| ← Ch.091 | Ch.093 → |
Tối nay Lận Thừa Hữu diện một chiếc áo kim bào màu trắng ánh trăng, thêu hoa văn giao long vượt biển, tay áo và n. g. ự. c áo điểm xuyết những đóa hoa bạc chìm. Đường kim mũi chỉ tinh xảo đến mức tưởng như đoạt lấy công của tạo hóa, toát lên vẻ rực rỡ lấp lánh lạ thường.
Hắn vừa đi vừa cười nói giữa đám đông, khiến cả những cây hoa trước đình viện cũng phút chốc trở nên lu mờ.
Các vị khách quan đi ngang qua đều không kìm được mà dừng chân ngoái nhìn. Mấy vị phu nhân đứng dưới bóng hoa không nhịn được vừa ngắm nghía vừa tấm tắc: "Cũng may là đứa nhỏ này tướng mạo xuất chúng, hiếm thấy nam nhân nào lấn át được bộ y phục cầu kỳ như thế. Chỉ riêng cái nền màu xanh nhạt kia thôi đã đủ kén người mặc rồi."
"Không biết là do Phủ Chức Nhiễm làm hay do thợ thêu của phủ Thành Vương làm nữa."
Đỗ phu nhân cũng đứng từ xa ngắm nghía: "A Ngọc, con không phải đang rầu rĩ về hoa văn trên áo của cha con sao? Nhìn xem, chỉ cần dời hoa văn xuống tay áo thì dù có cầu kỳ đến đâu cũng không sợ bị chói mắt."
Đằng Ngọc Ý thầm thấy có lý.
Dạo trước nàng bỏ da bỏ thịt mua một tấm vải thượng hạng màu xanh phật đầu ở chợ Tây, định bụng tự tay may áo cho cha. Mấy hôm trước vừa từ chùa Đại Ẩn về, nàng đã xin di mẫu cho mượn Quế ẩu, người có tay nghề thêu thùa nhất nhì trong phủ, chỉ ngặt nỗi mãi vẫn chưa chọn được hoa văn ưng ý.
Tối nay nhìn bộ y phục của Lận Thừa Hữu, nàng nảy ra không ít ý tưởng hay ho. Có điều cha nàng mặc đồ chắc chắn sẽ không lòe loẹt như Lận Thừa Hữu, đến lúc đó hoa văn chìm trên áo bào phải tiết chế bớt đi mới được.
Đỗ phu nhân lại nói: "Nói đi cũng phải nói lại, tối nay phủ Thành Vương náo nhiệt thế này cũng là lẽ đương nhiên. Ta nghe di phụ con nói Đạo trưởng Thanh Hư T. ử đã trở về rồi. Vợ chồng Thành Vương tuy không kịp về dự sinh thần con trai, nhưng cũng đang trên đường về Trường An rồi."
Đỗ Đình Lan thắc mắc: "A nương, Thành Vương Thế t. ử thì dễ hiểu, nhưng quận chúa A Chi còn nhỏ như vậy, vợ chồng Thành Vương đi ngao du sơn thủy, tại sao không mang theo quận chúa?"
Ba người sóng vai dạo bước trên con đường lát gạch, hai bên đường liễu rủ thướt tha. Một cành liễu lòa xòa quệt vào mặt, Đỗ phu nhân thuận tay gạt ra: "Nghe nói vợ chồng Thành Vương năm nào cũng đưa quận chúa đi chơi xa. Năm ngoái có lẽ quận chúa đến tuổi vỡ lòng, sợ làm lỡ dở việc học của con nên mới để lại. Nhưng dù thế nào thì mỗi khi vợ chồng Thành Vương đi chơi xa, kiểu gì cũng sẽ để lại một đứa con ở Trường An."
Đằng Ngọc Ý sớm đã thấy chuyện này kỳ lạ, không nhịn được hỏi: "Tại sao không mang cả mấy đứa con đi cùng ạ?"
Đỗ phu nhân lắc đầu: "Chắc là do bọn trẻ còn nhỏ, đường sá xa xôi lại trắc trở, sợ mang nhiều quá không chăm sóc xuể."
Đằng Ngọc Ý chợt nhớ đến bí mật về Thánh nhân mà cha nàng kể đêm hôm đó.
Căn bệnh lạ của Thánh nhân cứ ba năm lại tái phát một lần, mỗi khi phát tác cần phải có Thành Vương giúp hợp trận. Vợ chồng Thành Vương rời kinh thành, dù Thánh nhân và Hoàng hậu không nghi ngờ thì những đại thần rường cột biết bí mật này cũng sẽ ăn ngủ không yên.
Có lẽ vì lý do này mà vợ chồng Thành Vương dù đi đâu cũng sẽ để lại một đứa con trong cung bầu bạn với Thánh nhân và Hoàng hậu. Làm như vậy vừa có thể âm thầm xóa tan mọi nghi ngờ, lại vừa không mang tiếng là quá nuông chiều con cái.
Nếu quận chúa A Chi năm nào cũng được cha mẹ đưa đi chơi thì những năm trước người ở lại Trường An chắc chắn là Lận Thừa Hữu hoặc nhị đệ của hắn. Giờ đây Lận Thừa Hữu đã có thể một mình gánh vác gia đình, nên ngoài hắn ra, năm nay lại có thêm một đứa trẻ nữa ở lại Trường An.
Lại nghe tỷ tỷ nói: "Nghe danh Đạo trưởng Thanh Hư T. ử đã lâu, không biết tối nay có được gặp ngài ấy không."
Đỗ phu nhân đáp: "E là không gặp được đâu. Nghe nói tính tình đạo trưởng lập dị, tối nay ồn ào thế này, ngài ấy chê phiền phức chưa chắc đã chịu lộ diện... Mà này Ngọc Nhi, con từ lúc vào đến giờ cứ dáo dác nhìn quanh, đang tìm ai thế?"
"Dạ, con tìm hai vị tiểu đạo trưởng." Đằng Ngọc Ý buột miệng đáp.
Đỗ Đình Lan sợ muội muội có việc gấp, cũng vội đưa mắt tìm giúp.
Tìm một hồi không thấy, dọc đường lại gặp không ít nữ quyến quen biết. Lúc này tiệc chưa bắt đầu, các phu nhân nhà quyền quý người thì tụ tập ngắm hoa, người thì tựa vào lan can chuyện trò rôm rả. Chẳng biết ai nhắc đến một câu "Thư viện Hương Tượng", mấy vị phu nhân đứng trước bụi hoa ngọc trâm bèn bắt chuyện, thấy Đỗ phu nhân, họ vội cười mời bà qua nói chuyện.
Đỗ phu nhân gật đầu với phía bên kia, trước khi đi còn âu yếm dặn dò hai đứa cháu: "Mấy vị phu nhân kia đều là người nhà quan lại Bộ Lễ, tiện thể ta qua hỏi xem khi nào Thư viện Hương Tượng khai giảng. Ít bữa nữa khai giảng rồi, hai tỷ muội con tha hồ mà kết bạn cùng nhau đi học."
Đỗ Đình Lan nghe vậy thì thầm thở dài trong lòng.
Tuy Thánh nhân và Hoàng hậu không giới hạn phẩm cấp của cha học trò như Vân Ẩn thư viện năm xưa, nhưng vì thư viện đã đổi địa điểm, số lượng học sinh cũng có hạn, nên những gia đình muốn gửi con gái vào học dạo gần đây đều đang chạy vạy khắp nơi.
Cạnh tranh khốc liệt như vậy, với chức quan và cái tính khí khó ưa của cha nàng hiện giờ, theo lý thì nàng chẳng có cửa lọt vào đợt tuyển sinh đầu tiên. Ai ngờ lần trước vì giúp A Ngọc đoạt Ngọc Nhan Đan mà nàng đặt cái tên "Hương Tượng", lại trúng ngay ý Hoàng hậu, thế là tên nàng được Hoàng hậu viết vào danh sách đầu tiên.
Danh sách hiện chưa công bố, nhưng nếu không có gì thay đổi thì nàng và muội muội chắc chắn sẽ vào thư viện học.
Vừa nãy trên xe ngựa nhắc đến chuyện này, A Ngọc còn tỏ vẻ không vui hơn cả nàng.
Nàng biết tại sao muội muội không muốn vào thư viện. Thánh nhân và Hoàng hậu tuy không đến mức ép duyên, nhưng chỉ cần tên xuất hiện trong danh sách học sinh, chuyện 𝐡ô·𝖓 nhân đại sự sẽ không thể tùy ý như trước nữa.
Nhưng vì chuyện của Đoạn tiểu tướng quân dạo trước, A Ngọc vẫn luôn mong muốn chuyện 𝖍ô-ⓝ nhân sau này do tự mình làm chủ.
Ai cũng biết di phụ là một phiên trấn hùng mạnh trấn giữ Đông Nam, muội muội lại là con gái duy nhất của di phụ. Chỉ riêng binh quyền trong tay di phụ thôi, người muốn kết thông gia với nhà họ Đằng đã nhiều không đếm xuể.
Nếu giao chuyện ♓·ô·𝖓 nhân cho ✞-г-1-ề-𝐮 đì𝖓-♓ chỉ định, dù di phụ có dụng tâm xem xét, e rằng cũng khó mà biết được đối phương rốt cuộc đến vì lợi ích hay thật lòng thích muội muội.
Tiểu nương t. ử trên đời này, có ai lại muốn 𝒽-ô-ռ nhân của mình bị toan tính thiệt hơn cơ chứ.
May mà muội muội mới vừa tròn mười lăm hồi tháng Chạp, chưa chắc đã bị chỉ 𝐡ô*ռ ngay. Chỉ là về phía nàng... Haizz... Đỗ Đình Lan lòng rối như tơ vò, đang định kéo tay Đằng Ngọc Ý nói chuyện thì có người gọi: "Đằng nương tử, Đỗ nương tử, mau lại đây chơi."
Hóa ra là nhóm các tiểu thư con nhà quan lại như Võ Ỷ, Trịnh Sương Ngân.
Các cô nương ngồi trong đình hóng mát, mỉm cười vẫy tay gọi Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan.
Hai người vừa bước lên bậc thang vào đình vừa cười đáp lễ. Trang phục của các cô nương tối nay đều lộng lẫy vô cùng, gương mặt ai nấy đều trang điểm rạng rỡ.
Mọi người không kìm được mà ngắm nhìn cách ăn mặc của Đằng Ngọc Ý. Cũng là lụa là gấm vóc ấy thôi, nhưng cách phối màu của nàng mỗi lần xuất hiện đều vô cùng độc đáo.
Nàng mặc một chiếc áo ngắn tay màu xanh lục đậm, bên dưới là chiếc váy dài quét đất màu ngọc bích nhạt thêu hoa tản mạn. Một màu xanh đậm đà đến tột cùng, một màu xanh lại trong trẻo thấu tâm can. Bên ngoài chiếc váy màu ngọc bích còn phủ thêm một lớp váy lụa tơ tằm mỏng như sương khói màu nước, trên đó thêu những đóa mẫu đơn trắng muốt to bản.
Y phục đã cầu kỳ như vậy nên đầu tóc nàng không điểm xuyết nhiều, chỉ cài lên hai búi tóc mỗi bên một chiếc lược ngọc răng khít hình quạt nhỏ, chất ngọc trong veo như nước, càng tôn thêm vẻ đẹp của bộ y phục.
Các tỳ nữ nâng bình lưu ly trắng Ba Tư rót cho Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan mỗi người một ly nước mía.
Liễu Tứ nương cười nói: "Bọn ta vừa mới khen chiếc váy hoa la năm màu của Lý Tam nương mặc tối nay thật bắt mắt, thế mà Đằng nương t. ử vừa đến, ta đã chẳng thể rời mắt được nữa rồi."
Trịnh Sương Ngân kể từ sau khi cùng trải qua hoạn nạn ở rừng đào, thái độ đối với hai tỷ muội Đằng, Đỗ đã khác hẳn. Nghe vậy, nàng mỉm cười nói: "Cây cỏ hoa lá vùng Giang Nam vốn tươi đẹp, các thợ thêu ngày ngày sống giữa phong cảnh như tranh vẽ, đường kim mũi chỉ và cách phối màu đương nhiên cũng tinh tế hơn người, đây đâu phải cứ có nhiều tiền là mua được."
Bành Hoa Nguyệt tiếp lời: "Nhắc đến chuyện này, Đằng nương tử, lần trước mọi người đã hẹn sẽ xin cô mấy mẫu hoa thêu, nhân tối nay đông đủ, hay là chúng ta ấn định một ngày đến phủ cô quấy quả một phen đi."
Đằng Ngọc Ý cười đáp: "Được thôi, chọn ngày không bằng gặp ngày, ngày mai các vị có rảnh không?"
Các cô nương cười rộ lên: "Rảnh chứ, rảnh chứ. Mau, ai đi xin giấy bút đi, kẻo cô ấy đổi ý. Đằng nương tử, cô viết thiệp mời ngay tại đây cho chúng ta đi."
Đỗ Đình Lan cười bảo người hầu đi xin bút mực. Người hầu nhanh nhảu mang đến một xấp giấy hoa tiên màu xanh nhạt thếp vàng. Đằng Ngọc Ý vén tay áo cầm bút, chợt nhận ra Võ Ỷ ngồi đối diện nãy giờ cứ ngẩn ngơ.
Võ Ỷ vốn là người sởi lởi hay cười nói nhất, im lặng thế này quả là hiếm thấy. Điều này khiến Đằng Ngọc Ý nhớ lại chuyện Trình bá kể hôm qua. Trịnh Diên Nhượng - con trai cả của Trịnh Phó Xạ và Võ Tương - trưởng nữ của Võ Trung thừa vốn định đính 𝒽_ô_ⓝ trong tháng này. Trình bá đã sớm chuẩn bị quà mừng cho hai phủ, nào ngờ hôm qua vừa gửi đi thì cả hai hộp quà đều bị trả về.
Trình bá hoảng hốt sai người đi nghe ngóng mới biết hai nhà đang đòi hủy ♓ôⓝ*. Còn về lý do hủy h●ô𝓃●, chỉ nghe loáng thoáng là Trịnh đại công t. ử đột ngột đổi ý. Nghe nói Trịnh Phó Xạ đã tức đến phát bệnh, còn Võ Trung thừa thì tức đến nỗi không thèm lên triều. Các phủ nghe tin này, không ai là không thầm trách cứ Trịnh đại công tử.
Võ Tương là chị cả của Võ Ỷ, trong nhà xảy ra chuyện như vậy, chắc hẳn Võ Ỷ trong lòng cũng không vui vẻ gì.
Lý Hoài Cố khẽ huých nhẹ vào tay Võ Ỷ: "Nhị nương."
Võ Ỷ giật mình hoàn hồn, áy náy nói với Đằng Ngọc Ý: "A Ngọc, không cần gửi thiệp cho ta đâu, ngày mai e là ta không rảnh."
Mọi người gật đầu thông cảm. Nhà họ Võ đang rối ren như vậy, Võ Ỷ làm gì còn tâm trí nào mà sắm sửa quần áo.
Liễu Tứ nương nói: "Nghe nói ngày hai mươi này thư viện sẽ khai giảng, các cô có biết những nữ phu t. ử nào sẽ dạy không? Dạy những môn gì?"
Danh sách tuy chưa công bố nhưng cũng đã được ấn định gần xong, chuyện này trong giới quyền quý ở Trường An cũng chẳng phải bí mật gì, nên khi nhắc đến trên bàn tiệc, mọi người đều rất thản nhiên.
Trịnh Sương Ngân nói: "Nghe nói chương trình học giống hệt Quốc T. ử Giám, cũng chia làm Đại kinh, Trung kinh và Tiểu kinh."
Bành Cẩm Tú nhăn mặt kêu khổ: "Ta sợ nhất là mấy cái kinh với chả thơ này, mấy năm qua khó khăn lắm mới trốn được ở nhà, ai ngờ đến Trường An rồi vẫn không thoát..."
Bành Hoa Nguyệt ho khan một tiếng ngắt lời muội muội, thuận tay phe phẩy chiếc quạt nhỏ vẽ hình đom đóm, cười nói: "Lúc nãy bọn ta đi qua, tình cờ thấy quận chúa A Chi rời tiệc, loáng thoáng nghe thấy quận chúa nói muốn tìm người, cũng không biết là tìm ai?"
Có người tiếp lời: "Ồ, không phải tìm ai trong chúng ta đâu. Quận chúa nói muốn tìm ân nhân cho ca ca cô ấy. Nói là ca ca cô ấy đã mười tám tuổi rồi mà bao năm nay vẫn không tìm được tin tức gì về ân nhân đó. Quận chúa bảo nếu có thể giấu ca ca tìm được người này thì coi như là quà sinh nhật tặng huynh ấy."
Một người khác nói: "Chuyện này ta cũng có nghe nói. Nghe đâu năm xưa Thành Vương Thế t. ử vì ham chơi suýt c. h. ế. t đuối, may nhờ có một tiểu nương t. ử cứu giúp mới nhặt lại được cái mạng. Mấy năm nay phủ Thành Vương cả công khai lẫn âm thầm đều chưa từng ngừng tìm kiếm người đó. Giờ Thành Vương Thế t. ử đang làm việc ở Đại Lý Tự, theo lý thì tìm người càng thuận tiện hơn, hóa ra vẫn chưa tìm được sao? Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, vị tiểu ân nhân đó liệu có khi nào..."
"Thực ra năm nào cũng có các tiểu nương t. ử đến phủ Thành Vương nhận vơ, nhưng hình như người năm đó có đặc điểm gì đấy, tóm lại là Thành Vương Thế t. ử vừa nhìn đã biết không phải."
Võ Ỷ nghe nãy giờ, chán nản nói: "Cũng chẳng biết mấy cô nương đó nghĩ gì nữa, cho dù nhận vơ thành công thì một tiểu nương t. ử cũng đâu thể dựa vào ân tình mà xin quan tước gì được, cùng lắm là được chút tiền bạc thôi, có cần phải tốn công tốn sức thế không."
"Ơ, hóa ra các cô không biết à?"
Cả bàn tiệc tò mò: "Biết cái gì?"
Người kia hạ thấp giọng: "Thành Vương Thế t. ử từ nhỏ đã trúng cổ độc, đến nay vẫn chưa dính dáng tình cảm với tiểu nương t. ử nhà nào, chuyện ♓ô-ռ sự cứ kéo dài mãi, xem chừng còn xa vời lắm. Các cô nghĩ xem, có lẽ chỉ có tự xưng là ân nhân mới có cơ hội được gả cho Thành Vương Thế tử. Cho dù thế t. ử không cưới, nhưng dù sao cũng là ân nhân cứu mạng, kiểu gì cũng sẽ được đối đãi khác biệt. Thành Vương Thế t. ử đâu thể cả đời không lấy vợ, qua lại lâu ngày, nếu người đó chịu gả, biết đâu vài năm nữa vợ chồng Thành Vương sẽ bảo con trai đi cầu thân cũng nên. Cho dù thế t. ử khó động lòng, nhưng dù sao cũng có cái ơn cứu mạng ở đó, sau khi thành thân, đôi trẻ cũng không đến mức trở thành một cặp oán ngẫu."
Mọi người vỡ lẽ: "Cũng phải, chừng nào cổ độc chưa giải thì Thành Vương Thế t. ử cũng chẳng thích được ai khác. Hèn gì cứ có người muốn đến nhận thân phận vơ, nếu là nhắm vào Thành Vương Thế t. ử thì cách này quả thực hữu hiệu."
"Còn một cách nói nữa, giải Tuyệt Tình Cổ thế nào ngay cả Đạo trưởng Thanh Hư T. ử cũng bó tay, biết đâu phải dựa vào ân tình để giải thì sao? Không chừng người đó vừa xuất hiện là độc giải ngay, chuyện đời ai mà biết được. Các cô nghĩ xem, ngay cả vợ chồng Thành Vương và Đạo trưởng Thanh Hư T. ử cũng giúp tìm kiếm, chắc hẳn họ đã sớm tính đến khả năng này rồi."
Đằng Ngọc Ý thầm lắc đầu. Cổ độc Lận Thừa Hữu trúng đâu có dễ giải như vậy. Kiếp trước nàng chưa từng nghe nói hắn thích cô nương nhà nào. Không, nếu giấc mơ kia là thật thì cho đến tận lúc bị á-〽️ 💰-á-✞ ở Phu Phường, hắn vẫn cô đơn lẻ bóng. Trừ phi có kỳ ngộ gì, chứ cái cổ độc đáng ghét này e rằng sẽ đeo bám Lận Thừa Hữu cả đời.
Nói đến đây nàng bỗng thấy hơi thương cảm cho Lận Thừa Hữu. Một người cả đời không biết mùi vị tình yêu là gì, nghĩ cũng thấy tội nghiệp.
Bành Hoa Nguyệt không kìm được hỏi: "Quận chúa A Chi đã tìm được người đó chưa?"
Người kia lắc đầu: "Nghe nói đã bắt tay vào tìm từ mấy hôm trước rồi, nhưng mãi vẫn chưa có kết quả."
Lý Hoài Cố mỉm cười đặt đũa xuống, khẽ cúi người chào mọi người rồi dẫn tỳ nữ rời tiệc, có vẻ là đi thay y phục.
Đằng Ngọc Ý cúi xuống nhấp ngụm trà, vừa ngước lên thì thấy Bành Cẩm Tú ngồi đối diện như thể bất ngờ nhìn thấy ai đó, mắt sáng rực lên, khuôn mặt cũng nhanh chóng ửng hồng.
Ơ kìa, ai mà khiến Bành Cẩm Tú e thẹn đến thế này... Quả nhiên, thấy Thuần An Quận vương đi ngang qua từ phía vườn hoa. Ngài đội ngọc quan, mặc cẩm bào màu xanh đen, bên cạnh còn có một đám văn nhân đi theo tháp tùng. Tính tình Quận vương trầm tĩnh, mỗi lần xuất hiện trước mọi người luôn tạo cảm giác xa cách, nhưng cử chỉ phong lưu, khí độ quả thực xuất chúng.
Đằng Ngọc Ý liếc nhìn Bành Cẩm Tú, tiếc là chưa kịp quan sát kỹ thì Bành Cẩm Tú đã bị Bành Hoa Nguyệt kéo đứng dậy.
Đằng Ngọc Ý bỗng thấy chán ngắt, một tay chống má, một tay mân mê chiếc chén lưu ly trắng, chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng cũng thấy Xuân Nhung và Bích Loa đứng ngoài đình nháy mắt ra hiệu với nàng.
Vậy là đã có tin tức của Tuyệt Thánh và Khí Trí rồi.
Đằng Ngọc Ý thì thầm với Đỗ Đình Lan là mình muốn đi thay y phục, rồi một mình bước ra khỏi đình. Đến chỗ vắng người, nàng mới khẽ hỏi: "Thế nào? Đồ đã đưa chưa?"
Xuân Nhung lau mồ hôi nói: "Đoan Phúc nói, hai vị tiểu đạo trưởng tối nay cứ ở mãi hậu viện bầu bạn với Đạo trưởng Thanh Hư Tử. Đoan Phúc sợ làm kinh động đạo trưởng nên không dám lại gần. Sau đó ông ấy nghe thấy Đạo trưởng Thanh Hư T. ử sai tiểu đạo trưởng đến Trí Hư Các lấy đồ, vội bảo nô tỳ về hỏi nương tử, lát nữa nếu tiểu đạo trưởng đi Trí Hư Các, có cần qua đó chặn đường họ lại không?"
"Chặn, chặn chứ." Đằng Ngọc Ý nói.
Nàng vốn định hôm qua gửi yên ngựa T. ử Ngọc đến Thanh Vân Quán, không ngờ hôm qua Tuyệt Thánh và Khí Trí lại đến phủ Thành Vương. Sau đó tuy đã nhắn tin trước nhưng vẫn chưa có cơ hội gặp mặt. Tối nay đến đây, nàng không giao món đồ này cho quản sự phủ Thành Vương ghi vào sổ sách, mà cứ để Đoan Phúc giữ khư khư.
Nàng không muốn để món đồ tốt như vậy nằm phủ bụi trong kho phủ Thành Vương, không tận tay giao chiếc yên quý này cho Tuyệt Thánh và Khí Trí thì nàng không yên tâm.
Hơn nữa, những lời Tiểu Nhai nói hôm qua khiến nàng rất bất an. Trận pháp hoán đổi mệnh cách của Huệ phi - mẹ ruột Thánh nhân và Di phi năm xưa chính do Đạo trưởng Thanh Hư T. ử chủ trì. Tuyệt Thánh và Khí Trí đã là đệ t. ử Thanh Vân Quán, biết đâu sẽ biết chút gì đó về thuật "mượn mệnh".
Tối nay nhân cơ hội gặp mặt hai người họ, nàng nhất định phải dò la chuyện này cho bằng được.
Xuân Nhung theo lệnh Đằng Ngọc Ý đi báo cho Đoan Phúc, lát sau Đoan Phúc đã có mặt. Đằng Ngọc Ý bèn bảo Xuân Nhung về nói rõ nơi mình đi cho biểu tỷ biết, còn mình dẫn theo Đoan Phúc và Bích Loa đi về phía Trí Hư Các.
Phủ Thành Vương rộng mênh 〽️_ô_𝖓_🌀, dinh thự chiếm gần nửa phường. Vườn hoa chia làm Đông hoa viên và Tây hoa viên, Trí Hư Các nằm ở góc Đông Bắc của Tây hoa viên.
Đông hoa viên khách khứa tấp nập, còn bên Tây hoa viên thì vắng vẻ hơn nhiều. Càng đi vào trong càng ít người, vòng qua bụi mẫu đơn, lại rẽ qua một hòn giả sơn cao hơn trượng, cuối cùng cũng đến được Trí Hư Các, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng Tuyệt Thánh và Khí Trí đâu.
Đoan Phúc nói: "Lúc lão nô đi, tiểu đạo trưởng đang bận múc nước rửa chân cho lão đạo trưởng, chắc phải một lúc nữa mới ra được."
Đằng Ngọc Ý ngạc nhiên nhìn trăng, mới đầu giờ Tuất, lão đạo trưởng nghỉ ngơi sớm thật đấy.
"Vậy thì đợi thôi, lát nữa tiểu đạo trưởng vừa lộ diện là qua chặn lại ngay." Đằng Ngọc Ý nhìn hồ sen dưới lan can Trí Hư Các, lại nhìn Thủ Tĩnh hiên đối diện. Trí Hư, Thủ Tĩnh... mấy cái tên này chắc là do Đạo trưởng Thanh Hư T. ử đặt. Quả thực quá u tĩnh, xung quanh chẳng có một bóng người.
Đợi một lúc không thấy Tuyệt Thánh và Khí Trí, nàng dứt khoát cúi đầu ngắm hồ sen đỏ dưới ánh trăng. Chốc lát sau, nàng quay đầu ngắm nhìn xung quanh, tình cờ phát hiện bên cổng nguyệt môn cạnh hồ có trồng mấy khóm mẫu đơn, nụ hoa phần nhiều là hai màu, diễm lệ q-ц𝓎ế-𝖓 𝓇-ũ hơn hẳn những nơi khác.
Đằng Ngọc Ý sinh lòng yêu thích, bước đến trước cổng nguyệt môn ngắm nghía kỹ càng. Nàng vừa cúi xuống chạm vào một bông hoa thì nghe thấy tiếng bước chân từ sau cổng nguyệt môn vọng lại. Đằng Ngọc Ý lập tức cảnh giác, vội vàng lùi sang một bên. Thân pháp Đoan Phúc nhanh như 🍳·⛎·ỷ mị, trong nháy mắt đã chắn trước mặt Đằng Ngọc Ý.
Đợi người kia bước ra khỏi cổng nguyệt môn, cả chủ lẫn tớ nhà Đằng Ngọc Ý đều ngẩn ra. Nam t. ử này mày dài mắt sáng, phong thái đoan trang trầm tĩnh, là Thuần An Quận vương.
Thuần An Quận vương dường như đang đợi ai đó, nghe tiếng bước chân mới bước ra, bất ngờ nhìn thấy Đằng Ngọc Ý cũng có vẻ ngạc nhiên.
Ngài quan sát Đằng Ngọc Ý vài lần, lại nhìn người hầu phía sau nàng, từ từ nén xuống vẻ nghi hoặc trong mắt, gật đầu chào Đằng Ngọc Ý rồi định bước qua người nàng. Bỗng chân ngài như chạm phải vật gì, bước chân khựng lại. Ngài cúi xuống nhìn, ban đầu không nói gì, đi được hai bước thấy chủ tớ Đằng Ngọc Ý không để ý dưới chân, đành quay lại nhặt vật đó lên, đưa cho Đằng Ngọc Ý, ôn tồn nói: "Cô nương đ. á. n. h rơi đồ này."
Đằng Ngọc Ý nhìn, hóa ra là chiếc túi thơm nhỏ buộc trên dải lụa thắt lưng của mình. Quái lạ, nàng ở bên ngoài chưa bao giờ làm rơi những vật tùy thân này, có lẽ vừa rồi mải lo phòng bị nên không phát hiện kịp thời.
"Đa tạ điện hạ." Nàng khẽ cúi người, ra hiệu cho Bích Loa nhận lấy từ tay Thuần An Quận vương.
Thuần An Quận vương nhìn Đằng Ngọc Ý một cái, dường như có chút thắc mắc, cuối cùng chỉ gật đầu, chắp tay sau lưng rời đi.
Bích Loa đỏ mặt vỗ vỗ ռℊ·ự·🌜: "Quận vương điện hạ thật tinh tế, ban nãy chắc là để tránh hiềm nghi nên không có ý định nhặt giúp chúng ta, mãi đến khi thấy chúng ta không để ý làm rơi đồ mới quay lại nhặt đưa cho."
Đằng Ngọc Ý chỉ thấy lạ là tại sao Thuần An Quận vương lại xuất hiện một mình ở nơi này. Nhưng nàng càng thắc mắc hơn là tại sao Tuyệt Thánh và Khí Trí vẫn chưa lộ diện. Cho dù Thanh Hư T. ử một năm không rửa chân thì cũng đâu cần rửa lâu đến thế chứ. Đang suy nghĩ miên man thì lại nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau, là tiếng giày, xem ra cũng là nam nhân.
Quay đầu lại nhìn, hóa ra là Lận Thừa Hữu.
"Thế tử?" Đằng Ngọc Ý vô cùng ngạc nhiên. Không đợi được Tuyệt Thánh và Khí Trí, thế mà lại đợi được Lận Thừa Hữu. Ngay sau đó nàng lại vui vẻ nghĩ, thế cũng tốt, nàng có thể trực tiếp tặng yên ngựa T. ử Ngọc cho Lận Thừa Hữu luôn.
Lận Thừa Hữu nhìn Đằng Ngọc Ý, lại nhìn khung cảnh u tĩnh xung quanh, trên mặt vẫn giữ vẻ bất cần đời thường thấy, nhưng tâm trạng đã tệ hại đến cực điểm. Tối nay hắn vừa là chủ nhân tiệc sinh nhật vừa là chủ nhân phủ Thành Vương, vốn dĩ bị vây trong tiệc rượu không dứt ra được, nếu không nghe Khoan Nô báo tin Đoan Phúc đang ở đây thì hắn cũng chẳng tìm cách lẻn ra ngoài làm gì.
Gặp được Đằng Ngọc Ý đúng là như ý nguyện, nhưng tiện thể lại nhìn thấy cả hoàng thúc đang ở cùng nàng. Nơi này vắng vẻ u tịch như vậy, lại chẳng phải chỗ tiếp khách tối nay, nếu không phải lén lút hẹn hò riêng tư thì ai lại cất công chạy đến cái chốn này chứ.
Nhớ lại ngày hôm qua, khi rời phủ Quận vương hắn đã tiện tay "chôm" luôn cái hộp gấm, đặt hai hộp gấm cạnh nhau so sánh, bất hạnh thay phát hiện ra mọi chi tiết đều trùng khớp.
Hắn không thể tự lừa dối mình rằng đó không phải là cùng một hộp gấm, càng không thể thuyết phục bản thân trên đời lại có sự trùng hợp đến thế.
Đã xác nhận hộp bánh hoa lê đó là do Đằng Ngọc Ý tặng, tối nay lại bắt gặp nàng và hoàng thúc ở đây, có lẽ bây giờ hắn nên giả vờ như không có chuyện gì, chào hỏi một câu rồi bỏ đi?
Nhưng hắn cứ không tin vào cái tà thuyết đó, chân vừa nhấc lên, ma xui 🍳●u●ỷ khiến thế nào lại bước về phía Đằng Ngọc Ý.
| ← Ch. 091 | Ch. 093 → |
