Video Theo Dõi
| ← Ch.119 | Ch.121 → |
Ban đầu Lạc Thanh Dao còn phái người đi tìm cách quãng, đợi đến khi bận tối tăm mặt mũi, bà cũng chẳng lo được nhiều chuyện như vậy nữa.
Đợi đến khi tiệc tan gần hết, bà mới liếc nhìn dì Dung.
"Định khi nào thì tìm được người?"
Biểu cảm của dì Dung cứng lại, rồi ngay lập tức cười nói: "Phu nhân, ngài đừng vội, sớm muộn gì cũng có tin tức thôi."
Lạc Thanh Dao thản nhiên nói: "Con bé lại làm chuyện gì đắc tội với Ninh Ninh rồi?"
Dì Dung: "Phu nhân liệu việc như thần, ngay cả chuyện này ngài cũng biết sao?"
Lạc Thanh Dao: "Dám nhốt con bé lại ở Thịnh Viên, ngoài A Tông ra thì chỉ có Ninh Ninh. Nếu là A Tông làm, nó chắc chắn đã phái người gọi tôi qua vấn tội rồi."
Dì Dung bật cười: "Ngài đã đoán ra hết, vậy thì không cần hỏi nữa."
"Tâm tư cô ta độc ác, suốt ngày chỉ nghĩ cách hại người." Dì Dung thiên vị nói: "Tính tình tốt như cô Đường Ninh vậy mà cũng bị cô ta chọc cho tức giận. Không cho cô ta ăn chút bài học, cơn giận trong lòng cô Đường Ninh cũng không nguôi được. Hơn nữa, hôm nay là ngày vui của tiên sinh, thả cô ta ra lại gây chuyện, đến lúc đó thì xúi quẩy lắm."
Lạc Thanh Dao: "Chẳng lẽ các người định nhốt con bé cả ngày à?"
Dì Dung vốn muốn nói tại sao không được chứ!
Nhưng dì ấy cũng biết phu nhân sẽ không cho phép.
Dì Dung: "Cô Đường Ninh nói, lát nữa cô ấy sẽ giải thích với ngài. Phu nhân, ngài đừng có thiên vị, cô Đường Ninh mới là người chịu ấm ức."
Lạc Thanh Dao: "......"
Bà đã bao giờ thiên vị, đến mức dì Dung phải nhắc nhở như thế này?
Dì Dung: "Cô Đường Ninh nói, đợi cô ấy về sẽ đến tìm ngài."
Lạc Thanh Dao: "Con bé làm việc trước nay đều có chừng mực, tôi cũng tin Ninh Ninh sẽ không nhốt Thịnh Quân mà không có lý do."
Đợi qua nửa tiếng, Đường Ninh gửi tin nhắn cho dì Dung, bảo dì đi "tìm" Thịnh Quân ra.
Cô cũng cầm bút và một chiếc máy tính xách tay xuống lầu.
Thịnh Quân quỳ ngồi bên chân Lạc Thanh Dao, vùi đầu khóc lớn, trông có vẻ đã kể lể không ít ấm ức.
Lạc Thanh Dao và dì Dung thoáng thấy Đường Ninh đến, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
Thịnh Quân bên chân khóc thảm thiết, mặt mày lấm lem và đầy vẻ tức giận, Lạc Thanh Dao đành phải hỏi một câu: "Ninh Ninh, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Đường Ninh ngồi trên ghế sô pha cạnh đó, "Thịnh Quân, chị nói trước đi. Tôi cho chị cơ hội tự thú. Tôi khuyên chị tốt nhất nên nói thật, nếu không lát nữa khi tôi đưa ra bằng chứng, tôi sợ chị không tròn lời nói dối đâu."
Thịnh Quân ngẩng đầu, trừng mắt nhìn cô đầy căm hận: "Mẹ, mẹ xem cô ta kiêu ngạo thế nào đi! Rõ ràng là cô ta trói con lại nhốt trong nhà vệ sinh cả ngày, kết quả còn đến đe dọa con trước! Cô ta chỉ biết giả vờ thôi, để lấy lòng mẹ và anh cả nên mới luôn diễn kịch, giờ thấy con về đe dọa đến địa vị của cô ta, nên không kịp chờ đợi mà lộ mặt thật rồi."
Lạc Thanh Dao: "...... Nói xong chưa?"
Thịnh Quân sững người, không thể tin nổi nhìn Lạc Thanh Dao không có phản ứng gì, bỗng nhiên khóc lóc: "Mẹ, có phải mẹ không muốn nhận con gái là con nữa không?"
Cô ta kéo cánh tay Lạc Thanh Dao chất vấn: "Mẹ, mẹ lạnh lùng như vậy, thiên vị như vậy, là chuẩn bị từ bỏ con hoàn toàn sao?! Dù đều là con gái, con cũng là người do một tay mẹ nuôi lớn, tình cảm bao nhiêu năm như vậy...... kết quả mẹ lại thiên vị một người ngoài?"
Lạc Thanh Dao ngoảnh đầu, ánh mắt tĩnh lặng như nước đối diện với Thịnh Quân: "Nói chuyện trước đã. Chỉ cần con có lý, ta tất nhiên sẽ giúp con, nhưng nếu con chỉ biết đánh bài tình cảm, thì chẳng ai cứu được con đâu."
Thịnh Quân không nghe lọt tai lời của Lạc Thanh Dao, "Con không làm sai gì cả, rõ ràng là cô ta cố tình hại con!"
Cô ta chỉ trích Lạc Thanh Dao: "Sao mẹ lại thiên vị thế!"
Đúng lúc này Thịnh Tông từ trên lầu đi xuống, bước chân không nhanh không chậm, toàn thân đều toát ra vẻ trầm ổn.
Anh đã thay bộ vest lúc dự tiệc, mặc đồ ở nhà thoải mái.
"Mẹ."
Anh vừa cất tiếng, bầu không khí trong đại sảnh Thịnh Viên dường như ngưng trệ đi vài phần.
Thịnh Quân rụt người lại trong chốc lát, những lời chỉ trích mắng nhiếc vốn đang ở bên miệng, cuối cùng vẫn nuốt ngược trở vào.
Đường Ninh ngạc nhiên: "Anh Thịnh, sao anh lại xuống đây?"
Cô thực ra không quá muốn để Thịnh Tông tham dự vào, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật anh.
Thịnh Tông: "Trong nhà xảy ra chuyện, tôi luôn phải đến xem thử."
Anh không ngồi xuống, mà chọn đứng sau ghế sô pha, nhìn bao quát toàn trường từ trên cao.
Người đàn ông hất cằm về phía Đường Ninh, giọng trầm thấp, "Nói tiếp đi."
Đường Ninh nhân cơ hội đứng dậy: "Dì Lạc, hôm nay là sinh nhật anh Thịnh, làm ầm ĩ quá lâu cũng xúi quẩy, chúng ta tốc chiến tốc thắng thôi."
Cô lộ ra vẻ bình tĩnh và lý trí hiếm thấy, có vài phần trầm ổn và quyết đoán của người trưởng thành.
Thịnh Quân mạnh mẽ quay đầu trừng mắt nhìn cô, cam đoan chắc nịch: "Dù cô muốn vu khống tôi chuyện gì, cũng phải đưa bằng chứng ra nói chuyện trước đã! Không có bằng chứng, cô chính là đang hãm hại tôi!"
Cô ta tin chắc lúc mình vào phòng Đường Ninh không có ai nhìn thấy.
Dù Đường Ninh có phát hiện cây bút bị hỏng, cũng không có bằng chứng xác thực chứng minh là do cô làm.
Nhưng chuyện Đường Ninh nhốt cô trong nhà vệ sinh cả ngày, cả người ở Thịnh Viên đều nhìn thấy.
Nghĩ đến điểm này, sự căm hận trong đáy mắt Thịnh Quân gần như hóa thành thực thể.
Đường Ninh cười cười, "Dì Lạc, anh Thịnh, hai người chắc vẫn nhớ chuyện này chứ. Con mới đến Thịnh Viên đã bị ốm hai lần, anh Thịnh sợ sau này con ốm mà không ai phát hiện, nên sau khi được sự đồng ý của con, đã lắp một cái camera giá·m 𝐬á·т trong phòng của con."
Thịnh Quân đang trừng mắt nhìn Đường Ninh mở to mắt, trên mặt còn vương vẻ kinh ngạc ngẩn ngơ.
Rõ ràng, cô ta hoàn toàn không lường trước được điều này!
Không đúng, Đường Ninh đang lừa cô ta!
Lúc cô ta đi vào rõ ràng đã quan sát một vòng, trong phòng Đường Ninh căn bản không có camera giá-m 𝖘-á-т nào cả.
Đường Ninh cố tình nói như vậy, muốn lừa cô ta tự thừa nhận.
Thịnh Quân lập tức lấy lại vẻ hùng hổ, "Sao nào, phòng cô lắp giá-𝖒 💰-á-𝖙, ghi lại được chuyện tôi hại cô à?"
Đường Ninh mở khóa máy tính xách tay, đúng ngay trang phát lại video.
"Xem ra chị là không thấy quan tài không đổ lệ."
Màn hình máy tính hiện rõ hình ảnh Thịnh Quân lén lút đẩy cửa phòng Đường Ninh.
Cô ta điêu luyện như thể vào phòng mình vậy, không có lấy một chút vẻ lén lút, vừa vào đã bắt đầu lục lọi tứ phía.
Thịnh Quân có vẻ rất có kinh nghiệm trong việc lục lọi phòng người khác, cứ thế đi tới, lục xong thuận tay để đồ đạc về chỗ cũ.
Chỉ là mọi người nhìn cô ta thản nhiên lục tìm trong phòng Đường Ninh, biểu cảm trên mặt đã cực kỳ nghiêm trọng.
Đặc biệt là Lạc Thanh Dao, sắc mặt khó coi không nói nên lời.
Đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn sai hết lần này đến lần khác, không biết hối cải, công khai làm kẻ trộm, sắc mặt bà sao có thể tốt cho nổi!
Cuối cùng, Thịnh Quân lấy từ trong ngăn kéo của Đường Ninh ra một cây bút máy ngắm nghía.
Trong hình ảnh, cô ta im lặng một lúc, không biết nghĩ đến điều gì, một lát sau, bỗng nhiên cầm cây bút máy đập mạnh xuống đất.
Liên tục đập hơn mười lần, thấy ngòi bút không ngừng rỉ mực, xác nhận đã hỏng, cô ta mới xử lý mọi thứ, rồi lại bỏ cây bút về chỗ cũ.
Video dừng lại ở đây.
| ← Ch. 119 | Ch. 121 → |
