Hoàng hôn
| ← Ch.65 | Ch.67 → |
Sau khi chị dâu đi rồi, Anh Trân nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cảnh hoàng ♓*ô*𝐧 buông xuống, liền tính sang thỉnh an Bà lớn. Không thể vì nhà mẹ đẻ trèo cao bám cành mà để mình mang tiếng coi thường bậc trưởng bối.
Nhiếp Vân Phiên bảo cô đợi một chút, hắn thay cái áo mã quái rồi cùng đi. Anh Trân đứng dưới hành lang một lúc, mãi chẳng thấy người đâu, thầm nghĩ chắc hắn lại rít thuốc nữa rồi, bèn tự mình bước ra khỏi viện, chầm chậm đi về phía phòng Bà lớn.
Tường viện xám trắng, trên đầu tường để phòng trộm trèo vào, cắm ngang cắm dọc đầy mảnh kính vỡ. Ánh tà dương rơi lên đó, như cũng bị đ.â.𝐦 đau, từng đốm sáng vụn giật mình nhảy vào tán lá cây hoàng dương thấp.
Một con mèo mướp vằn ung dung nghênh ngang đi lướt qua bên cạnh cô, miệng ngậm một con chim sẻ. Anh Trân chỉ nhìn thấy hai cái chân hồng hồng mảnh dẻ. Đó là thú cưng của Bà lớn, cô nghĩ trời đầu đông thế này, ổ chim trên cây hẳn đã trống trơn, vậy mà nó vẫn giỏi giang thật.
Nhiếp Vân Phiên từ phía sau đuổi kịp, cũng thấy cảnh ấy, liền đưa ngón tay lên môi huýt một tiếng, muốn dọa cho con mèo nhả chim ra, nào ngờ nó cắn càng chặt, phóng một mạch chạy mất.
Anh Trân không nói gì. Lúc này đúng giờ ăn cơm, trong vườn lặng ngắt như tờ, hiếm thấy bóng dáng người hầu. Chỉ có hai người họ, cùng hai cái bóng lúc cao lúc thấp của họ.
"Anh chị của em gặp vận may, Quế Xảo cũng có số tốt, có thể kết thân với nhà họ Chu, cưới hỏi danh chính ngôn thuận. Ở bến Thượng Hải này, quả là chuyện hiếm có trước nay." Nhiếp Vân Phiên cúi đầu, ánh mắt dò xét nhìn cô, giơ tay định choàng vai cô, nhưng choàng vào khoảng không. Hắn cũng không bực, chỉ cười thúc giục: "Em nói đi, em làm cách nào thế?"
Anh Trân nhạt nhẽo đáp: "Báo chí đăng tải rất tường tận rồi, anh đi xem đi, hỏi tôi làm gì?"
"Tôi chẳng tin mấy chuyện ma զ*u*ỷ ấy." Nhiếp Vân Phiên bĩu môi tỏ vẻ khinh thường: "Nhà họ Chu tôi biết rõ gốc gác, quan niệm môn đệ nặng nề lắm, chẳng dễ gì chịu nhả miếng này đâu."
"Mỹ Quyên nhất định đã nói rồi, là nó tác thành cho hai người họ quen biết. Nó là quý nhân của họ!"
"Mỹ Quyên?" Nhiếp Vân Phiên cười cười: "Tôi tuy lêu lổng, nhưng không ngu! Anh chị em nhất định có quý nhân giúp đỡ, nhưng quyết không phải Mỹ Quyên. Em nói đi, thành thật khai ra!"
Anh Trân hơi bực: "Tôi là đàn bà con gái, với bà Chu chỉ gặp nhau hai lần khi ngồi xoa mạt chược, vốn chẳng thân quen, anh còn muốn tôi khai cái gì?!"
Nhiếp Vân Phiên nghĩ lại cũng thấy có lý, trong chốc lát không nắm được thóp cô, liền hăm dọa: "Em coi chừng đấy, coi chừng bị tôi túm được ⓑí●ⓜ tóc!" Rồi hắn lại hỏi: "Mỹ Quyên thích cậu Diêu, chuyện h.ô.ռ sự của nó em định làm thế nào?"
Anh Trân âm thầm s_1ế_🌴 𝐜_𝒽ặ_✝️ chiếc khăn trong tay, nhíu mày nói: "Tôi có biện pháp gì đâu, gia sản của tôi đều bị các người lừa sạch rồi. Giờ bà Diêu mời tôi đi xoa mạt chược tôi còn chẳng dám đi, thua không nổi!"
"Em xem em kìa, lại nhắc đến tiền, vừa mở miệng là tiền, nói năng bừa bãi chẳng có câu nào khác." Nhiếp Vân Phiên nói: "Em không tục tằn thế thì tôi có ở yên trong nhà không? Có cưới mấy bà lẻ về không? Có ngày nào cũng la cà ở kỹ viện không?"
Anh Trân tức đến bật cười, từ trước tới nay chưa từng thấy kẻ nào mặt dày đến thế! Cô lười để ý hắn, vung tay tăng bước đi nhanh về phía trước. Nhiếp Vân Phiên thong thả theo sau, nhìn bờ vai mảnh, sống lưng thẳng, vòng ⓔ_0 †♓𝐨_n, đ-ườ𝖓-g 𝖈𝑜𝐧-ℊ mô*ⓝ*ⓖ tròn, đôi chân dài thon của cô. Bà cả nhà hắn quả thực rất đong đưa hữu tình. Hắn nhớ tới mấy bà lẻ mình cưới, rồi những người đàn bà trong kỹ viện, lúc rực rỡ động lòng nhất cũng chỉ được hai ba năm. Trải gió bụi lâu ngày là biến dạng, dù có tô son trát phấn thế nào cũng như đóa hoa héo, tàn mà chưa tàn, gắng gượng níu giữ vài phần sắc màu. Còn Anh Trân thì chẳng khác mấy so với lúc mới gả vào, tuy rằng cuộc sống cũng vất vả!
Hắn bỗng dưng lương tri quay lại, nhất thời cũng chán ngán chuyện đuổi hồng theo lục, coi như là thật lòng nói: "Tôi biết trước kia tôi có lỗi với em, nhưng em cũng có lỗi với tôi, hai bên trừ qua trừ lại, coi như xóa sổ! Dạo này tôi gặp được quý nhân, khả năng quay lại quan trường là rất lớn, chỉ là phải rời Thượng Hải đi nhận chức, bất quá hai năm sau có thể điều về. Nếu việc này thành, đợi tôi quay lại, sẽ bỏ hết ăn chơi đàng đ**m cờ bạc, cùng em yên ổn mà sống."
Bước chân Anh Trân khựng lại một chút rồi lại tiếp tục đi về phía trước, giả vờ như không nghe thấy. Trái tim cô lạnh lẽo cứng rắn như một tảng đá.
Vào tới viện của Bà lớn, cô thấy trong cái lồng treo ngoài hành lang đã không còn chim, Nhiếp Vân Phiên cũng nhìn thấy.
Bước vào trong phòng, các thiếu phu nhân đều có mặt, Mỹ Quyên cũng ngồi bên cạnh, cầm chiếc búa nhỏ gõ lấy nhân trong vỏ hạt phỉ mà ăn.
Mọi người liếc thấy Anh Trân và Nhiếp Vân Phiên lần lượt bước vào, lại đã sớm biết chuyện vui của nhà anh chị cô, trên mặt ai nấy đều có chút ngượng ngùng.
Bà lớn mày nở miệng cười, vẫy tay gọi hai người ngồi xuống bên giường, lại sai mẹ Lý: "Đi bưng bát yến sào vừa hầm xong lại đây cho Ngũ gia và mợ Năm dùng, nhớ múc đặc sệt, đừng như lúc nãy loãng toẹt như uống nước đường!" Mẹ Lý vâng dạ lui ra.
Nhiếp Vân Phiên cười nói: "Con chim trân châu treo ngoài hành lang bị mèo ăn mất rồi."
Bà lớn không tin, sai nha hoàn đi xem. Nha hoàn vội vàng quay lại thưa: "Chim trân châu quả thật không thấy đâu, con mèo mướp cũng không có trong viện ạ."
Bà lớn bắt đầu mắng mèo, mắng người, mắng cái thế đạo chẳng hiểu nổi này. Trút giận xong, bà vẫn nói chuyện với Ngũ gia, nhưng ánh mắt nhìn Anh Trân thì so với ngày thường đã hòa nhã hơn nhiều.
-
Diêu Khiêm gọi Diêu Tô Niệm vào thư phòng quở trách.
Diêu Tô Niệm mặt mũi xám xịt bước ra, trông thấy bà Triệu cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ qua loa gật đầu chào.
Bà Triệu đứng ngoài chốc lát, rồi mới nhẹ tay gõ cửa. Diêu Khiêm hỏi là ai, nghe biết là bà Triệu mới cho vào phòng.
Bà Triệu cười nói: "Sao thế? Lại giận Tô Niệm à?" Vừa nói vừa tìm chiếc ghế bên cửa sổ ngồi xuống.
Diêu Khiêm đặt cuốn sách trong tay xuống, tựa lưng vào ghế, rút thuốc ra châm lửa, thong thả hút.
Bà Triệu khuyên anh: "Tô Niệm còn trẻ, ngài cũng đừng quá hà khắc với nó. Qua ba năm năm nữa, lại là một con người khác. Hồi ngài còn trẻ, chẳng phải cũng đi lên như thế sao!"
Diêu Khiêm khịt mũi cười một tiếng coi như đáp lại, rồi hỏi: "Cô tìm tôi có việc gì?"
Bà Triệu biết tính anh, bèn nói thẳng: "Hôn sự của Tô Niệm và Trúc Quân, ngài Diêu đã có tính toán gì chưa? Tôi thấy không thể cứ kéo dài như thế này."
"Sao?" Diêu Khiêm nói: "Tôi định sang xuân năm sau mới bàn chuyện ♓*ô*𝓃 sự của hai đứa nó."
Vành mắt bà Triệu đỏ lên, giọng nói đầy tủi thân: "Bà Diêu lại không nghĩ như vậy. Chị ta coi thường tôi, cũng coi thường Trúc Quân, nhờ bà Lý khắp nơi tìm kiếm danh môn thục nữ. Dạo trước, chị ta gặp tiểu thư Yến Ni nhà họ Trần thì rất vừa mắt. Tô Niệm đã mời cô Trần ăn cơm, nhảy đầm, dạo phố, xem phim mấy lần rồi...... còn có một chuyện phải nói với ngài, tiểu thư nhà họ Nhiếp là Mỹ Quyên kia cũng suốt ngày vây quanh Tô Niệm. Có một đêm tôi trông thấy hai người họ ở ngoài ngõ bên tường...... chao ôi, ✝️.♓.â.ռ ⓜậ.✞ ghê gớm!"
"Nhiếp Mỹ Quyên?" Diêu Khiêm nhíu mày. Làn khói xanh che phủ gương mặt anh, thần sắc khó phân biệt vui buồn.
Bà Triệu tưởng anh quên rồi, bèn nói thêm: "Nhiếp Mỹ Quyên đó, con gái của Anh Trân, khá có tâm cơ, lại dám vứt bỏ mặt mũi. Điểm này thì giống Anh Trân đến lạ!"
| ← Ch. 65 | Ch. 67 → |
