| ← Ch.123 | Ch.125 → |
Trong đầu Đỗ Đình Lan nổ vang một tiếng "oành". Nói như vậy, A Ngọc là bé A Cô năm xưa sao?
A Cô, A Cô! Đỗ Đình Lan thấy lòng chua xót. Đáng c. h. ế. t thật, lẽ ra nàng phải nghĩ đến điều này sớm hơn. Với tâm trạng của muội muội lúc đó, rất có thể con bé sẽ tự gọi mình như vậy.
Mất mẹ, cha cũng ít khi ở bên, muội muội suốt ngày buồn bã không vui, chẳng phải là một "A Cô" bé nhỏ cô đơn sao?
Nàng nắm c. h. ặ. t t. a. y muội muội: "Muội thực sự từng tự gọi mình là A Cô sao?"
Vẻ kinh ngạc trên mặt Đằng Ngọc Ý cũng chẳng kém gì Đỗ Đình Lan. Xảy ra chuyện hôm nay, thật ra nàng cũng nghi ngờ việc này có liên quan đến mình. Không vì gì khác, chỉ vì con búp bê vải và cái tên "A Cô" mà Lận Thừa Hữu nhắc đến đều trùng khớp với nàng. Nhưng chuyện này đâu phải chuyện nhỏ, tại sao trong đầu nàng lại không có chút ấn tượng nào? Nếu trí nhớ nàng vốn kém thì không nói, đằng này nàng từ nhỏ đã có khả năng gặp qua là nhớ...
Dù năm xưa có ốm một trận cũng không đến mức quên sạch sành sanh chứ? Vì lẽ đó, nàng luôn cho rằng đây chỉ là trùng hợp. Mãi đến hôm nay, ý nghĩ đó mới bắt đầu lung lay.
Đỗ Đình Lan xót xa nói: "Muội quên rồi sao? Năm Long Nguyên thứ tám muội bệnh rất nặng. Trẻ con sốt cao co giật, sốt li bì bao nhiêu ngày. Di phụ sợ muội không qua khỏi bèn ngày đêm túc trực bên giường. Nhớ hồi đó các thầy t. h. u. ố. c đều bảo, không sốt hỏng não là may mắn lắm rồi. May mà sau khi tỉnh lại, tinh thần muội chỉ kém hơn trước một chút. Khỏi bệnh không bao lâu, di phụ bèn đưa muội về Dương Châu. Muội thực sự không nhớ chút nào sao? Cho dù muội quên hết, nhưng Lận Thừa Hữu chắc chắn sẽ không nhận nhầm người đâu."
Đằng Ngọc Ý c. ắ. n môi, hất cằm lên, nói vọng qua rèm xe với Lận Thừa Hữu: "Ta quên rồi, quên sạch rồi. Huynh bảo ta là cô bé đó thì ta là cô bé đó sao? Huynh có bằng chứng gì?"
Khóe miệng Lận Thừa Hữu tràn ra ý cười. Cái tính bướng bỉnh này y hệt bé A Cô năm xưa. Hắn nhướn mày: "Nàng xuống đây đi, đừng có ru rú trong xe hỏi đông hỏi tây nữa. Xuống đây ta sẽ nói cho nàng biết."
Xuống thì xuống. Đằng Ngọc Ý hừ một tiếng, đội mũ màn lên, nói với Đỗ Đình Lan: "A tỷ, muội xuống hỏi hắn vài câu."
Đỗ Đình Lan nín cười gật đầu.
Đằng Ngọc Ý vừa lộ diện, Lận Thừa Hữu cũng nhảy xuống ngựa.
Đằng Ngọc Ý ngẩng cao đầu đi sang một bên, nhưng Lận Thừa Hữu khoanh tay nói: "Chỗ này là phố chợ đông đúc, nàng chắc chắn muốn nói chuyện với ta ở đây à? Ta đưa nàng đến một nơi, chúng ta sẽ nói rõ ràng mọi chuyện."
Đến xe ngựa cũng không chuẩn bị, định bắt nàng đi bộ chắc?
"Không đi, có gì thì nói luôn ở đây."
Lận Thừa Hữu cười, liếc mắt ra hiệu về phía sau. Khoan Nô chẳng biết từ đâu chui ra.
Gã đích thân đ. á. n. h một chiếc xe trâu trang trí bằng những núm ngọc quý giá, hớn hở đến gần: "Đằng nương tử, Quận chúa nhà tiểu nhân muốn mời nương t. ử đến phủ trò chuyện. Đây là thiệp do chính tay Quận chúa viết, phiền Đằng nương t. ử xem qua."
Đằng Ngọc Ý cầm lấy thiệp. Chữ này đâu phải của quận chúa A Chi, rõ ràng là do Lận Thừa Hữu giả mạo.
Hừ. Nàng liếc nhìn Lận Thừa Hữu qua mép thiệp.
Lận Thừa Hữu chắp tay vái Đằng Ngọc Ý, cao giọng nói: "Đằng nương tử, nàng là khách quý của phủ Thành Vương chúng ta, xá muội đã có lời mời, mong Đằng nương t. ử nể mặt."
Đỗ Đình Lan vội nói vọng ra từ trong xe: "Muội muội, nếu là Quận chúa mời thì tỷ về trước đây. Dù sao Đoan Phúc cũng đi theo muội, tỷ không cần lo lắng gì nữa."
Nói rồi liên tục giục phu xe đ. á. n. h xe đi.
Đằng Ngọc Ý đứng nguyên tại chỗ, không nhận lời cũng chẳng phản đối. Phu xe hiểu ý, vội vàng đ. á. n. h xe quay lại đường cũ.
Khoan Nô cung kính vén rèm, Đằng Ngọc Ý ngẩng cao đầu bước lên xe. Đoan Phúc cũng theo sau, ngồi cạnh Khoan Nô.
Lận Thừa Hữu nhảy lên ngựa, đi song song với xe trâu.
Trời đã ngả về chiều, bóng nắng dần nghiên mình. Ánh tà dương chiếu rọi thành Trường An trong ráng chiều, ngay cả lá cây cũng nhuốm một lớp ráng hồng phấn.
Nhưng trong mắt Lận Thừa Hữu, thành Trường An lúc này dường như đang tắm mình trong nắng sớm, đâu đâu cũng tràn trề sức sống, khiến người ta vui vẻ.
Trên đường đi, thỉnh thoảng hắn lại ngoái đầu nhìn chiếc xe trâu.
Đằng Ngọc Ý ngồi trong xe.
Lên xe nàng mới phát hiện trên chiếc bàn nhỏ bày biện rất nhiều đồ ăn, đủ loại màu sắc rực rỡ, toàn là những món điểm tâm ngọt mà nàng thích ăn hàng ngày.
Bên cạnh còn đặt một túi rượu nhỏ, mở ra ngửi thử, hương rượu thơm nức mũi.
Là rượu Nho thượng hạng.
Đây là cách đãi khách thường thấy của các gia đình quyền quý.
Đằng Ngọc Ý đang đói bụng, bèn thuận tay ăn một miếng.
Điểm tâm của phủ Thành Vương không ngọt bằng phủ họ Đằng, nhưng lại mềm dẻo bất ngờ.
Trên bàn còn có một chiếc hộp dài mười hai ngăn bằng ngọc lưu ly xanh biếc. Mở nắp ra, bên trong là những chiếc bánh hình hoa mai, bên ngoài phủ một lớp bột đỏ óng ánh mịn màng, tinh xảo như những đóa hồng mai trong tuyết.
Cắn một miếng, giòn tan như băng tuyết.
Lận Thừa Hữu dường như biết Đằng Ngọc Ý đang ăn vụng, nói vọng vào: "Ăn nhiều một chút. Đó là bánh Hồng Mai, mẹ ta thích ăn món này nhất đấy."
Đằng Ngọc Ý đang nghiên cứu xem bánh này làm thế nào, nghe vậy bèn liếc mắt nhìn cửa sổ xe. Hóa ra phủ Thành Vương vốn đã có loại bánh hoa tươi này rồi, thế mà Lận Thừa Hữu còn mặt dày năm lần bảy lượt bắt nàng làm giúp.
Uổng công hôm qua nàng vừa về phủ đã hì hục làm bánh hoa tươi cho hắn.
Đằng Ngọc Ý nói: "Bánh này ngon hơn bánh hoa tươi ta làm nhiều. Dù sao bệnh của Thế t. ử cũng khỏi rồi, ta không cần gửi bánh hoa tươi đến đạo quán nữa nhỉ."
Ý là nàng đã làm xong bánh cho hắn rồi sao? Lận Thừa Hữu đáp: "Ai bảo ta khỏi rồi? Khoan Nô, lấy t. h. u. ố. c cho ta, hôm nay bắt trộm mệt cả ngày, giờ lại thấy khó chịu rồi."
Khoan Nô vội hùa theo: "Đang định nhắc Thế t. ử uống t. h. u. ố. c đây ạ. Đêm qua ho cả đêm, đến sáng mới hạ sốt, người đâu phải sắt đá sao chịu đựng nổi."
Đằng Ngọc Ý đời nào tin Lận Thừa Hữu còn ốm, nhưng nghe Khoan Nô nói vậy lại trở nên ngờ vực. Hôm qua Lận Thừa Hữu sốt là thật, lúc nàng đến mùi t. h. u. ố. c trên người hắn vẫn chưa tan, mới có một ngày, theo lý thì chưa thể khỏi hẳn được.
Vật lộn cả ngày nay, biết đâu bệnh lại tái phát thật.
Xe trâu đi đến một con phố rồi đột ngột dừng lại.
Đằng Ngọc Ý vén rèm nhìn ra ngoài. Xe đã đến khu rạp hát bên ngoài chùa Đại Ẩn. Đèn hoa vừa lên, nam thanh nữ tú trên phố đi lại dập dìu.
Lận Thừa Hữu ho khan hai tiếng bên ngoài rèm: "Đến giờ dùng bữa rồi, không ăn thì không có sức nói chuyện. A Cô, nàng cũng đói rồi chứ?"
Ai là A Cô của hắn? Đằng Ngọc Ý chần chừ một lúc mới chịu xuống xe. Vừa xuống Lận Thừa Hữu đã đưa cây kẹo hình người vừa mua bên đường đến trước mặt nàng.
Đằng Ngọc Ý cầm lấy cây kẹo, nhưng vẫn cứng miệng: "Ta không phải A Cô gì đó đâu, Thế t. ử nhận nhầm người rồi."
Lận Thừa Hữu cười khẩy một tiếng: "Tên khốn nào dám bảo nàng không phải."
"Huynh." Đằng Ngọc Ý lườm hắn: "Hôm nay huynh công khai nói con búp bê của ta là giả. Búp bê là giả thì ta đương nhiên cũng là giả rồi."
Thù dai thật đấy, rõ ràng biết lúc đó hắn đang giăng bẫy Lý Hoài Cố mà...
Lận Thừa Hữu sờ mũi, cười gật đầu: "Ta khốn nạn, ta không khốn nạn thì ai khốn nạn? Tiểu A Cô rõ ràng ngay trước mắt mà ta lại không nhận ra sớm."
Đằng Ngọc Ý kiêu hãnh bước đi: "Huynh bảo ta là ân nhân của huynh, huynh có bằng chứng gì không?"
"Nàng từng tự gọi mình là A Cô, chuyện này chắc không sai chứ? Nàng có thấy đứa trẻ thứ hai nào trên đời này gọi tên kỳ quặc như thế không? Nhớ lúc ta hỏi tại sao lại gọi tên đó, nàng đột nhiên nổi giận đùng đùng với ta."
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, chuyện này đúng là giống tính cách của nàng. Chỉ là cái tên A Cô nàng tự gọi chơi, bao năm nay chưa từng nói với ai. Nếu chuyện này thực sự xảy ra, nàng không lạ gì khác, chỉ lạ là tại sao mình lại nói cái tên đó cho Lận Thừa Hữu biết.
Lận Thừa Hữu liếc nàng một cái: "Còn con búp bê kia nữa. Ta đoán hồi nhỏ nàng lúc nào cũng mang theo nó, vì ngay cả đi ăn tiệc nàng cũng ôm khư khư trong lòng."
Đằng Ngọc Ý vẫn im lặng. Đừng nói lúc năm tuổi, đến tận bây giờ đi ngủ nàng vẫn không rời con búp bê đó.
"Nàng ngồi bên bờ hồ nhớ mẹ, nhớ đến mức khóc sướt mướt. Ta muốn dỗ nàng vui nên bảo sẽ đưa cô đi tìm mẹ. Lúc đó ta tưởng nàng bị lạc mẹ, hôm nay mới biết, hồi đó Đằng phu nhân bà ấy..." Vừa mới qua đời.
Lận Thừa Hữu nuốt nửa câu sau vào bụng.
Khi Đằng phu nhân còn sống chắc hẳn rất yêu thương Đằng Ngọc Ý, nhìn việc bà tự tay làm búp bê cho con gái là biết.
Có lẽ trong lòng Đằng Ngọc Ý chưa bao giờ chấp nhận sự thật mẹ đã mất, nên dù biết mẹ không còn nữa, khi nghe hắn nói mẹ mình quen biết nhiều phu nhân, nàng vẫn ôm một tia hy vọng mong manh nhờ hắn dẫn đi tìm.
Nhớ lại cái bóng dáng nhỏ bé cô độc bên hồ năm ấy, trong lòng hắn bỗng thấy xót xa. Rõ ràng còn cả bụng lời muốn nói, nhưng lại nghẹn ngào không thốt nên lời.
Nghe đến đây Đằng Ngọc Ý đã tin hơn một nửa. Nàng đúng là tên A Cô, năm Long Nguyên thứ tám nàng cũng đúng là đã đến Trường An. Còn về con búp bê đó... Hồi mẹ mới mất, nàng thường ôm búp bê đi tìm mẹ khắp nơi, nhưng dù tìm ở xó xỉnh nào cũng không thấy bóng dáng mẹ đâu.
Nàng hắng giọng: "Vậy... chuyện sau đó thế nào? Huynh hứa đưa cô bé đi tìm mẹ, rồi tìm đến đâu?"
Mẹ đã không còn nữa, nàng rất tò mò lúc đó Lận Thừa Hữu đã làm thế nào.
"Ta không làm được."
Đằng Ngọc Ý sững người.
Lận Thừa Hữu nhìn thẳng về phía trước, gượng cười: "Ta hứa đưa nàng đi tìm mẹ, nhưng lại mải đ. á. n. h nhau với đám trẻ con khác nên bỏ mặc nàng ở đó. Sau đó ta đi thay quần áo, nàng lẽo đẽo theo sau. Tay nàng cầm viên kẹo ta cho, nói với ta: 'Tiểu ca ca, kẹo của huynh này'. Nhưng ta lại..."
Nói đến đây, Lận Thừa Hữu không cười nổi nữa: "Ta quát nàng đừng đi theo ta, giọng điệu rất khó nghe. Đợi ta thay quần áo xong quay lại tìm thì nàng đã không còn ở chỗ cũ nữa."
Đằng Ngọc Ý ngẩn ra một lúc, rồi tức giận đùng đùng: "Lận Thừa Hữu, sao huynh có thể như thế hả?"
Lận Thừa Hữu ngửa mặt nhìn trời, tự c. h. ử. i rủa bản thân một trăm tám mươi lần trong lòng rồi mới đáp: "Ta thừa nhận, ta là tên khốn nạn số một thiên hạ. Mấy năm nay ta cho người tìm nàng khắp nơi, là vì muốn tận miệng nói lời xin lỗi với nàng."
Nói rồi hắn bước ra chặn trước mặt Đằng Ngọc Ý, giọng điệu vô cùng trịnh trọng: "A Cô, xin lỗi."
Đằng Ngọc Ý quay mặt đi. Nàng biết ngay mà, nếu hôm đó Lận Thừa Hữu đối đãi t. ử tế với nàng thì làm sao đến cả cha mẹ nàng là ai hắn cũng không hỏi ra được.
Hắn đối xử với ân nhân của mình như thế đấy à?
Nàng lách qua người Lận Thừa Hữu đi tiếp.
Lận Thừa Hữu: "Nàng xem, ta đã làm chuyện có lỗi với nàng như thế, giờ vất vả lắm mới tìm được nàng, nàng có phải nên để ta bù đắp đàng hoàng không?"
Đằng Ngọc Ý vẫn còn giận, hừ một tiếng: "Không cần."
Lận Thừa Hữu không hề nản lòng, tự biên tự diễn nói tiếp: "Ta biết, vàng bạc châu báu nàng chẳng để vào mắt. Hay là thế này đi, nàng cũng từng cùng ta đ. á. n. h không ít tà vật rồi, có biết hồ tiên báo ân thế nào không?"
Đằng Ngọc Ý khựng lại, tò mò hỏi: "Báo ân thế nào?"
"Là 𝖑·ấ·ⓨ ✝️·♓â·п 𝖇·á·⭕ đá·ρ đó."
Mặt Đằng Ngọc Ý đỏ bừng. Nụ cười của Lận Thừa Hữu ngây thơ vô số tội, cứ như đang nói chuyện gì bình thường lắm vậy.
Nàng thẹn quá hóa giận lườm hắn một cái, lại lách qua người hắn đi tiếp: "Hừ, huynh là hồ tiên chắc? Nếu huynh là hồ tiên thì ta đồng ý cho huynh ⓛ·ấ·🍸 ⓣ𝒽·â·𝓃 𝐛·á·ⓞ đ·á·𝓅."
Lận Thừa Hữu nghiêm túc nói: "Ta không phải hồ tiên, nhưng ta và hồ tiên có một điểm chung..."
Đằng Ngọc Ý biết thừa Lận Thừa Hữu đang úp mở, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Huynh là người, hồ tiên là yêu, các người có điểm chung gì chứ?"
"Cái này thì nàng không biết rồi. Hồ tiên không chỉ tốt với ân nhân, mà còn tốt với bạn đời của mình hơn gấp bội. Không chọn bạn đời thì thôi, một khi đã chọn thì đời đời kiếp kiếp không bao giờ phản bội vợ hoặc chồng mình. Ta ấy mà, cũng y như vậy."
Vừa dứt lời, Lận Thừa Hữu theo phản xạ ngước nhìn lên trời, đồng thời nhanh tay kéo Đằng Ngọc Ý lùi lại một bước.
May quá, lần này trời không giáng sấm sét xuống nữa.
Đằng Ngọc Ý đương nhiên biết Lận Thừa Hữu đang sợ cái gì, không nhịn được buồn cười. Nàng vừa cười, nét mặt cũng dịu đi đôi chút.
Lận Thừa Hữu quan sát bầu trời xong, chuyển ánh mắt về phía Đằng Ngọc Ý. Qua lớp màn che, bất ngờ thấy nàng đang cười nhìn mình, hắn cũng bất giác cười theo.
Nụ cười này của hắn quả thực mắt sáng như sao, đẹp trai không bút nào tả xiết.
Đằng Ngọc Ý nhíu mày, lại sa sầm mặt mũi: "Lận Thừa Hữu, huynh đối xử với ân nhân như thế hả? Nếu huynh còn dùng lời lẽ cợt nhả với ta, ta tuyệt đối sẽ không thèm để ý đến huynh nữa."
Nói xong nàng rút tay ra, vượt qua hắn đi thẳng. Lận Thừa Hữu dõi mắt nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng không hề thấy phiền muộn. Dù sao so với lần trước, ít nhất nàng không quay đầu bỏ chạy.
Hắn chắp tay sau lưng thong thả đuổi theo: "Ta biết, tạm thời nàng chưa muốn lấy chồng. Chuyện 𝐥ấ·ⓨ т♓·â·п 🅱️á·⭕ đá·🅿️ để sau hãy bàn. Dù sao trong lòng ta lúc nào cũng nhớ thương nàng. Hay là thế này đi, bắt đầu từ bây giờ, bất kể nàng có nguyện vọng gì, ta đều sẽ tìm cách giúp nàng thực hiện, thế nào?"
Đề nghị này cũng không tồi. Đằng Ngọc Ý suy nghĩ nghiêm túc, không nói được, cũng không nói không, chỉ bảo: "Chuyện này... để ta cân nhắc đã."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tâm nguyện của ta tự ta cũng thực hiện được."
Lận Thừa Hữu cười nói: "Chém gió. Cái bí mật nàng giấu trong lòng đã tìm được đáp án chưa? Chi bằng lần này để ta giúp nàng cùng tìm đi."
Đằng Ngọc Ý khựng lại đột ngột.
Lận Thừa Hữu nhìn sườn mặt Đằng Ngọc Ý, trong lòng vừa thấu hiểu, vừa chấn động.
Thực ra ngay từ lúc nàng kể chuyện ba năm sau bị người dùng tên độc ám hại, hắn đã phải nhận ra Đằng Ngọc Ý có điểm bất thường rồi.
Đằng Ngọc Ý cẩn trọng như vậy, sao có thể tin sái cổ vào một giấc mơ? Nhờ cha nhắc nhở hắn còn chưa đủ, để hắn thực sự coi trọng chuyện này, nàng thậm chí không tiếc bịa ra chuyện Tiểu Nhai có khả năng tiên tri.
Trừ phi... Đằng Ngọc Ý chắc chắn chuyện này sẽ thành sự thật.
Ngoài ra, nàng còn năm lần bảy lượt nói mình sau này sẽ bị một kẻ mặc áo choàng đen hãm hại.
Còn cả chuyện Võ Ỷ lần trước, biểu hiện của Đằng Ngọc Ý cũng rất kỳ lạ.
Qua chuyện Lý Hoài Cố hôm nay, hắn mới biết trên đời này hóa ra thực sự có người "biết trước" tương lai.
Không, nỗi lo âu sợ hãi xuất phát từ tận đáy lòng của Đằng Ngọc Ý tuyệt đối không thể giải thích đơn giản là năng lực tiên tri.
Nàng rõ ràng giống như đã từng trải qua một lần rồi.
Lý Hoài Cố cũng vậy, cho nên ả ta rõ ràng không phải A Cô, nhưng lại có thể làm ra con búp bê y hệt từ trước.
Hắn liếc nhìn Đoan Phúc phía sau, xác định Đoan Phúc tạm thời không nghe được cuộc đối thoại của họ, bèn chắn trước mặt Đằng Ngọc Ý, cúi đầu nhìn khuôn mặt ẩn sau lớp màn che.
Một lát sau, hắn mở lời: "Nàng cũng giống như Lý Tam nương, biết được những chuyện người thường không biết đúng không? Từ lúc ta quen nàng, bên cạnh nàng lúc nào cũng có một đám hộ vệ đi theo. Nàng biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, nên lúc nào cũng lo lắng mình sẽ gặp chuyện?"
Lồng n. g. ự. c Đằng Ngọc Ý phập phồng. Ánh mắt Lận Thừa Hữu sáng rực như vậy, dường như nhìn thấu tận đáy lòng nàng.
Nàng quay phắt đầu sang chỗ khác.
Ánh mắt Lận Thừa Hữu di chuyển theo, chăm chú nhìn nàng một lúc rồi lại nói: "Nàng xem, bây giờ nàng không chỉ là người trong lòng ta, mà còn là ân nhân cứu mạng của ta. Trên đời này ngoài cha nàng ra, người không thể hại nàng nhất là ta. Bất kể nàng đang sợ hãi điều gì, ta đều sẽ gánh vác thay nàng. Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ cùng nàng gánh vác, được không?"
Tim Đằng Ngọc Ý thắt lại. Không biết tại sao những lời này của Lận Thừa Hữu lại khiến nàng nhớ đến đêm đông trước khi xảy ra chuyện. Nàng một mình bước đi trong trời tuyết bay ngợp trời, gió rít gào nức nở, tuyết mịn quất vào mặt lạnh buốt.
Biểu tỷ bị người ta hại c. h. ế. t, di mẫu cũng qua đời nửa năm trước. Trời đất mênh m. ô. n. g vắng lặng cũng giống như cõi lòng cô độc của nàng.
Nhưng nàng đâu biết, chờ đợi nàng phía trước là tin dữ của cha và những tên 𝖘á●т 𝐭♓●ủ đang rình rập đoạt mạng.
Khi nàng cuối cùng không thoát khỏi vận đen, bị người ta ném xuống hồ băng; khi nàng chìm nổi trong làn nước lạnh giá, từ từ tiến gần đến cái c. h. ế. t; lờ mờ nhớ lại, có một thiếu niên đã đến cứu nàng.
Thiếu niên đó rất bản lĩnh, không những nhanh chóng phá giải ✝️.à 𝐭.𝖍.𝐮.ậ.🌴 của kẻ áo đen mà còn nhảy xuống nước cứu nàng.
Lúc hấp hối tầm nhìn đã mờ đi, nàng chỉ nhớ thiếu niên đó thân thủ nhanh nhẹn. Tiếc là nàng chưa kịp đợi hắn nắm lấy tay mình thì đã trút hơi thở cuối cùng.
Nghĩ đến đây, Đằng Ngọc Ý ş·❗ế·т 🌜·ⓗặ·🌴 ngón tay. Có khi nào... có khi nào bóng dáng mờ ảo kiếp trước đó là Lận Thừa Hữu?
Nhớ kiếp trước A Chi từng nhìn thấy con búp bê của nàng trong phòng, đêm xảy ra chuyện còn từng cho người đưa thiệp đến phủ.
Trình bá bảo nàng hôm sau quận chúa A Chi sẽ đến thăm, còn nói sẽ dẫn theo một người đến tìm nàng.
Biết đâu người mà A Chi muốn dẫn đến là Lận Thừa Hữu.
Lận Thừa Hữu biết tin nàng có con búp bê đó từ muội muội, nghi ngờ nàng là tiểu A Cô năm xưa. Dù sao kiếp trước chỉ có nàng tên là A Cô, kiếp trước cũng chỉ có nàng sở hữu con búp bê đó.
Có lẽ Lận Thừa Hữu không đợi được đến ngày hôm sau, vì tò mò nên đêm đó đã đến lảng vảng ngoài phủ hoặc định vào thăm, kết quả tình cờ gặp lúc trong phủ xảy ra chuyện.
Là hắn ư? Sẽ là hắn sao? Mắt Đằng Ngọc Ý nhòe lệ, nàng mở to mắt cố nhìn kỹ Lận Thừa Hữu.
Hóa ra hắn từng liều mình cứu nàng như vậy.
Tách, một giọt nước mắt bất ngờ lăn khỏi hốc mắt nàng. Có giọt đầu tiên, tiếp theo là vô số giọt thi nhau rơi xuống.
Đằng Ngọc Ý vội quay đầu đi đưa tay lau nước mắt.
Lận Thừa Hữu sững sờ ngay tại chỗ.
Hắn biết lời nói này sẽ khiến Đằng Ngọc Ý phản ứng, nhưng không ngờ phản ứng của nàng lại lớn đến thế.
Đằng Ngọc Ý tính tình kiên định, dù gặp hiểm cảnh gian nan đến đâu cũng chưa bao giờ khóc trước mặt hắn.
Nàng khóc thương tâm như vậy, rõ ràng là buồn bã tột độ. Hắn có chút luống cuống, giơ tay định lau nước mắt cho nàng, nhưng sực nhớ mình và nàng đang đứng ở góc phố, hơn nữa còn cách một lớp mũ màn, muốn lau nước mắt phải vén màn lên trước, chưa chắc nàng đã chịu.
Hắn đành rụt tay về.
"Sao thế?" Lần này giọng điệu hắn vô cùng cẩn trọng.
Đằng Ngọc Ý sụt sịt mũi: "Không có gì."
Nàng quay mặt lại, một lần nữa ngắm nhìn Lận Thừa Hữu.
Cả bụng câu hỏi muốn thốt ra, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Nhìn mãi nhìn mãi, nước mắt lại trào ra.
Lận Thừa Hữu càng thêm kinh ngạc. Tuy không biết Đằng Ngọc Ý rốt cuộc buồn vì chuyện gì, nhưng nhìn nàng khóc, trong lòng hắn cũng chẳng dễ chịu. Yết hầu chuyển động, hắn gượng cười nói: "Được rồi, coi như những lời vừa nãy ta chưa nói. Nếu nàng không muốn nói cho ta biết thì không cần nói gì cả. Nàng chỉ cần biết, sau này có ta che mưa chắn gió cho nàng, bất kể gặp chuyện gì, vạn sự đều có ta gánh vác thay nàng... Ấy, đừng nhìn ta như thế, ta không nói nhất định bắt nàng phải gả cho ta, nàng không gả cho ta thì ta vẫn sẽ đối xử với nàng như vậy."
Đằng Ngọc Ý phì cười, nước mắt vẫn còn đọng trên mi.
Lận Thừa Hữu bất giác cũng cười theo, thở phào nhẹ nhõm: "Đói chưa? Ta đưa nàng đi ăn."
Đằng Ngọc Ý lau nước mắt: "Ta muốn ăn bánh tất la lần trước ăn ở phường Bình Khang."
"Của Ha Mặc làm hả? Không thành vấn đề, đưa nàng đi tìm hắn ngay đây."
Đằng Ngọc Ý gật đầu. Lận Thừa Hữu dẫn nàng đi tìm xe trâu của phủ Thành Vương. Nào ngờ Khoan Nô rẽ đám đông chạy tới.
"Thế tử, Lý Tam nương kia đột nhiên viết một bức thư nhờ Lý tướng quân dâng lên Thánh nhân, nói là cô ta biết bằng chứng nhà họ Bành tạo phản. Xem chừng muốn lấy công chuộc tội đấy ạ."
Đằng Ngọc Ý ngẩn người.
Lận Thừa Hữu cũng có chút kinh ngạc, hắn đã đ. á. n. h giá thấp Lý Tam nương này rồi.
Bá phụ đang sầu vì không tìm được bằng chứng xác thực nhà họ Bành tạo phản, nếu bằng chứng Lý Tam nương cung cấp là thật, тⓡ*ⓘề*ⓤ đ*ì𝖓*♓ có thể lập tức bao vây Bành phủ.
Đằng Ngọc Ý cũng thầm tính toán trong lòng. Vạn lần không ngờ, người cuối cùng tố giác Bành Chấn lại là Lý Hoài Cố.
Lận Thừa Hữu cười khẩy: "Cô ta tính toán giỏi thật. Biết rõ có người mưu phản, nắm bằng chứng trong tay mà không chịu nói sớm. Lúc này mới nói ra, chưa chắc đã được giảm tội, khéo lại tội chồng thêm tội. Giờ cô ta đang bị giam ở đâu? Ta đi gặp cô ta một chút."
Khoan Nô nói: "Thánh nhân muốn đích thân thẩm vấn Lý Tam nương, đã cho giải cô ta vào cung rồi."
"Chuẩn bị xe, chúng ta đi."
Khoan Nô vừa đi, Lận Thừa Hữu quay sang nhìn Đằng Ngọc Ý, hạ giọng nói: "Đến lúc đi tìm đáp án rồi, chúng ta đi thôi."
Đằng Ngọc Ý ngước mắt nhìn hắn, trong mắt lờ mờ vẫn còn vệt nước mắt.
Lòng Lận Thừa Hữu hơi xót xa. Đây là A Cô mà hắn tìm kiếm bấy lâu, năm xưa buông tay một cái, bỏ lỡ biết bao nhiêu năm. Hắn nở một nụ cười, giọng điệu trịnh trọng chưa từng thấy: "Ta đưa nàng đi tìm chân tướng. Đằng Ngọc Ý, nàng yên tâm, lần này ta sẽ không bao giờ bỏ nàng lại giữa đường nữa đâu."
| ← Ch. 123 | Ch. 125 → |
