| ← Ch.38 | Ch.40 → |
Sau bữa tối, Triệu Tồn Anh đưa Đường Bảo về Đại Duyệt Loan rồi lại vòng về nhà Khổng Đa Lị.
Anh nói ngày mai trường của cô bắt đầu năm học mới rồi, tối nay ra ngoài đi dạo một chút đi.
...
Khổng Đa Lị trả lời vậy khi nào anh tới trước cửa nhà thì cứ báo một tiếng để tôi biết mà ra ngoài.
Tới nhà Khổng Đa Lị, Triệu Tồn Anh xách theo hai quả dưa hấu tới gõ cửa, người ra mở là Khổng Chí Nguyện. Triệu Tồn Anh cất tiếng chào, Khổng Chí Nguyện liền gọi với vào phòng Đa Lị. Từ trong phòng, Khổng Đa Lị vọng ra: "Con ra ngay đây ạ." Triệu Tồn Anh khẽ gãi chân mày, thưa thốt: "Chú Khổng, cháu với Đa Lị ra ngoài đi dạo một lát ạ."
Khổng Chí Nguyện đáp: "Chú duyệt."
...
Lúc cùng nhau bước ra hành lang cầu thang, Triệu Tồn Anh ngắm nghía bộ đồ cô đang mặc, hỏi: "Có cần lái xe đi không?"
Khổng Đa Lị đang diện một chiếc váy mã diện [1], phối cùng áo đối khâm [2] màu hồng ngó sen. Đây là kiểu trang phục rất thịnh hành trên phố khoảng hai năm đổ lại đây. Cô đáp: "Chẳng phải bảo là đi dạo sao?"
Triệu Tồn Anh đi lên trước dẫn đường, hỏi: "Bộ này mua ở Tây An hả?"
"Không phải." Khổng Đa Lị dang rộng hai cánh tay, xoay một vòng cho anh ngắm trọn vẹn bộ đồ: "Tôi đu trend mua từ đôi ba năm trước rồi, ngặt nỗi cứ cất tủ mãi chưa có dịp mặc."
Thấy chất vải của chiếc váy có vẻ khá dày dặn, Triệu Tồn Anh lên tiếng hỏi: "Mặc có bị bí không?"
"Cũng tàm tạm." Khổng Đa Lị nói: "Chắc đợi thời tiết mát mẻ hơn chút nữa diện sẽ thoải mái hơn."
Triệu Tồn Anh nhịn không được, buột miệng: "Cái váy này của cô... trông cứ na ná đồng phục của thái giám Đông Xưởng [3] ấy nhỉ."
"Đông Xưởng á?" Khổng Đa Lị vỡ lẽ, bật cười khanh khách: "Như kiểu Ngụy Trung Hiền [4] đúng không?"
Triệu Tồn Anh cũng bật cười theo, hỏi tiếp: "Ê này, chẳng phải cô muốn đi thăm Tống Lăng sao?"
"Không phải anh sợ đến mấy khu lăng mộ hả?" Khổng Đa Lị đáp: "Thiếu gì chỗ hay ho để đi chơi chứ."
Triệu Tồn Anh lặng thinh không đáp.
Khổng Đa Lị hỏi: "Anh thấy chú Rồng Úc của em gái tôi có đáng yêu không?"
"Cũng tàm tạm."
"Tôi thấy Đường Bảo khoái bé đó lắm."
"Có thế tôi cũng chẳng rước về nuôi đâu." Triệu Tồn Anh vốn chẳng có chút hứng thú nào với việc nuôi thú cưng: "Tôi hầu hạ xong cái bà cụ nhỏ kia là rã rời rồi, sức đâu mà hầu thêm thú cưng của nó nữa."
Khổng Đa Lị cười hì hì: "Vậy thì thôi nha!"
Triệu Tồn Anh nhìn cô: "Là ý gì đây, chị Hạc nhà cô không muốn nuôi nữa hả?"
"Thì con bé đã bước vào giữa thai kỳ rồi." Khổng Đa Lị nói: "Giờ nó sợ cái mùi của con Rồng Úc đó lắm, ngửi không nổi nữa."
"Tôi hiểu rồi nha." Triệu Tồn Anh nói: "Hóa ra hôm nay dẫn bố con tôi đi xem Rồng Úc là đã có â·m 𝐦ư·𝖚 từ trước."
"Làm gì có chuyện đó. Nếu không phải do anh nằng nặc đòi đi xem khổng tước thì tôi cũng chẳng ngẫu hứng dẫn hai bố con đi xem Rồng Úc đâu."
"Ê này, cô nói thật đi." Triệu Tồn Anh bất thình lình đổi chủ đề: "Cái chuyện cô bảo từng nhịn đói để tự tử ấy... là cô bịa ra thôi đúng không?"
Bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của anh, Khổng Đa Lị bỗng giật thót mình: "Sao thế?"
Triệu Tồn Anh buột miệng thốt ra: "Tôi cứ lấn cấn suy nghĩ mãi về tính chân thực của chuyện này."
"Tôi bịa ra đấy." Khổng Đa Lị đáp lời anh: "Sau này có tâm sự với anh chắc tôi phải cẩn trọng hơn mới được, kẻo lại bị anh đào xới lên nhai đi nhai lại."
Triệu Tồn Anh không tin: "Tôi lại có cảm giác cô không hề bịa."
Khổng Đa Lị tỏ vẻ sao cũng được: "Anh muốn nghĩ sao thì tùy."
Triệu Tồn Anh chắp tay sau lưng, thong thả rảo bước bên cạnh cô, đánh lảng sang chuyện khác: "Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh cô có kế hoạch gì chưa?"
Khổng Đa Lị bật cười: "Tôi còn chưa nghỉ hết kỳ nghỉ hè nữa đây này."
Triệu Tồn Anh cũng cười lớn, sực nhớ ra một mẩu truyện vui bèn chia sẻ cùng cô: "Đào mận đầy thiên hạ, trong nhà kết mướp đắng [5], đố cô biết là nghề gì?"
Khổng Đa Lị đưa hai tay ôm lấy má cười ngặt nghẽo, không thèm đáp lời anh.
Nụ cười vẫn thường trực trên môi Triệu Tồn Anh. Thỉnh thoảng anh lại bước lùi vài bước, chăm chú nhìn vào đôi mắt Khổng Đa Lị, sau đó mới từ từ xoay người lại, ngửa đầu ngó quanh quất bốn phía. Quanh đây có nhiều khách sạn thật.
Một chiếc xe đạp sượt ngang qua, Khổng Đa Lị vội đưa tay kéo anh lùi về sát phía mình, sau đó lại gặng hỏi: "Tóm lại là anh có muốn nuôi không?"
Triệu Tồn Anh nghe không hiểu: "Nuôi gì cơ?"
Khổng Đa Lị nhắc lại: "Chú Rồng Úc nhà em gái tôi đó."
"Không nuôi." Triệu Tồn Anh nói: "Nuôi nó hôi mù cả nhà, tôi lại còn phải nai lưng ra dọn phân cho nó nữa." Bất giác nhớ lại cái đợt Đường Bảo lên hai tuổi, con bé bị táo bón kẹt phân khóc ré lên, đích thân anh phải dùng tay không móc phân cho con. Cảnh tượng kinh hoàng ấy từng để lại trong anh một bóng ma tâm lý vô cùng sâu sắc, thậm chí anh còn thề độc rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ sinh thêm con nữa.
"Nhưng Rồng Úc biết ⅼộ-✝️ ԁ-𝒶 đấy." Khổng Đa Lị vẫn chưa từ bỏ ý định thuyết phục anh: "Cứ tầm hai ba tháng nó lại ⅼộ-t 𝐝-𝐚 một lần, anh có thể tự tay bóc lớp da đó ra giúp nó, cảm giác xả stress cực kỳ."
Triệu Tồn Anh lắc đầu lia lịa: "Tôi không thèm nuôi đâu. Tôi có cách xả stress của riêng mình rồi."
Khổng Đa Lị hỏi lại để xác nhận: "Thật sự không nuôi sao?"
"Tuyệt đối không." Triệu Tồn Anh quả quyết: "Chẳng có tí lợi lộc nào."
Khổng Đa Lị ra chiều vô cùng nuối tiếc, buông một tiếng: "Vậy thì thôi!"
Triệu Tồn Anh thấy vẻ mặt đó của cô thì trêu: "Làm sao đấy, chẳng lẽ tôi vừa vuột mất cả trăm triệu chắc?"
"Tới mức đó thì không." Khổng Đa Lị lại tỏ vẻ tiếc thay cho anh: "Chỉ là vuột mất một bộ sofa mà anh hằng ao ước thôi."
Triệu Tồn Anh nghe mà mù mờ chẳng hiểu gì, bèn hỏi: "Trình bày cụ thể xem nào."
"Anh biết em gái tôi kiếm tiền rất giỏi mà đúng không?"
"Thế cô ấy sẵn lòng chi tiền cho tụi mình tiêu chắc?"
Khổng Đa Lị búng tay đánh chóc một cái: "Chuẩn luôn."
Triệu Tồn Anh nhìn cô với gương mặt ngập tràn ý cười, bày ra dáng vẻ rửa tai lắng nghe.
"Hồi tôi kết hô-𝐧 lần đầu, em gái tôi đã tặng tôi một chiếc đồng hồ Longines." Khổng Đa Lị liên tục nhấn mạnh: "Mười mấy năm trước, mười mấy năm trước lận đó! Toàn là tiền con bé kiếm được nhờ đi trang điểm cho người ta."
Triệu Tồn Anh hiểu ra vấn đề: "Nói cách khác, bây giờ tôi chỉ cần rước chị gái của cô ấy về, nuôi thêm con thú cưng của cô ấy là tôi sẽ có ngay một bộ sofa ưng ý phải không?"
Khổng Đa Lị ôm mặt cười nắc nẻ.
"Tụi mình chỉ ra ngoài đi dạo thôi mà, tôi đâu có chuẩn bị tinh thần là sẽ được cầu ♓·ô·n đâu?"
"Cô nhẫn cũng chẳng có, mà hoa cũng không luôn."
Hai má Khổng Đa Lị nó-𝐧-ⓖ 𝐛ừⓝ-🌀, cô đưa tay đánh khẽ anh một cái: "Tôi không có ý đó."
"Cô giáo Lị Lị ơi." Triệu Tồn Anh nhìn cô tủm tỉm: "Tôi lại phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của cô rồi đây. Cô thử kết hợp ngữ cảnh mà ngẫm xem câu đó mang ý gì đi."
"Trời đất ơi." Triệu Tồn Anh lắc đầu cười bất lực, vẻ mặt khó tin: "Cô làm thế này cũng qua loa quá rồi."
Triệu Tồn Anh ngó nghiêng xung quanh, chợt nảy ra ý gì đó bèn thò tay vào túi rút chìa khóa xe ra. Anh hì hục tháo chiếc khoen móc khóa xuống, đưa cho Khổng Đa Lị đang đỏ bừng cả mặt, thuận đà chìa luôn ngón áp út của mình ra: "Đừng có bỏ sót khâu quan trọng nhất, nếu không là tôi không đồng ý đâu."
Chẳng lặn xuống vực rồng tăm tối, sao hái được ánh sáng dạ minh châu.
Khổng Đa Lị đón lấy chiếc khoen móc khóa, luồn vào ngón áp út của anh, trịnh trọng tuyên thệ: Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.
...
Dùng bữa tối cùng bạn bè xong, Kiều Dương Dương mới trở về nhà. Đường Bảo lúc này đã tắm rửa sạch sẽ, đang nằm trên giường nghe robot Tiểu Bạch kể chuyện ru ngủ. Nghe thấy tiếng động, con bé ngóc đầu lên ngốc nghếch gọi với ra: "Mẹ ơi, mẹ về rồi ạ?"
Kiều Dương Dương quăng chiếc túi đeo vai lên sofa, đi vào nhà vệ sinh rửa tay, thuận miệng hỏi: "Con vẫn chưa ngủ sao?" Lúc rửa tay, cô ấy còn hơi nghiêng đầu soi gương, ngắm nghía độ cong và độ dài của hàng lông mi.
Đường Bảo lật đật tụt khỏi giường, chạy tới tìm cô ấy mách lẻo: "Mẹ ơi, ngày mai đi học con muốn mặc váy, nhưng bà ngoại cứ khăng khăng bắt con mặc quần."
Cô Lâm đang xoa bóp vai gáy cho Chủ nhiệm Kiều trong phòng ngủ nghe thấy vậy, bèn bước ra nói: "Nó đi lớp mặc váy, đến lúc ngủ trưa thì hở cả nửa cái 𝖒-ô-n-g ra ngoài, có đứa con gái nhà ai lại như thế không."
"Nhưng con cứ thích mặc váy cơ, mặc váy lúc đi tè tiện lắm ạ." Đường Bảo cự nự: "Với lại ăn no cũng không bị bó bụng, lúc ngủ trưa cũng không bị bó bụng nữa."
"Mặc đi con." Kiều Dương Dương nói: "Bên trong chẳng phải đã mặc q**n l*t đùi rồi sao."
Cô Lâm tức anh ách: "Thế thì đem đốt hết mấy cái quần của nó đi cho xong."
"Việc gì phải đốt ạ?" Kiều Dương Dương độp lại: "Nó mặc cái gì thấy thoải mái thì mặc thôi."
"Cởi truồng là thoải mái nhất đấy, cho nó cởi truồng ra đường luôn đi."
Kiều Dương Dương lơ bà đi, cất tiếng gọi chị Hoa. Đường Bảo bèn bảo: "Mẹ ơi, hôm nay dì Hoa được nghỉ rồi ạ."
Kiều Dương Dương thu chân ngồi khoanh tròn trên sofa, gọi con gái: "Bé cưng ơi, ra tủ lạnh lấy giúp mẹ chai nước với."
Cái việc sai vặt này Đường Bảo lại cực kỳ khoái. Con bé bê một chiếc ghế nhựa đến trước tủ lạnh, trèo lên đó rồi 𝐫ướ_𝖓 ⓝ_ɢ_ư_ờ_ℹ️ với lấy chai nước trong ngăn mát.
Cô Lâm đưa tay chống eo rồi nói: "Chị thử để Đường Bảo kể cho chị nghe xem hôm nay nó đi đâu."
Kiều Dương Dương vẫn cúi đầu lướt điện thoại, lơ đãng hỏi: "Đi đâu thế con?"
"Để cái miệng tía lia của nó tự kể cho chị nghe."
"Hôm nay bố dắt con đến nhà cô Lị Lị xem Rồng Úc đó mẹ." Đường Bảo ôm chai nước chạy tới đưa cho Kiều Dương Dương: "Mẹ ơi, con cũng muốn nuôi một con Rồng Úc. Rồng Úc không có lông đâu, mẹ sẽ không bị dị ứng."
Cày cuốc cả ngày mệt rã rời, Kiều Dương Dương dang hai tay về phía con bé: "Lại đây mẹ ôm một cái nào."
Hai mẹ con ôm nhau thật chặt. Kiều Dương Dương dụi mũi vào cổ chọc lét con gái, Đường Bảo bị ngứa rụt hẳn cổ lại, cười khanh khách. Kiều Dương Dương 𝖍.ô.𝓃 chụt một cái lên má con: "Thôi đi ngủ đi, ngày mai đi học cho mặc váy."
Đợi Đường Bảo quay về phòng ngủ, Kiều Dương Dương vừa vặn nắp chai nước vừa hỏi cô Lâm: "Mẹ xúi Đường Bảo nói với con chuyện này là có ý gì?"
"Cái con bé này cũng là đồ vô ơn bạc nghĩa, mới đi có một buổi chiều mà đã bị người ta thu mua mất rồi." Cô Lâm nói: "Về đến nhà là cứ mở miệng ra nhà cô Lị Lị có thú cưng này, có bể cá kia."
Kiều Dương Dương ngả lưng xuống sofa, tiếp tục lướt điện thoại.
"Chị đừng có tỏ ra dửng dưng như không thế." Cô Lâm bảo với con gái: "Tôi nghe danh cái cô Lị Lị này từ lâu rồi, cái hồi hai đứa chưa ly 𝒽ô*𝐧 là thằng Triệu Tồn Anh đã quen biết cô ta rồi đấy."
Kiều Dương Dương vẫn lặp lại câu nói cũ: "Ăn nói phải có sách, mách phải có chứng ạ."
Cô Lâm cười khẩy một tiếng, cực kỳ chướng mắt trước cái dáng vẻ lạnh lùng vô tâm của con gái: "Chị cứ ra trạm y tá hỏi Khương Hiểu Bình mà xem, cái cô Lị Lị này trước đây từng l*m t*nh nguyện viên ở khoa Chăm sóc Giảm nhẹ suốt ba bốn năm trời, mà đợt đó Triệu Tồn Anh cũng được luân chuyển đến khoa đó làm việc."
Kiều Dương Dương ngước mắt lên nhìn bà: "Thế mẹ muốn chứng minh điều gì?"
"Chứng minh cái thằng Triệu Tồn Anh đó cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì!"
Kiều Dương Dương cười cợt nhả: "Ít ra anh ta còn có đạo đức nghề nghiệp, không phát triển զ·ⓤ🅰️·𝓃 𝒽·ệ bất chính với bệnh nhân."
Cô Lâm lại một lần nữa bị con gái làm cho cứng họng. Chuyện tình giữa bà và Chủ nhiệm Kiều năm xưa chính là nảy nở từ mối ⓠ*𝐮🅰️*ⓝ 𝒽*ệ bác sĩ và bệnh nhân, nhưng đây là một bí mật ít ai biết đến. Đối ngoại, họ vẫn luôn một mực khẳng định là do người quen mai mối.
Kiều Dương Dương vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.
Cô Lâm lại lẽo đẽo theo sau: "Thằng Triệu Tồn Anh bị kỷ luật rồi, chị có biết không?"
"Mẹ ơi, hay mẹ ra ngoài tập khiêu vũ quảng trường đi, kiếm việc gì đó làm cho cuộc sống phong phú lên chút." Kiều Dương Dương cố kìm nén cơn bực dọc: "Đừng có tối ngày cứ xoay quanh chuyện của hai người bọn con mà càu nhàu lải nhải nữa. Mẹ nhìn mẹ với dượng của Triệu Tồn Anh mà xem, sáng ra công viên hát Hoàng Mai kịch, chiều về thì thu âm sách nói, thỉnh thoảng người ta còn đi l*m t*nh nguyện viên nữa kìa."
"Họ rảnh rỗi không vướng bận gì thì đương nhiên là thảnh thơi rồi! Đâu có giống cái thân già này, cứ như một bà bảo mẫu, phải cắn răng xin nghỉ hưu sớm để ở nhà trông con cho các người..."
"Là do mẹ tự nguyện mà!"
"Con chưa bao giờ mở miệng cầu xin mẹ phải trông cháu cả!"
"Năm nay mẹ thậm chí còn chưa tới năm mươi lăm tuổi, vậy mà mẹ sống cứ như một bà lão tám mươi vậy." Kiều Dương Dương bực mình đến mức quăng luôn chiếc bàn chải đánh răng vào thùng rác: "Sau này mẹ liệu mà kiểm soát lại cảm xúc của mình đi, bớt cái thói càu nhàu, nói xấu bố nó trước mặt Đường Bảo lại. Nó nghe hiểu hết đấy, và nó cũng ghét cay ghét đắng mấy lời đó!"
-
[1] Váy mã diện (马面裙): Kiểu váy truyền thống phổ biến thời Minh Thanh, gồm hai vạt váy xếp chồng lên nhau, hai bên xếp ly và giữa front/back có một khoảng phẳng gọi là "mặt ngựa" (mã diện).
[2] Áo đối khâm (对襟衫): Loại áo truyền thống có thiết kế hai vạt song song, xẻ пg-ự-𝒸 ở chính giữa và cúc áo/dây buộc được đơm thẳng một hàng từ cổ xuống vạt.
[3] Đông Xưởng (东厂的): Cơ quan tình báo, đặc vụ và tư pháp khét tiếng do hoàng đế nhà Minh lập ra, được điều hành bởi các thái giám quyền lực để giá*〽️ ⓢá*t quan lại và dân chúng.
[4] Ngụy Trung Hiền (魏忠贤): Đại thái giám khét tiếng thời nhà Minh, kẻ thao túng triều chính dưới thời Minh Hy Tông, tự xưng là "Cửu thiên tuế" và đứng đầu mạng lưới Đông Xưởng.
[5] Đào mận đầy thiên hạ, trong nhà kết mướp đắng (桃李满天下,家里结苦瓜): Câu thành ngữ cải biên miêu tả tình cảnh trớ trêu khi một người làm thầy đào tạo ra vô số học trò giỏi giang khắp nơi ("đào mận đầy thiên hạ"), nhưng con cái trong nhà lại hư hỏng, bất tài hoặc gây phiền ngoái ("kết mướp đắng").
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 38 | Ch. 40 → |
