| ← Ch.48 | Ch.50 → |
Triệu Tồn Anh vừa tan làm là đến thẳng câu lạc bộ bóng bàn.
Biết Khổng Chí Nguyện đã từ Bắc Kinh về, anh hẹn ông ra ngoài đánh bóng bàn vào lúc chập tối.
Trước đây, anh từng gọi điện trò chuyện với Khổng Chí Nguyện ngót nghét cả tiếng đồng hồ.
Khi ấy, Khổng Chí Nguyện vẫn đang ở Bắc Kinh. Đó là vào buổi trưa ngay sau cái đêm anh và Khổng Đa Lị bàn mưu tính kế qua điện thoại, xem làm cách nào để cô có thể nở mày nở mặt khi gặp lại em gái vào dịp Tết Trung thu. Tranh thủ giờ nghỉ trưa, anh đã gọi cho Khổng Chí Nguyện một cuộc.
Dạo trước, Khổng Chí Nguyện từng hỏi anh dành tình cảm gì cho Đa Lị. Trưa hôm ấy, anh đã trịnh trọng trả lời ông qua điện thoại rằng, anh muốn cùng Đa Lị xây dựng gia đình, muốn nỗ lực mang lại hạnh phúc cho cô. Sở dĩ trước đây anh năm lần bảy lượt đắn đo là vì biết Đa Lị có mong muốn sinh con. Trong khi đó, anh lại từng trải qua một đời vợ phức tạp và đang nuôi một đứa trẻ, nên chẳng hề có chút tự tin nào để bước vào ⓗ_ô_𝓃 nhân thêm lần nữa, cũng như gánh vác thêm một sinh mệnh mới. Anh cũng kể sơ qua về hoàn cảnh gia đình mình. Bao gồm chuyện bố mẹ ly hô_п từ sớm, bố ruột làm ăn thất bại rồi đâ*m ra nghiện rượu. Có một đêm say khướt trở về, ông ngả lưng ngủ luôn trên chiếc sofa ngoài phòng khách. Hôm sau là thứ Sáu, anh đi học từ sớm nên không để ý tình trạng của bố. Đợi đến khi anh sang nhà mẹ nghỉ cuối tuần xong quay về, ông đã qua đời được ba ngày rồi. Sự việc này để lại cho anh một di chứng nặng nề đó là không thể nào chịu đựng nổi việc phải ở một mình trong một không gian kín yên tĩnh, tối đến nếu ngủ một mình, anh bắt buộc phải bật tiếng ồn trắng [1].
Khổng Chí Nguyện thắc mắc, vậy tại sao anh lại chọn làm bác sĩ, làm nghề này chẳng phải sẽ phải tiếp xúc với... chuyện sinh tử nhiều hơn sao?
Triệu Tồn Anh bộc bạch rằng anh muốn tự mình vượt qua nỗi sợ hãi khi phải đối diện với т𝐡●❗ 𝖙♓●ể, ngặt nỗi lại không thành công trọn vẹn.
Sau cuộc điện thoại giãi bày cõi lòng ấy, anh bỗng nhiên lại nhận được sự thương xót và 🌜*♓*ïề*ц ↪️*♓υộ𝖓*ɢ từ Khổng Chí Nguyện.
...
Lần này Khổng Chí Nguyện từ Bắc Kinh về còn mang theo đặc sản cho anh. Anh chụp ảnh gửi Khổng Đa Lị xem, cô bèn nói: "Xin anh hãy ngoan ngoãn đón nhận tình yêu thương của bố em đi, cả đời này ông ấy chỉ có mỗi cái sở thích là làm bố người ta thôi. Em rể em trước khi chính thức rước em gái em về dinh, cũng từng làm con trai nuôi của ông ấy đấy."
Triệu Tồn Anh liền hỏi dò: "Thế bố thích gì?"
Khổng Đa Lị đáp: "... Sở thích duy nhất trong đời của bố em là đánh bóng bàn."
Thế nên vừa tan làm, Triệu Tồn Anh đã hẹn Khổng Chí Nguyện ra sân đánh bóng.
Hai người vật vã đánh chừng một tiếng đồng hồ. Trình độ đánh bóng của Triệu Tồn Anh mãi giậm chân ở mức học sinh cấp hai, mà khéo làm sao kỹ thuật của Khổng Chí Nguyện cũng chẳng khá khẩm gì cho cam. Vậy là hai người chẳng ai nỡ chê bai ai, thời gian chủ yếu chỉ dành cho việc chạy loanh quanh nhặt bóng.
Đánh xong, anh đưa Khổng Chí Nguyện đi ăn một bát mì Hui [2], sau đó chở ông về khu tập thể.
Trên đường đưa Khổng Chí Nguyện về, anh lần lượt nhận được hai tin nhắn WeChat. Tin đầu tiên là của mẹ anh, nội dung vô cùng ngắn gọn súc tích: Chập tối đi nhà trẻ đón Đường Bảo thì bắt gặp cô Lâm. Trông thấy bà, cô Lâm liền lảng đi chỗ khác. Bà khuyên anh nên sớm tìm cơ hội để người lớn đôi bên ngồi lại với nhau, xoa dịu phần nào mối q_υ_𝖆_𝐧 𝒽_ệ đang căng thẳng này.
Sau đó là tin từ chị Hoa gửi tới: Thứ nhất, chị ấy đã nghỉ việc rời khỏi nhà họ Kiều. Thứ hai, trạng thái tinh thần của cô Lâm hôm nay trông rất tệ. Chị ấy cũng đã báo cáo tình hình này cho Kiều Dương Dương biết rồi.
Về phía Khổng Đa Lị, cô vừa hoàn tất một giao dịch trực tiếp trong thành phố, thành công bán sợi dây chuyền mặt nhẫn lò xo mà em gái cho để đổi lấy tiền mặt. Giao dịch xong xuôi về đến cổng tòa nhà, cô tình cờ bắt gặp Triệu Tồn Anh đang đứng nghe điện thoại của bệnh nhân. Cô liếc nhìn đồng hồ, đã chín giờ tối rồi. Triệu Tồn Anh cứ thế vừa nghe điện thoại vừa theo gót cô vào nhà. Khổng Đa Lị bảo anh vào phòng mình ngồi đợi, còn cô đi tìm quần áo để vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Đợi lúc rửa mặt đánh răng xong trở ra, thấy Triệu Tồn Anh vẫn đang bận nghe điện thoại, cô tiện tay khép cửa phòng lại. Lấy tấm chăn len đang móc dở chừng mới to bằng cái gối ra, cô khoanh chân ngồi ngay ngắn trên giường, cứ thế yên tâm đan móc tiếp.
Triệu Tồn Anh cúp máy, sải hai bước dài ra đến cửa, vươn tay mở toang cánh cửa phòng ngủ ra.
Bởi vì Khổng Chí Nguyện đang ở ngoài phòng khách mà.
Khổng Đa Lị nói anh đúng là "lạy ông tôi ở bụi này", nếu thực sự muốn tránh tiếng thì đi về nhà luôn cho rồi.
Triệu Tồn Anh làm như không nghe thấy, cứ thế cầm điện thoại ngồi phịch xuống mép giường. Khổng Đa Lị vội vàng đẩy anh ra, bảo giường của cô là khu vực vô trùng. Thấy vậy, Triệu Tồn Anh thản nhiên đứng dậy, tháo thắt lưng, lột luôn cái quần dài xuống tận đầu gối. Anh cứ thế mặc mỗi chiếc q**n l*t bên trong rồi lại thong dong ngồi xuống mép giường, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc cắm cúi trả lời tin nhắn công việc.
...
Khổng Đa Lị cũng chẳng buồn làm phiền anh nữa, lẳng lặng ngồi móc len. Được chừng mười, hai mươi phút, cô ngả lưng xuống giường kéo chăn đắp ngay ngắn.
Triệu Tồn Anh đang mải mê giải quyết công việc, lúc ngoảnh đầu lại thì thấy Khổng Đa Lị đã nhắm mắt ngủ thiếp đi. Anh hơi chúi người tới định bụng h●ô●п lén cô một cái rồi rời đi, ai dè Khổng Đa Lị khẽ bật cười rồi mở choàng mắt ra.
Cảm giác mệt mỏi trong Triệu Tồn Anh thoắt cái bay biến sạch. Anh h-ô-𝖓 nhẹ lên má cô, dịu dàng bảo: "Em ngủ đi, anh phải về rồi."
Khổng Đa Lị đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt anh, cùng anh h-ô-𝐧 𝖒ô-❗. Nhưng Triệu Tồn Anh lại chẳng thể nào tĩnh tâm nổi, nói: "Bố đang xem tivi ngoài phòng khách kìa."
Khổng Đa Lị nói: "Bố em biết ý lắm, cửa có mở toang ra thì ông cũng chẳng xông vào đâu."
"Thế cũng không được." Triệu Tồn Anh vội ngồi lại cho ngay ngắn, cúi xuống bảo cô: "Em ngủ đi."
Khổng Đa Lị mỉm cười: "Đợi em ngủ say rồi anh hẵng về nhé."
Triệu Tồn Anh gật đầu đáp: "Ừ, em ngủ đi."
Khổng Đa Lị nhắm mắt lại từ từ ươm mầm giấc ngủ.
Triệu Tồn Anh vươn tay vỗ nhịp nhè nhẹ lên người cô, miệng ngân nga giai điệu bài Trùng Nhi Phi [3].
...
Lúc từ nhà Khổng Đa Lị bước ra, đồng hồ đã điểm hơn mười giờ đêm.
Lên xe, việc đầu tiên anh làm là gọi điện cho Kiều Dương Dương. Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã hỏi ngay: "Đường Bảo làm sao thế?"
"Đường Bảo vẫn ổn." Triệu Tồn Anh xốc lại dòng suy nghĩ, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn thu xếp cho người lớn đôi bên gặp mặt nhau một chuyến, cùng ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng xem sao."
Kiều Dương Dương hỏi: "Với mục đích gì?"
"Để xoa dịu mối 🍳ц🅰️-п h-ệ đang khá căng thẳng hiện nay..."
"Chẳng cần phải xoa dịu làm gì." Kiều Dương Dương nói: "Ⴓ⛎*@*𝐧 𝒽*ệ giữa tôi và anh đâu có căng thẳng, đôi bên đạt được tiếng nói chung trong việc nuôi dạy Đường Bảo là đủ rồi."
"Nhưng tôi vẫn cho rằng người lớn hai nhà nên ngồi lại nói chuyện một lần."
"Anh thôi cái suy nghĩ cho rằng là tốt đó đi." Kiều Dương Dương nghiêm túc đáp lời: "Cái lối hành xử của nhà anh áp dụng vào nhà tôi không có tác dụng đâu. Giữa anh và tôi, ai mới là người tường tận tính nết bố mẹ tôi hơn? Nếu mấy người cứ nghĩ chuyện gì ở đời cũng chỉ cần ngồi xuống dăm ba câu là giải quyết xong xuôi thì thế giới này đã hòa bình từ lâu rồi."
"Đến một bệnh nhân dẫu đã cắt bỏ sạch sẽ ổ bệnh, anh còn chẳng dám đảm bảo người ta không tái phát. Vậy anh lấy tự tin ở đâu ra mà đinh ninh rằng, chỉ cần một buổi hàn huyên, một bữa cơm là có thể giải quyết triệt để mọi mâu thuẫn?"
"Vì con người sống với nhau còn có cái tình cái lý."
"So what? (Thì đã sao?)"
Kiều Dương Dương làm như thể mình vừa nghe được câu chuyện nực cười nào đó.
"Chẳng phải vì Đường Bảo mà tôi và cô vẫn có thể chung sống hòa bình đấy sao? Tôi tin bố mẹ đôi bên cũng sẽ làm được." Triệu Tồn Anh vẫn kiên trì nói: "Ngồi xuống nói chuyện chưa chắc đã giải quyết được tận gốc rễ vấn đề, nhưng ít nhất cũng ngăn không cho sự việc ngày một tồi tệ hơn."
"Còn tôi lại thấy mọi thứ vẫn đang hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát." Lúc này, Kiều Dương Dương cũng vừa tàn tiệc về đến khu chung cư. Cô ấy bước xuống xe đứng chờ một bên, đợi anh tài xế lái thuê đỗ xe cẩn thận rồi trả lại chìa khóa cho mình: "Cho tôi thêm một chút thời gian trì hoãn đi. Đợi cảm xúc của mẹ tôi ổn định lại, tôi sẽ dắt Đường Bảo dọn ra ở riêng."
"Việc cách ly vật lý tạm thời và việc để người lớn hai nhà ngồi lại nói chuyện không hề 🔀⛎𝓃-ɢ độ-𝐭 với nhau." Triệu Tồn Anh nói: "Dù sao thì chặng đường sau này, Đường Bảo và bà ngoại cũng không thể nào tránh khỏi việc phải qua lại tiếp xúc với nhau mà."
"Tại sao cứ phải khăng khăng sắp xếp cho người lớn hai bên ngồi lại nói chuyện chứ?" Kiều Dương Dương không tài nào hiểu nổi: "Hai chúng ta không đủ khả năng giải quyết hay sao?"
"Hôm nay lúc mẹ tôi đến trường mầm non đón Đường Bảo đã nhìn thấy cô Lâm." Triệu Tồn Anh nói với vẻ mệt mỏi: "Và cô Lâm vừa thấy mẹ tôi đã vội vàng lảng tránh."
Kiều Dương Dương dừng lại, ngước nhìn lên khu chung cư nhà mình, trên ban công của một tầng nọ treo mấy chiếc lồng chim rất bắt mắt, ngay bên dưới tầng đó chính là nhà cô ấy. Đèn trần ngoài phòng khách vẫn đang bật sáng. Một cơn mệt mỏi cuộn trào chợt ập đến bủa vây lấy cô ấy.
Cô ấy đeo túi xách bước vào nhà, quả nhiên thấy cô Lâm đang nằm ườn trên sofa lướt điện thoại. Vì Chủ nhiệm Kiều cằn nhằn việc bà lướt điện thoại trong phòng ngủ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của ông nên hai đêm nay cô Lâm đành phải ngủ ngoài sofa. Căn nhà có tổng cộng bốn phòng ngủ. Kiều Dương Dương một phòng, Đường Bảo một phòng và chị Hoa một phòng.
Chị Hoa đã đi xuống lầu từ trước bữa tối, đến tận giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Vừa đổi dép ở lối ra vào, Kiều Dương Dương vừa cất lời: "Chị Hoa đã xin phép con nghỉ rồi."
"Nhà chị ta có tang hay sao?" Cô Lâm bực dọc gắt lên: "Cơm mới nấu được một nửa, chẳng thèm chào hỏi lấy một tiếng đã bỏ đi."
Kiều Dương Dương cười khẩy: "Sao mẹ không tự gọi điện mà hỏi chị ấy?"
"Con bảo chị ta ngày mai quay lại đi, mẹ sẽ tăng thêm cho chị ta ba trăm tệ tiền lương." Trên bàn ăn vẫn còn chỏng chơ nửa đĩa trứng xào cà chua và quá nửa đĩa cần tây xào thịt, cô Lâm nói tiếp: "Cơm mẹ nấu không hợp khẩu vị của bố con."
"Không hợp khẩu vị thì mẹ cứ bảo ông ấy ra căn tin khu phố mà ăn." Kiều Dương Dương đặt túi xách xuống đi rửa tay. Lúc quay trở lại bàn ăn, cô ấy kéo ghế ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề chẳng buồn rào đón: "Con sẽ thuê cho bố mẹ một người giúp việc khác, vài hôm nữa chị Hoa sẽ dọn sang ở cùng con bên nhà mới."
Cô Lâm giật mình ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm Kiều Dương Dương: "Chẳng phải con bảo vẫn còn trông cậy vào mẹ để chăm sóc Đường..."
"Hôm nay mẹ đến trường mầm non xem Đường Bảo hả?"
"... Mẹ chỉ muốn tạt qua xem con bé thế nào thôi."
"Bây giờ con bé vẫn đang mang tâm lý bài xích mẹ, mẹ đột ngột xuất hiện không báo trước như thế lỡ làm nó hoảng sợ thì sao?"
"Mẹ thấy nó vẫn đang chơi đùa rất vui vẻ với bạn học mà, vết thương trên tay cũng đã khỏi rồi."
"Đó là nhờ con và Triệu Tồn Anh đã can thiệp tâm lý kịp thời và chăm sóc đúng cách. Mới qua được có vài ngày, mẹ đã sốt sắng chạy đến trường mầm non để kích động nó rồi."
"... Vốn dĩ mẹ cũng không định đi đâu, chỉ là bình thường cứ đến tầm giờ này là phải đi đón nó, tự nhiên mẹ quên khuấy mất, cứ thế vô thức mà đi..."
"Như thế lại càng đáng sợ hơn đấy!" Kiều Dương Dương thấy khát, xoay người tự rót cho mình một cốc nước: "Cái lúc mẹ ra tay đánh con bé, mẹ cũng làm trong vô thức đấy thôi."
"Mẹ không hề đánh nó."
"Triệu Tồn Anh đã chụp ảnh lưu lại bằng chứng cả rồi." Cả thể xác lẫn tinh thần của Kiều Dương Dương đều vô cùng rã rời, cô ấy nói: "Trên mặt Đường Bảo hằn rõ một vết véo. Ngày trước mặt trong cánh tay con cũng đâu ít lần bị mẹ cấu cho tím bầm. Mẹ không dám trút giận lên đầu bố nên dồn hết bao nhiêu uất ức lên người con, có cần con phải lôi từng cọc từng kiện ra đếm lại cho mẹ nghe không? Hồi tiểu học màng nhĩ của con bị đánh thủng ra sao chắc mẹ vẫn chưa quên chứ?"
Cô Lâm ngồi đó, lại bắt đầu sụt sùi nức nở.
Kiều Dương Dương thực sự quá mệt mỏi, cô ấy đã hoàn toàn miễn nhiễm với những giọt nước mắt này rồi: "Con cứ đinh ninh trong nhà đông người, lại mang tâm lý thương cháu của ông bà, vả lại con người khi có tuổi thì tâm tính ít nhiều cũng sẽ trở nên điềm đạm hơn. Mẹ tự nói đi, giờ làm sao con dám để mẹ và Đường Bảo ở chung một phòng nữa?"
"Thứ Bảy tuần này mẹ ra ngoài ăn bữa cơm với Triệu Tồn Anh cùng bố mẹ anh ta đi. Hôm nay dì Triệu Lan đã nhìn thấy mẹ lảng vảng ở cổng trường mầm non rồi, có phải mẹ đã thảm hại né tránh người ta đúng không?" Kiều Dương Dương nhìn bà bằng ánh mắt phảng phất sự khinh thường: "Người ta e ngại nếu lần sau lại bắt gặp mẹ ở cổng trường, khéo lại nảy sinh thêm mớ rắc rối gì nữa."
Dứt lời, Kiều Dương Dương uể oải đi vào phòng vệ sinh cá nhân.
Lúc này, cô Lâm đang ngồi trên sofa ngoài phòng khách, tâm thái đã trải qua một sự đảo lộn đến chóng mặt. Sự day dứt, tự trách ban đầu giờ đây đã hoàn toàn chuyển hóa thành cơn phẫn nộ.
Một sự phẫn nộ nhắm thẳng vào Triệu Tồn Anh và Triệu Lan.
Trong đầu bà cứ vô thức mường tượng ra một viễn cảnh: Triệu Lan đứng ở cổng trường mầm non, lạnh lùng chứng kiến bộ dạng thất thố của bà, và đưa mắt nhìn theo cái dáng vẻ thảm hại lúc bà vội vàng chạy trốn.
Bà coi ánh mắt lạnh nhạt của Triệu Lan là một sự sỉ nhục toàn diện. Hơn nữa, nghĩ tới việc mình phải nằm viện suốt bao ngày qua, lại ở cùng một tầng lầu với phòng bệnh của Đường Bảo, vậy mà Triệu Lan chẳng thèm ngó ngàng đến thăm bà lấy một lần.
Tiếp đó, bà lại liên tưởng đến sự việc bỏ đi không lời từ biệt của chị Hoa ngày hôm nay. Càng nghĩ bà lại càng thêm điên tiết, trên đời này đúng là chẳng còn một ai xem bà ra gì nữa.
Ngay sau đó, bà lại bắt đầu mở video lên xem. Đoạn video này do một người hàng xóm quen mặt (ác ý) chia sẻ cho bà, mục đích cốt lõi là để xác nhận (giễu cợt) xem liệu có phải Đường Bảo sắp có mẹ kế hay không. Đó là một đoạn video được cắt ghép, bà liên tục ấn tạm dừng ở phân cảnh Đường Bảo tương tác cùng Khổng Đa Lị, và đặc biệt là khoảnh khắc Triệu Tồn Anh 𝖍ô●ⓝ lên má Khổng Đa Lị ở đoạn kết.
Tài khoản mạng xã hội này bà biết, đó là tài khoản cá nhân của Triệu Tồn Anh, có liên kết với tài khoản tuyên truyền của khoa nơi anh làm việc.
Cú sốc thị giác bao giờ cũng mang lại sức sát thương lớn hơn hẳn so với ngôn từ! Nhìn cái gương mặt ngập tràn vẻ đắc ý, hạnh phúc kia của Triệu Tồn Anh mà xem, nó dựa vào cái gì chứ?
Bà cứ xem đi xem lại đoạn video, cuối cùng cũng soi ra một bình luận lọt thỏm trong phần bình luận: Cảm ơn thuật toán đề xuất, không ngờ lại lướt trúng bạn trai của cô chủ nhiệm nhà mình! Chậc chậc, cầu trời phù hộ cho đời này kiếp này tôi sẽ không bao giờ phải tới tìm bạn trai của cô chủ nhiệm để khám bệnh!
Bên dưới có khá nhiều lời hồi đáp: Người phụ nữ này là giáo viên chủ nhiệm của bạn hả? Trường nào thế? Cô giáo của bạn quen bác sĩ Triệu qua xem mắt sao?
Chủ nhân bình luận trên chỉ phản hồi lại đúng một câu: Cô chủ nhiệm của tôi đỉnh lắm nhé! Trước đây cô ấy từng l*m t*nh nguyện viên suốt mấy năm trời ở khoa Chăm sóc Giảm nhẹ tại bệnh viện của chú ấy đấy.
Cô Lâm lập tức chụp màn hình lại.
Tiếp đó, bà lại xâu chuỗi với những lời đàm tiếu hóng hớt được trong khu điều trị dạo trước, rằng Triệu Tồn Anh vì người phụ nữ này mà choảng nhau với người ta đến mức phải lĩnh án kỷ luật... Bà đem những thông tin chắp vá chưa hề được kiểm chứng đó, nhào nặn cùng trí tưởng tượng của bản thân rồi vô thức phóng đại, thêu dệt lên. Cuối cùng bà tự đúc kết rằng: Trong cuộc 𝐡ô.𝖓 nhân này con gái Kiều Dương Dương của bà bấy lâu nay cũng chỉ là một nạn nhân bị lừa dối chịu muôn vàn tủi nhục mà thôi!
Trời sắp sáng mất rồi, trời sắp sáng đến nơi rồi... Rốt cuộc bà cũng đào ra được một bức ảnh chụp chung trong kho ảnh cũ do đội ngũ nhân viên khoa Chăm sóc Giảm nhẹ đăng tải. Bức ảnh tập thể của đội ngũ phục vụ này được chụp từ ba năm trước, với sự góp mặt của hơn hai chục người, bao gồm bác sĩ điều trị chính, bác sĩ quản lý giường bệnh, y tá, chuyên gia tư vấn tâm lý, cùng các tình nguyện viên xã hội. Triệu Tồn Anh lúc bấy giờ là bác sĩ luân khoa đảm nhận vị trí quản lý giường bệnh, còn Khổng Đa Lị là một tình nguyện viên xã hội trong số đó.
Cái lần mà cô Lâm sục sôi, dốc cạn toàn lực để lùng sục từng manh mối rồi thu thập bằng chứng một cách điên cuồng như thế này... cũng đã là chuyện của hai mươi năm về trước rồi.
Lúc bấy giờ Kiều Dương Dương... vẫn chưa tròn mười tuổi.
Bà đã lôi xềnh xệch Kiều Dương Dương đi cùng, trong túi xách thủ sẵn lá đơn tố cáo, xăm xăm lao thẳng đến bệnh viện của Chủ nhiệm Kiều để tìm cấp trên của ông.
Thế nhưng chỉ nửa tiếng sau, bà đã bị cấp trên của Chủ nhiệm Kiều dễ dàng thuyết phục. Bà để lại lá đơn tố cáo rồi lại dắt Kiều Dương Dương lủi thủi quay về.
Kể từ đó đến nay, thoắt cái đã trôi qua tròn hai thập kỷ.
-
[1] Tiếng ồn trắng (White noise): Là những âm thanh với tần số thấp, phát đều đặn liên tục (tiếng mưa rơi, tiếng suối chảy, tiếng tivi mất sóng...) giúp che lấp các tiếng ồn khác xung quanh, tạo cảm giác thư giãn và hỗ trợ giấc ngủ.
[2] Mì Hui (烩面 - Hội miện): Món mì kéo hầm truyền thống nổi tiếng của tỉnh Hà Nam, Trung Quốc. Sợi mì to bản, dẹt, nấu cùng nước dùng hầm từ xương súc vật (thường là xương dê/cừu hoặc bò) hòa quyện cùng nhiều loại thảo mộc.
[3] Trùng Nhi Phi (虫儿飞): Tạm dịch là "Đom đốm bay" hoặc "Côn trùng bay", là ca khúc do Trần Quang Vinh phổ nhạc, Lâm Tịch viết lời, xuất hiện lần đầu với vai trò nhạc phim điện ảnh 'Phong Vân: Hùng Bá Thiên Hạ (1998). Trong bài hát, "trùng" chỉ con đom đốm đêm.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 48 | Ch. 50 → |
