Truyện:Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ - Chương 120

Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ
Trọn bộ 147 chương
Chương 120
Mẹ, anh ấy là bạn trai mới của con, Thẩm Hào Niên
0.00
(0 votes)


Chương (1-147)

Từ Thanh Từ vừa về đến Quảng Châu, còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đã nhận được điện thoại từ quê.

Trong điện thoại, mẹ Từ cuống quýt nói: "Thanh Nhi, Gia Gia xảy ra chuyện ở trường rồi, con mau về đi."

"Xe cấp cứu vừa đưa con bé vào bệnh viện, giáo viên đến nhà báo tin, mẹ còn chưa gặp được con bé, bố con đang thu dọn đồ để đến bệnh viện..."

Nghe nội dung cuộc gọi, Từ Thanh Từ bật dậy khỏi ghế.

Ngoài miệng cô trấn an mẹ Từ đừng lo lắng, nhưng thực ra lòng cô đã rối bời từ lâu.

Cúp máy, Từ Thanh Từ không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức thu dọn đồ đạc, cầm chìa khóa xe, chuẩn bị đến sân bay mua vé về Trùng Khánh.

Phương Ngọc đang định gọi Từ Thanh Từ đi họp. Đẩy cửa bước vào, thấy sắc mặt cô đầy hoảng hốt, đôi tay thu dọn đồ không ngừng 𝐫ц●𝐧 r●ẩ●γ, Phương Ngọc lập tức nhận ra có điều không ổn, vội hỏi: "Cậu sao vậy?"

Ban đầu Từ Thanh Từ không phản ứng kịp. Đến khi Phương Ngọc đi đến trước mặt, hỏi lại lần thứ hai, cô mới hoàn hồn. Cô giơ tay vỗ trán, giải thích: "Gia Gia xảy ra chuyện rồi, em phải về xem con bé."

"Bên phía nhà máy chị để ý giúp nhé, sắp đến cuối năm rồi, bao nhiêu việc dồn lại một lúc..."

Nghe tin này, Phương Ngọc vội nói: "Em cứ về xem con trước đi. Công ty có chị rồi, em yên tâm, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Từ Thanh Từ hít sâu một hơi, cảm kích nhe răng cười với Phương Ngọc, rồi cầm đồ đã thu dọn xong rời khỏi công ty.

Trước khi đến sân bay, Từ Thanh Từ lại ghé về phòng trọ một chuyến, lấy giấy tờ quan trọng và thẻ ngân hàng, sau đó lái xe thẳng đến sân bay.

Bình thường cô sẽ xót tiền gửi xe ở sân bay vì phí quá đắt, nhưng lần này cô chẳng nghĩ ngợi gì nữa, chỉ cần tiện và nhanh là được.

Chuyến bay sớm nhất đến Trùng Khánh cũng phải ba giờ chiều, Từ Thanh Từ không còn cách nào tốt hơn, chỉ đành khổ sở chờ ở sân bay.

Trong lúc chờ đợi, Từ Thanh Từ lại gọi điện đến trường hỏi tình hình cụ thể. Người phụ trách nhà trường cũng không nói rõ được đầu đuôi, chỉ bảo lúc tập thể dục buổi sáng, Gia Gia đột nhiên ngất xỉu, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Lần này người đi cùng Từ Gia Gia đến bệnh viện là giáo viên chủ nhiệm của con bé. Giáo viên chủ nhiệm không có điện thoại, Từ Thanh Từ không liên lạc được với cô.

Ở sân bay, Từ Thanh Từ chẳng khác nào kiến bò trên chảo nóng, đi đi lại lại trước cửa lên máy bay, không ngừng gọi điện, nhưng vẫn không thể xoa dịu sự sốt ruột trong lòng. Đến cuối cùng, cô thậm chí còn muốn tự lái xe về quê.

Khó khăn lắm mới đến giờ lên máy bay, nhân lúc vẫn còn chút thời gian, Từ Thanh Từ lại gọi điện về nhà.

Bố Từ đã bắt chuyến xe khách buổi trưa đến huyện. Năm ngoái, khi Từ Thanh Từ đề nghị mua điện thoại cho bố mẹ, cả hai đều kiên quyết từ chối, nói trong nhà có điện thoại bàn là đủ rồi, cần gì điện thoại di động.

Giờ không liên lạc được với bố Từ, Từ Thanh Từ vô cùng hối hận vì khi đó đã nghe theo ý hai ông bà. Đáng lẽ cô nên mặc kệ sự phản đối mà mua điện thoại cho họ, như vậy cũng đỡ hơn bây giờ chỉ biết sốt ruột.

Bay từ Quảng Châu đến Trùng Khánh mất hai tiếng rưỡi. Sau khi lên máy bay, Từ Thanh Từ sẽ mất liên lạc với bên ngoài suốt hai tiếng.

Suốt chuyến bay, Từ Thanh Từ, người trước nay không tin số mệnh, cũng chẳng tin Phật, đã điên cuồng cầu xin thần Phật phù hộ cho Từ Gia Gia được bình an vô sự.

Cô niệm kinh suốt dọc đường, đến mức hành khách ngồi cạnh cũng không nhịn được tò mò hỏi: "Cô gái, cô gặp chuyện gì vậy? Tôi thấy cô lẩm nhẩm cả buổi rồi."

Ý thức được mình đã làm phiền người ngồi bên cạnh, Từ Thanh Từ gượng kéo khóe miệng, áy náy nói: "Con gái tôi bị bệnh, vừa được xe cấp cứu 120 đ-ư-𝐚 ν-à-𝐨 bệnh viện, tôi hơi lo..."

Nghe Từ Thanh Từ giải thích, người phụ nữ ngồi cạnh, cũng là một người mẹ, lập tức thấu hiểu. Chị tốt bụng an ủi cô: "Cô thành tâm như vậy, Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ cho đứa bé được khỏe mạnh bình an."

Từ Thanh Từ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, rồi lại cúi đầu tiếp tục niệm kinh.

Hơn hai tiếng đồng hồ bay dài đằng đẵng, đối với Từ Thanh Từ chẳng khác nào sống một ngày bằng một năm. Gần như cứ năm phút cô lại nhìn điện thoại một lần, cả chuyến bay nhìn không dưới cả trăm lần.

Máy bay vừa hạ cánh an toàn xuống Trùng Khánh, Từ Thanh Từ không dám chậm trễ dù chỉ một phút. Vừa ra khỏi sân bay, cô cắn răng lên một chiếc xe dù đang chèo kéo khách ở cổng sân bay, lấy một nghìn tệ nhờ tài xế đưa cô đến Dậu Kiềm.

Từ Trùng Khánh đến Dậu Kiềm còn hơn ba trăm cây số. Đến khi Từ Thanh Từ tới huyện Dậu Kiềm thì đã là đêm khuya.

Suốt chặng đường ấy, cô gần như không chợp mắt lấy một lần, thần kinh luôn căng như dây đàn, không ngừng chờ điện thoại từ bệnh viện.

Khó khăn lắm mới đến được bệnh viện, Từ Thanh Từ nhìn thấy bố Từ. Ông khom lưng ngồi ngoài hành lang bệnh viện, mắt không rời khỏi Từ Gia Gia đang nằm trong phòng bệnh.

Thấy vậy, Từ Thanh Từ chậm bước đi tới, mang theo dáng vẻ phong trần mệt mỏi, lên tiếng hỏi bố Từ: "Bố, Gia Gia thế nào rồi?"

Nghe thấy giọng Từ Thanh Từ, ban đầu bố Từ còn không dám tin. Đến khi dụi dụi mắt, xác nhận đúng là cô, ông vội vàng đứng dậy, vẻ mặt đầy lo lắng: "Vẫn chưa tỉnh."

"Bác sĩ nói Gia Gia bị... bệnh tim bẩm sinh gì đó... cần làm một ca phẫu thuật gì đó, mà phải làm càng sớm càng tốt, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng..."

"Thanh Nhi, tim thì có thể mắc bệnh gì chứ?"

Bố Từ học hành chẳng được bao năm, cũng không hiểu bệnh tim là gì. Ông chỉ biết bệnh của đứa bé rất nghiêm trọng.

Nghe đến mấy chữ "bệnh tim bẩm sinh", lòng Từ Thanh Từ chợt thắt lại.

Cô hít sâu một hơi, giấu đi sự lo lắng và hoảng hốt trong mắt, quay sang an ủi bố Từ: "Chắc không phải bệnh gì quá nặng đâu. Bố yên tâm, nếu thật sự phải phẫu thuật, con sẽ đưa con bé lên Trùng Khánh chữa trị."

Trò chuyện với bố Từ ngoài hành lang một lúc, Từ Thanh Từ đẩy cửa phòng bệnh, nhẹ tay nhẹ chân bước vào.

Từ Gia Gia vẫn còn ngủ, trên mu bàn tay vẫn cắm kim truyền. Từ Thanh Từ không dám đánh thức con bé, chỉ đứng bên giường bệnh lặng lẽ ngắm nhìn.

Hai năm qua, cô bận tìm đơn hàng, bận theo sát nhà máy, bận khởi nghiệp, gần như rất ít quan tâm đến quá trình trưởng thành của con gái. Ngoài việc mỗi tháng đều gửi một khoản tiền sinh hoạt về nhà và mỗi tuần gọi điện một lần, suốt hai năm nay Từ Thanh Từ chưa từng về quê.

Đã gần hai năm không gặp Từ Gia Gia, con bé lớn lên nhiều rồi.

Từ Thanh Từ ngồi bên giường bệnh, nhìn con gái nằm trên chiếc giường phủ ga trắng, ngủ không yên giấc, rồi giơ t·🔼·🍸 𝐤♓·ẽ 𝐜·𝐡ạ·𝐦 lên trán con.

Tuy bệnh viện có bác sĩ trực, nhưng bác sĩ điều trị chính của Từ Gia Gia đã tan làm. Từ Thanh Từ không có cách nào tìm bác sĩ điều trị để hỏi tình hình, chỉ đành ở lại phòng bệnh chờ đến sáng hôm sau.

Khi tìm được bác sĩ điều trị, sau khi biết Từ Thanh Từ là người nhà của bệnh nhân, bác sĩ trước tiên quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, rồi nghiêm túc giải thích tình trạng bệnh của Từ Gia Gia.

Biết được bệnh của Từ Gia Gia là bẩm sinh, mang theo từ trong bụng mẹ, mà hiện giờ ngoài phẫu thuật tim thì không còn cách nào khác, Từ Thanh Từ lập tức đưa ra quyết định, đồng ý làm phẫu thuật.

Rủi ro khi chuyển viện quá lớn nên bác sĩ điều trị không đồng tình với việc Từ Thanh Từ chuyển bệnh nhân sang bệnh viện khác. Tuy nhiên, ông có thể mời chuyên gia từ Trùng Khánh đến Dậu Kiềm thực hiện ca phẫu thuật.

Biết thầy của bác sĩ điều trị là một chuyên gia nổi tiếng ở Trùng Khánh, Từ Thanh Từ lập tức bày tỏ tiền không thành vấn đề, chỉ cần chữa khỏi bệnh cho con gái là được.

Thấy người nhà bệnh nhân đồng ý, bác sĩ nói sẽ họp trước, xác định ngày phẫu thuật rồi mới thông báo cho Từ Thanh Từ.

Nghe vậy, Từ Thanh Từ liên tục cảm ơn.

Thời gian phẫu thuật được ấn định vào thứ Sáu tuần sau.

Mấy ngày nay, Từ Thanh Từ luôn ở bệnh viện chăm sóc con gái. Lúc mới gặp Từ Thanh Từ, Từ Gia Gia còn không dám nhận. Mãi đến khi bố Từ nói với con bé đây là mẹ của mình, Từ Gia Gia mới dần dần lại gần Từ Thanh Từ.

Sợ bố Từ kiệt sức, Từ Thanh Từ thuê một phòng khách sạn gần bệnh viện, bảo ông sang khách sạn ngủ một giấc, còn cô ở bệnh viện trông con là được.

Ban đầu bố Từ không chịu, Từ Thanh Từ đau đầu nói: "Bố, bố có tuổi rồi, thức trắng đêm thế này chịu sao nổi. Chẳng lẽ bố muốn con chăm xong đứa nhỏ lại phải chăm cả người già nữa?"

Sợ làm phiền Từ Thanh Từ, lúc ấy bố Từ mới chịu đồng ý đến khách sạn nghỉ ngơi.

Thế nhưng lần nào trời vừa sáng ông cũng vội đến bệnh viện, còn chạy lên chạy xuống mua đồ ăn cho hai mẹ con Từ Thanh Từ.

Tối trước ngày phẫu thuật, Phương Ngọc gọi điện hỏi thăm tình hình. Từ Thanh Từ đã thức liền ba bốn đêm, cả người tiều tụy đến cùng cực.

Nghe Phương Ngọc hỏi han, Từ Thanh Từ ngáp hai cái, cố nén cơn buồn ngủ trả lời cô ấy: "Bệnh tim bẩm sinh, chiều mai phẫu thuật..."

Nghe Từ Thanh Từ kể xong, Phương Ngọc cũng không khỏi lo lắng thay cô: "Trời cao có đức hiếu sinh, con bé nhất định sẽ không sao đâu."

Mấy ngày nay Từ Thanh Từ ăn cùng, ở cùng Từ Gia Gia, con bé dần bắt đầu dựa dẫm vào mẹ. Biết ngày mai mình phải vào phòng mổ, Từ Gia Gia nắm chặt lấy Từ Thanh Từ, vẻ mặt căng thẳng nói mình sợ.

Thấy viền mắt con gái đỏ hoe, nước mắt lưng tròng như sắp rơi xuống, Từ Thanh Từ đứng dậy, đau lòng 𝖍-ô-𝓃 nhẹ lên trán con bé, dịu dàng an ủi: "Gia Gia đừng sợ, có mẹ ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu."

"Ngày mai con chỉ cần nhắm mắt ngủ một giấc là được. Đợi khỏi bệnh rồi, mẹ sẽ đưa con đến Quảng Châu sống."

Nghe Từ Thanh Từ nói sẽ đưa mình đến Quảng Châu sống, nghĩ đến sau này sẽ được ở bên mẹ mãi, vẻ u ám trên gương mặt Từ Gia Gia lập tức tan biến.

Sáng ngày Từ Gia Gia phẫu thuật, mẹ Từ và chị dâu cũng bắt xe khách đến bệnh viện.

Hai năm nay, chị dâu không theo anh cả lên Hà Bắc làm thuê, mà ở nhà chăm sóc người già và con cái.

Lần trước gặp nhau, cô cháu gái nhỏ vẫn còn nằm trong bụng chị dâu. Lần này gặp lại, con bé đã hơn một tuổi, bắt đầu biết nói rồi.

Trong lòng Từ Thanh Từ chỉ canh cánh chuyện ca phẫu thuật của Từ Gia Gia nên cũng không còn tâm trí dỗ dành cháu gái. Cô chỉ bế con bé vài phút rồi giao lại cho chị dâu.

Hai năm qua, Từ Thanh Từ gửi về nhà không ít tiền, còn giới thiệu việc làm ăn cho anh cả và anh hai. Thế nhưng hai anh em đều chẳng có chí tiến thủ, nói mình không có số làm ăn, vẫn nên ngoan ngoãn đến Lang Phường làm thuê thì hơn.

Anh Hồng ở nhà trông con, cũng chẳng có việc gì làm. Từ Thanh Từ bèn bảo chị đan áo len, mũ, găng tay các loại, tính tiền theo từng món. Làm xong thì gửi đến Quảng Châu cho cô dùng làm quà tặng khách. Như vậy Anh Hồng có thêm tiền tiêu vặt, còn Từ Thanh Từ cũng có thể đáp lễ khách hàng một cách chu đáo, coi như đôi bên cùng có lợi.

Chuyện Từ Thanh Từ kiếm việc cho mình, Anh Hồng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Vốn dĩ chị đã rất quý cô em chồng ít nói này, nay đối phương còn mang đến kế sinh nhai cho chị trong lúc ở nhà chăm con. Tuy không giúp được Từ Thanh Từ chuyện lớn, nhưng giúp chăm sóc Từ Gia Gia thì chị vẫn làm được.

Mấy năm nay, phần lớn thời gian Từ Gia Gia đều do Anh Hồng chăm sóc. Chị từ lâu đã xem con bé như con ruột. Giờ biết Từ Gia Gia mắc bệnh tim bẩm sinh, còn phải trải qua một ca phẫu thuật lớn, Anh Hồng đau lòng vô cùng.

Sợ mẹ Từ không chịu nổi áp lực tâm lý, Từ Thanh Từ vẫn luôn nắm tay bà, nói chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ, bác sĩ đến đều là chuyên gia, sẽ không có vấn đề gì.

Trước khi vào phòng mổ một tiếng, Từ Thanh Từ không ngờ Thẩm Hào Niên lại đến bệnh viện, càng không ngờ lần này anh còn đưa theo một đội ngũ y tế từ Bắc Kinh.

Khi Thẩm Hào Niên gọi điện cho cô, Từ Thanh Từ còn tưởng anh đang đùa.

Đến khi nhìn thấy Thẩm Hào Niên dẫn theo mấy vị bác sĩ đeo kính bước vào phòng bệnh, Từ Thanh Từ mới nhận ra anh nói thật.

Anh Hồng và mẹ Từ chưa từng gặp Thẩm Hào Niên. Thấy anh phong trần mệt mỏi bước vào phòng bệnh, Anh Hồng còn tưởng anh đi nhầm phòng, đang định lên tiếng nhắc thì đã thấy Thẩm Hào Niên đi thẳng đến trước mặt Từ Thanh Từ, thân thiết hỏi:

"Xảy ra chuyện lớn thế này, sao em không nói với anh?"

Từ Thanh Từ lập tức nghẹn lời. Cô chậm rãi chớp mắt, đầy kinh ngạc hỏi:

"...Sao anh lại đến đây? Ai nói cho anh biết?"

Vừa dứt lời, cô đã nhớ ra là ai.

Ngoài Phương Ngọc ra thì còn ai biết lần này cô về Dậu Kiềm là vì chuyện gì?

Bây giờ không phải lúc bàn chuyện đó. Thẩm Hào Niên nhìn Từ Thanh Từ, thấy tinh thần cô không được tốt, liền quay sang trao đổi với các chuyên gia, bảo họ trước tiên đến thảo luận phương án phẫu thuật với bác sĩ chính của ca mổ lần này.

Người dẫn đầu đoàn chuyên gia là trưởng khoa phẫu thuật tim của bệnh viện chuyên khoa tim mạch uy tín nhất cả nước, họ Vương. Sau khi nghe ý kiến của Thẩm Hào Niên, bác sĩ Vương lập tức đến trao đổi với các bác sĩ của bệnh viện địa phương về phương án phẫu thuật...

Sau khi nghe danh tiếng của bác sĩ Vương, bác sĩ điều trị lập tức nhường ông làm phẫu thuật chính cho ca mổ lần này. Dù sao trong lĩnh vực phẫu thuật tim, tên tuổi của ông chính là uy tín.

Sau khi nắm rõ tình hình cơ bản của bệnh nhân, bác sĩ Vương đồng ý trực tiếp phẫu thuật.

Năm giờ chiều, Từ Gia Gia được đẩy vào phòng mổ.

Trong suốt thời gian phẫu thuật, Từ Thanh Từ không còn tâm trí tiếp đón Thẩm Hào Niên, chỉ đứng chờ trước cửa phòng mổ, đợi ca phẫu thuật kết thúc.

Mẹ Từ cùng mẹ con Anh Hồng cũng không yên tâm, cứ ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa phòng mổ, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn chằm chằm vào đèn đỏ vẫn sáng trên cửa phòng mổ.

Lần này Thẩm Hào Niên đến quá gấp nên chẳng mang theo gì.

Tuy anh đã lường trước lần này sẽ chính thức chạm mặt người nhà của Từ Thanh Từ, nhưng không ngờ tình huống lại đặc biệt như vậy.

Ban đầu Phương Ngọc không định nói cho Thẩm Hào Niên biết chuyện Từ Thanh Từ về quê. Mãi đến khi anh nhận ra có điều bất thường rồi gặng hỏi, biết được tình hình của Từ Gia Gia, Thẩm Hào Niên mới khẩn cấp liên hệ với chủ nhiệm Vương của bệnh viện XX, nhờ ông giúp một tay.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Thẩm Hào Niên không còn cách nào khác, chỉ đành tạm thời mượn danh nghĩa bà cụ để gây một chút sức ép với chủ nhiệm Vương.

Có như vậy, chủ nhiệm Vương mới gác lại toàn bộ công việc trong tay để cùng Thẩm Hào Niên đi chuyến này.

Ca phẫu thuật được một nửa, một y tá đột nhiên bước ra hỏi người nhà có ai mang nhóm Ⓜ️●á●ц O không. Vết mổ của bệnh nhân chảy ⓜ*á*⛎ quá nhiều, cần bổ sung ⓜá_υ tươi, nhưng lượng 𝖒á·𝐮 nhóm O trong ngân hàng 𝖒●á●ц của bệnh viện không đủ dùng.

Nghe vậy, Từ Thanh Từ thấp thỏm, căng thẳng nhìn cánh cửa phòng mổ bị ngăn cách, gương mặt trắng bệch, nói:

"...Tôi nhóm m*á*ⓤ A."

"Bệnh viện không có, bây giờ tôi phải đi đâu tìm 𝖒.á.𝖚 đây..."

Thẩm Hào Niên từ nhà vệ sinh đi ra, vừa nghe y tá hỏi trong sảnh có ai mang nhóm 〽️●á●𝐮 O không thì lập tức lên tiếng:

"Tôi nhóm ⓜá.ⓤ O, lấy ɱ*á*𝖚 ở đâu?"

Nghe Thẩm Hào Niên trả lời, Từ Thanh Từ như vớ được cọng cỏ cứu mạng.

Cô quay đầu lại, chăm chú nhìn anh. Thấy anh đưa cho cô một ánh mắt như muốn nói "Yên tâm", Từ Thanh Từ cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp chặt rồi lại từ từ buông ra, dần dần mới đập trở lại.

Trong đại sảnh đông người như vậy, nhưng chỉ có một mình Thẩm Hào Niên thừa nhận mình mang nhóm 𝐦á●⛎ O. Những người còn lại đều thờ ơ dời mắt đi.

Từ Thanh Từ tuy biết trên đời không có bữa cơm nào miễn phí, nhưng nhìn cảnh ấy, lòng cô vẫn không khỏi lạnh đi vài phần.

Y tá hỏi mấy lần mà chẳng ai đáp lời, dường như đã quá quen với chuyện này, liền bảo Thẩm Hào Niên đi theo mình đến lấy m_á_⛎.

Từ Thanh Từ nhìn cánh cửa phòng mổ vẫn còn sáng đèn, nắm chặt vạt áo, bước theo Thẩm Hào Niên đến cửa sổ lấy ⓜá.𝐮.

Thẩm Hào Niên 🌜.ở.i á.⭕ khoác đưa cho Từ Thanh Từ, còn mình kéo ghế ngồi xuống trước cửa sổ lấy ⓜá●⛎, xắn tay áo bên phải lên, đưa cánh tay vào trong ô cửa, chờ y tá lấy 𝖒.á.ⓤ.

Từ Thanh Từ không ngờ y tá lại lấy nhiều 〽️.á.⛎ như vậy. Cô trơ mắt nhìn kim tiêm đâ-𝖒 ν-à-𝖔 mạch m_á_⛎ của Thẩm Hào Niên, ngay sau đó dòng 〽️á●u đỏ tươi từ trong da thịt anh chảy ra, cuối cùng được dẫn vào túi lấy Ⓜ️á.ц.

Suốt quá trình hiến 𝖒á●υ, Thẩm Hào Niên vẫn bình tĩnh từ đầu đến cuối, như thể số má.ⓤ đang chảy ra không phải của chính anh.

Đến khi y tá rút kim ra, nhắc Từ Thanh Từ giúp ấn miếng bông, cô mới như sực tỉnh, vội đưa tay đè miếng bông lên vết kim trên cánh tay Thẩm Hào Niên.

Hai người đứng rất gần, gần đến mức chỉ cần Từ Thanh Từ khẽ dịch chân một chút là có thể chạm vào đầu gối của Thẩm Hào Niên.

Từ Thanh Từ nhìn cánh tay phải của Thẩm Hào Niên rất lâu, rồi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh. Nước mắt không ngừng dâng lên trong hốc mắt. Cô cắn chặt môi, cố nén nước mắt, đầy biết ơn nói:

"Thẩm Hào Niên, cảm ơn anh."

Thẩm Hào Niên đưa mắt nhìn Từ Thanh Từ từ trên xuống dưới. Thấy tóc cô rối bời, hoàn toàn không còn vẻ óng mượt như trước, mắt sưng 𝒽ú*ρ, vành mắt đỏ hoe, trông như đã khóc không biết bao nhiêu lần.

Anh ngồi thêm vài phút rồi đứng dậy, giơ tay xoa nhẹ sau đầu cô, kéo cô vào lòng, cúi đầu ♓*ô*ⓝ lên trán cô một cái, mỉm cười an ủi:

"Yên tâm, chút ɱá*υ này không 𝖈𝖍ế*𝖙 được đâu."

"Ca mổ còn mấy tiếng nữa, em có muốn tìm chỗ ngủ một lát không?"

Từ Thanh Từ ở trong lòng Thẩm Hào Niên vài phút, rồi lùi ra giữ khoảng cách với anh, lắc đầu từ chối, nói muốn đợi ca phẫu thuật kết thúc rồi tính.

Thẩm Hào Niên cũng không ép cô. Dù rất đau lòng trước những gì Từ Thanh Từ phải trải qua, nhưng anh cũng hiểu rõ Từ Gia Gia quan trọng với cô đến nhường nào.

Có sự phối hợp của các chuyên gia từ Bắc Kinh và Trùng Khánh, ca phẫu thuật lần này đã diễn ra rất thành công.

Đến khi ca phẫu thuật kết thúc thì đã là sáu tiếng sau.

Toàn bộ tâm trí của Từ Thanh Từ đều dồn hết vào con gái, đến mức quên cả cảm ơn các bác sĩ. Cô quay người đi theo con gái trở về phòng bệnh.

Sau khi xác nhận Từ Gia Gia đã qua cơn nguy hiểm, Thẩm Hào Niên không vội quay lại phòng bệnh mà ở lại lo liệu mọi việc phía sau.

Các chuyên gia đã vất vả chạy một chuyến, Thẩm Hào Niên đặc biệt sắp xếp đưa họ đến nhà hàng lớn nhất địa phương dùng bữa. Sau khi mọi người ăn uống xong xuôi, anh lại đích thân đưa họ về khách sạn.

Trước khi rời đi, Thẩm Hào Niên còn tặng chủ nhiệm Vương chút "đặc sản" để cảm ơn ông đã vất vả đồng hành suốt chặng đường.

Ban đầu chủ nhiệm Vương còn có chút không vui, nhưng vì thân phận của Thẩm Hào Niên nên chỉ đành nuốt cục tức này. Giờ sau bữa cơm cùng màn "qua lại" ấy, chủ nhiệm Vương lập tức có cái nhìn khác về Thẩm Hào Niên.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho đoàn người từ Bắc Kinh, Thẩm Hào Niên không vội tìm chỗ nghỉ mà lái xe quay lại bệnh viện.

Bố mẹ Từ đều đã lớn tuổi, Anh Hồng lại còn phải chăm con nhỏ, hơn nữa phòng bệnh cũng không thích hợp có quá nhiều người ở lại. Không lâu sau khi ca phẫu thuật kết thúc, Từ Thanh Từ bảo Anh Hồng đưa hai ông bà đến khách sạn gần đó nghỉ một đêm. Tối nay cô sẽ ở lại bệnh viện trông con, sáng mai họ hãy thay phiên.

Anh Hồng nghĩ một lúc, thấy lời Từ Thanh Từ nói cũng có lý, bèn khuyên hai ông bà nghe theo cô.

Thế nhưng ba người vừa chuẩn bị đến khách sạn nghỉ ngơi, còn chưa bước ra khỏi phòng bệnh thì đã chạm mặt Thẩm Hào Niên.

Bố Từ nhìn Thẩm Hào Niên chỉ thấy quen mắt, nhưng nhất thời lại không nhớ nổi tên anh.

Tuy nhiên, đối với chuyện Thẩm Hào Niên hiến ɱ●á●𝖚, từ trên xuống dưới nhà họ Từ đều vô cùng cảm kích.

Thấy bố Từ đã lớn tuổi mà còn định cúi người cảm ơn mình, Thẩm Hào Niên vội đỡ lấy vai ông, ngăn không cho ông cúi xuống.

"Đó là việc cháu nên làm, bác đừng khách sáo."

Mẹ Từ là phụ nữ, cũng hiểu con gái mình. Bà nhìn ra զ⛎.ⓐ.𝐧 ⓗ.ệ giữa hai người không hề bình thường. Nghĩ đến cảnh vừa rồi, bà dò hỏi:

"Không biết cậu quý danh là gì?"

Thẩm Hào Niên ngước mắt nhìn thẳng ánh mắt dò xét của mẹ Từ, mỉm cười đáp:

"Thưa bác gái, cháu họ Thẩm."

Mẹ Từ trầm ngâm nhìn Thẩm Hào Niên thêm vài lần rồi hỏi tiếp:

"Vậy cậu với Thanh Thanh nhà chúng tôi là..."

Thẩm Hào Niên nhìn ra ý dò xét của bà, khóe môi vô thức khẽ cong lên, đáp:

"Cháu và Từ Thanh Từ—"

Thẩm Hào Niên còn chưa dứt lời, Từ Thanh Từ đột nhiên lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người:

"Mẹ, anh ấy là bạn trai mới của con, Thẩm Hào Niên."

hết chương 120.

, , vn, live

, vn

Chương (1-147)