Truyện:Cứng Đầu - Chương 254

Cứng Đầu
Trọn bộ 345 chương
Chương 254
Khi ba con trẻ, có dính người như con không?
0.00
(0 votes)


Chương (1-345)

Viện trưởng Cố liếc nhìn vết thương trên trán của Chu Tùng Cẩn, tiện miệng hỏi: "Đã thay thuốc chưa?"

Chu Tùng Cẩn ngẩn người trong giây lát, rồi mới phản ứng lại được ông đang hỏi gì, bình thản đáp: "Vẫn chưa."

Thẩm Nghi thu ánh mắt từ chú Trạch lại, quay đầu nhìn về phía Chu Tùng Cẩn, ánh mắt đầy lo lắng.

"Phải chú ý thay thuốc, không là vết thương sẽ để lại sẹo đấy." Viện trưởng Cố nhắc nhở vài câu như thường lệ, gật đầu chào hai người rồi quay lưng rời đi.

Thẩm Nghi hơi xoay nhẹ xe lăn, nắm lấy tay anh đang buông thõng, nhẹ nhàng kéo một cái: "Anh về thay thuốc đi."

"Không vội." Chu Tùng Cẩn liếc nhìn vào phòng I𝐂_U nơi chú Trạch đang nằm, rồi đẩy xe lăn của cô rời khỏi hành lang: "Để anh đưa em về phòng trước."

Anh đưa Thẩm Nghi trở lại phòng bệnh, bế cô ngồi 🦵·ê·n 🌀·𝒾ườ·n·𝐠, sau đó ngồi xuống mép giường cạnh cô, đưa tay xoa đầu cô: 

"Chuyện bên studio, anh đã nói với Tưởng Nguyên, xin phép nghỉ giúp em rồi. Đợi chân em hồi phục hẳn, đi lại bình thường thì hãy đi làm lại."

"Vâng."

"Chút nữa dì Sài sẽ tới, mấy ngày tới để dì ấy chăm sóc em."

"Dì Sài?"

"Ừ."

"Không phải mẹ anh nói sẽ gọi một dì khác đến..."

Chu Tùng Cẩn gật đầu, trầm ngâm: "Dì kia là mẹ anh gọi tới, nhưng anh sợ bà ấy không chăm sóc chu đáo, cũng sợ em không thoải mái."

"Dì Sài dù sao cũng là người quen với anh, để dì ấy chăm em, em cũng dễ chịu hơn, anh cũng yên tâm hơn."

"Thế... còn bác gái thì sao..."

"Yên tâm, anh sẽ nói với mẹ." Chu Tùng Cẩn vỗ nhẹ đầu cô: "Anh về phòng đây nhé?"

"Vâng." Thẩm Nghi gật đầu.

"Chút nữa thay thuốc xong, anh sẽ xuống với em." Chu Tùng Cẩn nói.

"Vâng." Thẩm Nghi chăm chú nhìn anh, ngoan ngoãn đáp lời, rồi dặn thêm: 

"Anh đi cẩn thận, đừng vội."

"Anh biết rồi." Chu Tùng Cẩn mỉm cười đáp.

...

Sau khi bịn rịn chia tay Thẩm Nghi, Chu Tùng Cẩn quay lại phòng bệnh của mình thì thấy ba mẹ đang ngồi ở hai đầu ghế sofa, im lặng không nói, như hai bức tượng điêu khắc.

Chu Hành Tĩnh trông vẫn điềm đạm, còn sắc mặt mẹ anh thì rõ ràng không vui, khí thế quanh người toát ra lạnh lẽo.

Thấy anh bước vào, mẹ anh hậm hực nói: "Tùng Cẩn, con còn biết đây là phòng bệnh của con à?"

"Ba, mẹ..." Chu Tùng Cẩn bình thản bước vào, lễ phép chào hỏi, phía sau là hai y tá đi cùng để thay thuốc cho anh.

Mẹ anh bước nhanh tới, giơ tay gõ nhẹ ngón tay lên trán anh: "Đầu con hết đau rồi hả?"

"..." Chu Tùng Cẩn hơi nghiêng đầu theo lực gõ, không tránh đi.

"Xem ra là khỏe rồi." Mẹ anh giận dữ: "Mẹ nghe hai hộ lý nói, tối qua mẹ với ba con vừa đi, con liền không truyền dịch, còn vịn tường đi xuống dưới tìm người."

"Sáng rồi mà còn chưa chịu thay thuốc, chạy khắp bệnh viện..."

"Mẹ." Chu Tùng Cẩn hơi mất kiên nhẫn, đi vào phòng ngủ, ngồi xuống giường: "Chỉ là thay thuốc thôi mà, trễ chút cũng không sao."

Hai y tá mang dụng cụ thay thuốc đặt cạnh giường, bắt đầu gỡ băng gạc trên trán anh.

Ba mẹ anh cũng bước vào theo sau, mẹ anh ngồi cạnh giường, cau mày nói:

"Con ba mươi mấy tuổi đầu, là tổng giám đốc của một tập đoàn, vậy mà ngày nào cũng bám lấy cô bé ấy, không chịu ngủ giường của mình, lại chen 𝐥ê·𝓃 🌀·ℹ️·ư·ờ𝓃·🌀 nhỏ của người ta nằm. Đây còn là trong bệnh viện, con không sợ người ta cười ↪️𝐡ế●✝️ à?!"

Hai cô y tá đang thay thuốc lặng lẽ nhìn nhau, phải cố nhịn cười.

Mẹ anh liếc sang chồng: "Con hỏi ba con xem, hồi trẻ có bám người ta như vậy không?"

Ba anh im lặng, dời mắt đi chỗ khác: "..."

Chu Tùng Cẩn: "..."

Giữa lúc ba mẹ con đang nói chuyện, hai dì đi cùng mẹ anh một người rót nước, một người mang bữa sáng đặt cạnh giường: "Cậu Chu, thay thuốc xong thì ăn chút gì đó nhé."

"Cảm ơn dì." Chu Tùng Cẩn gật đầu nhẹ.

Anh liếc nhìn hai dì đang có mặt trong phòng, quay sang hỏi mẹ: "Mẹ, dì Vương đâu rồi?"

"Mẹ cho bà ấy mang bữa sáng xuống phòng 808."

"Cảm ơn mẹ." Chu Tùng Cẩn dịu dàng mỉm cười, cúi đầu trầm ngâm một chút rồi nói bâng quơ: "Mẹ, ba dì đều đến bệnh viện rồi, vậy nhà mình ai lo?"

"Chuyện nhà đừng lo, ba mẹ tự lo được." Mẹ anh đáp.

"Hay để dì Vương về nhà đi, mẹ với ba tự dọn dẹp cực lắm." Chu Tùng Cẩn nói tiếp: "Chỗ Thẩm Nghi, để người giúp việc bên nhà con tới chăm cũng được rồi."

Nghe vậy, sắc mặt mẹ anh dịu đi, liếc nhẹ một cái rồi nói: "Cũng biết thương ba mẹ hả?"

Chu Tùng Cẩn: "..."

"Dù sao cũng là bạn gái con, muốn ai chăm thì tùy con." Mẹ anh quay mặt sang chỗ khác.

Chương (1-345)