Truyện:Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không - Chương 40

Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không
Trọn bộ 57 chương
Chương 40
0.00
(0 votes)


Chương (1-57)

Lần đầu tiên nghe thấy Triệu Tồn Anh bị người ta xì xầm bàn tán... mà lại chẳng hay biết nhân vật chính của câu chuyện chính là cậu bạn mình, Từ Chính còn cố dỏng tai lên hóng hớt vô cùng say sưa.

Đám người đó bảo dạo này thường xuyên thấy anh ra hành lang gọi điện thoại, lại có vài bận thấy hộp cơm của anh y xì đúc hộp cơm nhà chị Lị. Đã thế... dạo này anh còn đặc biệt chau chuốt hình tượng và vóc dáng, cứ rảnh là lại thấy đứng tập giãn cơ 𝖓·g·ự·𝒸. Nội cái chuyện giày dép thôi, trong một tháng nay chắc cũng thay đến hai đôi mới rồi ấy? Lần trước có người lỡ dẫm trúng, anh còn lấy khăn ướt ngồi xổm xuống lau chùi tỉ mỉ. Nhớ thuở nào lê đôi dép sục đi mòn cả bệnh viện, giờ thì đã bao lâu rồi chẳng thấy anh vác dép sục đi kiểm tra buồng bệnh nữa. Anh lại còn hay sáp vào các cô y tá, dò hỏi bí kíp tẩy lông không đau. Đúng là cạn lời, rốt cuộc anh định tẩy lông ở đâu chứ?

Lúc mới hóng chuyện, Từ Chính sốt sắng hỏi: "Ai thế, ai thế, rốt cuộc các cô đang nói ai vậy?"

Chẳng một ai thèm đếm xỉa đến anh ta.

Rốt cuộc là gã nào hay sáp vào các chị em gái y tá để hỏi dò bí kíp tẩy lông không đau hả trời!

Từ Chính tò mò muốn 🌜_𝖍ế_†, anh ta bắt đầu dựa vào chuỗi manh mối: "gọi điện thoại ở hành lang, hộp cơm giống nhà chị Lị, tập giãn cơ 𝓃-g-ự-🌜, một tháng đổi hai đôi giày mới" để sàng lọc từng đối tượng. Ròng rã mấy ngày trời, anh ta chỉ mới tra khớp được đặc điểm giày mới thôi. Ấy thế mà bằng chứng xác thực thật sự lọt vào tay anh ta lại là trong một ca phẫu thuật nọ. Khi ấy, người thầy hướng dẫn của anh ta đang tranh luận nảy lửa với bác sĩ mổ chính, thành công giành được phần thắng là quyết định "mổ chương trình". Thế là vị bác sĩ mổ chính đành phải lẽo đẽo chạy theo sau ê-kíp gây mê của họ mà năn nỉ ỉ ôi: "Anh ơi theo dõi thêm chút đi, anh em mình theo dõi thêm chút nữa đi anh, anh ơi!"

Từ Chính lúc ấy cảm thấy mình như vớ được kịch bản của nam chính hào quang rực rỡ. Khoảnh khắc phất áo rời đi, anh ta nổi hứng kéo tung cánh cửa buồng thang bộ. Mới bước lên được hai bậc thang, anh ta đã nghe thấy tiếng Triệu Tồn Anh đang gọi điện thoại.

Điều khiến anh ta theo bản năng phải khom người xuống nghe lén, là bởi giọng điệu của Triệu Tồn Anh lúc ấy ngập tràn vẻ tình chàng ý thiếp. Loại trừ mẹ anh ra đầu tiên, cũng không thể là Kiều Dương Dương, lại càng chẳng phải Đường Bảo. Anh ta cứ nghe, nghe mãi, rồi chẳng hiểu xui rủi thế nào... lại lẳng lặng lùi ra khỏi buồng thang bộ, khép kín cánh cửa lại.

Đợi đến khi đứng xong thêm một ca mổ nữa, quay về khoa, Từ Chính càng ngẫm nghĩ càng thấy cấn cấn. Cuối cùng anh ta sấn tới hỏi thẳng Triệu Tồn Anh: "Cậu đang hẹn hò với cô giáo Khổng hả?"

Triệu Tồn Anh lúc này đang cắm mặt cắt ghép video tuyên truyền giáo dục sức khỏe, lập tức bật lại bằng vấn đề mà mình quan tâm hơn: "Ca mổ sáng nay sao lại chuyển sang mổ chương trình thế?"

Nhắc tới chuyện này Từ Chính lại sôi ⓜ*á*⛎: "Nếu tôi có tội xin hãy để pháp luật trừng trị chứ đừng bắt tôi đứng chung bàn mổ với một tên mổ chính ngu như thế. Huyết áp bệnh nhân vọt lên tận 200/120 mà hắn dám bảo là do người ta căng thẳng, xúi tôi tiêm thêm thuốc. Hắn còn cãi cùn bảo ở phòng bệnh huyết áp không cao, chắc do máy theo dõi nhịp tim trong phòng mổ bị lỗi!"

Triệu Tồn Anh cân nhắc: "Hơi cao thật nhỉ."

Ngay sau đó anh lại nói thêm một câu: "Thực ra có tiêm thêm thuốc... chưa chắc huyết áp đã hạ xuống được, chuyển sang mổ chương trình là phương án tốt nhất rồi."

Từ Chính cười gằn hai tiếng, cuối cùng cũng xâu chuỗi và tỏ tường mọi chuyện: "Hóa ra cậu tẩn tôi một trận vì chuyện của thằng em họ tôi... là để xả giận thay cho cô Khổng."

Triệu Tồn Anh nghệch mặt ra: "Chứ cậu nghĩ sao."

"Hai người thậm thụt qua lại với nhau từ lúc nào thế?" Từ Chính buột miệng hỏi theo bản năng mà không kịp suy nghĩ gì: "Đừng bảo là từ cái hồi cậu được luân chuyển tới khoa Chăm sóc giảm nhẹ..."

Triệu Tồn Anh trừng mắt nhìn anh ta: "Cậu đừng có ăn nói mất nết như thế."

...

"Thì tôi cũng chỉ đoán bừa thôi mà." Thấy anh làm căng, Từ Chính vội vàng nghiêm mặt: "Xin lỗi, xin lỗi."

Triệu Tồn Anh không nói gì.

Từ Chính huých vào vai anh: "Nói thật đi, cậu đang quen cô Khổng thật hả?"

Triệu Tồn Anh đưa tay phủi phủi chỗ bờ vai: "Cậu bớt cái thói ẻo lả [1] đó đi."

"Cậu bị bệnh à!" Từ Chính né dạt ra xa, song lại bị sự tò mò mãnh liệt thôi thúc đành phải lần nữa sáp tới dò hỏi: "Cậu với cô Khổng là nghiêm túc phải không?"

Triệu Tồn Anh "ừ" một tiếng, chẳng buồn để ý đến anh ta nữa.

Từ Chính ngậm miệng thật rồi. Nghĩ đến giọng điệu gọi điện thoại của anh ở buồng thang bộ, lại nghĩ đến việc sống ngót nghét nửa đời người, chuyện gì quan trọng, chuyện gì không quan trọng về cơ bản đều đã nhìn thấu cả, tự dưng anh ta lại xúc động không thôi: "Vậy là giờ tôi chỉ việc gom tiền mừng cưới cho cậu thôi phải không?" Kế đó anh ta lại tươi cười chuyển chủ đề: "Cậu bảo nếu em dâu cậu có mang rồi, tôi phải chuẩn bị những gì bây giờ?"

"Chuẩn bị một tâm lý thật tốt, đụng phải đủ loại tình huống đột xuất mà người không sụp đổ, không phát điên thì coi như cậu thắng."

...

Từ Chính nghe mà ù ù cạc cạc: "Hả?"

"Cậu tưởng làm bố mà dễ à, đợt Kiều Dương Dương sinh xong tôi suýt nữa thì trầm cảm đấy." Triệu Tồn Anh nói: "Cái giai đoạn sơ sinh ấy, Đường Bảo cứ ngày ngủ đêm chơi, đã thế còn bắt phải bế trên tay mới chịu ngủ, ròng rã suốt ba tháng rưỡi mới rèn lại được nếp sinh hoạt bình thường."

"Không thể nào?" Từ Chính khiếp vía: "Người ta chẳng hay ví von ngủ ngon như trẻ sơ sinh sao, huống hồ nhà cậu đông người thế mà."

Triệu Tồn Anh chẳng muốn nhớ lại nữa, chuỗi ngày đó quá đỗi bi thảm. Dẫu vậy, anh vẫn lọc lựa cho cậu bạn chút đỉnh sự ngọt ngào của việc làm bố: "Hồi đó nhà cô ấy thuê một cô bảo mẫu, cộng thêm bốn người lớn nữa, năm người bọn tôi luân phiên nhau túc trực thức đêm chăm con. Nhưng ngặt nỗi con gái tôi cứ rời khỏi vòng tay tôi là khóc ré lên, Kiều Dương Dương có bế cũng vô dụng. Chỉ cần tôi ôm con bé, chìa ngón út ra là bàn tay nhỏ xíu của nó sẽ nắm lấy thật chặt." Nói đến đây, anh bồi thêm: "Hơn nữa con bé biết gọi bố từ rất sớm, nhìn cái khẩu hình miệng là biết ngay nó đang gọi bố."

Thần kỳ đến thế cơ á? Từ Chính nảy sinh nghi ngờ hết sức hợp lý: "Có phải cậu thức đêm nhiều quá nên sinh ra ảo giác không đấy? Bé tí xíu thế sao mà biết gọi bố được."

Triệu Tồn Anh chỉ dạy: "Cậu thử làm khẩu hình miệng xem, xem phát âm có phải là ba ba không."

Từ Chính thử mấp máy môi làm theo: "Ba ba..."

Triệu Tồn Anh lập tức đáp lời: "Ơi."

Từ Chính vung tay nện cho anh một trận tơi bời.

Màn đùa giỡn vừa kết thúc được tầm mười phút, giữa lúc anh đang chuẩn bị tham gia cuộc họp giao lưu kỹ thuật của khoa thì nhận được điện thoại từ cô giáo mầm non.

Lời lẽ rất đỗi ngắn gọn súc tích: Giờ ăn trưa, Triệu Tiểu Mãn đã lấy thìa gõ vào đầu bạn học, người bạn bị đánh hiện đã được phụ huynh đưa đến Bệnh viện Nhi đồng.

Triệu Tồn Anh đứng đực người tại đó, hít sâu một hơi, nhịp thở của anh còn chưa kịp ổn định thì Đường Bảo đã gọi tới, giọng con bé mang theo tiếng nức nở: "Bố ơi, bố nghe con nói đã."

Triệu Tồn Anh hỏi: "Có phải con lấy thìa gõ vào đầu bạn không?"

"Bố ơi, bố nhất định phải nghe con nói, nếu không bố sẽ không hiểu được tâm trạng của con đâu." Đường Bảo nói: "Sáng nay con đến trường mầm non thì gặp Chu Nhuế Tinh, bạn ấy bảo con là trưa nay rất có thể sẽ được ăn chả mực, thế là hai đứa con dắt tay nhau xuống bếp hỏi chú đầu bếp, biết trưa nay có chả mực, hai đứa con đều háo hức cực kỳ, đến cái môn bóng rổ nghệ thuật mà con ghét nhất, con cũng học hành rất nghiêm túc. Rồi đến giờ ăn trưa, con và Chu Nhuế Tinh đã cố tình để dành phần chả mực lại ăn cuối cùng..." Kể đến đây con bé bắt đầu khóc òa lên: "Con ráng ăn hết cả đống cà rốt dở ẹc, ăn cả súp lơ xanh nữa, tất cả là để được thưởng thức món chả mực thôi..."

"Hic... Hic..."

"Hu... hu..."

"Ngay lúc đó... ngay lúc đó cái bạn Phương Giác ngồi đối diện thò tay ra định cướp miếng chả mực của con, chân con đá không tới, tay con đẩy cũng không ngã, thế là con cầm thìa gõ luôn hai cái lên đầu bạn ấy."

Đúng là kiếp trước mắc nợ cái nhãi ranh này mà! Triệu Tồn Anh váng vất cả đầu óc: "Rồi rồi rồi, bố hiểu cảm giác của con rồi." Sau đó anh nói: "Nhưng con dùng thìa sẽ gõ vỡ đầu bạn mất..."

Đường Bảo nín khóc, hỏi ngược lại anh: "Trước mặt con chỉ có mỗi cái thìa với cái khay ăn, thế con biết lấy cái nào để đánh bạn ấy? Lúc đó con không lấy khay ăn là vì bên trong vẫn còn cơm, con không muốn lãng phí đồ ăn."

"Bố ơi, thế lẽ ra con phải lấy cái khay mới đúng ạ?"

...

Đúng là đòi mạng già mà! Triệu Tồn Anh nghiêm giọng: "Con không được lấy đồ đập vào đầu bạn, con phải gọi cô giáo trước..."

"Mẹ con bảo..." Đường Bảo dõng dạc hét lên như đang tuyên thệ: "Trẻ con mà không biết tự đứng lên bảo vệ mình là đứa trẻ hèn nhát!"

Rồi rồi rồi! Triệu Tồn Anh theo phản xạ đưa tay bịt tai lại, kệ cho mẹ con đi dọn bãi chiến trường cho con vậy!

...

Ngày thứ Bảy đầu tiên của học kỳ mới, Khổng Đa Lị đến trạm y tá của khu điều trị tìm chị Bình.

Cô đã gọi điện báo trước, bảo có chuyện muốn trực tiếp nói với chị.

Chị Bình lờ mờ đoán được cô định nói gì bèn hẹn trưa thứ Bảy ra nhà ăn lớn của bệnh viện cùng dùng bữa.

Trưa hôm đó, Đa Lị mang đồ uống tới cho các y tá trực ban, đợi chị Bình xong việc rồi hai chị em mới cùng xuống nhà ăn. Dọc đường, hai người đi ngang qua một vạt hoa nhỏ xíu chừng cỡ bàn tay nằm lọt thỏm giữa không gian, nơi những cụm cúc mùa thu với màu sắc rực rỡ đang đua nhau nở rộ. Khổng Đa Lị chân thành nói với chị Bình: "Màu hoa này nom sặc sỡ thật."

Chị Bình chỉ tay về phía tòa nhà điều trị: "Khu phòng bệnh của khoa Ung bướu Nhi mới được chuyển sang khu này rồi."

Khổng Đa Lị ngẩng đầu lên thì thấy có phụ huynh đang bế con đứng sau lớp cửa sổ bọc lưới an toàn, từ vị trí khá xa ấy nhìn xuống những khóm cúc thu rực rỡ. Cô khẽ bước vòng sang hướng khác, lo lắng cái bóng của mình sẽ che mất tầm nhìn của những người đang ngắm hoa.

Không hiểu sao chẳng cần rào trước đón sau, ngay giữa không gian ồn ào tấp nập người qua lại ấy, Khổng Đa Lị nói: "Chị ơi, em có bạn trai rồi."

Chị Bình mỉm cười với cô: "Làm gì mà gấp gáp thế, vào nhà ăn ngồi xuống rồi từ từ kể lại với chị."

Vâng ạ, Khổng Đa Lị bỗng cảm giác lòng mình yên bình đến lạ thường.

Lúc hai chị em lấy cơm xong bưng khay ngó nghiêng tìm chỗ thì thấy Từ Chính ngồi ở chiếc bàn dành cho hai người trong góc đang ra sức vẫy tay gọi họ. Chị Bình nhỏ giọng nói: "Con chó Labrador nhà cháu gái chị nuôi ấy, mỗi lần thấy chị cũng ngoáy tít cái đuôi y hệt thế này đây."

...

Khổng Đa Lị theo gót chị Bình bước tới. Từ Chính vội vã nhường chỗ, anh chàng vừa nhìn Khổng Đa Lị chằm chằm vừa hớn hở bảo: "Bọn tôi ăn xong rồi, hai người ngồi đi." Dứt lời, anh ta còn lén liếc Triệu Tồn Anh vẫn đang ngồi vững như thái sơn, dốc nốt miếng cơm cuối cùng vào miệng.

Chị Bình quay sang giới thiệu với Đa Lị: "Vị này là thầy gây mê của khoa Gây mê."

"Chị Bình, chúng em biết nhau mà." Từ Chính vội vàng nói: "Em còn từng làm mai cậu em họ của em cho chị Lị đây này."

Chị Bình gật gù với vẻ thâm ý, hỏi anh ta: "Cái cậu làm ở khoa Phẫu thuật Hàm mặt của bệnh viện Răng Hàm Mặt... Ờm, cái cậu thanh niên bảnh bao đàng hoàng ấy là em họ cậu hả?"

...

Triệu Tồn Anh đã ăn xong, anh vừa dọn dẹp mặt bàn vừa nói: "Chị Bình, tụi em ăn xong rồi, chị và cô Khổng ngồi đi ạ." Nói xong anh rút miếng giấy tẩm cồn sát khuẩn trong túi ra lau sạch bong mấy vết dầu mỡ trên bàn, tiếp đó anh lại kéo Từ Chính đứng dậy, lôi cái tên vừa vác mặt dày sấn tới tính buôn chuyện nhưng bị chặn đứng vỗ mặt nhanh chóng rời khỏi đó.

Mới đi được vài bước, Từ Chính chậm tiêu bấy giờ mới sực nhận ra vấn đề, tức anh ách: "Sao chị ấy lại bóng gió mỉa mai gọi tôi là thầy gây mê chứ!"

Triệu Tồn Anh đang cắm mặt bấm tin nhắn WeChat, trả lời anh ta: "Thế gọi cậu là thợ gây mê cậu có chịu không."

Cảm thấy không nhận được sự tôn trọng đáng có chứ sao, Từ Chính nói: "Tôi tổn thương quá đi mất."

Triệu Tồn Anh cất điện thoại, v**t v* trái tim đang rỉ 〽️á·𝐮 của anh ta: "Ra cổng Đông, ra cổng Đông nhanh lên, tôi mời cậu uống nước ngọt."

Khổng Đa Lị vừa ngồi xuống chưa nóng chỗ đã nhận được tin nhắn WeChat của Triệu Tồn Anh, anh hỏi cô sao đến bệnh viện mà không báo trước một tiếng.

Cô nhắn lại cho anh: [Tối gặp rồi nói nhé. ] Ngay sau đó cô gửi thêm một tin: [Em đang có việc cần tìm chị Bình. ]

Triệu Tồn Anh cũng chẳng gặng hỏi là việc gì, trả lời cô: [Được. ]

Chị Bình đã bắt đầu dùng bữa, chị gọi một bát mì lạnh vị chua cay, cứ h●ú●🅿️ được hai đũa lại gắp một chiếc xíu mại chấm đẫm giấm chua để ăn. Khổng Đa Lị cũng bắt đầu thấy thèm thuồng, cô gắp một chiếc xíu mại chấm giấm, nói: "Chị ơi, chị ăn uống trông ngon miệng thật đấy."

Chị Bình bất giác hóp bụng lại, nói với cô: "Công việc vừa nhiều lại vừa tủn mủn lặt vặt, chỉ biết cậy nhờ đường ăn uống để giải tỏa áp lực thôi em ạ."

Khổng Đa Lị hỏi: "Chị nạp nhiều tinh bột thế này không sợ bị buồn ngủ ạ?"

"Em đang ám chỉ Triệu Tồn Anh đấy hả?" Chị Bình nói: "Cậu ta cứ đinh ninh rằng việc điều chỉnh thói quen ăn uống sẽ giúp nâng cao thể lực, từ đó mang lại cảm giác an toàn và duy trì ổn định về mặt tâm lý. Cậu ta làm thế cũng chẳng sai. Nhưng mà phần chị, nếu nạp quá ít tinh bột thì lấy đâu ra sức mà trụ vững suốt một ca làm việc dài thế này."

Khổng Đa Lị nghe là hiểu ngay ý chị, lại hỏi tiếp: "Hóa ra chị đã biết chuyện rồi ạ?"

"Cũng có nghe phong thanh, lại tinh ý nhìn ra đôi chút manh mối." Chị Bình hỏi lại cô: "Hai đứa đang tìm hiểu nhau với mục đích tiến tới 𝐡●ô●ռ nhân phải không?"

Khổng Đa Lị trả lời: "Vâng ạ."

"Đã quyết tâm rồi thì cứ thế mà tiến tới thôi." Chị Bình nói: "Cả hai đều chẳng còn ít tuổi nữa, lại là người từng trải, chuyện cưới xin sinh nở nếu xúc tiến được thì cứ nhanh chóng xúc tiến."

"Lúc mới bắt đầu tiếp xúc, em đâu có ý định tiến xa thế này." Khổng Đa Lị muốn giãi bày ngọn ngành cho chị nghe: "Bởi em cũng đắn đo nhiều về mấy chuyện trước kia của anh ấy. Cứ nghĩ tới mớ bòng bong phức tạp phía sau anh ấy là em lại thấy mình chẳng đủ tự tin để đón nhận trọn vẹn."

"Thế giờ đã tự tin đón nhận chưa?"

Khổng Đa Lị mỉm cười: "Bây giờ em đã có dũng khí để sát cánh cùng anh ấy đối mặt và gánh vác mọi chuyện rồi."

Chị Bình xuýt xoa khen ngợi: "Nhìn em có sức sống hơn hẳn rồi đó."

Dạ? Khổng Đa Lị ngơ ngác chưa hiểu ý chị.

"Ý chị là mỗi cây mỗi hoa, mỗi người mỗi mệnh. Tính cách và tâm thế của một người sẽ quyết định việc người đó sống một cuộc đời ra sao." Chị Bình bưng bát canh rong biển tôm khô lên khẽ cụng vào bát của cô rồi mỉm cười nói: "Chúc em lại một lần nữa bắt đầu cuộc sống mới viên mãn rực rỡ."

"Em cảm ơn chị!"

Khổng Đa Lị vô cùng mãn nguyện: "Chị ơi, hôm nay em tới đây tìm chị cũng là để báo tin này ạ. Bọn em thực ra cũng mới chính thức quen nhau từ tuần trước thôi."

"Ừ, chị biết rồi."

-

[1] Bản gốc tác giả dùng từ "O里O气" (O lý O khí): Là một từ lóng trên mạng, thường dùng để chê bai nam giới có hành động, điệu bộ uốn éo, nũng nịu, thiếu nam tính.

, , vn, live

, vn

Chương (1-57)