| ← Ch.175 | Ch.177 → |
Sau khi nhóm Vương Hành Chi xin cáo lui, Thấm Dao và Lận Hiệu vẫn nán lại ngoại thư phòng, mỗi người theo đuổi một dòng suy tư riêng. Lận Hiệu thì mải miết tự hỏi, vì cớ gì Duyên Giác lại ôm mối sát tâm với Hoàng thượng, liệu Thanh Hư Tử, với tư cách là cố nhân, có nhúng tay vào chuyện này hay không? Còn Thấm Dao lại băn khoăn, nếu A Lăng thực sự là Huệ phi - sủng phi một thời của Tiên hoàng, vậy lý do gì khiến cả Duyên Giác và Thanh Hư T. ử từ bỏ cơ nghiệp ở quê nhà, lặn lội lên tận Trường An sau khi bà qua đời?
"Ta phải đến đạo quán một chuyến ngay bây giờ." Nỗi nôn nóng thôi thúc Thấm Dao cuộn bức chân dung thời trẻ của Thanh Hư T. ử lại, kiên quyết nói với Lận Hiệu: "Sư phụ giữ quá nhiều bí mật. Trước kia ta không biết ngọn ngành, muốn khuyên can cũng chẳng có cớ. Nay mọi chuyện đã rõ mười mươi, ta mang bức chân dung này đến hỏi, xem sư phụ còn chối quanh co được nữa không."
Lận Hiệu nhìn Thấm Dao. Nàng vốn là người làm việc thấu đáo, hiếm khi thấy nàng hành động bộc trực, thẳng thừng như vậy. Điều này chứng tỏ trong thâm tâm nàng, sự tin tưởng tuyệt đối dành cho sư phụ chưa bao giờ lung lay. Dẫu có suy đoán thế nào, khi chưa có bằng chứng xác thực, Lận Hiệu cũng không muốn bóng gió nghi ngờ Thanh Hư T. ử trước mặt nàng, tránh làm nàng tổn thương.
Thấy Lận Hiệu đăm đăm nhìn mình, Thấm Dao dừng bước, hỏi: "Sao vậy?"
Lận Hiệu khẽ mỉm cười, bước tới gần nàng: "Không có gì, đi thôi, ta cùng nàng đến Thanh Vân Quán tìm hiểu ngọn ngành."
Thấm Dao nhận ra sự e dè trong ánh mắt Lận Hiệu, lờ mờ hiểu ra rằng, khác với nàng, Lận Hiệu không có mười mấy năm gắn bó với sư phụ, nên việc hắn sinh lòng nghi ngờ cũng là điều dễ hiểu.
Đây có lẽ là lần đầu tiên hai phu thê bất đồng quan điểm. Nhưng Lận Hiệu vẫn chọn tin tưởng nàng, đồng hành cùng nàng đi tìm sự thật. Lòng nàng trào dâng một cảm giác ấm áp, ngọt ngào. Nàng liếc nhìn hắn một cái thật sâu, rồi đan tay vào tay hắn, giấu nhẹm hai chữ "cảm ơn" vào tận đáy lòng.
Từ giờ Tý đến trước khi trời hửng sáng, màn đêm đen kịt như mực, những cơn gió rét mướt gào thét từng hồi, không có chỗ nào để trốn tránh.
Thấm Dao được ủ ấm trong lớp áo bông dày cộm, đôi bàn tay nằm gọn trong tay Lận Hiệu, ấm áp vô cùng. Thế nhưng, thẳm sâu trong tâm hồn, nàng vẫn cảm nhận được từng cơn ớn lạnh râm ran. Không chỉ vì tâm trạng chùng xuống, mà cơ thể nàng dường như cũng đã kiệt quệ đến cùng cực.
Lận Hiệu cởi chiếc áo choàng khoác ngoài của mình khoác lên người nàng, ôm nàng vào lòng vỗ về: "Đường đến Thanh Vân Quán còn khá xa, nàng chợp mắt một lát đi."
Thấm Dao ngoan ngoãn tựa đầu vào n. g. ự. c Lận Hiệu, ⓚ·♓·é·ρ ♓·ờ đôi mi, nhưng tâm trí vẫn rối bời không thể chìm vào giấc ngủ. Từ lúc bắt tay điều tra những uẩn khúc ở thư viện, họ càng dấn sâu càng thấy mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, ẩn chứa những nguy hiểm c. h. ế. t người.
Kẻ giấu mặt kia chỉ vì muốn đóng cửa thư viện, thiết lập lại trận pháp mà không chần chừ hạ sát Lục nữ quan một cách êm thấm. Thủ đoạn nhẫn tâm, tàn độc như vậy, chứng tỏ hắn là một đối thủ vô cùng đáng gờm. Đáng lo ngại nhất là thái độ lập lờ của sư phụ đối với thư viện. Rõ ràng sư phụ đã nhìn thấu điều gì đó, nhưng lại kiên quyết giữ kín như bưng. Đêm nay, khi phát hiện sư phụ và Duyên Giác đều có mối liên hệ với Huệ phi, nàng bắt đầu cảm thấy rùng mình.
Nàng không dám tưởng tượng nếu cứ tiếp tục đào sâu, họ sẽ lôi ra ánh sáng sự thật kinh hoàng nào. Và liệu họ có đủ trí tuệ, đủ bản lĩnh để đương đầu với nó hay không?
Nàng mở hé mắt nhìn Lận Hiệu. Khuôn mặt hắn vẫn điềm tĩnh, vững chãi như một ngọn núi. Những rắc rối dồn dập dường như không mảy may làm hắn bận tâm. Nàng thở phào nhẹ nhõm. Người đàn ông này mang đến cho nàng một cảm giác an toàn tuyệt đối. Bất luận giông bão nào ập đến, hắn dường như luôn biết cách xoay chuyển tình thế, không lùi bước, cũng chẳng bi lụy.
Ý nghĩ ấy giúp nàng lấy lại sự bình tĩnh. Cơn buồn ngủ ập tới, nàng không cưỡng lại nữa, ngoan ngoãn ta đi trong vòng tay hắn.
Đường từ phủ Lan Vương đến Thanh Vân Quán cắt ngang gần như toàn bộ thành Trường An, phải đi mất một canh giờ mới tới nơi.
Chẳng rõ do quá kiệt sức hay do vòng tay Lận Hiệu quá đỗi êm ái, Thấm Dao ngủ một mạch say sưa. Đến khi tiếng kim khí va đập chát chúa vang lên bên tai, nàng mới giật mình bừng tỉnh.
"Có chuyện gì thế?" Âm thanh này luôn là điềm báo của sự nguy hiểm, của những cuộc tập kích đẫm 𝐦_á_u. Cơn ngái ngủ bay biến sạch, nàng ngồi thẳng lưng, đưa đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhìn Lận Hiệu.
Lận Hiệu đang nắm chặt chuôi kiếm, vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt hắn những mảng sáng tối đan xen, tôn lên nét mặt lạnh lùng, nghiêm nghị.
Thấm Dao chột dạ, cũng nhoài người nhìn ra ngoài. Nàng thấy cỗ xe ngựa đã dừng trước cổng Thanh Vân Quán từ bao giờ. Tiếng c. h. é. m g. i. ế. c dữ dội là từ bên trong vọng ra. Tệ hại hơn, đạo quán đã bị phóng hỏa, ngọn lửa hung hãn bốc lên ngùn ngụt.
Đồng t. ử Thấm Dao co rút, nỗi lo lắng dâng trào tột độ: "Sư phụ! Sư huynh!" Nàng toan lao xuống xe.
Nhưng chưa kịp nhấc chân, một thanh phi kiếm từ đâu bay vút tới, xuyên thẳng qua cửa sổ, nhắm thẳng vào Lận Hiệu và Thấm Dao. Lận Hiệu vung tay gạt phăng thanh kiếm, giật tung rèm cửa, phóng người ra khỏi xe, đạp chân lên lưng ngựa, nhìn lướt qua tình hình bên trong rồi quay lại hét lớn: "A Dao, bên trong toàn là cao thủ, nàng cứ ở yên trên xe, đừng có ra ngoài!"
Lời còn chưa dứt, hai tên hắc y nhân đã từ trong góc khuất lao ra, vung đao xông thẳng vào Lận Hiệu. Lận Hiệu dùng kiếm gạt đường đao đang giáng xuống mặt, xoay người tung một cú đá chí mạng vào bụng tên còn lại.
Lo sợ Lận Hiệu gặp nguy, Thấm Dao lén niệm thần chú, phóng ra một đạo bùa giăng ảo ảnh che mắt hai tên ⓢ·á·🌴 t·𝖍·ủ. Lập tức, bọn chúng như bị trói chân, vừa tung đòn đã va sầm vào nhau, ngã sóng soài xuống đất, phát ra một tiếng "rầm" vang dội.
Hai tên này ra đòn hiểm độc, mục tiêu duy nhất là lấy mạng Lận Hiệu. Không thể nhân nhượng, Lận Hiệu vung kiếm kết liễu từng tên một. Hắn cúi xuống lột mặt nạ của chúng, quả đúng như dự đoán, là những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Hắn nhíu mày, không chần chừ thêm, vung kiếm xông thẳng vào trong đạo quán.
Bọn Thường Vanh đã vào trước, đang kịch chiến ác liệt. Đám hắc y nhân có khoảng hơn mười tên, tên nào cũng võ công cao cường. Phía Thường Vanh, Ngụy Ba, cộng thêm Vương Khải, Lữ Khâm Hoài - những người được Thấm Dao cử đến bảo vệ sư đồ Thanh Hư T. ử - tính ra chỉ có dăm sáu người. Quân địch áp đảo, phe Thường Vanh tạm thời yếu thế.
Thấm Dao cũng nhảy xuống xe, thập thò ngoài cổng nhìn vào. Bóng người hỗn loạn, đao kiếm loảng xoảng, khói bụi mịt mù, nàng hoàn toàn không thể nhận diện được ai với ai. Ngước lên bức tường cao ngất, nàng quyết định vận khinh công nhảy lên bờ tường, từ trên cao lo lắng tìm kiếm bóng dáng sư phụ.
May mắn thay, chẳng bao lâu nàng đã phát hiện ra một bóng áo đạo bào màu xám tro đang giao chiến quyết liệt dưới gốc cây hòe già trụi lá ở góc sân. Nhìn dáng dấp và chiêu thức, không ai khác là sư phụ.
Ông đang bị bao vây bởi bốn, năm tên hắc y nhân. Dù nhóm Ngụy Ba có cố sức giải vây từ bên ngoài thế nào, bọn 💲á_𝐭 ✞_h_ủ này vẫn bám riết lấy Thanh Hư T. ử như đỉa đói. Bọn chúng thà chịu những vết c. h. é. m tứa 𝖒·á·υ, cũng không chịu lùi bước, dường như đã quyết tâm phải lấy mạng ông cho bằng được. Thanh Hư T. ử dần kiệt sức, chống đỡ chật vật.
Thấm Dao nóng như lửa đốt, nhưng không dám kêu lớn, sợ thu hút sự chú ý của đá.〽️ 💰.á.т thủ. Nàng khéo léo chọn góc độ, ngắm chuẩn vai lưng của bọn chúng, nín thở phóng từng đạo bùa ảo ảnh.
Do khu vực quá chật hẹp, bọn 💲*á*𝖙 ✞𝐡*ủ lại đông đúc, nên chiêu thức này không mấy hiệu quả như lúc ở ngoài cổng. Tuy nhiên, nó cũng khiến một tên đang nhoài người c. h. é. m về phía Thanh Hư T. ử bị loạng choạng. Bọn Ngụy Ba vốn nhanh nhạy, chớp ngay cơ hội, tung một nhát kiếm chí mạng xuyên thấu kẻ đó.
Thấm Dao tiếp tục tung bùa hỗ trợ, dần dần phá vỡ thế trận bao vây. Bọn 💲*á*ⓣ 𝖙*𝒽*ủ còn lại thấy tình hình bất lợi, ngoảnh lại nhìn thì phát hiện trên tường có một cô nương khoác áo choàng lộng lẫy, đang liên tục tung bùa, rõ ràng là người có dị thuật. Một tên trong số đó sầm mặt, vung kiếm định phóng về phía nàng.
Nhưng cánh tay hắn chưa kịp giơ lên, cổ tay đã cảm thấy tê rần, tiếp đó là một tiếng "keng", thanh kiếm rơi xuống đất. Hắn cúi xuống nhìn, cổ tay đã bị c. h. é. m đứt lìa. Lại liếc thấy bên cạnh xuất hiện một người, thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma, thanh kiếm sắc lẹm đến mức hắn chưa kịp cảm thấy đau đớn.
Sắc mặt tên 𝖘á-† ⓣⓗ-ủ tái nhợt. Kinh nghiệm huấn luyện bao năm khiến hắn c. ắ. n răng chịu đựng, không phát ra tiếng rên la, vội vàng ôm cổ tay đẫm m. á. u định lăn xuống đất để né đòn tiếp theo. Nhưng Lận Hiệu đâu cho hắn cơ hội th* d*c. Vừa c. h. é. m đứt cổ tay, hắn lại bồi thêm một nhát kiếm xuyên thấu vùng bụng, chiêu nào cũng là đòn hiểm đoạt mạng.
Đến khi tên 💲●á●✝️ t♓●ủ gục ngã, sắc mặt Lận Hiệu mới hơi giãn ra, nhưng vẫn không dám lơ là, luôn để mắt đến Thấm Dao, đề phòng có kẻ giở trò đ. â. m lén.
Nhờ có bù_🅰️ 🌜_h_ú của Thấm Dao hỗ trợ, Thanh Hư T. ử dần thoát khỏi vòng vây, lùi lại một góc th* d*c. Ngước nhìn Thấm Dao đang đứng trên bờ tường, ông toan bay lên cùng nàng tung bùa đối phó bọn 𝐬-á-𝖙 т-♓-ủ. Nhưng vừa vận công, một luồng khí tanh nồng trào lên cổ họng, rõ ràng ông đã bị nội thương. Không dám miễn cưỡng, ông đứng yên điều hòa khí huyết một lát, rồi mới lôi bùa trong n. g. ự. c ra, nhắm vào những tên đang giao đấu với nhóm Thường Vanh mà phóng tới.
Phù thuật của ông hiển nhiên cao siêu hơn Thấm Dao. Bất cứ tên 💲·á·t 𝐭𝐡·ủ nào dính bùa, chỉ trong tích tắc là ngã gục. Nhờ sự trợ lực của hai thầy trò Thanh Hư Tử, phe Thường Vanh nhanh chóng lật ngược thế cờ. Bọn họ vung đao lia lịa, hạ gục từng tên một, chỉ chừa lại hai tên định bụng bắt sống để †𝐫_𝒶 ⓚ_𝒽ả_⭕. Hai kẻ này bị trói gô lại, vứt chỏng chơ một góc.
Thế nhưng, khi xong xuôi mọi việc, quay lại định thẩm vấn, mọi người mới phát hiện hai tên đó đã c. ắ. n lưỡi tự vẫn, chẳng để lại cơ hội nào để cạy miệng chúng.
Thấm Dao nhảy xuống khỏi bức tường, chạy vội đến bên sư phụ, toan hỏi thăm tung tích của sư huynh. Nhưng ngọn lửa từ hậu viện đã lan nhanh ra tiền viện. Cột lửa cháy rừng rực, thiêu rụi xà nhà, khung cửa sổ nổ lách tách. Gió không những không dập tắt được ngọn lửa, mà còn thổi bùng nó lên dữ dội hơn, hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát. Nếu nán lại thêm chút nữa, e rằng sẽ bị ngọn lửa 𝖙*𝐡*1ê*ц ⓢố𝖓*ⓖ. Mọi người không dám chần chừ, đành vội vã tháo chạy khỏi đạo quán.
Lận Hiệu ra lệnh cho Thường Vanh chọn lấy hai cái xác cột lên lưng ngựa, quay lại thấy Thấm Dao và Thanh Hư T. ử đang xót xa nhìn Thanh Vân Quán chìm dần trong biển lửa. Sợ họ ở lại thêm sẽ càng đau lòng, hắn vội kéo hai người lên xe ngựa.
Đợi Thường Vanh sắp xếp xong xuôi, Lận Hiệu lệnh cho phu xe đ. á. n. h xe thẳng đến một biệt phủ bí mật của phủ Lan Vương, nơi không ai hay biết.
Ngồi trên xe ngựa, Thấm Dao lo lắng nhìn sư phụ: "Sư huynh đâu rồi ạ?"
Thanh Hư T. ử làm lơ câu hỏi của nàng, nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng điều hòa hơi thở đang rối loạn. Một lúc sau, ông mới chậm rãi mở miệng: "Mấy hôm trước ta đã gửi sư huynh con ở một chỗ an toàn rồi."
"Sao sư phụ lại phải giấu sư huynh đi?" Thấm Dao ngỡ ngàng.
Thanh Hư T. ử im lặng.
Thấy sư phụ vẫn nhất định giữ kín bí mật, Thấm Dao bực bội trải bức chân dung thời trai trẻ của ông ra trước mặt: "Sư phụ, nói thật cho người biết, dạo này con và Thế t. ử đang điều tra về quá khứ của người và Phương trượng Duyên Giác. Tụi con đã rõ nguồn cơn, biết người từng là đạo sĩ ở Việt Châu, Duyên Giác tên thật là Tô Kiến Phủ. Hai người đều là cố nhân của Huệ phi, và cũng mới chuyển lên Trường An từ hai mươi năm trước. Sư phụ, con nói không sai chứ? Đến nước này rồi, người còn định giấu con đến bao giờ?"
Thấy bức chân dung, Thanh Hư T. ử thoạt đầu sững sờ, toan nổi giận. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt u buồn, đau đớn của Thấm Dao, ông lại xìu xuống. Một khoảng lặng kéo dài, ông khẽ lắc đầu, vẻ mặt không giấu được sự xót xa: "Hồi nhỏ con đã chịu đủ bề khổ cực, mãi mới có được những ngày tháng bình yên, lại còn â.ռ á.𝒾 ⓜặ*n 𝓃*ồ*п*🌀 với Thế t. ử như vậy. Vi sư làm sao nỡ lòng lôi con vào vũng bùn này? Cái con bé này, sao cứ phải bướng bỉnh đào bới chuyện cũ lên làm gì!"
Thấm Dao ⓝ_ℊ𝒽𝐢_ế_ⓝ ⓡ_ă_ռ_g: "Bây giờ đâu phải là chuyện sư phụ muốn giấu là giấu được nữa! Từ cái đêm chúng ta vô tình phát hiện ra bầy oán linh trong thư viện, kẻ giấu mặt kia chắc chắn đã nảy sinh sát tâm. Đêm nay bọn chúng rõ ràng là muốn nhổ cỏ tận gốc. Nếu sư phụ vẫn cứ cạy miệng không nói, tất cả chúng ta đều sẽ rước họa vào thân!"
Lận Hiệu ngồi bên cạnh quan sát Thanh Hư Tử. Mái tóc ông đã điểm bạc, đôi vai trĩu xuống như đang gánh vác một tảng đá ngàn cân, khác hẳn với vẻ uy phong lẫm liệt trong bức chân dung. Nỗi dày vò suốt ngần ấy năm đã in hằn trên khuôn mặt ông, không biết ông đang cất giấu bí mật động trời gì mà thà c. h. ế. t cũng không chịu hé răng.
Thấy Thấm Dao nói vậy, Thanh Hư T. ử dường như cũng nhận ra tình thế không thể cứu vãn. Ông khẽ thở dài thườn thượt, giọng điệu xa xăm: "A Dao, con còn nhớ vi sư từng nhắc đến mấy cái trận pháp tà đạo cực kỳ hiểm ác không?"
Thấm Dao khẽ giật mình, gật đầu: "Dạ nhớ! Nhưng người bảo đó là những 🌴*à 𝖙*♓*ⓤậ*✝️ hại người, người trong Đạo môn không được phép động đến, nên chẳng bao giờ dạy chúng con."
Thanh Hư T. ử cười buồn: "Trong số đó, có một trận pháp tên là Thất Sát Tỏa Anh Trận. Con thử nói xem, trận pháp này có gì hiểm ác?"
Thấm Dao vắt óc suy nghĩ một hồi rồi ngập ngừng đáp: "Để lập trận, người ta phải tìm một t. h. i t. h. ể người mới c. h. ế. t, giam giữ hồn phách của họ trong chính thân xác ấy, duy trì chút ý thức tàn tạ. Sau đó, dùng Đinh Xuyên Cốt đóng hàng ngàn lỗ nhỏ lên †.ⓗ.𝖎 t.𝒽.ể, sử dụng 𝐭*à thuậ*† vô hình c. ắ. n xé xương cốt, khiến người c. h. ế. t phải chịu đựng nỗi đau thấu xương ngày đêm mà không thể giải thoát vì bị kẹt giữa âm dương hai cõi. Khi oán khí của người c. h. ế. t tích tụ đến đỉnh điểm, người ta sẽ khắc bát tự của đứa bé cần yểm bùa lên một mặt của tấm thẻ sắt, mặt kia bôi m. á. u của đứa bé đó, rồi chôn dưới 𝖙-♓-1 t♓-ể. Bao nhiêu oán khí của vong linh sẽ trút hết lên đứa bé bị nguyền rủa. Dù có thông minh thiên bẩm đến mấy, đứa bé cũng sẽ dần trở nên ngây dại..."
Nói đến đây, tim nàng hẫng đi một nhịp: "Ý sư phụ là! Sư huynh là người bị trúng Thất Sát Tỏa Anh Trận? Nhưng trận pháp này nghe nói cực kỳ tàn độc, không những làm người ta ngu ngốc mà còn bào mòn linh khí, sống không quá mười năm sẽ bạo bệnh qua đời. Trừ phi... có người biết cách bào chế Định Hồn Hoàn. Nhưng dù có biết, cũng rất khó để duy trì lâu dài, vì Tiêu Kim Hoàn (tên gọi khác của Định Hồn Hoàn) cần một lượng lớn d. ư. ợ. c liệu quý hiếm hàng năm để luyện chế..."
Càng nói, giọng Thấm Dao càng lạc đi. Nàng ngẩng phắt lên nhìn sư phụ, bắt gặp ánh mắt xót xa tột độ của ông, nàng sững sờ trong giây lát, rồi chậm rãi hỏi: "Lẽ nào... suốt những năm qua, sư phụ vẫn luôn dùng Định Hồn Hoàn để giữ mạng cho sư huynh?"
| ← Ch. 175 | Ch. 177 → |
