| ← Ch.52 | Ch.54 → |
Chương 53
Sinh nhật tuổi 18 của Khương Di
Khương Di không nhớ rõ bản thân đã rời khỏi Cẩm Vân Đình bằng cách nào, đến khi định thần lại thì cả người đã ở trong phòng khách sạn.
Chương Tịnh cứ đi đi lại lại trong phòng, Khương Di biết đây là biểu hiện cho thấy bà đang cực kỳ bực bội.
Cảnh tượng này giống như mặt biển trước khi cơn bão ập đến, dưới làn nước phẳng lặng là những luồng sóng ngầm đang tích tụ năng lượng, chỉ chờ đến một thời điểm thích hợp sẽ lập tức bùng nổ, cuốn phăng tất cả.
Nửa tiếng sau, bà mới dừng bước, trầm giọng bảo: "Vào phòng sách đi, mẹ con mình nói chuyện."
"Vâng —" Khương Di đáp lời một cách máy móc.
Cô biết Chương Tịnh muốn nói chuyện gì, tuy rằng chưa nghĩ ra cách đối phó nhưng chuyện gì đến cũng phải đến, trốn tránh không phải là cách.
Chương Tịnh ngồi trên ghế sofa, tay cầm chiếc máy tính bảng, trên màn hình hiển thị rõ ràng những tấm ảnh được tải xuống từ diễn đàn trường.
Tấm đầu tiên là chụp ở công viên đại dương, Khương Di và Chu Úc Đinh đang xếp hàng vào cổng, tiêu điểm của bức ảnh chính là nụ cười rạng rỡ của cô.
Tấm thứ hai là chụp ở sân vận động của trường, cô và Chu Úc Đinh ngồi cạnh nhau, góc chụp khiến cho môi cô trông như đang dán sát vào tai cậu để trò chuyện, động tác vô cùng 🌴●♓●â●𝖓 ⓜ●ậ●𝖙.
Những tấm ảnh lộn xộn này chính Khương Di cũng là lần đầu tiên nhìn thấy. Cảm giác như bị ai đó dội một gáo nước lạnh ngắt từ đầu đến chân, cô lạnh toát cả người.
Trong không gian yên tĩnh, ánh đèn trắng rọi xuống khuôn mặt cô chói mắt đến mức khiến cô thấy chóng mặt.
Lúc này, cô chẳng khác nào một tội nhân thiên cổ đang cúi đầu chờ đợi sự phán xét.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Chương Tịnh mới chịu mở lời, chỉ vào chàng trai trong ảnh hỏi: "Nó là con trai của Lý Hãn Dịch à? Đứa nhỏ hồi bé từng đến ngõ Đông Đường Tử đúng không?""
Khương Di cúi đầu, ngón tay 🅱️ấ.u 🌜𝖍ặ.т vào gấu áo, khẽ "vâng" một tiếng: "Là cậu ấy.""
Chương Tịnh cố kiềm chế cơn giận, giọng bà run lên: "Mấy ngày trước con nói với dì Lương là đi đảo Ngàn Tinh chơi, có phải là đi cùng nó không?"Chương Tịnh khẽ mỉm cười: "Sao thế, con không muốn à?
"Đúng ạ, nhưng đi cùng cả nhóm nữa, bốn bạn nữ và bốn bạn nam, chúng con không làm gì quá giới hạn cả.""
"Hừ —" Chương Tịnh cười lạnh. Chu Úc Đinh dắt Khương Di quay lại sảnh lớn, hai người im lặng bước đi.
Sự thất vọng tràn trề hiện rõ trên gương mặt bà, điều đó làm nhói đau con mắt của Khương Di. Suy đi tính lại, sáng sớm hôm nay cậu đành phải mò đến tận khách sạn này, nuôi hy vọng nếu may mắn thì có thể nhìn thấy cô từ xa một cái.
Nước mắt cô lại bắt đầu rơi, cô nghẹn ngào: "Mẹ —"Khương Di do dự một lát, cuối cùng quyết định lên tiếng giải thích giúp Chu Úc Đinh, cô cẩn trọng mở lời: "Mẹ, Chu Úc Đinh thật sự không phải con riêng đâu.
"Năm ngoái mẹ nên bắt con ra nước ngoài cùng mẹ, hoặc là để con đến chỗ chị gái con mới đúng. Mẹ ngàn lần vạn lần không nên đưa con đến cái nơi Lam Thành này, con xem con đã biến thành cái bộ dạng gì rồi! Bây giờ con vừa biết nói dối, vừa yêu đương sớm, lại còn yêu đương với một đứa con riêng nữa chứ."Chương Tịnh nghe thấy tiếng động liền quay sang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, thần sắc không rõ ràng: "Chị con muốn nói gì với mẹ à?
"Con quên mất gia đình mình bị hai mẹ con Ngu Khiết và Ngu Xu hãm hại thê thảm thế nào rồi sao? Hôm nay bị Ngu Xu đâ*𝖒 một dao ngay trước mặt, con có biết mẹ bẽ bàng đến mức nào không?"Khương Di cứ ngỡ lần này về kiểu gì cũng bị mắng cho một trận lôi đình, nhưng Chương Tịnh chỉ liếc nhìn cô một cái rồi bảo: "Đi rửa tay đi rồi chuẩn bị ăn cơm.
Khương Di giàn giụa nước mắt, lắc đầu quầy quậy: "Con không quên, mẹ, nhưng cậu ấy thật sự không phải loại người như thế. Cậu ấy không giống Ngu Xu —"Đó là một ngày dài đằng đẵng và vô cùng hỗn loạn.
Lồng 𝓃_ℊ_ự_𝐜 cô như bị một thanh kiếm sắc bén đ●â●m xuyên qua, đau đớn đến mức nghẹt thở.
Trong đầu cô lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất là phải giải thích, phải làm sáng tỏ mọi chuyện —Còn cả chị gái con nữa, vì chuyện công việc mà đến tận bây giờ nó vẫn không thèm nói chuyện với mẹ.
Chu Úc Đinh là một người kiên định, ngay thẳng và chân thành, đến cả cái bóng của cậu cũng tỏa ra hơi ấm, Ngu Xu làm sao có thể chung mâm với cậu được chứ? Họ hoàn toàn khác nhau, không có một điểm nào giống nhau cả. Thế nhưng đứng ngoài cửa nghe loáng thoáng dì cũng đoán được nguyên do, dì thở dài một tiếng.
"Mẹ cậu ấy và chú Lý từng kết 𝖍_ô_n với nhau, sau đó...""
"Con vẫn còn mở miệng giúp nó nói đỡ à!" Chương Tịnh vừa giận vừa xót con, toàn thân bị ngọn lửa phẫn nộ chi phối, bà gắt lên: "Bây giờ con gọi nó đến đây cho mẹ! Mẹ phải gặp mặt để hỏi thẳng nó xem, một đứa con riêng không danh không phận lấy tư cách gì mà q*⛎𝖞ế*п ⓡ*ũ con gái mẹ? Có phải nó muốn tiền không? Được, muốn bao nhiêu mẹ cũng cho, miễn là hai đứa chấm dứt ngay lập tức!""
Khương Di làm sao có thể đồng ý, cô lắc đầu, rụt rè bám lấy cánh tay Chương Tịnh, giọng điệu gần như là van nài: "Mẹ ơi, đừng làm vậy mà, là... là lỗi của con, là con thích cậu ấy trước, là con chủ động —" Cô khóc nấc lên, câu chữ đứt quãng. " Chu Úc Đinh nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay cô ra, dịu dàng trấn an: "Đừng sợ.
"Con không chịu đúng không? Được, vậy để mẹ tự đi tìm nó. Con cứ ngoan ngoãn ở lại khách sạn đi, chuyện này mẹ sẽ tự có cách giải quyết."Khương Di bật cười: "Con nhớ chứ, lần đó hình như là đi Disneyland đúng không mẹ?
Khương Di ôm chặt lấy Chương Tịnh không buông, cả người cô kề bên bờ vực sụp đổ: "Mẹ đừng đi mà, con xin mẹ — con cầu xin mẹ —""
Chương Tịnh đang lúc giận mất khôn, chẳng suy nghĩ gì liền thẳng tay đẩy cô ra. Tuy tiệc chỉ có ba người ăn nhưng không hề đơn điệu, sơ sài chút nào.
Cú đẩy khá mạnh khiến Khương Di loạng choạng không đứng vững, cô ngã nhào về phía sau, đầu đập mạnh vào góc nhọn của bàn làm việc. Khương Di ra sức an ủi: "Mẹ đừng nghĩ vậy, chị ấy thực ra rất quan tâm đến mẹ đấy.
Cộp ——Chu Úc Đinh khẽ đá vào lan can hành lang, nói: "Ngày mai tớ sẽ mang bánh kem đến cho cậu, nếu không gặp được cậu trực tiếp thì tớ sẽ gửi ở quầy lễ tân khách sạn, tầm khoảng 8 giờ tối cậu xuống lấy nhé.
Một tiếng động khô khốc vang lên. Phải mất vài giây sau Khương Di mới chậm chạp bò dậy, cảm thấy trán mình lành lạnh, cô đưa tay lên sờ thì thấy ngón tay dính đầy ɱ·á·⛎ tươi đỏ rực, vậy mà cô lại chẳng hề cảm thấy đau đớn. "
Chương Tịnh sững sờ, nhìn thấy ⓜ*á*ⓤ rỉ ra từ trán con gái, bà lập tức tỉnh táo lại. Một lúc lâu sau, cậu mới xoa xoa đầu Khương Di, dịu dàng thương lượng: "Khương Di, cậu cứ an tâm quay về Kinh Thị đi, năm nay hai đứa mình cứ tập trung toàn lực cho kỳ thi đại học trước đã, được không?
"A Di ——" Bà lao đến, nâng đầu Khương Di lên kiểm tra, vừa cuống quýt vừa xót xa, vội xé tờ khăn giấy ấn chặt vào vết thương để cầm 〽️á.υ rồi bảo: "Đi bệnh viện trước đã."Hồi nhỏ cậu từng đến ngõ Đông Đường Tử, nhà Khương Di lại làm hàng xóm với nhà Lý Hãn Dịch, chuyện này chỉ cần điều tra một chút là ra ngay.
Đó là một ngày dài đằng đẵng và vô cùng hỗn loạn. " Khương Di cúi đầu thay giày: "Con thật sự chỉ xuống lầu đi dạo một chút thôi, ngay quanh khuôn viên khách sạn thôi mà.
Khách sạn có phòng y tế riêng, Chương Tịnh đưa cô xuống xử lý vết thương trước.
Sau khi cầm 𝐦-á-υ xong, vì vẫn chưa yên tâm nên bà tiếp tục đưa cô đến một bệnh viện lớn để kiểm tra tổng quát, đến khi bác sĩ xác nhận không có vấn đề gì nghiêm trọng mới dám thở phào nhẹ nhõm. Hôm qua hai mẹ con to tiếng dữ dội, cửa phòng sách lại bị khóa trái nên dì Lương muốn vào khuyên ngăn cũng chịu c𝒽*ế*𝖙.
Vật lộn đến nửa đêm, cả hai mẹ con đều mệt mỏi rã rời, vừa đặt chân về đến khách sạn là 𝖑_ê_ռ 𝐠_ï_ư_ờ_ռ_🌀 đi ngủ ngay. Trước mắt cứ tập trung học hành cho tốt đi, chuyện khác để sang năm tính tiếp.
Giấc ngủ này Khương Di ngủ không được an giấc, sáng sớm ngày hôm sau cô đã tỉnh.
Bước ra khỏi phòng ngủ, cô thấy dì Lương đang chuẩn bị bữa sáng, nhìn thấy cô, dì không khỏi xót xa nhíu mày. Bà đã thay một chiếc váy dài họa tiết hoa, khí thế áp bức tuy có giảm đi đôi chút nhưng ánh mắt thì vẫn sắc lẹm như cũ.
Dì Lương kéo cô lại gần: "Còn đau không con? Năm nay con có phạm Thái Tuế không mà hết thương tay rồi lại chấn thương đầu thế này, chờ ngày về Kinh Thị nhất định dì phải lên chùa Ung Hòa cúi đầu cầu an mới được.""Đúng ạ, nhưng đi cùng cả nhóm nữa, bốn bạn nữ và bốn bạn nam, chúng con không làm gì quá giới hạn cả.
"Con không đau đâu ạ." Khương Di cầm ly nước ấm lên nhấp một ngụm, gương mặt cô vẫn còn tái mét. "
"Con cũng thật là, cớ sao lại đi cãi nhau với mẹ làm gì chứ!"Trên chiếc ghế sofa màu trắng, chàng thiếu niên ngồi lọt thỏm giữa đám đông du khách, trông cậu nổi bật một cách lạ lùng.
Hôm qua hai mẹ con to tiếng dữ dội, cửa phòng sách lại bị khóa trái nên dì Lương muốn vào khuyên ngăn cũng chịu ↪️♓·ế·t.
Thế nhưng đứng ngoài cửa nghe loáng thoáng dì cũng đoán được nguyên do, dì thở dài một tiếng. Chương Tịnh đã chủ động đưa ra bậc thang, Hứa Tri Nhiên cũng biết ý leo xuống ngay: "Ừm, được thôi, có gì đến lúc đó rồi tính.
Khương Di đưa tay sờ vào lớp băng gạc trên đầu, hỏi: "Mẹ con đâu rồi ạ?"Những năm tháng tuổi thơ đó, gia đình cô thực sự rất khốn khó, Khương Hạo Thành thì biệt tăm biệt tích, Ngu Khiết thì cứ dăm ba bữa lại đến tận nhà quậy phá một trận, mọi thứ cứ rối như một canh hẹ.
"Vẫn ở trong phòng ngủ chưa dậy đâu.""
Khương Di thở phào nhẹ nhõm, may quá, mẹ cô không thật sự đi tìm Chu Úc Đinh. "
Chuyện yêu sớm cô xin nhận lỗi, nhưng những chuyện khác hoàn toàn không giống như những gì Chương Tịnh đang suy diễn.
Suốt hơn một năm qua, cô là người hiểu rõ nhất Chu Úc Đinh là loại người nào, việc cậu bị Chương Tịnh hiểu lầm là kẻ lừa đảo đào mỏ khiến Khương Di thấy uất ức thay cho cậu. Khương Di ngẩn người.
Sau một đêm mưa tầm tã, bầu trời buổi sáng vẫn đen kịt một màu. Dự báo thời tiết cho biết hôm nay vẫn có mưa lớn, các chuyến bay và tàu cao tốc đi từ Lam Thành đều đã bị hủy bỏ. "
Trong phòng vừa oi bức vừa ẩm ướt, dù có bật điều hòa cũng chẳng ăn thua.
Mùa hè năm nay trôi qua một cách thật ngột ngạt.
Khương Di cầm điện thoại lên, có ý định xuống lầu đi dạo một lát. "Ừ, chờ khi nào rảnh rỗi hai mẹ con mình lại đi chuyến nữa.
"Con đi đâu đấy?" Dì Lương vội vàng giữ cô lại: "Đừng có đi tìm cậu bạn kia nhé, mẹ con mà biết là lại nổi trận lôi đình lên cho xem!""
"Con không đi tìm cậu ấy đâu ạ." Khương Di cúi đầu thay giày: "Con thật sự chỉ xuống lầu đi dạo một chút thôi, ngay quanh khuôn viên khách sạn thôi mà."Hứa Tri Nhiên: "...
Cuối cùng, cô vẫn bước ra ngoài cửa. "Dạ, chị ơi mẹ hỏi khi nào chị về nhà đấy?
Vì các chuyến bay bị hủy do thời tiết xấu nên lượng khách lưu trú tại khách sạn đông hơn hẳn mấy ngày trước.
Sảnh tầng một dập dìu người qua lại, Khương Di đi dạo lang thang không có mục đích rõ rệt, thế nhưng khi đi đến khu vực nghỉ ngơi, cô kinh ngạc phát hiện ra Chu Úc Đinh đang ngồi ở đó. "
Trên chiếc ghế sofa màu trắng, chàng thiếu niên ngồi lọt thỏm giữa đám đông du khách, trông cậu nổi bật một cách lạ lùng. Cậu chỉ mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, ánh đèn phía sau rọi xuống làm mờ đi dòng người xung quanh, càng tôn lên vóc dáng gầy gò pha chút cô độc của cậu. "
Khương Di nghẹn thở, hốc mắt nóng lên, nước mắt chực trào ra một lần nữa.
Cô không hề do dự, rảo bước đi tới rồi dừng lại ngay bên cạnh cậu. Khương Di ôm chặt lấy Chương Tịnh không buông, cả người cô kề bên bờ vực sụp đổ: "Mẹ đừng đi mà, con xin mẹ — con cầu xin mẹ —"
Cảm nhận được một bóng người đổ xuống trước mặt, Chu Úc Đinh ngước mắt lên đầy kinh ngạc, đôi lông mày vẫn đang nhíu chặt chưa kịp giãn ra.
Thế nhưng khi nhìn thấy miếng băng gạc trên trán Khương Di, chân mày cậu lại càng xoắn chặt hơn nữa. Phía sau khách sạn là một khu vườn thực vật nhiệt đới rộng lớn.
"Sao cậu lại ở đây?"𝐋ê·𝐧 ɢℹ️ư·ờ·ⓝ·ⓖ, bà bảo cô chọn bên muốn nằm, Khương Di nói: "Con quen nằm sát tường rồi.
"Trán cậu bị làm sao thế kia?""Năm ngoái mẹ nên bắt con ra nước ngoài cùng mẹ, hoặc là để con đến chỗ chị gái con mới đúng.
Cả hai đồng thời lên tiếng.
Chu Úc Đinh đứng bật dậy, cuối cùng cậu vẫn chọn trả lời câu hỏi của cô trước: "Tớ không ngủ được nên đi dạo loanh quanh thôi."Hồi nhỏ cô cũng thường xuyên mè nheo đòi ngủ chung giường với Chương Tịnh, nhưng khi đó Chương Tịnh đang phải chịu đả kích nặng nề từ cuộc ♓●ô●𝐧 nhân đổ vỡ, tâm trạng tệ hại nên không có tâm trí đâu mà dỗ dành cô.
Cậu đương nhiên sẽ không nói thật với Khương Di rằng sau khi chia tay hôm qua cậu đứng ngồi không yên, muốn nhắn tin cho cô nhưng lại lo cô sẽ bị gia đình mắng nhiếc.
Suy đi tính lại, sáng sớm hôm nay cậu đành phải mò đến tận khách sạn này, nuôi hy vọng nếu may mắn thì có thể nhìn thấy cô từ xa một cái. "
"Chúng ta ra khu vườn phía sau khách sạn đi dạo đi.""
Phía sau khách sạn là một khu vườn thực vật nhiệt đới rộng lớn.
Sau trận mưa lớn, vạn vật khoác lên mình một màu xanh mướt mát, dạo bước ở nơi này, bầu không khí trong lành, mát lạnh phả thẳng vào mặt. Chương Tịnh đã có một khoảng thời gian dài sống trong u uất, mượn rượu giải sầu qua ngày.
Gương mặt Chu Úc Đinh lạnh tanh, cậu nâng khuôn mặt cô lên, tỉ mỉ quan sát vết thương: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Mẹ cậu đánh cậu à?""
"Không... không có, tớ không cẩn thận đụng trúng thôi." Khương Di chột dạ né tránh ánh mắt của cậu, nước mắt lại bắt đầu rơi lã chã không ngừng. "
Thấy cô khóc, Chu Úc Đinh thấy lòng mình đau thắt lại, như có ai đó dùng dao khứa từng nhát vào tim. Cậu lúng túng, vụng về giơ tay lên cuống quýt lau nước mắt cho cô. Cả hai đồng thời lên tiếng.
"Đừng khóc nữa, tớ xin lỗi, tất cả là lỗi của tớ ——"Con cứ ngoan ngoãn ở lại khách sạn đi, chuyện này mẹ sẽ tự có cách giải quyết.
Vốn dĩ hai người họ là hai đường thẳng song song độc lập, dù cho tuổi thơ có một chút giao nhau ngắn ngủi thì định mệnh cũng đã an bài họ chạy về hai hướng khác nhau.
Chính cậu là người đã đường đột tỏ tình, từng bước từng bước 𝒹●ụ d●ỗ, dắt lối cô, mạnh mẽ can thiệp vào quỹ đạo cuộc sống của cô. Vật lộn đến nửa đêm, cả hai mẹ con đều mệt mỏi rã rời, vừa đặt chân về đến khách sạn là 🦵_ê_𝖓 𝐠ⓘư_ờ_ռ_🌀 đi ngủ ngay.
Chu Úc Đinh đại khái có thể đoán được gia đình Khương Di đang bận tâm điều gì.
Hồi nhỏ cậu từng đến ngõ Đông Đường Tử, nhà Khương Di lại làm hàng xóm với nhà Lý Hãn Dịch, chuyện này chỉ cần điều tra một chút là ra ngay. Có một lần mẹ đưa con đi chơi, giường khách sạn không kê sát tường, con nhất định không chịu ngủ.
Cậu ra sức dỗ dành, không ngừng nhận lỗi về mình, thế nhưng nước mắt Khương Di lại càng trào ra nhiều hơn, giống như bầu trời bị rách một khoảng, mưa tuôn như trút nước. Nụ cười trên môi Chu Úc Đinh hơi nhạt: "Không có đâu, bà không mắng tớ, mẹ cậu rất yêu thương cậu đấy.
"Chu Úc Đinh —— phải làm sao bây giờ, hu hu... phải làm sao đây... Tớ hình như sắp phải thất hứa rồi, tớ không thể yêu xa với cậu được, cũng không thể cùng cậu thi vào một trường đại học nữa rồi hu hu... Phải làm sao đây, mẹ tớ không chịu nghe tớ nói, tớ có giải thích thế nào bà cũng không chịu hiểu..."Khương Di không còn cảm nhận được thời gian đang trôi qua nữa, cô thấy ngột ngạt và đau đớn vô cùng.
Cô hận không thể mọc thêm vài cái miệng nữa để phân trần, nhưng lại cảm thấy mọi lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa. Cảm xúc kìm nén suốt hai ngày qua cuối cùng cũng vỡ òa tại thời điểm này. Dứt lời, bà sải bước đi trước, Chu Úc Đinh cũng chuẩn bị bước theo sau.
Chu Úc Đinh đau xót khôn nguôi, cổ họng nghẹn đắng đến mức suýt chút nữa không phát ra được thành tiếng: "Không trách cậu, không trách cậu đâu, không sao cả, cậu có thất hứa cũng không sao hết...""Không sao đâu, những lời khó nghe hơn tớ cũng từng nghe qua rồi.
Mọi lời an ủi sáo rỗng lúc này đều không bằng một cái ôm chân thực. "A Di, mẹ xin lỗi ——"
Cậu biết mình cần phải giữ bình tĩnh, nhưng lý trí đã hoàn toàn đầu hàng trước con tim. Cậu dang rộng hai tay, kéo phắt cô vào lòng ôm chặt, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang r⛎.п ⓡẩ.🍸 của cô. " Thái độ quay ngoắt 180 độ của Chương Tịnh khiến cô có chút không kịp thích nghi.
Hai trái tim trẻ tuổi va đập vào nhau, cùng một nhịp đập, cùng một sự thổn thức nồng nhiệt. "
Suốt một khoảng thời gian dài, họ chỉ biết dùng hết sức lực ôm chặt lấy đối phương, như thể làm như vậy là có thể khảm nửa kia vào da thịt của mình, mãi mãi không bao giờ bị chia lìa nữa. Chương Tịnh thở dài: "Hôm qua ở Cẩm Vân Đình, mẹ bị những lời nói của Ngu Xu làm cho chọc điên, lúc đó giận quá mất khôn, đầu óc không tỉnh táo nên mới nói ra những lời khó nghe với con.
Khương Di không còn cảm nhận được thời gian đang trôi qua nữa, cô thấy ngột ngạt và đau đớn vô cùng. Cô khóc đến mức bả vai run bần bật, khóc không thành tiếng, không thể thốt ra nổi một câu hoàn chỉnh. Chương Tịnh tắt đèn ngoài phòng khách rồi dắt cô vào phòng ngủ.
Trước đây khi gặp phải những bài toán khó không có lời giải, cô có thể lao đầu vào giải cho bằng được mới thôi, nhưng rõ ràng đường đời khó hơn toán học nhiều.
Họ mới chỉ mười tám tuổi, có thể làm được gì đây? Nghĩ đi nghĩ nghĩ lại, dường như họ chẳng thể làm được gì cả. "
Trời lại bắt đầu đổ mưa lâm râm. Sau khi cầm 〽️á·𝖚 xong, vì vẫn chưa yên tâm nên bà tiếp tục đưa cô đến một bệnh viện lớn để kiểm tra tổng quát, đến khi bác sĩ xác nhận không có vấn đề gì nghiêm trọng mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Ở sảnh khách sạn, có tiếng du khách cằn nhằn về thời tiết tồi tệ. Cũng có đứa trẻ đi ủng mưa màu đỏ đang tung tăng dẫm vào vũng nước trong vườn chơi đùa.
Người đến người đi tấp nập, việc ly biệt vốn là một lẽ thường tình ở đời, nhưng cô thì chưa bao giờ học được cách chấp nhận nó. Được, vậy để mẹ tự đi tìm nó.
Chu Úc Đinh dắt Khương Di quay lại sảnh lớn, hai người im lặng bước đi.
Cuối cùng cậu lên tiếng hỏi: "Mẹ cậu đang ở đâu? Dẫn tớ đi gặp bà ấy được không?"Được, muốn bao nhiêu mẹ cũng cho, miễn là hai đứa chấm dứt ngay lập tức!
"Cậu... cậu nói cái gì cơ?" Khương Di đột ngột ngẩng đầu lên nhìn cậu. Chương Tịnh cố kiềm chế cơn giận, giọng bà run lên: "Mấy ngày trước con nói với dì Lương là đi đảo Ngàn Tinh chơi, có phải là đi cùng nó không?
Chu Úc Đinh dường như đã khôi phục lại dáng vẻ ngông nghênh, thản nhiên thường ngày, ánh mắt cậu đầy kiên định, nhấn mạnh từng chữ: "Dẫn tớ đi gặp mẹ cậu, tớ có vài lời muốn thưa chuyện với bà."Sau một đêm mưa tầm tã, bầu trời buổi sáng vẫn đen kịt một màu.
Đây quả là một quyết định điên rồ. "
Nhưng ngay đúng lúc này, một giọng nữ lạnh lùng bỗng vang lên từ phía sau lưng hai người: "Vừa hay, tôi cũng có vài lời muốn nói với cháu đây."Từ sáng sớm, Hứa Tri Nhiên đã gọi điện thoại đến, tiếc nuối báo rằng do thời tiết xấu nên chuyến bay đến Lam Thành bị hủy, chị không thể về đón sinh nhật cùng cô được.
Không biết từ lúc nào, Chương Tịnh đã xuất hiện ở sảnh tầng một của khách sạn.
Bà đã thay một chiếc váy dài họa tiết hoa, khí thế áp bức tuy có giảm đi đôi chút nhưng ánh mắt thì vẫn sắc lẹm như cũ. Sảnh tầng một dập dìu người qua lại, Khương Di đi dạo lang thang không có mục đích rõ rệt, thế nhưng khi đi đến khu vực nghỉ ngơi, cô kinh ngạc phát hiện ra Chu Úc Đinh đang ngồi ở đó.
Chu Úc Đinh nhìn bà, khẽ gật đầu chào, thái độ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh: "Dạ được."Chu Úc Đinh dường như đã khôi phục lại dáng vẻ ngông nghênh, thản nhiên thường ngày, ánh mắt cậu đầy kiên định, nhấn mạnh từng chữ: "Dẫn tớ đi gặp mẹ cậu, tớ có vài lời muốn thưa chuyện với bà.
Chương Tịnh: "Lên phòng họp tầng năm đi."không cần xin lỗi đâu mẹ, con không trách mẹ đâu, thật đấy, là tại con không tốt.
Dứt lời, bà sải bước đi trước, Chu Úc Đinh cũng chuẩn bị bước theo sau. Chu Úc Đinh giơ tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt cho cô, khẽ cười bất lực, trêu chọc cô: "Đừng khóc nữa, người ta nhìn vào lại tưởng tớ là tên cặn bã bắt nạt cậu đấy.
Khương Di gần như muốn thót tim ra ngoài, cô giữ chặt lấy tay Chu Úc Đinh, nói nhỏ: "Đừng đi mà —— Chu Úc Đinh, mẹ tớ nói chuyện khó nghe lắm, cậu đừng đi.""Trán cậu bị làm sao thế kia?
"Không sao đâu, những lời khó nghe hơn tớ cũng từng nghe qua rồi." Chu Úc Đinh nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay cô ra, dịu dàng trấn an: "Đừng sợ."Cảm nhận được một bóng người đổ xuống trước mặt, Chu Úc Đinh ngước mắt lên đầy kinh ngạc, đôi lông mày vẫn đang nhíu chặt chưa kịp giãn ra.
Chỉ cần hai người họ thật lòng muốn ở bên nhau thì sớm muộn gì cũng phải đối mặt với ngày này. Chương Tịnh khẽ tằng hắng một tiếng: "Hỏi nó xem khi nào thì về nhà?
Đến trước cửa phòng họp tầng năm, Khương Di đương nhiên không được phép bước vào trong.
Chu Úc Đinh khép cửa lại, cô chỉ biết đứng thẫn thờ ngoài hành lang chờ đợi. "
Thời gian chầm chậm trôi qua từng giây từng phút, dài đằng đẵng như thể đã trôi qua cả một năm trời.
Hai tiếng đồng hồ sau, cửa phòng họp mở ra, Chu Úc Đinh bước ra ngoài, chậm rãi đi xuống lầu. Chương Tịnh đang lúc giận mất khôn, chẳng suy nghĩ gì liền thẳng tay đẩy cô ra.
"Chu Úc Đinh ——" Khương Di vội vàng đuổi theo, sốt sắng hỏi gặng: "Cậu và mẹ tớ nói chuyện gì thế? Có phải mẹ tớ nổi giận với cậu không, tớ xin lỗi..."Cậu đương nhiên sẽ không nói thật với Khương Di rằng sau khi chia tay hôm qua cậu đứng ngồi không yên, muốn nhắn tin cho cô nhưng lại lo cô sẽ bị gia đình mắng nhiếc.
Nụ cười trên môi Chu Úc Đinh hơi nhạt: "Không có đâu, bà không mắng tớ, mẹ cậu rất yêu thương cậu đấy."Cậu dang rộng hai tay, kéo phắt cô vào lòng ôm chặt, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang г-𝐮-𝓃 ⓡẩ-𝓎 của cô.
Cậu nói vậy chứng tỏ cậu quyết tâm giấu cô chuyện hai người đã bàn bạc những gì. Thấy cô khóc, Chu Úc Đinh thấy lòng mình đau thắt lại, như có ai đó dùng dao khứa từng nhát vào tim.
Khương Di viền mắt đỏ hoe, lại chực khóc.
Chu Úc Đinh giơ tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt cho cô, khẽ cười bất lực, trêu chọc cô: "Đừng khóc nữa, người ta nhìn vào lại tưởng tớ là tên cặn bã bắt nạt cậu đấy."Còn tương lai tính thế nào thì chưa ai biết trước được.
"Cậu còn tâm trạng để đùa nữa à!" Khương Di hậm hực gạt tay cậu ra. "Con quên mất gia đình mình bị hai mẹ con Ngu Khiết và Ngu Xu hãm hại thê thảm thế nào rồi sao?
Chu Úc Đinh nhìn cô dưới ánh đèn sáng trưng của hành lang. Lúc này Khương Di mới nhận ra đôi mắt cậu thực chất cũng đã đỏ bừng từ lúc nào. Cậu ấy không giống Ngu Xu —"
Một lúc lâu sau, cậu mới xoa xoa đầu Khương Di, dịu dàng thương lượng: "Khương Di, cậu cứ an tâm quay về Kinh Thị đi, năm nay hai đứa mình cứ tập trung toàn lực cho kỳ thi đại học trước đã, được không?""Chu Úc Đinh, tớ xin lỗi ——" Khương Di nhìn theo bóng lưng cậu nói.
Khương Di hiểu ngay, đây chắc chắn là ý của Chương Tịnh: Tập trung thi đại học trước, chuyện tương lai tính sau. Còn tương lai tính thế nào thì chưa ai biết trước được.
Cô không biết liệu Chu Úc Đinh có bị lung lay hay không, bởi vì đem lòng yêu cô quả thực là một điều rất vất vả đối với cậu. Chuyện yêu sớm cô xin nhận lỗi, nhưng những chuyện khác hoàn toàn không giống như những gì Chương Tịnh đang suy diễn.
Khương Di gật đầu: "Ừm, tớ nghe theo cậu.""
"Hãy tin tớ, cứ dũng cảm mà bước về phía trước đi. Cho dù có phải chia ly bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng không sao cả, bởi vì tớ sẽ luôn nhớ về cậu, nhớ nhung cậu, và sẽ luôn tìm mọi cách để chạy về phía cậu, hiểu chưa?"Tớ hình như sắp phải thất hứa rồi, tớ không thể yêu xa với cậu được, cũng không thể cùng cậu thi vào một trường đại học nữa rồi hu hu...
Khương Di hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng khóc nghẹn vào trong, cô nhìn Chu Úc Đinh một cái thật sâu rồi gật đầu: "Được."Cứ từ từ mà tiến thôi, chỉ cần sang năm tâm ý của Chu Úc Đinh vẫn vẹn nguyên như cũ thì cô quyết sẽ không lùi bước.
Thấy không khí có phần quá nặng nề, Chu Úc Đinh đổi chủ đề: "Nói chuyện gì vui vẻ chút đi, ngày mai là sinh nhật cậu đúng không?"Cô hận không thể mọc thêm vài cái miệng nữa để phân trần, nhưng lại cảm thấy mọi lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa.
"Ừm."Dự báo thời tiết cho biết hôm nay vẫn có mưa lớn, các chuyến bay và tàu cao tốc đi từ Lam Thành đều đã bị hủy bỏ.
Ban đầu họ đã lên kế hoạch sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ trên tầng thượng nhà Chu Úc Đinh, rủ cả nhóm Chu Thiên Tình và Triệu Càn Khôn đến chung vui.
Nhưng giờ đây mọi chuyện đã rối tung lên thế này, kế hoạch ban đầu coi như đổ sông đổ bể, ngày mai Khương Di có được phép ra khỏi cửa hay không còn chưa biết chừng. Họ hoàn toàn khác nhau, không có một điểm nào giống nhau cả.
Chu Úc Đinh khẽ đá vào lan can hành lang, nói: "Ngày mai tớ sẽ mang bánh kem đến cho cậu, nếu không gặp được cậu trực tiếp thì tớ sẽ gửi ở quầy lễ tân khách sạn, tầm khoảng 8 giờ tối cậu xuống lấy nhé."Chu Úc Đinh là một người kiên định, ngay thẳng và chân thành, đến cả cái bóng của cậu cũng tỏa ra hơi ấm, Ngu Xu làm sao có thể chung mâm với cậu được chứ?
"Ừm, tớ nhớ rồi."Hồi nhỏ cứ cãi nhau với bố con là mẹ lại chẳng màng đến cảm xúc của con.
Sau đó, hai người bỗng chẳng biết nên nói thêm gì nữa. Người đến người đi tấp nập, việc ly biệt vốn là một lẽ thường tình ở đời, nhưng cô thì chưa bao giờ học được cách chấp nhận nó.
Chu Úc Đinh lùi lại phía sau vài bước, bảo: "Vào phòng đi, tớ cũng về đây.""Đừng khóc nữa, tớ xin lỗi, tất cả là lỗi của tớ ——"
"Chu Úc Đinh, tớ xin lỗi ——" Khương Di nhìn theo bóng lưng cậu nói. "Chu Úc Đinh ——" Khương Di vội vàng đuổi theo, sốt sắng hỏi gặng: "Cậu và mẹ tớ nói chuyện gì thế?
Chu Úc Đinh xoay người lại, vẫy vẫy tay với cô, tỏ vẻ không bận tâm: "Khương Di, đừng nói lời xin lỗi, tất cả đều là tớ cam tâm tình nguyện mà.""Con không chịu đúng không?
...Dẫn tớ đi gặp bà ấy được không?
Trở lại phòng khách sạn, cô thấy dì Lương đang chuẩn bị bữa tối, còn Chương Tịnh thì đang ngồi xem tivi ngoài sofa. "
Khương Di cứ ngỡ lần này về kiểu gì cũng bị mắng cho một trận lôi đình, nhưng Chương Tịnh chỉ liếc nhìn cô một cái rồi bảo: "Đi rửa tay đi rồi chuẩn bị ăn cơm.""
"Vâng." Thái độ quay ngoắt 180 độ của Chương Tịnh khiến cô có chút không kịp thích nghi. "
Cả bữa ăn cô cứ nơm nớp lo sợ, cho đến tận lúc đánh răng rửa mặt chuẩn bị đi ngủ, trận lôi đình trong tưởng tượng của cô vẫn không hề diễn ra.
Cuối cùng Khương Di không chịu nổi bầu không khí này nữa, liền lên tiếng trước: "Mẹ ngủ ngon, con xin phép đi ngủ trước."Cô không biết liệu Chu Úc Đinh có bị lung lay hay không, bởi vì đem lòng yêu cô quả thực là một điều rất vất vả đối với cậu.
"Qua phòng mẹ đi, tối nay hai mẹ con mình ngủ chung."Chương Tịnh rất coi trọng ngày này, ban đầu bà định đặt một chiếc bánh kem có giá lên tới năm chữ số, nhưng Khương Di gạt đi bảo ba người ăn không hết nên bà đành thôi.
"Dạ?"Thế nhưng khi nhìn thấy miếng băng gạc trên trán Khương Di, chân mày cậu lại càng xoắn chặt hơn nữa.
Khương Di ngẩn người.
Hồi nhỏ cô cũng thường xuyên mè nheo đòi ngủ chung giường với Chương Tịnh, nhưng khi đó Chương Tịnh đang phải chịu đả kích nặng nề từ cuộc 𝐡ô·ռ nhân đổ vỡ, tâm trạng tệ hại nên không có tâm trí đâu mà dỗ dành cô. Trời lại bắt đầu đổ mưa lâm râm.
Chương Tịnh khẽ mỉm cười: "Sao thế, con không muốn à?"phải làm sao đây...
"Không có."Hôm nay bị Ngu Xu đ-â-ⓜ một dao ngay trước mặt, con có biết mẹ bẽ bàng đến mức nào không?
Chương Tịnh tắt đèn ngoài phòng khách rồi dắt cô vào phòng ngủ.
ℒ-ê-𝖓 ℊ-iườ𝐧-ⓖ, bà bảo cô chọn bên muốn nằm, Khương Di nói: "Con quen nằm sát tường rồi."Khương Di cúi đầu, ngón tay b●ấ●u 🌜♓ặ●ⓣ vào gấu áo, khẽ "vâng" một tiếng: "Là cậu ấy.
"Quả nhiên vẫn giống hệt hồi nhỏ, cứ ngủ là phải rúc vào sát tường mới chịu được. Con còn nhớ không? Có một lần mẹ đưa con đi chơi, giường khách sạn không kê sát tường, con nhất định không chịu ngủ.""
Khương Di bật cười: "Con nhớ chứ, lần đó hình như là đi Disneyland đúng không mẹ?"Cậu chỉ mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, ánh đèn phía sau rọi xuống làm mờ đi dòng người xung quanh, càng tôn lên vóc dáng gầy gò pha chút cô độc của cậu.
"Ừ, chờ khi nào rảnh rỗi hai mẹ con mình lại đi chuyến nữa."Cậu biết mình cần phải giữ bình tĩnh, nhưng lý trí đã hoàn toàn đầu hàng trước con tim.
Khương Di nằm xuống, lăn một vòng sát vào mép tường.
Một lát sau, Chương Tịnh tắt đèn rồi nằm xuống cạnh cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng ôm chặt. Chu Úc Đinh nhìn cô dưới ánh đèn sáng trưng của hành lang.
"A Di, mẹ xin lỗi ——""
Khương Di sững sờ, hoàn toàn không ngờ Chương Tịnh lại chủ động mở lời xin lỗi mình: "Không... không cần xin lỗi đâu mẹ, con không trách mẹ đâu, thật đấy, là tại con không tốt."" Tiếp đó, giọng điệu bà đã dịu đi vài phần: "Cậu bạn đó...
Trong bóng đêm tĩnh mịch, Chương Tịnh như rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc bọc thép gai góc thường ngày.
Giờ khắc này, bà không còn là người đàn bà thép thét ra lửa trên thương trường, cũng không phải người phụ nữ trung niên thất bại trong 𝒽ô_п nhân, bà đơn thuần chỉ là một người mẹ hiền từ. "
Chương Tịnh thở dài: "Hôm qua ở Cẩm Vân Đình, mẹ bị những lời nói của Ngu Xu làm cho chọc điên, lúc đó giận quá mất khôn, đầu óc không tỉnh táo nên mới nói ra những lời khó nghe với con. Mẹ xin lỗi con."Những năm con đổ bệnh, mẹ không thoát ra được khỏi nỗi đau phản bội nên cứ vô cớ nổi giận với con.
"Không sao đâu, con không để bụng đâu."Dì Lương kéo cô lại gần: "Còn đau không con?
Khương Di chưa từng trách móc Chương Tịnh, cô hiểu rõ những cay đắng, nhọc nhằn mà mẹ mình đã phải nếm trải.
Những năm tháng tuổi thơ đó, gia đình cô thực sự rất khốn khó, Khương Hạo Thành thì biệt tăm biệt tích, Ngu Khiết thì cứ dăm ba bữa lại đến tận nhà quậy phá một trận, mọi thứ cứ rối như một canh hẹ. Thời gian chầm chậm trôi qua từng giây từng phút, dài đằng đẵng như thể đã trôi qua cả một năm trời.
Chương Tịnh đã có một khoảng thời gian dài sống trong u uất, mượn rượu giải sầu qua ngày.
Khi đó, chỉ cần nghe thấy những từ như "con riêng", "kẻ thứ ba" là toàn thân bà lại dựng ngược gai nhọn lên để đề phòng.
Khương Di hiểu và thương mẹ rất nhiều. Mọi lời an ủi sáo rỗng lúc này đều không bằng một cái ôm chân thực.
Chương Tịnh nói tiếp: "Không chỉ xin lỗi chuyện hôm qua đâu, những năm qua, hình như mẹ đối xử với con không được tốt lắm.""
"Đâu có, mẹ đối với con rất tốt mà."Khương Di sững sờ, hoàn toàn không ngờ Chương Tịnh lại chủ động mở lời xin lỗi mình: "Không...
"Tóm lại là vẫn có những chỗ mẹ làm chưa tròn bổn phận. Hồi nhỏ cứ cãi nhau với bố con là mẹ lại chẳng màng đến cảm xúc của con. Những năm con đổ bệnh, mẹ không thoát ra được khỏi nỗi đau phản bội nên cứ vô cớ nổi giận với con. Còn cả chị gái con nữa, vì chuyện công việc mà đến tận bây giờ nó vẫn không thèm nói chuyện với mẹ.""Sao cậu lại ở đây?
Khương Di ra sức an ủi: "Mẹ đừng nghĩ vậy, chị ấy thực ra rất quan tâm đến mẹ đấy.""Vẫn ở trong phòng ngủ chưa dậy đâu.
"Ừ.""Dạ?
Khương Di do dự một lát, cuối cùng quyết định lên tiếng giải thích giúp Chu Úc Đinh, cô cẩn trọng mở lời: "Mẹ, Chu Úc Đinh thật sự không phải con riêng đâu. Mẹ cậu ấy và chú Lý từng kết ♓*ô*n đàng hoàng, chẳng qua lúc đó gia đình chú Lý phản đối kịch liệt nên mới ép hai người phải ly ♓ô●𝐧 thôi. Với cả, Chu Úc Đinh cũng chẳng thèm nhận bất cứ mối 🍳●u𝐚●п ♓●ệ nào với chú Lý đâu ạ."Nhưng ngay đúng lúc này, một giọng nữ lạnh lùng bỗng vang lên từ phía sau lưng hai người: "Vừa hay, tôi cũng có vài lời muốn nói với cháu đây.
Im lặng một hồi lâu, Chương Tịnh mới cất lời: "Mẹ biết chứ, những chuyện này nếu mẹ thực sự muốn điều tra thì làm sao mà giấu nổi mẹ. Cậu bạn đó xem ra cũng là người thẳng thắn, thành thật đấy. Thế nhưng A Di à, người đời họ chỉ tin vào những gì họ muốn nhìn thấy thôi, người ta nói nó là con riêng thì trong mắt họ nó mãi là con riêng, tam sao thất bản, con hiểu không?"Đêm hôm đó, Khương Di cuối cùng cũng có được một giấc ngủ thật ngon.
"Chẳng lẽ sau này con muốn bị người ta chỉ trỏ, chế giễu sau lưng là yêu đương với một đứa con riêng à?"Im lặng một hồi lâu, Chương Tịnh mới cất lời: "Mẹ biết chứ, những chuyện này nếu mẹ thực sự muốn điều tra thì làm sao mà giấu nổi mẹ.
Khương Di im lặng một lát rồi hỏi ngược lại: "Mẹ, hồi nhỏ ở ngõ Đông Đường Tử, người lớn trẻ con ai cũng gọi con là con nhỏ ngốc, vậy con có thật sự là một đứa ngốc không?""
"Nói bậy! Con đương nhiên không phải!"Một tiếng động khô khốc vang lên.
Khương Di mỉm cười: "Đúng vậy, con không phải đứa ngốc, và Chu Úc Đinh cũng không phải con riêng, người đời chưa bao giờ có tư cách định nghĩa chúng con cả. Mẹ biết không, hồi nhỏ chỉ có đúng hai người khen con thông minh thôi, một người là mẹ, và người còn lại chính là Chu Úc Đinh đấy.""Con cũng thật là, cớ sao lại đi cãi nhau với mẹ làm gì chứ!
Chương Tịnh phải thừa nhận rằng trái tim bà đã bị lay động bởi câu nói này. Những tổn thương mà Khương Di phải gánh chịu từ thuở nhỏ luôn là nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng bà. Cậu nói vậy chứng tỏ cậu quyết tâm giấu cô chuyện hai người đã bàn bạc những gì.
Chương Tịnh hừ lạnh một tiếng: "Xem ra mắt nhìn người của thằng bé đó cũng không đến nỗi tệ." Tiếp đó, giọng điệu bà đã dịu đi vài phần: "Cậu bạn đó... xét về bản chất thì cũng được, nhưng hai đứa bây giờ còn quá nhỏ. Tình yêu ở lứa tuổi này nhiều khi chỉ là một thứ ảo giác sớm nở tối tàn, bốc đồng nhất thời mà thôi, có khi chẳng đợi nổi đến năm sau là tình cảm đã phai nhạt rồi. Trước mắt cứ tập trung học hành cho tốt đi, chuyện khác để sang năm tính tiếp."Bắt thang máy xuống dưới lầu, Khương Di vội vã gọi điện thoại cho Chu Úc Đinh.
Khương Di không kỳ vọng chỉ qua một cuộc trò chuyện là có thể khiến Chương Tịnh chấp nhận ngay lập tức, kết quả hiện tại đã khiến cô thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Cứ từ từ mà tiến thôi, chỉ cần sang năm tâm ý của Chu Úc Đinh vẫn vẹn nguyên như cũ thì cô quyết sẽ không lùi bước. Có phải mẹ tớ nổi giận với cậu không, tớ xin lỗi...
Đêm hôm đó, Khương Di cuối cùng cũng có được một giấc ngủ thật ngon. Khương Di hiểu và thương mẹ rất nhiều.
Ngày hôm sau chính là ngày 21 tháng 7, sinh nhật tròn mười tám tuổi của Khương Di. Chương Tịnh làm sao mà không nhìn thấu tâm tư của cô con gái rượu, bà lên tiếng phá tan bầu không khí: "Muốn đi thì đi đi, cho con đúng hai mươi phút.
Trời hôm nay vẫn đổ mưa lâm râm, dì Lương và Chương Tịnh cùng nhau tất bật vào bếp chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật thịnh soạn cho cô.
Tuy tiệc chỉ có ba người ăn nhưng không hề đơn điệu, sơ sài chút nào. Bây giờ con vừa biết nói dối, vừa yêu đương sớm, lại còn yêu đương với một đứa con riêng nữa chứ.
Chương Tịnh rất coi trọng ngày này, ban đầu bà định đặt một chiếc bánh kem có giá lên tới năm chữ số, nhưng Khương Di gạt đi bảo ba người ăn không hết nên bà đành thôi. "
Từ sáng sớm, Hứa Tri Nhiên đã gọi điện thoại đến, tiếc nuối báo rằng do thời tiết xấu nên chuyến bay đến Lam Thành bị hủy, chị không thể về đón sinh nhật cùng cô được. Thế nhưng A Di à, người đời họ chỉ tin vào những gì họ muốn nhìn thấy thôi, người ta nói nó là con riêng thì trong mắt họ nó mãi là con riêng, tam sao thất bản, con hiểu không?
Khương Di cầm điện thoại, cố tình sán lại gần Chương Tịnh, nói to vào ống nghe: "Chị ơi, mẹ đang tự tay làm bánh sinh nhật cho em đấy, chắc là không có thời gian nói chuyện với chị đâu."Trước đây khi gặp phải những bài toán khó không có lời giải, cô có thể lao đầu vào giải cho bằng được mới thôi, nhưng rõ ràng đường đời khó hơn toán học nhiều.
Đầu dây bên kia, Hứa Tri Nhiên lập tức xù lông lên: "Cái con bé này, em nói linh tinh cái gì đấy, chị thèm vào ——""
Chương Tịnh nghe thấy tiếng động liền quay sang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, thần sắc không rõ ràng: "Chị con muốn nói gì với mẹ à?"Cậu ra sức dỗ dành, không ngừng nhận lỗi về mình, thế nhưng nước mắt Khương Di lại càng trào ra nhiều hơn, giống như bầu trời bị rách một khoảng, mưa tuôn như trút nước.
Khương Di lém lỉnh đáp: "Chị ấy bảo là nhớ mẹ ạ."Cũng có đứa trẻ đi ủng mưa màu đỏ đang tung tăng dẫm vào vũng nước trong vườn chơi đùa.
Hứa Tri Nhiên: "..."Khương Di mỉm cười: "Đúng vậy, con không phải đứa ngốc, và Chu Úc Đinh cũng không phải con riêng, người đời chưa bao giờ có tư cách định nghĩa chúng con cả.
Chương Tịnh khẽ tằng hắng một tiếng: "Hỏi nó xem khi nào thì về nhà?"Phải làm sao đây, mẹ tớ không chịu nghe tớ nói, tớ có giải thích thế nào bà cũng không chịu hiểu...
"Dạ, chị ơi mẹ hỏi khi nào chị về nhà đấy? Mấy ngày nữa tạnh mưa là mẹ và em cùng nhau quay về Kinh Thị rồi."Sau đó, hai người bỗng chẳng biết nên nói thêm gì nữa.
Chương Tịnh đã chủ động đưa ra bậc thang, Hứa Tri Nhiên cũng biết ý leo xuống ngay: "Ừm, được thôi, có gì đến lúc đó rồi tính."Lúc này Khương Di mới nhận ra đôi mắt cậu thực chất cũng đã đỏ bừng từ lúc nào.
Cả ngày trôi qua trong bầu không khí vô cùng bình yên.
Đến tối muộn, sau khi ba người đã cùng nhau thổi nến đón sinh nhật xong xuôi, Khương Di cứ nắm chặt chiếc điện thoại đứng ngồi không yên, ánh mắt cứ chốc chốc lại ngó nghiêng ra phía ban công. "
Chương Tịnh làm sao mà không nhìn thấu tâm tư của cô con gái rượu, bà lên tiếng phá tan bầu không khí: "Muốn đi thì đi đi, cho con đúng hai mươi phút.""
"Ơ... dạ..." Khương Di ngẩn người, mím môi cười: "Con cảm ơn mẹ, con... con sẽ về ngay."Cú đẩy khá mạnh khiến Khương Di loạng choạng không đứng vững, cô ngã nhào về phía sau, đầu đập mạnh vào góc nhọn của bàn làm việc.
Được sự cho phép của mẹ, cô hớn hở chạy ra ngoài cửa, trông điệu bộ lén lút như thể sắp sửa đi làm chuyện gì mờ ám lắm vậy. "
Bắt thang máy xuống dưới lầu, Khương Di vội vã gọi điện thoại cho Chu Úc Đinh.
Tiếng chuông vừa reng lên hai tiếng thì đầu dây bên kia đã được kết nối, cô lên tiếng hỏi: "Alo, cậu đang ở đâu thế?"
Bên kia vang lên một tiếng cười khẽ, chất giọng thiếu niên vô cùng trong trẻo: "Ở ngay sau lưng cậu này ——"
Khương Di quay người lại, lập tức nhìn thấy Chu Úc Đinh đang xách một chiếc hộp bánh kem, khóe môi khẽ cong lên đứng cách đó không xa.
Nhìn thấy cô, Chu Úc Đinh giơ giơ chiếc hộp bánh kem trong tay lên, cúp điện thoại rồi sải bước đi về phía cô.
"Cầm lấy đi." Cậu đưa chiếc bánh kem cùng một túi quà tặng cho Khương Di, sau đó có ý định quay người đi về ngay.
Khương Di vội gọi giật lại: "Cái đó... mẹ tớ cho phép tụi mình gặp nhau hai mươi phút đấy."
"Hửm?"
"Tớ vừa xuống lầu mất ba phút rồi, bây giờ vẫn còn mười bảy phút nữa cơ. Nếu cậu không bận việc gì gấp thì... có thể ở lại cùng tớ thổi nến xong rồi hãy về được không?"
Hết chương 53
| ← Ch. 52 | Ch. 54 → |
