Truyện:Cứng Đầu - Chương 307

Cứng Đầu
Trọn bộ 345 chương
Chương 307
Ép cưới, hình như không hợp pháp cho lắm
0.00
(0 votes)


Chương (1-345)

Ngày trước Tết Dương lịch, Thẩm Tiểu Quân và La Trạch hẹn gặp Chu Tùng Cẩn, cố ý chọn một nhà hàng không thuộc tập đoàn An Hạ.

Lần trước đến nhờ Chu Tùng Cẩn cho vay không thành, hôm sau trợ lý riêng của anh là Giang Tử Dương đã chủ động liên lạc với La Trạch, giới thiệu cho cậu một vị bác sĩ, nói rằng vị bác sĩ này có nhóm bạn ở Bắc Âu rất quan tâm đến lô thiết bị y tế đang tồn kho của cậu.

Sau khi trao đổi khá lâu qua WeChat, La Trạch mới biết vị bác sĩ đó họ Cố, là viện trưởng Bệnh viện Nhân Dân Số Một của Cẩm Thành.

Những người bạn ở Bắc Âu của ông đều là bạn học thời ông làm nghiên cứu sinh tiến sĩ ở nước ngoài, phân bố ở nhiều quốc gia Bắc Âu, đều là nhân vật xuất sắc trong ngành y, mức độ tin cậy cao và nhu cầu với thiết bị y tế cũng lớn.

Quả nhiên, chưa đầy một tháng, vấn đề tồn đọng của dự án đã được giải quyết êm xuôi.

Quá trình hợp tác thuận lợi, kiểm tra hàng thực tế cũng đạt yêu cầu, thậm chí có vài khách hàng tỏ ý muốn thiết lập ⓠ⛎🅰️.n h.ệ cung ứng lâu dài với cậu.

Đúng là trong rủi có may. La Trạch và Thẩm Tiểu Quân mừng rỡ, vì thế mới có buổi hẹn ăn uống này.

Trong bữa ăn, Thẩm Tiểu Quân liếc sang La Trạch, ra hiệu anh tìm cớ ra ngoài thanh toán trước.

La Trạch hiểu ý, đứng lên nói với Chu Tùng Cẩn: "Chu tổng, tôi đi vệ sinh một lát."

Chu Tùng Cẩn ngẩng mắt nhìn anh, biết rõ nhưng không ngăn cản, chỉ gật đầu nhàn nhạt.

Nhìn bóng lưng La Trạch rời khỏi phòng, Thẩm Tiểu Quân chợt nhớ đến Thẩm Nghi, quay sang hỏi: "Anh rể, khi nào anh với chị em cưới nhau?"

Sắc mặt bình thản của Chu Tùng Cẩn khẽ 🌀ợ-п şó-ռ-𝐠. Anh đặt đũa xuống, nhấp một ngụm nước.

Thẩm Tiểu Quân quan sát động tác của anh, bật cười: "Chuyện này chắc không phải anh quyết được nhỉ? Nhưng anh cũng biết, chị em chưa bao giờ là kiểu chủ động."

"Vậy em có đề xuất gì không?" Chu Tùng Cẩn đặt cốc xuống.

"Bám riết không buông." Thẩm Tiểu Quân gõ đũa, nhướng mày: 

"Chị em là kiểu người, nếu anh không nhích thì chị cũng không nhúc nhích. Anh tiến một bước, chị lùi một bước. Nhưng nếu anh tiến thêm vài bước nữa, chị sẽ mặc kệ, lười rút lui."

Trong mắt Chu Tùng Cẩn ánh lên tia suy nghĩ, anh im lặng như đang cân nhắc thật sự.

"Trước đây, bạn trai cũ của chị em Vương Lục cũng theo đuổi kiểu này đó." Thẩm Tiểu Quân liếc anh: "Còn anh thì em không rõ lắm, chị em chưa từng kể chi tiết về chuyện của hai người."

Thấy anh lại nhấp ngụm nước, cô cười nói: "Chẳng lẽ anh cũng dùng chiêu "bám riết không buông"?"

Ngón tay Chu Tùng Cẩn khẽ run trên cốc nước, rồi anh bất ngờ đổi chủ đề: "Vương Lục và cô ấy trước đây... tình cảm tốt không?"

"Tốt chứ." Thẩm Tiểu Quân nhớ lại "Vương Lục đối xử với chị rất chu đáo, bố em khi đó cũng rất thích anh ta."

Hàng mi dài của Chu Tùng Cẩn khẽ rung, không nói gì.

Thấy sắc mặt anh phủ một lớp u ám khó đoán, cô vội vàng nói: "Anh rể, đừng ghen nha."

Cô bĩu môi: "Tên Vương Lục đó bây giờ chắc con đã biết bò rồi. Dù anh ta không ngoại tình, thì em, với tư cách em gái, vẫn đứng về phía anh."

"Vì sao?"

"Vì anh giàu." Thẩm Tiểu Quân cười thật lòng "Mà không phải giàu bình thường đâu."

Giàu? Chu Tùng Cẩn lạnh nhạt: "Rất giàu, nhưng với cô ấy thì chẳng phải điểm cộng."

"Anh không hiểu rồi." Thẩm Tiểu Quân nói: 

"Chị em tính hay cố chấp, nhưng nếu giữa một anh chàng quê nghèo và một tổng tài điển trai, tất nhiên chọn tổng tài chứ. Đàn ông mà, khác biệt lớn nhất là có tiền hay không. Về nhân phẩm hay đạo đức, thực ra đều như nhau thôi. Giàu cũng có thể ngoại tình, nghèo cũng có thể ngoại tình, vậy thì thà chọn người giàu, hưởng thụ cuộc sống phu nhân nhà giàu..."

Càng nói, cô càng hăng, đến khi thấy sắc mặt anh lạnh đi thì lập tức dừng lại, chữa cháy: "Em không nói anh sẽ ngoại tình đâu, chỉ là ví dụ thôi. Anh thật sự là người rất tốt!"

Thấy anh khẽ thở dài, cô hơi hoảng, nghĩ thầm mình lỡ lời với ân nhân giúp đỡ mình và La Trạch.

Bỗng, cô nảy ra ý tưởng: "Anh rể, để cảm ơn anh, em mách anh một chuyện. Sổ hộ khẩu của chị em vẫn để ở quê."

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lóe sáng, anh trầm ngâm rồi hỏi: "Chắc chứ?"

"Chắc."Cô gượng cười gật đầu, trong lòng đã âm thầm xin lỗi Thẩm Nghi.

Nhìn vẻ mặt anh đầy ẩn ý, cô vội bổ sung: 

"Nhưng mà... ép cưới thì... hình như không hợp pháp cho lắm nha~"

Chương (1-345)