Tiêu hết tiền?
← Ch.491 | Ch.493 → |
Bên kia, tuy Tống Tuân bị Quách Ngang châm chọc nhưng chỉ nhàn nhạt cười: "Tại hạ nhà nghèo, chỉ có tấm lòng mà thôi."
Nói xong, kéo vải bố che hoa ra.
Thế nhưng trong khoảnh khắc chậu hoa lộ ra, hắn lại sửng sốt.
Không phải hoa dại sao?
Tống Tuân tuy chưa từng mua hoa cúc nhưng thân là người đọc sách, ít nhất phải có năng lực đánh giá.
Huống chi, hắn phải thường xuyên làm thơ, để làm được thơ hay đương nhiên phải thường xuyên quan sát trăm loài hoa cỏ xung quanh, nghiên cứu sổ sách.
Chính vì vậy, hắn vừa liếc mắt một cái đã có thể nhận ra chậu hoa mà muội muội nhà mình chuẩn bị giúp mình là giống hoa gì.
"Đây là Kim Cao Bích Thủy đúng không?" Lục Giai cũng cả kinh, "Người ta nói Hoàng Kim cao mà Vương Mẫu trên trời dùng được làm từ loại hoa này."
"Chậu này... hoa màu vàng rực, lá xanh biếc như Xích Thủy châu, bông hoa tròn trịa, cánh hoa có đầu nhọn, xếp thành tầng tầng lớp lớp, là tuyệt phẩm ư?" Không ít người ngạc nhiên cảm thán.
Thật ra Kim Cao Bích Thủy cũng không phải giống hoa quá quý hiếm, chỉ là...
Vẻ ngoài của chậu hoa của Tống Tuân vô cùng xuất sắc.
"Không biết chậu hoa này của Tống huynh do người phương nào chăm sóc ra? Tốn bao nhiêu tiền?" Có người hỏi.
"Đây là do xá muội chọn, ta cũng không biết." Tống Tuân ăn ngay nói thật.
Nghe vậy, Lục Giai đưa mắt nhìn Tống Anh một cái.
Sẽ không... tiêu hết tiền kiếm được từ việc bán thẻ kẹp sách đấy chứ?
Lúc Tống Anh mua hoa, mấy chậu hoa đều hơi héo nhưng giá cả không hề thấp nên không thể bán được.
Người nông dân trồng hoa kia trông hơi sa sút tinh thần, mỗi chậu có giá khoảng 3 đến 5 lượng.
"Vẫn chưa xem... chậu hoa của Tống cô nương đúng không?" Không ít người bắt đầu tò mò.
Sắc mặt của huynh muội Quách gia trở nên gượng gạo nhưng không tiện lên tiếng, đành phải trơ mắt nhìn nha hoàn kéo lớp vải che chậu hoa kia ra.
Đây là một chậu cúc trắng.
"Đây là cúc Yên Chi sao? Thật ra cũng không khác cúc hoa đào của Quách công tử là bao nhưng màu sắc đậm hơn một chút, đỏ thẫm chuyển dần sang tím nhạt.
Chậu cúc này vừa xuất hiện, cúc hoa đào nhất thời có vẻ ảm đạm.
Đúng là kỳ phẩm." Sau khi mở tấm vải ra lại là một phen kinh diễm.
Hoa cúc có rất nhiều chủng loại, nếu thật sự muốn phân thắng bại thì rất khó, huống hồ hôm nay vốn là thưởng cúc chứ không phải đấu cúc, vì vậy mọi người vẫn khá bình tĩnh.
Có điều, hai chậu cúc của Tống Anh và Tống Tuân tuy thuộc chủng loại bình thường nhưng bề ngoài thật sự rất đẹp, thế là được không ít người chú ý tới.
Lục Giai hơi hoảng hốt.
Vốn tốt bụng mời đến làm khách, nhưng nếu Tống Anh tiêu hết tiền thì... sẽ không ghi hận hắn ta đâu đúng không?
Ngẫm nghĩ một chút, Lục Giai lên tiếng: "Ta cực kỳ thích hai chậu hoa cúc của Tống cô nương, không biết có thể nhường lại cho ta không? Hai chậu này ta đồng ý mua với giá 100 lượng bạc."
"..." Tống Anh nhìn Lục Giai bằng ánh mắt như nhìn đồ ngốc.
Không đúng, đây chính là đồ ngốc.
"Lục thiếu gia, hoa cúc này tuy đẹp nhưng cũng không đáng giá như vậy mà?" Quách tiểu thư không nhịn được mà mở miệng.
Mua hoa gì chứ? Rõ ràng là đang tiếp tế!
Nếu đây là chủng loại hiếm có, lại có bề ngoài xuất sắc như vậy thì đừng nói là 100 lượng, cho dù hàng trăm, hàng ngàn lượng thì cũng có người muốn mua.
Thế nhưng, hai chậu hoa này lại không phải chủng loại quý giá gì...
Sắc mặt của Lục Giai lập tức trở nên khó coi.
"Ta muốn mua hoa của Tống cô nương thì liên quan gì tới ngươi?" Hắn ta vốn không phải người có tính tình tốt nên lập tức đáp lại.
Quách tiểu thư nghe xong thì đỏ bừng cả mặt, hai mắt đẫm lệ.
Thư đồng bên cạnh Lục Giai ho khan một tiếng để nhắc nhở hắn ta.
Đây là bữa tiệc mà công tử tổ chức, nếu chọc giận khách khứa khiến người ta bỏ đi thì không tốt...
"Hai chậu hoa này tổng cộng 7 lượng rưỡi, ta mua về chăm sóc ba ngày.
Nếu ngươi thật sự muốn mua thì đưa 10 lượng bạc là được rồi." Tống Anh nói ngắn gọn.
Nếu Lục Giai thật lòng muốn làm bằng hữu với ca ca nàng thì nàng không thể bắt nạt người ta được.
Tiếc cho 90 lượng bạc của nàng, nói bay là bay, không chờ được nàng.
"Chỉ hơn 7 lượng!? Hai chậu!?" Có người mất bình tĩnh, lập tức đứng dậy, "Cô nương mua hoa này ở đâu? Sao giá cả lại rẻ như thế? Tuy không phải chủng loại quý hiếm nhưng với bề ngoài thế này thì một chậu ít nhất cũng phải 20 đến 30 lượng mới hợp lý chứ!?"
← Ch. 491 | Ch. 493 → |