Truyện:Giang Nam Xuân Thịnh - Chương 121

Giang Nam Xuân Thịnh
Trọn bộ 166 chương
Chương 121
Công Khai Nắm Tay
0.00
(0 votes)


Chương (1-166)

Đường Ninh thản nhiên nói: "Đây là chuyện mà Thịnh Quân đã lén lút làm trong phòng con ngày hôm qua. Chị ta chắc hẳn nghĩ rằng cây bút máy này là quà sinh nhật con chuẩn bị cho Thịnh đại ca, nên mới cố ý làm hỏng nó."

Thịnh Quân vẫn còn đang chấn động vì Đường Ninh thực sự lấy ra đoạn video giá·m 💰á·✝️, sau đó mới chậm rãi nhận ra sự bất thường trong câu nói của Đường Ninh.

Cô ta hét lên: "Mày nói cái gì?!"

Đường Ninh biết Thịnh Quân muốn nghe thấy điều gì, cô cười vừa ngoan vừa tinh quái: "Tôi nói đây không phải món quà sinh nhật tôi định tặng anh Thịnh, đây chỉ là món quà tặng kèm khi tôi mua quà sinh nhật cho anh ấy thôi. Vì thấy nó đẹp nên tôi định giữ lại dùng, không ngờ lại vô tình bảo vệ được món quà sinh nhật thật sự mà tôi chuẩn bị cho anh Thịnh."

Gương mặt Thịnh Quân lúc xanh lúc trắng, đến cả việc mắng video là giả cũng không kịp. Câu hỏi chất vấn vừa rồi của cô ta đã tương đương với việc thừa nhận chính mình đã làm chuyện này.

Đường Ninh nói: "Chị phí hết tâm tư, lén lút làm đủ kiểu, kết quả chỉ hủy hoại được một món đồ tặng kèm, có phải thất vọng lắm không?"

Nụ cười của Đường Ninh vẫn ngoan ngoãn như vậy, nhưng lời nói lại lộ ra vẻ sắc sảo: "Nhưng nếu chị thật sự làm vỡ món quà sinh nhật tôi chuẩn bị cho anh Thịnh, hôm nay tôi sẽ nhét đầu chị vào bồn cầu suốt một ngày, chứ không chỉ để chị ngồi trong nhà vệ sinh một ngày đâu."

Thịnh Quân trừng mắt nhìn Đường Ninh: "Là tao làm thì sao nào?! Tao chỉ làm vỡ một cây bút máy rẻ tiền của mày thôi, mày lại dám nhốt tao trong nhà vệ sinh cả ngày?!"

Cô ta quay đầu nhìn Lạc Thanh Dao, muốn nhờ bà chủ trì công đạo: "Mẹ, mẹ xem Đường Ninh quá quắt đến mức nào kìa?! Chẳng phải chỉ là một cây bút máy thôi sao? Làm vỡ thì làm vỡ, nó đâu có ảnh hưởng gì đến nó, vậy mà nó lại đối xử với con như thế?! Mẹ không biết đâu, sáng sớm hôm nay nó còn dẫn người đến bóp cổ con nữa..."

Trong lúc Thịnh Quân đang mách tội với Lạc Thanh Dao, Đường Ninh vô tình vòng ra sau ghế sofa, đứng song song với Thịnh Tông.

Khi Thịnh Quân đang lên án tội ác của Đường Ninh, cô bất ngờ nắm lấy tay Thịnh Tông.

Sợ sofa che khuất tầm nhìn, sợ Thịnh Quân không thấy rõ, Đường Ninh còn cố ý giơ bàn tay đang nắm chặt tay Thịnh Tông lên.

Thịnh Quân trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào hai người: "..."

Lạc Thanh Dao ngồi trên sofa, quay lưng về phía hai người nên không nhìn thấy cảnh tượng phía sau.

Bà chỉ nhìn Thịnh Quân đầy thất vọng: "Đến bây giờ con vẫn chưa nhận ra lỗi sai của mình sao?!"

Đường Ninh cười tươi rói, cọ người tiến lại gần Thịnh Tông, gần như dán sát vào anh không một kẽ hở. Bất cứ ai có mắt đều nhìn ra mối ⓠ·υ·ⓐ·𝖓 h·ệ giữa hai người không hề bình thường.

Mấy người giúp việc đứng trong đại sảnh đều vô cùng kinh ngạc, ai nấy đều mang vẻ mặt "ăn phải quả dưa lớn" nhưng không ai dám nói nửa lời.

Thịnh Tông cũng kinh ngạc trước hành động táo bạo đột ngột này của Đường Ninh, nhưng trong chốc lát anh cũng hiểu ra. Đường Ninh dù sao cũng còn trẻ, tuổi trẻ bồng bột, có chút tính khí trẻ con cũng là chuyện thường.

Anh không phản kháng, để mặc cho Đường Ninh nắm tay, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ cưng chiều.

Thế nhưng anh không biết rằng, sự không phản ứng của mình khi rơi vào mắt Thịnh Quân lại gây ra cú sốc cực lớn. Nó như một con dao sắc bén đâ*ɱ mạnh vào tim cô ta.

Thịnh Quân nhớ lại trước đây khi cô ta trăm phương ngàn kế tiếp cận Thịnh Tông, nhưng chưa kịp chạm vào anh một chút nào đã bị ánh mắt lạnh lẽo tối đen của anh ngăn lại. Nhớ lại lúc cô ta giả bệnh muốn tựa vào người anh, lại bị anh không chút lưu tình từ chối, cuối cùng còn đuổi thẳng xuống xe. Nhớ lại lúc cô ta từng gan dạ bỏ thuốc k*ch d*c vào cốc của anh rồi c** s*ch nằm trên giường anh.

Thế nhưng khi đó, ánh mắt Thịnh Tông nhìn cô ta chẳng khác nào nhìn một con chuột bò lên từ cống rãnh, đầy ghê tởm, sợ chạm vào cô ta dù chỉ một chút. Anh quay người bỏ đi, thậm chí lười không thèm nhìn cô ta lấy một lần...

Từng thước phim quá khứ lướt qua trước mắt, cuối cùng dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của hai người trước mặt. Thịnh Quân hận đến đỏ cả vành mắt, nghiến chặt răng, đã coi Đường Ninh là người cô ta hận nhất cuộc đời này.

Lạc Thanh Dao vẫn đau lòng nói: "Thịnh Quân, con không biết hối cải, cứ hết lần này đến lần khác giở trò vặt, Thịnh Viên không dung thứ cho loại người như con!"

Bà vừa nói xong liền chạm phải ánh mắt đỏ ngầu vì hận thù của Thịnh Quân, giật bắn mình.

Lạc Thanh Dao tưởng rằng sự hận thù này là dành cho mình, nhất thời đau như cắt, nghẹn lời không nói được gì.

Dì Dung chắn trước mặt Lạc Thanh Dao: "Đồ sói mắt trắng vô ơn, cô còn dám dùng ánh mắt đó nhìn phu nhân sao?! Phu nhân đối với cô đã là nhân từ hết mực rồi, không có chút gì lỗi với cô cả, cô có ngày hôm nay đều là tự làm tự chịu!"

Lạc Thanh Dao hít sâu một hơi, lau đi vệt nước mắt nơi khóe mi: "Dì Dung, sắp xếp xe đưa nó đi đi."

"Đợi đã."

Ngay lúc này, Thịnh Tông đột nhiên lên tiếng.

Đường Ninh vèo một cái thu tay về, không còn vẻ phách lối như lúc nãy nữa.

Trên tay Thịnh Tông vẫn còn vương lại hơi ấm, còn cô gái nhỏ bên cạnh đã lùi lại một khoảng, sợ người ta nhìn ra mối 🍳*𝖚🔼*𝓃 ♓*ệ của hai người. Giây trước còn như con mèo nhỏ phách lối, giây sau đã cụp đuôi, trông vừa ngoan vừa hèn nhát. Thịnh Tông lần đầu tiên được chứng kiến bộ mặt "hai mặt" của Đường Ninh.

Lạc Thanh Dao nghe tiếng đợi đã của Thịnh Tông liền quay đầu nhìn anh: "A Tông..."

Thịnh Tông liếc mắt nhìn Đường Ninh, thấy cô bạn gái nhỏ của mình trở mặt không nhận người, đôi môi đỏ mọng hơi mím lại lộ ra vẻ căng thẳng, anh bình thản nói: "Mẹ, sau khi sợi dây chuyền bị tráo đổi, mẹ nói với con là sẽ đưa Thịnh Quân rời khỏi Thịnh Viên, dự định mua cho cô ta một căn hộ ở trung tâm thành phố, con không có ý kiến. Nhưng từ lúc cô ta lén lút vào phòng Đường Ninh làm vỡ bút máy, thỏa thuận đó đã không còn hiệu lực nữa."

Lạc Thanh Dao muốn nói lại thôi, định nói đỡ cho Thịnh Quân vài câu, nhưng nhận ra bản thân bị tổn thương quá sâu, không còn sức để mở miệng.

Gương mặt Thịnh Tông cương nghị vô cùng nghiêm túc, toát lên vẻ lạnh lùng chính trực, "Con đã cho cô ta một cơ hội, giờ cô ta không trân trọng thì chỉ có thể làm theo những gì chúng ta đã thỏa thuận từ đầu."

Tâm trí Thịnh Quân rối bời. Cô ta vốn chẳng hề để tâm đến việc mình lén vào phòng Đường Ninh làm vỡ bút. Giờ phút này, trong đầu cô ta chỉ toàn hình ảnh Đường Ninh nắm tay Thịnh Tông để khiêu khích cô ta.

Đường Ninh làm sao dám 🍳𝐮·🍸ế·ռ г·ũ Thịnh Tông?! Dựa vào cái gì?! Nhan sắc không có, não cũng không, chỉ biết dựa vào vẻ ngoài ngoan ngoãn để lấy lòng Lạc Thanh Dao. Sao Thịnh Tông lại thích loại người như vậy?!

Không, anh cả nhất định không thích Đường Ninh, chỉ là bị sự ngoan ngoãn giả tạo của cô mê hoặc thôi! Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ vạch trần bộ mặt thật của Đường Ninh.

Thịnh Quân như chợt tỉnh lại, hét lên: "Là Đường Ninh tính kế con, là nó cố tình tính kế con! Con đã bảo mà, hôm đó con tìm khắp Thịnh Viên không thấy bóng dáng nó đâu, nó cố ý không ở trong phòng, mở cửa sẵn để dụ con vào phòng nó! Nó còn cố ý trò chuyện với dì Dung, muốn làm con nghi ngờ..."

Thịnh Quân nói đến đó rồi dừng lại, sợ nói tiếp sẽ lộ chuyện tự ý tráo đổi trang sức.

Dù Thịnh Tông vừa mơ hồ nhắc đến chuyện trang sức, nhưng với Thịnh Quân, chỉ cần không bị bắt quả tang tại trận, chỉ cần cô ta không thừa nhận thì đó không phải là chuyện cô ta làm.

Thịnh Quân chỉ ôm lấy chân Lạc Thanh Dao gào khóc: "Mẹ, Đường Ninh không ngây thơ như nó thể hiện đâu. Chuyện lần này thật sự là nó cố tình tính kế con, mẹ phải tin con! Con và nó không oán không thù, tại sao con phải hại nó chứ?!"

Chương (1-166)