Truyện:Công Ngọc - Chương 069

Công Ngọc
Trọn bộ 143 chương
Chương 069
0.00
(0 votes)


Chương (1-143)

Lận Thừa Hữu?!

Tim Đằng Ngọc Ý suýt nhảy ra khỏi lồng 𝓃.ℊ.ự.🌜. Ánh sáng lờ mờ khiến nàng chưa kịp nhìn rõ mặt hắn, nhưng nhờ đứng gần, nàng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên y phục hắn. Mùi hương này nàng từng ngửi thấy ở sơn trang Lạc Đạo, hình như là loại bột tắm quý hiếm tiến cống từ nước Bà La Môn, ngoài Lận Thừa Hữu ra nàng chưa thấy ai dùng.

Giọng nói đúng, mùi hương đúng, quả nhiên là hắn. Nàng thở phào nhẹ nhõm, nãy giờ căng thẳng quá quên cả thở, Lận Thừa Hữu đến rồi, cuối cùng nàng cũng được thở lại. Nàng thử cử động người mới nhận ra Lận Thừa Hữu vẫn đang bịt miệng mình.

Nại Trọng vẫn đang lảng vảng ngoài hành lang, có lẽ sợ nàng kêu lên nên Lận Thừa Hữu chưa buông tay. Nàng cẩn thận hít thở, dựa vào n. g. ự. c hắn không dám động đậy. Bỗng nhiên, nàng phát hiện chuỗi chuông Huyền Âm trên cổ tay không còn kêu loạn nữa, thầm đoán Lận Thừa Hữu đã giở trò gì đó sau bức tường này.

Lận Thừa Hữu cũng đang để ý phản ứng của Đằng Ngọc Ý. Đi trong địa đạo một lúc, hắn đã quen với bóng tối. Đằng Ngọc Ý có đôi mắt rất đẹp, dù trong hoàn cảnh tối tăm thế này vẫn ánh lên những tia sáng long lanh. Sự sợ hãi trong mắt nàng, hắn đều thu hết vào tầm mắt.

Hắn kiên nhẫn đợi nàng buông bỏ phòng bị. Rất nhanh, hắn cảm thấy người nàng không còn cứng đờ nữa, biết nàng đã nhận ra mình nên cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa cử động, hắn mới phát hiện lưng mình ướt đẫm mồ hôi. Đến vội quá, hắn không mang theo nhiều pháp khí, trong lúc cấp bách chỉ kịp bố trí một kết giới đơn giản trong tường. Có kết giới này ngăn cách, chuông Huyền Âm không cảm nhận được tà khí của Nại Trọng, Nại Trọng nhất thời cũng không phát hiện ra họ, nhưng với điều kiện là không được gây ra tiếng động lớn.

Một mình hắn không đối phó nổi Nại Trọng, cứu Đằng Ngọc Ý ra trước đã rồi tính sau.

Đằng Ngọc Ý nín thở đứng một lúc, bỗng thấy cổ họng ngứa ngáy lạ thường, sợ mình lỡ ho thành tiếng, vội c. ắ. n chặt môi.

Lận Thừa Hữu đang nín thở lắng nghe tiếng bước chân của Nại Trọng, bất ngờ lòng bàn tay ngứa nhẹ, cảm giác mề●𝐦 ɱạ●𝐢, non mịn lại còn hơi ẩm ướt. Hắn nhận ra đó là môi của Đằng Ngọc Ý, như thể nàng sắp ghé sát lòng bàn tay hắn để nói chuyện.

Sống lưng hắn tê rần, cảm giác trong lòng bàn tay quá đỗi xa lạ, tê tê ngứa ngứa, lan dọc theo cánh tay, chạy thẳng vào tim hắn.

Hắn đột ngột buông tay ra, rồi sực nhớ Nại Trọng vẫn đang lảng vảng bên ngoài, đành phải bịt lại. Tim hắn đập loạn như ngựa hoang, cổ họng cũng khô khốc, giống như cảm giác khát nước cháy cổ sau trận mã cầu ngày hè.

Lúc này Đằng Ngọc Ý cũng dần quen với bóng tối, vô tình thấy vẻ mặt Lận Thừa Hữu kỳ quặc, không khỏi ngẩn ra.

Vẻ mặt Lận Thừa Hữu như muốn nói: Ngươi vội cái gì, không đợi ta bỏ tay ra rồi hẵng nói được à?

Đằng Ngọc Ý ngớ người, nàng chỉ muốn ho một cái thôi mà, sao hắn lại phản ứng dữ dội thế, chắc hắn hiểu lầm nàng định nói chuyện. Nàng vội gật đầu lia lịa, ý bảo mình biết chừng mực, tuyệt đối không tự tiện mở miệng.

Động tác này khiến tay Lận Thừa Hữu cũng chuyển động lên xuống theo, tim hắn lại tê rần. Nghĩ ngợi một chút, chắc giờ không cần dặn dò gì thêm nữa, cứ bịt miệng nàng mãi cũng không hay, thế là hắn nhanh chóng buông tay, lấy dụng cụ đ. á. n. h lửa từ thắt lưng ra.

Tay vừa buông, cảm giác kỳ lạ trong lòng hắn cũng dịu đi không ít.

Ngọn lửa bùng lên không tiếng động, soi sáng không gian xung quanh.

Hắn trấn tĩnh lại, bắt đầu để ý động tĩnh bên ngoài.

Đằng Ngọc Ý cũng quay đầu quan sát xung quanh, lúc này mới phát hiện cái gọi là "trong tường" cũng là một con đường đá hẹp, chẳng rộng hơn hành lang bên ngoài là bao. Dù chỉ hai người đi song song cũng khó tránh khỏi va chạm vào vách đá hai bên, nhưng chiều dài lại hơn hẳn hành lang bên kia tường, sâu hun hút như không thấy điểm cuối.

Nàng quay sang nhìn Lận Thừa Hữu, thấy hắn đang nghiêng tai nghe tiếng bước chân của Nại Trọng, vẻ mặt tập trung chưa từng thấy. Trước đây thấy Lận Thừa Hữu đối đầu với ⓨ-ê-υ 𝐦-🔼 ⓠ·υ·ỷ quái bao nhiêu lần, hắn luôn muốn đ. á. n. h là đánh, muốn thu phục là thu phục, đâu có vẻ thận trọng như lần này.

Nàng không khỏi thầm 𝐭*o*á*т ⓜ*ồ hô*ℹ️, Nại Trọng quả nhiên là thứ dữ dằn.

Nại Trọng đi lại bên ngoài, dường như vì không tìm thấy Đằng Ngọc Ý nên chuyển hướng sang bên trái, tiếng bước chân ngày càng xa dần, cho đến khi biến mất hẳn ở hành lang bên ngoài.

Lận Thừa Hữu đợi thêm một lúc, xác định Nại Trọng tạm thời sẽ không quay lại, bèn lấy từ trong n. g. ự. c ra một sợi dây xích bạc đưa cho Đằng Ngọc Ý, nói: "Cầm lấy cái này, đi theo ta."

Đằng Ngọc Ý vội đón lấy. Trước kia thấy Lận Thừa Hữu dùng sợi dây xích bạc này leng keng vui tai, cứ tưởng là đồ sắt lạnh lẽo cứng rắn, nào ngờ tay vừa chạm vào lại thấy mềm ấm như thịt.

Cảm giác này khiến nàng liên tưởng đến rắn, không, là con sâu róm khổng lồ. Nàng rùng mình, cầm cũng dở mà vứt đi cũng không xong. Nghĩ lại, đã gọi là "Trùng" thì vốn dĩ phải là một con sâu thịt chứ, tại nàng từ nhỏ đã sợ sâu bọ nên suýt nữa làm hỏng bảo bối.

"Ngươi không tưởng Tỏa Hồn Trùng là vật c. h. ế. t đấy chứ?" Lận Thừa Hữu liếc nàng một cái, đi trước dẫn đường: "Nó là vật sống, lúc trừ tà sẽ biến thành v_ũ k_♓_í sắc bén, lúc không trừ tà thì là con sâu béo múp míp. Con quái vật khổng lồ bên ngoài lắm trò lắm, dùng dây thừng thường dắt đi, ta và ngươi rất dễ bị cơ quan làm lạc nhau, dùng cái này thì không sợ, nó có thể trừ tà. Lát nữa ngươi cầm nó trong tay, theo sát ta từng bước."

Đằng Ngọc Ý hiểu ý, vội nói: "Được." Nàng nắm chặt Tỏa Hồn Trùng trong lòng bàn tay, nghĩ ngợi vẫn chưa yên tâm, lỡ trượt tay, con sâu này tuột mất thì sao. Thế là nàng thì thầm với Tỏa Hồn Trùng một câu "đắc tội", vừa đi vừa quấn nó từng vòng quanh cánh tay mình. Nếu không phải Tỏa Hồn Trùng bỗng kêu lên ⓠ⛎·á·1 ⓓ·ị, nàng hận không thể dùng đuôi nó thắt thêm nút c. h. ế. t cho chắc.

Lận Thừa Hữu dắt Đằng Ngọc Ý đi được một đoạn, nghe tiếng Tỏa Hồn Trùng kêu, đành phải dừng lại, lạ lùng hỏi: "Đằng Ngọc Ý, sao đến con sâu mà ngươi cũng bắt nạt thế?"

Đằng Ngọc Ý bước nhanh tới: "Ta đâu dám bắt nạt bảo bối của Thế tử, ta chỉ muốn quấn nó vào tay thôi, ai ngờ người nó trơn thế. Con Nại Trọng đó sức mạnh vô song, nếu không buộc chặt, nó vung tay một cái là ta bay mất ngay."

Đúng là sợ c. h. ế. t. Tỏa Hồn Trùng sẽ tự động quấn chặt lấy người, đâu dễ tuột ra thế. Nhưng để nàng yên tâm, hắn vẫn nói: "Vậy ngươi quấn nó vào eo trước đi."

Đằng Ngọc Ý ngẩn ra, nhưng làm vậy đúng là chắc chắn hơn quấn vào tay. Quấn xong, nghe Lận Thừa Hữu lầm rầm niệm chú, con sâu lười biếng bò quanh eo nàng vài vòng rồi nằm im.

Đằng Ngọc Ý thử kéo kéo, quả nhiên không nhúc nhích, nàng mừng thầm, lại theo Lận Thừa Hữu đi tiếp.

Lận Thừa Hữu dắt Đằng Ngọc Ý đi một đoạn, nhưng lòng bàn tay gần như không cảm nhận được trọng lượng nào, trong lòng không yên tâm, mấy lần quay lại kiểm tra.

Đúng là Tỏa Hồn Trùng đã quấn chặt vào eo Đằng Ngọc Ý, chỉ vì nàng nhẹ quá nên mới khiến hắn có cảm giác nhẹ hẫng. Kiểm tra xong lại nghĩ, bệnh đa nghi cũng lây sao, hắn biết rõ Tỏa Hồn Trùng cực kỳ chắc chắn, nhưng vì Đằng Ngọc Ý lo bò trắng răng mà hắn cũng lo theo.

Nghĩ lại trước đây, Tỏa Hồn Trùng toàn quấn 🍸ê-⛎ m-🅰️ qυ·ỷ quái, con nào vùng vẫy cũng sức mạnh ngàn cân. Hắn bắt yêu quen rồi, lần đầu tiên dùng dây xích bạc này quấn một tiểu nương tử, khó tránh khỏi cảm thấy không quen, nhất là người này lại là Đằng Ngọc Ý, càng khiến hắn thấy kỳ lạ.

"Đúng rồi, các ngươi gặp Nại Trọng ở đâu?" Lúc nãy vào quán vì vội cứu người nên hắn cũng không kiên nhẫn nghe đám tiểu thư kia nói gì, nhưng có một câu hắn nhớ rất rõ, hôm nay nếu không phải Đằng Ngọc Ý phá giải mê cục của Nại Trọng thì đám người này tuyệt đối không thoát được. Nhưng Yêu Kinh nói mê cục của Nại Trọng không dễ phá chút nào, hắn rất tò mò tình hình lúc đó.

Đằng Ngọc Ý bèn kể lại những chuyện xảy ra trong rừng đào.

Lận Thừa Hữu không nói gì, biết nàng thông minh lanh lợi nhưng không ngờ nàng nhìn ra huyền cơ trong rừng đào nhanh thế. Rừng đào giấu lối vào địa cung, bề ngoài là quẻ Đại Quá, nhưng số lượng cây đào mỗi hàng trong rừng lại khác nhau, sắp xếp so le, ngầm tương ứng với quẻ Thập Nhị Nguyệt. Người bình thường nhìn ra quẻ Đại Quá bề ngoài đã tưởng tìm ra đáp án rồi, tuyệt đối sẽ không đếm kỹ số cây đào.

"Trước đây ngươi từng đến Ngọc Chân Nữ Quan Quán chưa?"

Đằng Ngọc Ý lắc đầu: "Chưa từng, sáng nay nghe người ta kể truyền thuyết về đạo quán này, lúc chơi ta bắt đầu để ý bố cục xung quanh, còn bàn luận với a tỷ về quẻ tượng trong rừng, nên lúc hòa thượng kia hỏi mới không đến nỗi ấp úng không trả lời được. Thế tử, ngài cũng biết cơ quan của Ngọc Chân Nữ Quan Quán sao?"

"Hồi nhỏ từng đến chơi."

Nhưng từ năm mười tuổi, sau khi phá giải hết mê cục trong quán, hắn lười chẳng buồn đến nữa.

Đằng Ngọc Ý nhìn gáy Lận Thừa Hữu, từ nhỏ nàng chẳng phục ai mấy, nhưng với bản lĩnh của Lận Thừa Hữu thì tâm phục khẩu phục. Vừa nãy nếu hắn không đến kịp, chắc nàng đã thành điểm tâm cho Nại Trọng rồi.

Nàng quay đầu nhìn quanh: "Đây là địa cung sao?"

Lận Thừa Hữu "ừm" một tiếng.

"Đúng rồi, Thế t. ử vừa nãy có thấy Đoan Phúc không?"

"Đoan Phúc? Không thấy."

Đằng Ngọc Ý thắc mắc: "Lạ thật, Đoan Phúc rõ ràng đã vào quán trước khi xảy ra chuyện, lúc xảy ra chuyện lại không thấy đâu, thời gian lâu như vậy Đoan Phúc đi đâu được nhỉ?"

Lận Thừa Hữu khựng lại.

Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, chẳng lẽ có người đoán trước trong quán sẽ xảy ra chuyện nên dụ Đoan Phúc đi trước? Nhưng ý nghĩ này quá hoang đường. Nghĩ ngợi một chút, nàng lại nói: "Thế t. ử có thấy Bành Đại nương và Bành Nhị nương không? Là cặp song sinh con gái Bành Chấn ấy."

Lận Thừa Hữu chỉ nhớ lúc đó trong đám đông không thấy chủ tớ Đằng Ngọc Ý, người khác thì không để ý.

"Hai người họ sao vậy?"

"Trước khi xảy ra chuyện họ bỗng dưng biến mất. Sau đó Nại Trọng nhốt chúng ta lại, hai cô con gái nhà họ Bành cũng không thấy xuất hiện."

Tim Lận Thừa Hữu hẫng một nhịp: "Trước khi đi có chào hỏi gì không? Cứ thế đột nhiên biến mất?"

"Đúng vậy. Võ Ỷ cho người đi tìm khắp nơi, nhưng chưa tìm thấy tỷ muội nhà họ Bành thì Nại Trọng đã xuất hiện."

Vẻ mặt Lận Thừa Hữu trở nên phức tạp. Vừa nói chuyện vừa rẽ một khúc cua, cuối đường xuất hiện một cầu thang, bậc thang dẫn thẳng lên tầng trên, xem ra là lối ra rồi.

Đằng Ngọc Ý thắc mắc: "Phía trên không phải còn một tầng địa cung nữa chứ?"

Lận Thừa Hữu nói: "Tổng cộng hai tầng. Lúc cơ quan chưa khởi động, tầng địa cung trên cùng hình chữ 'Lõm' (凹), tầng dưới hình chữ 'Lồi' (凸), giữa hai tầng có cối xay có thể xoay chuyển. Chỉ cần khởi động cơ quan, hai tầng địa cung sẽ lệch nhau, đồng thời sinh ra vô số hành lang dài ngắn đan xen, nhốt người vào trong đó."

Đằng Ngọc Ý thầm gật đầu.

Lận Thừa Hữu lại nói: "Ra khỏi cầu thang là hết kết giới, Nại Trọng sẽ sớm phát hiện ra hơi thở của chúng ta. Lên trên đừng nói chuyện, may mắn thì sẽ sớm ra ngoài, gặp Nại Trọng thì tùy cơ ứng biến."

Tim Đằng Ngọc Ý thắt lại, rón rén theo Lận Thừa Hữu lên cầu thang. Đến đầu cầu thang, Lận Thừa Hữu không vội thò người ra mà lấy giấy bùa trong n. g. ự. c vo tròn, châm lửa rồi ném ra ngoài.

Quả cầu lửa lăn dọc theo hành lang hẹp dài, lăn mãi mới tắt.

Xem ra Nại Trọng không ở gần đây.

Lận Thừa Hữu chui ra khỏi địa đạo trước, đợi Đằng Ngọc Ý chui ra xong bèn dắt nàng đi dọc theo hành lang về phía trước. Tầng này rộng hơn tầng dưới nhiều, không khí cũng không ẩm ướt như vậy.

Hai người không nói chuyện nữa, Lận Thừa Hữu dắt Đằng Ngọc Ý rẽ trái rẽ phải, không biết đi bao nhiêu vòng, xuyên qua một hành lang, trước mắt cuối cùng cũng rộng mở. Phía trước là một cây cầu vòm, cuối cầu vòm là một cung điện rộng lớn, trong điện thắp đèn dầu, hai bên binh khí tua tủa, trên đỉnh lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân.

Tim Đằng Ngọc Ý đập nhanh hơn, xem ra lối ra ở ngay phía trước. Nhưng hai người chưa kịp bước qua cầu vòm, chuông trên cổ tay Đằng Ngọc Ý bỗng kêu vang, tiếp đó phía sau vang lên tiếng bước chân, người đó thở dài u oán: "Phật bảo Tu Bồ Đề: 'Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng'. @

*Phàm những gì có hình tướng đều là hư vọng.

"Chạy!"

Lận Thừa Hữu rõ ràng không có hứng thú giao du với Nại Trọng.

Đằng Ngọc Ý ba chân bốn cẳng bỏ chạy, chỉ hận mình mặc váy dài vướng víu, thân thủ lại kém xa Lận Thừa Hữu, dù đã dùng hết sức bình sinh vẫn không theo kịp bước chân hắn.

Nghe tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, nàng thở hồng hộc, mắt nổ đom đóm. Bỗng thấy người nhẹ bẫng, Lận Thừa Hữu kéo dây xích bạc lôi nàng đến trước mặt, sau đó ôm nàng vào lòng, cắm đầu chạy như điên về phía trước.

Tim Đằng Ngọc Ý đập càng nhanh, nhưng lúc này chạy trốn quan trọng hơn, đâu còn tâm trí để ý cảm giác kỳ lạ này, chỉ nhắm chặt mắt, thầm cầu nguyện Lận Thừa Hữu chạy nhanh hơn nữa. Bỗng nghe "cạch" một tiếng, trên đầu dường như có vật gì rơi xuống đất.

Lận Thừa Hữu rõ ràng cũng nghe thấy: "Rơi cái gì thế?"

"Trâm cài tóc. Không sao đâu Thế tử, chạy trốn quan trọng hơn!"

Miệng nói vậy nhưng lòng đau như cắt. Cây trâm ngọc trai này trong đống trang sức của nàng không tính là vật quý hiếm gì, nhưng lại là của hồi môn mẹ nàng để lại khi còn sống. Nhớ lúc đó mẹ ôm nàng ngồi trước bàn trang điểm, cười nói với nàng: "Đợi A Ngọc nhà ta lớn lên là có thể cài những món đồ nhỏ xinh này lên đầu rồi." Thần thái dịu dàng ấy, nàng mãi mãi không quên. Sau khi mẹ mất, nàng cất kỹ cây trâm ngọc trai này trong hộp trang điểm, mãi không nỡ đeo.

Hôm nay ngẫu hứng đeo một lần, ai ngờ lại rơi mất.

Cái tên Nại Trọng đáng c. h. ế. t này!

Lận Thừa Hữu tuy hỏi một câu nhưng đâu rảnh quay lại nhặt, vận khinh công chạy một mạch, thấy lối ra ngay trước mắt. Nhưng đúng lúc này, giọng nói vang vọng ôn hòa lại truyền đến từ phía trước: "Vị thí chủ này, đã xin được nước cho bần tăng chưa?"

Lận Thừa Hữu phanh gấp lại, thấy một hòa thượng mặt trắng phe phẩy quạt hương bồ thong thả đi tới từ cuối đại điện.

Sắc mặt Lận Thừa Hữu biến đổi liên tục, im lặng một lúc, bỗng cười nói: "Vị 🅿️há.𝓅 ş.ư này trông lạ mặt quá, không biết từ đâu tới?"

Chương (1-143)