| ← Ch.013 | Ch.015 → |
14. Tống Thanh Đào
Mãi đến nửa đêm Thanh Dương Tử mới về, vừa vào sân, Lý đại nương đã vội vàng chạy đến: "Ôi trời, cuối cùng cậu cũng về rồi!"
Thanh Dương Tử đang có chút hơi men, say khướt hỏi: "Nửa đêm nửa hôm bà không ngủ đi, còn đứng đây làm gì?"
"Con bé Đào của Thanh Trại đến, nó bắt A Chi đi rồi." Lý đại nương vô cùng lo lắng, "Tôi tìm cậu mãi không thấy, bị bắt đi cả ngày rồi, giờ phải làm sao đây?"
Thanh Dương Tử chẳng hề lọt tai chữ nào, cứ thế vừa cười vừa ngã lăn ra.
"Này, đừng có ngủ chứ!" Lý đại nương kéo cánh tay hắn, "Cái tính của con bé đó, A Chi không bị lột một lớp da mới là lạ, cậu không đi xem thử sao? Tỉnh lại đi!"
Thanh Dương Tử nằm dưới đất bất tỉnh nhân sự.
...
Tạ Trì chịu đủ mọi hành hạ, cô không có can đảm để liều mạng với Tống Thanh Đào, dù sao đây cũng là địa bàn của người ta. Lòng đố kỵ của nữ thổ phỉ này quá lớn, tính tình lại nóng nảy, có bắn 𝐜*h*ế*ⓣ cô cũng chỉ là lãng phí một viên đạn mà thôi.
Cô hoàn toàn không muốn 𝒸𝖍ế_т, cô còn trẻ, còn nhiều việc chưa làm, còn muốn về thăm ông nội. Vậy nên Tạ Trì chỉ có thể nhẫn nhịn, có lẽ gắng gượng đến lúc Hà Phong về là sẽ ổn thôi.
Nhưng đã gần hai ngày trôi qua mà Hà Phong vẫn chưa xuất hiện.
...
Từ khi bị đư.𝖆 ѵà.0 Thanh Trại đến giờ, Tạ Trì vẫn chưa được ăn gì. Đến tối, một gã đàn em gác cửa ném vào cho cô nửa cái màn thầu. Tạ Trì không phải người cao thượng gì, cũng chẳng có lòng tự trọng quá lớn, trong ý thức của cô, sống sót mới là quan trọng nhất.
Trước khi bị Tống Thanh Đào hành hạ đến 𝖈𝒽ế·✞, cô không thể để mình 𝐜♓-ế-✝️ đói trước được.
Cô ăn vài miếng là hết cái màn thầu, gã đàn em lại đưa thêm bát nước. Nhìn người đầu tóc bù xù đầy vết thương trước mặt, gã thở dài: "Đắc tội với ai không đắc tội, lại đi đắc tội đại tiểu thư, cô còn khổ dài dài."
Tạ Trì trả lại bát không cho gã: "Hà..."
Chữ "Phong" chưa kịp thốt ra, cô vội đổi cách gọi: "Hà Thiếu đương gia đã về chưa?"
"Cô còn dám nhắc đến Thiếu đương gia à." Gã đàn em lấm lét nhìn ra ngoài cửa, "Chớ có nhắc đến ngài ấy trước mặt đại tiểu thư, trước đây có một người phụ nữ chỉ mỉm cười với Thiếu đương gia một cái thôi mà đã bị đại tiểu thư nhổ sạch răng đấy."
Tạ Trì im lặng.
"Cũng may cô ngoan ngoãn biết điều, đại tiểu thư chưa làm khó cô quá mức."
Tạ Trì co chân lại, thương tích đầy mình thế này mà gọi là chưa làm khó à?
"Cô còn muốn uống nước không?"
Tạ Trì gật đầu.
"Vậy tôi đi rót thêm cho cô."
"Cảm ơn."
Gã đàn em đứng dậy đi ra, vừa tới cửa đã bị một cước đá văng ngược trở lại, ngã xuống trên đống gỗ xếp trong phòng.
Tạ Trì rùng mình, ngay sau đó, cô nhìn thấy Tống Thanh Đào hùng hổ bước vào, tay cầm một cây roi dài, quất mạnh lên người gã đàn em. Gã không dám kêu đau, lập tức quỳ sụp xuống đất: "Đại tiểu thư."
"Lá gan càng ngày càng lớn rồi, đã học được cách ăn cây táo rào cây sung rồi cơ đấy."
"Đại tiểu thư, tôi sai rồi." Gã liên tục dập đầu, "Tôi sai rồi, xin cô tha cho tôi."
"Cút ra ngoài."
Gã đàn em vừa lăn vừa bò chạy ra khỏi phòng.
Tống Thanh Đào chậm rãi tiến về phía Tạ Trì, nở nụ cười: "Quả nhiên là hạng lẳng lơ, đi đến đâu cũng nghĩ đến chuyện 🍳⛎_𝖞ế_𝐧 ⓡ_ũ đàn ông, y hệt con em rác rưởi của mày, đúng là cùng một giuộc chui ra."
Trong lòng Tạ Trì chấn động.
"Sao lại nhìn tao bằng ánh mắt đó?" Tống Thanh Đào chắp tay sau lưng, ngồi xổm xuống trước mặt cô, "Mày vẫn chưa biết nhỉ, nó c♓-ế-🌴 rồi."
Tạ Trì sững sờ.
"Con đ**m nhỏ, dám 🍳-ⓤ🍸-ế-n 𝓇-ũ cha tao mà còn muốn xuống núi à? Mơ đi, coi tao là người c♓.ế.𝖙 sao?"
"Cô 🌀·1·ế·† con bé rồi?" Tạ Trì 💰ⓘ-ế-✞ 𝐜𝖍-ặ-✞ nắm đấm.
"Phải đó, đoàng một cái, óc văng cả ra ngoài." Tống Thanh Đào cười khẩy, dùng cán roi nâng cằm cô lên, "Phần dưới bị đàn ông làm cho nát bét rồi, sống cũng chẳng có ích gì. Tao giúp nó giải thoát như thế, mày nên cảm ơn tao mới phải."
Tạ Trì nhìn chằm chằm cô ta. Tống Thanh Đào bị ánh mắt này chọc giận, đứng phắt dậy vung tay quất một roi: "Còn nhìn tao như thế nữa, tao móc mắt mày ra."
Tống Thanh Đào lại vung tay lên, lần này, Tạ Trì đã tóm lấy cây roi.
Tống Thanh Đào không kịp chuẩn bị tâm lý, suýt chút nữa bị cô kéo ngã. Nhưng Tạ Trì không đủ sức, cô chưa ăn uống gì, lại còn đầy thương tích, không thể đấu lại được Tống Thanh Đào, ngược lại càng khiến cô ta nổi trận lôi đình.
"Con đ*!" Tống Thanh Đào không mang theo dao súng, tiện tay vớ lấy một khúc gỗ bẻ làm đôi, đâ●ⓜ thẳng vào bắp chân Tạ Trì.
Tiếng thét xé lòng phát ra từ căn nhà gỗ nhỏ.
"Cầu xin tao đi, cầu xin rồi tao tha cho mày." Tống Thanh Đào nắm khúc gỗ xoay vòng, nhìn cô đau đớn ռ𝖌-hı-ế-п г-ă-𝓃-🌀, tay cào xuống đất đến mức móng tay nứt toác.
"Không ngờ xương cốt mày cũng cứng đấy, sao nào? Đang đợi Tam ca đến cứu à?" Tống Thanh Đào rút khúc gỗ ra, lại đâ*〽️ tiếp một nhát vào vết thương đang không ngừng túa 〽️.á.υ trên chân cô, "Mày tưởng mày là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là một món đồ chơi thôi, cũng như con em mày, là hạng rác rưởi bị đem đi tặng hết người này đến người khác thôi."
Tống Thanh Đào hành hạ đã đời, cảm thấy chán rồi mới phủi tay bỏ đi.
Khúc gỗ vẫn cắm nguyên trên chân Tạ Trì. Nửa người cô tê dại, cố sức nắm lấy khúc gỗ rút nó ra, đau đến mức tay ru*ռ 👢*ẩ*ÿ 🅱*ẩ*🍸.
...
Tạ Trì mất rất nhiều Ⓜ️●á●𝐮, nhưng cô không 🌜♓ế·†, vì đã được Hà Phong kịp thời cứu đi.
Sau khi Thanh Dương Tử tỉnh rượu biết tin liền đến Thanh Trại đòi người, nhưng Tống Thanh Đào không thả, thế là hắn đành phải đến hầm mỏ tìm Hà Phong. Hai người cưỡi ngựa phi nước đại thẳng đến Thanh Trại, suýt chút nữa đã lật tung cả nơi đó lên.
Khi Tạ Trì lấy lại ý thức, cô cảm thấy mình đang nằm trong một vòng tay ấm áp: "Tên nhóc thối, sao giờ anh mới đến, tôi suýt chút nữa không còn mạng để đợi anh rồi."
"Xin lỗi."
Tạ Trì cảm thấy khó tin, không ngờ lại được nghe hai chữ này từ miệng tên nhóc vô lễ này.
Cô rất yếu, phải tựa đầu vào vai hắn, cơ thể dập dềnh theo nhịp đi chuyển: "Anh đang cưỡi ngựa sao?"
"Phải."
Trán cô liên tục chạm nhẹ vào người Hà Phong: "Lâu lắm rồi tôi không cưỡi ngựa, tôi cũng biết cưỡi ngựa đấy."
"Đợi cô khỏe lại tôi sẽ đưa cô đi cưỡi, rồi sẽ tặng cô con ngựa đẹp nhất sơn trại."
"Có phải tôi sắp 𝖈.ⓗế.ⓣ rồi không?"
"Cô không c𝐡.ế.t được đâu." Hà Phong tăng tốc, "Nếu cô 𝐜♓ế_ⓣ, tôi sẽ bắt cả cái Thanh Trại này chôn cùng cô."
Tạ Trì mỉm cười: "Nghe cũng không tệ nhỉ."
"Sắp đến rồi." Hà Phong khẽ lay vai cô, "Tỉnh táo chút đi, nghe thấy không? A Chi, A Chi."
"Anh ồn quá, không thể im lặng một chút được sao?"
"Không thể." Hắn dùng cằm chạm vào trán cô, "Nói chuyện với tôi này."
"Không muốn nói."
"Tôi sẽ đưa cô xuống núi, đưa cô về Vô Tích, cha cô không dám không nhận cô đâu. Nếu ông ta không nhận, tôi sẽ 𝖌❗-ế-т ông ta, đứa nào dám nói ra nói vào, tôi cắt lưỡi nó."
"Lợi hại vậy ư?"
"Tôi nói được làm được."
"Hung dữ thật. Nhưng tôi cũng dữ lắm đấy, mười tuổi đã một mình đấu với ba con khỉ, chưa từng đánh thua ai. Nào ngờ các anh xấu xa quá, tôi không dám phản kháng, còn cầm súng nữa, ngộ nhỡ bắn 🌜.♓.ế.𝐭 tôi thì sao." Tạ Trì ôm lấy eo hắn, "Tôi sợ 𝒸-♓ế-†, tôi không muốn 𝐜.𝒽.ế.†."
Một luồng ấm áp thấm qua vai áo, cô đã khóc. Dường như nước mắt của cô có thể xuyên qua da thịt, thấm sâu vào tim hắn, khiến Hà Phong cảm thấy lồng 𝓃●🌀●ự●↪️ đau nhói.
"Tôi hận các người, đồ thổ phỉ hung bạo."
...
Hà Phong đặt Tạ Trì 𝐥.ê.𝐧 🌀.1ườ.𝓃.🌀, vỗ vỗ mặt cô: "Tỉnh lại đi."
Tạ Trì khó khăn mở mắt, thấy khuôn mặt Hà Phong liền mỉm cười nhẹ nhõm: "Tôi chưa 🌜*♓*ế*t."
"Đại phu sẽ đến ngay."
"Được."
Hà Phong kéo cổ áo cô ra, nhìn những vết roi và vết bầm tím trên vai kéo dài xuống dưới thì hơi sững sờ, một lát sau mới kéo lại áo cho cô.
"Đến rồi, đến rồi." Thanh Dương Tử dẫn đại phu trong trại đến.
Trên chân Tạ Trì có hai vết thương do gỗ đ*â*ɱ, tuy không xuyên qua nhưng cũng khá sâu, trong thịt vẫn còn sót lại những dằm gỗ dài ngắn khác nhau. Đại phu dùng nhíp gắp từng chiếc ra, bôi thuốc, băng bó. Hà Phong nắm chặt tay đứng bên cạnh, khiến đại phu căng thẳng đến mức mồ hôi đầm đìa.
Xử lý xong chân, đại phu định 𝐜*ở*ℹ️ á*o Tạ Trì ra thì Hà Phong ngăn lại: "Làm gì đấy?"
"Bôi thuốc."
"Không được."
"Cái này... không cởi ra thì không bôi thuốc được."
"Không được."
"Vậy tôi đưa thuốc cho ngài, ngài làm đi."
Hà Phong nhận lấy, đại phu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi: "Đơn thuốc tôi đưa cho Thanh Dương Tử rồi, có chuyện gì thì cứ sang tìm tôi."
"Được."
Đại phu rời đi.
Hà Phong cầm bình thuốc nhỏ, cứ thế đứng lù lù trước mặt cô. Cơ thể Tạ Trì đã không chống đỡ nổi nữa, nhưng ý thức vẫn còn, cô thấy mình được Hà Phong lật lại thành tư thế nằm sấp trên giường, áo bị hắn vén lên, lộ ra tấm lưng đầy m-á-𝖚.
Cô biết rõ hiện giờ cơ thể mình trông đáng sợ thế nào, nhưng sắp ↪️𝒽ế·𝐭 đến nơi rồi, hơi đâu mà để ý đến chuyện đẹp xấu hay danh tiết nữa. Thậm chí nếu bây giờ hắn có l*t s*ch cô ra, cô cũng thấy chẳng sao cả.
Hà Phong cẩn thận bôi thuốc, Tạ Trì cắn chặt chăn, không thốt ra một tiếng nào.
Bôi thuốc được một nửa, Hà Phong đột nhiên đập mạnh lọ thuốc, tức giận bỏ ra ngoài.
Một lúc sau, có một bà dì đến, tiếp tục bôi thuốc cho cô.
...
Hà Phong đến Thanh Trại, một lần nữa dọa cho bọn gác cổng sợ muốn c♓ế-𝐭. Hắn túm đại một tên dẫn đường, đi thẳng đến phòng Tống Thanh Đào, dùng một cước đá văng cửa, giận dữ tiến về phía giường.
Tống Thanh Đào vẫn chưa tỉnh hẳn, mơ màng nhìn Hà Phong đang đi tới: "Tam ca."
Hà Phong cầm lấy cây roi dài treo trên giá cạnh giường, lật chăn của cô ta ra, sau đó nắm lấy cổ chân lôi xềnh xệch xuống đất, không nói lời nào mà vung tay quất luôn một roi. Tống Thanh Đào đau đớn lăn lộn: "Á!"
"Tặng cô cây roi không phải để cô chơi kiểu này."
"Tam ca! Anh điên rồi!"
"Tống Thanh Đào, cô quên mất người đứng đầu ngọn núi này là ai rồi sao? Dám động vào người của tôi, cô chán sống rồi."
Hà Phong không hề nương tay, nhân lúc cô ta đang lăn lộn lại quất thêm một roi vào 𝖓*g*ự*c, khiến da thịt nứt toác.
"Anh... anh thế mà lại... vì một người ngoài!" Tống Thanh Đào vừa đau vừa tức, nói không nên lời, "Nó là... nó là gì của anh! Anh dám vì nó mà đánh em!"
Hà Phong chẳng buồn trả lời câu hỏi của cô ta, vứt cây roi định bỏ đi, nào ngờ Tống Thanh Đào nhào tới túm lấy áo hắn, vết roi bị giằng xé đau như dao cắt: "Không được đi! Anh nói cho rõ ràng đã!"
Xưa nay Hà Phong chưa bao giờ dịu dàng với ai, cả phụ nữ cũng vậy. Hắn đá một cước vào bụng cô ta: "Còn lôi kéo nữa ông đây bắn 𝒸-𝖍ế-ⓣ cô."
Tống Thanh Đào không tin, cô ta và Hà Phong cùng nhau lớn lên, là thanh mai trúc mã. Cô ta không tin hắn sẽ vì một con nhóc không biết chui từ đâu ra mà ra tay gℹ️·ế·t mình.
Thế là cô ta lại nhào tới ôm chặt hắn, làm ra vẻ hờn dỗi bảo: "Anh có giỏi thì bắn đi, anh bắn 𝐜*♓ế*𝐭 em đi!"
Quả thực Hà Phong có giỏi thật. Hắn giương súng bắn một phát vào tay cô ta.
Tống Thanh Đào nhìn lỗ 𝐦á_𝖚 trên tay mình, sững sờ một lúc lâu mới bắt đầu thét lên chói tai.
Hà Phong cầm cây roi của cô ta đi ra ngoài, tiện tay ném vào đống lửa. Mọi người nhìn dáng vẻ hung tợn của hắn, không ai dám ho he một tiếng nào.
Hà Phong túm lấy một gã đàn ông nhỏ con gần đó, gằn giọng hỏi: "Còn ai động vào cô ấy nữa?"
Gã nhỏ con sợ đến mức run cầm cập.
"Nói!" Hà Phong quát một tiếng, khiến ai nấy đều giật mình.
Gã đó líu lưỡi trả lời: "Không còn, không còn ai nữa."
Hà Phong nhìn gã, ánh mắt lộ ra sát khí: "Thanh Trại có người của tao, nếu mày dám lừa tao, tao sẽ băm mày cho sói ăn."
"Lưu Nhị Cẩu... Lưu Nhị... Cẩu... nó nó... nó có sờ mô𝐧*🌀 cô ấy một cái."
"Còn gì nữa?"
"Không... hết rồi." Gã nhỏ con sợ đến mức són ra quần, "Vì, vì ai cũng biết là người của ngài... Đào tỷ bảo mọi người ngủ với cô ấy... nhưng không ai dám... chỉ chỉ chỉ có Lưu Nhị Cẩu sờ 𝖒·ô·ռ·𝖌 một cái thôi... Ngoài ra thật sự không còn gì nữa."
Hà Phong vứt gã xuống. Gã ngồi bệt dưới đất, chân cứng đờ như đá.
"Lưu Nhị Cẩu đâu?" Hà Phong quét mắt nhìn một lượt, thấy không ai trả lời thì hét lớn: "Nói mau!"
"Có thể, có thể là đang ngủ trong phòng ạ."
"Lôi ra đây."
Chớp mắt, Lưu Nhị Cẩu bị dẫn ra, quỳ bò đến trước mặt Hà Phong: "Thiếu đương gia, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi."
Hà Phong không muốn phí lời với gã, chỉ lạnh lùng nhìn xuống. Dáng vẻ bình tĩnh này còn đáng sợ hơn cả lúc nổi giận: "Tay nào sờ?"
Lưu Nhị Cẩu không đáp, liên tục dập đầu: "Thiếu đương gia tha mạng, tôi không dám nữa đâu."
Gã tát liên tiếp vào mặt mình: "Cái tay thối này của tôi, cái tay thối này."
Hà Phong rút dao ra: "Hỏi lại mày lần nữa, tay nào?"
Lưu Nhị Cẩu biết khó lòng thoát khỏi bèn đưa tay phải ra, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Hà Phong giẫm lên cánh tay, một dao hạ xuống, chặt phăng bàn tay đó.
Gã nhìn đoạn tay đứt của mình, đau đến mức mất đi cảm giác, ôm lấy vết cắt đang phun ɱá-υ xối xả mà lăn lộn trên đất.
Hà Phong lau dao, tra lại vào bao, lại đá văng bàn tay đứt trên đất, không nói lời nào đi ra ngoài.
Động tĩnh quá lớn khiến Tống Mãng bị đánh thức, quần áo còn chưa mặc chỉnh tề đã vội vàng chạy tới. Ông ta nhìn thấy con gái rượu tay đầu 〽️●á●υ, viên đạn xuyên thẳng qua lòng bàn tay, cộng thêm hai vết roi trước sau thì xót xa đến mức muốn bắn 𝖈*ⓗế*🌴 Hà Phong.
Ông ta vừa chửi bới vừa đi ra, rút súng chỉ vào Hà Phong: "Thanh Đào đã làm gì mà cậu lại ra tay độc ác đến nhường này?"
Thanh Dương Tử thấy ông ta cầm súng thì cũng giơ súng chỉ vào Tống Mãng. Hắn theo Hà Phong nhiều năm, cũng có chút cái gọi là địa vị và bản lĩnh, dù đối diện với thủ lĩnh Thanh Trại cũng không hề sợ hãi: "Tống Đại đương gia, hạ súng xuống."
Hà Phong ấn tay Thanh Dương Tử xuống, tiến lên một bước đến trước mặt Tống Mãng, không ngờ Tống Mãng đang ở trên địa bàn mình mà lại bị dọa đến mức lùi lại.
"Tống thúc, tôi đề nghị chú tự đi mà hỏi đứa con gái quý hóa của mình ấy."
"Nó có lỗi lầm gì đi nữa, cậu cũng không nên ra tay với nó! Cậu làm hỏng tay phải của nó, bảo nó cầm súng thế nào được nữa!"
"Còn muốn cầm súng?" Hà Phong nắm lấy đầu súng của Tống Mãng, giật lấy rồi ném ra sau lưng, "Giữ lại mạng cho con gái chú là đã nể mặt chú rồi, còn dám đụng đến người của tôi lần nữa, tôi bắn cⓗế_т luôn cả chú đấy."
Tống Mãng tức đến mức tay ⓡ*𝖚*𝓃 гẩ*🍸, thấy Hà Phong và Thanh Dương Tử rời đi thì chỉ biết tay chửi với theo: "Thằng ranh con, mày giỏi lắm! Mày cứ đợi đấy cho tao!"
...
Hà Phong và Thanh Dương Tử phi ngựa về Vân Trại.
Hà Phong vào phòng Tạ Trì xem, thấy cô đã ngủ. Hắn đứng bên giường nhìn cô một hồi mới đi ra.
Thanh Dương Tử đợi ngoài cửa, cúi đầu: "Là tôi không trông chừng cô ấy kỹ, anh phạt tôi đi."
"Đừng vơ loạn, là lỗi của bọn họ, không liên quan đến cậu."
Mắt Thanh Dương Tử đỏ hoe, nhìn Tạ Trì bị hành hạ đến mức đó thì cũng thấy xót: "Tống Thanh Đào thật sự quá độc ác, phế một bàn tay của cô ta vẫn còn nhẹ."
Hà Phong nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi: "Hai ngày tôi không ở đây, còn chuyện gì xảy ra nữa không?"
"Có... là em gái của A Chi."
Hà Phong thấy hắn ngập ngừng thì hỏi tiếp: "Làm sao?"
"↪️𝖍ế*✝️ rồi." Thanh Dương Tử nắm chặt nắm đấm, "Hôm đó tôi đến Lôi Trại tìm người, nghe nói con bé đã bị Lôi Nhị đem tặng cho Tống Mãng rồi. Tôi lại sang Thanh Trại tìm thì mới biết đã ↪️♓ế·𝖙 được hai ngày. Nghe đâu là không may mắc bệnh, bị đuổi xuống núi, kết quả là bị Tống Thanh Đào đuổi theo g**t ch*t."
Hà Phong lạnh mặt: "Nói tiếp đi."
"Xác bị ném xuống vách núi, lúc tìm thấy chẳng còn lại bao nhiêu, vì không mang về được nên tôi đã sai người chôn cất tại chỗ. Tôi không đành lòng nói cho A Chi biết, mà cô ấy cứ hỏi mãi nên tôi đành né tránh, nào ngờ Tống Thanh Đào lại tự mò đến, tất cả là tại tôi."
"Được rồi, đừng có tự trách này trách nọ nữa."
Cả hai cùng im lặng.
Hồi lâu sau, Hà Phong lên tiếng: "Sắp xếp hai người qua đây gác cổng, sau này không cho phép người ngoài vào nữa."
"Vậy... những ai thì không được xem là người ngoài?" Thanh Dương Tử dụi mắt một cái, "Để tôi còn dễ bề dặn dò."
"Ngoại trừ tôi ra, tất cả đều là người ngoài."
...
| ← Ch. 013 | Ch. 015 → |
