| ← Ch.176 | Ch.178 → |
Cả Thấm Dao lẫn Lận Hiệu đều không khỏi bàng hoàng trước sự thật vừa được phơi bày.
"Kẻ nào lại mang tâm địa tàn độc đến mức dùng thứ ⓣ·à 🌴·♓⛎·ậ·✞ hắc ám ấy hãm hại sư huynh?" Thấm Dao kinh hãi thốt lên.
Nói chưa dứt lời, nàng khẽ rùng mình. Một cảm giác ghê tởm xen lẫn kinh khiếp chạy dọc sống lưng. Kẻ đứng sau giật dây quả thực quá tàn nhẫn, quá hiểm độc, ngay cả một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn cũng không buông tha.
Sát khí cuồn cuộn trong mắt Thanh Hư Tử, nhưng bao nhiêu suy nghĩ ngổn ngang khiến ông nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.
Thấm Dao dán chặt mắt vào sư phụ. Xâu chuỗi lại hàng loạt sự kiện kỳ lạ xảy ra dạo gần đây, một bức tranh rõ ràng dần hiện lên trong tâm trí nàng: "Lẽ nào, năm xưa có kẻ rắp tâm hãm hại sư huynh nên đã thiết lập Thất Sát Tỏa Anh trận ngay trong khuôn viên thư viện? Lo sợ oán khí ngút ngàn bị phát hiện, hắn lại giăng thêm một lớp Chướng Linh trận ngụy trang bên ngoài?"
Nói cách khác, bên trong thư viện là một cái bẫy lồng trong bẫy!
Thanh Hư T. ử đè nén tiếng thở dài chua xót: "Kể từ ngày ta và Duyên Giác phát hiện A Hàn bị trúng ⓣ·à ✝️·𝖍⛎·ậ·✝️ này, bao năm qua, hai ta mải miết lùng sục nơi bày binh bố trận cốt để phá giải nó. Nếu không, linh khí của A Hàn sẽ dần cạn kiệt, đoản mệnh là cái chắc. Tiếc thay, lật tung cả thành Trường An cũng chẳng mảy may tìm thấy dấu vết. Mãi đến cái đêm oán linh bất ngờ hiện hình ở thư viện, ta lẻn vào dò xét mới phát hiện ra sào huyệt của chúng."
Thấm Dao phân tích: "Có lẽ kể từ khi thư viện mở cửa trở lại, kẻ thiết lập trận pháp không còn dễ dàng củng cố Chướng Linh trận như trước. Lỡ mất thời điểm củng cố trận pháp định kỳ mỗi nửa năm, oán khí trong thư viện vô tình bị rò rỉ, thu hút bọn oán linh kéo đến."
Nàng nhìn thẳng vào Thanh Hư Tử, lặp lại câu hỏi ban nãy: "Sư phụ, vì sao kẻ đó lại dốc hết tâm trí đối phó với sư huynh? Lần trước con nghe người ta dò la được tin tức, bảo rằng sư phụ và Phương trượng Duyên Giác không chỉ là cố nhân của Huệ phi, mà còn lặn lội lên Trường An ngay sau khi bà ấy rời đi. Trùng hợp thay..."
Nàng dò xét biểu cảm của Thanh Hư Tử, dè dặt lên tiếng: "Sư phụ nhặt được sư huynh mười chín năm trước, thời gian hoàn toàn khớp nhau. Sư phụ nói thật cho con biết đi, sư huynh có mối liên hệ nào với Huệ phi không?"
Lận Hiệu đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát Thanh Hư Tử. A Hàn ngày đó chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, vậy mà lại bị kẻ ác dùng mưu hèn kế bẩn tàn độc như thế. Chắc chắn A Hàn không thể là đứa trẻ vô danh tiểu tốt bị bỏ rơi ven đường như lời Thanh Hư T. ử kể. Đằng sau thân thế của hắn ắt hẳn ẩn chứa những bí mật động trời, những â.Ⓜ️ 〽️.ư.⛎ đen tối. Nếu tiếp tục đào sâu, e rằng một trận cuồng phong bão táp m. á. u chảy đầu rơi là khó tránh khỏi.
Nghĩ đến đây, nét mặt Lận Hiệu đanh lại. Hắn bỗng lệnh cho xe dừng lại, gọi Thường Vanh đến gần, hạ giọng dặn dò vài câu. Thường Vanh vâng mệnh, quất ngựa phi nước đại.
Thanh Hư T. ử thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định một lúc lâu, rồi mới quay sang Thấm Dao, giọng trầm buồn: "Quả thực ta có quen biết A Lăng. Nó tuy sinh ra trong gia đình quan lại, nhưng vì thân phận thứ nữ, từ nhỏ đã bị vứt bỏ, lớn lên ở một trang viên ngoại ô. Nó cùng mẫu thân thường đến đạo quán thắp hương, nhờ vậy ta mới quen biết nó, sau này còn kết nạp nó làm sư muội. Phải nói..."
Ông liếc nhìn Thấm Dao, ánh mắt pha chút chát chúa: "Tính cách nó có mấy phần hao hao con, bề ngoài cũng hoạt bát, rạng rỡ như con, nhưng vì lớn lên trong sự ghẻ lạnh, hắt hủi, nên trong xương cốt nó bướng bỉnh hơn con nhiều."
Trước đây Thấm Dao chỉ biết đến cái tên Huệ phi, chưa từng nghe ai nhắc tới tính cách của bà. Tưởng tượng một cô gái đương độ thanh xuân phơi phới lại phải lìa xa cõi đời, lòng nàng không khỏi xót xa, chăm chú lắng nghe.
"Sau này, Tô Kiến Phủ - cũng là Duyên Giác bây giờ - đến đạo quán vãn cảnh, tình cờ bắt gặp A Lăng. Kể từ dạo đó, hắn thường xuyên mượn cớ nghe sư tôn giảng đạo để đến tìm A Lăng, rồi mạnh dạn đến gặp mẫu thân A Lăng cầu ♓ôп-. Nhưng chưa kịp về chuẩn bị sính lễ, A Lăng đã bị người nhà đón về thành, tuyên bố giả c. h. ế. t, rồi ép giải lên Trường An. Tô Kiến Phủ không cam tâm, dốc sức điều tra mới hay biết A Lăng đã mượn danh phận đích nữ, trà trộn vào Thư viện Vân Ẩn ở Trường An. Biết nàng có nguy cơ bị tuyển làm Trắc phi cho hoàng tử, hắn như ngồi trên đống lửa. Ta cũng hiểu bản tính cứng cỏi của A Lăng, nếu bị ép gả làm lẽ, e rằng cả đời nó sẽ không có lấy một ngày vui vẻ. Thế nên, ta cùng Tô Kiến Phủ tức tốc trắng đêm lên Trường An, dự tính tìm cơ hội gặp A Lăng, dò hỏi tâm ý của nó. Nếu nó không cam lòng, dẫu có phải cướp nó ra khỏi thư viện, cũng quyết không để nó phải gượng ép làm ta cho người ta."
Ông nở một nụ cười đắng ngắt: "Bây giờ ngẫm lại, ngày đó chúng ta còn quá trẻ, nhìn nhận thế sự quá đỗi đơn giản. Lên tới Trường An, thư viện toàn là con gái nhà quyền quý, canh phòng cẩn mật như thùng sắt. Dù Tô Kiến Phủ có dùng trăm mưu ngàn kế, đừng nói đến việc lôi A Lăng ra ngoài gặp mặt, đến việc gửi một lời nhắn cũng vô phương. Cứ thế lãng phí mấy tháng trời, rốt cuộc A Lăng lọt vào mắt xanh của Tam hoàng t. ử lúc bấy giờ, bị rước về phủ làm Trắc phi."
"Tô Kiến Phủ nghe tin như sét đ. á. n. h ngang tai, ốm liệt giường mười mấy ngày. Nhưng hắn vẫn cố chấp, một mực đòi gặp A Lăng một lần, chỉ cần nghe nàng nói vài lời là đủ. Lại ròng rã thêm một tháng, chúng ta mới canh được lúc A Lăng ra khỏi vương phủ. Ngờ đâu, chưa kịp tiến đến bắt chuyện, đã nghe đám a hoàn kháo nhau rằng Di Trắc phi đang mang thai, cần phải hết sức cẩn trọng, không được lơ là. Lúc đó chúng ta mới hay biết, vị Di Trắc phi vào phủ trước A Lăng đã mang cốt nhục. Mãi sau, khi A Lăng lên xe ngựa, chúng ta mới đứng từ xa nhìn lén được một cái. Dù được nha hoàn tiền hô hậu ủng, nhưng khuôn mặt nó chẳng mảy may có lấy một nụ cười. Biết nó sống không mấy êm ấm, lòng ta dẫu đau xót nhưng thân phận thấp hèn, lực bất tòng tâm, đành lẳng lặng theo dõi động tĩnh của Tề vương phủ."
"Ai ngờ chỉ vài hôm sau, A Lăng cũng có tin hỉ. Ta nghe xong trong lòng cồn cào không yên, bèn bấm quẻ xem sao. Kết quả bói ra, năm ấy nó sẽ gặp một kiếp nạn lớn, ắt có tai họa đổ 〽️á·ⓤ. Lo sợ nó gặp trắc trở khi sinh nở, ta quyết định nán lại một đạo quán ở Trường An, định bụng đợi nó mẹ tròn con vuông rồi mới quay về Việt Châu. Tô Kiến Phủ nghe ta nói A Lăng có thể gặp nạn cũng nấn ná không chịu về, mua một căn nhà nhỏ ở Trường An làm nơi tạm bợ."
"Từ đó, chúng ta thường xuyên dò la tin tức của A Lăng. Nghe nói Tam hoàng t. ử sủng ái nó hết mực. Vì nó, ngài ấy không màng đến thánh chỉ ban 𝒽·ô·ռ của Tiên hoàng, thậm chí còn lạnh nhạt với Di Trắc phi. Sau này, ngài ấy còn dâng sớ xin Tiên hoàng lập đứa con trong bụng A Lăng làm Thế tử. Tô Kiến Phủ nghe chuyện, giận dữ mắng nhiếc, cho rằng A Lăng xuất thân hàn vi, lại không có gia đình họ hàng chống lưng, sự thiên vị quá mức của Tam hoàng t. ử chẳng mang lại lợi lộc gì, chỉ tổ rước họa vào thân. Nghe vậy, ta càng thêm lo lắng, nhiều lần dùng thuật che mắt lẻn vào Tề vương phủ. Mấy bận đầu êm xuôi, dễ dàng vào tới nội viện. Nhưng về sau, chẳng biết cao nhân phương nào đã giăng thiên la địa võng quanh nội viện. Trận pháp đầy cạm bẫy, nếu cố sức xông vào chắc chắn sẽ đ. á. n. h rắn động cỏ. E sợ mang thêm phiền phức cho A Lăng, ta đành thôi."
"Thấy chuyện khả nghi, ta bấm quẻ đoán mệnh cho Tam hoàng tử. Chẳng ngờ ngài ấy mang chân mệnh thiên tử, ngày sau ắt sẽ lên ngôi cửu ngũ chí tôn, trong khi Duẫn vương lúc đó đang nổi đình nổi đám lại có điềm báo thất bại t. h. ả. m hại. Chẳng biết lúc bấy giờ có cao nhân nào khác cũng nhìn thấu thiên cơ, nguyện đến Tề vương phủ phò tá, nên trong phủ mới giăng đầy cạm bẫy Đạo gia. Biết được điều này, ta bèn báo cho Tô Kiến Phủ, nếu A Lăng vượt qua kiếp nạn này, đứa trẻ trong bụng nó ắt sẽ là Thái t. ử tương lai. Tô Kiến Phủ nghe xong đứng ngồi không yên, lo sợ dù có dị sĩ đoán được quẻ mệnh này cũng chưa chắc đã đứng về phe mẹ con A Lăng, lỡ rơi vào tay kẻ khác thì mẹ con nó sẽ trở thành cái gai trong mắt họ. Đáng tiếc, chúng ta ở Trường An thân cô thế cô, Tề vương phủ lại chưa có biến động gì, dù sốt ruột đến mấy cũng không thể manh động cướp A Lăng ra khỏi phủ."
"Ngày dự sinh của A Lăng càng đến gần, ta càng bồn chồn lo âu, hầu như đêm nào cũng lảng vảng quanh Tề vương phủ. Vốn dĩ định tháng nó sinh sẽ lập đàn cầu an, rồi dùng chút bù*🔼 𝓃𝐠ả*ï gọi mấy tiểu 🍳-⛎-ỷ đến bảo vệ nó. Nào ngờ nó lại trở dạ trước tận một tháng. Ta dùng thuật che mắt núp trên tường, nghe hạ nhân xì xào rằng Di Trắc phi và Huệ Trắc phi cùng lúc lâm bồn, Huệ Trắc phi lại có dấu hiệu sinh khó. Ta như ngồi trên đống lửa, nhưng Tề vương phủ đêm đó đã được cao nhân giăng kín thiên la địa võng, ta hoàn toàn vô phương đ.ộ.t 𝓃.𝖍ậ.𝓅, đành phải quay về đạo quán lập đàn làm phép. Thức trắng đêm, công lực cạn kiệt, mệnh tinh của A Lăng cũng mờ nhạt như sương khói. Biết chuyện chẳng lành, ta lao đến Tề vương phủ, nhưng đã muộn. Vừa đến nơi, tiếng khóc than xé ruột gan đã vang vọng từ trong phủ. A Lăng đã c. h. ế. t vì sinh khó."
Kể đến đây, giọng Thanh Hư T. ử nghẹn ngào, khàn đặc, dường như nỗi ân hận, day dứt chưa bao giờ nguôi ngoai trong ông.
Thấm Dao lẳng lặng nhìn sư phụ. Dù hai mươi năm đã trôi qua, câu chuyện cũ vẫn khiến người nghe xót xa. Chẳng biết năm xưa sư phụ mang tâm trạng thế nào mà cam tâm tình nguyện nán lại Trường An làm bao nhiêu chuyện vì Huệ phi.
"Nghe tin dữ, ta thất thần quay bước. Bỗng thấy hai bóng người lén lút lẻn ra khỏi phủ, thân thủ và trận pháp nhìn qua là biết người trong Đạo môn. Một tên xách theo một cái bọc vải. Vừa ra khỏi cửa, chúng bèn rẽ vào một con hẻm khuất. Lúc đó trời chưa sáng hẳn, ta lại nấp trong góc khuất nên chúng không phát hiện ra. Thấy cái bọc vải trên tay chúng có gì đó không ổn, tuy bọc kín mít nhưng thỉnh thoảng lại cựa quậy, ta sinh nghi bèn bám theo. Chạy được một quãng, chúng đến một con hẻm vắng tanh, thấy có cái thùng đựng nước gạo to bèn mở bọc ra, lôi ra một đứa bé sơ sinh, dốc ngược đầu ném thẳng vào thùng nước gạo. Làm xong, chúng điềm nhiên bước ra khỏi hẻm, vừa đi vừa lầm bầm: 'Sư phụ đúng là thần hồn nát thần tính. Mụ đàn bà quê mùa đó dù có được phong Trắc phi thì cũng chỉ sinh ra một thứ nghiệt chủng, làm nên trò trống gì cơ chứ, bắt chúng ta phải hao tâm tổn trí thế này. '
Nghe vậy, ta c. h. ế. t lặng người. Đúng như Tô Kiến Phủ đã dự đoán, có kẻ mưu đồ nhòm ngó ngai vàng sau này, không những bức t. ử A Lăng mà còn muốn diệt cỏ tận gốc đứa con của nó. Chờ hai tên ác ôn đó đi khuất, ta lao tới thùng nước gạo vớt đứa bé lên, vội vã lau sạch những thứ dơ bẩn trên mặt nó, rồi cởi luôn chiếc áo lót trên người bọc nó lại. Ta cứ ngỡ đứa bé bị ngộp nước gạo chắc chắn không sống nổi, ngờ đâu nó mang mệnh số kỳ lạ, ngưng thở một lúc rồi bỗng khóc ré lên.
Thấy tình hình không ổn, ta bèn xé vội góc áo che đi nửa khuôn mặt, sợ bị người ta nhận diện. Sau đó bồng đứa bé nhảy tót lên tường, toan bề tẩu thoát khỏi con hẻm. Nào ngờ đám người ban nãy chưa kịp quay lại thì đầu hẻm đã xuất hiện một nam nhân trẻ tuổi. Tên này võ công cao cường, khinh công lại càng trác tuyệt, suýt chút nữa là tóm gọn ta. Bị kẹt trong con hẻm hẹp, một tay ôm đứa bé, ta chẳng thể thi triển võ công, đành phải quay ngoắt lại chạy dọc theo con hẻm. Ai dè vừa ra đến đầu ngõ bên kia, đã thấy xác hai gã nam nhân lúc nãy nằm la liệt, rõ ràng là bị tên thanh niên kia bịt đầu mối.
Ta phải luồn lách qua bao ngõ ngách, lúc bấy giờ người đi đường bắt đầu đông đúc. Giữa thanh thiên bạch nhật, tên kia không dám công khai ra tay, chỉ dám bám riết không buông. Ta phải chớp lấy cơ hội, chạy ùa vào khu Tây Thị nhộn nhịp, mượn dòng người đông đúc làm bia đỡ đạn, mới may mắn cắt đuôi được hắn."
Thấm Dao bừng tỉnh ngộ: "Đứa bé đó là sư huynh?"
Thanh Hư T. ử thở dài não nuột, gật đầu thay cho lời xác nhận.
Mặc dù đã lờ mờ đoán ra sự thật, nhưng khi chính tai nghe sư phụ khẳng định, Thấm Dao vẫn không khỏi bàng hoàng. Không ngờ sư huynh lại mang dòng m. á. u hoàng gia, vậy vị Thái t. ử trong cung kia thì sao?
Lận Hiệu lại lên tiếng hỏi: "Đạo trưởng, ông còn nhớ khuôn mặt của tên thanh niên đó không?"
Thanh Hư T. ử lắc đầu: "Chỉ biết hắn độ hai mươi tuổi, dáng người thấp bé. Từ đầu chí cuối, ngũ quan trên mặt hắn cứng đơ như khúc gỗ, nhìn là biết đã cải trang, tuyệt đối không phải khuôn mặt thật."
Nghe đến đây, Thấm Dao chợt nhớ đến bức chân dung của tên đồ đệ câm của Lý Thiên Sư. Từ bức tranh có thể thấy, ngũ quan của tên đồ đệ câm đó cũng mang vẻ kỳ dị, khó hiểu. Liệu có sự liên hệ nào giữa tên đồ đệ câm và gã thanh niên truy sát sư phụ năm xưa?
| ← Ch. 176 | Ch. 178 → |
