Truyện:Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu - Chương 491

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Hiện có 550 chương (chưa hoàn)
Chương 491
Trăm hoa khoe sắc
0.00
(0 votes)


Chương (1-550 )

Tống Anh chỉ muốn xem yêu quái, không quá để ý tới sự thăm dò của tiểu cô nương này.

"Vậy... Xin hỏi Tống cô nương, nhà người... làm gì? Là thân thích nhà ai?" Cô nương kia cũng lớn gan, tiếp tục hỏi.

"Ta chỉ là một nông phụ bình thường." Tống Anh đưa mắt nhìn đối phương một cái, "Hôm nay tới đây để mở mang tầm mắt mà thôi."

"Ồ..." Người nọ mím môi, sau đó cách Tống Anh xa một chút.

Nghe nói...

Nàng ngồi xe lừa tới.

Nghe thật dơ bẩn.

Chỉ chốc lát sau, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Nhóm khách nam đều vì kết bạn mà tới, ngồi trong khu vườn cách bình phong một khoảng.

Thật ra bình phong không có tác dụng lớn, chẳng qua là trông có vẻ tuân thủ lễ nghi, tốt cho thể diện mà thôi.

Chờ tới lúc thưởng thức hoa cúc, thật ra nam nữ cũng có thể ở cùng nhau.

Lục Giai cho người mang số hoa cúc mà nhà mình đã chuẩn bị ra.

Hoa cúc mà Lục gia chuẩn bị đều tương đối bình thường, chẳng qua là để làm nền mà thôi, nếu chọn loại hoa quá tốt thì những vị khách tới đây không tiện lấy hoa cúc mà mình mang theo ra.

Sau khi Lục Giai hàn huyên mấy câu, lập tức có người chủ động mở đầu.

"Chậu của ta là cúc Phật Đầu do thợ trồng hoa cẩn thận chăm sóc, cánh hoa bên ngoài màu trắng, ở giữa lại màu vàng, vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp, không hề có bất kỳ tỳ vết nào... Ta cảm thấy có thể tô điểm thêm cho mùa thu." Người nói chuyện vô cùng tự tin.

"Không tệ, đúng là cúc Phật Đầu cao cấp.

Nhưng mà... hoa cúc màu vàng vẫn tôn quý hơn một chút.

Chậu cúc của ta có màu vàng rực rỡ, cánh hoa dày đặc, trông như lúm đồng tiền, toát lên vẻ phú quý.

Nó nở sớm, thợ trồng hoa nhà ta phải tốn rất nhiều tâm huyết mới có thể giữ lại được chậu hoa này đến tận hôm nay đấy..."

"Nhìn kỹ thì vẫn có mấy phần héo úa, hơn nữa... cúc trắng cũng không hề kém hơn cúc vàng.

Chậu Kim Bôi Ngọc Bàn này của ta có ba lớp lá lớn, đường kính của bông hoa tận ba tấc.

E rằng ở đây không có chậu nào vừa lớn vừa khí phái như nó đâu nhỉ?"

"..."

Bên phía khách nam náo nhiệt đến cực điểm, trong khi các khách nữ lại hiểu chuyện, đều im lặng lắng nghe trước.

Nhất thời chưa nghe thấy giọng Tống Tuân.

Thế nhưng, trong số các nam nhân ở đây, không phải ai cũng không có lòng đố kỵ và khinh thường, vẫn có không ít người chướng mắt Tống Tuân.

Huống hồ, hôm nay tới đây đều là người có công danh, hoặc là người giàu có, chỉ có mình Tống Tuân vừa chưa có công danh lại vừa quê mùa, đương nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy không vui.

"Sao không thấy Tống công tử nói chuyện?" Người lên tiếng tên là Quách Ngang.

Hắn ta vừa mở miệng, bên khách nữ cũng có một vị Quách tiểu thư nhìn sang Tống Anh: "Chắc hẳn Tống cô nương và huynh trưởng ngươi chuẩn bị cùng một loại hoa cúc nhỉ? Hay là bày ra xem thử đi?"

Tống Anh lúc này mới ngẩng đầu lên.

"À, bưng lên đi." Tống Anh nhìn trái nhìn phải một chút rồi nói.

Nha hoàn sửng sốt, vội vàng tiến lên.

"Ra vẻ cái gì chứ." Quách tiểu thư hừ một tiếng, "Hứa tỷ tỷ, ngươi cảm thấy hoa của nàng là loại nào?"

"Có thể là loại nào chứ, chẳng qua là loại màu mơ chín thường thấy thôi." Hứa tiểu thư nhàn nhạt nói.

"Màu mơ chín chính là màu đẹp nhất, nếu chăm sóc tốt thì cũng là một tuyệt phẩm hiếm có khó tìm, nhưng loại thường thấy lại dễ bị người ta soi mói.

Loại cúc màu mơ chín được gọi là tuyệt phẩm cực kỳ hiếm gặp, e rằng thứ bọn họ lấy ra chỉ là hàng bình thường trên thị trường, xem như... không quá bắt mắt cũng không hề mất mặt.

Đúng là người nhà quê ra vẻ ta đây." Quách tiểu thư châm chọc.

Ở đâu có người, ở đó có ganh ghét, đố kỵ.

Tống Anh tai thính, nghe thấy toàn bộ những lời này rất rõ ràng.

Thở dài.

Rốt cuộc giống hoa cúc mà nàng mang tới tên là gì...

Nàng thật sự không biết.

Nhìn đẹp mắt là được rồi.

Trong không gian của nàng cũng có mấy chậu hoa cúc giống số hoa cúc lúc nãy mà Lục Giai cho người mang ra, chẳng hạn như Nhị Kiều, Ngân Niệm Tuyến, Phấn Hạc Linh gì đó...

Nàng chỉ biết ăn, trình độ thưởng thức còn phải học hỏi thêm.

Nàng hoàn toàn không nhận ra được giữa những giống hoa này có gì khác nhau.

Chương (1-550 )