Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 102

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 102
Ngoại truyện 6: Bà bầu cô đơn
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Chồng ơi, anh đi đâu thế?"

Vào giữa tháng Giêng, bộ phim Lương Tri đóng khi còn chưa hồi phục trí nhớ chính thức được công chiếu.

Phản ứng của khán giả cực kỳ tốt, doanh thu phòng vé cũng rất khả quan.

Trước khi nhận lời đóng bộ phim này, Lương Tri đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Mỗi ngày, cô đều vùi đầu vào kịch bản, cầm bút gặm, nằm bò trên chiếc bàn trà nhỏ trong phòng sách của Phó Kính Thâm để nghiên cứu kịch bản và học thuộc lời thoại.

Có lẽ vì Phó Kính Thâm từng phản đối cô đóng bộ phim này, sau đó lại mềm lòng nhượng bộ nên cô càng trân trọng cơ hội này hơn.

Khi ở nhà, cô tự mình diễn đi diễn lại từng đoạn trong kịch bản nhiều lần, thậm chí còn kéo cả Cầu Cầu và Phó Kính Thâm cùng làm khán giả cho mình.

Cầu Cầu chẳng hiểu gì cả, chỉ biết vẫy đuôi ăn hạt. Còn Phó Kính Thâm thì nheo mắt quan sát rất kỹ.

Nhưng Phó Kính Thâm vốn không phải là người tốt lành gì. Khi đối diện với cô, trong đầu anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nghiêm túc. Nhân vật trong phim có tính cách rất khác so với cô, khi cô nhập vai, đối với anh mà nói, đó là một trải nghiệm thị giác mới mẻ. Đây chẳng khác gì một trò chơi đóng vai, rất thú vị! Người đàn ông với suy nghĩ không trong sáng này chỉ xem một lát đã nảy ra ý đồ xấu. Anh đứng dậy khỏi chiếc ghế dựa sau bàn làm việc, đi đến chiếc bàn trà nhỏ chỗ Lương Tri.

Cô gái nhỏ giật mình trước hành động bất ngờ của anh, nhưng tố chất chuyên nghiệp của một diễn viên bảo cô không được dừng lại. Ánh mắt cô vẫn kiên định, bày ra vẻ mặt muốn tranh cãi đến cùng.

Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, cô dõng dạc nói: "Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu!"

Phó Kính Thâm nhướn mày, khóe ⓜ*ô*1 ⓒ*⭕𝖓*🌀 l*ê*𝐧 một đường tuyệt đẹp, trông thật rung động lòng người. Nhưng anh vẫn chưa chịu thôi.

"Khán giả" đang im lặng bỗng dựa lười biếng vào bàn làm việc, hai tay đặt hai bên, vẻ mặt thờ ơ bắt chuyện với cô: "Ồ? Vậy thì là thế nào?"

Lương Tri rõ ràng sững người. Người đàn ông này xem người khác diễn xuất mà cũng không đứng đắn, rõ ràng chẳng liên quan gì đến anh, thế mà anh lại đối đáp với cô?!

Lương Tri thấy xấu hổ, má ửng hồng, vẫn cố gắng tiếp tục diễn, nhưng sự uy h**p của Phó Kính Thâm quá lớn, cô nhất thời có chút chột dạ: "Anh, anh nghe em giải thích..."

"Nếu anh không có thời gian nghe em giải thích thì sao?" Anh cười đầy vẻ tinh quái, dường như cố ý trêu chọc cô.

Lương Tri dù đã yêu anh từ lâu, bình thường lại được anh 𝖈●h●❗●ề●⛎ 𝒸ⓗц●ộп●𝐠 mọi chuyện nhưng rốt cuộc vẫn là một cô gái da mặt mỏng. Mỗi khi đối diện với nụ cười tinh quái đó của anh, cô vẫn không kìm được mà đỏ mặt, tim đập loạn xạ.

Cuộc đối thoại bất ngờ của anh đã làm rối loạn nhịp điệu diễn xuất của cô. Cô gái nhỏ bĩu môi đầy chán nản, vừa định mở lời trách móc anh vài câu thì lại nghe anh vô liêm sỉ nói: "Nhưng anh có thời gian để ♓ôn-. Em ♓.ô.ⓝ anh một cái, anh sẽ không cần nghe giải thích nữa, anh tin hết."

"?" Lương Tri mở to đôi mắt trong veo nhìn anh, chưa kịp nghĩ xem cái tên khốn kiếp này định giở trò gì thì giây tiếp theo anh đã nhanh nhẹn bước đến trước mặt cô.

Ngón tay thon dài, hơi lạnh của người đàn ông giữ lấy chiếc cằm nhỏ xinh của cô, đôi môi mỏng khẽ mở rồi ấn mạnh lên bờ môi ɱ_ề_𝐦 mạ_𝖎, ấm nóng của cô. Anh 𝒽ô.n rất sâu.

Nụ 𝖍ô-𝓃 đó bá đạo và cuồng nhiệt, không cho phép cô kịp nghĩ ngợi hay từ chối. Nhưng người trước mắt lại là người đàn ông cô yêu và tin tưởng nhất, Lương Tri không nỡ đẩy anh ra, đôi tay tự nhiên vòng lên ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, e thẹn đáp lại.

Cầu Cầu cúi đầu nhìn thức ăn vừa gặm được vài miếng trên sàn, vừa ngẩng lên thì lại một xô cơm chó nữa ụp vào mặt nó. Rõ ràng giây trước cô chủ nhỏ vẫn còn ngượng ngùng diễn kịch, vậy mà giây sau cả hai đã 🍳·⛎·ấ·п ⓠц·ý·𝖙 bên nhau rồi.

Thế giới của loài người thật khó hiểu, cứ ôm nhau như vậy, chẳng biết đang làm gì nữa!

Anh bạn nhỏ cũng có tính cách riêng của nó. Nó "gâu gâu" vài tiếng, thấy hai con người đang đắm chìm trong tình yêu kia không thèm để ý đến mình, nó giơ chân ngắn đá đổ bát thức ăn thừa, vặn 𝖒*ô*ⓝ*g đi tìm dì Lâm.

Một lúc sau, Phó Kính Thâm mới buông Lương Tri ra. Lúc đầu cô còn ngoan ngoãn phối hợp với anh nhưng một lúc sau thì hết sức, cả người mềm nhũn treo trên người anh ✝️𝐡_ở 𝖍_ổ_ⓝ hể_𝐧. Phó Kính Thâm mỉm cười, bế cô đặt lên ghế sofa cạnh bàn trà, định tiếp tục làm chuyện quá đáng hơn nữa.

Lương Tri thấy mình thật vô tội, cô đang tập luyện rất tốt, sao người đàn ông này bỗng dưng biến thành cầm thú, không cho cô một chút cơ hội thở nào. Giờ lại đ_è 𝖑ê_n 𝓃_gư_ờ_1 cô, càng quá đáng hơn!

Nhưng cô không biết rằng, suốt thời gian qua, cô cứ cắm đầu vào kịch bản mà không để ý đến anh, khiến anh đã kìm nén rất lâu rồi. Giờ anh chỉ muốn đòi lại một chút những gì cô đã nợ anh, còn hình phạt thật sự thì vẫn chưa bắt đầu đâu.

Lúc đó, bàn tay to lớn của anh không kìm được v**t v* lông mày rồi trượt xuống má cô. Đôi mắt sâu thẳm nhuốm màu sắc khác lạ, anh khàn giọng nói: "Mỗi dáng vẻ của em đều khiến anh cảm thấy mới mẻ và k*ch th*ch. Lần đó em ở trong phòng tập nhảy, mặc váy ba lê, nhẹ nhàng nhón chân cúi chào anh, em có biết lúc đó anh đang nghĩ gì không?"

Lương Tri lắc đầu, ngoan ngoãn đáp: "Không biết..."

Tuy nhiên, cô nghĩ những lời nói ra từ miệng Phó Kính Thâm chắc chắn không phải là lời đứng đắn.

Anh cười khẽ, đôi môi mỏng dán vào sau tai cô, nhẹ nhàng l**m một cái: "Anh đã nghĩ, tiểu tổ tông thật đẹp, thật mong manh... muốn đè lên cô ấy."

"?!" Cô ngẩng đầu, e thẹn lườm anh.

Anh chẳng muốn kiềm chế d*c v*ng đáng sợ của mình. Bàn tay to lớn của người đàn ông luồn vào lớp vải mỏng manh, dùng sức ôm cô chặt hơn rồi cười gian tà: "Bây giờ cũng vậy, muốn em."

May mà ngày hôm sau Lương Tri không phải đi làm, anh tha hồ trêu chọc cô.

Nửa đầu, cô gái nhỏ còn có thể mắng anh, nửa sau chỉ còn biết vừa khóc vừa cào cấu anh. Nhưng có vẻ càng cào, anh lại càng mạnh bạo hơn.

Đây là phòng sách đấy! Hàng hàng lớp lớp văn nhân nhã sĩ trên giá sách đều đang nhìn kìa!

Thế nhưng từ đầu đến cuối Phó Kính Thâm chẳng có chút liêm sỉ nào. Là phòng sách thì đã sao. Anh nhớ ra đây là phòng sách, còn đưa ra một lý luận vớ vẩn để lừa cô, lấy lý do mỹ miều là "k*ch th*ch trí nhớ". Anh "cầm tay chỉ việc" dạy cô trong phòng sách, dạy cô cách dùng những thủ đoạn đặc biệt này để khắc sâu cảm xúc diễn xuất vào tận xương tủy. Bàn làm việc, bàn trà, đệm ghế sofa, kệ sách, khắp nơi đều có dấu vết của sự phóng túng.

Lương Tri nắm chặt tay, xấu hổ vô cùng, mấy tiếng sau đó không thèm để ý đến anh nữa.

"Nghịch cảnh" tạo nên kỳ tích, chính nhờ sự chuẩn bị đầy "khó khăn" như vậy đã ép ra được tiềm năng diễn xuất trong xương tủy của cô. Mỗi đêm tự tập luyện, cảm xúc diễn xuất không ngờ lại đạt đến chín muồi. Khi thật sự đến phim trường, cô nhập vai rất trôi chảy, ngay cả tiền bối diễn chung cũng lén nói với Chu Cừ: "Cô bé này quả là có tố chất diễn xuất. Khán giả yêu mến, cảm xúc diễn xuất cũng tốt, diễn rất có hồn."

Những lời đồn đại về cô với Phó Kính Thâm, các tiền bối ít nhiều cũng đã nghe qua. Ban đầu, họ nghĩ một cô gái trẻ như vậy, nếu thực sự được Phó thiếu che chở thì chắc chắn sẽ dễ trở nên kiêu ngạo, không chịu khổ luyện, chỉ biết dùng thủ đoạn. Nhưng giờ đây, họ buộc phải thay đổi hoàn toàn quan niệm cũ.

Một diễn viên chăm chỉ, tài năng và xinh đẹp như vậy, quả thực là ông trời ưu ái, tự tay ban cho cô chén cơm. Cộng thêm những tin đồn nửa thật nửa giả, cô gái nhỏ này chắc chắn có tiền đồ rộng mở.

Vào đầu tháng 2, bụng Lương Tri đã lớn đến tháng thứ tám. Vì mang thai đôi nên trông to hơn hẳn so với bụng bầu bình thường. Phó Kính Thâm lúc nào cũng lo lắng thấp thỏm, còn Lương Tri thì vô tư, chẳng sợ hãi chút nào.

Nửa tháng sau khi bộ phim ra mắt, doanh thu phòng vé và danh tiếng đều bùng nổ. Lễ trao giải Hoa Càn ngay sau đó được tổ chức vào một ngày đầu tháng 2, khi tuyết vừa ngừng rơi.

Nhờ diễn xuất xuất sắc trong cả bộ phim, Lương Tri đã sớm nhận tin mình được đề cử giải Hoa Càn.

Tin tức vừa được công bố, cả công chúng đều đồng lòng mặc định Lương Tri sẽ giành giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Tuy nhiên, khi cái tên "nữ diễn viên chính xuất sắc nhất" được cộng đồng mạng bàn tán sôi nổi trên hot search, Lương Tri lại đang ở nhà, gác chân lên để anh chồng của mình xoa bóp bắp chân cho.

Giai đoạn cuối thai kỳ dễ bị phù nề, cô lại mang thai đôi nên tình trạng phù nề nghiêm trọng hơn một chút. Cô gái nhỏ nhìn đôi chân thon gầy của mình dần sưng phù lên mà đau lòng không thôi.

Ngay cả khi Phó Kính Thâm cảm thấy cô trắng trẻo, 〽️ề.〽️ ɱ.ạ.1 và đáng yêu 𝐜*𝐡*ế*🌴 đi được thì cô vẫn không vui, bĩu môi giận dỗi. Phó thiếu, người hô mưa gọi gió với thủ đoạn cứng rắn, khi về đến nhà vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời, quỳ một gối trước mặt cô để cẩn thận xoa bóp chân cho tiểu tổ tông này.

Ngày hôm sau, Chu Cừ gọi điện đến, nói rằng lần này cơ hội đoạt giải rất lớn. Giải thưởng Hoa Càn được coi là giải thưởng hàng đầu trong ngành, đối với cô, đây chắc chắn là một cột mốc rất quan trọng trên con đường diễn viên. Là người quản lý, cô ấy đương nhiên hy vọng Lương Tri có thể tham dự. Chỉ là cô ấy cũng biết tình trạng hiện giờ của Lương Tri rất đặc biệt, Phó tiên sinh chắc chắn sẽ không đồng ý.

Trước đây, lễ trao giải Hoa Càn thường được tổ chức ở nước ngoài. Năm nay, nhờ sự tài trợ của tập đoàn Phó thị, địa điểm đã được chuyển về Càn thị, với mục đích để Lương Tri - người có khả năng thắng giải - có thể an toàn tham dự lễ trao giải ngay tại nhà.

Tuy nhiên, bụng cô quá lớn, đó là điều nằm ngoài dự đoán của Phó Kính Thâm. Vài tháng nay, anh đã giao phó công việc công ty cho Từ Cải, dành trọn thời gian ở nhà chăm sóc và ở bên cô. Lúc này, để cô ra ngoài thì anh thật sự không yên tâm.

Lương Tri cũng biết chuyện này quan trọng với mình, cô đã năn nỉ ỉ ôi rất lâu nhưng Phó Kính Thâm vẫn không đồng ý. Anh không thể lấy sự an toàn của cô ra để đùa, nói gì cũng vô ích.

Cuối cùng, mọi chuyện lại biến thành Phó Kính Thâm đi dự lễ trao giải thay cô.

Tin tức vừa được đưa ra, các fan couple trên mạng lại vui vẻ ăn cơm chó.

Không có gì k*ch th*ch bằng đẩy thuyền thật, chính chủ cứ liên tục phát đường, fan ăn không hết.

Đêm đó, Phó Kính Thâm khoác lên mình bộ vest đen. Trước khi đi, Lương Tri tự tay thắt cà vạt cho anh.

Giữa hai người là chiếc bụng bầu, nên việc thắt cà vạt khá khó khăn. Cô gái nhỏ bĩu môi lẩm bẩm: "Phó tổng không được làm em mất mặt đấy nhé."

Phó Kính Thâm bật cười: "Em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về."

Lương Tri gật đầu, vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng giờ cô cũng thấy anh nói đúng. Tình yêu của cô dành cho đứa bé không ít hơn anh. Lúc này, bảo vệ hai đứa bé bình an mới là điều quan trọng nhất.

Dạo gần đây Lương Tri cứ mơ màng, trí nhớ chỉ vỏn vẹn ba giây.

Cô vừa tiễn người đàn ông của mình đi xong, giây sau đã quên anh đi đâu, cũng không nhớ buổi lễ trao giải tối nay, không nhớ phải ngồi trước màn hình trực tiếp để xem khoảnh khắc anh lên nhận giải thay mình.

Cô gái nhỏ ôm Cầu Cầu nằm yên trên ghế sofa xem phim truyền hình, miệng không ngừng nhai đồ ăn vặt, chẳng ngừng nghỉ một giây nào.

Một lát sau, một tập phim kết thúc. Lương Tri nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Phó Kính Thâm đâu, trong lòng bỗng thấy tủi thân.

Cô xoa đầu Cầu Cầu, định đứng dậy lấy sữa chua uống nhưng tìm mãi không thấy.

Lúc này, tại lễ trao giải Hoa Càn, những chiếc máy quay vốn chỉ hướng về các ngôi sao lớn đều đồng loạt chĩa về phía Phó Kính Thâm. Anh là nhà tài trợ lớn nhất đêm nay, lẽ ra phải là khách mời đặc biệt, nhưng vì Lương Tri, mục đích anh đến lại trở thành nhận giải thay.

Từ Phó thiếu trở thành chồng của Lương Tri.

Các fan đẩy thuyền cảm động đến rơi nước mắt.

Khoảnh khắc công bố giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, màn hình lớn chiếu cận khuôn mặt lạnh lùng, điềm tĩnh của Phó Kính Thâm. Khí chất quý phái không thể che giấu của anh khiến vô số nữ diễn viên có mặt tại đó phải hít một hơi, trong lòng thầm ghen tị với người phụ nữ đang ở nhà dưỡng thai nhưng sự nghiệp và gia đình đều viên mãn.

Không nghi ngờ gì nữa, Lương Tri chính là người thắng lớn nhất đêm nay.

Người đoạt giải là Lương Tri, người lên nhận giải đương nhiên là Phó Kính Thâm.

Người đàn ông đứng dậy khỏi ghế, một tay cài lại cúc áo vest, từng cử chỉ đều toát ra khí chất mê hoặc lòng người. MC trên sân khấu cũng không kìm được run tay vì hồi hộp.

Người dẫn chương trình vẫn đọc trôi chảy những lời chúc mừng. Khi cô lễ tân mang cúp đến trao cho anh cũng không kìm được ngẩng đầu nhìn anh thêm hai lần.

Phó Kính Thâm lịch sự gật đầu với người dẫn chương trình.

Anh nghe thấy cô ấy hỏi: "Phó tổng có muốn nói vài lời thay lời phát biểu nhận giải của phu nhân không?"

Nhắc đến vợ, người đàn ông suốt cả buổi tối không hề biểu lộ cảm xúc gì hiếm hoi nở một nụ cười. Nhưng ngay sau đó, điện thoại trong túi quần vest của anh rung lên. Anh nhướn mày, nói vào micro: "Vậy để cô ấy tự nói vậy."

Tình huống này không có trong kịch bản, người dẫn chương trình trợn tròn mắt kinh ngạc, không biết anh định làm trò gì. Tuy nhiên, Phó thiếu vốn không bị bất cứ quy tắc nào ràng buộc, anh muốn làm gì thì không ai có thể can thiệp hay ngăn cản.

Người đàn ông tùy tay rút điện thoại ra. Chỉ có một người duy nhất có thể gọi đến số máy đang rung này. Lúc này, trên màn hình nhấp nháy chữ "Bé yêu". Khóe môi anh cong lên nụ cười cưng chiều, sau đó cứ thế đứng trên sân khấu, trước mặt tất cả giới truyền thông và ngôi sao, nhấn nút nghe.

Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nũng nịu, ngọt ngào của cô vợ nhỏ: "Chồng ơi, anh đi đâu thế? Em không tìm thấy anh..."

Cô hoàn toàn quên mất lịch trình tối nay của Phó Kính Thâm.

Giọng nói của cô gái nhỏ xuyên qua micro truyền đến mọi ngóc ngách của buổi lễ trao giải. Mọi người có mặt đều ngập tràn không khí vui vẻ vì được ăn cơm chó.

Phó Kính Thâm mím môi nén cười, nghiêm túc nói với mọi người: "Dạo này vợ tôi trí nhớ hơi kém."

Anh nói Lương Tri trí nhớ kém nhưng trong mắt lại không giấu được sự cưng chiều.

Các nữ diễn viên bên dưới xì xào: "Tôi thấy ghen tị quá."

"Tôi cũng vậy..."

Nhưng vì phòng quá rộng, Lương Tri bên kia nghe không rõ lời trêu chọc vừa rồi của Phó Kính Thâm. Cô vẫn đắm chìm trong nỗi buồn vì không tìm thấy chồng, ôm điện thoại kể lể với giọng đáng thương: "Anh không ở đây, em chỉ có một mình thôi. Vừa nãy muốn uống sữa chua cũng không tìm thấy. Bà bầu cô đơn, đang bị bỏ đói, Lương Tri đáng thương quá..."

Vừa dứt lời, cả khán phòng ồ lên cười. Phó Kính Thâm cũng bất lực lắc đầu, nụ cười đầy yêu thương của anh khiến vô số nữ diễn viên ghen tị.

Cô gái nhỏ ở đầu dây bên kia sững sờ mất vài giây, sau đó mới phản ứng lại, suýt nữa thì khóc vì xấu hổ. Cô vừa nũng nịu làm nũng trước mặt tất cả khán giả trên toàn thế giới!

Phó Kính Thâm cười trầm thấp, sau đó để cô nói lời phát biểu nhận giải. Trước khi cúp điện thoại, anh còn cố ý nhắc: "Một lát nữa anh sẽ mua sữa chua mang về nhà, ngoan nhé."

Lương Tri không chút luyến tiếc cúp máy.

Các phóng viên bên dưới không kìm được trêu chọc: "Hình như tôi vừa phát ra tiếng gâu gâu..."

"Ai chẳng thế, bát cơm chó này, tôi xin cạn!"

Ngoài sân khấu, pháo hoa nở rộ. Trên sân khấu, người đàn ông phong thái lạnh lùng cao quý. Phó thiếu, người từng khiến người ta khiếp sợ, giờ đây lại là người chồng yêu vợ đến phát cuồng của Lương Tri.

Người đàn ông tay cầm cúp, nhưng vẻ mặt lại như đang nắm trọn cả thế giới.

Chương (1-112)