Chai nước ngọt
| ← Ch.065 | Ch.067 → |
"Anh là người ở đâu?"
"Tứ Xuyên."
"Tôi chưa từng đến Tứ Xuyên bao giờ, ở đó có gì vui không?"
Lý Trường Thịnh gật đầu: "Ở đó có rất nhiều núi, không giống như bình nguyên ở vùng này."
"Đây là lần đầu tiên anh đến Nam Kinh sao?"
"Đúng vậy."
Mạnh Nguyên lật người, bình thản nhìn cậu: "Anh chưa được thấy dáng vẻ rực rỡ của Nam Kinh đâu. Nào là Tân Nhai Khẩu, Thái Bình Lộ... buổi tối đèn đuốc sáng trưng, đủ mọi sắc màu, phồn hoa lắm. Còn có công viên Ngũ Châu, lăng Trung Sơn, sông Tần Hoài, Vũ Hoa Đài..."
Cô im lặng một lát, rồi nói: "Nghe nói đường ở Vũ Hoa Đài đều đã bị má·⛎ của các chiến sĩ nhuộm đỏ rồi."
Lý Trường Thịnh trầm giọng đáp: "Đó là Sư đoàn 88."
Mạnh Nguyên nhìn chằm chằm vào đám kiến dưới đất, thầm nghĩ những sinh linh nhỏ bé yếu ớt thế này vẫn còn đang nỗ lực để sống kìa mà.
"Vậy các anh thuộc sư đoàn nào?"
"Sư đoàn 36."
Thỉnh thoảng Lý Trường Thịnh lại lén liếc nhìn cô một cái: "Chúng tôi là sư đoàn có trang bị Đức đấy."
"Sư đoàn trang bị Đức nghĩa là sao?"
"Là được sử dụng ✌️●ũ 𝖐●𝒽●í trang bị cơ bản theo kiểu Đức." Lý Trường Thịnh gõ gõ vào chiếc mũ sắt bên chân: "M35."
"Nghĩa là rất lợi hại đúng không?"
Lý Trường Thịnh nghẹn lời: "Nhưng vẫn thua rồi."
"Không thua, người vẫn còn thì vẫn chưa thua."
Lý Trường Thịnh cay đắng nhếch môi, không nói gì nữa.
"Vậy những người lính còn kẹt lại trong thành đều là quân của các anh sao?"
"Không phải, sư đoàn của tôi về cơ bản đều đã rút hết rồi. Vì ở Thượng Hải thương vong quá nặng nề nên khi thủ Nam Kinh, cấp trên không sắp xếp chúng tôi ra tiền tuyến, mà chỉ phụ trách canh giữ ở khu vực cửa Nghĩa Giang và Hạ Quan. Những người chưa kịp rút đi phần lớn đều là Sư đoàn 88, 87, Tổng đội Giáo đạo và một số đơn vị khác."
"Nhiều quân đóng giữ như vậy, tại sao không phản kháng?"
"Không có người chỉ huy, ai cũng đều kiệt sức, lại thêm nhiều tân binh bổ sung nên cũng chẳng biết đánh đấm ra sao. Lũ 🍳-u-ỷ Nhật nói sẽ đối xử tốt với tù binh, lừa anh em đầu hàng, kết quả là ɢ*ï*ế*✝️ 💰ạ↪️*ⓗ. Anh Phong nói đúng, bọn chúng nói lời không giữ lấy lời, không thể tin được." Lý Trường Thịnh 💰𝐢ế*t ↪️*𝒽*ặ*† nắm đấm: "Một lũ súc sinh không bằng heo chó!"
"Vậy tại sao hai người không theo đơn vị rút đi đi?"
"Anh Phong không đi, tôi ở lại với anh ấy." Vẻ mặt Lý Trường Thịnh dịu lại: "Mấy ngày nay chúng tôi đã 🌀·𝒾·ế·ⓣ được không ít ⓠ𝐮-ỷ Nhật rồi mà."
Mạnh Nguyên xoay người nằm ngửa mặt lên, im lặng hồi lâu rồi cảm thán: "Anh nói xem, liệu Nam Kinh còn có thể khôi phục lại dáng vẻ như xưa không?"
"Tôi không biết."
Mạnh Nguyên nhắm mắt lại: "Nếu sau này lũ q●⛎●ỷ Nhật cút khỏi Nam Kinh, tôi sẽ mời anh đi ăn thật nhiều món ngon. Chúng ta sẽ đến Kỳ Phương Các, Đắc Nguyệt Đài, Vĩnh Hòa Viên ăn sạch đặc sản. Nào là bánh trôi Tứ Hỷ, rượu nếp quế hoa, cháo ngó sen đường, bánh hải đường, tiểu long bao, sủi cảo da mỏng... Tôi thèm ăn sủi cảo rau quá, cả bánh nướng can ti với bánh dầu nướng nữa."
Cô chép chép miệng rồi mỉm cười: "Bánh dầu nướng ở Nghênh Thủy Đài đúng là tuyệt đỉnh, còn có bánh quẩy vừng giòn, các loại nước ngọt bán ven đường nữa, sủi bọt khí lăn tăn, uống một hơi hết cả chai."
Mạnh Nguyên hít sâu một hơi, nhưng thứ cô ngửi thấy chỉ có mùi khói súng.
Lý Trường Thịnh lặng lẽ nghe cô nói, bụng bỗng reo lên một tiếng.
Mạnh Nguyên nhìn cậu, bật cười: "Anh đói rồi hả?"
Lý Trường Thịnh xoa bụng, cúi đầu cười ngượng nghịu, sau đó đứng phắt dậy: "Tôi ra ngoài tìm chút gì đó cho cô ăn."
"Chân anh vẫn còn bị thương mà."
"Vết thương nhỏ thôi." Cậu khoác súng lên vai rồi nhảy ra ngoài.
"Anh cẩn thận đấy nhé..."
...
Nửa đêm về sáng, Lý Trường Thịnh bỗng gọi Mạnh Nguyên dậy, cô mơ màng tỉnh giấc: "Có chuyện gì thế?"
Lý Trường Thịnh mỉm cười rạng rỡ, lấy từ sau lưng ra một chai nước ngọt: "Cô nhìn xem."
Mạnh Nguyên lập tức tỉnh hẳn, ngồi dậy đón lấy chai nước, ngạc nhiên hỏi: "Anh tìm được ở đâu vậy?"
"Tôi cũng chẳng biết đó là chỗ nào, một đống vỏ chai không, tôi lục lọi mãi mới thấy một chai chưa mở nắp. Có phải cái loại sủi bọt lăn tăn mà cô nói không?"
"Đúng là nó!" Mạnh Nguyên dùng răng bật nắp chai, tu một hơi dài, vui đến mức mặt mũi nhăn tít lại: "Đúng là vị này rồi! Lâu lắm mới được uống!"
Nhìn dáng vẻ vui mừng của cô, lòng Lý Trường Thịnh ngọt ngào như tan ra thành mật.
Mạnh Nguyên đưa chai nước cho Lý Trường Thịnh: "Anh cũng uống đi."
Lý Trường Thịnh đẩy tay cô ra: "Cô thích thì cứ uống hết đi."
Mạnh Nguyên nhấm nháp thêm một ngụm nhỏ: "Anh đã uống loại nước ngọt này bao giờ chưa?"
Lý Trường Thịnh lắc đầu: "Tôi ở quê, chưa bao giờ được uống thứ này."
Mạnh Nguyên khăng khăng đưa cho cậu: "Anh nếm thử đi."
Lý Trường Thịnh chống tay xuống đất, nhích Ⓜ️●ôⓝ●ℊ ra sau một bước: "Tôi không uống đâu, chỉ có mỗi một chai nhỏ thế này thôi."
"Anh nếm một ngụm thôi mà."
"Không nếm." Lý Trường Thịnh tránh ánh mắt cô: "Cô mau uống đi."
Mạnh Nguyên giơ chai nước lên: "Vậy tôi cũng không uống nữa, đổ đi đấy."
"Đừng!" Lý Trường Thịnh vội vàng đỡ lấy chai nước, vô tình chạm vào tay cô, lập tức giật mình rụt ngay tay lại, giấu ra sau lưng: "Tôi uống nước lã là được rồi."
Mạnh Nguyên lại định đổ, bấy giờ Lý Trường Thịnh mới nhanh nhảu đón lấy: "Vậy tôi nhấp một ngụm nhỏ thôi, nếm thử chút vị là được."
Mạnh Nguyên mỉm cười gật đầu.
Lý Trường Thịnh nhấp một ngụm nhỏ, thấy vị ngọt lịm, lại mang theo một làn hơi khó tả, vừa vào miệng là lập tức sủi bọt.
Ngon thật đấy.
Mạnh Nguyên l**m môi, mỉm cười nhìn cậu: "Sao hả? Ngon không?"
Lý Trường Thịnh gật đầu lia lịa, cậu dùng tay lau miệng chai, rồi lại lấy áo chùi đi, nhìn cô đầy áy náy: "Xin lỗi, lại bẩn thêm rồi, cô tự lau lại đi nhé."
Mạnh Nguyên đón lấy, không hề lau đi mà kề miệng uống cạn tới đáy chai, còn ợ một tiếng: "A... thoải mái quá đi!"
Lý Trường Thịnh ngẩn ngơ nhìn gương mặt tươi cười của cô.
Ở đây hai ngày rồi, đây là lần đầu tiên thấy cô cười vui vẻ đến thế.
Nhớ lại những lời cô nói lúc trước, trái tim của cậu lại không tự chủ được mà đập thình thịch.
Mạnh Nguyên đặt chai xuống, Lý Trường Thịnh lập tức dời mắt đi, tay mân mê vạt áo: "Nếu cô thích thì lần sau tôi lại ra ngoài tìm cho cô."
"Không cần đâu, mỗi lần các anh ra ngoài là lại thêm một phần nguy hiểm, lúc này mà được uống một chai là tôi vui lắm rồi." Mạnh Nguyên lại ngửa mặt lên, dốc ngược chai để hứng hai giọt cuối cùng vào miệng.
Lý Trường Thịnh thoáng nhìn thấy chiếc cổ thanh mảnh của cô, ngồi đó mà chân tay lóng ngóng không biết để đâu, hết gãi đầu lại gãi chân.
"Ngon quá đi mất." Cô l**m vành chai, đặt nó xuống đất: "Cảm ơn anh nhé."
Lý Trường Thịnh cúi đầu, giả vờ chỉnh lại đôi ủng quân đội: "Không có gì đâu."
Ánh mắt Mạnh Nguyên vô tình quét qua góc tường, cô bỗng đứng phắt dậy: "Cái đầu đâu rồi?"
Lý Trường Thịnh nhìn theo hướng mắt cô, thấy cái đầu vốn đặt ở góc tường đã biến mất: "Tôi không biết."
Mạnh Nguyên lo lắng lục tìm khắp nơi: "Sao cái đầu lại biến mất được?"
"Có lẽ anh Phong đã mang đi rồi."
Mạnh Nguyên ngẩn ra vài giây rồi ngồi xuống: "Cũng đúng, cái đầu cũng có tự chạy được đâu."
Cô lại chìm vào buồn bã, ôm chân tựa vào tường: "Đều tại tôi, là tôi đã hại 𝐜h●ế●🌴 anh Tiếu."
Lý Trường Thịnh thấy cô không vui, định nói gì đó lại thôi, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh.
Mạnh Nguyên thở dài thở ngắn, đột nhiên đấm mạnh vào tường: "Tôi phải ɢiế*𝐭 ⓢ*ạ*🌜*ⓗ bọn chúng!"
"Đừng đấm, cẩn thận sập tường đấy."
Mạnh Nguyên thu tay lại, ôm đầu đi ngủ.
Lý Trường Thịnh nhìn chăm chú vào bóng lưng cô, ngập ngừng mãi.
Cậu l**m môi, vị ngọt từ chai nước vẫn còn vương lai trên đầu lưỡi. Cậu lại nhìn Mạnh Nguyên, thấy cô co chân, ôm lấy đầu gối thu mình thành một cục nhỏ: "Tôi sẽ 🅱️_á_ⓞ 𝖙_𝐡_ù giúp cô."
Mạnh Nguyên nghe vậy thì mở bừng mắt, nhìn vào những đấu vết loang lổ trên tường.
Một lát sau, cô xoay người lại đối diện với Lý Trường Thịnh, không nói lời nào.
Lý Trường Thịnh bị cô nhìn đến mức má ⓝó𝓃.ⓖ 𝐛.ừ𝓃.🌀, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, lóng ngóng mân mê lớp chai dày trong lòng bàn tay: "Ngủ đi thôi."
Mạnh Nguyên chẳng hề thấy buồn ngủ, cô hỏi cậu: "Anh tên là gì?"
"Lý Trường Thịnh."
Mạnh Nguyên suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Là chữ nào? Chữ Thắng trong chiến thắng à?"
"Là chữ Thịnh trong trường thịnh." Cậu ngước mắt, ánh mắt lướt nhanh qua mặt cô rồi lập tức rũ xuống: "Cha tôi nói, đặt tên này cho tôi là vì hy vọng Tổ quốc sẽ mãi trường thịnh."
"Rồi sẽ như vậy mà."
Lý Trường Thịnh nhếch môi cười, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Đúng vậy, rồi sẽ như vậy. Chỉ cần tôi còn sống ngày nào, tôi sẽ bảo vệ đất nước của mình, để nó mãi mãi trường thịnh."
...
Bệnh viện có người trực đêm, Hà Phong đi một vòng xung quanh kiểm tra rồi mới lẻn vào. Một y tá vừa phát hiện ra anh đã định kêu lên: "Ở đây không nhận thương..."
Hà Phong bịt miệng cô lại: "Tôi đến tìm người thôi, một lát sẽ đi ngay, đừng kêu."
Cô y tá gật đầu.
"Xin lỗi, phiền cô gọi Tạ Vãn Chi ra đây giúp tôi."
Cô y tá đánh giá anh một lượt: "Anh là ai?"
Hà Phong sợ gây rắc rối cho Tạ Trì nên không tiện nói rõ 🍳·υⓐ·𝓃 ♓·ệ của hai người: "Tôi là thương binh cô ấy từng cứu, tôi tìm cô ấy nói vài câu rồi đi ngay."
Cô y tá không ngốc, miệng hỏi vậy nhưng trong lòng đã đoán được զⓤ𝖆.ռ 𝐡.ệ giữa hai người. Cô cũng không hỏi thêm nữa, đi lên tầng hai gọi người.
Hà Phong đứng chờ bên ngoài.
Tạ Trì chạy vụt ra ngoài, anh nấp trong bóng tối, huýt sáo một tiếng.
Cô nghe thấy tiếng bèn nhìn sang, bước nhanh tới chỗ anh.
Hà Phong dắt cô đến một chỗ hẻo lánh hơn.
Tạ Trì nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, không nỡ bỏ lỡ dù chỉ một khoảnh khắc.
Cuối cùng, Hà Phong dừng lại dưới một tán cây đủ lớn để che khuất bóng dáng hai người. Đêm nay sương mù dày đặc, che lấp ánh trăng, dưới gốc cây tối đến mức không nhìn rõ mặt nhau.
Hà Phong nhìn nụ cười mờ ảo của cô, không biết mở lời thế nào.
Anh đang xách theo cái đầu của Tiếu Vọng Vân, vì nó đã bắt đầu bốc mùi, mà Mạnh Nguyên thì cứ khăng khăng không chịu đi, anh hết cách nên đành mang đến nhờ Tạ Trì xử lý.
Nhưng vừa nhìn thấy cô, Hà Phong lại hối hận.
Ở trên chiến trường đã quen với cảnh đầ_𝐮 r_ơ_𝒾 〽️_á_𝐮 ↪️𝐡_ả_🍸, lúc đồng đội hy sinh, thân xác họ đứt lìa, anh cũng đã nhìn đến mức ⓒ𝐡ế*𝖙 lặng. Nhưng dù sao Tạ Trì cũng là phụ nữ, không nên để cô gánh vác chuyện này, đáng lẽ anh nên tìm đại một chỗ nào đó mà chôn đi cho xong.
"Anh đang nghĩ gì thế?" Tạ Trì nhìn vào vật anh đang xách trong tay: "Đây là cái gì vậy?"
Cô hít hít mũi: "Sao thối thế này?"
Hà Phong giấu tay ra sau lưng: "Anh có chuyện này muốn nói với em."
"Chuyện gì?"
"Là..." Hà Phong kéo cô vào lòng: "A Chi."
"Sao thế anh?"
"Anh chàng họ Tiếu đó 𝐜_ⓗế_✞ rồi."
Sự im lặng đột ngột khiến anh hơi hoảng hốt.
"A Chi."
Tạ Trì đột ngột đẩy anh ra, giật lấy cái bọc trong tay anh. Ngay lúc cô định mở ra, Hà Phong đã giữ chặt tay cô lại: "Đừng nhìn."
Tay Tạ Trì г-υ-п 𝖗ẩ-𝓎: "Đây là cái gì?"
"Đầu của anh ta."
Tạ Trì hơi loạng choạng, Hà Phong giữ chặt vai cô: "Mạnh Nguyên nói A Như biết chỗ chôn phần thân, bảo em đi tìm cô ấy."
"Ồ, được." Cô cố gắng kìm nén bản thân, không muốn sụp đổ ngay trước mặt anh: "Mạnh Nguyên đâu? Cô ấy vẫn ổn chứ?"
"Cô ấy không sao, chỉ là bị kích động nên nhất thời không chịu về khu an toàn, nếu không được thì tối mai anh sẽ đánh ngất cô ấy rồi đưa sang đây."
"Tiếu Vọng Vân c𝒽●ế●𝐭 thế nào?"
"Mạnh Nguyên nói là bị q𝐮_ỷ Nhật chém khi cứu cô ấy."
"Chuyện từ khi nào?"
"Không rõ lắm, chắc cũng được vài ngày rồi."
Tạ Trì ôm chặt lấy chiếc bọc, mùi tử khí nồng nặc xộc lên mũi.
Hà Phong thấy cô ngây người, bèn nâng lấy mặt cô: "A Chi, A Chi."
Tạ Trì nhìn anh.
"Để anh ta được mồ yên mả đẹp, rồi hãy cất anh ta vào lòng. Đừng bốc đồng, đừng làm loạn, được không?"
Cô gật đầu.
"Em ở trong này cứu người, chuyện bên ngoài cứ giao cho anh, được không?"
Cô gật đầu.
"Không chỉ là sinh mạng của một người, mà là huyết hải thâm thù của hàng chục vạn người. Chúng ta sẽ từ từ trả, không vội, được không?"
Cô lại gật đầu.
"Em có đang nghe anh nói không?"
"Có nghe."
Hà Phong v**t v* gương mặt cô: "Anh xin lỗi."
Tạ Trì vòng tay ôm chặt lấy cổ anh: "Em không sao mà, anh đừng lo. Em ở bệnh viện lâu như vậy, có gì mà chưa từng thấy qua đâu, em có thể kìm chế được."
"Được."
Tạ Trì ngẩng đầu, chớp mắt thật nhanh, cố nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào. Cô ♓●ô●n lên cổ anh để đánh lạc hướng sự chú ý: "Còn anh thì sao? Có cần thêm thuốc không?"
"Vẫn chưa dùng hết."
"Gần đây quân Nhật tuần tra rất gắt, nói là có nhiều binh lính mất tích. Mấy xác 🌜𝖍-ế-ⓣ đó anh xử lý xong hết chưa?"
"Yên tâm đi, không để lại dấu vết đâu."
"Đạn dược đủ không?"
"Đủ."
Tạ Trì bình tĩnh lại, buông anh ra, nở một nụ cười nhẹ: "Anh ở bên ngoài vạn sự phải cẩn thận, bảo vệ bản thân cho tốt. Chúng ta cùng nhau sống tiếp."
Hà Phong khẽ h●ô●𝖓 lên thái dương cô: "Được."
...
Trời vừa hửng sáng, Tạ Trì đã đi tìm A Như. Người tị nạn quá đông nên việc tìm kiếm vô cùng khó khăn, may mà cô quen biết người quản lý nên cũng không mất quá nhiều thời gian.
A Như vừa thấy cô ôm chiếc bọc thì đã oà khóc, chẳng nói được lời nào, chỉ biết gào lên nức nở.
Tạ Trì không dám dùng xẻng sắt vì sợ làm tổn thương т𝖍_i ✞_𝐡_ể Tiếu Vọng Vân, chỉ dùng một chiếc xẻng nhỏ từ từ đào lên. Xác chôn không sâu, nên chẳng mấy chốc đã thấy lớp da người lộ ra.
Vừa nhìn thấy anh, Tạ Trì không thể gồng mình được nữa, cô vứt xẻng quỳ sụp xuống, dùng tay không bới đất. A Như nước mắt giàn giụa, quỳ bên cạnh cùng cô cào đất ra.
Hà Phong vẫn luôn đứng từ xa âm thầm quan sát. Anh sợ Tạ Trì không chịu nổi kích động mà làm ra chuyện gì đó.
Nhìn cô không ngừng dùng tay bới đất, lòng anh đau như có móng vuốt cào xé.
Trên đời này, tình cảm giữa người với người đâu chỉ có tình yêu.
Hà Phong không hề ghen tuông, anh bị nỗi xót xa, căm hận và nhục nhã bủa vây, nhưng chỉ có thể bất lực đứng từ xa nhìn cô mà không thể làm gì hơn.
Hối hận và căm phẫn đan xen, anh tự đấm mạnh vào mặt mình một cái.
Tạ Trì nhìn nửa thân trên tr*n tr** của Tiếu Vọng Vân: "Quần áo của anh ấy đâu?"
A Như thổn thức, nói không ra hơi: "Bị... bị lính Nhật... cướp mất... cướp mất rồi... Cả đồng hồ... và những thứ khác... đều bị cướp hết rồi."
Tạ Trì bóp chặt trán mình, cố gắng kìm nén cảm xúc: "Em đi tìm một bộ quần áo tới đây, bộ nào rộng một chút, dáng người anh ấy có hơi cao."
A Như loạng choạng đứng dậy rời đi.
Tạ Trì mở bọc vải, nhìn thủ cấp bên trong, nó đã khô héo và rữa ra đến mức chẳng còn nhận ra hình dạng nữa.
Cô cẩn thận nâng niu, đặt đầu anh lên cổ rồi ghép lại cho ngay ngắn.
Tiếu Vọng Vân vẫn mở trừng mắt.
Tạ Trì cảm thấy như anh vẫn đang nhìn mình. Cô vuốt cho đôi mắt ấy khép lại, nhưng chỉ một lát sau, mí mắt lại mở ra, làm sao cũng không khép lại được.
Cô kiên trì thử đi thử lại, đến mức xoa tróc cả lớp mí mắt đã thối rữa của anh.
A Như ôm quần áo quay lại, chỉ thấy Tạ Trì đang cúi đầu, bờ vai г𝐮-𝖓 r-ẩ-🍸 không ngừng. Cô bé chậm rãi bước tới, thấy Tạ Trì đang ôm mặt khóc đến mức run bần bật.
"Chị."
Dường như A Như còn nghe thấy cả tiếng răng cô va vào nhau.
Cô không biết phải an ủi ra sao, cô chưa bao giờ thấy Tạ Trì như thế này. Trong ký ức của cô, bà chủ luôn bình tĩnh lý trí, thậm chí còn có phần lạnh lùng.
"A Như."
A Như đáp ngay: "Dạ."
Tạ Trì ngẩng mặt lên, lúc này A Như mới thấy cô đã 𝖈·ắ·ⓝ Ⓜ️ô·❗ mình đến chảy cả ⓜá_⛎: "Chị, môi chị kìa."
Tạ Trì lảo đảo đứng dậy, lau nước mắt, bình tĩnh nói: "Em giúp anh ấy mặc quần áo đi, chị không đành lòng nhìn cảnh này."
A Như gật đầu: "Dạ."
Tạ Trì quay lưng lại, đứng im lìm ở đó nhìn về phía cái cây đại thụ đằng xa.
Đối với cô, Tiếu Vọng Vân giống như một cái cây đại thụ, vững chãi, điềm đạm, và cao lớn vô cùng.
Dù đôi khi cư xử với nhau có phần suồng sã, không câu nệ lớn nhỏ, nhưng trong lòng cô, anh là người thầy, người bạn tốt, và cũng là một người anh trai hết mực yêu thương mình.
Cô không nơi nương tựa, một mình phiêu bạt, chính Tiếu Vọng Vân đã luôn dẫn dắt và chỉ lối cho cô.
Cô vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của anh ngày đầu gặp mặt.
Anh xuất hiện giữa hành lang tối tăm, bước về phía cô, mặc sơ mi trắng, bên ngoài khoác áo ghi lê màu be, đeo kính gọng mảnh, gương mặt nở nụ cười ôn hòa, bàn luận với cô về hội họa.
Anh vẫn luôn nho nhã như thế.
"Chị, mặc xong rồi."
Tạ Trì quay lại nhìn Tiếu Vọng Vân đã được chỉnh trang lại hẳn hoi.
Cô im lặng nhìn anh một hồi, rồi đi đến quỳ trước đầu anh, cúi người áp trán mình vào trán anh:
"Em sẽ 𝐛*á*𝑜 t𝒽*ù cho anh, sẽ 𝐛·á·𝑜 т𝒽·ù cho tất cả chúng ta. Em vẫn còn sống, hàng triệu người Trung Quốc vẫn còn sống. Giống như lời anh từng nói, con cháu Hoa Hạ thiên thu vạn đại, dân tộc Trung Hoa sẽ không bao giờ diệt vong."
...
Lý Trường Thịnh loanh quanh bên ngoài hai tiếng đồng hồ, chẳng mấy chốc mà trời đã sáng hẳn.
Theo lẽ thường, giờ là lúc lũ 𝐪-υ-ỷ Nhật thức dậy để ăn sáng, cậu không nên ở bên ngoài như vậy.
Nhưng cậu vẫn muốn tìm thêm một chai nước ngọt như thế. Dù không tìm thấy nước ngọt, tìm được chút đồ ăn thức uống khác cũng tốt.
Lý Trường Thịnh cẩn thận hơn thường ngày, vì giờ đây đã có người để bận lòng.
Đang nhẹ nhàng lùng sục trong đống đổ nát thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng động.
Đó là một tên lính Nhật ra ngoài đi tiểu, vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nghe thấy trong đống đổ nát có động tĩnh mơ hồ.
"Ai?" Tên lính vừa kéo quần vừa nheo mắt tiến về phía cậu: "Ai ở đó?"
Lý Trường Thịnh rụt chân lại, rút con dao bên hông ra.
...
Mạnh Nguyên giật mình tỉnh giấc.
Cô gặp ác mộng, nhưng thực chất là cô bị tiếng động bên ngoài đánh thức.
Dưới lầu có tiếng ô tô, tiếp đó là tiếng mấy tên người Nhật xì xào bàn tán.
Chúng đi vòng từ phía Đông sang phía Tây, rồi tiếng khuân vác đồ đạc loảng xoảng vang lên.
Mạnh Nguyên bò tới cửa sổ, lén nhìn qua khe hở.
Đó là tiếng nồi niêu xoong chảo, có vẻ như bọn chúng đang định đóng quân ở đây.
Còn có cả một viên sĩ quan Nhật khoác áo choàng.
Mạnh Nguyên quét mắt nhìn qua từng người một, bỗng nhiên nhìn thấy gương mặt mà có 🌜*♓*ế*т cô cũng không bao giờ quên được.
Chính là gã đã chém Tiếu Vọng Vân.
Cô hận thấu xương, dùng sức cấu vào tay mình.
Đồ chó 𝒸·ⓗế·✝️, mày tự dẫn xác đến rồi.
ɢ_ℹ️_ế_🌴 nó!
🌀-ı-ế-𝐭 nó!
g**t ch*t nó!
Cô nhìn thấy hòm lựu đạn mà Hà Phong và Lý Trường Thịnh mang về.
Cô muốn nổ 𝒸♓.ế.ⓣ chúng!
Nhưng Mạnh Nguyên không biết cách dùng, cứ loay hoay ném bừa về phía đám lính Nhật đang tụ tập bên dưới.
Nào ngờ lựu đạn không nổ, ngược lại còn làm lộ vị trí.
Mạnh Nguyên đã quá phấn khích.
Cô gào lên: "C.♓.ế.✝️ đi, lũ súc sinh!"
"Là một con đàn bà!"
"Bắt sống nó cho tao!"
"Sato, mày đi đi."
Lính Nhật đợi cô ném hết đồ đạc xong mới bắt đầu hành động.
Mạnh Nguyên đẩy hòm gỗ chặn cửa sổ lại, cô biết mình không sống nổi nữa.
Trong phòng có một can xăng và một bao diêm, cô tưới xăng lên sàn nhà, tưới lên cả người mình rồi trèo lên nóc nhà.
Lính Nhật bên dưới định nổ súng, nhưng tên sĩ quan trẻ ngăn lại: "Đừng bắn 𝖈●hế●t, để sống chơi mới vui."
Lửa trong phòng bắt đầu bùng lên, lính Nhật không qua được, phải vòng ra ngoài leo lên.
Mạnh Nguyên nhìn xuống thành phố Nam Kinh dưới chân.
Nửa thành đổ nát, đầy rẫy vết thương.
Từ khi thành thất thủ đến nay, cô vẫn chưa một lần nhìn ngắm kỹ nơi mình đã sinh sống suốt mười chín năm qua.
Một mái nhà tốt đẹp như thế, vậy mà lại bị giày xéo thành ra thế này.
Mạnh Nguyên ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xám xịt, nó không còn vẻ xanh biếc của ngày xưa nữa.
Cô không kìm được mà mếu máo, hai hàng lệ tuôn rơi: "Ông trời ơi, ông nhìn chúng con đi, ông hãy nhìn chúng con đi mà."
Lính Nhật bên dưới vẫn đang cười hò hét: "Sato! Leo mau lên, sao chậm thế! Mau lôi nó xuống."
Phía sau bỗng vang lên giọng nói: "Hana-chan (*)."
(*) Người đẹp.
Mạnh Nguyên không nhìn gã, cô bỗng bật cười điên dại, dùng giọng hát hí kịch hướng về phía đám lính Nhật bên dưới mà nói: "Lũ súc sinh các ngươi, đừng hòng chạm vào ta dù chỉ nửa phân."
Cô quẹt một que diêm, châm lửa đốt lên người mình.
Mạnh Nguyên nhắm thẳng vào tên lính Nhật đã chém Tiếu Vọng Vân kia, nghiêng người lao thẳng xuống: "Anh Tiếu, tôi 𝐛á-o т-h-ù cho anh đây."
Tên lính Nhật nhìn thấy ngọn lửa lao xuống, không kịp tránh né, bị cô đè nghiến xuống đất. Gã dùng sức đẩy ra, nhưng Mạnh Nguyên ôm chặt lấy gã không buông. Cả hai cùng bốc cháy, lăn lộn trên mặt đất.
Gã thét lên thảm thiết, kêu cứu đồng bọn.
Nhưng ngọn lửa quá dữ dội, nhanh chóng nuốt chửng cả hai.
...
Khi Lý Trường Thịnh nghe thấy tiếng nổ, cậu điên cuồng chạy về, nhưng vẫn không kịp.
Chỉ có thể trân trối nhìn Mạnh Nguyên tự thiêu rồi nhảy xuống, 𝖙-𝒽i-ê-ⓤ 💲-ố𝖓-g tên զυ-ỷ Nhật khiến gã gào rú thảm thiết.
Cậu vừa mới vật lộn với tên lính Nhật kia, trên vai bị trúng một đao.
Giờ đây cậu bỗng như phát điên, giơ súng bắn loạn xạ vào bọn chúng.
Chai nước ngọt rơi xuống đất, vỡ tan tành, chất lỏng màu cam thấm vào lớp đất cát vàng đục.
Mắt cậu đỏ sọc, vừa bắn vừa gào lên lao về phía quân Nhật: "Mẹ kiếp lũ chúng mày! Lũ 🍳*𝖚*ỷ Nhật... 𝐜𝐡ế_𝐭 đi... 𝖈.𝖍ế.𝖙 hết đi!"
...
Hà Phong ở quá xa, nghe thấy tiếng súng nổ tại nơi ẩn náu bèn vội vã chạy về.
Còn chưa kịp tới gần, anh đã thấy Lý Trường Thịnh đứng trên đống đổ nát đối diện đường, điên cuồng xả súng vào mấy tên lính Nhật.
Anh chửi thề một tiếng, giơ súng lên yểm trợ.
Kẻ địch không đông, nhanh chóng bị 🌴·ï·ê·⛎ 🅓ℹ️·ệ·✝️ sạch.
Mạnh Nguyên không còn cứu được nữa.
Tiếng súng nổ nhanh chóng dẫn dụ thêm những toán lính Nhật khác kéo đến.
Lý Trường Thịnh bị thương nặng như thế, Hà Phong cũng không thể đơn độc c𝐡●ıế●n đấ●⛎, chỉ đành cõng cậu chạy thục mạng về phía xa.
Lý Trường Thịnh nằm trên lưng anh, rên hừ hừ trong bất lực: "Anh ơi, 𝖌●ıế●✞ 💲●ạ𝐜●𝒽 bọn chúng... Ⓖ❗ế_𝖙 💲ạ𝖈_♓ bọn chúng đi..."
...
| ← Ch. 065 | Ch. 067 → |
