Ngoại Truyện 1
| ← Ch.140 | Ch.142 → |
Nửa tháng sau.
Sáng hôm ấy, Đằng Ngọc Ý đang ngủ ngon lành thì mơ màng cảm thấy mặt ngứa ngáy. Cảm giác ngứa nhẹ tựa bông liễu, lúc thì đậu trên má, lúc lại trườn lên trán. Nàng bực bội trở mình, cơn ngứa buồn buồn ấy lại thuận thế di chuyển xuống sau gáy.
Đằng Ngọc Ý lầm bầm: "Lận Thừa Hữu, chàng phiền quá đi."
Phía sau vang lên tiếng cười, Lận Thừa Hữu dứt khoát vớt nàng ra khỏi chăn: "Nàng không xem giờ giấc gì à, đã hẹn hôm nay đi chợ Tây rồi, ngủ nữa là trời tối mất."
Đằng Ngọc Ý vẫn không mở nổi mắt: "Thiếp buồn ngủ... Hôm qua luyện công cả ngày, tay chân rã rời cả rồi."
Lận Thừa Hữu xót xa, đành nhét vợ lại vào chăn: "Hay là để mai đi cũng được, đằng nào ngày kia mới khởi hành đi Bộc Dương."
Đằng Ngọc Ý do dự: "Mai chàng chẳng phải đến Đại Lý Tự bàn giao vụ án với đồng liêu sao?"
Xem ra trong lòng nàng vẫn muốn đi. Lận Thừa Hữu suy nghĩ một lát, dứt khoát lấy quần áo trên giá gỗ t. ử đàn xuống, để vợ dựa vào vai mình tiếp tục gật gù, còn hắn thì nâng tay nàng lên, qua loa mặc áo cho nàng.
"Nàng cứ ngủ đi, để ta chịu khó mặc quần áo cho nàng vậy."
Đằng Ngọc Ý vốn sợ nhột nhất, bị Lận Thừa Hữu loay hoay một hồi bèn phì cười: "Váy lót không buộc thế đâu... Chàng thắt nút ngược rồi kìa. Ê ê, Lận Thừa Hữu, thiếp sợ chàng rồi. Thiếp tỉnh rồi, để thiếp tự làm."
Lận Thừa Hữu thuận thế kéo nàng dậy.
"Cha mẹ đâu rồi?" Đằng Ngọc Ý nhắm mắt hỏi.
"Trong cung tổ chức lễ b. ắ. n cung, cha mẹ dẫn các đệ muội vào cung từ sáng sớm rồi."
Đằng Ngọc Ý mở mắt nhìn, thấy Lận Thừa Hữu đã ăn mặc chỉnh tề. Hắn mặc một chiếc áo bào cổ tròn màu xanh lưu ly dệt hoa văn liên châu, trong lớp gấm còn xen lẫn chỉ vàng. Chưa cần ra nắng, chỉ đứng trong phòng cũng thấy lấp lánh rực rỡ. Màu sắc sặc sỡ thế này, ngay cả nữ t. ử da trắng cũng hiếm ai át được, thế mà mặc lên người Lận Thừa Hữu lại hợp đến lạ.
Đằng Ngọc Ý đứng vững bên mép giường: "Chàng đợi thiếp, thiếp đi rửa mặt chải đầu."
Lận Thừa Hữu chặn nàng lại: "Ta đã mặc quần áo cho nàng, nàng cũng phải giúp ta chứ."
Hắn đã đội mũ ngọc, chỉ còn thiếu phối sức bên hông. Hai người nhìn nhau cười, Đằng Ngọc Ý nhận lấy ngọc bội và túi Kim Ngư, lần lượt đeo lên cho Lận Thừa Hữu.
Các ma ma nghe thấy tiếng cười nói trong phòng, nhất thời không dám vào. Dần dần thấy động tĩnh bên trong có vẻ... không bình thường, bèn biết ý lui xuống phòng phụ. Phải chừng nửa canh giờ sau mới nghe Lận Thừa Hữu gọi: "Nương t. ử dậy rồi, mang khăn lược và nước nóng vào đi."
Các ma ma vội vàng vâng dạ.
Đoàn người nối đuôi nhau vào, ngẩng đầu lên thì thấy áo gấm trên người Lận Thừa Hữu nhăn nhúm. Rõ ràng sáng nay Đại lang mới thay, theo lý thì loại vải này không thể nhàu nát thế này được...
Mấy vị ma ma già không dám liếc nhìn chiếc giường lộn xộn, chỉ lặng lẽ lấy một chiếc áo bào mới từ tủ gỗ t. ử đàn ra đặt lên bàn.
Lận Thừa Hữu mặt đỏ tưng bừng. May mà Đằng Ngọc Ý đã trốn vào phòng tắm trước khi đám người hầu bước vào.
Đằng Ngọc Ý tắm rửa xong xuôi, bước ra thì thấy Lận Thừa Hữu đã thay một bộ áo bào trắng thêu mẫu đơn mới tinh.
Hắn đang lười biếng dựa vào trường kỷ lật xem một cuốn sách.
Đằng Ngọc Ý ngồi xuống trước bàn trang điểm, Lận Thừa Hữu ngước mắt nhìn nàng chải chuốt.
Búi tóc xong, Đằng Ngọc Ý không để Xuân Nhung và Bích Loa đeo trang sức nữa, tự mình lấy từ hộp trang điểm ra một chuỗi vòng cổ đá Mạt Hạt đỏ rực rỡ, ướm thử lên cổ.
Lận Thừa Hữu ném sách xuống: "Để ta."
Chuỗi vòng này là quà sinh nhật mười sáu tuổi hắn tặng Đằng Ngọc Ý. Từ chọn nguyên liệu đến tìm thợ, hắn đã tốn bao nhiêu tâm tư. Chỉ hận lúc đó nàng bị cổ độc khống chế, mãi không nhớ ra hắn, đến nỗi lúc tặng quà hắn còn không dám để nàng nhìn thấy tên mình.
Đeo xong, Lận Thừa Hữu ngước lên thì bắt gặp đôi mắt đen láy của vợ. Chuỗi hoa đỏ thắm tôn lên chiếc cổ trắng ngần và mái tóc đen nhánh của nàng, quả thực đẹp đến nao lòng.
Ra khỏi phòng, Lận Thừa Hữu nắm tay Đằng Ngọc Ý đi dọc hành lang ra ngoài.
"Nhìn nắng này, nhìn trời này xem, hôm nay đến lầu Minh Nguyệt ăn trưa nhé? Nhớ là nàng thích rượu và thức ăn ở đó."
Đằng Ngọc Ý lại nảy ra ý tưởng khác: "Hay là chúng ta đi ăn bánh tất la đi."
Lận Thừa Hữu liếc nàng: "Bánh tất la có gì ngon đâu?"
"Thiếp không nói loại bán ở quán thường, mà là loại do người bạn Hồ của chàng tự tay làm ấy. Lần trước phá án ở lầu Thải Phượng, chàng dẫn Tuyệt Thánh, Khí Trí đi mua một lần, đúng lúc thiếp cũng được ăn ké. Nhớ là một phần bánh tất la nhồi đến hai ba mươi loại nhân."
Nói đến đây, con sâu rượu trong bụng Đằng Ngọc Ý đã bị đ. á. n. h thức, nàng xòe mười ngón tay ra đếm: "Nào là nấm hoa, bào ngư, bánh bao trong suốt, lại còn nước sốt sữa ngọt lịm... Thiếp lớn từng này mới lần đầu được ăn loại bánh tất la cầu kỳ đến thế. Sau đó thiếp sai Trình bá đi mua, người bạn tên Ha Mặc của chàng còn chẳng thèm mở cửa."
Lận Thừa Hữu kiên nhẫn nghe nàng kể lể một hồi, cười nói: "Khó cho nàng nhớ kỹ đến thế. Muốn ăn cái này thì khó gì, ta bảo Ha Mặc làm cho nàng chục phần là được."
Hai người ngồi xe đến phường Bình Khang. Xuống xe, Lận Thừa Hữu dẫn Đằng Ngọc Ý rẽ đông rẽ tây, chẳng mấy chốc đã đến trước một quán ăn.
Trong quán chỉ có một gã sai vặt, thấy Lận Thừa Hữu bèn vội vàng vào trong mời chủ quán Ha Mặc ra.
Đằng Ngọc Ý nhìn kỹ, đó là một người Hồ ngoài ba mươi tuổi, tướng mạo có thể gọi là kỳ dị. Mũi như củ tỏi tròn vo, môi lại mỏng như tờ giấy, đôi mắt màu xanh biếc như ngọc lưu ly, râu màu nâu nhạt. Vừa mở miệng, thế mà lại nói giọng Lạc Dương chuẩn không cần chỉnh. Thời nay người Hồ bốn phương đều lấy việc học văn hóa Trung Nguyên làm vinh dự, nhưng nói được giọng địa phương chuẩn thế này quả thực hiếm thấy.
Có lẽ vì tự phụ học vấn, gã người Hồ này khi giao tiếp với người khác có vẻ hơi kiêu ngạo.
Lận Thừa Hữu giới thiệu: "Đây là thê t. ử của ta, Đằng thị."
Rồi quay sang Đằng Ngọc Ý: "A Ngọc, đây là bạn ta, Ha Mặc."
Ha Mặc đã sớm thu lại vẻ kiêu ngạo, cung kính chắp tay vái chào Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý cũng trịnh trọng đáp lễ.
Sau khi chào hỏi, Ha Mặc chỉ về phía lầu Thải Phượng cách đó không xa: "Hiện có không ít người hỏi giá, chỉ là chưa chốt được. Thương nhân muốn mua thì ngại nơi này từng xảy ra án mạng, người không kiêng kỵ thì lại chê giá cao."
Lận Thừa Hữu lơ đãng nghe, chợt nghĩ đến điều gì, quay sang nhìn Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý cũng đang ngắm nghía tòa lầu bỏ trống kia.
Hai người lập tức hiểu ý nhau.
Một lát sau, bánh tất la được bưng lên, mùi vị quả nhiên tuyệt hảo. Đằng Ngọc Ý ăn một mạch hai phần, ăn xong thỏa mãn nói với Lận Thừa Hữu: "Đừng nói Trường An, có đi khắp thiên hạ cũng không tìm được bánh tất la ngon hơn thế này đâu."
Lận Thừa Hữu đặt bình rượu xuống: "Thích ăn thế thì bảo Ha Mặc làm thêm mấy phần mang về là được."
Đằng Ngọc Ý xua tay: "Ăn nhiều một lúc lại ngán, cứ để thòm thèm chút cho nhớ lâu."
Hai người rửa tay lau mặt xong ra khỏi quán, rất ăn ý cùng đi về phía lầu Thải Phượng.
Từ khi đám con hát và kỹ nữ bị giải tán, nơi này đã bỏ trống khá lâu. Trước cửa chỉ có hai gã Bất Lương Nhân canh gác. So với sự náo nhiệt của các cửa hàng bên cạnh, tòa lầu toát lên vẻ hoang vu quái đản.
Lận Thừa Hữu nói rõ ý định, hai gã Bất Lương Nhân tranh nhau mở khóa cửa.
Đẩy cửa bước vào, mùi ẩm mốc nhè nhẹ xộc lên mũi. Lận Thừa Hữu nắm tay Đằng Ngọc Ý đi vào trong.
Đằng Ngọc Ý nhìn quanh. Hồi đó vì trốn tránh Thi Tà mà bất đắc dĩ phải vào ở trong kỹ viện, thấm thoắt đã hơn một năm trôi qua.
Cảnh còn người mất, cảm xúc thật bồi hồi.
Lận Thừa Hữu dường như cũng có chút xúc động. Hắn đi một vòng quanh sảnh, vén vạt áo ngồi xổm xuống trước một chiếc bàn tròn trong góc nhìn lên. Chính tại gầm bàn này hắn đã tìm thấy bọc kim độc Bành Ngọc Quế cất giấu.
Chợt nghe Đằng Ngọc Ý nói: "Thiếp muốn mua lại tòa lầu này."
Lận Thừa Hữu chẳng hề ngạc nhiên, phủi tay đứng dậy: "Được, chiều nàng hết. Mai ta cho người hỏi giá ngay. Chỉ không biết nàng mua lại để làm gì? Mở kỹ viện à?"
Nói xong, hắn liếc nhìn vợ một lượt: "Không hợp lắm đâu, Đằng Ngọc Ý à..."
Đằng Ngọc Ý nhướng mày: "Ai bảo thiếp muốn làm giả mẫu? Mua rồi không làm việc khác được sao? Theo thiếp thấy, chỗ này mở cửa hàng hương liệu là tuyệt nhất."
Nàng vừa nói vừa chỉ trỏ: "Tầng trên có thể làm phòng riêng tiếp khách quý, tầng trên cùng làm kho. Hiếm có chỗ nào bố cục sẵn thế này, chỉ cần tu sửa chút đỉnh là được. Nơi này xưa nay không thiếu đạt quan quý nhân, danh kỹ cũng nhiều. Cửa hàng của thiếp chuyên pha chế hương liệu độc đáo theo sở thích từng người, tha hồ bán giá cao. Còn nữa, lần này chàng đừng bỏ tiền, thiếp muốn dùng tiền riêng của mình mua lại, lời ăn lỗ chịu."
Lận Thừa Hữu nghe vợ tính toán đâu ra đấy, không khỏi nghiêm túc hẳn lên. Biết nàng đa phần đã quyết, hắn cười nói: "Không cho ta bỏ tiền thì ta góp sức được chứ? Nàng vốn thích điều chế hương, mở cửa hàng hương liệu đúng là dễ hơn làm việc khác. Chỉ là ngày kia chúng ta phải đi Bộc Dương rồi, mua xong cũng phải tìm người giúp nàng lo liệu..."
Hắn suy nghĩ một chút: "Việc này cứ giao cho ta, ta sẽ tìm giúp nàng mấy chưởng quầy và quản sự đáng tin cậy."
Đằng Ngọc Ý cười híp mắt gật đầu: "Vậy... được thôi. À phải rồi, còn nhớ Quyên Nhi Lê và Bảo Châu không? Trình bá nói họ mở một quán bánh hồ gần đây, vì không nơi nương tựa nên thường bị bắt nạt. Thiếp định tìm họ về, sau này để họ làm việc trong cửa hàng của thiếp. Phường Bình Khang có nhiều kỹ nữ hoàn lương kiếm sống khó khăn như vậy lắm, sau này cửa hàng thiếp chỉ tuyển nhân viên nữ cũng không tồi."
Lận Thừa Hữu quay đầu nhìn nàng: "Đâu chỉ phường Bình Khang, những nơi khác trong thành Trường An cũng có không ít phụ nữ khó khăn. Cửa hàng hương liệu của nàng nếu làm ăn phát đạt, chi bằng thu nhận thêm nhiều phụ nữ đáng thương. Người xưa có câu 'Vì kẻ sĩ nghèo trong thiên hạ mà xây nhà rộng', nay có Đằng Ngọc Ý 'Vì phụ nữ góa bụa trong thiên hạ mà lo chốn dung thân', nghe có oai không? Hơn nữa đây cũng là việc tích đức."
Đằng Ngọc Ý vốn chỉ là hứng chí nhất thời, không ngờ Lận Thừa Hữu lúc nào cũng nghĩ đến việc tích công đức cho nàng. Nghĩ kỹ lại, sự sắp xếp này cũng coi như cứu khổ phò nguy, nàng vui vẻ nói: "Vậy dứt khoát lấy danh nghĩa A nương thiếp mở cửa hàng hương liệu này đi. Dù lời ít hay nhiều đều dùng để giúp đỡ những phụ nữ nghèo khổ này. Nếu thực sự tích được đức, xin tính hết cho A nương thiếp là tốt nhất."
Vợ chồng vừa bàn bạc vừa đi dạo, chẳng mấy chốc đã ra đến hậu viện. Đi ngang qua ngôi Phật đường nhỏ bỏ hoang, hai người cùng chui vào. Trên xà nhà giăng đầy mạng nhện, dưới đất phủ bụi dày. Đằng Ngọc Ý tìm thấy dấu vết Bành Ngọc Quế làm phép để lại năm xưa, ngồi xổm xuống chỉ cho Lận Thừa Hữu xem, hai người lại bùi ngùi cảm thán một hồi.
Ra khỏi Phật đường, ngẩng đầu lên là thấy cây hòe trong vườn.
Bước chân Đằng Ngọc Ý chậm lại. Lần đó nàng vì uống canh Hỏa Ngọc Linh Căn mà phải khổ sở luyện công dưới gốc cây, còn Lận Thừa Hữu lại nằm vắt vẻo trên cây cười nhạo nàng. Nghĩ đến đây, nàng quay sang lườm Lận Thừa Hữu. Lận Thừa Hữu rõ ràng cũng nhớ đến chuyện này, kéo tay vợ đi ra ngoài: "Vườn tược bỏ hoang chẳng có gì hay để xem, muộn rồi, đi chợ Tây thôi."
"Ấy ấy, đợi chút." Đằng Ngọc Ý gạt tay hắn ra, quay người đi đến trước cây hòe, tung người nhảy nhẹ một cái lên ngọn cây.
Tìm được một chạc cây to ngồi xuống, nàng cười tủm tỉm vẫy tay với Lận Thừa Hữu: "Chàng cũng lên đây đi."
Lận Thừa Hữu đứng dưới gốc cây ngửa đầu nhìn lên. Đằng Ngọc Ý ngồi trên cành cây đung đưa hai chân. Mấy ngày nay vợ hắn chăm chỉ luyện tập, võ công tiến bộ thần tốc. Nhìn từ dưới lên qua tán lá, chỉ thấy một góc váy lụa đỏ bạc của nàng. Gió xuân thi thoảng thổi bay tà váy, lộ ra đôi giày thêu hoa thược d. ư. ợ. c đỏ thắm.
Lòng Lận Thừa Hữu như bị ai đó cù nhẹ, ngứa ngáy khó tả. Hắn vén vạt áo, vận khí định bay lên. Nào ngờ mới lên được một nửa, phía trên bất ngờ ập xuống hai luồng gió nóng. Lận Thừa Hữu nghiêng đầu tránh, nhận ra ngay là hai con bướm lớn bay ra từ quả cầu hương mã não của vợ. Biết vợ cố ý chơi khăm, hắn nhanh chóng lộn người giữa không trung, chuyển sang ôm lấy thân cây trượt ra phía sau.
Hắn định bất ngờ nhảy ra sau lưng Đằng Ngọc Ý, nào ngờ hai con Ẩn Ảnh Ngọc Trùng lại từ bên sườn lao ra, một lần nữa chặn đường hắn.
Dù Lận Thừa Hữu cơ trí hơn người, cũng không thể mượn lực giữa không trung để đỡ đòn hai lần, đành buông tay khỏi thân cây, ngã ngửa xuống đất.
Chỉ nghe tiếng vợ cười khúc khích trên cây.
Lận Thừa Hữu đứng vững dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn lên. Ngoài Đằng Ngọc Ý ra, còn ai nghĩ ra cách trêu chọc hắn thế này chứ.
"Cố tình trêu ta phải không?"
Đằng Ngọc Ý cười: "Thiếp đâu có cản chàng, có bản lĩnh thì chàng lên đây đi."
Lận Thừa Hữu nhìn hai bên, đạp lên thân cây, thoăn thoắt như vượn lao vút lên trên.
Ẩn Ảnh Ngọc Trùng lại chặn đường, Lận Thừa Hữu không tránh không né, vung tay ném ra một nắm thịt khô. Hai con linh trùng ngửi thấy mùi thịt, quả nhiên khựng lại.
Đằng Ngọc Ý biết không ổn, vội kêu lên: "Này, đừng phân tâm! Hắn gian xảo lắm!"
Nhưng Lận Thừa Hữu đã nhân cơ hội đó vòng qua thân cây. Ẩn Ảnh Ngọc Trùng muốn đuổi theo cũng đã muộn.
Đằng Ngọc Ý ngẩn người. Lận Thừa Hữu đã nhẹ nhàng đáp xuống ngọn cây, vén áo ngồi xuống bên cạnh vợ.
Đằng Ngọc Ý đành phải thu hồi Ngọc Trùng vào túi thơm, lắc đầu thở dài với cái túi: "Đồ tham ăn, đồ tham ăn, đã bảo bao nhiêu lần rồi không nhớ. Hắn biết các ngươi thèm đồ ăn vặt của Tuấn Nô nhất nên cố tình lấy cái đó dụ các ngươi mắc bẫy đấy."
Vừa nói nàng vừa liếc Lận Thừa Hữu, nhân lúc hắn không để ý bèn nhảy xuống đất.
Lận Thừa Hữu nhanh tay lẹ mắt tóm lấy Đằng Ngọc Ý kéo lại: "Vừa trêu chọc ta xong đã định chạy à?"
Đằng Ngọc Ý ngã ngồi xuống bên cạnh Lận Thừa Hữu, cười nói: "Cứ trêu chàng đấy, chàng làm gì được nào?"
Lận Thừa Hữu nắm lấy cổ tay vợ kéo nàng sát lại gần mình, nhìn nàng không chớp mắt.
Đằng Ngọc Ý chớp chớp mắt. Khuôn mặt Lận Thừa Hữu ngày càng gần, nàng dứt khoát nhắm mắt lại, chu đôi môi đỏ mọng như anh đào lên, định đợi hắn ♓·ô·n sẽ đẩy ra rồi chạy.
Nhưng nàng tính sai rồi. Lận Thừa Hữu mãi không có động tĩnh gì tiếp theo. Đằng Ngọc Ý mở mắt ra thì thấy Lận Thừa Hữu đang cười nhìn mình chằm chằm.
Vốn định trêu hắn, kết quả lại bị hắn cười nhạo. Đằng Ngọc Ý vừa thẹn vừa giận, vùng vằng đẩy hắn ra định nhảy xuống cây. Lận Thừa Hữu lại 💲ⓘ*ế*𝐭 𝐜ⓗặ*т vòng tay, cúi đầu 𝒽ô_𝐧 nàng.
Đằng Ngọc Ý há miệng cắn, Lận Thừa Hữu cứ để mặc nàng cắn. Khó khăn lắm nàng mới nhả ra, khẽ nói: "Chàng giận cái gì?"
"Giận nàng."
Lận Thừa Hữu cười không thành tiếng: "Ta còn chưa giận nàng, nàng đã giận ngược lại ta rồi."
"Ta có gì đáng để chàng giận?"
"Xinh đẹp thế này làm gì? Ta nhìn mãi không chán."
Đằng Ngọc Ý tặc lưỡi: "Chàng đắc tội với thiếp rồi, mấy lời đường mật này với thiếp vô dụng thôi."
Vừa nói nàng vừa nhân lúc Lận Thừa Hữu không để ý, ôm mặt hắn c. ắ. n mạnh một cái. Lận Thừa Hữu cũng dùng sức c. ắ. n trả lại môi nàng, tuy không nỡ làm đau nhưng ý trêu chọc rất rõ ràng. Đằng Ngọc Ý tha hồ c. ắ. n nhẹ, trong lòng ngọt ngào như ăn mật.
Tiếng cười của hai người dường như truyền đến tận tim nhau. Đầu cành xuân ý dạt dào, mấy con chim hoàng anh đang nhảy nhót trên ngọn cây, bị lây nhiễm bởi tình cảm nồng nàn ấy, vỗ cánh bay đi hết.
Không biết qua bao lâu, hai người mới từ trên cây xuống. Lận Thừa Hữu quay đầu thấy tóc mai Đằng Ngọc Ý dính đầy cánh hoa, bèn giữ vai nàng, kiên nhẫn nhặt từng cánh hoa xuống. Nhặt xong bên này, Đằng Ngọc Ý lại kiễng chân giúp Lận Thừa Hữu nhặt cánh hoa, đùa nghịch một hồi mới sạch sẽ.
Đằng Ngọc Ý ngẩng đầu nhìn sắc trời, đôi mắt hạnh lườm yêu: "Chàng nhìn xem, nhìn xem này, muộn thế này rồi! Tại chàng cả đấy, không đi nhanh là chợ Tây đóng cửa mất."
"Phải phải, tại ta hết..." Lận Thừa Hữu kéo dài giọng: "Vậy còn không mau đi?"
Ra đến cửa, Lận Thừa Hữu cười nói với gã Bất Lương Nhân: "Nhắn với Lưu Lý chính giúp ta, tòa lầu Thải Phượng này chúng ta mua rồi."
Bỏ lại câu đó, hắn kéo Đằng Ngọc Ý lên xe.
Trên đường đi, Đằng Ngọc Ý nghịch túi thơm bên hông, bực bội nói: "Hai con Ẩn Ảnh Ngọc Trùng của thiếp pháp lực không tệ, mỗi tội tham ăn quá. Chỉ chút thịt khô đã làm rối loạn tâm trí chúng nó, sau này gặp phải tà ma ngoại đạo không biết sẽ thế nào đây."
"Vội gì?" Lận Thừa Hữu nói: "Với loài linh trùng này, tham ăn là bản tính, Tỏa Hồn Trùng lúc mới về với ta cũng thế. Tính ra nàng mới thuần dưỡng chúng nửa tháng, dạy dỗ thêm vài lần là biết nặng nhẹ thôi. Có người chủ nhân như nàng, chúng nó không kém đi đâu được."
Đằng Ngọc Ý yên tâm phần nào.
Đến chợ Tây, Đằng Ngọc Ý chỉ chăm chăm lượn lờ ở các quán rượu và cửa hàng bán dụng cụ đ. á. n. h cá. Lận Thừa Hữu nhắc vợ: "Không cần mua nhiều đồ ăn thức uống quá đâu, mấy người Khoan Nô chuẩn bị không ít rồi. Phương trượng Duyên Giác và nhạc phụ chắc cũng chuẩn bị lương khô đầy đủ cả."
Đằng Ngọc Ý lại nói: "Trên đường phần lớn thời gian ở trên thuyền, chỉ ăn lương khô chán c. h. ế. t đi được. Chi bằng bắt ít cá lên nướng ăn, đảm bảo vừa tươi ngon vừa đỡ buồn."
Lận Thừa Hữu thấy rất có lý, chỉ vào lò đất nung đỏ và dụng cụ đ. á. n. h cá trên kệ hàng, bảo chủ quán: "Lấy hết mấy thứ này xuống cho ta."
Mua xong đồ nghề câu cá, Đằng Ngọc Ý hào hứng nói: "Lên thuyền rồi, để mọi người nếm thử tay nghề nướng cá của thiếp."
Lận Thừa Hữu cười gật đầu: "Vậy ta sẽ làm chân chạy vặt cho nàng, hâm rượu gì đó nhé."
Lại kéo Đằng Ngọc Ý sang cửa hàng khác mua mồi câu, mua linh tinh một đống thứ, lúc này mới vui vẻ đi mua rượu.
Đi ngang qua một tiệm bút mực, chợt nghe có người gọi: "A Ngọc."
Đằng Ngọc Ý quay đầu lại, hóa ra là nhóm Trịnh Sương Ngân và Đặng Duy Lễ.
| ← Ch. 140 | Ch. 142 → |
