| ← Ch.101 | Ch.103 → |
Đằng Ngọc Ý hơi nhúc nhích tai. Nghe giọng điệu này của Lận Thừa Hữu, dường như không giống đang muốn kiếm chuyện với nàng.
Chẳng lẽ hắn đổi chiến thuật rồi?
Cũng có khả năng lắm. Nhìn quanh xem, Lận Thừa Hữu vừa tới thì tỷ tỷ và đám cung nhân đã biến mất tăm, chắc chắn là do hắn bày kế điệu hổ ly sơn để gặp riêng nàng.
Nàng từng chứng kiến sự kiên trì không ngủ không nghỉ của hắn khi phá án. Người này nhìn bề ngoài thì phong lưu phóng khoáng, nhưng một khi đã quyết tâm làm việc gì thì dù khó khăn đến mấy cũng không bao giờ bỏ cuộc giữa chừng.
Haizz, chuyện này thật khiến người ta đau đầu. Lận Thừa Hữu dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của nàng, vì chuyện này mà trở mặt với hắn thì không đáng chút nào. Nếu thực sự không còn cách nào khác, đành phải tùy cơ ứng biến vậy.
Tất nhiên, bánh hoa tươi vẫn phải làm, coi như tiếp tục trả ơn vậy.
Những thay đổi nhỏ nhặt trên gương mặt Đằng Ngọc Ý đều lọt vào mắt Lận Thừa Hữu. Nếu là trước đây, hắn sẽ chỉ nghĩ nàng quá đa nghi, phòng bị quá mức. Nhưng sau khi lờ mờ đoán được sự thật tối qua, trong lòng hắn giờ chỉ còn lại sự thương cảm: Chẳng qua là nàng muốn bảo vệ người đã mượn mệnh cho mình nên chuyện gì cũng muốn tự gánh vác. Nhưng chuyện nghịch thiên bội lý tày trời thế này, một mình nàng gánh nổi không?
Hắn không biết nàng có biết mình không sống quá mười sáu tuổi hay không, nhưng từ khi quen biết nàng, chưa bao giờ hắn thấy nàng buông xuôi hay tỏ ra bi quan sầu thảm. Ngay cả bây giờ, dù đang giận dỗi nhưng tay vẫn tỉ mỉ sửa sang từng cánh hoa.
Trong lòng hắn bỗng thấy khó chịu, vội chuyển tầm mắt về phía trước: "Còn về việc bắt kẻ đó thế nào... ta đã có kế hoạch rồi. Hai ngày nữa thư viện khai giảng, cô ở trong đó không tiện ra vào tùy ý. Ta sẽ tìm cho cô một nội ứng đáng tin cậy trong thư viện. Sau này bất kể gặp chuyện gì, cô cứ nói với người đó, người đó sẽ lập tức chuyển lời cho ta. Còn nữa, dạo này cô xui xẻo như vậy, Xích Quách có thể sẽ còn tìm đến cô, chúng ta phải phòng bị trước. Cô cầm cái này đi."
Đằng Ngọc Ý tay vẫn bận rộn thắt khăn, nhưng tai thì vểnh lên nghe ngóng. Những lời đầu tiên đúng là rất hợp với tác phong cẩn trọng khi phá án của Lận Thừa Hữu, nhưng mấy câu sau thì hơi khó hiểu. Hắn vậy mà chủ động quy kết việc Xích Quách tìm đến nàng là do nàng "xui xẻo". Điều này có nghĩa là cái lỗ hổng mà hắn tự tay xé ra, giờ lại tự tay bịt lại. Chẳng lẽ hắn thực sự không định truy cứu nữa, hay là sợ nàng phòng bị quá nên không tiện điều tra gắt gao?
Có lẽ nhận ra sự nghi hoặc của nàng, Lận Thừa Hữu kéo dài giọng: "Biết làm sao được, trước đã nhận bộ yên ngựa quý của cô, sau lại làm phiền cô làm bánh hoa tươi, cái này gọi là 'há miệng mắc quai'. Cô chẳng phải hay khen ta trượng nghĩa sao, chút việc cỏn con này ta vẫn giúp được."
Lòng Đằng Ngọc Ý nhẹ nhõm hẳn. Câu này nghe mới giống Lận Thừa Hữu chứ. Nàng quay sang nhìn hắn: "Thế t. ử lần này nói lời phải giữ lấy lời đấy nhé. Trước khi bắt được kẻ đó, không được tùy tiện trở mặt đâu đấy."
Lận Thừa Hữu buồn cười: "Ta giống người thích tùy tiện trở mặt lắm sao?"
Đằng Ngọc Ý thầm nhủ: Hừ, thế tối qua ai là người lật mặt nhanh như lật bánh tráng thế không biết.
Lận Thừa Hữu hơi nghiêng đầu, chỉ vào mình rồi lại chỉ vào nàng, cười nói: "Đằng Ngọc Ý, từ lúc chúng ta quen nhau đến giờ, rốt cuộc là ai hay trở mặt hơn? Những việc ta đã hứa, có lần nào ta không làm được không?"
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ: Kẻ tám lạng người nửa cân thôi. Nhưng nàng không nhịn được cười: "Được rồi, coi như ta tin Thế tử."
Nàng vừa cười, đôi mắt đen láy của Lận Thừa Hữu cũng bất giác ánh lên ý cười.
Hai người coi như chính thức giảng hòa.
Đằng Ngọc Ý không nhận ra nụ cười của mình ngọt ngào đến mức nào. Nàng đặt bọc hoa hồng xuống bên chân váy, nhận lấy thứ đồ Lận Thừa Hữu đưa: "Đây là cái gì?"
"Cô không phát hiện chuông Huyền Âm đã mấy lần mất linh nghiệm sao?"
Đằng Ngọc Ý "a" lên một tiếng: "Đúng thật, tối qua lúc con Xích Quách kia xuất hiện chuông không hề kêu. Ta còn tưởng vì Xích Quách có bản tính khác với yêu tà thông thường nên chuông không cảm ứng được."
"Đâu chỉ tối qua, lần trước Nại Trọng đến nhà bếp tìm cô chuông cũng im re. Tối qua ta hỏi sư tôn, người nói bảo vật này mỗi lần cảnh báo đều tiêu hao linh lực. Nại Trọng âm lực mạnh như thế, chỉ riêng lần cảnh báo trong rừng đào đã làm tổn hao quá nửa linh lực của chuông rồi. Đã đến lúc phải cúng tế lại cho nó. Cô hòa gói bột này vào nước sạch, rửa kỹ từ trong ra ngoài là được."
"Được, về ta sẽ rửa ngay." Đằng Ngọc Ý cẩn thận cất gói bột vào tay áo, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Thế tử, trên núi tạm thời không có tà ma, làm sao biết chuông đã khôi phục linh lực hay chưa?"
Lận Thừa Hữu: "Đơn giản thôi. Trước khi cô đi học, ta sẽ giúp cô bắt một con lệ ⓠⓤ-ỷ để thử."
Tim Đằng Ngọc Ý khẽ động, không kìm được ngước mắt nhìn Lận Thừa Hữu. Nhưng Lận Thừa Hữu đã sớm quay mặt đi chỗ khác, chăm chú nhìn ngắm những bụi hoa hồng xung quanh, rõ ràng là hứng thú với hoa hơn là với nàng.
Đằng Ngọc Ý thở phào nhẹ nhõm. Thôi đừng có tự mình đa tình nữa. Lận Thừa Hữu trúng Tuyệt Tình Cổ, cổ độc chưa giải thì làm sao đột nhiên để mắt đến cô nương nào được.
Kiếp trước cho đến lúc trúng tên bỏ mạng hắn vẫn chưa định ♓.ôп.. Trường An ⓜ·ỹ 𝖓·ữ như mây, dù không ưng nàng thì cũng phải có người lọt vào mắt xanh chứ. Điều này chỉ chứng tỏ hắn hoàn toàn không thể đ*ng t*nh.
Nghĩ lại kiếp trước, nếu không phải do nàng "không biết tự lượng sức mình", sao lại chuốc lấy câu "không cưới" lạnh lùng kia. Sai lầm như vậy, nàng tuyệt đối sẽ không phạm phải lần thứ hai.
Nghĩ thông suốt rồi, nàng thuận thế ném chút nghi hoặc vừa nhen nhóm ra sau đầu.
Lận Thừa Hữu mắt nhìn hoa hồng nhưng tâm trí lại dồn hết lên người Đằng Ngọc Ý. May mà hắn tránh kịp, không thì nàng lại sinh nghi.
Sáng nay bị bá mẫu gọi đến giáo huấn một trận, từ điện đi ra hắn đã một mình suy ngẫm rất lâu, "Kiên nhẫn" và "🌜●♓❗●ề●ⓤ ↪️●♓●𝐮●ộn●g" thì nhất định phải làm, nhưng trước mắt không thể để Đằng Ngọc Ý biết hắn để tâm đến nàng nhiều thế nào. Nàng hiện tại chẳng có chút dấu hiệu nào là thích hắn, nếu biết hắn thích nàng, cho dù không trốn tránh thì mỗi lần gặp mặt cũng chỉ thêm phần gượng gạo.
Thôi được rồi, hắn mặt dày không sợ gượng gạo, nhưng Đằng Ngọc Ý bây giờ không chỉ ôm một bụng bí mật mà còn dễ chiêu dụ tà ma. Ngộ nhỡ nàng tránh mặt hắn, có những chuyện hắn sẽ khó lòng chiếu cố nàng được. Hôm nay khó khăn lắm mới khiến nàng bỏ sự đề phòng xuống, những chuyện còn lại cứ từ từ mà tính.
Cách đó không xa có tiếng chim đa đa kêu hai tiếng. Lận Thừa Hữu quay đầu nhìn nàng, hạ giọng nói: "Ta đi trước đây, sau này ta sẽ cho cô biết tên nội ứng trong thư viện."
"Được."
Một lát sau quả nhiên có một cung nữ đến dẫn đường. Đằng Ngọc Ý đi theo cung nữ một đoạn ngắn thì thấy tỷ tỷ đang dáo dác nhìn quanh bên bụi hoa. Thấy nàng đi tới, vẻ mặt lo lắng của Đỗ Đình Lan mới dịu đi.
Đỗ Đình Lan mỉm cười gật đầu chào cung nữ, rồi kéo Đằng Ngọc Ý sang một bên thì thầm: "Chạy đi đâu thế, đang ngắm hoa tự nhiên chẳng thấy đâu nữa."
"Muội đi hái hoa ấy mà."
...
Điện Vĩnh Gia.
Người nông phụ dắt theo một bé gái đứng giữa điện, ấp úng kể lại chuyện ở ruộng hoa.
Ánh mắt Hoàng hậu dịu dàng, vừa nghe vừa gật đầu. Thấy Lận Thừa Hữu từ ngoài bước vào, bà ra hiệu cho nông phụ tạm dừng, vẫy tay gọi Lận Thừa Hữu: "Lại đây."
Lận Thừa Hữu cười hành lễ, rồi đi về phía Đông, vén vạt áo ngồi xuống cạnh Thái tử.
Hoàng hậu bảo nông phụ: "Ngươi nói tiếp đi."
Nông phụ kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa rồi.
"Vậy là người đầu tiên quay lại giúp ngươi là Đỗ nương t. ử và Đằng nương tử?"
Nông phụ vâng dạ: "Dạ phải. Hai vị tiểu nương t. ử hợp sức kéo nô tỳ từ dưới ruộng lên. Vị Đỗ nương t. ử nói chuyện hòa nhã lắm. Một lúc sau, đằng kia lại có hai vị nương t. ử nữa quay lại."
Hoàng hậu gật gù: "Người đến sau là Trịnh nương t. ử và Võ đại nương tử."
Nông phụ đưa gói bột t. h. u. ố. c trên tay cho cung nữ bên cạnh: "Đây là t. h. u. ố. c vị Đằng nương t. ử cho nô tỳ, cô ấy nói là 'kim sang dược, cầm m. á. u tốt lắm'."
Chân nông phụ bị thương giả, đương nhiên không dùng đến t. h. u. ố. c này. Hoàng hậu mỉm cười dặn dò cung nữ: "Thưởng. Cho đứa bé chút đồ ăn ngon, rồi đưa hai mẹ con xuống nghỉ ngơi."
Cung nữ mang một đống phần thưởng Hoàng hậu đã chuẩn bị sẵn ban cho hai mẹ con, lại cho đứa bé rất nhiều bánh kẹo, sau đó mới ân cần đưa hai người lui xuống.
Đợi khi người hầu trong điện đã lui hết, Hoàng hậu nhoài người nhìn gói t. h. u. ố. c trong khay, cười híp mắt nói: "Mắt nhìn người không tệ đâu, Đằng nương t. ử là người có tấm lòng lương thiện."
Lận Thừa Hữu cười không đáp, nhưng trong lòng thầm nhủ: Còn phải nói sao, Đằng Ngọc Ý tốt thế nào con là người rõ nhất.
Hoàng hậu bất ngờ quay sang nhìn con trai: "Còn con, ngẩn người ra đó làm gì?"
Thái t. ử ngượng ngùng đáp: "Dạ, nhi thần nghe chuyện vừa rồi, chợt nhớ lại lần ở đạo quán Ngọc Chân cũng từng gặp vị Đỗ nương t. ử này."
Hoàng hậu trong lòng mừng thầm nhưng giọng điệu vẫn bình thản: "Con kể nghe xem nào."
Thái t. ử bèn kể lại chuyện Đỗ Đình Lan khóc sưng cả mắt mũi vì muội muội bị bắt cóc, rồi chuyện nàng không được chia Ninh Tâm Liên nhưng vẫn vội vàng trả lại viên t. h. u. ố. c nhặt được... tất cả những chuyện xảy ra hôm đó đều kể hết cho mẫu hậu nghe.
Hoàng hậu cười nói: "Chuyện qua lâu thế rồi mà con vẫn còn nhớ kỹ vậy sao?"
Thái t. ử không chịu nổi sự tra hỏi của mẫu hậu, vẻ mặt càng thêm câu nệ, nhưng đôi mắt lại sáng rực, giọng nói vẫn điềm đạm: "Nhi thần nhớ lúc dâng hai chữ 'Hương Tượng', Đỗ nương t. ử từng nói: 'Ngộ đạo có nông sâu, cầu học cũng như vậy', lại nói thư viện lấy tên Hương Tượng là để răn dạy người làm học vấn phải 'trầm tâm tận đáy'. Lúc đó nhi thần nghe Đỗ nương t. ử nói chuyện, cảm thấy nàng ấy chắc cũng giống mẫu hậu, là người tâm thiện hướng Phật, ham học hỏi suy ngẫm. Sau này gặp lại hai lần, nhi thần thấy nàng ấy không chỉ trước mặt mẫu hậu như vậy, mà sau lưng ngôn hành cũng như nhất, nên mẫu hậu hỏi đến là nhi thần nhớ ra ngay."
Càng nói mặt Thái t. ử càng đỏ. Còn một điều ngài chưa nói, đó là vẻ dịu dàng thấu tận xương tủy của Đỗ Đình Lan cũng khiến ngài ấn tượng sâu sắc.
Hoàng hậu nhìn thấy hết, trong lòng vui như mở cờ. Con trai bà lương thiện, tỉ mỉ, hành xử chín chắn, đến những chuyện nhỏ nhặt này cũng để trong lòng, chứng tỏ đã để ý Đỗ Đình Lan từ lâu rồi.
Nghĩ đến tướng mạo của Đỗ Đình Lan, quả đúng là người như tên gọi: Nhành lan trong sân, u ẩn ngát hương, dung mạo thanh tú.
Thực ra trước ngày hôm nay, bà và Thánh nhân vẫn luôn cân nhắc giữa Trịnh Sương Ngân và Võ đại nương t. ử Võ Tương. Một người con nhà họ Trịnh, một người con nhà họ Võ, cả hai đều giỏi văn chương, thạo cầm kỳ thi họa. Nay A Kỳ đã có chủ ý riêng, bà làm mẹ đương nhiên phải đặt tâm ý của con lên hàng đầu.
Hơn nữa, dù con trai cưới con gái nhà họ Võ hay họ Trịnh đều sẽ dính dáng đến triều chính. Một phe hài lòng thì phe kia ắt sẽ bất mãn. Mà A Kỳ có nhạc phụ uy vọng quá lớn, sau này khó tránh khỏi bị kiềm chế đủ đường.
Đỗ Đình Lan thì khác. Đỗ gia tuy cũng là danh gia vọng tộc trăm năm, nhưng thế lực trong triều những năm gần đây đã suy yếu nhiều. Đỗ Dụ Tri hiện giữ chức Tứ Môn Tiến sĩ ở Quốc T. ử Giám, lại nổi tiếng là người hay can gián thẳng thắn. Nếu con trai cưới con gái Đỗ Dụ Tri, những lão thần hay lải nhải kia cũng chẳng còn cớ gì để bàn ra tán vào nữa.
Đỗ Đình Lan này cũng rất tốt. Ban nãy bà dùng nông phụ để thử lòng đám tiểu nương tử, Đỗ Đình Lan và Đằng Ngọc Ý là những người quay lại đầu tiên.
Trong điện vốn không có người ngoài, Hoàng hậu trong lòng vui vẻ không kìm được cười: "Vốn dĩ ta và thím con chỉ lo hai đứa các con chậm chạp không chịu mở lòng, không ngờ... Đỗ nương t. ử và Đằng nương t. ử đều là những đứa trẻ ngoan. Hữu nhi cưới Thế t. ử phi thì thôi, nhưng Thái t. ử phi là chuyện quốc gia đại sự, đợi các nàng vào thư viện rồi xem xét thêm cũng được. Hai đứa là huynh trưởng, các đệ đệ muội muội phía sau đều đang nhìn vào đấy. Hai năm nữa là đến lượt A Lân và A Song bàn chuyện 𝒽ô-ռ nhân rồi. Tất nhiên, Xương Nghi và A Chi thì phải giữ lại thêm vài năm nữa, chưa đến hai mươi tuổi thì chưa kén phò mã đâu."
Hoàng hậu càng nói càng vui vẻ.
| ← Ch. 101 | Ch. 103 → |
