Truyện:Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Chương 082

Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan
Trọn bộ 198 chương
Chương 082
0.00
(0 votes)


Chương (1-198)

Giọng nói Duyên Giác từ tốn, trầm ấm mà không chút vội vã. Dù đang kể về chuyện Phật môn dị thường, lời ông vẫn mang lại sự an ổn cho lòng người.

"Về nguồn gốc của Ngọc Thi, từ xưa đến nay có nhiều luồng ý kiến khác nhau, nhưng lời kể đáng tin cậy nhất là ghi chép trong Dạ Lam Kinh. Tương truyền, hàng trăm năm trước có một vị hoàng t. ử đi tuần thú phương Nam, tình cờ ghé ngang một ni cô am và bắt gặp một nữ ni nhan sắc tuyệt trần. Bị hút hồn bởi sắc đẹp ấy, hoàng t. ử chẳng những giúp nàng hoàn tục mà còn mang nàng theo suốt chuyến tuần du, sớm tối bên nhau. Khi đến một vùng đất Giang Nam, hai người đắm chìm trong cảnh sắc nơi đây, lưu luyến mãi không chịu rời. Hoàng t. ử bèn mua lại một tòa biệt viện tráng lệ, đóng cửa cùng nhau chung sống như đôi uyên ương. Không lâu sau, nhân dịp sinh thần của người thương, hoàng t. ử muốn làm nàng vui lòng nên sai người tạc một bức tượng ngọc bích y tạc hình dáng nàng, đặt ngay trong sân viện. Nào ngờ, quan lại địa phương ấy lại là tâm phúc của một hoàng t. ử khác. Thấy hoàng t. ử đắm chìm trong nữ sắc, tiêu xài hoang phí, gã bèn dâng tấu sớ cáo trạng lên tận tai Hoàng đế."

Nói đến đây, Duyên Giác bỗng ngừng lại, đưa tay nhặt cuốn kinh thư lên, chậm rãi lật giở.

A Hàn và Thấm Dao đang nghe say sưa, thấy thế bèn giục: "Phương trượng Duyên Giác, sau đó thì sao nữa ạ?"

Thanh Hư T. ử cũng cằn nhằn: "Bao nhiêu năm rồi, cái tính nói nửa chừng này của ông chừng nào mới bỏ được đây?"

Duyên Giác mặc kệ ba thầy trò bất bình, cứ đảo mắt xem lướt qua trang kinh thư, rồi mới từ tốn tiếp tục: "Chuyện này nghe kể lại từ quá lâu rồi, ta sợ có vài chỗ nhớ không còn rõ."

Ông gấp cuốn kinh lại, rồi nói tiếp: "Bị đàn hặc, hoàng t. ử lập tức bị Hoàng đế triệu hồi kinh thành. Trước khi đi, hoàng t. ử không dám mang nữ ni theo, đành vội vã thu xếp ổn thỏa rồi khởi hành ngay trong đêm. Lúc ra đi, hắn chỉ hứa hẹn khi nào giải quyết xong việc kinh thành, chậm nhất là ba tháng sẽ phái người đón nàng. Nữ ni không dám níu kéo, đành tiễn biệt người thương, ngày đêm mòn mỏi ngóng trông. Nhưng nào ngờ, hoàng t. ử vừa về đến kinh sư đã lao vào cuộc chiến giành ngôi báu. Các hoàng t. ử đều nắm trong tay binh quyền, không ai nhường ai, giao tranh kéo dài suốt hơn một năm ròng. Khi hắn đ. á. n. h bại các đối thủ, leo lên ngai vàng, lại phải bận rộn lôi kéo quyền thần, chọn hoàng hậu là con gái của thế gia có hậu thuẫn vững chắc nhất. Nào còn tâm trí đâu nhớ đến người con gái đang mòn mỏi đợi chờ trong căn nhà ở Giang Nam?"

Những lời này như chạm vào mạch ngầm trong lòng Thanh Hư Tử. Ông uất hận mắng: "Từ xưa hoàng gia đã bạc bẽo. Mấy tên thiên hoàng quý trụ này bề ngoài thì hào nhoáng đẹp đẽ, nhưng thực chất chỉ là lũ vong ân bội nghĩa, có trăng quên đèn."

Thấm Dao nghe sư phụ mắng, cứ có cảm giác như ông đang bóng gió c. h. ử. i xéo Lận Hiệu. Nhưng thấy sư phụ mắng c. h. ử. i hăng say, gần như 𝖓·𝐠·h❗·ế·𝓃 𝓇ă·𝐧·𝖌 nghiến lợi, nàng lại tự nhủ chắc mình nghĩ nhiều. Dù sư phụ có không vừa mắt Lận Hiệu đi chăng nữa thì cũng đâu đến nỗi thù hằn sâu nặng như vậy, có lẽ là do nguyên nhân khác.

Duyên Giác liếc nhìn Thanh Hư T. ử với ánh mắt đầy thâm ý, rồi kể tiếp: "Đến khi hoàng t. ử nhớ ra hẹn ước ba tháng với nữ ni và cử người đến Giang Nam đón nàng thì đã hai năm trôi qua. Người được cử đi tìm đến ngôi nhà đó nhưng chỉ thấy cảnh cửa đóng then cài, vắng tanh như chùa bà Đanh. Dò la xung quanh mới biết, nữ ni đã lâm bệnh qua đời từ một năm trước. Kỳ lạ thay, sau khi nàng c. h. ế. t không lâu, đám người hầu cũng bặt vô âm tín, ngôi nhà tráng lệ bỗng chốc trở thành phế tích hoang tàn. Đám khâm sai nghe vậy, sợ về không biết bẩm báo thế nào với Hoàng thượng. Sực nhớ Hoàng thượng từng tạc một bức tượng ngọc theo hình dáng nữ ni, đoán chừng bức tượng ấy vẫn còn trong nhà, bèn định mang về dâng lên coi như món đồ an ủi. Nào ngờ lục tung cả căn nhà cũng chẳng thấy bức tượng ngọc đâu cả."

"Bức tượng ngọc ấy là nguồn gốc sinh ra Ngọc Thi?" Thanh Hư T. ử nhíu mày nghi hoặc: "Nhưng... có điểm không hợp lý. Muốn hình thành một hung sát trăm năm hiếm gặp thế này, bắt buộc oán khí ngút trời mới được. Dù nữ ni kia đợi mãi không thấy hoàng t. ử về nên sinh lòng oán hận, nhưng cũng đâu thể hóa thành hung thi được. Rất có thể... nữ ni không phải c. h. ế. t vì bệnh, mà là bị người ta ám hại?"

Thấy Thanh Hư T. ử hỏi đúng trọng tâm, Duyên Giác gật gù: "Chuyện cụ thể thế nào đã không còn ai biết. Khi Trí Đạt tổ sư nghiên cứu nguyên nhân cái c. h. ế. t của Ngọc Thi, ngài từng hoài nghi cái c. h. ế. t của nàng có liên quan mật thiết đến đám người hầu. Rất có thể bọn chúng thấy nàng bị hoàng t. ử bỏ rơi suốt hai năm, không nơi nương tựa, bèn nảy sinh lòng tham với của cải của nàng, ra tay ⓢ.á.† 𝐡ạ.𝖎. Nàng một lòng si tình với gã hoàng t. ử bội bạc kia, chờ đợi đằng đẵng hai năm, ngỡ có ngày đám mây mù xua tan, ánh trăng sáng rọi, nào ngờ hoàng t. ử không những lập hoàng hậu, nạp quý phi, mà còn quên luôn sự hiện diện của nàng trên cõi đời. Bị phụ bạc đã đành, nàng ngay cả tâm nguyện sống nốt những chuỗi ngày cô độc đến già cũng không được toại, lại c. h. ế. t yểu do bàn tay tàn ác của kẻ khác. Oán hận ngút trời cũng là điều dễ hiểu. Nàng vốn là người xuất gia, lúc c. h. ế. t nếu bị ép đến đường cùng, nàng cố ý hóa thân thành 🍳·υ·ỷ dữ cũng là chuyện có thể xảy ra."

"Vậy làm sao nàng ta có thể nhập hồn vào bức tượng ngọc? Trong đó có trận pháp gì ẩn chứa không?" Thấm Dao tò mò.

"Theo ghi chép của Trí Đạt tổ sư, khi hồn phách nàng trở về có lẽ xác phàm đã phân hủy thối rữa. Với người bình thường, một khi t. h. i t. h. ể không toàn vẹn, dù oán khí có mạnh đến đâu cũng chỉ hóa thành ⓠ𝖚_ỷ hồn bình thường, không thể biến thành hung thi được. Thế nhưng, bức tượng ngọc hoàng t. ử tặng lại khắc họa chính xác ngũ quan và dáng vóc của nàng. Nhập hồn vào bức tượng ngọc là lựa chọn không thể hoàn hảo hơn. Nàng ta nhập hồn vào bức tượng ngọc, không ngờ sau đó ngày một hòa hợp làm một. Thêm vào đó t. h. i t. h. ể hàng ngàn năm không mục rữa, linh lực tăng vọt, cuối cùng trở thành Thi Hậu."

Thanh Hư T. ử gật gù, lại thắc mắc: "Vậy tại sao lại phải yểm dưới sông? Nhìn trận pháp dưới sông Thương Hằng rất phức tạp và tốn công sức. Nếu yểm trên bờ thì có thể tiết kiệm được bao nhiêu là công lực."

"Điều này thì ông không biết rồi." Duyên Giác đáp: "Ngày trước Ngọc Thi từng ra ngoài ✞·à·ռ 𝐬·á·ⓣ sinh linh vô tội, gây ra bao cảnh m. á. u chảy đầu rơi. Nhiều cao tăng đã từng hợp sức yểm Ngọc Thi dưới núi, nhưng chỉ vài lần sau nó đã phá giải được phong ấn, linh lực lại mạnh mẽ hơn trước. Về sau, Trí Đạt tổ sư nghĩ ra cách yểm nó dưới đáy nước, mới giữ được bình yên cho thiên hạ trăm năm qua."

Nhớ tới con cương thi tuân thủ thời gian y hệt báo thức ở phủ Bùi, Thấm Dao chợt lóe lên một ý nghĩ, vội hỏi: "Ngọc Thi chọn Kim Thi có tiêu chuẩn gì không? Phải chăng nó nhắm tới những nam nhân có khuôn mặt giống gã hoàng t. ử phụ bạc kia?"

Duyên Giác hơi khựng lại, rồi lắc đầu: "Cái gọi là Kim Thi thực chất là do bị Ngọc Thi c. ắ. n mà biến thành. Tuy nhiên, nước bọt của Ngọc Thi vô cùng quý giá, mấy chục năm mới tiết ra một lần. Trừ phi đã chấm được đối tượng ưng ý, Ngọc Thi sẽ không tùy tiện c. ắ. n người. Ngoài việc thần hồn tương thông, nó còn phải dùng cách riêng của mình để thử xem đối phương có sẵn sàng bầu bạn với nó đời đời kiếp kiếp hay không, thì mới chịu truyền một nửa linh lực của mình cho kẻ đó."

"Chẳng lẽ có kẻ ngu ngốc nào chịu bầu bạn với một con cương thi đời đời kiếp kiếp sao?" Thanh Hư T. ử bật cười chế giễu: "Con Ngọc Thi này không phải là bị ảo tưởng sức mạnh đó chứ?"

Duyên Giác liếc nhìn ông lạnh lùng: "Xem ra ông vẫn chưa hiểu hết sự tham lam vô đáy của con người. Kim Thi bề ngoài không khác gì người thường, lại có được sự trường sinh bất tử, không già không c. h. ế. t, hơn nữa còn sở hữu sức mạnh tà ác siêu phàm, có thể thao túng thế gian, không kiêng nể bất cứ thứ gì. Trải qua hàng trăm năm, không biết bao nhiêu kẻ đã lao tâm khổ tứ, nguyện đ. á. n. h đổi mọi thứ chỉ để trở thành Kim Thi. Chính vì vậy, Ngọc Thi mới cực kỳ thận trọng. Từng nếm trái đắng từ gã hoàng t. ử kia, nó sợ nhất là bị phản bội. Yêu cầu đầu tiên của nó là bắt người đó tự tay g. i. ế. c c. h. ế. t một người thân thiết nhất, lấy m. á. u của người đó làm sính lễ ra mắt."

Chương (1-198)