| ← Ch.067 | Ch.069 → |
Thái t. ử ngẩn người. Hắn nhớ lại lần trước ở Lạc Đạo sơn trang đã muốn xem mặt con gái Đằng tướng quân, tiếc là hôm đó Đằng nương t. ử lại bị phong chẩn. Tuy có chút tiếc nuối, nhưng sau đó hắn cũng không để tâm lắm. Vạn lần không ngờ, hôm nay Đằng nương t. ử lại đang ở ngay trong đạo quán sát vách này.
Kể ra cũng trùng hợp, nếu không nhờ tiếng tiêu xuất sắc đột ngột vang lên kia dẫn dắt, hắn cũng chẳng hay biết tin tức này.
Có nên qua đó xem thử một chút không?
Nhưng ngay sau đó, Thái t. ử lại cười và lắc đầu. Cho dù vì nể mặt Đằng tướng quân mà hắn có chút tò mò về Đằng nương t. ử thì cũng không nên hành xử đường đột như vậy.
Nghĩ thế, Thái t. ử rất nhanh bèn gạt ý niệm này ra sau đầu.
Thuần An Quận vương cũng không hỏi nhiều, trước khi gảy đàn trở lại, ngài chỉ nghiêm nghị liếc nhìn quản sự một cái.
Quản sự lập tức hiểu ý. Hôm nay văn nhân mặc khách đến Quận vương phủ dự tiệc rất đông, khó tránh khỏi có vài kẻ phóng túng ngông cuồng. Nghe nói đạo quán Ngọc Chân bên cạnh có nhiều tiểu nương t. ử như vậy, lỡ như có kẻ nảy sinh ý hồ đồ thì không hay. Quận vương điện hạ vốn giữ mình trong sạch, tự nhiên không muốn nhìn thấy khách khứa có hành vi phóng túng.
Điện hạ đây là muốn ông ta làm tốt công tác phòng bị trong phủ trước, tránh để có kẻ mạo phạm đến nữ khách bên đạo quán hàng xóm. Quản sự gật đầu, lui xuống tự mình sắp xếp.
...
Trong rừng đào, các thiếu nữ người thì chơi đ. á. n. h đu, người thưởng trà, người lại chơi đấu cỏ... ai nấy đều vui vẻ quên cả trời đất. Một lát sau, lác đác có vài cô nương rời tiệc đi tịnh phòng.
Đằng Ngọc Ý đang chơi đấu cỏ với Liễu Tứ nương rất hăng say, thấy Đỗ Đình Lan cũng định rời tiệc, nàng bèn xua tay với Liễu Tứ nương: "Ui chao, không chơi nữa, không chơi nữa đâu, lát quay lại chơi trò khác nhé."
Vừa nói nàng vừa cười buông cành hoa xuống, xách váy đuổi theo Đỗ Đình Lan.
Đỗ Đình Lan lấy khăn tay đưa cho Đằng Ngọc Ý: "Nhìn muội kìa, đấu cỏ thôi mà cũng ✝️.οá.✞ Ⓜ️.ồ 𝖍ô.❗ đầy đầu."
Đằng Ngọc Ý lau mồ hôi, thuận thế khoác tay Đỗ Đình Lan, mắt nhìn về phía hai cây ngân hạnh đằng xa. Tiếc là khi quay lại dưới tán cây, tầm nhìn bị hạn chế, nhìn từ góc độ này dường như không thấy được gì nữa.
Đỗ Đình Lan nhìn theo hướng mắt của muội muội: "Đang nhìn gì thế?"
"A tỷ, tỷ có thấy hai cây ngân hạnh kia trông giống như hai người 'vệ binh' đang canh giữ đạo quán này không?"
Đỗ Đình Lan nghi hoặc nhìn về phía trước. Hai cây ngân hạnh đã có không ít tuổi đời, sừng sững trấn giữ hai đầu Đông Tây, gió thổi qua, tiếng lá cây xào xạc nghe cũng trầm ổn hơn những loài cây khác.
"Lan nhược và đạo quán xưa nay đều thích trồng ngân hạnh, có gì không ổn sao?" Nàng cười hỏi.
Đằng Ngọc Ý đáp: "Nếu không có rừng đào ở giữa thì ngân hạnh cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng A tỷ nhìn xem, khoảng cách từ hai cây ngân hạnh đến rừng đào lại không sai biệt chút nào. Trông có giống hào dương trong quẻ tượng bị rừng đào chia cắt thành hào âm không? Lại nhìn rừng đào kia xem, hoa thụ trồng dày đặc như thế, những đóa hoa trên cành ken vào nhau, trồng thành từng hàng tầng tầng lớp lớp, nhìn lại có chút giống hào dương thiên nhiên. Hai đầu rừng cây là hào âm, những cây đào ở giữa là hào dương. Bố cục này nhìn qua thì như vô tình, nhưng muội cứ cảm thấy nó giống quẻ Đại Quá - 'Đại vi quá thậm'."
Đỗ Đình Lan ngạc nhiên trong giây lát, nhớ lại những lời đồn đại của các tiểu nương t. ử về đạo quán này lúc nãy, nàng cũng không khỏi nghiêm túc hẳn lên. Nàng quan sát phương vị của cây ngân hạnh và rừng đào, rồi quay đầu nhìn về phía sau lưng: "Nếu là quẻ Đại Quá thì lối vào phía Nam cũng phải có hai hào âm tương ứng mới phải. Nhưng lúc nãy chúng ta vào quán, hình như không thấy cây ngân hạnh nào ở cổng chính cả."
Đằng Ngọc Ý nói: "Bên trong cổng lớn đúng là không trồng ngân hạnh, nhưng A tỷ đừng quên, hai bên cổng quán có hai hòn giả sơn cực cao, trước giả sơn lại trồng tùng bách chọc trời, mỗi bên trấn giữ một góc Đông Tây, cũng là d. a. o - xa xa nhìn nhau. Như vậy chẳng phải vừa khéo tạo thành hai hào âm ở phía Nam sao?"
Trong đầu Đỗ Đình Lan láng máng có chút ấn tượng, nhưng không nhớ kỹ bằng muội muội, nàng bất đắc dĩ cười nói: "A tỷ không nhớ rõ nữa. Cái đầu nhỏ của muội sao cứ thích nghiền ngẫm những thứ kỳ quái này thế."
Đằng Ngọc Ý vốn cũng chẳng muốn suy nghĩ nhiều, nhưng hễ nghĩ đến tên áo đen kia vẫn chưa lộ diện, nàng lại không cách nào buông lỏng cảnh giác. Dù đi đến đâu, nàng cũng có thói quen quan sát bố cục xung quanh trước.
Đỗ Đình Lan nhìn quanh bốn phía: "Năm xưa Ngọc Chân công chúa đã mời rất nhiều năng nhân dị sĩ đến xây dựng đạo quán này, trong quán chỗ nào cũng có huyền cơ là chuyện bình thường. Cách trồng đào và ngân hạnh này tuy kín đáo nhưng cũng không phải hoàn toàn không nhìn ra được. Ta lại cảm thấy, cơ quan trong quán sẽ không bày ra ngay ngoài mặt đâu. Các dị sĩ cố ý tạo ra quẻ Đại Quá này cho người ta thấy, biết đâu là để che mắt. Có lẽ huyền cơ thực sự của đạo quán nằm ở nơi khác."
Đằng Ngọc Ý gật đầu, lời này cũng có lý. Nghe nói Ngọc Chân công chúa thích nghiên cứu Kỳ Môn Độn Giáp, mục đích ban đầu khi xây dựng đạo quán này là để có chốn dung thân khi kinh thành xảy ra biến cố. Công chúa đã chiêu mộ cả trăm người tài giúp bày mưu tính kế, sao có thể chỉ bố trí một bố cục nông cạn như vậy.
Nhưng nàng lờ mờ vẫn thấy có chỗ không đúng. Đạo quán Ngọc Chân tuy nổi tiếng đã lâu nhưng diện tích không tính là quá rộng, trồng cả một rừng đào lớn thế này chỉ để che mắt du khách, liệu có lãng phí quá không?
Theo nàng thấy, bố cục này hẳn còn có thâm ý khác.
Đang nói chuyện thì đã đến tịnh phòng, Đỗ Đình Lan vào trong thắp hương thay y phục. Đằng Ngọc Ý muốn nhìn kỹ bố cục trong quán nên đi dạo quanh đó. Bên ngoài lan can, suối trong chảy quanh bậc thềm, mấy bụi hoa thược d. ư. ợ. c đang nở rộ.
Nàng vô thức đi vòng qua bức tường hoa của tiểu viện, bỗng nghe thấy tiếng chim chá cô kêu mấy tiếng từ đầu tường cách đó không xa. Nàng biết Đoan Phúc đã vào rồi, nghĩ rằng lát nữa đi đâu cũng có Đoan Phúc đi theo nên trong lòng càng thêm yên tâm.
Đi thêm một đoạn, thấy bên đường có một hòn giả sơn chắn ngang, cạnh giả sơn là một cửa sổ hình nguyệt động, sau cửa sổ loe hoe mấy bụi trúc xanh. Xung quanh tĩnh lặng như tờ, không thấy bóng dáng nữ quan nào đi lại. Đằng Ngọc Ý thầm đoán phía sau còn có cảnh sắc khác, bèn thong thả bước tới.
Nàng học võ đến nay, chỉ có lúc luyện Kiếm pháp Đào Hoa là được học nội công, còn lại như Khắc Ách kiếm pháp do Trình bá dạy, hay Phi Hạt kiếm pháp mà Ngũ đạo nhân chỉ dạy một nửa, tất cả đều chỉ cầu tốc thành chứ không đề cập nhiều đến tâm pháp nội công.
Vì thế mỗi lần vận nội lực, nàng đều theo bản năng mà vận dụng đường lối của Kiếm pháp Đào Hoa.
Nào là "Tâm bất động niệm, phong lai vô khứ"...
Nào là "Tả túc nhiếp âm, hữu túc nhiếp dương"...
Những tâm pháp mà Lận Thừa Hựu dạy nàng, nàng sớm đã thuộc lòng. Cộng thêm thời gian qua rảnh rỗi là luyện tập, khi vận nội lực nàng đã thuần thục hơn lúc mới học rất nhiều. Rõ ràng chân đạp lên đầy hoa lá rụng, vậy mà chẳng phát ra chút tiếng động nào.
Đằng Ngọc Ý cảm thấy thú vị vô cùng, càng thêm tập trung vận khí. Chợt nhớ lại hai hôm trước, lúc Đoan Phúc dạy nàng thuật cận chiến cũng bắt đầu dạy tâm pháp nội lực. Nhưng chỉ mới qua hai chiêu, biểu cảm của Đoan Phúc đã trở nên kỳ lạ, hỏi nàng rốt cuộc đã luyện võ công gì ở lầu Thải Phượng, dường như chân khí trong cơ thể nàng có gì đó không đúng.
Lúc ấy nàng ngẩn người. Quả thực từ khi ở lầu Thải Phượng trở về, cơ thể nàng đã có sự thay đổi. Buổi tối đi ngủ chân không còn lạnh nữa, ngay cả khi đến kỳ kinh nguyệt cũng không đau, cả người lúc nào cũng ấm áp, cả ngày tràn trề sức lực.
Nhưng chuyện này cũng không lạ, nàng không chỉ học Kiếm pháp Đào Hoa mà còn uống canh Hỏa Ngọc Linh Căn. Nghe nói loại canh này có thể tăng bảy tám năm nội lực, vậy cơ thể có biến hóa cũng là thường tình, thế là nàng bèn kể chuyện uống canh ra.
Đoan Phúc không hỏi thêm nữa, nhưng vẻ nghi hoặc trên mặt dường như vẫn chưa giảm bớt.
Đằng Ngọc Ý vừa suy ngẫm về biểu cảm của Đoan Phúc lúc đó, vừa lặng lẽ đi đến bên ngoài cửa sổ nguyệt động. Chợt nghe sau cửa sổ có tiếng người thì thầm to nhỏ, rõ ràng sau tường có người. Người kia chắc không nghe thấy tiếng bước chân của nàng nên cuộc trò chuyện không hề bị gián đoạn.
Đằng Ngọc Ý vốn định bỏ đi, nhưng nhận ra đó là giọng của tỷ muội Bành Hoa Nguyệt, bước chân nàng khựng lại. Kiếp trước A gia bị á_ⓜ sá_𝖙, kẻ chủ mưu rất có thể là Bành Chấn. Tuy nói chuyện của cha chưa chắc con gái đã rõ, nhưng từ miệng Bành Hoa Nguyệt và Bành Cẩm Tú, biết đâu lại nghe được chút gì đó.
Đằng Ngọc Ý nhanh chóng nhìn quanh, nín thở nấp vào sau hòn giả sơn.
"A tỷ, tỷ cản muội làm gì?" Là giọng của Bành Cẩm Tú.
Bành Hoa Nguyệt lúc đầu không trả lời, dường như muốn xác nhận lại xung quanh không có ai. Một lát sau, chỉ nghe nàng ta trầm giọng nói: "Tự nhiên là cản muội làm chuyện ngu xuẩn."
Bành Cẩm Tú lắp bắp: "Muội... muội có định làm gì đâu."
"Không định làm gì?! Bên kia là tường phía Tây. Muội đuổi hết người hầu đi chỗ khác, cầm diều một mình lảng vảng ở đây, có phải định nhân lúc gió lớn thả diều lên, rồi giả vờ lỡ tay để diều rơi sang phủ Thuần An Quận vương không?"
"Nói bậy." Giọng Bành Cẩm Tú thoáng chút bối rối: "Muội mới không nghĩ thế."
"Tối qua muội đột nhiên bảo Hạnh Nhi tìm diều cho muội, A tỷ đã thấy không ổn rồi. Mấy lần trước đi đạp thanh cũng chẳng thấy muội muốn thả diều, sao vừa nói đến đạo quán Ngọc Chân là muội đòi thả ngay? Vừa rồi lại mượn cớ đi tịnh phòng để một mình nán lại đây, trong lòng muội có tính toán gì, muội tưởng A tỷ không biết sao? Nhớ mỗi lần A gia nhắc đến chuyện trong kinh thành, muội luôn cố ý hay vô tình dò hỏi tin tức về Thuần An Quận vương. Lần trước ở Lạc Đạo sơn trang, muội còn lén sai người đưa đồ cho Quận vương điện hạ. Muội nói thật cho A tỷ biết, muội động lòng với Quận vương điện hạ từ bao giờ?"
Bành Cẩm Tú ấp úng một hồi lâu, bỗng nhiên bực bội nói: "Sao cái gì A tỷ cũng muốn quản thế? Muội lớn rồi, chẳng lẽ không thể tự mình quyết định sao?"
Bành Hoa Nguyệt ngắt lời muội muội: "Người khác đều được, duy chỉ có Quận vương điện hạ là không được."
"Tại sao?!" Bành Cẩm Tú dường như vừa kinh ngạc vừa tức giận: "Quận vương điện hạ ngài ấy... ngài ấy là nhân vật như thần tiên, trong thiên hạ không biết bao nhiêu tiểu nương t. ử muốn gả cho ngài ấy. A tỷ còn nhớ không, ba năm trước chúng ta cùng cha mẹ về Trường An, tình cờ gặp Quận vương điện hạ ở ngoài cửa Diên Hưng. Lúc đó đương độ giữa đông, trời đổ tuyết lớn như lông ngỗng, Quận vương điện hạ mặc áo lông cừu cưỡi ngựa, dẫn theo tùy tùng từ ngoại ô trở về. Nghe A gia gọi, điện hạ ghìm cương quay đầu lại trong tuyết, lần đó muội đã... Nói thật nhé, muội đã sớm hạ quyết tâm rồi, đời này muội không phải Thuần An Quận vương thì không gả."
Bành Hoa Nguyệt bật cười thành tiếng: "Muội mới bao lớn mà nói những lời này, không sợ người ta chê cười sao. Khuyên muội đừng uổng phí tâm cơ nữa, cha mẹ tuyệt đối sẽ không đồng ý cho muội gả cho Quận vương điện hạ đâu."
"Tại sao?" Giọng Bành Cẩm Tú đột ngột cao lên mấy phần.
"Nhỏ tiếng thôi. Muội cả ngày chỉ biết chơi, thật sự không hiểu nguyên do trong đó sao?"
"Muội không hiểu! Muội chỉ biết Quận vương điện hạ chi lan ngọc thụ, bác cổ thông kim, muội chưa từng thấy nam t. ử nào tốt hơn ngài ấy. Muội... muội chỉ sợ điện hạ chê muội thôi."
"Muội nghĩ xem, Quận vương điện hạ năm nay đã hai mươi mốt hai mươi hai tuổi rồi, vì sao vẫn chưa định thân? Đừng quên, mẹ của điện hạ đã qua đời bốn năm năm nay, ngài ấy sớm đã không cần giữ đạo hiếu nữa rồi."
Đằng Ngọc Ý vểnh tai lên nghe ngóng. Lần trước di mẫu nhắc đến chuyện này thần thái đã có chút không tự nhiên, tiếc là chưa kịp hỏi rõ thì di mẫu đã lảng sang chuyện khác.
Bành Cẩm Tú nói: "Điện hạ không muốn tùy tiện định thân, chuyện này có gì không đúng sao? Điều này chẳng phải càng chứng tỏ Quận vương điện hạ là người chí tình chí nghĩa?"
Sau bức tường bỗng vang lên tiếng bước chân, một trong hai người dường như định bỏ đi.
"A tỷ, tỷ đừng đi! Hôm nay không nói cho rõ ràng thì tỷ đừng hòng đi."
Tiếng bước chân dừng lại, nghe thấy Bành Hoa Nguyệt thở dài: "Thôi được, ta nói rõ cho muội hiểu, đỡ để lát nữa muội lại làm ra chuyện hồ đồ. Muội hẳn biết sinh mẫu của Quận vương điện hạ là Thôi thị chứ? Bà ta lúc còn sống đã bị giam lỏng suốt nhiều năm, đường đường là Vương phi của một Thân vương mà lại rơi vào hoàn cảnh đó, muội có từng nghĩ đến nguyên do chưa?"
"Chẳng qua là Thôi thị đã làm chuyện gì đó không tốt, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Quận vương điện hạ?"
"Thôi thị trước khi xảy ra chuyện đã cùng tình lang bên nhà mẹ đẻ â_Ⓜ️ ⓜư_ⓤ hãm hại con trưởng, chuyện này thì thôi đi, nhưng nghe nói Lão Lan Vương năm xưa điều tra ra, hóa ra Thôi thị trước khi sinh Quận vương điện hạ đã qua lại với tình lang rồi... Lão Lan Vương thiên vị con thứ Mẫn Lang, chuyện này cả thành Trường An đều biết. Kết quả sau khi Thôi thị xảy ra chuyện, Lão Lan Vương lại lạnh nhạt với Mẫn Lang đi nhiều. Người ta đều đồn rằng, Mẫn Lang có phải là cốt nhục của Lão Lan Vương hay không cũng khó nói..."
Bên tai Đằng Ngọc Ý như 𝓃·ổ ⓣ·υ𝐧·ⓖ một tiếng.
Bành Cẩm Tú rõ ràng cũng bị dọa sợ: "Tỷ nói bậy!"
"Được, coi như ta nói bậy. Nhưng muội nghĩ xem, trong kinh thành này những bậc danh công cự khanh khi chọn rể cho con gái, tại sao chưa từng cân nhắc đến Quận vương điện hạ? Trịnh Phó Xạ thà chọn Lư Tiến sĩ xuất thân hàn môn chứ cũng không có ý định kết thông gia với phủ Quận vương. Theo lý mà nói, thân phận Quận vương điện hạ cao quý, cũng đã đến tuổi nghị thân rồi. Nói đi nói lại, chẳng phải vì mọi người đều nghi ngờ chuyện năm xưa sao. Những năm nay vợ chồng Thành Vương và Thánh nhân đối đãi với Quận vương điện hạ như con đẻ, Thánh nhân vì muốn dẹp tan những lời đồn đại, thậm chí còn sớm ban phủ phong đất cho Quận vương điện hạ, nhưng làm vậy cũng không xóa bỏ được sự nghi ngờ của người đời."
Sau bức tường im lặng một hồi lâu, khi Bành Cẩm Tú mở miệng lần nữa, giọng nói đã г.ⓤ.𝓃 𝖗ẩ.ⓨ: "Buồn cười! Quá buồn cười! Những người này điên hết rồi sao, chuyện vô căn cứ như vậy mà cũng dám đồn bậy. Hơn nữa, lời đồn mà ngay cả Thánh nhân và Thành Vương đều không tin, tại sao muội phải tin?"
"Hừ, 'Miệng đời nấu chảy vàng, Tăng Sâm g. i. ế. c người'. Lời đồn tuy bẩn thỉu đê tiện nhất, nhưng lại là thứ v·ũ 𝐤·𝖍·í gây tổn thương người ta nhất thiên hạ. Muội nhìn xem, chẳng phải ngay cả hoàng quyền cũng không bịt được miệng lưỡi thế gian sao? Huống hồ lời đồn này cũng không phải hoàn toàn không đáng tin. Muội nhìn tướng mạo của Quận vương điện hạ đi, có phải chẳng giống trưởng huynh Lận Hiệu chút nào không?"
"Biết đâu Quận vương điện hạ giống mẹ ngài ấy thì sao? A tỷ, sao tỷ không nhìn lại bản thân mình đi, muội và tỷ tuy là song sinh, nhưng tướng mạo cũng đâu hoàn toàn giống hệt nhau."
"Muội hét lên với ta làm gì? A tỷ nói những điều này với muội chẳng phải cũng vì tốt cho muội sao. Muội cứ đợi đấy, thư viện Vân Ẩn chẳng mấy ngày nữa là mở lại rồi. Trong số con cháu hoàng thất, người lớn tuổi nhất là Quận vương điện hạ, đến năm nay, ngay cả Thái t. ử và Thế t. ử Thành Vương cũng đã đến tuổi nghị thân. Đến lúc đó muội nhìn xem đám nữ học sinh trong viện, nhất là những người gia thế hiển hách, có phải ai nấy đều chỉ nhắm vào Thái t. ử và Thế t. ử Thành Vương hay không. Nguyên do trong đó, muội tự mình ở đây mà ngẫm nghĩ đi!"
Tiếng bước chân lại vang lên, lần này vừa nhanh vừa gấp, xem ra Bành Hoa Nguyệt thật sự bỏ đi rồi. Bành Cẩm Tú đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích, dường như vẫn đang hờn dỗi. Một lúc sau, cuối cùng nàng ta cũng không nhịn được dậm chân một cái, vội vã rời đi.
Đằng Ngọc Ý xác định xung quanh không còn ai khác mới rón rén bước ra khỏi hòn giả sơn. Nàng biết A tỷ chắc đã đi tìm mình từ lâu, chỉ là bị Đoan Phúc ngầm ngăn lại. Nàng vội vàng men theo đường cũ trở về, nhưng bên tai vẫn văng vẳng những lời của tỷ muội nhà họ Bành.
Hóa ra Thuần An Quận vương lại phải gánh chịu lời đồn đại cay nghiệt đến thế... Nhớ lại kiếp trước Quận vương điện hạ mãi vẫn không định thân, chẳng lẽ là vì nguyên do này?
Nàng chưa từng giao thiệp với Thành Vương Lận Hiệu, nhưng nhìn thái độ của Lận Thừa Hựu thì rõ ràng hắn chẳng để tâm đến lời đồn này, nếu không sẽ chẳng thân thiết với Thuần An Quận vương như vậy, lại còn hễ mở miệng là nhắc đến "Hoàng thúc".
Mà từ cuộc đối thoại vừa rồi của tỷ muội họ Bành, Bành Hoa Nguyệt khổ sở khuyên can muội muội từ bỏ ý định với Quận vương điện hạ, nhưng cũng lờ mờ để lộ ý định không phải Thái t. ử hay Thế t. ử Thành Vương thì không gả. Hai tỷ muội họ vội vàng toan tính chuyện hô*ⓝ nhân như vậy, xem ra bọn họ cũng không biết chuyện cha mình đang â●𝐦 ɱư●υ khởi binh tạo phản.
Vừa suy nghĩ vừa vòng qua hòn giả sơn, quả nhiên nàng nhìn thấy Đỗ Đình Lan đang nôn nóng ngó nghiêng trước tiểu viện.
Đằng Ngọc Ý sợ người khác sinh nghi, cố ý đi vòng qua bậc đá bên suối, cuối cùng băng qua bụi hoa, rảo bước về phía Đỗ Đình Lan.
Đỗ Đình Lan thở phào nhẹ nhõm: "Muội đi đâu thế? Tỷ định đi tìm muội, kết quả thấy Đoan Phúc đứng đằng kia nháy mắt ra hiệu với tỷ."
"Muội tò mò cơ quan trong quán nên qua đó xem thử chút thôi." Đằng Ngọc Ý khoác tay Đỗ Đình Lan, hạ giọng nói: "Không khéo lại bắt gặp tỷ muội nhà họ Bành cãi nhau."
Đỗ Đình Lan có chút tò mò: "Họ cãi nhau à?"
"Cũng không cãi dữ lắm, chỉ đôi co vài câu thôi." Những lời đồn đại khó nghe đó nàng lười chẳng muốn truyền đi.
Đỗ Đình Lan vốn không thích soi mói chuyện riêng tư của người khác nên cũng không hỏi thêm, chỉ ngẩng đầu nhìn sắc trời: "Sắp đến giờ Ngọ rồi, vừa nãy tỷ thấy rất nhiều nữ quan xách hộp thức ăn đi về phía Vân Hội Đường, chắc là sắp khai tiệc rồi..."
Vừa quay lại rừng đào, bọn Lý Hoài Cố và Võ Khởi từ trong rừng đi ra, thấy hai người bèn cười nói: "Đang tìm mấy người đấy, sắp khai tiệc rồi. Món chay của đạo quán Ngọc Chân là nhất tuyệt ở Trường An, các người mà không về ngay, coi chừng rượu thịt trên bàn bị bọn ta ăn sạch đấy. Ơ kìa, Bành Đại nương và Bành Nhị nương đâu rồi?"
Đằng Ngọc Ý ngạc nhiên, Bành Hoa Nguyệt và Bành Cẩm Tú đi trước nàng, theo lý thì phải về rừng đào từ lâu rồi mới phải.
"Có khi nào đi ngắm cảnh chỗ khác không?"
Võ Khởi không để ý lắm: "Để ta bảo tỳ nữ đi tìm xem sao."
Các nàng rủ nhau cùng đi, vừa nói cười vừa hướng về phía Vân Hội Đường. Nào ngờ chưa đi được bao xa, bầu trời đột nhiên sáng lòa, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì trên đầu đã nổ vang một tiếng sấm sét.
Tiếng động lớn đến kinh người, như thể trong nháy mắt có thể đ. á. n. h tan tâm hồn người ta. Mấy vị nương t. ử nhát gan sợ hãi hét lên tại chỗ, những người còn lại tuy không hét nhưng sắc mặt cũng biến đổi.
Đỗ Đình Lan sợ hãi kéo Đằng Ngọc Ý về phía mình. Đằng Ngọc Ý nhìn chằm chằm lên bầu trời. Võ Khởi gan lớn nhất, ngây người một lúc rồi nhìn lên trời nói: "Hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt, ta lớn thế này rồi, lần đầu tiên thấy sét đ. á. n. h giữa trời quang..."
Sau tiếng sấm kinh hoàng đó, sắc trời nhanh chóng trở lại như cũ. Các cô gái đứng lặng một lúc, dần dần cũng thả lỏng.
Nhưng nỗi bất an trong lòng Đằng Ngọc Ý lại càng lúc càng mãnh liệt. Dường như để ứng nghiệm dự cảm của nàng, chưa đợi nàng bước tiếp, thanh kiếm Tiểu Nhai trong tay áo đã nóng lên.
Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch, vội nói với mọi người: "Chỗ này không ổn, mau đi thôi."
Nói rồi nàng kéo Đỗ Đình Lan chạy về phía trước. Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì thấy bên ngoài viện cũng có một đám nữ quan vội vã đi tới, người dẫn đầu là Trụ trì.
Trụ trì dường như cũng bị tiếng sấm lạ này làm kinh động, chẳng còn màng đến phong thái nữa, cách một đoạn xa đã hét lớn với họ: "Thiên tượng có dị biến, các vị thí chủ mau theo bần đạo rời khỏi quán ngay."
Lời vừa dứt, xung quanh bỗng nổi lên một trận mưa to gió lớn kỳ lạ. Cuồng phong cuốn theo những hạt mưa to như hạt đậu quất thẳng vào mặt người ta. Đằng Ngọc Ý muốn chạy sang phía đối diện nhưng không sao nhấc chân nổi. Khó khăn lắm gió mưa mới ngớt, nàng dụi nước mưa trên mi mắt mở ra nhìn, đám nữ quan đối diện đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Các cô gái lại hét lên, hoảng loạn chạy về phía ngoài viện. Nhưng chạy mãi chạy mãi, nền gạch dưới chân bỗng biến thành t. h. ả. m cỏ xanh, hoảng hốt nhìn quanh mới phát hiện bọn họ lại chạy về rừng hoa đào.
Lần này đến cả Võ Khởi cũng sợ mất mật, hoảng hốt ôm lấy mấy người bạn bên cạnh: "Sao lại quay về đây rồi? Trụ trì đâu? Sao thoáng cái đã không thấy ai nữa?"
Đỗ Đình Lan r𝐮-𝖓 𝐫ẩ-ÿ nói: "Rốt cuộc là chuyện gì thế này?"
Trái tim Đằng Ngọc Ý đập loạn xạ trong lồng n_🌀_ự_𝒸. Nàng bây giờ đã chắc chắn mười phần xung quanh có tà túy đến rồi. Khoan hãy quản đó là thứ gì, phải mau chóng rời khỏi rừng đào 𝐪υá·ℹ️ 🅓·ị này cái đã. Nhưng chưa đợi nàng bình tĩnh suy nghĩ đối sách, chiếc chuông Huyền Âm trên cổ tay đã reo lên, tiếng reo vừa gấp vừa dữ dội, như muốn vỡ tung ngay trên cổ tay nàng.
Lông tóc gáy Đằng Ngọc Ý dựng đứng. Ngay cả lần thi tà xuất hiện, chuông Huyền Âm cũng chưa từng reo dữ dội như thế. Thi tà đã đủ tà môn rồi, chẳng lẽ còn có tà vật đáng sợ hơn cả thi tà?
Các cô gái vốn đã sợ đến hồn xiêu phách lạc, nghe thấy tiếng chuông không hợp thời này, ai nấy đều rùng mình: "Chuông của ai thế? Đừng để nó kêu nữa, sợ c. h. ế. t khiếp."
Lý Hoài Cố mặt trắng bệch nhìn quanh, ánh mắt lướt qua phía Đằng Ngọc Ý thì khựng lại: "Hình như... hình như là trên người Đằng nương tử."
Đoạn Thanh Anh mếu máo nói: "Đừng quan tâm chuông với chẳng linh nữa, các người bị sao thế, còn ngẩn ra đó làm gì, chúng ta mau chạy đi."
Được nhắc nhở, các tiểu nương t. ử kéo nhau chạy về phía ngoài bìa rừng.
Trịnh Sương Ngân vội vàng bước lên ngăn cản mọi người: "Không được, rừng đào này có chút không đúng, chúng ta đừng chạy loạn nữa. Đừng quên, vừa rồi chúng ta đã không thể chạy thoát ra ngoài."
Nàng ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Đúng vậy, cái này... cái này hình như gọi là ⓠ𝖚●ỷ đ. á. n. h tường, cứ chạy loạn như ruồi không đầu thì chỉ có nước bị nhốt c. h. ế. t tại chỗ thôi."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Các cô gái buộc phải dừng bước, có người bắt đầu khóc hu hu.
Đằng Ngọc Ý quay đầu quan sát bốn phía. Nàng là người càng vào nơi nguy hiểm thì càng nhanh trí. Theo nàng thấy, cây đào xung quanh vẫn là cây đào đó, cây ngân hạnh bên ngoài rừng cũng vẫn là cây ngân hạnh đó, nhưng không biết tại sao, mọi thứ xung quanh dường như không giống lúc trước nữa. Nàng cố gắng phân biệt phương hướng, cố tìm ra điểm khác biệt.
Bất chợt lúc này, phía sau bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo: "Các vị thí chủ, xin hỏi Trụ trì đang ở đâu?"
Các cô gái quay đầu lại, thấy cách đó không xa có một hòa thượng trông vẻ tư văn, nho nhã, tuổi chừng hơn bốn mươi, mặc áo cà sa, đi giày cỏ, mày thiện mắt từ, dáng người cao lớn, mặt trắng như quả bầu.
Trong rừng đào vốn chỉ có một đám tiểu nương tử, đột nhiên lòi ra một đại hòa thượng, trong lòng các cô gái khó tránh khỏi cảm thấy kỳ quái. Nhưng đạo quán Ngọc Chân nổi tiếng xa gần, ngày thường cũng hay có tăng lữ nơi khác mộ danh đến thăm, huống hồ hòa thượng này nhìn quả thực hiền lành. Nghĩ đi nghĩ lại, họ chỉ coi như hòa thượng này vô tình đi lạc vào đây, bèn sợ sệt đáp: "Chúng ta cũng không biết Trụ trì đi đâu rồi."
Võ Khởi cảnh giác đ. á. n. h giá hòa thượng: "Đại hòa thượng, ông vào đây lúc nào? Vừa nãy có nghe thấy tiếng sét lạ kia không?"
Hòa thượng tay trái cầm quạt lá bồ, tay phải bưng một cái bát đồng, tay phe phẩy quạt, miệng cười nói: "Bần tăng chính vì đi ngang qua cổng quan gặp sấm chớp đùng đùng nên mới bất đắc dĩ vào đây trú mưa, sau đó cũng chẳng biết thế nào, đi loanh quanh một hồi lại tới chỗ này. Vừa rồi hỏi thăm các vị thí chủ tung tích của Trụ trì, cũng là muốn xin nhà quán ngụm nước uống."
Các cô gái thấy trên áo cà sa của ông ta lấm tấm những hạt mưa to bằng hạt đậu, quả nhiên là vì tránh mưa mà đi lạc vào. Lại nghe ông ta nói năng nhã nhặn lễ độ, sự nghi ngờ bèn giảm đi vài phần: "Rừng đào" զυá-1 𝒹-ị này đang khiến họ hoang mang lo sợ, có thêm một vị 🅿️_ⓗ_á_ⓟ ş_ư từ bi thế này đi cùng, nỗi sợ hãi dường như cũng vơi đi không ít.
Võ Khởi thở phào nhẹ nhõm, khẩn thiết nói với hòa thượng: "Không giấu gì Thượng nhân, chúng ta bị lạc đường ở đây. Thượng nhân đã có thể đi vào rừng đào, chắc chắn là vô tình phá giải được cơ quan này, vậy xin phiền Thượng nhân dẫn chúng ta ra ngoài theo đường cũ với."
Hòa thượng cười tươi như Phật Di Lặc, nhìn quanh nói: "Ra là vậy. Bần tăng nhớ là đi từ hướng này tới, các vị thí chủ hãy đi theo bần tăng."
Đỗ Đình Lan kéo Đằng Ngọc Ý định đi theo, nhưng kéo một cái lại không nhúc nhích, ngạc nhiên quay lại nhìn thì thấy muội muội đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng hòa thượng, trên trán lấm tấm mồ hôi hột.
Tim Đỗ Đình Lan thắt lại: "Sao thế?"
Đằng Ngọc Ý vẻ mặt căng thẳng nâng tay lên, ra hiệu cho Đỗ Đình Lan nhìn chuỗi chuông đang kêu không ngừng trên cổ tay mình, rồi mấp máy môi không thành tiếng với Đỗ Đình Lan bốn chữ: Nó là tà vật.
Da đầu Đỗ Đình Lan tê rần. Lúc nãy nàng cũng từng nghi ngờ, chỉ là dáng vẻ của hòa thượng này thật sự khiến người ta không thể liên tưởng đến yêu tà, nhưng chuông của muội muội là vật của Thanh Vân quán, tuyệt đối sẽ không báo động bừa bãi.
Thấy các bạn đều đã đi theo, Đỗ Đình Lan vừa kinh vừa sợ, nắm c. h. ặ. t t. a. y Đằng Ngọc Ý, cũng mấp máy môi không ra tiếng: Vậy phải làm sao?
Đằng Ngọc Ý cố gắng trấn tĩnh tinh thần. Dù thế nào đi nữa, phải làm rõ lai lịch của hòa thượng này trước đã. Thế là nàng lén dùng ngón tay gõ gõ vào thanh kiếm Tiểu Nhai, ra hiệu cho ông già nhỏ mau mau hiện ra.
Lần này phản ứng của Tiểu Nhai nhanh đến lạ, gần như ngay khi nàng gõ vào chuôi kiếm, trong tay áo đã có động tĩnh. Rất nhanh, Đằng Ngọc Ý cảm thấy có một người tí hon đứng dậy trên cánh tay mình, nhưng lạ thay Tiểu Nhai vừa hiện ra, tay áo nàng cũng bắt đầu г·𝐮·𝓃 ⅼẩ·🍸 𝐛ẩ·ÿ.
Đằng Ngọc Ý sững sờ, chợt nhận ra là hai chân của Tiểu Nhai đang run cầm cập.
Điều này khiến nàng kinh hãi tột độ. Lần trước khi thi tà đến, Tiểu Nhai tuy biểu hiện rất không trượng nghĩa, nhưng ít nhất cũng không thất thố, lần này ông ta lại sợ đến mức này.
Chỉ trong nháy mắt, Tiểu Nhai đã viết nhoay nhoáy lên cánh tay nàng. Đằng Ngọc Ý tập trung phân biệt, nhận ra Tiểu Nhai viết là: Tiêu rồi, tiêu rồi, là Nại Trọng.
Ông già nhỏ r.ⓤ.ⓝ 𝐫ẩ.🍸 viết xong mấy chữ này lên tay Đằng Ngọc Ý, trong tay áo bèn không còn động tĩnh gì nữa, rõ ràng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông ta lại vội vàng trốn tiệt vào trong kiếm rồi.
Đằng Ngọc Ý ngẩn người. Này, ông phải nói cho rõ ràng rồi hãy đi chứ: "Nại Trọng" là cái gì? Tại sao lại nói "tiêu rồi"?
Nhưng mặc cho nàng lay lắc thanh kiếm nhỏ thế nào, Tiểu Nhai sống c. h. ế. t cũng không chịu ra. Nàng hết cách, đành ngẩng đầu nhìn bóng lưng hòa thượng. Hòa thượng dẫn đám con gái đi được một đoạn ngắn rồi, lối ra vẫn mịt mờ không thấy đâu.
Lòng Đằng Ngọc Ý rối như tơ vò. Không làm rõ thân phận đối phương mà ra tay thì chỉ khiến các nàng c. h. ế. t nhanh hơn mà thôi.
Nại Trọng, Nại Trọng là gì?
Là ma, là yêu, hay là 🍳.⛎.ỷ?
Có thể khiến Tiểu Nhai sợ đến mức đó, tuyệt đối không phải kẻ vô danh tiểu tốt.
Đằng Ngọc Ý vắt óc suy nghĩ, láng máng nhớ ra đã từng thấy hai chữ này ở đâu đó. Chợt nhớ A tỷ thường xem điển cố Phật gia, biết đâu tỷ ấy biết nguồn gốc hai chữ này. Nàng vội lau mồ hôi, ghé tai nói nhỏ với Đỗ Đình Lan: "A tỷ đã từng nghe nói đến 'Nại Trọng' chưa?"
Đỗ Đình Lan khựng lại một chút, dường như đang tiêu hóa câu nói của Đằng Ngọc Ý, ngay sau đó nàng hiểu ra ý tứ trong lời nói, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Nàng vội thì thầm vào tai Đằng Ngọc Ý: "Là... là một loại ác 🍳.u.ỷ trong nhà Phật."
Hơi thở của Đằng Ngọc Ý lại nặng nề thêm vài phần. Thảo nào nghe quen tai thế, nàng nhớ ra rồi, những năm trước đi hội hoa đăng Vu Lan Bồn ở Dương Châu, nàng đã từng thấy mấy lần những con rối gỗ đề hai chữ "Nại Trọng" ở chợ đêm.
Loại rối gỗ này thường cao to vạm vỡ hơn những thứ khác, mắt sáng như điện, răng sắc nhọn như kích đao. Dù là trong tháng Bảy nóng bức, nhìn thấy dáng vẻ hung dữ uy mãnh của con rối này cũng khiến người ta lạnh sống lưng. Dưới chân nó thường giẫm đạp lên đủ loại ác 𝐪_ⓤ_ỷ hình thù kỳ dị, ngay cả Dạ Xoa được liệt vào "Thiên Long Bát Bộ" của Phật giáo cũng phải cúi đầu thần phục trước Nại Trọng.
Nếu tình cờ nhìn thấy con rối như vậy trong hội đèn lồng, nhất định sẽ ấn tượng sâu sắc, bởi vì con rối Nại Trọng này chân trái đạp một Dạ Xoa xanh, chân phải đạp một Dạ Xoa đỏ, khí thế bễ nghễ vạn ⓠυ-ỷ đó khiến người ta muốn quên cũng không quên được.
Tuy nhiên, càng nhớ lại hình dáng con rối, sự nghi hoặc trong lòng Đằng Ngọc Ý càng lớn. Trước tiên, nàng không tài nào liên hệ được vị hòa thượng trắng trẻo tươm tất trước mắt với Vua của vạn 𝐪-⛎-ỷ trong truyền thuyết Phật giáo. Hơn nữa, nếu hắn thực sự là Nại Trọng, hại người cần gì phiền phức thế, chỉ cần há miệng một cái là có thể nuốt trọn cả đám các nàng vào bụng rồi.
Nàng mở to mắt, ôm lấy tia may mắn cuối cùng, nhìn hòa thượng từ đầu đến chân mấy lần. Khi nhìn thấy đế giày của hòa thượng, tia may mắn nhỏ nhoi còn sót lại trong lòng nàng cũng tan thành mây khói.
Có nên vạch trần hắn ngay không? Nàng căng thẳng nghĩ. Không được, hắn hóa thành đại hòa thượng từ bi, dẫn các nàng đi vòng vèo trong rừng, nhất định là đang có mưu đồ gì đó. Chợt nhớ đến những trò đùa cợt người của thi tà, 🍳_u_ỷ vật này chẳng lẽ cũng giống thi tà, có sở thích kỳ quái gì sao? Trước khi nghĩ ra cách đối phó, nếu mạo muội vạch trần hắn, chỉ e sẽ kích động hung tính của hắn.
Lại sực nhớ ra, tỷ muội Bành Hoa Nguyệt và Bành Cẩm Tú đâu rồi? Chẳng lẽ bị hòa thượng này ăn thịt rồi? Nhưng hai tay và khóe miệng hòa thượng trông đều sạch sẽ, không giống như vừa mới ă-𝖓 𝖙♓-ị-t 𝐧🌀ư-ờ-ⓘ, vậy tỷ muội nhà họ Bành rốt cuộc đã đi đâu?
Đằng Ngọc Ý bên này suy nghĩ miên man, các cô gái khác thì chuyên tâm đi theo đại hòa thượng ra ngoài. Đi một lúc, dần dần họ cũng cảm thấy không ổn. Trịnh Sương Ngân nhìn quanh, thận trọng hỏi: "Xin hỏi 𝓅h-á-p 𝖘-ư, lối ra ở phía trước sao?"
Hòa thượng dừng bước quay lại nhìn, nụ cười trên mặt vẫn ấm áp như cũ: "Bần tăng cũng hơi hồ đồ rồi, nhớ là ở hướng Đông. Thí chủ, hướng nào là hướng Đông nhỉ?"
Câu hỏi này rất dễ trả lời, dù bị kẹt trong rừng đào, chỉ cần kiễng chân nhìn một cái là có thể thấy Vân Hội Đường ở phía Nam.
Trịnh Sương Ngân xác định phương hướng, định trả lời thì Đằng Ngọc Ý tim đập thình thịch, cướp lời nói trước: "Xin hỏi pháp danh Thượng nhân là..."
Hòa thượng chắp hai tay, sang sảng niệm một câu Phật hiệu: "A Di Đà Phật! Bần tăng pháp danh Tạng Cơ."
"Hóa ra là Tạng Cơ ρ𝐡á●🅿️ 𝐬●ư." Đằng Ngọc Ý nặn ra một nụ cười: "Ta biết phía Đông ở đâu, chỉ cần giúp 𝓅.ⓗ.á.ρ 💲.ư xác định phương hướng, p♓*á*🅿️ 𝖘*ư có phải sẽ dẫn chúng ta ra khỏi rừng không?"
Tạng Cơ hòa thượng cười hiền hậu nói: "Thí chủ phải nói cho bần tăng biết phía Đông ở đâu trước đã, bần tăng mới biết đi đường nào."
Đằng Ngọc Ý lại không chịu buông tha: "Ta nói cho ⓟ_ⓗ_á_🅿️ 💲_ư biết đâu là phía Đông, 𝓅●♓á●🅿️ 𝐬●ư phải dẫn chúng ta ra ngoài."
Nụ cười trên mặt Tạng Cơ hòa thượng càng sâu thêm, nhưng không tiếp lời nữa.
Đoạn Thanh Anh và những người khác một lòng muốn thoát khỏi cái nơi զ⛎.ỷ quái này, giờ đã đặt hết hy vọng vào đại hòa thượng, nào ngờ Đằng Ngọc Ý nửa đường nhảy ra nói những lời mạc danh kỳ diệu, cứ vòng vo tam quốc mãi, mắt thấy sắp chọc giận đại hòa thượng, nàng ta trừng mắt nhìn Đằng Ngọc Ý, chủ động mở miệng: "Phía Đông ở..."
"Ngươi câm miệng cho ta!" Đằng Ngọc Ý quát khẽ.
Đoạn Thanh Anh ngẩn người, nén giận nhìn chằm chằm Đằng Ngọc Ý: "Ngươi rốt cuộc bị làm sao..."
Nào ngờ Trịnh Sương Ngân và Võ Khởi cũng đồng thanh quát: "Thanh Anh, đừng nói!"
Hai người đã sớm sinh nghi. Hòa thượng vô cớ xuất hiện trong rừng, Trụ trì và những người khác lại bặt vô âm tín. Vừa rồi lúc Đằng Ngọc Ý đối thoại với hòa thượng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đế giày của hắn rõ ràng là đang ám chỉ điều gì đó. Để ý kỹ mới phát hiện, áo cà sa của hòa thượng ướt đẫm mấy mảng, giày cỏ cũng đầy bùn đất, duy chỉ có mép giày và đế giày là không dính một hạt bụi.
Làm gì có ai ướt áo mà đế giày lại khô cong chứ? Hai người nhớ lại tiếng sét 🍳υ-á-ⓘ 𝐝-ị ban nãy, lờ mờ đoán được hòa thượng này tuyệt đối không phải người thiện, trong lòng lập tức thon thót lo âu, đâu dám tiếp lời bừa bãi nữa.
Đỗ Đình Lan sợ Đoan Thanh Anh lại mở miệng, vội bước nhanh đến trước mặt Lý Hoài Cố, bịt miệng Đoan Thanh Anh lại, run giọng nói: "𝒫♓á*🅿️ 𝐬*ư đang hỏi đường, đến lượt ngươi xen vào sao?!"
Đỗ Đình Lan xưa nay vốn khoan dung, hiểu lễ nghĩa, chưa từng có hành động thô lỗ như vậy bao giờ. Lần này không chỉ Đoan Thanh Anh ngẩn ra, mà các nương t. ử khác cũng cuối cùng nhận ra điều bất thường.
Đằng Ngọc Ý nhìn Tạng Cơ hòa thượng, cố ý nói thật chậm: "Vừa rồi 𝓅*há*ⓟ s*ư đã nói, 'lối ra ở ngay hướng Đông'. Cho nên chỉ cần nói ra hướng Đông ở đâu, chúng ta có thể đi được rồi, lời này có đúng không?"
Tạng Cơ hòa thượng phe phẩy quạt lá bồ hai cái, cười híp mắt nói: "Bần tăng lúc đi từ lối vào, băng qua mấy hàng đào bên ngoài, nhớ là vừa vặn đi qua cây thứ bảy, vào đến nơi thì nhìn thấy các vị thí chủ. Nếu nhớ không nhầm, chỉ cần tìm được cây đào thứ bảy ở phía Đông này là có thể ra ngoài rồi."
Đằng Ngọc Ý mỉm cười: "Nếu ⓟ-𝐡-á-𝖕 💰-ư đã nói chắc như vậy thì để ta thử đoán xem."
Nàng giơ tay chỉ ra sau lưng Tạng Cơ hòa thượng: "Đấy, kia là hướng Đông."
Cây quạt lá bồ của Tạng Cơ hòa thượng khựng lại.
Các cô gái ngẩn người, đó rõ ràng là hướng Nam mà.
Sắc mặt Trịnh Sương Ngân và Đỗ Đình Lan thay đổi liên tục, nhất là Trịnh Sương Ngân, trong nháy mắt ✞.𝑜á.✞ m.ồ ⓗ.ô.ı lạnh. Nghe nói đạo quán Ngọc Chân được xây dựng là để ứng phó với thiên lôi và tai họa, phản ứng với sấm sét luôn nhạy hơn những nơi khác. Quan sát lại xung quanh, bố cục trong rừng quả nhiên đã xuất hiện biến hóa vi diệu. Có lẽ chính tiếng sấm kinh hoàng ban nãy đã kích hoạt cơ quan mật thất trong quán.
Nhớ lại tình cảnh vừa rồi, tim Trịnh Sương Ngân đập thình thịch. Nếu mạo muội trả lời câu hỏi của tên hòa thượng tà ác này, khó mà tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra. Nàng thầm cảm kích, lén nhìn Đằng Ngọc Ý một cái.
Trong đầu Đằng Ngọc Ý lúc này chỉ toàn hai chữ "chạy trốn", nàng sớm đã khoác tay Đỗ Đình Lan đi về phía bìa rừng: "Đa tạ p●ⓗá●ρ ş●ư chỉ điểm, cây đào thứ bảy đúng không? Xem ra cách lối ra không xa nữa, vậy mau đi thôi."
Võ Khởi và những người khác đâu dám nhìn mặt tên hòa thượng mặt cười kia nữa, vội vàng đi theo Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan.
Rất nhanh đã tìm thấy lối ra ở phía Đông, nhưng Đằng Ngọc Ý và mọi người lại ngớ người. Vòng ngoài phía Đông trồng tổng cộng tám hàng đào, đếm từng hàng một, trớ trêu thay lại có hai hàng cùng trồng đúng bảy cây đào.
Hòa thượng phe phẩy quạt, cười ha hả bước tới gần: "Bần tăng đường xa lặn lội đến đây, giờ mắt mũi có chút kèm nhèm mệt mỏi, nhất thời không nhớ ra là hàng nào. Hay là các thí chủ tự mình chọn đi. Bần tăng đi vòng quanh cây ba vòng, nếu các người không chọn được, đành phải mời các vị thí chủ ngồi nghỉ tại đây vậy."
Bên tay trái và tay phải hắn mỗi bên có một hàng đào, trùng hợp đều trồng bảy cây. Nói xong những lời này, hắn tự mình đi vòng quanh cây, thần thái ung dung nhàn nhã, như thể đang dạo bước trong sân nhà mình.
Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan 𝐭*𝑜á*𝐭 𝐦*ồ ⓗ*ô*ℹ️ hột. Nhìn tình thế này, nếu trong vòng ba vòng không chọn được, các nàng chắc chắn tiêu đời. Nhưng nếu nóng vội chọn sai, chờ đợi các nàng vẫn là một chữ "c. h. ế. t".
Trịnh Sương Ngân và Võ Khởi cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vắt óc suy nghĩ đối sách. Những tiểu nương t. ử còn lại tuy không dám lên tiếng, nhưng cũng mở to mắt so sánh kỹ lưỡng hai hàng đào.
"Bảy... bảy..." Đằng Ngọc Ý lẩm nhẩm trong lòng. Tuy A tỷ cười nàng xem quá nông cạn, nhưng dù nhìn thế nào, khu rừng đào này cũng giống một quẻ Đại Quá vuông vức. Thế nhưng trong hào từ của quẻ Đại Quá, có "Sơ Lục", "Cửu Tam", "Cửu Tứ", duy chỉ không có "Thất".
Nàng hỏi nhỏ Đỗ Đình Lan: "Hào từ của quẻ nào có ẩn chứa số 'bảy' vậy tỷ?"
Đỗ Đình Lan đang bận nhớ lại cuộc đối thoại giữa hai tỷ muội, nghe vậy ngẩn ra nói: "Nhớ là không có hào từ của quẻ nào chứa con số 'bảy' cả."
Trịnh Sương Ngân bỗng nhiên lên tiếng: "Trong quẻ Phục có câu 'Phản phục kỳ đạo, thất nhật lai phục'. Đạo gia cho rằng, vạn vật trong thế gian đều lấy số 'bảy' làm một vòng tuần hoàn."
Trong lúc mấy người thì thầm bàn luận, hòa thượng đã đi vòng quanh cây được một vòng rưỡi rồi. Đằng Ngọc Ý nín thở suy nghĩ. Không đúng, quẻ tượng dù tinh vi đến đâu cũng không thể sắp xếp được biến hóa lớn như vậy giữa hai hàng cây gần nhau thế này.
Nàng quay đầu lại nhìn, hai cây ngân hạnh chọc trời đã chạy tít về phía gọi là "phía Tây" từ lúc nào, nhưng dù phương vị có thay đổi thế nào, góc đối đỉnh tạo bởi hai cây ngân hạnh và cây đào sẽ không bao giờ thay đổi.
Thế là nàng thử lùi lại vài bước, đối diện với tám hàng đào ở phía Đông, đếm lại từng hàng một.
Ừm, hàng thứ nhất bên tay phải trồng chín cây đào, hàng thứ hai là sáu cây... mà đến hàng thứ tám, lại chỉ có bốn cây.
Đằng Ngọc Ý càng đếm, trong lòng càng sáng tỏ.
Lúc này hòa thượng đã bắt đầu đi vòng thứ ba, mắt thấy chỉ còn nửa vòng nữa, Đằng Ngọc Ý nói nhỏ với mọi người một câu: "Đi theo ta".
Nói rồi nàng kéo Đỗ Đình Lan, chạy thẳng về phía bên tay phải của hòa thượng, vừa chạy vừa cao giọng nói: "Để 𝖕·♓á·𝓅 s·ư chê cười rồi, vừa nãy là do chúng ta mắt kém, cây thứ bảy chẳng phải nằm ở đây sao."
Bước chân hòa thượng dừng lại.
Đằng Ngọc Ý vừa cắm đầu chạy thục mạng, vừa dùng khóe mắt thầm đếm số. Khi đếm đến cây đào thứ bảy, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên thay đổi.
Chỉ trong nháy mắt, các nàng vậy mà lại chạy về tới trước cửa Vân Hội Đường.
Các cô gái thở hồng hộc nhìn quanh, trước cửa Vân Hội Đường không một bóng người, nhưng loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện của các nữ quan bên trong.
"Lần theo cơ quan đi tìm vào trong, kết quả vẫn chẳng thấy bóng dáng cô nương nào, nhất định là có tà vật tác quái..."
"Xem ra chỉ còn cách kinh động đến Quận vương điện hạ thôi, bên cạnh ngài ấy nhiều năng nhân dị sĩ, nhất định sẽ tìm ra nguyên do. Mau, mau sang bên cạnh báo tin đi." Đây là giọng nói đầy lo lắng của Trụ trì.
Các cô gái như vừa thoát c. h. ế. t trở về, hốc mắt nóng lên, chân vừa nhấc, cắm đầu chạy về phía Vân Hội Đường. Nhưng chưa chạy được bao xa, bất ngờ nhìn thấy hòa thượng ở phía trước, kinh hãi quá độ lại phanh gấp lại.
Đằng Ngọc Ý 𝐭_𝐡_ở ♓_ổ_𝖓 ⓗể_ռ nhìn chằm chằm hòa thượng, biết ngay là nó sẽ không chịu để yên. Nhưng ít nhất bọn họ đã chạy ra được rồi, không còn bị nhốt trong mê cung kêu trời không thấu gọi đất không hay nữa.
Nàng vội hét lớn: "Trụ trì!"
Các cô gái cũng nhao nhao kêu cứu: "Trụ trì, chúng ta ở đây."
Tiếng nói chuyện trong Vân Hội Đường im bặt, ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập.
Hòa thượng khẽ phe phẩy quạt lá bồ: "Ngã Phật từ bi, bần tăng khát nước quá. Bần tăng có lòng tốt dẫn các vị ra khỏi rừng, các thí chủ lại chẳng giúp bần tăng xin một chén nước đã bỏ đi, như vậy có phải hơi quá đáng không. Mọi sự đều giảng chữ duyên, vừa rồi bần tăng nghe thấy trong rừng có tiếng chuông reo vui tai, âm thanh lanh lảnh, thật khiến người ta sinh lòng hoan hỉ, cũng không biết là vật trên người vị thí chủ nào. Hay là để vị thí chủ đó thay bần tăng xin chén nước đi."
Đằng Ngọc Ý cười khẩy, trò vặt cũng nhiều thật đấy.
Đỗ Đình Lan và Trịnh Sương Ngân quát lớn: "Đừng trả lời nó!"
Mọi người lập tức ý thức được câu hỏi này tuyệt đối không thể trả lời, dù biết rõ là vật của Đằng Ngọc Ý nhưng chẳng ai hé răng. Lý Hoài Cố lại dường như bị dọa đến ngốc người, môi mím chặt, nhưng ánh mắt lại hoảng loạn liếc về phía Đằng Ngọc Ý.
Chưa đợi Đằng Ngọc Ý kịp phản ứng xem chuyện gì xảy ra, sau lưng đột ngột ập tới một lực hút cực mạnh, trong nháy mắt đã kéo tuột nàng trở lại vào trong rừng.
...
Khi Lận Thừa Hựu xuống ngựa trước cửa đạo quán Ngọc Chân, trong quán đã loạn như canh hẹ. Các nữ quan chạy sang phủ Quận vương bên cạnh cầu cứu, trước chính điện là đám thị nữ đang khóc lóc ầm ĩ.
Trụ trì nhìn thấy Lận Thừa Hựu như thấy cứu tinh, ba bước thành hai chạy tới, túm lấy tay áo Lận Thừa Hựu nói: "Thế t. ử mau cứu người đi, tà vật kia lợi hại quá, bần đạo không dám nói bừa, nhưng nhìn dáng vẻ cứ như là Nại Trọng vậy."
Đỗ Đình Lan tóc tai rối bời, trên mặt đầm đìa nước mắt nước mũi, rẽ đám đông chạy đến trước mặt Lận Thừa Hựu, vừa mở miệng giọng đã khàn đặc như tiếng đàn hồ cũ nát: "Muội muội bị hòa thượng kia bắt đi rồi, e là lành ít dữ nhiều, cầu xin Thế t. ử mau nghĩ cách..."
Tâm thần nàng đại loạn, sắc mặt trắng bệch như giấy, nói được vài câu thì "bịch" một tiếng quỳ xuống. Trịnh Sương Ngân và Lý Hoài Cố rưng rưng nước mắt, mỗi người một bên đỡ lấy Đỗ Đình Lan.
Trịnh Sương Ngân nghẹn ngào nói: "May nhờ Đằng nương t. ử phá giải được mê cục của hòa thượng, nếu không mọi người chắc chắn không thể thoát ra được."
Lý Hoài Cố mặt đầy vẻ lo lắng, đang định kể lại tình hình vừa rồi cho Lận Thừa Hựu nghe, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện sắc mặt Lận Thừa Hựu cũng cực kỳ khó coi. Hơn nữa chưa đợi họ mở miệng, hắn đã nhanh chóng lùi lại hai bước trước điện, sau đó ngửa đầu nhìn trái phải, miệng huýt sáo một tiếng.
Chỉ nghe bên ngoài quán vang lên hai tiếng thú kêu, mọi người đều ngẩn ra.
Lận Thừa Hựu nghe Ứng Linh Thạch trong n. g. ự. c kêu gào không ngớt, trong lòng sớm đã nóng như lửa đốt. Không đợi người và thú phía sau chạy tới, hắn vén vạt áo nhảy phắt lên xà nhà.
Trụ trì tay giơ cao một quyển sách nhỏ, ngửa đầu nhìn bóng người màu đá mực vừa loé lên rồi biến mất: "Tiểu Thế tử, cơ quan trong quán đã khởi động rồi, cầm lấy bản đồ trận hình đi, đỡ không phân biệt được phương hướng."
"Không cần đâu." Giọng nói nôn nóng của Lận Thừa Hựu vọng lại từ xa, xem chừng đã lướt đến khu hoa viên rồi.
Cửa lại có người đến, lần này là hai lão đạo sĩ. Kiến Thiên và Kiến Hỉ vừa vào đã căng thẳng quay đầu nhìn quanh: "Thế t. ử đâu?"
Trụ trì chỉ tay lên trên: "Lên đó rồi."
Chỉ thấy hai bóng người lướt qua, hai lão đạo sĩ cũng nhảy lên xà nhà. Tuy nhiên chưa được bao lâu, đã nghe thấy bọn họ quái gở kêu la trên xà nhà: "Ái chà, cái chỗ này sao như mê cung thế, đi vòng vèo muốn chóng cả mặt. Tĩnh Trần lão thái bà, có phải bà khởi động cái mê cục bảo bối trong quán của bà rồi không? Mau bảo bần đạo đi đường nào!"
...
Đằng Ngọc Ý nắm chặt kiếm Tiểu Nhai phân biệt phương hướng. Vừa rồi hòa thượng dùng yêu pháp bắt nàng đi, nàng cứ tưởng lại quay về rừng đào, không ngờ khi tiếp đất, hai bên lại là vách đá dài hẹp. Trên vách đá cứ cách vài bước lại thắp một ngọn đèn tường, ngọn lửa lay lắt, soi rọi con đường trước mắt u ám lạ thường.
Đây rốt cuộc là đâu? Nàng nghi hoặc nghĩ. Lúc trước đã nắm được sơ qua bố cục trong quán, chưa từng thấy kiểu bài trí này, chẳng lẽ là địa cung của đạo quán Ngọc Chân?
Có khả năng lắm. Đằng Ngọc Ý tập trung lắng nghe, vậy mà không nghe thấy tiếng động nào, ngay cả chiếc chuông vừa nãy còn ồn ào không ngớt, giờ cũng như mất hết sức lực, âm thanh trở nên yếu ớt hẳn.
Đằng Ngọc Ý đoán chừng Nại Trọng không ở gần đây, bèn vận đủ nội lực, rón rén đi về phía trước. Nại Trọng thần thông quảng đại như vậy, cho dù nàng có đứng yên bất động thì cũng không thể thoát khỏi mắt nó, chi bằng nhân lúc nó chưa đến tìm nàng gây rắc rối thì s* s**ng khắp nơi xem sao, vận khí tốt biết đâu lại sớm tìm thấy cửa sinh.
Nàng vừa lần mò gạch tường vừa men theo hành lang lặng lẽ đi về phía trước. Mắt thấy sắp đến chỗ rẽ, mọi việc đều thuận lợi, trái phải đều có thể đi, nàng đang do dự nên rẽ phải hay rẽ trái, nào ngờ đúng lúc này, chuông bỗng kêu ầm ĩ.
Ngay sau đó, góc rẽ bên tay phải bỗng phát ra tiếng "két" một tiếng, như thể cuối đường có người đẩy cửa bước vào. Sau đó Đằng Ngọc Ý nghe thấy tiếng bước chân không nhanh không chậm, cùng tiếng quạt lá bồ phe phẩy.
Thứ đó lại tới rồi!
Tim Đằng Ngọc Ý thót lên tận cổ họng, đi tiếp chỉ tổ bị Nại Trọng bắt được, đành phải lui lại theo đường cũ. Nào ngờ mới lui được mấy bước, lưng nàng đã chạm phải một bức tường.
Nàng sợ hãi quay đầu lại, vừa nãy rõ ràng...
Không đúng, một con đường dài như vậy, làm sao có thể thu ngắn lại nhiều thế trong chớp mắt?!
Không kịp tìm hiểu nguyên do nữa, nàng giơ hai tay lên, điên cuồng s* s**ng hai bên vách tường. Hành lang đá này có thể dài có thể ngắn, trên tường nhất định có chôn cơ quan. Nhưng sờ từng tấc một, cơ quan đâu chẳng thấy, mà tiếng bước chân kia lại càng lúc càng gần.
Đáng c. h. ế. t! Tốc độ di chuyển của Nại Trọng nhanh hơn nàng tưởng tượng nhiều.
Tai Đằng Ngọc Ý ù đi, dạ dày cuộn lên từng cơn chua xót, hai tay s* s**ng điên cuồng, trong lòng nóng như lửa đốt không biết làm sao cho phải. Mắt thấy chỉ còn cách một khúc quanh, tên hòa thượng mặt cười kia sắp xuất hiện trước mắt rồi, nàng hít sâu một hơi, quyết tâm liều mạng với thứ đó. Bỗng nhiên cảm thấy vách tường bên phải lõm xuống, có người bất thình lình kéo nàng vào trong tường.
Đằng Ngọc Ý không đề phòng va vào lòng một người đàn ông, kinh hãi đến hồn xiêu phách lạc, cứ tưởng Nại Trọng đã biến hóa vào mật thất sau tường, trong lúc nguy cấp nàng nắm chặt kiếm Tiểu Nhai định phòng thủ thì người nọ bỗng đưa tay bịt miệng nàng lại: "Đừng sợ, là ta."
| ← Ch. 067 | Ch. 069 → |
