Truyện:Giang Sơn Bất Hối - Chương 05

Giang Sơn Bất Hối
Trọn bộ 51 chương
Chương 05
0.00
(0 votes)


Chương (1-51)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Trước khi Nhan Phá Nguyệt xuất hiện, Dung Trạm đang đứng ở cổng ngõ không người, nhìn tiệm mỳ Mục Ký còn chưa mở cửa, lòng thầm thấy an ủi.

Trong ánh nắng buổi sớm, chàng nhìn thấy những chiếc ghế đã cũ được lau sáng bóng, xếp gọn gàng một chỗ. Nơi nào cũng hiện lên vẻ cần cù lao động vất vả của một nữ tử bình dân.

Bất giác Dung Trạm liếc nhìn thanh bảo kiếm ở lưng ngựa. Nghĩ bụng nếu giúp nàng thoát khỏi kim hoàn ở chân thì có lẽ nàng sẽ vui lắm. Nghĩ tới gương mặt nhỏ đen nhẻm ánh lên nụ cười sáng bừng, chàng lại muốn gặp nàng. Qua một tháng, nữ tử gặp nhiều trắc trở ấy đã bước ra khỏi ám ảnh chưa?

Chàng đang định dắt ngựa đi vào trong ngõ thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ trong ngõ vọng ra.

Nhĩ lực của chàng rất tốt, nhanh chóng nhận ra một người trong đó có bước chân cuồng loạn, người còn lại thì ẩn tàng nội lực. Hai người một trước một sau đang lao về phía này.

Chàng không phải là người hay nhúng tay vào chuyện của người khác, nhưng Phá Nguyệt sống trong ngõ này, đương nhiên chàng vẫn phải thận trọng. Thế là chàng lạnh nhạt đứng ở cổng ngõ quan sát, chờ hai người họ xuất hiện.

Sau đó, chàng nhìn thấy Phá Nguyệt.

Đó chính là Phá Nguyệt mà lần trước chàng đã nhận ra sự khác biệt.

Nàng đang chạy, đang dốc toàn lực để chạy, thân hình gầy gò như một con thỏ nhanh nhẹn mà mệt mỏi!

Dung Trạm chưa từng gặp một nữ tử nào lại có thể chạy một cách điên cuồng như thế! Tóc tai nàng xõa xượi, nghiến răng nghiến lợi, trên gương mặt nhỏ không biết bôi cái gì mà chỗ đen chỗ trắng, vừa bẩn vừa xấu; hai chân nàng rõ ràng đã chạy loạng choạng, như thể chỉ trong khoảnh khắc nữa là chân trái nàng sẽ đá vào chân phải.

Nhưng nàng vẫn đang chạy, mắt nàng rực sáng như hai ngọn lửa, miệng còn đang lẩm bẩm gì đó.

Hệt như người điên.

Nhưng Dung Trạm cảm thấy rất thân thiết.

Chàng chỉ gặp người chạy điên cuồng như thế này ở một nơi – trên chiến trường, các binh sĩ đã đánh trận tới phát điên thì cũng chạy điên cuồng, thê thảm như thế.

Nhưng khí huyết bi tráng này sao lại xuất hiện ở một cô nương yếu ớt, bình thường nhỉ?

Chàng đưa ánh mắt ra sau lưng nàng, thấy một nam tử một tay che bụng, đuổi theo nàng như hung thần ác sát. Nam tử đó rõ ràng có võ công, chỉ có điều vùng bụng nhuộm máu đỏ tươi, hiển nhiên là bị thương nặng. Hai người cách nhau vài bước chân, chỉ trong mấy giây chàng chăm chú nhìn họ, bàn tay của nam tử đó đã suýt chút nữa túm được cánh tay của Phá Nguyệt.

Tuy rằng Dung Trạm không hiểu nguyên do, nhưng thấy một đại hán khỏe mạnh truy kích nữ tử yếu ớt là nỗi căm phẫn trong lòng đã dấy lên. Ánh mắt chàng lạnh dần, hai tay nắm chặt, chỉ chờ bộc phát.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Phá Nguyệt liếc thấy chàng, đôi mắt nàng sáng bừng lên, cả người nàng dường như kích động tới run rẩy.

– Dung Trạm! – Nàng gọi to, như thể tiếng bộc phát từ cơ thể yếu ớt, khiến Dung Trạm thót tim. Sao chàng lại không nhận ra đó là tiếng gọi khẩn thiết, hàm chứa biết bao hy vọng, dựa dẫm và cả uất ức.

Thế là chàng bất chấp tị hiềm nam nữ, đưa tay ôm lấy nàng, tay còn lại đối chưởng với Trần Tùy Nhạn.

Trần Tùy Nhạn thê thảm lùi về sau mấy bước, Dung Trạm phát hiện ra nội lực của đối phương kém mình thì yên tâm hơn. Chàng cúi đầu, nhìn thiếu nữ trong lòng, thoáng kinh ngạc.

Dưới mái tóc đen nhánh rối bời, gương mặt nhỏ thanh tú vô cùng quỷ dị.

Như một nghiên mực bị đánh đổ lên tờ giấy trắng, tuy rằng có hai màu đen trắng nhưng lại viết nên một sự hỗn loạn vô cùng.

Mặt nàng đen, trông như hai dòng suối sâu thẳm vô cùng sinh động; hai hàng nước mắt rơi xuống, nơi nào nước mắt chảy qua lại rửa sạch nhọ nồi trên má nàng, để lộ nước da trắng ngần như tuyết. Có lẽ vì chạy quá gấp nên nước mắt cũng bị gió thổi vương vãi, thế nên có chỗ lông mày thì đen, một điểm trên trán bên trái thì trắng; gò má thì đen, mà hai bên cánh mũi thì trắng. Đen trắng rõ ràng, vô cùng nhem nhuốc, khiến nàng trông như một con mèo trắng bị rơi vào vũng bùn bẩn thỉu.

Dung Trạm thấy thế, trong lòng đã hiểu ra vài phần. Nha đầu gầy gò đen đúa trong lòng là một giai nhân liễu yếu đào tơ vô cùng xinh đẹp!

Nghĩ tới đây, chàng kinh ngạc, phát hiện ra mình vẫn đang ôm nàng. Cho dù đẹp hay xấu, nàng cũng là nữ nhân, sao chàng có thể đường đột như thế? Chàng thầm mắng mình ngu ngốc, vội vàng rụt tay về như chạm phải lửa, lùi sau một bước, buông thắt lưng nàng ra.

Nhưng Phá Nguyệt như một con thú nhỏ quấn mẹ, cứ ôm chặt lấy chàng. Bất giác gương mặt anh tuấn của chàng đỏ bừng, cúi đầu nói khẽ:

– Phá Nguyệt, mau buông ra!

Tim Nhan Phá Nguyệt vẫn đập như trống trận, đâu có nghe thấy Dung Trạm nói gì, lại càng ôm chặt hơn.

Tuy rằng nàng thoát chết trong gang tấc thì vẫn còn tỉnh táo. Quay đầu lại, thấy Trần Tùy Nhạn đang đi sâu vào trong ngõ, lập tức ngoan ngoãn buông Dung Trạm ra, quát to:

– Đừng để cầm thú đó chạy mất.

Dung Trạm sớm đã để ý tới hành động của Trần Tùy Nhạn, lúc này không vội vàng, chỉ nhảy vọt một cái đã dừng lại sau lưng hắn. Trần Tùy Nhạn võ nghệ vốn không bằng Dung Trạm, lại bị trọng thương, làm sao có thể đối địch lúc này?

Hắn nghe thấy chưởng phong của Dung Trạm rít lên, chưởng pháp vững vàng, không có hư chiêu, nặng nề, nghiêm chỉnh. Sau mấy hiệp, Trần Tùy Nhạn đã sức cùng lực kiệt, bị chưởng của chàng đánh trúng huyệt Chương Môn, không thể cựa quậy.

Dung Trạm nhẹ nhàng xách hắn lên, ném tới trước mặt Phá Nguyệt.

Tâm trạng Phá Nguyệt thật khó có thể hình dung.

Trong một tháng qua, tuy rằng nàng đã từng có suy nghĩ độc ác đại loại như "có ngày nào đó sẽ chém Trần Tùy Nhạn ra thành trăm mảnh" hay "rồi có một ngày Nhan Phác Tông sẽ bị thiến thành thái giám", nhưng trong nội tâm, nàng vẫn hiểu rõ chênh lệch địch ta quá lớn, nàng không thể nào bắt được hai người này. Cả đời này nàng thoát được sự truy kích của họ là đã may mắn lắm rồi.

Chỉ có điều một khoảng thời gian dài trôi qua, không nói tới Trần Tùy Nhạn, hộ vệ của Nhan Phác Tông cũng không thấy xuất hiện, tựa như từ bỏ việc tìm kiếm nàng. Phá Nguyệt thầm thấy kỳ quái, hiểu rằng chắc chắn phải có nguyên do, bởi vậy cũng không dám lơ là cảnh giác.

Nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng, có một ngày tên khốn khiếp biến thái Trần Tùy Nhạn lại nằm ngay trước mặt mình, mặc cho nàng chém giết.

Quá là sung sướng, quá là hả hê.

– Cảm ơn huynh, Dung Trạm! – Nàng nắm lấy tay Dung Trạm siết mạnh, cả người Dung Trạm cứng đơ, nàng không phát hiện ra, đi thẳng tới chỗ Trần Tùy Nhạn, ngồi xổm xuống.

– Thái giám, cầm thú, biến thái? – Nàng thong thả, run rẩy và nhẹ nhàng chửi.

Hai mắt Trần Tùy Nhạn trợn tròn, nhưng vì có Dung Trạm ở cạnh nên không dám lên tiếng.

Nhan Phá Nguyệt nhớ tới hành vi của hắn đối với mình, càng nghĩ càng tức, nếu không phải hôm nay gặp được Dung Trạm, theo như hắn nói, thì hắn đã sắp xếp "một số bằng hữu võ lâm" cho mình rồi sao?

Nàng không giết người, cũng không ý thức được rằng lúc này mình muốn giết Trần Tùy Nhạn. Nàng chỉ muốn tìm một thanh đao tới chém lên người hắn mấy nhát để giải nỗi hận trong tim!

Nghĩ thế, bàn tay nàng lại hơi run rẩy, đứng lên đưa mắt nhìn xung quanh, quay người tới bên con ngựa của Dung Trạm rút kiếm.

Nhưng vỏ kiếm rất chặt, nàng rút mạnh mà nó vẫn không nhúc nhích! Kẻ thù ở ngay trước mặt, nàng giận dữ tới mức hỏa cấp công tâm, đột nhiên cảm thấy một luồng khí lưu vừa nóng vừa lạnh tấn công khắp toàn thân. Nàng dựa vào ngựa, ấn vào kiếm, cả người cứng đơ như tấm sắt.

– Phá Nguyệt, cô định làm gì? – Dung Trạm vốn luôn nhìn Trần Tùy Nhạn đánh giá, trong lòng thầm tính toán. Quay đầu thấy Phá Nguyệt đỏ bừng mặt, tay nắm đốc kiếm, thu hết sức lực mà lại không thể khiến nó nhúc nhích.

Chàng cảm thấy hơi buồn cười, nhưng nhớ ra Trần Tùy Nhạn đã mất máu quá nhiều, thần sắc nghiêm lại, ấn thanh bảo kiếm xuống:

– Phá Nguyệt, cô định giết hắn ư?

– Hắn tội đáng muôn chết! – Nham Phá Nguyệt hét lên, nước mắt lại lăn dài. Dung Trạm chầm chậm lắc đầu:

– Phá Nguyệt, tính mạng hắn đang nguy hiểm, để ta cầm máu cho hắn đã. – Nói xong chàng móc Kim Sang dược trong ngực ra, đi tới trước mặt Trần Tùy Nhạn.

Thấy chàng nhanh nhẹn xử lý vết thương cho Trần Tùy Nhạn, đừng nói là Phá Nguyệt, ngay cả Trần Tùy Nhạn cũng kinh ngạc.

Khi băng bó xong, Trần Tùy Nhạn đột ngột hỏi:

– Ngươi cũng là quân nhân?

Dung Trạm gật đầu:

– Đúng thế.

Mặt Trần Tùy Nhạn không đổi sắc:

– Ta là Phiêu kỵ tướng quân của Nam Lộ quân, trong ngực ta có lệnh bài.

Dung trạm hơi nghi ngờ, rồi thò tay vào lấy ra, nhìn một cái, đưa hai tay trả lại hắn:

– Mời tướng quân thu về.

Trần Tùy Nhạn nghe Dung Trạm nói thế thì biết quân chức của Dung Trạm thấp hơn mình. Trong quân đội Đại Tư rất coi trọng quân kỷ, hắn thấy chắc chắn hơn, lạnh lùng nói:

– Nữ tử này đã là thê tử của ta, ta tróc nã thê tử bỏ trốn, không hiểu vì sao ngươi lại nhúng tay vào?

Dung Trạm còn chưa kịp đáp lời thì Phá Nguyệt sau lưng đã gầm lên quát:

– Mẹ kiếp!

Một lời nói thô lỗ khiến Dung Trạm thoáng cau mày.

– Chẳng nh ẽ chúng ta chưa từng bái đường? – Trần Tùy Nhạn gầm lên.

– Chưa từng!

– Ngay cả trượng phu mà nàng cũng không nhận sao?

– Phì... – Phá Nguyệt thong thả hỏi, – Ngươi... có không?

Mặt Trần Tùy Nhạn lập tức sưng lên như gan lợn.

Dung Trạm thấy hai người không ai chịu nhường ai. Trời đã sáng, người trong ngõ cũng nhiều lên. Dung Trạm bèn nói:

– Đưa hắn về phòng hỏi chuyện đã.

Nhan Phá Nguyệt tuy rằng nhận được đại ân của Dung Trạm, nhưng thực ra nàng hiểu rất ít về chàng. Thấy chàng gọi Trần Tùy Nhạn là tướng quân, chỉ sợ vì chàng quá tôn trọng quân pháp, không dám mạo phạm Trần Tùy Nhạn, bèn nhân lúc trên đường về nhà, kể cho chàng nghe một lượt chuyện Trần Tùy Nhạn bán nàng cho Ngũ Hổ, hôm nay lại còn dự định "sắp xếp thêm cho nàng vài bằng hữu võ lâm" nữa.

Còn về vì sao nàng rơi vào tay Trần Tùy Nhạn?

– Hắn thấy tôi yếu ớt, dễ bắt nạt nên bắt cóc tôi. – Nàng không nói rõ thân phận thực sự của mình. – Hơn nữa huynh có thể sờ thử xem, hắn là thái giám, sao tôi có thể là vợ của hắn được?

Dung Trạm vốn đang ngồi trước chiếc bàn nhỏ, nghe kể một loạt tội ác của Trần Tùy Nhạn thì cau mày; khi nàng nói tới tiếng "sờ thử" thì bị sặc trà, ho liền mấy tiếng.

Nhan Phá Nguyệt nhìn thần sắc của Dung Trạm, tưởng rằng chàng đã tin mình, ai ngờ nàng vừa nói xong, chàng đã khom lưng hành lễ với nàng.

– Phá Nguyệt cô nương, tuy rằng ta với cô là bằng hữu, nhưng cho dù thế nào ta cũng không thể vì lời nói của mình cô mà giết một vị tướng quân.

Nhan Phá Nguyệt cảm thấy vô cùng bất ngờ, nhưng cũng không thể phản bác. Nghĩ lại, nếu đổi lại là Dung Trạm, có lẽ nàng cũng sẽ không dễ dàng giết người như thế?

– Thế huynh định xử lý hắn thế nào? Nếu huynh tha cho hắn thì người gặp xui xẻo sẽ là tôi. – Nàng hơi thỏa hiệp, vì không cần phải giết người mà dường như trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Dung Trạm nhìn sâu vào mắt nàng, trầm ngâm giây lát, lên tiếng:

– Ta quyết định đưa hắn về doanh trại, sau khi điều tra rõ ràng sẽ giao cho tướng quân xử lý.

Nhan Phá Nguyệt thở dài:

– Được rồi. – Rồi lại nghĩ lại. – Tôi đi cùng huynh.

Dung Trạm ngẩn người:

– Như thế... chỉ sợ không ổn.

Nhan Phá Nguyệt kiên định nói:

– Hắn không chết thì tôi ăn ngủ không yên. Huynh yên tâm, chỉ cần nghe tin hắn bị xử tội chết là tôi sẽ đi ngay. Tôi có thể tự nuôi sống bản thân, không mang lại phiền phức gì cho huynh đâu. Huynh để tôi lại nơi này, đồng đảng, những bằng hữu võ lâm kia của hắn sẽ tới tìm thì tôi cũng chẳng còn đường sống nữa.

Dung Trạm nghe nàng nói thật đáng thương, cũng cảm thấy để một mình nàng ở lại đây đúng là không ổn. Suy nghĩ giây lát, cuối cùng gật đầu:

– Được rồi. – Nghĩ ngợi rồi lại tiếp, – Trong doanh trại cũng thiếu một đầu bếp tay nghề giỏi, chỉ có điều vô cùng vất vả, cô có thể thử một lần.

Nhan Phá Nguyệt nghe thế thì như có hoa nở trong lòng. Thực ra nàng đâu có sợ đồng đảng của Trần Tùy Nhạn, nàng chỉ phát hiện ra lúc trước mình quá sơ ý, Trần Tùy Nhạn còn tìm được tới đây thì Nhan Phác Tông đương nhiên cũng có thể. Nàng mà ở lại đây thì chỉ có một con đường chết. Tuy rằng không biết vì sao tới giờ ám vệ của Nhan phủ vẫn chưa xuất hiện, nhưng nàng tuyệt đối không dám chủ quan lần nữa.

– Đa tạ! Đa tạ! – Nhan Phá Nguyệt đứng lên hành lễ với Dung Trạm, Dung Trạm mỉm cười, liếc thấy gương mặt như mặt mèo của nàng thì vội vàng quay mặt đi.

– Phá Nguyệt, mặt cô bẩn quá, cô đi trang điểm lại đi. – Chàng nói. Nhan Phá Nguyệt đã cố ý che giấu dung nhan thật, quân tử không ép người, ý của chàng là bảo nàng đi cải trang lại.

Nhưng chàng nói quá kín đáo, Nhan Phá Nguyệt không nhận ra, còn bảo mặt mình đúng là bị dính bùn đất, nàng cũng không để mấy để ý, lại nhìn Trần Tùy Nhạn đang nằm thẳng cẳng đưới đất, huyệt đạo bị phong tỏa toàn thân, không nhịn được, nói:

– Dung Trạm, tôi đá hắn vài cái được chứ?

Thực ra Dung Trạm tin lời nàng nói bảy tới tám phần, lúc này thấy nàng nhìn mình bằng vẻ đáng thương thì bất giác gật đầu.

– ... Được rồi. Nhưng không được đá vào chỗ vết thương. – Chàng đặt bát trà xuống bàn, đứng lên đi ra ngoài cửa.

Bên ngoài, ánh nắng đã sáng tỏ, tiếng chim líu lo ca hát.

Dung Trạm chắp tay đứng dưới mái nhà, nghe thấy tiếng trầm đục rất khẽ ở trong phòng, thầm thấy buồn cười.

Mặc cho Nhan Phá Nguyệt "bắt nạt" một nam nhân, thứ nhất là vì nam nhân đó thực sự đáng ghét, nên bị trừng phạt; thứ hai chàng biết, với sức lực của Nhan Phá Nguyệt, chỉ e đánh được nam nhân đó mấy cái là chân tay mình cũng đau theo.

Một lát sau, trong phòng không còn tiếng động. Dung Trạm biết có lẽ xong rồi, bèn quay người đi vào.

Quả nhiên, chỉ thấy nam nhân đó nằm trên đất, tuy rằng ánh mắt phẫn nộ, nhưng khí sắc không chút thay đổi. Ngược lại, Nhan Phá Nguyệt thì thở hổn hển ngồi trên giường, gương mặt hiện lên nụ cười đắc ý, nhưng ánh mắt thấp thoáng vẻ bất an.

Dung Trạm đoán, tuy rằng nàng nói thì độc, nhưng có lẽ chưa từng ra tay mạnh với ai, thế nên đánh người xong, chính nàng lại cảm thấy bối rối. Chàng cũng không nói gì, ngồi xổm xuống điểm vào huyệt ngủ của Trần Tùy Nhạn, sau đó bình thản nói:

– Cô thu dọn đi, hôm nay chúng ta sẽ xuất phát luôn.

Nhan Phá Nguyệt gật đầu, tiện tay cầm chiếc gương đồng trên bàn lên.

Thấy nàng soi gương, Dung Trạm cảm thấy mình nên tránh đi, bởi vậy quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Gương đồng rất mờ, ban đầu Nhan Phá Nguyệt không để ý mấy, cầm lên định sửa lại mái tóc rối tung của mình. Bỗng liếc thấy mấy vệt loanh lổ trên mặt, sững người lại rồi mới kịp phản ứng.

– Á... – Nàng hét nhỏ một tiếng. Nghĩ bụng làm thế nào bây giờ? Nàng không sợ để Dung Trạm nhìn thấy tướng mạo thật của mình, chỉ sợ chàng cảm thấy nàng không chân thành.

Nhưng Dung Trạm nghe thấy tiếng hét nho nhỏ của nàng thì đỏ mặt tía tai, nghĩ bụng mình vô tình nhìn thấy tướng mạo mà nàng muốn che giấu thực sự là không ổn.

– Tôi không có ý giấu giếm!

– Ta đi cho ngựa ăn.

Hai người đồng thời lên tiếng, Nhan Phá Nguyệt còn chưa phản ứng lại, Dung Trạm đã bước nhanh ra ngoài, đóng cửa lại.

Nhan Phá Nguyệt cầm cây lược trong tay, trầm tư giây lát, rồi đổ ít nước sạch vào chậu, rửa mặt sạch sẽ.

Nàng mở cửa ra, thấy Dung Trạm đứng quay lưng về phái mình, bộ y bào rộng rãi như mây khói lướt qua, ngón tay thuôn dài đang vuốt nhẹ lên bờm ngựa. Gương mặt nhìn nghiêng của Dung Trạm trông dịu dàng và ôn tồn, hình như với một con ngựa cũng có thể dành cho nó tình cảm vô cùng sâu sắc.

Thực ra... chàng đối với mình, cũng như đối với con ngựa kia phải không?

Ý niệm kỳ quái này nảy ra trong đầu Phá Nguyệt, khiến lòng nàng chùng xuống.

– Dung Trạm. – Nàng gọi nhỏ, giọng ngập ngừng.

Dung Trạm từ từ quay người lại, nụ cười trên gương mặt đóng băng ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng.

Chàng tưởng nàng sẽ tiếp tục che giấu, mình sẽ lại nhìn thấy một cô nương đen đúa, gầy gò như thường ngày. Nhưng không ngờ vừa quay đầu lại, nàng đã xuất hiện với vẻ xinh đẹp tuyệt trần.

Dung Trạm thoáng cau mày.

Chàng không ngờ rằng mình lại nhìn thấy một Phá Nguyệt như thế.

Chàng đã từng gặp những tiểu thư con nhà quyền quý, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, ngang ngạnh, nhợt nhạt, yếu ớt, xinh đẹp, trống rỗng. Họ như những con rối không có hồn phách, chỉ biết giao tiếp như cỗ máy, ngoại hình xinh đẹp, nhưng nội tâm thì nát bấy như tương.

Nhưng Phá Nguyệt lại mang một dung mạo hoàn toàn khác, hơn nữa còn đạt tới độ khiến người ta chấn động.

Gương mặt nhỏ nhắn, chỉ to bằng một bàn tay; làn da trắng trẻo như thể không có huyết sắc, che giấu khí chất thanh tú; ngũ quan hoàn chỉnh đến tuyệt luân, nhưng vì quá tinh tế nên trông không như thật. Đặc biệt là đôi mắt to đen lay láy như được khảm trên gương mặt, khiến gương mặt càng thêm sinh động, đáng yêu.

Chàng ngỡ ngàng nhớ ra bàn tay Phá Nguyệt chàng nhìn thấy trong ngõ, cũng trắng trẻo không một tì vết. Chàng không hề nghi ngờ gì, dưới lớp vải thô ráp kia, toàn thân nàng cũng trắng mịn, tinh tế như một bức tượng.

Nghĩ tới đây, mặt Dung Trạm nóng bừng. Chàng vội vàng xua đi suy nghĩ này, thầm trách mình sao có thể nghĩ tới những điều ấy.

Chàng định thần lại, ánh mắt trở nên ôn hòa và thương tiếc.

Nhà bình dân không thể có một người con gái như thế này, hóa ra nàng là đào nô của nhà quyền quý ở Đế Kinh, chả trách bị người ta truy cùng đuổi tận.

– Cô chờ chút. – Chàng rút thanh bảo kiếm ở bụng ngựa ra.

Phá Nguyệt cả mừng, vén váy để lộ kim hoàn dưới chân.

Dung Trạm vận khí Đan điền, phát lực.

"Keng...", một tiếng vang khe khẽ, thanh bảo kiếm trong tay Dung Trạm bị gãy làm đôi, chàng ngẩn ngơ, xuất thần.

Phá Nguyệt hơi thất vọng, nhưng lập tức an ủi chàng:

– Không sao, dù sao cũng không nặng lắm, không cản trở gì đâu.

Dung Trạm xúc động nhìn nàng, ngữ khí kiên định:

– Trong quân doanh còn nhiều loại binh khí sắc bén lắm, chắc chắn ta sẽ giúp cô chặt đứt kim hoàn.

Phá Nguyệt gật đầu.

– Tới nơi đóng quân của Đông Lộ quân, chúng ta sẽ bảo vệ cô, cô cứ an tâm mở tiệm mì. – Chàng dịu giọng nói.

– Chúng ta?

– Ta và đồng liêu của ta. Tay nải của cô đâu?

Vì màn truy kích của Trần Tùy Nhạn lúc sáng mà căn nhà lúc này trông vô cùng thảm hại. Phá Nguyệt ngẩng đầu cười ngọt ngào:

– Huynh chờ chút, tôi thu dọn qua đã.

Dung Trạm nhìn người con gái nhỏ bé, xinh đẹp như búp bê đang uyển chuyển đi tới trước tủ bát. Một đôi tay nhẹ nhàng nắm lấy tay cầm của cánh tủ, kéo ra ngoài, cửa tủ bất động, bị kẹt chặt quá. Thấy nàng nghiến răng, mắm môi, thu hết sức lực, kéo mạnh, cánh cửa đột ngột bật mở.

Dung Trạm vốn đang định hỏi nàng có cần giúp đỡ gì không, nhưng thân hình nhỏ bé của nàng đã như một chú bò tràn đầy khí thế, chàng thấy hơi buồn cười, bèn im lặng không lên tiếng.

Nàng buộc hết xoong nồi bát đũa lại với nhau, chất lại như một ngọn núi nhỏ rồi loạng choạng dịch đến trước tủ, nhét hết vào trong; rồi lại gập gọn gọn chăn màn, ném vào trong rương. Rương quá nhỏ mà đồ thì quá nhiều nên không đóng vào được, nàng bèn ngồi phịch lên nắp rương, ra sức ấn xuống.

Dung Trạm thực sự không thể đứng yên nhìn được nữa, bèn quay mặt đi. Lát sau lại quay lại, cuối cùng lên tiếng:

– Có cần ta giúp không?

Nàng đang bận tối tăm mặt mũi, không quay đầu lại, xua tay:

– Không cần. Huynh đâu biết là phải để đâu.

Lại thấy nàng trịnh trọng lấy một con dao thái ở chỗ bếp lò ra, dùng mảnh vải quấn lại mấy vòng, cuối cùng dùng một sợi dây thừng buộc lại, do dự giây lát, ngẩng đầu lên nói với chàng:

– Cái này là của lão Từ, cũng là ông chủ cũ đã nhượng tiệm mì lại cho tôi. Đây là bảo đao gia truyền của ông ấy, tôi đã hứa là sẽ không để đao rời khỏi mình.

Dung Trạm gật đầu, không hiểu lắm nàng nói với mình chuyện này để làm gì.

Rồi lại thấy nàng lúi húi dùng sợi dây thừng buộc con dao vào thắt lưng, sau đó đỏ mặt hỏi:

– Như thế này có phải trông buồn cười lắm không? Nhưng mà con dao này lớn quá, tôi không biết phải làm thế nào?

Dung Trạm cố nhịn, nhưng rồi không nhịn được, cong môi cười. Phá Nguyệt thấy chàng cười thì thần sắc lộ vẻ "Ta đã sớm biết thế mà". Chàng biết mình cười thế là đúng, bèn xua tay với nàng:

– Để ta cất cho cô. Rồi ta sẽ bảo người làm cho cô một cái vỏ dao.

Bận rộn suốt nửa canh giờ, hành động cuối cùng của Nhan Phá Nguyệt là đá một thanh củi đang nằm lăn lóc bên ngoài vào lò.

– Được rồi. – Nàng phẩy tay, – Tôi nhờ hàng xóm trông nhà giúp rồi chúng ta đi luôn.

Dung Trạm kinh ngạc nhìn mười thanh củi to có nhỏ có nằm chỉnh tề trong lò, bao gồm cả thanh ban nãy nàng đá vào. Nàng không có võ nghệ, nhưng cước pháp lại rất khéo léo.

Chàng trầm mặc giây lát, hoang mang.

Quen tay hay việc, chàng nghĩ, bình thường có một mình Phá Nguyệt ở đây, có lẽ cũng thường làm như thế.

Phá Nguyệt không để ý thấy Dung Trạm đang đứng nhìn đống củi đến xuất thần, nàng lấy một mũ trùm sa đen treo bên cạnh, đội lên đầu. Vì bị nhọ nồi bám lên mặt nên trông không sạch sẽ lắm. Thế nên có lúc một mình nàng ra phố thì sẽ đội chiếc mũ này. Trong thành thường có các nhân sĩ giang hồ qua lại, nàng ăn mặc như thế cũng chẳng có gì dị thường, ngược lại còn khiến bọn trộm đạo không dám lại gần.

– Hôm nào ta sẽ tìm cho cô một tấm mặt nạ da người. – Dung Trạm nói.

– Có thứ đó thật hả?

Dung Trạm mỉm cười:

– Đại Tư võ phong phát triển, những người khéo tay nhiều lắm.

Nhan Phá Nguyệt đằng sau tấm mạng vui mừng lên tiếng cảm ơn, rồi quay người nhìn Trần Tùy Nhạn dưới đất. Dung Trạm dùng một tay nhấc Trần Tùy Nhạn đang hôn mê ném lên lưng ngựa, dùng tấm vải đen mà Phá Nguyệt đã chuẩn bị từ trước phủ lên. Sau đó chàng lại đón lấy tay nải nặng nề trong tay nàng, một tay dắt ngựa, ôn tồn nói:

– Đi thôi, tới cổng thành chúng ta mua cổ xe ngựa, ném hắn lên đó.

Nhan Phá Nguyệt thấy nhẹ cả người, nghĩ lại sau này mình được trốn trong Đông Lộ quân, lại có một người tốt như Dung Trạm chăm sóc, bất giác trong lòng vô cùng sung sướng.

Nàng rảo nhanh bước chân ở đằng trước, Dung Trạm thong thả theo sau. Nhìn cái bóng nhỏ nhắn mà thẳng tắp của nàng, chàng nghĩ bụng vị bằng hữu mà mình cứu được tuy rằng xinh đẹp, yếu ớt như cỏ, và rất có khả năng đã từng có một quá khứ không thể cho ai biết, nhưng nàng lúc này với thứ đồ độc hưởng mà chàng chưa từng nghe thấy hoàn toàn khác nhau.

Họ không có được sinh khí mới mẻ như nàng, cũng không có sự ngoan cường như nàng, càng không có sự thô lỗ như nàng... không, khóe miệng chàng nhếch lên, nên nói là sự tiêu diêu mới đúng.

Hai người đi về phía Đông năm, sáu ngày thì tới được thành nhỏ gần biên quan nhất.

Tối hôm đó, hai người dừng chân trong thành. Nhan Phá Nguyệt ở lại trong phòng giây lát, không lâu sau thì thấy Dung Trạm cầm một cái hộp nhỏ đi vào.

Mở ra, đúng là một tấm mặt nạ da mềm mỏng như thật. Phá Nguyệt đeo nó lên mặt, vừa vặn có thể bao phủ ngũ quan của nàng, dính rất chặt.

Nhìn một thiếu nữ da vàng lốm đốm tàn nhang trong gương, Phá Nguyệt cười nói:

– Vừa vặn.

Dung Trạm chỉ cười không nói. Một người thợ khéo tay thế nào cũng không thể đoán trước được gương mặt nàng, là chàng đã miêu tả cho người đó.

Có được tấm mặt nạ da người này rồi, Nhan Phá Nguyệt không cần phải đội mũ có mạng che nữa, dễ chịu, tự do hơn nhiều. Hai người ném Trần Tùy Nhạn bị trói chặt như cái bánh chưng lên giường rồi xuống lầu dùng bữa tối.

Suốt dọc đường, Trần Tùy Nhạn luôn trong tình trạng sợ hãi, chỉ sợ mình tới quân đội lại rơi vào tay Nhan Phác Tông. Nhan Phá Nguyệt cũng hơi bất an, nếu Trần Tùy Nhạn bị bắt liệu mình có bị bại lộ thân phận không?

Nhưng Dung Trạm là một người đã quyết việc gì thì sẽ không thay đổi, mặc dù Phá Nguyệt mấy lần thăm dò ý tứ nhưng chàng vẫn tỏ ra kiên trì. Cũng may là chàng chủ động nói với Phá Nguyệt, tuyệt đối không để bất cứ ai đề cập tới hành tung của nàng, Phá Nguyệt mới an tâm hơn đôi chút.

Gần tới biên quan nên người trong khách điếm rất phức tạp.

Có những bách tính bình thường, có những thương binh đã xuất ngũ mặt hằn dấu vết thời gian, cũng có các nhân sĩ võ lâm tràn đầy hứng khởi tới đầu quân. Sự xuất hiện của Dung Trạm thu hút ánh mắt của không ít người, nhưng chàng không nói câu nào, chỉ chăm chú ăn cơm, mắt cũng không liếc ngang liếc dọc. Ngược lại, Nhan Phá Nguyệt nhìn thấy đám đại hán võ lâm lưng đeo đao, thân hình vạm vỡ thì rất tò mò.

Thì ra võ phong ở Đại Tư cực thịnh, quân lương cũng vô cùng phong phú. Rất nhiều nhân sĩ võ lâm đều tới đầu quân, tranh giành sự nghiệp, mong một ngày nổi tiếng. Cho nên trong quân, không ít tướng lĩnh có duyên phận với các môn phái võ lâm.

Phá Nguyệt đang nghe hán tử bàn bên cạnh kể chuyện ở biên quan, một vị tướng quân trẻ tuổi nào đó thống lĩnh một nghìn tinh binh đánh bại hai vạn quân, hơn nữa lại còn thân mật với các nhân sĩ võ lâm tới đầu quân như huynh đệ. Chuyến đi này của họ là để đầu quân dưới trướng người đó. Đang hào hứng nghe thì giọng nói của hán tử đó đột ngột dừng lại.

Không chỉ hắn mà hầu như mọi người trong khách điếm đều ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Đó là hai nữ tử xinh đẹp trong bộ bạch y, khoảng hai mươi tuổi, thắt lưng đeo trường kiếm, dắt ngựa uyển chuyển dừng lại trước cửa, xinh đẹp mà phóng khoáng, hệt như tiên nữ hạ phàm.

Trong đó, người lớn tuổi hơn lạnh lùng, cao ngạo liếc một vòng, khoảnh khắc nhìn thấy Dung Trạm, mắt sáng lên. Hai cô trao đổi ánh mắt, giao ngựa cho tiểu nhị, rồi đi về phía chàng.

Hai người ngồi xuống bàn bên cạnh. Người lớn tuổi hơn cười tươi như hoa, nói với Dung Trạm:

– Công tử, vẫn khỏe chứ?

Người bên cạnh nhìn Phá Nguyệt, cau mày:

– Xú nữ này là ai? Vì sao lại đi cùng công tử?

Gương mặt anh tuấn trắng như bạch ngọc của Dung Trạm thoáng ửng đỏ, mày kiếm thoáng cau lại, lạnh nhạt nhìn hai người, không nói gì, ngồi uống rượu một mình.

Đương nhiên Phá Nguyệt không dám lên tiếng, học theo Dung Trạm, chăm chú ăn cơm.

Khách điếm yên lặng tới mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Hai nữ tử võ lâm xinh đẹp và một thư sinh tuấn mỹ cao ngạo, ít nhiều cũng khiến người ta tưởng tượng.

Nhưng mặc cho hai nữ tử đó liên tục bắt chuyện, Dung Trạm vẫn chẳng buồn đếm xỉa. Người ngoài ngồi nghe mà thầm thở dài luyến tiếc, nhưng Phá Nguyệt lại tò mò. Cho tới khi một nữ tử hừ lạnh, nói:

– Công tử mà còn tuyệt tình thế, không chịu theo chúng tôi về Phọc Dục Sơn, không sợ đắc tội Giáo chủ Thần giáo chúng tôi sao?

Lời vừa thốt ra, Dung Trạm còn chưa kịp trả lời, vô số người có mặt đã "á" một tiếng.

– Phọc Dục Sơn! – Hán tử lắm lời ban nãy kinh ngạc nói – Là Biểu Tử[1] giáo...

[1] Biểu Tử: kỹ nữ, gái điếm. (ND)

Hắn còn chưa nói xong, nữ tử lớn tuổi đã đưa đôi mắt như lôi điện sang nhìn hắn, tay áo đồng thời phất lên! Hàn phong phóng tới, hán tử hét lên thảm thiết, trên mặt đả bị găm năm cây ngân châm rất nhỏ!

Nói thì chậm, hành động khi đó thì nhanh, thân hình Dung Trạm đột nhiên bay lên, chỉ trong khoảnh khắc đã đứng trước mặt hai nữ tử. Phá Nguyệt ở gần chàng nhất, thấy Dung Trạm dùng áo quấn lấy hai ngón tay, nhanh nhẹn phất về phía hai nữ tử đó. Họ không kịp đề phòng, bị điểm huyệt, nhất thời không thể cựa quậy.

– Hay! – Vô số người có mặt đều đồng thanh khen ngợi.

Dung Trạm lại dừng lại trước mặt hán tử bị thương, năm ngón tay nhanh như gió, rút từng cây châm trên mặt hắn xuống, rồi lại rút Kim Sang dược và thuốc giải độc trong ngực ra cho hán tử uống. Sau đó vái dài trước hán tử:

– Việc này vì tại hạ mà nên, liên lụy tới huynh đài!

Hán tử đó cũng là người hào sảng, ôm mặt xua tay:

– Huynh đài khách sáo quá! Họ là Biểu Tử giáo tà môn, đụng phải họ coi như chúng ta xui xẻo.

Dung Trạm nghiêm mặt nói:

– Dù sao họ cũng là nữ tử, huynh đài gọi họ như thế thì không hay lắm.

Hán tử nghe chàng bảo vệ đám nữ nhân đó thì có vẻ không vui. Nhưng mình được chàng cứu giúp nên không nói gì nữa.

Dung Trạm chế địch, cứu người, cả hai việc đều chỉ làm trong chốc lát, khiến vô số người trong khách điếm tâm phục. Bèn có người hỏi chàng:

– Công tử, hai yêu nữ đó xử trí thế nào?

Dung Trạm còn chưa tiếp lời thì một người đã nói:

– Sư muội, bọn chúng còn định xử trí chúng ta. Ta muốn xem xem, ai dám đụng vào người của Phọc Dục Sơn?

Lời này vừa dứt thì chúng nhân đều quay sang nhìn nhau, như một quả bóng xì hơi, không ai dám lên tiếng. Phá Nguyệt không biết "Phọc Dục Sơn" có lai lịch như thế nào, lại nghe họ nói là "Thần giáo", "Biểu Tử giáo" thì cảm thấy vô cùng thú vị.

Một nữ tử khác thấy chúng nhân đều tỏ ra rụt rè thì cười nhỏ:

– Sư tỷ, hôm nay muội vui lắm. Thần tiên ca ca ban nãy vừa chạm vào hai tỷ muội chúng ta, thích thật!

Giọng nói của ả rất thấp, nhưng mọi nhân sĩ võ lâm có mặt ở đây đều nghe thấy rõ ràng, bất giác sửng sốt. Phá Nguyệt trợn tròn mắt, Dung Trạm đỏ bừng mặt mũi, sắc mặt trầm xuống:

– Đừng nói vớ vẩn nữa! Nếu không ta không tha đâu!

Nói xong không thèm đếm xỉa tới hai người, quay người đi lên lầu.

Phá Nguyệt hiếm khi thấy chàng nổi giận thì vội vàng đứng lên đi theo, tới chỗ cầu thang, đột nhiên có một cảm giác không bình thường.

Nàng quay phắt đầu lại, thấy ở chiếc bàn nhỏ trong góc trong cùng dưới chân cầu thang có hai nam tử áo đen ngồi đó. Hai người cúi đầu uống rượu. Một người trong đó phát hiện ra ánh mắt của Phá Nguyệt thì ngẩng đầu lên nhìn một cái, rồi lại rời đi nơi khác.

Nhưng Phá Nguyệt thì vẫn đứng yên ở chỗ cũ như bị sét đánh, sống lưng lạnh toát mồ hôi.

Nàng nhận ra một nam tử trong đó. Khi nàng định chạy khỏi Nhan phủ, chính ám vệ đó đã xách nàng ném trở lại phòng.

Dung Trạm phía trước phát hiện ra sự dị thường của nàng, bèn dừng chân lại nhìn. Nàng miễn cưỡng nở nụ cười với chàng, tỏ ý rằng mình không sao, rồi lê từng bước chân lên lầu.

Ánh mắt hai người kia vẫn như kim châm sau lưng, nàng cảm thấy cổ họng mình thít chặt lại, toàn thân run rẩy.

Cuối cùng họ cũng tới rồi.

Khoảnh khắc cánh cửa phòng khép lại sau lưng, nàng bi quan phát hiện, thì ra trong sâu thẳm nội tâm, nàng chưa hề thực sự nghĩ mình có thể thoát được khỏi bàn tay của Nhan Phác Tông.

Người của y suốt một tháng trời không thấy xuất hiện, là vì có nguyên nhân gì khác, hay y muốn chơi trò mèo vờn chuột?

Vậy... y đã tới chưa?

Nàng hốt hoảng nhìn cánh cửa ngoài kia xuất thần, Dung Trạm gọi nàng mấy tiếng liền mà nàng vẫn không nghe thấy.

– Phá Nguyệt, Phá Nguyệt! – Chất giọng trong trẻo của Dung Trạm như ánh nắng ấm áp, xua tan sương mù đang che mờ mắt nàng.

Nàng ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn Dung Trạm, thấy trong đôi mắt sáng trong của chàng ánh lên vẻ quan thiết:

– Có gì không ổn sao?

– À, không có. Vừa nãy hơi buồn ngủ. – Phá Nguyệt đáp, rồi chuyển chủ đề, – Hai nữ tử ban nãy là ai?

Dung Trạm ngồi xuống trước bàn, gương mặt thanh tú của chàng ánh lên vẻ bất lực và hậm hực.

Thì ra họ xuất thân từ võ lâm đệ nhất tà giáo – Thanh Tâm giáo. Nghe nói giáo phái này đặt tổng đàn trên Thanh Châu Phọc Dục Sơn, giáo chúng đông hàng ngàn người, đều là nữ tử, hơn nữa ai ai cũng có võ nghệ cao cường. Giáo chủ nghe đồn là một nữ tử, võ công cao thâm khó lường.

Tuy rằng tên giáo là "Thanh Tâm", tổng đàn là "Phọc Dục Sơn", nhưng hành vi trên giang hồ của họ lại hoàn toàn ngược lại. Từ Giáo chủ trở xuống, họ đều ca ngợi "nữ vi tôn, nam vi nô", háo nam sắc, ra tay cướp đoạt. Không chỉ Giáo chủ đã nuôi hàng trăm mỹ nam trong thiên hạ mà giáo chúng cũng thường ra ngoài truy đuổi, bắt bớ nam sắc. Bình dân bách tính phải chịu khổ sở, rất nhiều hiệp khách tuấn tú, từ thiếu niên đến thành niên chỉ trong một đêm đều biến mất khỏi giang hồ. Có lời đồn là bị họ bắt đi, cống nộp cho Giáo chủ tìm lạc thú. Nhưng vì thế lực của họ quá lớn, hơn nữa giáo chúng lại càng ngày càng nhiều, người bình thường không dám đắc tội với họ. Thậm chí ngay cả Hình Đường cũng chỉ có thể bắt được vài đồ tử, đồ tôn của họ, không thể nào diệt trừ tận gốc. Họ hành tẩu trên giang hồ càng ngày càng ngang ngược, không chút úy kỵ.

Nghe tới đây, Phá Nguyệt kinh ngạc, trong lòng lại thấy buồn cười: Chả trách hán tử đó gọi bọn họ là Biểu Tử giáo. Không ngờ ở Đại Tư cũng có người theo chủ nghĩa nữ quyền như thế.

– Quan phủ không quản sao? – Phá Nguyệt hỏi.

Dung Trạm cau mày lắc đầu:

– Bọn họ đã theo ta nửa tháng rồi. Trước khi tới đón cô, ta từng bắt họ một lần giao cho châu phủ. Hôm nay họ lại đi theo, có lẽ là quan phủ cũng không dám đắc tội, nên lén thả họ ra.

– Thế thì làm thế nào?

Dung Trạm đáp:

– Chỉ hai, ba ngày nữa là về tới doanh trại, bọn họ không dám hỗn xược đâu, sẽ phải dừng tay thôi.

Phá Nguyệt gật đầu, thế thì không phải lo nữa. Nhưng còn hai ám vệ của Nhan phủ thì làm thế nào? Bọn họ đã phát hiện ra mình chưa? Vì sao chưa ra tay?

Ban nãy nàng đang kinh hãi nên không để tâm được vào chuyện gì. Giờ Dung Trạm trò chuyện với nàng, dần bình tĩnh trở lại, mạch suy nghĩ cũng trở nên rõ ràng hơn.

Trước tiên, Nhan Phác Tông sẽ không đích thân tới đây. Giờ y đã là Vệ úy đại nhân dưới chân Thánh thượng, chưởng quản Cấm quân phòng vệ của Đế Kinh, nếu tự ý rời khỏi vị trí thì tội trạng rất lớn;

Thứ hai, với tính cách của Nhan Phác Tông, nếu biết được hành tung của mình thì làm gì có chuyện án binh bất động? Hai người đó có thể là đã phát hiện ra mình, nhưng chưa chắc đã kịp truyền tin cho Nhan Phác Tông.

Nghĩ tới đây, nàng ngước nhìn đôi mắt trong trẻo của Dung Trạm, làm thế nào để thuyết phục chàng xử lý hai ám vệ này đây? Nhưng như thế liệu có làm liên lụy tới chàng không? Đắc tội Nhan Phác Tông thì tiền đồ và tính mạng của chàng đều gặp nguy hiểm.

Không, nàng không thể liên lụy tới chàng.

– Hôm nay ta ở trong phòng cô gác đêm. – Dung Trạm đột nhiên nói.

Nhan Phá Nguyệt ngẩn người, vốn nàng còn định nhân đêm nay một mình bỏ đi, không ngờ chàng lại bảo sẽ ở cùng phòng với nàng.

Thần sắc của Dung Trạm có vẻ bối rối, vội nói:

– Hai nữ tử đó biết rằng ta sẽ không làm họ bị thương, đêm nào cũng tới làm phiền. Ta sợ họ làm cô bị thương.

Nhan Phá Nguyệt gật đầu:

– Thế huynh định làm thế nào?

Dung Trạm điềm nhiên:

– Họ vẫn còn nhỏ tuổi, không có ác ý, chỉ sợ Giáo chủ của họ xúi giục đi vào con đường tà ác. Tại hạ sẽ trói họ lại, rồi phớt lờ họ đi.

Phá Nguyệt không ngờ rằng Dung Trạm lại khoan dung như vậy, nhưng liên tưởng tới việc chàng và mình bèo nước gặp nhau mà lại giúp mình tới mức này, nàng thấy cũng dễ hiểu. Nhưng nàng vẫn không nhịn được cười:

– Có phải huynh luôn từ bi với mọi nữ nhân không?

Dung Trạm nhận ra ý đùa giỡn trong câu nói của nàng, mỉm cười lắc đầu:

– Loại nữ tử này thì trước nay Dung Trạm luôn cung kính mà tránh xa.

Hai người nhìn nhau cười, trong lòng Phá Nguyệt dấy lên một cảm giác mừng vui khó tả.

Dung Trạm thấy nàng cười rất cởi mở, chần chừ giây lát rồi dịu giọng nói:

– Hai nam tử hắc y ở dưới chân cầu thang ban nãy có phải tới đây vì Phá Nguyệt không?

Nụ cười của Phá Nguyệt cứng lại. Nàng không ngờ Dung Trạm lại để ý tới điểm này.

Trầm ngâm giây lát, nàng gật đầu:

– Họ tới để bắt tôi về. Dung Trạm, tôi không muốn về. Nhưng tôi cũng không muốn làm liên lụy tới huynh. Thực ra tôi định đêm nay đi trước.

Dung Trạm nhìn ra ngoài cửa, thần sắc bình thản, lắc đầu:

– Ban nãy khi lên lầu, ta thấy có hai người đứng canh ở ngõ trước và sau khách điếm rồi, có lẽ là cùng một bọn với hai người kia. Cô không đi nổi đâu. Huống hồ cô và ta là bằng hữu, làm sao ta có thế bỏ mặc cô được?

– Thế phải làm thế nào? – Phá Nguyệt rất cảm động, nhưng lòng vẫn tràn đầy lo âu.

– Đến rồi thì tiếp. – Nụ cười của Dung Trạm mang một vẻ kiêu ngạo hiếm thấy. – Nơi này ít nhiều cũng là vùng đất trực thuộc Đông Lộ quân, cho dù ở Đế Kinh hắn quyền quý thế nào thì cũng không thể cướp người của Đông Lộ quân được.

Phá Nguyệt kinh ngạc. Quyền quý ở Đế Kinh? Chẳng nhẽ Dung Trạm đã đoán ra thân phận của mình? Không thể nào, chàng chỉ là một viên tướng nhỏ bé thôi mà, làm sao có thể biết được?

Nghĩ tới đây, nàng len lén ngắm nghía thần sắc của Dung Trạm. Thấy chàng vẫn tỏ ra điềm tĩnh, ánh mắt ấm áp, hình như không có gì là dị thường.

Nàng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên nàng không biết rằng, Dung Trạm đã coi nàng là đào phạm của Đế Kinh, tuy rằng tính tình chàng hiền hòa, nhưng chưa bao giờ sợ hãi người quyền quý. Ban nãy chàng thấy mấy nam tử hắc y đó cứ nhìn trộm nàng, huyết khí trong người bị kích dậy. Giao tình với nàng tuy không sâu, chỉ có điều chàng lại một lòng một dạ muốn bảo vệ nàng chu toàn.

Canh ba.

Phá Nguyệt nằm trên giường nhưng không ngủ được. Qua tấm màn buông thấp, nàng thấy Dung Trạm ngồi trên ghế, quay lưng về phía mình, hệt như một lão tăng nhập định, ngồi yên bất động.

Họ, hoặc có thể là chúng, khi nào sẽ tới?

Nhìn tấm lưng rộng lớn của chàng, Phá Nguyệt chỉ hận rằng sức mình trói gà không chặt, không thể giúp đỡ gì được chàng, ngược lại còn thành gánh nặng.

– Phá Nguyệt, không cần lo lắng. – Dung Trạm đột ngột lên tiếng.

Phá Nguyệt tò mò:

– Sao huynh biết là tôi chưa ngủ?

Giọng nói của chàng nghe như đang cười:

– Hơi thở của cô lúc nhanh lúc chậm, đương nhiên là trằn trọc khó ngủ.

Phá Nguyệt gật đầu, đang định trả lời thì đột nhiên nghe chàng nói nhỏ:

– Yên lặng!

Phá Nguyệt nín thở.

Mọi người trong khách điếm đều đã chìm sâu vào giấc ngủ, không khí yên lặng đến đáng sợ. Chỉ thấy ngoài khung cửa sổ tối tăm, hai bóng người như quỷ mị lướt qua.

"Kẹt" một tiếng, cánh cửa bị đẩy ra nhẹ nhàng. Hai thân hình yểu điệu rón rén bước vào.

Bàn tay Dung Trạm phất lên, thắp sáng ngọn đèn dầu trên bàn.

Cả phòng sáng rực.

Phá Nguyệt trợn tròn mắt, Dung Trạm nhắm chặt mắt như bị kim châm, yêu nữ cười cuồng ngạo và đắc ý.

– Hóa ra công tử đang chờ tỷ muội chúng tôi.

– Đêm dài vô tận, công tử ở cùng con xú bát quái này làm gì?

Hai người một trái một phải đi về phía Dung Trạm.

Thì ra hai người chỉ mặc áo mỏng, lộ ra bầu ngực đầy đặn, trắng ngần, yếm đỏ quyến rũ. Bất kỳ là nam nhân nào nhìn thấy thì máu huyết cũng sẽ sôi trào. Dung Trạm lại vừa kinh ngạc, vừa giận dữ, vội vàng nhắm chặt mắt, không dám nhìn lâu.

Dường như hai tỷ muội đã hiểu rõ tính cách quang minh lỗi lạc của chàng nên mới ăn mặc thế này. Thấy chàng quay đầu nhắm mắt, gương mặt anh tuấn như ngọc trong ánh nến bập bùng, hai tỷ muội trao đổi ánh mắt, ám khí từ tay áo tuột ra, nắm chặt trong lòng bàn tay, chờ cơ hội phát đi bất cứ lúc nào.

Phá Nguyệt ở sau lưng Dung Trạm nên nhìn rất rõ, thấy Dung Trạm vẫn quay nghiêng mặt đi, mi mắt khép chặt, sắc mặt thoáng ửng đỏ. Nàng thầm kêu trong lòng, hai yêu nữ này mặt dày thật!

Trong lúc gấp gáp, nàng buột miệng:

– Hướng một giờ, hướng chín giờ!

Đó là hướng phương vị mà nàng thường dùng trong game, nhưng ba người trong phòng làm sao mà hiểu được. Dung Trạm vẫn nhắm mắt, hàng mi dài thoáng lay động. Hai yêu nữ kia thì kinh ngạc nhìn nàng đầy hoài nghi, trong đó một người chửi:

– Con nhóc quê mùa chết tiệt, ngươi chửi cái gì?

Đầu óc Phá Nguyệt chuyển động nhanh, vén màn ra hét:

– Ba mươi độ hướng bắc lệch Đông! Bốn mươi lăm độ hướng bắc lệch Tây! – Hét xong rồi mới cảm thấy không đúng, Dung Trạm làm sao mà hiểu được?

Không ngờ hàng lông mày cau chặt của Dung Trạm thoáng giãn ra, cánh tay vươn dài, rút thanh bội kiếm đặt trên bàn, lao đi như điện xẹt.

Một khắc sau.

Phá Nguyệt thắt nút chết sợi dây thừng trong tay, vỗ tay, đi tới trước mặt Dung Trạm:

– Xong rồi.

Dung Trạm gật đầu, ánh mắt tán dương:

– Ban nãy cũng nhờ cô tùy cơ ứng biến.

Phá Nguyệt tò mò hỏi:

– Sao huynh biết...

Dung Trạm biết nàng định hỏi gì, mỉm cười nói:

– Đại Tư tuy rằng không có thủy quân, nhưng vẫn có giao thương hàng hải. Phương pháp đo độ mà cô nói thường dùng trong hàng hải, ta từng đọc được trong một cuốn sách cổ. Có điều ta không ngờ Phá Nguyệt cũng biết cái này.

Phá Nguyệt cười ha hả, chỉ hai ả kia, chuyển chủ đề:

– Xử lý thế nào?

Dung Trạm nhìn hai người bị Phá Nguyệt dùng trải giường quấn lại rồi trói chặt, bình thản nói:

– Ta đã nhường các ngươi hết lần này tới lần khác, vậy mà các ngươi lại càng được nước lấn tới, đừng trách ta hạ thủ vô tình.

Sắc mặt chàng vô cùng nghiêm túc nhưng hai yêu nữ kia tựa như không hề sợ hãi, một người trong số họ cười nói:

– Công tử, người ta thích chàng vô tình đấy!

Thần sắc Dung Trạm nghiêm lại, quay đi, đỏ mặt tía tai.

Phá Nguyệt thấy họ mà cứ nói chuyện kiểu này thì không ổn, nghe hơi buồn cười. Thấy hai nữ tử dung mạo xinh đẹp, tính cách lại phóng túng, trong lòng nàng bỗng có một suy nghĩ to gan.

Công tử, giao cho tôi xử lý được không? – Nàng đột ngột buông tiếng hỏi.

Dung Trạm nhìn nàng:

– Cô định xử lý thế nào?

Sắc mặt hai người kia lập tức thay đổi:

– Công tử! Sao chàng có thể giao chúng tôi cho xú phụ đó?

Dung Trạm nghe thấy thì nực cười, nghĩ bụng, các người không biết đấy thôi, nàng mà bỏ mặt nạ ra thì còn đẹp hơn hai người gấp trăm lần. Nghĩ tới đây, chàng lại nhìn Phá Nguyệt một cái, trên gương mặt bình thường không có gì nổi bật, đôi mắt đen láy như hồ nước, trong sáng, lóng lánh.

– Tôi không làm họ bị thương đâu. – Phá Nguyệt mỉm cười. – Tôi muốn nói chuyện với họ thôi.

Dung Trạm trầm mặc giây lát, gật đầu, chắp tay đi ra ngoài.

Phá Nguyệt nhìn hai người đang nằm trên đất với ánh mắt ai oán và bất an, ho khan hai tiếng, điềm tĩnh ngồi xổm xuống trước mặt họ.

– Ta có một vụ giao dịch muốn làm với hai người. – Nghĩ tới suy nghĩ trong lòng, nàng hơi căng thẳng và hưng phấn, – Đối với hai người chỉ có lợi, không có hại.

Lại một khắc đồng hồ nữa trôi qua, đôi bên đã bàn bạc ổn thỏa.

Yêu nữ lớn tuổi hơn cười nói:

– Kế này của cô nương hay thật, tuy rằng không có được hàng tuyệt sắc như công tử, nhưng bốn người đó tráng kiện, anh tuấn, nếu đưa về thì có thể khiến chúng tôi nở mày nở mặt trước giáo chủ.

Phá Nguyệt cũng cười, còn vỗ vai ả:

– Không đánh không quen biết, thực ra tôi cũng rất thích tính cách thẳng thắn của các người. Nếu các người làm việc này ổn thỏa thì công tử sẽ ban giải dược cho các người.

Nữ tử đó nói:

– Cô nương đúng là người nhanh nhẹn, công tử thì nghiêm túc, chính trực, chàng thì đương nhiên là chúng tôi tin được rồi.

Phá Nguyệt đứng lên:

– Được. – Đưa tay ra đang định cởi trói cho hai người. Đúng lúc này, ngoài cửa vọng vào giọng nói trầm thấp của Dung Trạm:

– Phá Nguyệt, nàng ra đây đã.

Crypto.com Exchange

Chương (1-51)