Đau, vẫn còn choáng
| ← Ch.254 | Ch.256 → |
Sáng hôm sau, sau khi thay thuốc xong, Chu Tùng Cẩn đẩy xe lăn đưa Thẩm Nghi đến phòng khám kiểm tra lại phần mắt cá chân bên phải. Xong xuôi, anh đưa cô trở lại phòng bệnh ăn sáng.
Dì Sài đứng bên cạnh múc cháo cho hai người, Chu Tùng Cẩn ngồi cạnh giường Thẩm Nghi, đang từ tốn bóc một quả trứng luộc.
Ánh mắt anh chăm chú nhìn Thẩm Nghi đang cúi đầu, cũng nghiêm túc bóc trứng. Vài sợi tóc buông lơi rủ xuống hai bên má, làm nổi bật đường viền hàm thanh tú và nét đẹp dịu dàng trên khuôn mặt cô.
Ánh mắt anh lần theo hàng mi cong nhẹ rũ xuống, dừng lại ở sống mũi nhỏ nhắn cao thẳng, rồi tiếp tục trượt xuống đôi môi Ⓜ️ề*ⓜ 〽️*ạ*ℹ️.
Môi cô vì chuyên tâm mà vô thức mím chặt lại, hàm trên dường như còn khẽ cắn lấy môi dưới, trông vô cùng đáng yêu.
Thẩm Nghi bóc xong phần đầu quả trứng, để lộ phần lòng trắng mịn màng rồi đưa cho anh.
Chu Tùng Cẩn đang lơ đãng, cúi xuống cắn một miếng lớn.
Nhai được vài cái, anh lập tức cảm thấy trong miệng... mặn đến mức phát ngán.
Thẩm Nghi ngạc nhiên nhìn quả trứng đã bị cắn mất nửa, lòng đỏ vàng ươm chảy ra ngoài.
"Trời ơi trời!" Dì Sài bên cạnh vội vàng đặt chén cháo xuống, rút vài tờ giấy đưa cho anh: "Cậu Chu à, trứng vịt muối mặn thế này mà cậu cắn cả miếng to vậy sao, đúng là hồ đồ rồi."
Chu Tùng Cẩn: "......"
Mặt anh hơi cứng lại, cố gắng không phun miếng trứng ra.
Anh cứ tưởng là... trứng luộc thường.
Thẩm Nghi không nhịn được, bật cười: "Cái đó là để ăn kèm với cháo."
Chu Tùng Cẩn nhai thêm vài cái, cố nuốt xuống, ra vẻ bình thản: "Không sao."
Dì Sài thấy anh nuốt xuống thật thì sững người, chỉ vào đầu mình mà thốt lên:"Trời ơi, cậu Chu, đầu cậu chắc bị đập hư thật rồi!"
"Chấn động não ấy, có để lại di chứng kiểu này không?" Dì Sài vừa tò mò vừa nghiêm túc hỏi: "Đầu óc như bị va đập đến mụ mị luôn rồi."
Chu Tùng Cẩn: "......"
"Không có." Anh đặt quả trứng luộc vừa bóc xong vào chén cháo của Thẩm Nghi.
Thẩm Nghi nghe nhắc đến chuyện chấn động não, lo lắng liếc nhìn đầu anh mấy lần, rồi cúi đầu ăn cháo, không nói gì.
Sau khi ăn sáng xong, dì Sài cầm khay ra ngoài dọn dẹp, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Thẩm Nghi đưa tay sờ nhẹ phần sau đầu của anh, lo lắng hỏi: "Còn đau không?"
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, nghĩ một lát rồi gật đầu: "Đau, vẫn còn choáng."
Anh ngồi trên ghế cạnh giường, nói xong thì như thể thực sự đau đầu chóng mặt, nghiêng người lại gần cô, giống như một chú chó lớn đòi được ôm, đầu chôn vào lòng cô.
"Em xoa cho anh nhé?" Hơi thở ấm nóng phả vào cổ áo cô, xuyên qua lớp vải, khiến da thịt nơi 𝖓𝐠*ự*𝖈 khẽ ngứa.
Thẩm Nghi cúi đầu nhìn đỉnh đầu tròn trịa tựa vào 𝖓-🌀ự-𝒸 mình, trong mắt ngập tràn dịu dàng và xao động.
Cô đưa tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc đen nhánh, gọn gàng của anh.
Tóc anh khác hẳn chất tóc mềm mượt của cô, từng sợi bóng mượt, cứng cáp, giống hệt như tính cách anh — cứng rắn và đầy khí chất.
Nhưng lúc này đang gối lên lòng cô, lại mang theo vẻ yên bình và dịu dàng hiếm thấy.
Ngón tay Thẩm Nghi lướt từ đỉnh tóc anh xuống hai bên thái dương, rồi nhẹ nhàng xoay tròn xoa bóp.
Lực tay vừa đủ, chạm rồi rời, 〽️ề●𝐦 〽️ạ●𝐢 nhẹ nhàng.
Chu Tùng Cẩn cảm giác như đỉnh đầu mình đang bay lên, thần trí lơ lửng như nằm giữa tầng mây, dễ chịu đến mức không phân biệt được phương hướng, lâng lâng như tiên.
"Thẩm Nghi..." Anh nhẹ nhàng gọi tên cô.
"Ừm?"
Anh không nói gì thêm, chỉ vòng tay ôm lấy eo cô, bàn tay kéo nhẹ lưng cô sát lại, đầu càng vùi chặt vào 𝖓_🌀ự_𝒸 cô hơn, trong hơi thở đều là mùi hương dịu nhẹ quen thuộc của cô, khiến tim anh dâng trào cảm giác hạnh phúc và xúc động không nói thành lời.
| ← Ch. 254 | Ch. 256 → |
