Khương Di ngoan ngoãn vươn tay níu chặt lấy cánh tay cậu.

Cô... cô muốn ♓-ô-ռ Chu Úc Đinh một cái. ​Thời gian không còn sớm nữa, Khương Di biết mình không thể nán lại thêm được nữa, cô bùi ngùi nói: "Chu Úc Đinh, tớ phải về đây.

Cơ thể cô như bị phân tách ra thành nhiều phần độc lập, không liên quan gì đến nhau. Lý trí ở đại não không ngừng chất vấn có phải cô bị điên rồi hay không, thế nhưng hành động của cơ thể lại vô cùng thành thật.  

Khương Di như bị một thế lực nào đó điều khiển, cô nghe thấy giọng nói của chính mình cất lên: "Chu Úc Đinh, tớ... tớ muốn tặng cậu một món quà cảm ơn."​"

Chu Úc Đinh có lẽ không hề nhận ra "ý đồ xấu xa" của cô, cậu chỉ thản nhiên dang tay ra, bình thản chờ đợi một cái ôm từ cô. ​"A Úc, con mang bánh kem qua cho con bé chưa?

Xung quanh tối đen như mực, Khương Di chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mờ mờ nhân ảnh của cậu, cùng với yết hầu đang nhô lên trên cổ.  

Bóng tối trao cho con người ta lòng dũng cảm, và cũng tiếp thêm cho cô động lực để làm "chuyện xấu". ​"Cẩn thận chút.

Mọi âm thanh ồn ào náo nhiệt xung quanh dường như đều lùi lại phía sau, trong đất trời lúc này chỉ còn lại nhịp thở của hai người hòa lẫn với tiếng ve sầu kêu râm ran liên miên không dứt.  

Trên cao trời đêm đầy sao lấp lánh, vầng trăng sáng tròn vành vạnh rọi xuống.  

Trong một đêm hè lộng gió đầy xao xuyến này, cô gái nhỏ khẽ nhón gót chân lên, vô cùng cẩn trọng và khẽ khàng đặt một nụ 𝐡●ô●п lên khóe môi Chu Úc Đinh. ​Dứt lời, cô quay người định chạy trốn ngay lập tức, thế nhưng cổ tay đã bị bàn tay của người phía sau giữ chặt lại.

Cảm giác về nụ 𝐡ô*ռ đầu đời thật khó để miêu tả bằng lời. Một cảm giác ⓜề_ⓜ 𝖒_ạ_𝒾, lành lạnh xen lẫn hương chanh thanh mát bao bọc lấy toàn bộ các giác quan của cô. Giống như thể cô đang được đặt mình vào giữa một khu rừng rậm xanh mướt dưới ánh nắng gay gắt, cô hoàn toàn bị chìm đắm vào trong đó ——​Khương Di sực tỉnh: "À, tớ ước ngay đây, cậu hát lại lần nữa đi.

Nụ 𝐡●ô●𝓃 này vô cùng ngây ngô và ngắn ngủi, chỉ vừa chạm nhẹ vào là đã tách ra ngay.  

Đến khi tìm lại được chút lý trí, Khương Di mím chặt môi, hai bên má пó𝖓●ⓖ bừռ●g lên như sắp b·ố·𝒸 ⓗ·ỏ·@.  

Cô... cô thật là gan to bằng trời, cô vậy mà lại dám chủ động 𝒽ô.𝐧 Chu Úc Đinh!​Cậu nói được làm được, chỉ đúng ba phút sau đã thấy cậu chạy huỳnh huỵch quay trở lại, hơi thở có chút dồn dập.

Khương Di đứng chôn chân tại chỗ, các ngón tay 🅱️ấ.𝐮 𝒸hặ.ⓣ vào vạt áo, thực sự không biết phải làm sao cho phải.  

Vừa rồi chắc chắn là cô bị ma xui 𝐪ц*ỷ khiến, mà lại còn là một con ⓠ·⛎·ỷ háo sắc nữa chứ. ​Trên cao trời đêm đầy sao lấp lánh, vầng trăng sáng tròn vành vạnh rọi xuống.

Giống như một chú cá bị mắc cạn trên bãi cát, cô cảm thấy nghẹt thở, trái tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng 𝖓●🌀●ự●ⓒ.  

Cô nghe thấy nhịp thở của Chu Úc Đinh bỗng chốc trở nên dồn dập hơn hẳn, thậm chí không còn giữ được nhịp điệu đều đặn như trước.  

Cô luống cuống bước lùi lại phía sau, giọng nói tràn ngập sự hoảng loạn: "Quà... quà cảm ơn cậu nhận được rồi nhé, tớ... tớ xin phép về trước đây ——"​"

Dứt lời, cô quay người định chạy trốn ngay lập tức, thế nhưng cổ tay đã bị bàn tay của người phía sau giữ chặt lại. ​" Khương Di cúi gằm mặt xuống: "Tớ chỉ là...

Lực đạo của Chu Úc Đinh rất lớn, như muốn bóp nát cổ tay cô.  

Trong không gian tối tăm mờ mịt, cô cảm nhận được có một cơ thể đang áp sát lại từ phía sau. ​Giống như thể cô đang được đặt mình vào giữa một khu rừng rậm xanh mướt dưới ánh nắng gay gắt, cô hoàn toàn bị chìm đắm vào trong đó ——

Chu Úc Đinh xoay cổ tay cô lại, ép Khương Di phải quay người đối diện với cậu.  

Cô có thể cảm nhận rõ ràng toàn thân Chu Úc Đinh lúc này đang cứng đờ ra, chẳng khác nào một khúc gỗ.

Trong lúc cô đang vô cùng căng thẳng và đầu óc trống rỗng, không biết Chu Úc Đinh định làm gì tiếp theo thì bỗng nhiên, một bóng đen đổ ập xuống trước mắt.

Chu Úc Đinh cúi đầu, nhanh như chớp mổ nhẹ một cái lên khóe miệng cô, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, tựa có tựa không.

"Quà đáp lễ của tớ ——" Cậu nói bằng chất giọng khàn đặc đầy q⛎𝐲●ế●𝖓 г●ũ.

Hết chương 54

Chương (1-76)