| ← Ch.53 | Ch.55 → |
Đừng sinh con.
Ít nhất là đừng sinh con một cách tùy tiện.
Đó là tâm lý chân thực nhất của Triệu Tồn Anh sau khi trải qua việc nuôi hai đứa trẻ. Anh chưa từng khuyên ai đẻ con bao giờ.
Bốn giờ chiều Chủ nhật, nhiệt độ ngoài trời lên tới ba mươi mốt độ, anh và Khổng Đa Lị dẫn lũ trẻ ra một bãi cỏ trống để cắm trại.
Khổng Đa Lị kéo một tấm thảm dã ngoại cùng xấp tài liệu lùi ra xa tít để chuyên tâm ôn thi.
Triệu Tồn Anh thấy thật khó hiểu, thế em đi theo làm cái gì hả?
Khổng Đa Lị đáp rằng "sự hiện diện" của cô rất quan trọng. Anh và các con chỉ cần ngoảnh lại là thấy cô, chẳng phải điều đó sẽ khiến mọi người vui vẻ sao?
...
Triệu Tồn Anh luôn dễ dàng được Khổng Đa Lị thuyết phục, để rồi sau đó lại thấu hiểu cô một cách sâu sắc.
Cô đi ôn thi đã đành, đằng này Đường Bảo cũng vác theo đủ loại vở bài tập, bò ra chiếc bàn gấp ngoài trời cắm cúi cày cuốc. Hại Kiều Kiều, đứa lúc nào cũng bám riết lấy muốn chơi cùng chị đành ngậm ngùi ngồi bên cạnh xem chị làm bài.
Anh vặn hỏi, ra ngoài chơi mà mang vở bài tập theo làm gì?
Đường Bảo tuyên bố muốn làm học sinh giỏi, muốn giành vị trí thủ khoa toàn khối.
...
Triệu Tồn Anh đành ôm Tiểu Hà ngồi lủi thủi trên tấm thảm tập bò cỡ bự. Khóc đi, gào đi, ngày thường ở nhà giỏi gào khóc lắm mà, hôm nay bố cất công tìm hẳn một bãi đất trống cho con tha hồ luyện thanh đấy! Ai dè Tiểu Hà chẳng buồn gào khóc. Thằng bé cứ ê a bò loanh quanh trên thảm, ra sức trườn về phía các chị. Hễ thằng bé sắp trườn ra khỏi thảm, Triệu Tồn Anh lại bế thốc nó đặt về đầu bên kia bắt bò lại từ đầu. Thật tuyệt vời, vô hình trung lại rèn luyện được kỹ năng bò cho con. Chị nó ngồi làm bài tập mà trông hệt như một khúc xương, còn thằng bé thì như một chú cún con kiên trì không ngừng nghỉ, cố sống cố ↪️*ⓗế*✞ bò về phía khúc xương ấy.
Anh cầm điện thoại mở ứng dụng đặt đồ ăn, gọi Kiều Kiều nãy giờ vẫn đang ngoan ngoãn ngồi cạnh Đường Bảo qua. Anh hỏi cô nhóc muốn uống gì? Kiều Kiều bảo chị uống gì thì cháu uống nấy.
...
Được thôi. Đặt xong hai ly đồ ngọt y xì đúc, anh cầm chai xịt đuổi muỗi xịt vòng quanh người Kiều Kiều, bảo nếu ngồi cạnh chị chán quá thì qua thảm chơi xếp hình nam châm. Mẹ Kiều Kiều đã sắm cho cô nhóc đủ loại đồ chơi phát triển trí tuệ.
Cô nhóc đáp không chán ạ, rồi lại lóc cóc chạy về chầu chực trước mặt Đường Bảo.
Triệu Tồn Anh đánh mắt sang phải. Dưới bóng cây cách đó không xa là Khổng Đa Lị đang đeo tai nghe, ra sức dùi mài kinh sử. Định hướng tương lai của cô là chuyển sang làm công tác hành chính, nên giờ đang ôm mộng cày một tấm bằng thạc sĩ Quản lý giáo dục hệ tại chức [1]. Anh thu lại tầm nhìn, chuyển hướng sang chiếc bàn gấp ngoài trời cách đó hai mét là Đường Bảo đang cắm cúi viết bài... và Kiều Kiều đang chăm chú ngồi xem chị viết bài. Anh lại tiếp tục dời tầm nhìn xuống tấm thảm tập bò... là Tiểu Hà vừa mới tè dầm, đang há to mồm ngậm miếng xếp hình nam châm.
Anh vươn tay lôi tuột thằng bé lại gần, lột phăng bộ đồ liền thân mỏng ra. Anh lấy nước ấm trong bình giữ nhiệt rửa ráy đùi và 𝖒*ô*𝐧*🌀 cho con rồi thay luôn một bộ đồ liền thân mới cáu. Ngoại trừ lúc ngủ đêm, ban ngày Tiểu Hà gần như chẳng bao giờ phải đóng bỉm quần, cứ thả rông cho tè thoải mái, ướt lại thay. Một ngày thằng bé phải thay ra bét nhất cũng tám, chín, mười bộ đồ liền thân. Được cái Tiểu Hà không thiếu quần áo, toàn là đồ cũ của Đường Bảo và Kiều Kiều để lại, một ngày có thay tới ba mươi bộ cũng dư sức đủ. Đống đồ bẩn thay ra sẽ được gom hết tống vào máy giặt sấy để giặt giũ, khử trùng.
Còn phần nước tiểu dây ra thảm tập bò, cứ lấy khăn giấy thấm qua loa... rồi phó mặc cho gió trời hong khô vậy.
Triệu Tồn Anh bắt đầu dựng chân máy, canh góc quay để ghi hình lại hoạt động ngoài trời hôm nay. Một phần là để lưu giữ kỷ niệm sinh hoạt của cả gia đình, phần khác... là để tích trữ làm bằng chứng.
Anh đặc biệt chuộng cái nếp sống được ghi hình lại mọi lúc mọi nơi như thế này, nói cách khác là cuộc sống dưới sự giá*〽️ 𝖘á*т.
Anh thích nhất là camera giá●〽️ 💲●á●𝖙 trong phòng mổ. Lỡ một ngày nào đó cần truy xuất lại quá trình phẫu thuật... thì sự thật luôn thắng hùng biện.
Việc anh ghi lại cuộc sống hiện tại cũng mang ý nghĩa tương tự. Lũ nhóc kia, đợi mai này cho xem lại nhật ký trưởng thành của mấy đứa... thì mấy đứa chỉ có nước đội quần mà thôi!
Bấm máy xong xuôi, anh yên tâm nằm ườn ra thảm chợp mắt. Đầu tiên là vươn tay tóm Tiểu Hà lại gần, sau đó ngả lưng nằm thẳng, gập cẳng chân lên tạo t𝒽à●n●𝒽 ♓●ìⓝ●♓ mái vòm. Anh mặc kệ cho Tiểu Hà loanh quanh đôi chân mình, muốn bò trườn, cắn xé hay giật lông chân gì thì tùy.
Anh tình nguyện hy sinh chút thân xác để đổi lấy sự bình yên nhất thời. Đưa cánh tay lên che ngang mắt, anh bắt đầu đánh giấc.
Tiểu Hà dùng hai tay ôm chặt lấy cẳng chân bố, lẫm chẫm thử đứng lên, sau đó há to miệng nhai gặm phần xương bánh chè đang nhô ra của anh. Triệu Tồn Anh lên tiếng cảnh cáo: "Con mà cắn đau là bố đạp cho một phát."
Tiểu Hà thế mà nghe hiểu tiếng người, không thèm cắn nữa. Ở cái tuổi đứng còn chưa vững, thằng bé cố sức nhấc một bên chân ngắn tũn lên định cưỡi lên chân bố để chơi cầu trượt. Triệu Tồn Anh miệng thì bảo nhắm mắt dưỡng thần, nhưng đôi chân vẫn luôn túc trực giữ thăng bằng để trêu đùa cùng con.
Chân thì chơi đùa với Tiểu Hà, nhưng tai anh vẫn dỏng lên hóng hớt cuộc hội thoại của hai chị em bên chiếc bàn gấp. Đường Bảo đang uốn nắn Kiều Kiều phải lo mà học chữ, tiếp thu kiến thức từ sớm. Nó bảo có kiến thức rồi thì mới không bị người ta lừa gạt, mà trên thế giới này, người đầu tiên lừa gạt em chính là bố mẹ em đó!
...
Ông Trời ạ, Triệu Tồn Anh hết nằm yên nổi rồi.
Đường Bảo nói tiếp: "Hồi chị còn bé tí, mẹ chị bảo chị là do mẹ gắp được từ máy gắp thú bông trong trung tâm thương mại đấy."
"Từ sau khi được khai sáng kiến thức, chị mới biết tất cả chúng ta đều là sản phẩm của quá trình sinh sản." Đường Bảo bắt đầu phổ cập khoa học cho cô em: "Bố em ♓ô.𝓃 〽️.ô.ı mẹ em, thế là em sẽ rớt tọt vào bụng mẹ. Em giống hệt một hạt giống, cứ thế nảy mầm rồi lớn lên. Đợi đến lúc em bự quá sắp làm bục cả bụng mẹ, mẹ em sẽ chạy tới bệnh viện. Lúc đó, bác sĩ sẽ lấy một cái đèn pin rọi qua rọi lại trên bụng mẹ em. Mục đích chính là để soi xem các cơ quan nội tạng của em đã phát triển hoàn thiện chưa, liệu chui ra vào lúc này thì em có sống nổi không."
"Đã thế chị còn nắm được một bí mật động trời. Ban đêm hễ cái cụ ông màu hồng kia ngủ ngoài phòng khách, mà cửa phòng ngủ của bố chị và cô Lị Lị khóa trái thì chị thừa biết tỏng là bố chị sắp ♓_ô_n ⓜô_ℹ️ để trồng em bé rồi. Nếu bố chị không khóa trái cửa, mà cái cụ ông màu hồng kia ngủ trong phòng hai người, nghĩa là bố chị không có ý định trồng em bé. Từ nay về sau, nếu em không muốn bố mẹ em trồng thêm một cái cụ ông màu hồng nào khác thì nửa đêm em cứ lén chạy sang phòng họ rồi cứ thế đứng im lìm ngay sát đầu giường..."
Triệu Tiểu Mãn đang ba hoa chích chòe, chợt khóe mắt bắt được hình bóng Triệu Tồn Anh đang rảo bước đi... vặt cành liễu để quất mình. Con bé sợ hết hồn, co giò định chạy thục mạng. Nào ngờ mới chạy được mấy bước lại vòng ngược trở lại, vươn tay ôm riết lấy Tiểu Hà vô tội... Đưa mắt dáo dác nhìn quanh quất, thấy có một dòng sông cách đó không xa, con bé liền lùi bước về phía đó: "Bố mà đánh con là con ném nó xuống sông đấy nhé!"
Bị chị ⓢℹ️.ế.т ↪️𝐡ặ.ⓣ ngang bụng, Tiểu Hà khóc ré lên, nghẹt thở muốn c.ⓗế.𝐭 đến nơi.
Triệu Tồn Anh vứt cành liễu sang một bên: "Bỏ em xuống mau, em khóc rồi kìa!"
"Con không bỏ, con sẽ ném nó xuống sông luôn cho xem!"
Triệu Tồn Anh phải dỗ dành hết lời: "Bố không đánh con, bố đảm bảo tuyệt đối không đánh con đâu."
"Ngoan nào, đặt em xuống đất đi con."
Thật ra Tiểu Hà vẫn quá nặng so với sức của con bé. Đã thế thằng bé còn cứ ngọ nguậy tuột dần xuống, hại Triệu Tiểu Mãn phải dùng đầu gối tì vào rồi cố sức xốc em lên. Kiều Kiều nãy giờ vẫn lơ ngơ đứng ngoài cuộc, giờ sợ hãi gọi chị rối rít. Cô nhóc có linh cảm lần này chị Đường Bảo chắc chắn sẽ bị ăn đòn thật rồi.
Triệu Tiểu Mãn bế em mệt rã rời. Lại thêm việc con bé tinh ý nhận ra bố đã thực sự nổi giận, bên cạnh thì Kiều Kiều cứ réo gọi ầm ĩ. Dưới muôn vàn áp lực ấy, con bé không kìm được nữa mà nức nở. Tiểu Hà khóc một tiếng, nó khóc hai tiếng; Tiểu Hà gào to bao nhiêu, nó còn gào to hơn bấy nhiêu.
Triệu Tồn Anh nghe mà váng vất cả đầu óc. Anh dứt khoát ngồi khoanh chân tại chỗ, bảo: "Con cẩn thận đừng làm em ngã."
Triệu Tiểu Mãn hét toáng lên với anh: "Bố không thương con nữa!" Vốn dĩ cũng chẳng tủi thân đến thế, nhưng ngay khoảnh khắc thốt ra câu ấy, con bé òa khóc: "Từ lúc có cái cụ ông màu hồng kia, bố chẳng còn thương con nhiều như trước nữa!"
Con bé gào lên như thể đã nắm thóp được bằng chứng xác thực: "Bố hết thương con rồi!"
...
Nó vừa khóc, Kiều Kiều cũng mếu máo khóc theo, cộng thêm tiếng gào của Tiểu Hà... Hợp xướng kiểu này như muốn ăn tươi nuốt sống lấy Triệu Tồn Anh vậy.
Triệu Tồn Anh bất lực ngồi đó, nhìn Tiểu Hà trong vòng tay Tiểu Mãn cứ tuột dần xuống, rồi lại bị cô chị cố sức xốc ngược lên. Nhìn con gái đang khóc đến mức cả người run bần bật, anh chống hai tay xuống bãi cỏ đứng dậy, chậm rãi bước tới đón lấy Tiểu Hà rồi đặt thằng bé xuống thảm cỏ. Kế đó, anh dang tay ôm Tiểu Mãn vào lòng: "Được rồi, được rồi, là bố sai." Anh vỗ về tấm lưng nhỏ bé.
Tiểu Mãn lại càng khóc to hơn.
Đợi đến khi con bé ôm cổ anh khóc đã đời, anh mới móc tờ khăn giấy trong túi ra bắt con xì mũi thật mạnh, sau đó làm bộ chê bai: "Ây da, bẩn 🌜●𝐡●ế●† đi được."
Tiểu Mãn nín khóc rồi cười.
Triệu Tồn Anh lau nước mắt cho con: "Thôi không khóc nữa nhé. Là do dạo này bố chưa dành đủ sự quan tâm cho con."
Thấy con gái lại rơm rớm nước mắt, anh vội vàng cam đoan: "Từ nay cuối tuần bố sẽ lại tiếp tục đánh cầu lông với con. Đợi lúc nào hồ bơi mở cửa, bố lại đưa con đi bơi." Vừa nói, anh vừa chìa ngón tay cái ra: "Đóng mộc nào."
Tiểu Mãn dùng sức ngoắc tay đóng mộc với bố. Con bé đã hết khóc rồi, nói với anh: "Bố ra dỗ em đi ạ."
"Mặc kệ em, cho em khóc một lát." Triệu Tồn Anh thuận đà ngồi xuống bãi cỏ, liếc nhìn Tiểu Hà đang bò lổm ngổm một bên, rồi vòng tay ôm Tiểu Mãn ngồi gọn trong lòng mình, nói: "Con thử đoán xem tại sao bố lại phải luôn để mắt tới em? Bởi vì em vẫn chưa phát triển thành một người hoàn chỉnh, em chỉ là một sinh linh bé bỏng thôi."
"Bây giờ con mà bón cho em một cục phân, khéo em cũng há mồm ra ăn."
Tiểu Mãn và Kiều Kiều đưa mắt nhìn nhau rồi ngửa cổ cười phá lên. Bón phân mà em ấy cũng chịu ăn cơ đấy!
"Em yếu ớt và đáng thương lắm, đến ngồi còn chẳng vững nữa. Con đẩy lật đật một cái, lật đật ngã rồi vẫn tự đứng lên được. Chứ ai mà xô Tiểu Hà ngã thì em chỉ có nước nằm im đó thôi. Các con đói thì biết tự đi tìm đồ ăn, bị bắt nạt thì biết chạy trốn. Các con thử nhìn em mà xem... Ai mà đá em một cú, hay không cho em ăn, là em mất mạng như chơi." Triệu Tồn Anh thoáng dừng lại, cố dằn xuống cảm giác nghẹn ngào khó chịu, điều chỉnh lại nhịp thở rồi nói tiếp: "Đã thế em lại còn chẳng hiểu sự đời, cái gì cũng vơ nhét vào miệng. Ai mà nhét cho em một mẩu bánh mì các con hay ăn, lỡ nghẹn tắc khí quản là em cũng mất mạng ngay."
"Đó chính là lý do vì sao bố lúc nào cũng phải canh chừng em sát sao. Bởi vì em quá đỗi yếu ớt, yếu ớt đến mức chỉ cần lơ là một chút thôi là có thể mất mạng." Triệu Tồn Anh nhìn con gái hỏi: "Bây giờ con đã hiểu tại sao bố lại phải quan tâm em nhiều đến thế chưa?"
Tiểu Mãn lập tức vỡ lẽ, vội vàng gật đầu: "Bố ơi, con hiểu rồi ạ."
Triệu Tồn Anh vứt tờ khăn giấy trong tay xuống đất. Tiểu Hà bò tới vồ lấy, toan nhét vào miệng. Triệu Tồn Anh phải vươn tay giật lại ngay lập tức. Thấy cảnh đó, Tiểu Mãn và Kiều Kiều cười nắc nẻ.
"Con xem, bố chỉ có mỗi một đôi mắt, mải nhìn con thì sẽ không để ý được em." Triệu Tồn Anh nói: "Đợi đến lúc Tiểu Hà biết chạy, biết nhảy, biết suy nghĩ như con bây giờ, lúc đó bố sẽ được giải phóng hoàn toàn, chẳng cần phải quản em nữa."
Phía xa xa, Khổng Đa Lị ôn bài mệt mỏi bèn gỡ tai nghe xuống, vừa xoay vặn vai cổ vừa đưa mắt nhìn quanh. Cô nhác thấy Triệu Tồn Anh đang ngồi trên thảm cỏ, vây quanh anh là bầy trẻ nhỏ. Một khung cảnh mới đầm ấm, chan chứa yêu thương làm sao! Cỏ xanh mướt, gió thổi nhẹ nhàng, mặt nước 𝖌ợ*n şó*ⓝ*🌀 lăn tăn, những túp lều cắm trại nằm rải rác đan xen, người lớn đang ngả lưng nghỉ ngơi, đám trẻ thì rượt đuổi nô đùa. Cô cầm điện thoại lên mở 𝒸ⓗ●ế đ●ộ quay phim. Trong ống kính, Đường Bảo vốn đang ngồi trên cỏ bỗng như nhìn thấy gì đó liền đứng bật dậy chạy vút đi, Kiều Kiều cũng bám theo ngay sát gót. Hai đứa nhỏ chạy tới trước một chiếc xe giao hàng, mỗi đứa xách một bát đồ ngọt rồi hớt hải chạy ùa về lại bên Triệu Tồn Anh.
Khổng Đa Lị giơ điện thoại ghi lại khoảnh khắc ấy, trong lòng chợt dâng lên cảm giác rất đỗi bình yên hạnh phúc.
-
[1] Thạc sĩ hệ không chính quy/bán thời gian, tương đương hệ đào tạo Thạc sĩ tại chức ở Việt Nam.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 53 | Ch. 55 → |
