Hiện giờ cháu và Từ Thanh Từ là người yêu của nhau
| ← Ch.120 | Ch.122 → |
Đừng nói mẹ Từ chưa kịp phản ứng, ngay cả Thẩm Hào Niên vốn luôn điềm tĩnh, không để lộ cảm xúc lúc này cũng hiếm khi lộ vẻ kinh ngạc. Anh hoàn toàn không ngờ Từ Thanh Từ lại đột ngột giới thiệu anh với người nhà như vậy.
Cánh tay vừa lấy 〽️á.ц bỗng tê rần, nhức mỏi. Không biết là vì lấy 𝖒á.𝖚 quá nhiều hay vì bị tin vui bất ngờ này làm cho hạnh phúc đến choáng váng, Thẩm Hào Niên bỗng thấy đầu óc quay cuồng.
Trong lúc mọi người còn sững sờ, Từ Thanh Từ từng bước kiên định đi về phía Thẩm Hào Niên, rồi ngay trước mặt Anh Hồng và mẹ Từ, chủ động nắm lấy tay trái của anh, trịnh trọng giới thiệu với người nhà:
"Mẹ, chị dâu, đây là bạn trai con, Thẩm Hào Niên."
Anh Hồng là người đầu tiên lấy lại tinh thần. Cô bế đứa bé, mỉm cười với Thẩm Hào Niên, thân thiết nói:
"Thì ra là em rể mới. Đúng là tuấn tú lịch thiệp, rất xứng đôi với Thanh Từ."
"Nếu không phải bây giờ không đúng lúc thì thật muốn mời em rể về nhà ngồi chơi, uống chén trà. Hay là Tết năm nay em rể cùng Thanh Từ về nhà một chuyến nhé?"
Thẩm Hào Niên vẫn còn đang cân nhắc thái độ của Từ Thanh Từ, sợ gây thêm phiền phức cho cô nên không dám dễ dàng nhận lời mời của Anh Hồng.
Thế nhưng lần này, với bàn tay Từ Thanh Từ chủ động nắm lấy anh, Thẩm Hào Niên không để cô buông ra, mà ngược lại còn ⓢ·𝐢ế·𝐭 c𝐡ặ·t tay cô, bao trọn từng ngón tay nhỏ nhắn, thon thả của cô trong lòng bàn tay ấm áp.
Thấy Thẩm Hào Niên chưa vội tỏ thái độ, Từ Thanh Từ đoán anh vẫn đang chờ ý của mình, bèn chủ động hứa với Anh Hồng:
"Chị dâu cứ yên tâm, Tết năm nay em nhất định sẽ đưa anh ấy về nhà."
Nghe Từ Thanh Từ đồng ý, khóe môi Thẩm Hào Niên lặng lẽ cong lên thêm vài phần.
Phòng bệnh không thích hợp để nói chuyện này. Thấy thời gian cũng không còn sớm, Từ Thanh Từ vội giục chị dâu đưa bố mẹ đến khách sạn gần đó nghỉ ngơi, còn cô và Thẩm Hào Niên ở lại trông đêm.
Đợi người nhà họ Từ rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên và Từ Gia Gia đang nằm ngủ trên giường bệnh.
Thẩm Hào Niên tựa vai vào khung cửa phòng bệnh, hai tay đ·ú·ⓣ túi quần, dáng vẻ thảnh thơi, lười biếng nhìn Từ Thanh Từ mấy lần rồi cố ý hỏi cô:
"Anh là gì của em ấy nhỉ?"
Phòng tuyến cuối cùng trong lòng Từ Thanh Từ đã bắt đầu sụp đổ từ khoảnh khắc cô gặp lại Thẩm Hào Niên ở sân bay Quảng Châu trước đó. Lần này chẳng qua chỉ là hoàn toàn phơi bày những suy nghĩ chân thật nhất, cũng là điều cô khao khát nhất trong lòng mình ra dưới ánh sáng mà thôi.
Nếu lần này Thẩm Hào Niên không ngại đường xa từ Bắc Kinh đến Dậu Kiềm, có lẽ Từ Thanh Từ vẫn còn có thể cứng miệng tự thuyết phục bản thân rằng hai người có duyên không phận, không cần tiếp tục dây dưa nữa.
Nhưng ở trước cửa phòng phẫu thuật, khi y tá hết lần này đến lần khác hỏi trong sảnh xem có ai tình nguyện hiến Ⓜ️á.⛎ hay không mà chẳng một ai đáp lại, thì đúng vào thời khắc cấp bách ấy, chỉ có Thẩm Hào Niên vừa từ nhà vệ sinh bước ra là lên tiếng đáp lời y tá. Ngay lúc đó, Từ Thanh Từ đã nhận ra, đời này cô và Thẩm Hào Niên đã định sẵn sẽ mãi dây dưa không dứt.
Đôi khi con người sống chỉ vì một hơi thở, vì một khoảnh khắc. Từ Thanh Từ tỉnh táo hiểu rằng, kể từ giây phút Thẩm Hào Niên tự nguyện hiến 𝖒á.u không đòi hỏi bất cứ điều gì, vận mệnh của ba người họ từ đó đã gắn chặt với nhau hơn bao giờ hết, không còn có thể tách rời.
Tuy Từ Gia Gia không có 𝐪⛎🔼·n 𝒽·ệ huyết thống với Từ Thanh Từ, nhưng giờ đây con bé đã mang họ của cô, thì cả đời này sẽ là đứa con gái cô không thể dứt bỏ.
Thẩm Hào Niên đã truyền 𝐦á.ц cho con bé, vậy thì từ nay, Từ Gia Gia và Thẩm Hào Niên sẽ là những người xa lạ có chung huyết thống.
Lần này Từ Thanh Từ không né tránh nữa. Cô ngẩng đầu nhìn thẳng Thẩm Hào Niên đang mỉm cười, bình tĩnh, nghiêm túc trả lời:
"Anh là bạn trai của em, Từ Thanh Từ."
"Đáp án này ông chủ Thẩm hài lòng chưa?"
Thẩm Hào Niên nắm tay khẽ ho một tiếng, giả vờ bình tĩnh thừa nhận:
"Hài lòng, vô cùng hài lòng."
Từ Thanh Từ đã thức ở bệnh viện hơn một tuần. Tối nay, Thẩm Hào Niên không để cô tiếp tục thức trông đêm nữa, mà bảo cô nghỉ trên chiếc giường dành cho người chăm bệnh, còn anh sẽ canh.
Ca phẫu thuật này vẫn luôn đè nặng trong lòng Từ Thanh Từ. Mấy ngày nay cô ăn không ngon, ngủ không yên. Giờ đây ca mổ đã thành công, lại có Thẩm Hào Niên ở bên cạnh, sợi dây luôn căng chặt trong đầu cô bỗng đứt phựt, toàn thân cũng hoàn toàn mất hết sức lực.
Cô không cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, không còn giả vờ là một nữ cường nhân "trời không sợ, đất không sợ", mà yếu lòng trước mặt Thẩm Hào Niên:
"Thẩm Hào Niên, em mệt 𝒸𝖍-ế-𝖙 mất."
Thẩm Hào Niên ngồi bên giường, đưa tay ôm cô vào lòng, vừa khẽ vỗ vai Từ Thanh Từ, vừa nhìn Từ Gia Gia đang ngủ yên trên giường bệnh, không tiếc lời khen:
"Bà chủ Từ đúng là một người phụ nữ rất giỏi."
"Mệt thì ngủ đi, có anh ở đây rồi, đừng sợ."
Vốn dĩ Từ Thanh Từ còn muốn thủ thỉ với Thẩm Hào Niên vài câu, nào ngờ mí mắt nặng đến mức không mở nổi, cuối cùng ý thức cũng dần tan biến.
Đợi Từ Thanh Từ ngủ say, Thẩm Hào Niên bế cô lên, cẩn thận đặt xuống giường, kéo chăn đắp cho cô, rồi cúi người sờ trán cô, cúi đầu 𝒽ô_n nhẹ lên má cô, khẽ nói:
"Ngủ một giấc thật ngon đi, vất vả cho em rồi."
Thẩm Hào Niên vừa dứt lời, Từ Gia Gia trên chiếc giường bệnh bên cạnh bỗng mở mắt, vừa lúc nhìn thấy cảnh ấy.
Thấy Từ Gia Gia trợn to mắt, há miệng định nói gì đó, Thẩm Hào Niên vội vàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.
Từ Gia Gia chậm chạp chớp mắt một cái, giây tiếp theo lại nhắm mắt lại.
Sau ca phẫu thuật, phải đến ngày hôm sau bệnh nhân mới thực sự tỉnh táo. Bây giờ mới chỉ hơn ba tiếng sau mổ, có lẽ con bé vẫn đang trong trạng thái "ngủ an thần".
Đêm đó Thẩm Hào Niên gần như không chợp mắt. Sáng hôm sau, khi bố Từ mang bữa sáng vào phòng bệnh, Từ Thanh Từ vẫn còn ngủ.
Thấy Thẩm Hào Niên một mình ở lại trông phòng bệnh, còn con gái và cháu ngoại đều ngủ yên trên giường, trên gương mặt bố Từ chợt hiện lên vẻ lúng túng. Rõ ràng Thẩm Hào Niên mới là người ngoài, vậy mà ông lại nảy sinh cảm giác như chính sự xuất hiện của mình đã làm phiền bầu không khí yên tĩnh trong phòng bệnh.
Tối qua, lúc Từ Thanh Từ giới thiệu thân phận của Thẩm Hào Niên với mẹ Từ và Anh Hồng, bố Từ không có mặt trong phòng bệnh, nên ông không hề biết mối q_𝖚@_𝖓 𝒽_ệ giữa Thẩm Hào Niên và Từ Thanh Từ.
Nhưng cảnh tượng hôm qua Thẩm Hào Niên đưa cả đội ngũ chuyên gia đến bệnh viện vẫn khiến bố Từ nhận ra có điều gì đó không bình thường.
Bố Từ đang định lên tiếng thì Thẩm Hào Niên khẽ lắc đầu với ông, ngăn ông lại.
Đợi bố Từ đặt bữa sáng đã mua lên tủ đầu giường, Thẩm Hào Niên nhìn Từ Thanh Từ vẫn còn đang ngủ và Từ Gia Gia có vẻ đã khá hơn, rồi chủ động mời bố Từ ra ngoài đi dạo một chút.
Sợ xảy ra chuyện gì nên Thẩm Hào Niên không dám đi xa, chỉ đưa bố Từ đến khu vực hút thuốc ở đầu hành lang hút một điếu.
Khi châm thuốc cho bố Từ, bản thân Thẩm Hào Niên lại không hút.
Bố Từ chưa từng thấy nhãn hiệu thuốc lá trong tay Thẩm Hào Niên, nhưng nhìn khí chất của anh, ông đoán bao thuốc này chắc hẳn không hề rẻ.
Châm lửa, rít một hơi thuốc, bố Từ bỗng nói với vẻ hồi tưởng:
"Sao tôi cứ thấy cậu quen mắt nhỉ?"
Nghĩ đến lần gặp mặt duy nhất ấy, Thẩm Hào Niên khẽ cong môi, chủ động nhắc:
"Tối trước khi chồng cũ của Từ Thanh Từ được an táng, cháu từng đến nhà họ Kiều. Có lẽ bác không còn nhớ cháu nữa."
Được Thẩm Hào Niên nhắc như vậy, bố Từ lập tức nhớ ra anh là ai.
Ông chợt vỗ trán, kích động nói với Thẩm Hào Niên:
"Sao lại không nhớ được chứ. Tối hôm đó nhờ cậu đứng ra giải vây, nếu không Thanh Từ có lý cũng không nói rõ được."
"Khoản tiền bồi thường cậu đưa, Thanh Từ không lấy một đồng nào, đều đưa hết cho nhà họ Kiều. Nhà họ Kiều cũng không muốn nhận Gia Gia, Thanh Từ giận quá nên đón con bé về nuôi đến tận bây giờ..."
"Thanh Dương là một đứa trẻ lương thiện, tính tình hiền hòa. Lúc còn sống, tình cảm với Thanh Từ cũng rất tốt, ai ngờ lại bạc mệnh..."
Thẩm Hào Niên tự thấy mình chưa rộng lượng đến mức có thể bình thản ngồi nói chuyện về chồng cũ của Từ Thanh Từ với người bố vợ tương lai. Nhưng thấy bố Từ đầy vẻ hoài niệm, anh vẫn nén sự bực bội trong lòng, không cắt ngang những lời hồi tưởng của ông.
Hai người nói chuyện khá lâu, phần lớn thời gian đều là bố Từ nói, còn Thẩm Hào Niên phối hợp đáp lời.
Mãi đến khi nhận ra bầu không khí có gì đó không đúng, bố Từ mới chợt hỏi:
"Cậu với Thanh Từ bây giờ vẫn là q*𝖚𝖆*𝓃 ⓗ*ệ chủ - nhân viên à?"
"Hồi đó Thanh Từ làm việc ở Sát Bố Nhĩ được cậu chăm sóc nhiều, cả nhà tôi đều biết ơn đại ân của cậu. Mấy năm nay Thanh Từ một mình bươn chải ở Quảng Châu cũng chẳng dễ dàng..."
Thẩm Hào Niên nhìn bố Từ vẫn còn chưa hay biết gì, trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc đáp:
"Hiện giờ cháu và Từ Thanh Từ là người yêu của nhau."
Nghe vậy, bố Từ hoàn toàn sững sờ.
Biết sớm hai đứa đang yêu nhau thì ông đã chẳng nhắc đến chàng rể trước mặt chàng rể tương lai rồi!
Nếu chỉ vì cái miệng của ông mà làm hỏng hạnh phúc của con gái thì cả đời này ông cũng không thể tha thứ cho mình.
Vốn là người thật thà, ít nói, nghe Thẩm Hào Niên công khai mối q_υ_🅰️_𝐧 ♓_ệ với con gái mình, bố Từ vội vàng chữa lời:
"Thanh Từ nhà tôi là người cầm lên được thì cũng buông xuống được."
Thẩm Hào Niên sợ nếu còn đứng đây thêm nữa thì bố vợ tương lai sẽ căng thẳng đến mức không thở nổi, bèn mỉm cười chuyển chủ đề:
"Cháu tin cô ấy."
Nói đến đây, Thẩm Hào Niên trịnh trọng hứa với bố vợ tương lai:
"Mấy năm nay cô ấy một mình bươn chải bên ngoài chẳng hề dễ dàng. Bác cứ yên tâm, sau này cháu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, sẽ không để cô ấy phải chịu khổ, chịu mệt nữa."
Vốn đã có ấn tượng rất tốt về Thẩm Hào Niên, giờ lại nghe anh hứa như vậy, tảng đá đè nặng trong lòng bố Từ suốt bao năm cuối cùng cũng được đặt xuống.
Có lẽ vì thái độ của Thẩm Hào Niên quá đỗi khiêm nhường, bố Từ cũng bắt đầu mở lòng, tâm sự với anh vài lời từ đáy lòng:
"Mấy năm nay, tôi với mẹ nó vẫn luôn lo chuyện riêng của Thanh Từ, nhưng lại sợ chạm vào nỗi đau của con bé nên không dám nói nhiều."
"Bây giờ thấy cuối cùng nó cũng có được một bến đỗ tốt, thì dù sau này vợ chồng tôi có xuống suối vàng cũng yên lòng rồi."
Nghe xong, Thẩm Hào Niên lên tiếng:
"Bác vẫn còn trẻ, sau này còn nhiều phúc lắm."
Khi hai người trò chuyện xong rồi quay lại phòng bệnh, Từ Thanh Từ đã tỉnh. Lúc này cô đang lau mặt cho Từ Gia Gia.
Nghe thấy động tĩnh, Từ Thanh Từ quay đầu nhìn về phía cửa phòng bệnh. Thấy bố Từ và Thẩm Hào Niên lần lượt bước vào, lại còn thấy bố Từ cười tươi rói, cô nghi hoặc hỏi:
"Bố, bố gặp chuyện gì vui thế?"
Bố Từ không giấu nổi ý cười, đáp:
"Chuyện của con với Thẩm tổng, mẹ con với bố đều đồng ý. Chỉ cần con hạnh phúc là được, những chuyện khác bọn bố không é_ρ 🅱_⛎ộ_🌜."
Từ Thanh Từ: "..."
Thấy bố mình đã nhanh chóng thân thiết với Thẩm Hào Niên, Từ Thanh Từ bỗng thấy hơi hối hận vì đã sớm thẳng thắn nói rõ mối q.⛎@.n ♓.ệ của hai người với bố mẹ.
Sau này nếu cô và Thẩm Hào Niên cãi nhau, chẳng phải cả nhà sẽ đứng về phía anh hết sao?
Thẩm Hào Niên nhìn ra Từ Thanh Từ đang lo lắng điều gì, ghé lại gần cô, không để lộ dấu vết mà nói một câu:
"Không còn cách nào khác, chồng của em được yêu mến quá mà."
Từ Thanh Từ: "!"
Ai là chồng chứ?
Từ Gia Gia nằm viện tròn một tuần sau ca phẫu thuật mới được xuất viện. Lần này, Từ Thanh Từ ở lại đến khi con gái xuất viện mới quay về Quảng Châu, đồng thời hứa với Từ Gia Gia rằng sang năm khai giảng sẽ đón con bé đến Quảng Châu đi học.
Thẩm Hào Niên công việc bận rộn, đến ngày thứ ba sau ca phẫu thuật của Từ Gia Gia thì không thể không quay về Bắc Kinh xử lý công việc.
Không biết là ai đã kể cho Từ Gia Gia chuyện Thẩm Hào Niên hiến 𝐦*á*⛎ cho mình. Sau khi biết Thẩm Hào Niên là bạn trai mới của Từ Thanh Từ, nhân lúc Từ Thanh Từ không có mặt trong phòng bệnh, Từ Gia Gia rụt rè bắt chuyện với anh:
"Chú Thẩm, cháu vẫn nhớ chú."
Lúc đó Thẩm Hào Niên đang ngồi bên giường bệnh gọt táo cho Từ Gia Gia. Nghe vậy, anh ngẩng đầu nhìn cô bé còn đầy vẻ ngây thơ, nhướng mày hỏi ngược lại:
"Chúng ta từng gặp nhau à?"
Từ Gia Gia ⓢ❗-ế-🌴 𝒸-♓ặ-𝖙 nắm tay nhỏ, nghiêm túc gật đầu:
"Có ạ! Mấy năm trước mẹ đưa cháu lên huyện làm thủ tục chuyển hộ khẩu, lúc đó chú còn bế cháu nữa."
Thẩm Hào Niên không ngờ trí nhớ của Từ Gia Gia lại tốt như vậy. Anh khẽ động chân mày, cẩn thận gọt xong một quả táo nguyên vẹn rồi đưa cho cô bé, tiện thể hỏi:
"Vậy cháu có biết bây giờ chú đang yêu mẹ cháu không?"
Động tác cắn táo của Từ Gia Gia bỗng chậm lại. Cô bé khẽ nhíu khuôn mặt nhỏ đầy vẻ bối rối, hồi lâu sau mới lên tiếng:
"Biết ạ."
Thấy tâm trạng cô bé không được tốt, Thẩm Hào Niên gập con dao gọt hoa quả lại, cẩn thận đặt vào khay đựng trái cây. Ngay sau đó, anh bỏ chân xuống, ngồi ngay ngắn bên giường bệnh, nghiêm túc hỏi Từ Gia Gia:
"Vậy cháu có muốn chú và mẹ cháu yêu nhau không?"
"Không sao đâu, cháu muốn nói gì cũng được. Chú tôn trọng suy nghĩ của cháu, cũng sẽ cân nhắc ý kiến của cháu một cách thích hợp."
Năm nay Từ Gia Gia mới bảy tuổi, vừa học lớp Một, vẫn chỉ là một cô bé tiểu học chưa hiểu nhiều chuyện.
Những lời Thẩm Hào Niên nói quá phức tạp, Từ Gia Gia phải mất một lúc lâu mới hiểu được, rồi dè dặt hỏi:
"Nếu cháu không muốn chú với mẹ yêu nhau, chú sẽ chia tay mẹ cháu sao?"
Thẩm Hào Niên im lặng một lúc rồi từ chối:
"Không."
"Nhưng chú sẽ để ý đến cảm xúc của cháu, cố gắng không để cháu nhìn thấy những lúc chú và mẹ cháu yêu nhau."
Từ Gia Gia cắn một miếng táo, khó hiểu hỏi:
"Chị y tá nói là chú đã truyền m.á.⛎ cho Gia Gia nên Gia Gia mới sống được. Chú là ân nhân cứu mạng của Gia Gia ạ?"
Thẩm Hào Niên không ngờ y tá trong bệnh viện lại nói những chuyện này với một đứa trẻ. Anh khẽ nhíu mày, nghiêm túc phủ nhận:
"Không thể gọi là ân nhân cứu mạng được, cách nói đó nặng quá. Gia Gia có thể sống là nhờ công lao của các bác sĩ, không liên quan nhiều đến chú."
Từ Gia Gia "dạ" một tiếng, rồi đột nhiên hỏi:
"Chú Thẩm, cháu có thể gọi chú là bố Thẩm không?"
"Các bạn trong lớp cháu đều có bố, chỉ mình cháu là không có. Cháu cũng muốn có bố."
"Chỉ cần chú Thẩm đồng ý làm bố của cháu, cháu sẽ đồng ý để chú quen mẹ."
Nghe vậy, Thẩm Hào Niên chợt nghẹn lời. Anh khẽ nuốt khan, ngước mắt nhìn đôi mắt nhỏ tràn đầy mong chờ của Từ Gia Gia rồi đáp:
"Tất nhiên là được."
"Nhưng đây không phải là một điều kiện trao đổi. Chú Thẩm đồng ý để Gia Gia gọi là bố vì chú Thẩm thích Gia Gia, chứ không phải vì Gia Gia đồng ý để chú và mẹ cháu yêu nhau nên chú mới đồng ý."
Từ Gia Gia nghe mà hiểu được đôi chút, đôi chút lại không. Nhưng thấy Thẩm Hào Niên đồng ý với yêu cầu của mình, cô bé vui mừng khôn xiết, cất tiếng gọi:
"Bố Thẩm! Cháu sẽ đi nói với mọi người là cháu có bố rồi!"
Sau khi nói chuyện với bác sĩ điều trị xong, Từ Thanh Từ vừa quay lại phòng bệnh thì đúng lúc nghe được cuộc đối thoại của hai người.
Cô đứng ở cửa phòng, nhìn Từ Gia Gia vui đến mức chỉ thiếu điều nhảy cẫng lên, rồi lại nhìn Thẩm Hào Niên đang ngồi bên giường bệnh, ánh mắt đầy cưng chiều nhìn cô bé, trong lồng 𝖓𝐠ự·𝐜 bỗng dâng lên một cảm giác chua xót.
Cô khẽ hít mũi, nhấc chân bước vào phòng bệnh, giả vờ bình tĩnh cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người:
"Hai người đang nói chuyện gì mà vui thế?"
Hai bố con mới thành lập ăn ý cùng quay đầu nhìn về phía Từ Thanh Từ. Ngay giây sau, Từ Gia Gia phấn khích reo lên:
"Mẹ ơi, con có bố rồi!"
Thẩm Hào Niên khẽ cong môi cười, giải thích với Từ Thanh Từ:
"Con bé đồng ý chuyện của hai chúng ta rồi."
Nghe vậy, Từ Thanh Từ cảm thấy trái tim mình như bị ai đó khẽ bóp lấy.
Cô chợt nhận ra, dường như từ trước đến nay mình chưa từng nghĩ đến cảm nhận của Từ Gia Gia.
Tuy chuyện tình cảm là chuyện của riêng cô, nhưng Từ Gia Gia cũng là một thành viên trong gia đình này, con bé cũng nên có quyền lên tiếng.
Nghĩ đến đó, Từ Thanh Từ chủ động xin lỗi Từ Gia Gia, thừa nhận mình đã bỏ quên cảm nhận của con bé.
Từ Gia Gia một tay nắm lấy tay Từ Thanh Từ, một tay nắm lấy bàn tay to của Thẩm Hào Niên, rồi đặt ba bàn tay chồng lên nhau. Cô bé cất giọng non nớt:
"Mẹ, bố, từ nay chúng ta là một gia đình rồi."
Từ Thanh Từ có chút ngượng ngùng, định rút tay mình ra, nhưng lại bị Thẩm Hào Niên nắm chặt.
Trong lúc hai người nhìn nhau, Thẩm Hào Niên chậm rãi lên tiếng:
"Bà chủ Từ sẽ không hối hận chứ?"
Từ Thanh Từ chớp mắt, bướng bỉnh phủ nhận:
"Tất nhiên là không."
Đuôi mắt Thẩm Hào Niên ánh lên một ý cười, anh khẽ cong môi:
"Vậy thì tốt."
—
Năm 2005, Từ Thanh Từ được vinh danh trong "Mười doanh nhân tiêu biểu của năm tại Trung Quốc", được các cơ quan truyền thông lớn đồng loạt đưa tin.
Chỉ sau một đêm, Minh Châu trở thành doanh nghiệp tư nhân có lương tâm mà cả nước đều biết đến, còn Từ Thanh Từ cũng trở thành nữ doanh nhân duy nhất có tên trong danh sách năm đó.
Lần đầu tiên nhận được sự quan tâm và lượng truy cập khổng lồ như vậy, ban đầu Từ Thanh Từ khá hoảng hốt. Sau này, được Thẩm Hào Niên và Phương Ngọc nhắc nhở, cô quyết đoán tận dụng làn sóng truyền thông rầm rộ này, biến nó thành quảng cáo miễn phí để đại diện cho thương hiệu Minh Châu.
Cuối năm đó, Từ Thanh Từ nhận lời mời của chương trình "Chung Kỳ Có Lời Muốn Nói" trên Đài Truyền hình Thủ đô để ghi hình một buổi phỏng vấn nhân vật.
Đúng hôm ghi hình chương trình lại là cuối tuần, Từ Gia Gia biết Từ Thanh Từ sắp đến Bắc Kinh ghi hình nên nhất quyết đòi đi cùng, nói muốn tận mắt xem nơi bố Thẩm đã lớn lên trông như thế nào.
Mấy năm nay, Từ Thanh Từ rất ít đến Bắc Kinh.
Một là vì người nhà họ Thẩm vẫn chưa chấp nhận cô là con dâu.
Hai là vì cuộc sống và công việc của cô đều đặt trọng tâm ở Quảng Châu.
Ba là vì mấy năm nay Thẩm Hào Niên cứ cách dăm ba bữa lại sang Quảng Châu công tác, nên cô cũng không cần phải đến Bắc Kinh.
Nếu không phải Chung Kỳ nhiệt tình mời bằng được, có lẽ Từ Thanh Từ đã từ chối buổi phỏng vấn này.
Một khi đã nhận lời, Từ Thanh Từ sẽ không làm qua loa.
Sáng sớm, cô đáp chuyến bay đầu tiên đến Bắc Kinh. Vốn tưởng Thẩm Hào Niên bận không thu xếp được, nhiều lắm cũng chỉ cử tài xế đến đón. Không ngờ vừa bước ra khỏi sân bay, cô đã thấy Thẩm Hào Niên dáng người cao ráo đứng thẳng trong sảnh chờ, khiến cô sững người.
Vừa nhìn thấy Thẩm Hào Niên, Từ Gia Gia lập tức buông tay Từ Thanh Từ, chạy ào về phía anh, vừa chạy vừa gọi lớn:
"Bố!"
Nhìn hình ảnh hai bố con ôm lấy nhau, Từ Thanh Từ lặng lẽ cong khóe môi cười.
Hai phút sau, Thẩm Hào Niên dắt tay Từ Gia Gia đi đến trước mặt Từ Thanh Từ vẫn còn đứng ngây người tại chỗ, thản nhiên nói:
"Đói chưa? Đi ăn trước nhé?"
Từ Thanh Từ nhìn đồng hồ rồi lắc đầu từ chối, bảo không kịp nữa, cứ đến đài truyền hình ghi hình trước thì hơn.
Tuần trước, Chung Kỳ đã gọi điện trao đổi với Từ Thanh Từ về các chi tiết của buổi phỏng vấn, nên cô đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ lâu. Vì vậy, quá trình ghi hình diễn ra khá suôn sẻ.
Sau khi Chung Kỳ và Thẩm Hào Niên hủy ♓ô·n·, hai người rất ít khi xuất hiện cùng nhau trước công chúng, nhưng 🍳𝐮𝐚*𝐧 𝐡*ệ riêng vẫn khá tốt.
Hiện tại, cô và Tống Diệc Hàn đã đến với nhau. Tính ra, Thẩm Hào Niên còn là ông mai của hai người.
Trong suốt quá trình ghi hình, Chung Kỳ rất quan tâm đến cảm nhận của Từ Thanh Từ, toàn bộ buổi phỏng vấn đều xoay quanh các chủ đề như khởi nghiệp, hành trình cuộc đời của cô.
Chung: "Khán giả đều rất tò mò, điều gì đã thôi thúc chị, một người phụ nữ bình thường, quyết định tự mình gây dựng sự nghiệp? Đó là một thời khắc đặc biệt khó khăn, hay chỉ là một ý tưởng chợt lóe lên?"
Từ: "Khi đó điều kiện sống quá khắc nghiệt. Lúc khó khăn nhất, tôi từng liều mạng vật lộn với một con sói con. Ngay khoảnh khắc sống sót, tôi đã thề với bản thân rằng nhất định phải kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền..."
Chung: "Đã bao giờ chị cảm thấy mình thực sự không thể gắng gượng nổi nữa chưa? Khi ấy chị đã vượt qua bằng cách nào?"
Từ: "Tất nhiên là có, thật ra còn có rất nhiều thời khắc như vậy. Khi đó tôi chỉ nghĩ rằng ngoài cắn răng kiên trì thì chẳng còn cách nào khác. Chỉ cần chịu làm, thì nhất định sẽ có đường ra."
...
Theo tiến trình của buổi phỏng vấn, trong ánh mắt Chung Kỳ nhìn Từ Thanh Từ dần hiện thêm vài phần khâm phục và xót xa. Cô siết nhẹ micro rồi tiếp tục hỏi:
Chung: "Rất nhiều người đang bàn về 'sức mạnh của phụ nữ'. Theo chị, thân phận là một nữ doanh nhân đã mang đến cho chị những lợi thế riêng trong quá trình khởi nghiệp, hay đem lại nhiều thách thức hơn?"
Từ Thanh Từ suy nghĩ vài giây rồi thành thật trả lời:
Từ: "Là nữ doanh nhân thì chắc chắn sẽ gặp thêm không ít thách thức trên thương trường. Nhưng bản thân phụ nữ vốn đã kiên cường, giàu sự đồng cảm, tự mình đã có đủ sức mạnh... Những phẩm chất ấy đều là chìa khóa dẫn đến thành công.
"Tôi đã gặp và tiếp xúc với không ít nữ chủ doanh nghiệp. Họ đều dám nghĩ dám làm, phần lớn thời gian chỉ có thể tiến về phía trước, vì phía sau không có đường lui chờ họ. Có những lúc, họ còn coi trọng nghĩa khí và đạo đức hơn cả các ông chủ nam..."
Chung Kỳ lắng nghe vô cùng chăm chú.
Ánh mắt cô nhìn Từ Thanh Từ tràn đầy sự ngưỡng mộ và mến phục. Nếu không phải đang có máy quay ghi hình, cô thật sự rất muốn ôm Từ Thanh Từ thật chặt rồi ghé vào tai cô nói một câu:
"Từ Thanh Từ, cô thật sự rất giỏi."
Đến cuối buổi phỏng vấn, Chung Kỳ nhìn lướt qua bản đề cương rồi tạm thời đổi sang một câu hỏi khác:
Chung: "Nếu được gửi một lời tới những chị em trên khắp cả nước có ước mơ nhưng vẫn chưa dám hành động, chị sẽ nói điều gì?"
Từ Thanh Từ suy nghĩ rất lâu rồi đáp:
Từ: "Trong Mao tuyển có một câu thế này: Từ bỏ và cam chịu là một con dốc đi xuống không có điểm cuối. Vào bất kỳ thời khắc nào mà bạn không nhận ra, kể cả ngay lúc này, cơ hội thay đổi vận mệnh bằng hành động vẫn luôn tồn tại.
"Chỉ cần chịu nỗ lực, tương lai sẽ nằm dưới chính đôi chân mình. Tôi chưa bao giờ tin vào sự sắp đặt của số phận, tôi chỉ tin vào chính mình."
Nói đến đây, Từ Thanh Từ như có điều suy ngẫm, đưa mắt nhìn về hàng ghế đầu dưới sân khấu trường quay, nơi Thẩm Hào Niên đang ngồi cùng Từ Gia Gia ngoan ngoãn, hiểu chuyện bên cạnh anh.
Nhận ra ánh mắt của Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên khẽ cong môi cười với cô, mấp máy môi động viên:
"Bà chủ Từ, cố lên."
Chung Kỳ cũng để ý đến cảnh này, mỉm cười hỏi câu cuối cùng:
Chung: "Tôi có thể hỏi một chút về chuyện tình cảm hiện tại của chị Từ không? Hoặc theo chị, trên con đường đi đến thành công, những người nào đã dành cho chị sự ủng hộ không thể thiếu? Họ đã giúp đỡ chị như thế nào?"
Từ Thanh Từ hướng về phía ống kính, bình thản nhưng dịu dàng đáp:
Từ: "Hiện tại tôi đang trong một mối 𝐪_𝐮🔼_ⓝ h_ệ yêu đương."
"Trên con đường dẫn đến thành công của bản thân, tôi không thể thiếu sự ủng hộ và thúc đẩy của bạn trai mình. Chính anh ấy đã từng bước dìu dắt tôi, để tôi có thể đi đến ngày hôm nay."
"Có thể nói, nếu không có anh ấy thì sẽ không có Minh Châu, cũng sẽ không có Từ Thanh Từ của hiện tại."
Rời khỏi trường quay, Thẩm Hào Niên đang định bàn với Từ Thanh Từ xem nên đi ăn ở đâu thì còn chưa kịp mở lời, điện thoại trong túi quần đã đổ chuông liên hồi như giục mạng.
Thẩm Hào Niên lấy điện thoại ra nhìn tên người gọi, khẽ nhướng mày rồi bấm nghe.
Anh còn chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia, Giáo sư Hà đã đột ngột nói:
"Đưa cô Từ kia về nhà ăn một bữa cơm, tiện gặp mặt đi. Mẹ với bố con muốn gặp con bé."
Thẩm Hào Niên liếc nhìn Từ Thanh Từ bên cạnh đang tràn đầy sức sống, vừa chỉ cho Từ Gia Gia những tòa nhà xung quanh khu Quốc Mậu, vừa thong thả đáp trả:
"Thế trước đây hai người làm gì rồi? Sao bây giờ xem xong buổi phỏng vấn mới muốn nhờ ké danh tiếng của người ta?"
Nghe Thẩm Hào Niên nói chuyện đầy ẩn ý, Từ Thanh Từ quay đầu nhìn anh đầy khó hiểu, hạ giọng hỏi:
"Ai thế?"
Thẩm Hào Niên che ống nghe, thành thật đáp:
"Giáo sư Hà gọi. Hai người giờ muốn gặp em."
"Nhưng em cứ yên tâm, nếu em không muốn đi thì anh—"
Thẩm Hào Niên còn chưa nói hết câu, Từ Thanh Từ đã hít sâu một hơi rồi hào sảng đáp:
"Đi chứ. Cũng đến lúc nên gặp rồi."
Thẩm Hào Niên ngạc nhiên nhìn Từ Thanh Từ, rồi đổi giọng nói với người ở đầu dây bên kia:
"Con dâu của hai người rộng lượng, đồng ý đến gặp hai người rồi."
Trên đường đến căn nhà cũ của nhà họ Thẩm, Thẩm Hào Niên nhớ lại nội dung buổi phỏng vấn của Từ Thanh Từ hôm nay, không tiếc lời khen ngợi:
"Hôm nay bà chủ Từ đúng là khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác."
"Chúc mừng em, em lại tiến thêm một bước nữa rồi."
Từ Thanh Từ dựa người vào ghế phụ, tinh thần phấn chấn đáp:
"Đều nhờ Thẩm tổng dốc lòng bồi dưỡng. Nếu không thì có lẽ giờ Từ Thanh Từ này vẫn còn đang làm thuê ở Sát Bố Nhĩ thôi~"
Đời người sẽ trải qua vô số khoảnh khắc, gặp gỡ đủ mọi kiểu người.
Nhưng rồi sẽ có một lúc, bạn nhận ra rằng tất cả những gì mình từng trải qua, đến một thời khắc nào đó trong tương lai, đều sẽ trở thành hòn đá mài sắc chính mình.
Cũng như câu hát ấy: "Dọc đường đèn đỏ có đỏ đến đâu, cũng chẳng ai cản nổi bước chân tôi."
hết chương 121.
Hết quyển 3.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 120 | Ch. 122 → |
