| Ch.2 → |
01
Tôi đứng trong nhà vệ sinh của phòng ngủ chính, nghe cuộc nói chuyện giữa chồng với mẹ chồng từ phòng ngủ phụ vọng sang, trong lòng lạnh toát.
Tôi và chồng, Trần Triết cãi nhau từ tối hôm qua.
Tan làm về nhà, tôi rất mệt, lại đúng kỳ sinh lý nên cảm giác uể oải như bị nhân đôi.
Vì thế tôi không ăn tối mà về phòng nằm nghỉ trước.
Mẹ chồng tuy có vẻ không vui lắm nhưng cũng không nói gì, chỉ bảo sẽ để phần cơm trong tủ lạnh, tối đói thì tự hâm lên ăn.
Lúc ấy tôi còn thấy cảm động vô cùng.
Đến khi ngủ dậy đã hơn mười giờ tối, bụng quả thật hơi đói.
Tôi liền nhờ chồng hâm cơm cho mình.
Không ngờ khi nhìn thấy phần cơm anh ta hâm xong, tôi hoàn toàn ch/ết lặng.
Nếu nhớ không nhầm thì lúc tôi về nhà, rõ ràng trên bàn có sườn, cá kho, ba món rau và một món canh.
Vậy mà phần cơm còn lại cho tôi chỉ là đáy bát không còn miếng sườn nào, chỉ sót vài miếng cà rốt với khoai tây. Cá thì chỉ còn cái đầu. Rau tuy còn khá nhiều nhưng món nào cũng đầy gừng, chỉ ngửi thôi tôi đã thấy buồn nôn.
Tôi cầm đũa, cau mày nhìn đống thức ăn thừa trước mặt, nhất thời không biết phải nói gì.
Thế mà Trần Triết như không hề nhìn thấy vẻ mặt tôi, vừa ngáp vừa quay người đi, còn không quên nói:
"Ăn xong nhớ rửa bát với dọn bếp luôn nhé, tiện thể đem rác nhà bếp đi đổ, không thì có mùi đấy."
Thấy tôi không đáp, anh ta lại quay lại:
"Vợ à, đây là quy tắc nhà anh, không phải nhằm vào em đâu nha. Ai ăn cuối cùng thì người đó rửa bát."
Tôi đặt đũa xuống:
"Ăn cuối cùng? Anh nhìn đống đồ ăn này xem, cái nào gọi là cơm?"
Trần Triết cười:
"Ai bảo em không ăn ngay lúc về? Giờ chỉ có thể ăn đồ bọn anh ăn thừa thôi, trách ai được?"
Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, không ngờ anh ta có thể nói ra những lời như thế.
Chúng tôi yêu nhau một năm rồi kết ⓗ●ô●𝖓●. Nói thật thì điều kiện gia đình Trần Triết không quá tốt, tôi ở bên anh ta đơn giản vì anh đối xử tốt với tôi.
Chuyện gì cũng chiều theo tôi, chưa bao giờ cãi vã, bình thường cũng rất quan tâm chăm sóc tôi.
Cho nên dù bố mẹ tôi không quá hài lòng về anh ta, tôi vẫn cố thuyết phục họ đồng ý tổ chức đám cưới.
Không ngờ mới chỉ tháng đầu tiên sau đám cưới, anh ta đã nói ra những lời như vậy.
Tôi chợt nhớ tới câu nói trên mạng: [Đàn ông thường giả vờ cho đến khi bạn sinh con. ]
Xem ra cũng có ngoại lệ.
Trần Triết chỉ giả vờ cho đến khi cưới xong.
Có lẽ nghe thấy chúng tôi cãi nhau nên mẹ chồng từ phòng ngủ phụ bước ra, cười nói:
"Đừng nghe nó, Lan Lan, con muốn ăn gì để mẹ làm cho."
Tôi không nói gì, đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Không lâu sau, Trần Triết vào phòng xin lỗi tôi.
Anh ta quỳ xuống, liên tục ăn năn, thậm chí còn tự tát vào mặt mình.
Trước đây Trần Triết cũng từng chọc tôi giận, mà lần nào xin lỗi cũng như vậy.
Khi ấy tôi còn thấy anh ta rất có thành ý.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy anh ta thật giả tạo.
Không ngờ ngay ngày hôm sau, chúng tôi lại bùng nổ cãi vã.
Nguyên nhân chỉ vì tôi muốn Trần Triết làm cho mình một bát trứng hấp. Buổi sáng tôi chỉ muốn ăn món đó rồi đi làm.
Đợi tôi rửa mặt xong đi ra, Trần Triết lại đưa cho tôi hai quả trứng luộc:
"Đều là trứng cả thôi, đừng kén chọn nữa. Anh cũng sắp muộn làm rồi."
Nói xong, anh ta lập tức lái xe rời đi.
| Ch. 2 → |
