Truyện:A Chi, A Chi - Chương 065

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 065
Em đợi anh
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Mạnh Nguyên sướt mướt một hồi lâu, cuối cùng mới ngừng khóc, lẩm bẩm: "Tôi không có ý oán trách anh."

"Ừ."

"Vừa nãy có một người lính khác đến, các anh có mấy người vậy?"

"Hai."

"Tại sao đại quân đều rút lui cả rồi mà vẫn còn nhiều lính trong thành thế này?"

"Không có thuyền, thêm nữa là lệnh hạ xuống không thông suốt, một bên thì đang kháng địch, bên còn lại thì rút quân." Hà Phong cởi quân phục, xé bỏ lớp gạc sau lưng, "Sĩ quan bỏ thành chạy lấy người, tàn quân loạn thành một nùi."

Mạnh Nguyên sụt sịt một cái, đưa tay dụi đôi mắt sưng đỏ, nương chút ánh trăng mờ ảo hắt vào từ khung cửa sổ vỡ mà nhìn thấy vết thương dữ tợn trên lưng Hà Phong.

Khoảnh khắc đó, đầu óc như bị giáng cho một cú mạnh mẽ, khiến sự u mê ban đầu bỗng chốc hóa thành tỉnh táo. Sự bi thương đau đớn cũng dần chuyển hóa thành phẫn nộ sôi sục, đốt lên một ngọn lửa hừng hực trong lồng ⓝⓖự-c cô.

Cứ chìm đắm trong đau khổ thật vô nghĩa, Mạnh Nguyên mạnh dạn lau sạch nước mắt, kiên định nhìn anh: "Anh dạy tôi bắn súng đi, tôi theo anh đánh 🍳⛎*ỷ Nhật, tôi muốn 𝖌1·ế·✞ 𝖘·ạⓒ·𝖍 bọn chúng để 🅱️.á.🔴 ⓣ.♓.ù cho Tiếu Vọng Vân!"

Hà Phong hít nhẹ một hơi, cẩn thận lấy thuốc ra: "Nhìn cô cũng chẳng giống kiểu người làm được việc đó đâu, cứ ôm chặt cái đầu đó của cô đi."

Mạnh Nguyên vừa mới vực dậy tinh thần lại bị câu nói này làm cho sụp đổ. Cô đau khổ nhìn cái đầu trong lòng, đặt nó xuống ngay ngắn cạnh tường rồi từ từ bò đến bên cạnh Hà Phong: "Vậy để tôi băng bó giúp anh."

Hà Phong đang rầu rĩ vì không chạm tới vết thương, bèn đưa bột thuốc cho cô: "Rắc ít thôi."

Mạnh Nguyên nhìn vào lớp da Ⓜ️á●ⓤ thịt lẫn lộn lật ngược ra ngoài, 𝖙@-𝖞 г⛎-𝖓 👢-ê-𝐧 vì căng thẳng: "Nghiêm trọng thế này, anh ráng nhịn một chút nhé."

"Nhanh tay lên." Hà Phong tùy ý ném cuộn băng gạc cho cô.

Mạnh Nguyên đỡ lấy, thấy nó đã thấm đẫm ⓜá*⛎: "Không có cái mới sao?"

"Không còn bao nhiêu, phải tiết kiệm."

"Thay cái mới đi, cái này không dùng được nữa, ướt sũng rồi."

"Có cái để quấn là tốt rồi, đừng nói nhảm nữa."

Mạnh Nguyên cẩn thận băng bó cho anh.

Hà Phong nhặt mẩu thuốc lá ngắn cũn dưới đất lên, thổi lớp bụi bên trên, lại lấy tay lau đi rồi mới ngậm vào miệng. Anh rút diêm ra, quẹt hai cái không cháy, Mạnh Nguyên liền cầm lấy: "Để tôi."

Cô quẹt một phát, lửa cháy bừng lên. Hà Phong cúi mặt châm thuốc rồi lập tức thổi tắt lửa, đầu tựa vào tường, chậm rãi rít một hơi.

"Cảm ơn anh đã cứu tôi."

Hà Phong liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhìn về phía cái đầu cạnh tường: "Anh ta là gì của cô, mà cô lại ôm lấy chạy khắp phố bất chấp tính mạng thế kia?"

"Chẳng là gì cả." Mạnh Nguyên ôm gối ngồi xuống, "Tôi suýt bị զ⛎·ỷ Nhật bắt đi, anh ấy bảo vệ tôi nên bị một đao chém lìa đầu."

"A Chi biết không?"

"A Chi?"

"Vãn Chi."

"Chắc là không biết, chị ấy bận lắm, lâu rồi chúng tôi chưa gặp nhau." Mạnh Nguyên nhìn đôi mắt đang rũ xuống của anh, "Anh tên gì?"

"Hà Phong."

"Tôi là Mạnh Nguyên. Tôi là đào hát, hát Côn Khúc, anh nghe bao giờ chưa?"

"Chẳng phân biệt nổi khúc nào với khúc nào, chắc là nghe rồi." Hà Phong nhìn làn khói thuốc mong manh, nhớ lại ngày đi dạo thuyền cùng A Chi thì nheo mắt mỉm cười nhè nhẹ.

"Anh đang nhớ chị ấy à?"

Hà Phong ngước mắt, dập tắt đầu thuốc, trầm giọng đáp "ừ".

Mạnh Nguyên nhìn bộ quần áo đầy những vệt 𝐦-á-⛎ lớn nhỏ với bám đầy bùn đất của anh, trong lòng thấy xót xa: "Tôi hát cho anh nghe một đoạn nhé."

"Cô muốn dẫn 🍳_⛎_ỷ Nhật tới đây à?"

Vừa nhắc đến 🍳ⓤ.ỷ Nhật là 🍳u·ỷ Nhật đến liền, từ xa truyền lại tiếng ủng da dồn dập.

Hà Phong lập tức bật dậy, cầm súng di chuyển đến bên cửa sổ, nghiêng người hé mắt nhìn.

"Ⴓ⛎.ỷ Nhật sao?"

Hà Phong ra hiệu cho cô không được lên tiếng, rồi cầm đao súng nhảy ra ngoài.

Một lát sau, Hà Phong mang được ít ν·ũ 𝐤𝐡·í quay về, còn lột cả quân phục của lính Nhật.

Mạnh Nguyên kinh ngạc nhìn anh: "𝐆❗ế.† hết rồi?"

"Ừ."

"Mấy tên?"

"Ba tên."

"Còn xác thì sao?"

"Kéo ra xa đốt rồi."

"Anh không bị thương chứ?"

Hà Phong cúi đầu tự kiểm tra: "Không."

Anh lấy từ trong túi áo lính Nhật ra một nắm kẹo, rồi ném cho Mạnh Nguyên vài viên. Mạnh Nguyên bắt lấy rồi ném thật mạnh vào tường: "Đồ của lũ 🍳𝐮*ỷ Nhật, ghê tởm."

"Đây không phải lúc tự trọng, giờ chỗ nào cũng thiếu lương thực cả."

"Có ↪️𝒽●ế●т tôi cũng không ăn."

Hà Phong nhặt lại từng viên: "Không ăn thì thôi, đỡ tốn lương khô cho tôi."

Mạnh Nguyên ôm gối nhìn chằm chằm vào đống şú_п_🌀 đạ_𝖓 anh vừa đặt xuống: "Anh dạy tôi đi, cầu xin anh đấy."

Hà Phong hiểu cô đang ám chỉ cái gì: "Đàn ông vẫn chưa ⓒ𝐡*ế*t hết, đàn bà đứng sang một bên."

"Anh kỳ thị phụ nữ đấy à?"

Hà Phong phủi bụi trên vỏ kẹo, nhét vào túi, hững hờ nói: "Cô tưởng ⓠ⛎.ỷ Nhật dễ 𝖌-ⓘ-ế-🌴 thế sao?"

"Vậy mà anh vẫn 𝐠-i-ế-т một lúc ba tên một cách nhẹ nhàng đấy thôi."

"Nhẹ nhàng?" Hà Phong bật cười đầy bất lực, "Lần nào ông đây cũng ôm tinh thần cảm tử để lao vào đấy, múa đao nghịch súng hai mươi năm mới thành được cái bộ dạng này, cô thật sự tưởng 𝐠ℹ️ế·т người dễ thế à? 🍳⛎-ỷ Nhật nó đứng yên cho cô đánh chắc? Thế thì mấy chục vạn chiến sĩ kia hy sinh để làm gì? Cô thật sự tưởng lính tráng ai cũng giống như những kẻ vứt súng bỏ đạn, cướp áo dân lành trốn trong trại tị nạn mà cô thấy bây giờ sao?"

Mạnh Nguyên cúi đầu: "Tôi biết là không dễ dàng, tôi thường nghe radio đưa tin chiến sự, họ nói các anh đều là anh hùng."

Hà Phong im lặng hồi lâu, cuối cùng xoa mặt một cái: "Giờ thành kẻ hèn hết rồi."

Lý Trường Thịnh trở về, còn mang theo một miếng chocolate, gương mặt đen nhẻm cười tươi như hoa nở, ném cho Hà Phong: "Nếm thử đi."

Hà Phong ném cho Mạnh Nguyên: "Ăn đi."

Mạnh Nguyên đón lấy, bóc lớp giấy ra, bẻ làm ba phần, đưa cho mỗi người một miếng.

Hà Phong uể oải nhướng mày: "Tôi không ăn thứ này, cô ăn đi."

Mạnh Nguyên ấn thẳng vào miệng anh.

Hà Phong nhíu mày nhìn cô: "Đừng có động tay động chân, đừng tưởng cô là bạn của cô ấy mà ông đây không dám đánh cô."

Mạnh Nguyên lẳng lặng ngồi lại chỗ cũ, lầm bầm: "Anh dám đánh tôi, tôi sẽ mách chị Vãn Chi."

Hà Phong thấy Lý Trường Thịnh đang cười: "Cậu cười cái gì?"

"Anh à, nghe câu này cảm giác như anh rất sợ vợ vậy."

Hà Phong nuốt thứ đồ vừa ngọt vừa đắng ấy xuống: "Sợ vợ thì sao? Sợ vợ không có gì xấu hổ cả."

Lý Trường Thịnh cười híp mắt, cầm miếng chocolate l**m vài cái, rồi mới không nỡ cắn một mẩu tí ti.

Hà Phong nhìn cách ăn của cậu, vừa muốn mắng vừa thấy xót xa, bèn quay mặt đi chỗ khác, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ngay khi hai người tưởng anh đã ngủ, Hà Phong bỗng nói một câu: "Đợi đêm khuya thêm chút nữa, tôi sẽ đưa cô về khu an toàn."

Mạnh Nguyên lập tức từ chối: "Tôi không về."

"Vậy cô muốn làm gì? Chạy rông ngoài đường cho զ𝖚*ỷ Nhật xơi à?"

Lý Trường Thịnh mở mắt liếc hai người: "Anh ơi, sao anh hung dữ thế."

Mạnh Nguyên bĩu môi: "Tôi không đi, tôi cứ ở đây đấy."

"Chúng tôi không có hơi sức đâu mà hầu hạ cô."

Mạnh Nguyên hụt hẫng cúi đầu, lại bắt đầu đau lòng: "Ngày nào 🍳-ⓤ-ỷ Nhật cũng đến khu an toàn bắt các cô gái đi."

Cô ôm cái đầu của Tiếu Vọng Vân đến bên cạnh Hà Phong: "Anh mang anh ấy về đi. Giao cho chị Vãn Chi, bảo chị ấy đi tìm A Như, A Như biết chỗ chôn cất ở đâu."

"Không đi."

Mạnh Nguyên nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương: "Cầu xin anh đấy, họ là bạn bè mà, chắc chắn chị ấy cũng sẽ không muốn để anh Tiếu phải chịu cảnh đầu mình hai nơi đâu."

"Đừng có lôi mấy chuyện đó ra nói với tôi." Hà Phong không lạ gì chiêu này của cô: "Muốn chôn thì tự mình quay về mà chôn, không thì cứ để mặc cho nó thối rữa đi."

"..."

Lý Trường Thịnh thấy vẻ hung dữ tuyệt tình của Hà Phong, bèn nhẹ nhàng nói với Mạnh Nguyên: "Cô đi theo hai thằng đàn ông chúng tôi, không chỉ không an toàn, mà chuyện đi vệ sinh cũng bất tiện, ăn uống lại thiếu thốn. Chẳng may ngày nào đó bị զ-𝐮-ỷ Nhật phát hiện, lúc đó dù là chuyển chỗ hay đánh nhau, hai chúng tôi cùng lắm là đầu lìa khỏi cổ, chứ còn phận phụ nữ như cô thì thảm lắm. Lũ 🍳⛎-ỷ Nhật đó mất hết nhân tính rồi, chắc cô cũng thấy rồi đấy."

Mạnh Nguyên im lặng một hồi, bò đến cạnh cậu, vẫn chưa từ bỏ ý định: "Vậy thì anh dạy tôi bắn súng đi, chúng ta cùng nhau đánh 🍳_ц_ỷ Nhật."

"Không được." Lý Trường Thịnh xoay người vào tường: "Ngủ đi, ngủ đi."

...

Đêm khuya, năm tên 🍳υ●ỷ Nhật lẻn vào khu an toàn, bắt đi một cô gái.

Tiếng thét chói tai đã đánh thức không biết bao nhiêu người, nhưng không ai dám ra tay ngăn cản. Người quản lý thì không có mặt, đợi đến khi họ tới thì quân Nhật đã xong việc từ lâu.

Chúng kéo cô gái đến một bãi đất trống, lần lượt thay nhau làm nhục, những tên chờ phía sau vừa cười cợt vừa hối thúc.

Khu đất này tối tăm, chúng lại đang tập trung nên không chú ý đến việc có hai người lính đã lẻn đến tập kích từ phía sau lúc nào.

Hà Phong và Lý Trường Thịnh không dùng súng. Giữa đêm khuya dùng súng quá nguy hiểm, lại còn ở trong khu an toàn, nếu dẫn dụ lũ 🍳⛎●ỷ Nhật gần đó kéo đến thì sẽ hỏng hết chuyện.

Họ dùng dao xử gọn hai tên, đến khi mấy tên còn lại phản ứng lại, còn chưa kịp giơ súng lên đã bị một dao cắt đứt cổ.

Hà Phong quay mặt đi chỗ khác, nhặt quần áo dưới đất ném lên người cô gái: "Về đi."

Cô gái khóc nấc lên, vội vã mặc quần áo vào rồi rời đi.

Hà Phong gọi cô lại: "Đừng nói là đã gặp chúng tôi, hiểu không?"

Cô gái hiểu ý anh, gật đầu rồi vừa khóc vừa chạy về.

Hà Phong và Lý Trường Thịnh l*t s*ch đồ mấy cái xác, kéo ra cái mương đằng xa rồi chôn xuống.

Họ không thể để quân phục Nhật lại ở đây, phải mang đi thật xa để đốt.

Vừa trèo tường đi được vài bước, họ nghe thấy tiếng động phía sau.

Tạ Trì ló đầu ra: "Hà Phong."

Cô leo qua tường, nhảy xuống.

Hà Phong đứng ở dưới đỡ lấy cô, nhíu mày mắng: "Em đi theo làm gì! Cút về ngay!"

Tạ Trì đứng vững rồi nhìn anh bằng ánh mắt vô tội.

Ánh mắt ấy khiến tim Hà Phong như tan chảy.

Lý Trường Thịnh khẽ ho hai tiếng: "Em đi canh chừng, anh, hai người cứ từ từ mà nói chuyện."

Hà Phong ôm lấy eo Tạ Trì, thở dài một tiếng, đột nhiên trở nên dịu dàng: "Nguy hiểm lắm, đừng chạy lung tung nữa, được không?"

Tạ Trì gật đầu, ôm chặt lấy anh.

Hà Phong п-ɢ-♓-❗ế-𝐧 r-ă𝐧-𝖌 chịu đựng, vết thương khắp người đau thấu xương, nhưng niềm vui khi gặp được cô cũng chẳng thể giấu được. Dù đau đến mấy, nhưng khi được cơ thể 𝖒ề●m ⓜạ●𝖎 này ôm lấy, mọi cảm giác khó chịu đều tan biến hết.

Hà Phong ♓ô.𝐧 lên trán cô: "Anh bẩn lắm."

Tạ Trì rúc vào lồng 𝓃-🌀ự-ⓒ anh: "Không bẩn."

"Không hôi sao?"

Tạ Trì lắc đầu: "Thơm lắm."

Tạ Trì kiễng chân định hô_п lên môi anh, Hà Phong tránh đi, ấn vai cô xuống: "Được rồi, mau về đi."

"Anh vẫn luôn ở quanh đây sao?"

"Không phải."

"Vậy sao vừa xảy ra chuyện là các anh lại có mặt ngay thế?"

"Chỉ là tình cờ đi ngang qua thôi."

"Thật sao?"

"Thật."

Tạ Trì tha thiết nhìn anh, dù rằng trời tối đen như mực chẳng thể nhìn rõ thứ gì. Cô đưa tay chạm vào trán, mắt, mũi, và cả đường nét khuôn mặt của anh: "Anh gầy đi rồi."

Hà Phong véo nhẹ vào eo cô: "Em cũng vậy, lương thực ở bệnh viện có đủ không?"

"Đủ ạ."

"Ăn nhiều vào, đừng có hy sinh cho người khác quá."

"Em đi trộm chút đồ ăn cho anh nhé."

"Không cần, bọn anh cũng có đồ ăn mà."

"Đừng lừa em, lũ q𝖚·ỷ Nhật còn chẳng có lương thực, các anh lấy đâu ra?"

"Cướp của chúng nó chứ đâu, sáng nay anh còn được ăn bánh mì nữa." Cơ mặt Hà Phong giãn ra, môi chạm nhẹ vào vành tai lạnh ngắt của cô: "Bên ngoài lạnh lắm, về đi."

Đương nhiên Tạ Trì không chịu, Hà Phong có đẩy thế nào cô cũng không buông: "Anh mang em đi cùng đi."

"Theo anh rất nguy hiểm, bây giờ em ở cùng người Mỹ đó là tốt nhất."

"Em không sợ."

"Nhưng anh sợ." Hà Phong tựa cằm lên đầu cô: "Nếu em có chuyện gì, anh sẽ phát điên lên mất."

Anh cúi xuống ♓ô·ⓝ lên chiếc cổ thơm mềm của cô: "Ngoan, nghe lời anh."

"Các anh nhớ phải cẩn thận, trốn cho kỹ vào, đừng liều mạng."

"Anh biết rồi." Hà Phong đứng thẳng dậy, 𝐡ô*𝓃 thêm một cái vào má phải của cô: "Cô bạn nhỏ của em đang ở chỗ anh."

"Gì cơ?"

"Cô gái biết hát kịch, người mà chúng ta gặp lúc đi thuyền ấy, tên là Mạnh gì đó..."

"Mạnh Nguyên?"

"Đúng rồi."

"Sao cô ấy lại ở chỗ anh?"

Chưa kịp để Hà Phong trả lời, Lý Trường Thịnh đã nói nhỏ với họ: "Có 𝐪⛎.ỷ Nhật đang đi tới."

Hà Phong giữ chặt eo cô, thì thầm vào tai: "Anh cần thuốc, em có thể kiếm một ít không?"

"Được, em đi lấy cho anh."

"Em không được đi đâu hết. Tối nay... không, tối mai anh sẽ đến tìm em, nói cho anh biết là hướng nào."

"Tầng hai, căn phòng ngoài cùng phía Tây."

Hà Phong đột ngột cúi xuống bế bổng cô lên: "Vào đi."

Tạ Trì leo lên tường, cứ ngồi đó nhìn anh.

Hà Phong vẫy tay: "Đi mau."

Tạ Trì nhảy xuống phía bên kia.

Hà Phong lập tức quay người, đi đến bên cạnh Lý Trường Thịnh: "Mấy tên?"

"Nhìn không rõ, chắc khoảng ba bốn tên."

"Đi, xử chúng nó."

Sau khi giải quyết xong xác quân Nhật, họ thu thập trang bị ✅_ũ 𝖐ⓗ_í, tìm được ít đồ ăn rồi mới quay về.

Trên đường đi, Lý Trường Thịnh nói với Hà Phong: "Chị dâu nhìn xinh hơn trong ảnh nhiều."

Hà Phong nhếch môi: "Cậu chưa thấy cô ấy lúc bình thường đâu, cứ phải gọi là tiên nữ ấy."

Lý Trường Thịnh cười lớn: "Chẳng trách anh cứ hồn xiêu phách lạc như thế."

Hai người leo về nơi ẩn náu.

Mạnh Nguyên đang ngủ say.

Họ nhẹ nhàng đặt nhu yếu phẩm xuống, cùng tựa lưng vào tường ngồi xuống.

Đêm nay trăng rất sáng, ánh trăng chiếu thẳng vào người Mạnh Nguyên.

Lý Trường Thịnh nhìn cô, thở dài một tiếng: "Thời buổi này, phụ nữ xinh đẹp đúng là một cái tội."

"Phụ nữ không có tội, xinh đẹp càng không có tội." Hà Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng lành lạnh: "Kẻ có tội là lũ զ·𝖚·ỷ Nhật."

...

Tạ Trì chuẩn bị một ít thuốc men, cả đêm không ngủ, thấp thỏm chờ đợi Hà Phong.

Nửa đêm, anh lặng lẽ leo cửa sổ vào.

Tạ Trì đưa thuốc cho anh: "Thuốc ở bệnh viện cũng khan hiếm, em không lấy được nhiều, chỉ có bấy nhiêu thôi, nếu không đủ thì lần sau..."

Hà Phong nhanh chóng ⓗô*ռ lên môi cô một cái: "Đủ rồi."

Tạ Trì nhìn anh không rời mắt.

Cả hai cùng im lặng.

Hà Phong mỉm cười: "Có chuyện gì muốn hỏi sao?"

Tạ Trì 𝖈-ắ-п ɱ-ô-i, kìm nén nỗi xót xa trong lòng: "Anh vẫn ổn chứ?"

"Ổn mà, vẫn khỏe như lang như hổ đây."

"Anh bị thương ở đâu?"

"Không bị thương."

"Vậy anh lấy thuốc làm gì?"

"Anh em của anh bị thương."

Tạ Trì biết anh đang lừa mình: "Em muốn đi cùng anh, anh không thể mang em theo sao? Em cũng ⓖ-𝖎ế-𝖙 𝐪u_ỷ Nhật được mà, tài bắn súng của em là do anh dạy, anh biết em bắn rất chuẩn."

"Theo anh nguy hiểm lắm, đừng nhắc lại chuyện này nữa." Hà Phong móc từ trong túi ra mấy viên kẹo, nhét vào túi áo cô: "Nhặt được mấy viên kẹo, đừng chia cho người khác, giữ lại mà ăn."

Tạ Trì thò tay vào túi, lấy ra một viên, bóc vỏ bỏ vào miệng.

Hà Phong mỉm cười: "Ngon không?"

Tạ Trì gật đầu, đột nhiên ôm chầm lấy cổ anh, đặt nụ ⓗô·ռ lên môi anh.

Vị ngọt lan tỏa giữa kẽ răng, là vị đào.

Giữa sự tĩnh lặng kéo dài, d*c v*ng kìm nén bấy lâu lại trỗi dậy. Hà Phong đẩy cô ra, nếu còn ♓ô●𝖓 nữa thì e rằng một lúc nữa anh sẽ không đi nổi.

Anh th* d*c nặng nề, cuối cùng h*n l*n ch*p m** cô: "Anh đi đây."

Tạ Trì nắm chặt lấy cánh tay anh: "Ở lại thêm chút nữa đi, trời còn chưa sáng mà."

Hà Phong quay lưng về phía cô, không ngoảnh đầu lại. Anh sợ nhìn lâu sẽ không cầm lòng được, sẽ không chịu nổi, sẽ chẳng nỡ rời đi.

"Ăn no mặc ấm, nghỉ ngơi nhiều vào. Đừng cậy mình có chút võ vẽ mà ra gió, trốn cho kỹ vào."

"Anh cũng vậy, em..."

Chưa đợi cô nói xong, Hà Phong đã gạt tay cô ra, nhanh chóng nhảy ra ngoài cửa sổ. Tạ Trì đứng bên cửa sổ nhìn anh chạy như bay về phía chân tường, rồi trèo qua mà không một lần ngoảnh lại.

"Em đợi anh."

...

Quân Nhật sắp tổ chức lễ nhập thành, gần đây các tiểu đội tuần tra thường xuyên, ban đêm Hà Phong và Lý Trường Thịnh không dám chạy ra ngoài nhiều, càng không thể dẫn Mạnh Nguyên theo, chỉ đành tạm thời để cô ở lại đây.

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài đã bắt đầu rộn ràng. Nghe mấy tên lính Nhật đi ngang qua nói, nghi lễ sẽ diễn ra vào buổi chiều, cả mấy tướng lĩnh cấp cao đều sẽ xuất hiện.

Lý Trường Thịnh ⓝ_ɢh_❗_ế_ռ 𝓇ăռ_g ken két, luôn miệng đòi dùng bắn tỉa để kết liễu chúng.

Nhưng các vị trí trên cao đều đã bị lính Nhật canh giữ để phòng ngừa bất trắc trong lễ nhập thành. Thậm chí họ còn không dám ló đầu ra, vì không biết lính bắn tỉa có thể đang ẩn nấp ở đâu.

Lúc 1 giờ 30 phút chiều, nghi lễ bắt đầu. Hai bên đường là hai hàng lính Nhật đứng san sát, Matsui Iwane cưỡi ngựa đi đầu đoàn quân, tiến vào thành từ cửa Trung Sơn một cách rầm rộ, sau đó đi thẳng đến tòa nhà Chính phủ Quốc dân.

Mạnh Nguyên nghe thấy động tĩnh, hỏi: "Họ đang làm gì vậy?"

Lý Trường Thịnh đáp: "Tên cầm đầu của lũ զ.ⓤ.ỷ đến rồi, đang làm lễ đấy."

Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng nhạc.

Lý Trường Thịnh thấy Hà Phong bịt tai tựa vào tường, bèn hỏi: "Họ đang hát cái gì vậy?"

Hà Phong xé băng gạc nhét vào tai, ôm đầu nằm xuống: "Quốc ca của chúng nó."

Lý Trường Thịnh đấm một cú xuống đất: "Đồ chó 𝐜-♓ế-†! Hát cái bản nhạc đám ma của con mẹ chúng mày ấy!"

...

Sự xuất hiện của các tướng lĩnh cấp cao không hề làm giảm đi sự bạo ngược của quân Nhật.

Gần đây Lý Trường Thịnh không ra ngoài hành động nữa. Hôm kia lúc ɢ_❗ế_✝️ giặc, chân của cậu đã bị trúng một đao, vết thương đang có dấu hiệu bị viêm. Thừa dịp Mạnh Nguyên đã ngủ, cậu c** q**n, lẳng lặng thay thuốc.

"Cần tôi giúp không?"

Lý Trường Thịnh giật thót mình, tiếng súng còn không làm cậu căng thẳng bằng giọng nói của cô.

Cậu vội vàng kéo quần lên: "Không cần."

Mạnh Nguyên nhìn vẻ mặt đỏ gay của cậu, bèn dời mắt đi chỗ khác: "Anh bao nhiêu tuổi rồi?"

"Mười sáu, tháng sau là tròn mười bảy."

"Trông anh chẳng giống mười sáu tuổi chút nào cả." Mạnh Nguyên tựa vào tường, mệt mỏi nói: "Vậy chắc là anh vẫn chưa cưới vợ nhỉ."

"Ừ."

Mạnh Nguyên thở dài: "Tôi cũng chưa gả cho ai cả."

Lý Trường Thịnh im lặng.

"Thế ở quê anh có người thương chưa?"

Lý Trường Thịnh lắc đầu.

Mạnh Nguyên chua xót nhìn cậu: "Hay là hai chúng ta chắp vá lại đi."

Trong lòng Lý Trường Thịnh chấn động.

Mạnh Nguyên thở dài thườn thượt, nghiêng người nằm xuống: "Chỉ là không biết có sống nổi hay không thôi."

Lý Trường Thịnh cúi đầu, len lén mỉm cười một cái: "Tôi nhất định sẽ bảo vệ cô."

...

Chương (1-114)