| ← Ch.1 | Ch.3 → |
4.
Hôm nay trời quang mây tạnh, ta thuê một chiếc thuyền nhỏ trên hồ, lặng lẽ bám theo họa phường của Tống Thời Diễm.
Mặt hồ vắng lặng, rất thích hợp để...
Làm chút chuyện xấu.
Ta bảo tùy tùng Tửu Nhi lặn xuống nước, đục cho chiếc thuyền kia một lỗ.
Tửu Nhi ngập ngừng: "Tiểu thư, thế này... không tốt lắm đâu?"
Ta trừng mắt nhìn hắn: "Chỗ nào không tốt? Đục thủng thuyền hắn rồi ta lại cứu hắn lên, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"
Tửu Nhi lầm bầm: "Đây chẳng phải là làm thừa hay sao..."
"Đệ không hiểu đâu, mau đi đi. Cứu người sớm, ta còn về kịp dùng bữa trưa."
Tửu Nhi bơi lội rất giỏi, không một tiếng động mò đến đáy thuyền.
Chỉ chưa đầy nửa tuần trà, hắn đã quay lại.
Chỉ thấy họa phưởng phía đối diện bắt đầu ngập nước, người trên thuyền kêu cứu loạn xạ, thị vệ hốt hoảng vùng vẫy cứu chủ tử.
Ta nhắm trúng kẻ ăn mặc sang trọng nhất, liền đ·â·𝐦 đầu xuống nước, cướp người từ trong tay đám thị vệ, gắng sức bơi về phía thuyền nhỏ của mình.
Đám thị vệ bị bỏ lại phía sau:???
Tống Thời Diễm sở hữu dung mạo tuyệt sắc, ta nhớ lại dáng vẻ của Tam Công chúa, lập tức hiểu ra.
Hoàng gia sản xuất, quả nhiên toàn hàng thượng phẩm.
Tranh thủ lúc thị vệ của hắn chưa đuổi tới, ta nhanh c. h. óng bảo Tửu Nhi chèo thuyền chuồn lẹ.
Sau lưng truyền tới tiếng nước bắn tung tóe cùng tiếng la hét mơ hồ, ta ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy gã thị vệ vẫn đang vật lộn bơi giữa hồ.
Tống Thời Diễm vẫn không hề tỉnh lại.
Ta sợ hắn bị ngạt nước mà xảy ra chuyện gì, liền vội vàng cúi người truyền khí cho hắn.
Hết ngụm này tới ngụm khác, thổi đến mức đôi má hắn phồng lên như con cóc bị ngạt khí.
Đang thổi khí thế, một đôi mắt bỗng dưng mở ra.
Ánh mắt y thẳng tắp chạm vào mắt ta.
Ta khựng lại một chút, hắng giọng: "Khụ... ta đã cứu mạng chàng."
"Chàng có phải... nên nói một lời cảm ơn không?"
Hắn chớp chớp mắt, đáp lại một cách thuận miệng: "Cảm ơn."
Không khí thoáng chốc trở nên ngưng trệ.
Ta nhớ lại mấy chiêu trò trong thoại bản, đành cắn răng tiếp lời.
"Sách nói, ơn cứu mạng thì phải... 𝐥ấ●ⓨ ⓣⓗ●â●п ⓑ●á●🔴 đ●á●𝖕 hoặc làm trâu làm ngựa. Nhà ta đang thiếu một tiểu tư, chàng có muốn..."
Hắn lại ngắt lời ta.
"Không phải là 👢·ấ·🍸 𝐭𝒽â·ռ b·á·🅾️ đ·á·🅿️ sao?"
Ta xua tay lia lịa: "Cái đó thì không cần, ta nghèo lắm, không nuôi nổi chàng. Chàng cứ làm tiểu tư cho ta đi."
"Nếu chàng không chịu nhận nợ, ta sẽ vứt chàng xuống nước lần nữa đấy."
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ đáp: "... Được thôi."
Lên bờ rồi ta mới phát hiện, thái dương hắn sưng lên một cục to tướng.
Ta chột dạ dời ánh mắt đi chỗ khác.
5.
Chếc dở, chắc là khi cứu người đã va phải đá dưới hồ rồi.
Hắn xoa xoa thái dương, hỏi ta: "Ta tên là gì?"
Ta ngẩn người: "A? Chàng... không nhớ rõ sao?"
Ánh mắt Tống Thời Dận ngơ ngác, lắc đầu.
"Nhớ không rõ nữa. Cô nương có biết ta sống ở đâu không?"
Trong lòng ta mừng thầm, nhưng mặt ngoài vẫn cố tỏ ra nghiêm túc.
"Chàng là kẻ trốn khỏi thanh lâu, bị người ta đuổi đến bờ sông nên mới nhảy xuống nước. Ta thấy chàng đáng thương nên mới cứu một phen."
"Từ nay về sau, chàng cứ ở lại phủ của ta, không được đi đâu cả. Nếu bị người ta bắt về, ta không có bạc chuộc chàng đâu đấy."
Hắn ngoan ngoãn gật đầu, cái dáng vẻ đó... làm ta bất giác nhớ đến con c. h. ó vàng đầu làng.
"Cúi xuống."
Tống Thời Dận: "???
Ta giơ tay đo đạc: "Đầu cúi thấp xuống chút nữa."
Hắn từ từ cúi người.
Ta không chút khách khí, vò đầu y hai cái.
Ưm, cảm giác tay cũng hắn hệt.
"Từ nay về sau, chàng gọi là Thập Nhất nhé."
Thập Nhất ngước mắt lên, nhu thuận đáp:
"Được, chủ tử."
Chủ tử?
Tiếng gọi này làm toàn thân ta tê dại, sao lại khác hoàn toàn với lúc Tửu Nhi gọi ta nhỉ?
Phụ thân và mẫu thân chỉ nghĩ ta mới mua được tiểu tư nên không hỏi nhiều, chỉ lén thầm thì: "Tên nô bộc này có khuôn mặt quá đỗi tuấn tú rồi."
Thập Nhất dù không biết làm việc gì, nhưng học lại cực nhanh.
Khi nha hoàn Thu Diệp chải đầu cho ta, hắn chủ động cầm lấy lược, những ngón tay khéo léo đan cài, kiểu tóc búi ra còn tinh xảo hơn cả Thu Diệp.
Thu Diệp nhìn mà nóng mắt: "Thập Nhất, ngươi học nghệ từ đâu vậy?"
Thập Nhất nghiêng đầu suy nghĩ: "Đại khái là... ở thanh lâu chăng."
Thu Diệp lập tức trố mắt kinh ngạc.
Ta vội hắng giọng hai tiếng, đánh trống lảng sang chuyện khác.
Thập Nhất còn biết vẽ mày, vẽ tranh, duy chỉ có việc xuống bếp là không biết.
Bánh hắn làm, có thể độc chếc người.
Ta nếm thử một miếng, suýt chút nữa là quy tiên tại chỗ.
Thu Diệp không tin, cũng cắn một miếng nhỏ, liền lập tức ôm cổ chạy biến ra ngoài.
6.
Chẳng bao lâu sau, ca ca lại bị đánh, ủ rũ lủi thủi về nhà.
Ta chạy ra tiền viện nhìn, chà, lần này không chỉ bị đánh, trên cổ còn thêm mấy vết cào đỏ c. h. ót, trông như bị mèo hoang vồ vậy.
Ca ca vừa mở miệng: "Công chúa nàng..."
Mẫu thân lập tức hắng giọng cắt ngang.
"Thành nhi, con đã là Trạng nguyên lang rồi, sao vẫn cứ khóc lóc mãi thế?"
Ca ca đỏ hoe mắt: "Mẫu thân, người không thương con nữa sao?"
Phụ thân chen lời: "Đàn ông con trai nước mắt không dễ rơi. Đánh là thương, mắng là yêu, có hiểu không hả?"
Ta chớp mắt: "Đánh là thương... ?"
Mẫu thân vội véo phụ thân một cái: "A La vẫn còn ở đây, ông nói bậy bạ gì đấy!"
Ca ca lại buồn bã ngẩng đầu.
"Vậy công chúa mắng con là c. h. ó hoang, cũng là yêu sao?"
"Phụt!"
Phụ thân phun sạch ngụm trà trong miệng.
Ông lau miệng, cứng nhắc chuyển đề tài.
"Thành nhi à, con có đói không?"
Ca ca lắc đầu: "Không đói, con dùng bữa ở công chúa phủ rồi."
Mẫu thân run run tay xua xua: "Vậy... vậy con về đi, ta ở đây cũng không có chuẩn bị bữa khuya."
Ta tức giận: "Phụ thân, mẫu thân! Ca ca bị bắt nạt đến thế này rồi mà hai người còn đuổi huynh ấy đi?"
"Tẩu tẩu mắng ca ca là c. h. ó hoang, thế hai người là gì? C. h. ó hoang già à?!!"
Phụ thân dựng râu: "A La! Không được nói nhảm! Ca ca con... nó chính là một tên ngốc!"
Ta:???
Ca ca nước mắt lưng tròng nhìn qua: "Phụ thân, người không giúp con thì thôi, còn mắng con..."
Nói đoạn, huynh ấy lau mắt, xoay người vừa khóc vừa đi mất.
Ta nhìn bóng lưng lảo đảo của ca ca, trong lòng vừa chua xót vừa tức giận.
Tẩu tẩu đối đãi với cả nhà ta rõ ràng rất dịu dàng chu đáo, tại sao lại cố tình gây khó dễ cho ca ca như vậy?
Nếu đã không hợp nhau, lúc trước tại sao lại khăng khăng đòi gả cho huynh ấy?
Càng nghĩ càng bực, ta quay người trở về viện, lại thấy Thập Nhất đang dựa bên cửa, ánh mắt ngóng trông nhìn về phía lối đi.
Một ngọn lửa vô danh bỗng bốc lên trong lòng.
"Thu Diệp, lấy roi lại đây!"
Thu Diệp ngẩn người: "A?"
Ta nâng cao giọng: "Mau đi đi!"
Chiếc roi nhanh c. h. óng được đưa đến tay ta.
Ta giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói với Thập Nhất: "Quỳ xuống."
Hắn không rõ tại sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn khuỵu gối, ngước mặt nhìn ta: "Chủ tử, chẳng lẽ ta đã làm sai điều gì sao?"
"𝐂●ở●𝒾 á●𝖔 ngoài ra."
Dù vẫn còn ngơ ngác, hắn vẫn ngoan ngoãn tháo đai lưng.
Làn da trắng tựa tuyết đột ngột hiện ra trước mắt ta.
Tai ta 𝓃ó*п*🌀 🅱️ừ𝓃*ɢ, đầu óc bỗng vang lên một tiếng "oong".
Ta 𝖓_🌀h❗_ế_𝐧 ră_ռ_🌀, giơ tay quất một roi xuống.
Một tiếng "chát" vang lên nhẹ nhàng, vai lưng hắn khẽ ⓡ·u·ⓝ 𝖗ẩ·🍸, rồi thốt ra một tiếng rên khẽ.
"Thập Nhất, ngươi có biết lỗi chưa?"
"... Chủ tử, không biết ta sai ở đâu?"
"Sáng nay vì sao không gọi ta dậy? Làm ta ngủ quên mất nửa tuần trà."
"Nhưng rõ ràng hôm qua chủ tử đã dặn... không cần phải gọi sớm."
"Ngươi còn dám cãi lý!"
"... Vâng, Thập Nhất biết lỗi."
Roi thứ hai hạ xuống, một vết hằn đỏ dần hiện rõ trên lưng hắn.
Dẫu sao đây cũng là lần đầu ta đánh người, tay đã cố thu lực, thế nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác bồn chồn khó tả.
| ← Ch. 1 | Ch. 3 → |
