Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 52

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 52
Thông báo chính thức:「Vẫn là anh ấy」
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Khoảnh khắc Tuyên Dụ ấn nút đăng lên, trái tim cô như sắp ngừng đập. Bởi vì cô chưa từng làm chuyện gì táo bạo như vậy nên lúc này, trong lòng cô cảm thấy bất an hơn là vui sướng.

Tuyên Dụ:「Vẫn là anh ấy (hình ảnh)」

Sau khi đăng tải, nỗi bất an trong lòng cô mới dần tan đi. Lúc cô định chụp màn hình lại gửi cho Úc Văn Yến thì tự động làm mới trang xuất hiện trạng thái mới của anh.

Úc Văn Yến:「My girl (hình ảnh)」

Hình ảnh kèm theo là ảnh chụp chung vào hôm sinh nhật của cô, cũng chính là bức ảnh cô đã đăng.

Anh ôm bả vai cô, còn cô cầm chiếc bánh ngọt, tựa vào trong lòng anh, hai người cùng mỉm cười trước ống kính.

Có thể là do ánh sáng làm cho bộ lọc của bức ảnh có kết cấu hiệu ứng phơi sáng trong bóng tối được chụp bằng máy chụp ảnh, tạo nên một không gian đầy cảm xúc.

Tuyên Dụ sửng sốt một lúc, họ gần như đăng trạng thái lên vòng bạn bè cùng một lúc.

Tin nhắn riêng từ anh hiện lên ở phía trên:【Chuyện này có được tính là tâm linh tương thông không?】

Tuyên Dụ mở tin nhắn ra và trả lời:【Tính!】

Sau khi đóng trang trò chuyện, thông tin mới liền hiện lên. Vừa mới qua một lúc, đã có gần 30 lượt thích và hơn 20 lượt bình luận.

Sau khi Tuyên Dụ trở thành trợ giảng bán thời gian và do nhu cầu công việc nên cô đã thêm wechat của rất nhiều đồng nghiệp và sinh viên. Cô thường không đăng trạng thái nên đột nhiên đưa ra thông báo chính thức đã khiến mọi người đều rất kinh ngạc.

Cô giáo Phạm:【Cuối cùng thì cũng đã thấy được đối tượng của em rồi, chúc mừng nha!】

Cô giáo Tô:【Tiểu Tuyên, em cũng giấu kín quá rồi đó!】

Mạnh Thanh Dã:【Câu ‘Vẫn là anh ấy’ này, nghe cảm giác nặng nề quá, không dễ dàng một chút nào! Chúc 99*! 】

(* “祝99!” Một cách giải thích phổ biến là “99” tượng trưng cho sự dài lâu, bởi vì số 9 trong tiếng Trung đọc là “jiu” (九), phát âm cũng giống từ “cửu” (久). Vậy nên nó có nghĩa là lâu dài, vĩnh cửu. Do đó, “祝99!” có thể hiểu là “Chúc bạn sống lâu, trường thọ” hoặc “Chúc bạn mãi mãi hạnh phúc. ”)

Đàn anh:【Vậy nên bạn trai cũ là đàn anh Úc sao, quay lại với nhau rồi sao? Tôi phải nghĩ kỹ mới được. 】

Đàn em:【Cảm giác đã bỏ lỡ rất nhiều, đàn chị, chẳng phải chúng ta mỗi ngày đều gặp nhau sao… Chị đã yêu đương như thế nào?】

Đào Kỳ:【Mới vừa thấy bài đăng liền thấy thông báo chính thức của em, Tuyên Tuyên muôn năm!】

Dương Trí:【Các em ấy kìm nén lâu rồi, nếu còn không nói, thầy sẽ thay các em nói. 】

……

Cũng có không ít học sinh để lại bình luận. Nhưng hẳn là đã xem qua bài đăng, lại nhìn thấy dòng trạng thái này nên sợ đến mức không nói được một câu hoàn chỉnh, còn có người gõ nhầm 99 thành 88 và 66, vội vàng xóa đi rồi cẩn thận bình luận lại.

Lý Tô Tô cũng đang dùng điện thoại lướt vòng bạn bè, vui vẻ nói: “Tài khoản wechat của cả hai cùng một lúc đăng tải đúng là tốt quá đi, đều có thể ăn dưa từ hai phía rồi. ”

“Sau này tớ đã thay đổi tài khoản không thêm bạn học cấp ba và đại học, sao cậu vẫn có thể thấy được vậy?” Tuyên Dụ rời khỏi vòng bạn bè để trả lời tin nhắn của Úc Văn Yến.

“Đúng rồi, lát nữa cậu cho tớ xem điện thoại của cậu nhé. ” Lý Tô Tô không buông tha bất kỳ cơ hội ăn dưa nào.

Tuyên Dụ mỉm cười đáp lại.

“Vợ ơi, em tới đây nếm thử xương sườn hầm xem thế nào đi. ” Trong phòng bếp Từ Hướng Hàng luống cuống tay chân, phát ra âm thanh lạch cạch.

Lý Tô Tô cạn nên lời: “Tới ngay đây, anh đừng lộn xộn!”

Úc Văn Yến trả lời cô rằng anh mới vừa tan làm, chuẩn bị đi về thăm bà ngoại một chuyến, sẽ đến gặp cô muộn chút.

Tuyên Dụ hỏi:【Anh đã xem bài đăng trên diễn đàn chưa?】

Úc Văn Yến trả lời ngay:【Văn Hòa Sưởng đã gửi cho anh xem rồi, hỏi anh nên làm thế nào, thằng bé này kể từ lần trước gây chuyện đã kiềm chế hơn rất nhiều, nó sợ tạo thêm rắc rối cho em. 】

Tuyên Dụ nói:【Cái này cũng không phải là cái thằng bé có thể kiềm chế, đều là những người khác có ý đồ xấu thôi. 】

Úc Văn Yến:【Ừhm, đáng tiếc anh không có tài khoản trong diễn đàn của trường, nếu không anh đã tự trả lời rồi. Không còn cách nào khác, chỉ có thể đăng lên vòng bạn bè thôi, nghĩ rằng đăng trước rồi báo lại sau thì em sẽ không tức giận đâu. 】

Tuyên Dụ:【Anh và em có cùng một suy nghĩ đấy. 】

Úc Văn Yến hơi sầu não:【Biệt danh ‘Anh trai cùng đồng hành mùa thi” là sao vậy? Chẳng lẽ anh chỉ cùng đồng hành trong kỳ thi vào đại học thôi sao? Anh rõ ràng là ba “Cùng”, cùng ăn cùng uống cùng ngủ, em hoàn toàn quên hết sạch những chuyện đó rồi sao?】

Tuyên Dụ có một ý tưởng không hay, nếu như Úc Văn Yến không phải vì phần lớn bạn bè trên wechat đều là đồng nghiệp thì văn bản thông báo chính thức của anh ấy hôm nay nhất định là ‘Nói bậy nói bạ, tôi rõ ràng là ba “Cùng”. Sau đó thêm một khuôn mặt cười linh hoạt, dù ở xa cũng phải đáp lại.

Tuyên Dụ:【Anh lo lái xe đi, tối nay ăn cơm với bà ngoại, tụi em sẽ không phần cơm cho anh đâu. 】

Úc Văn Yến:【Ồ, vậy có để cửa không?】

Tuyên Dụ đỏ mặt, hắng giọng khó chịu:【Không tiện. 】

Úc Văn Yến:【Không phải Tả Ninh, em ấy làm ca đêm sao? Anh không quan tâm, em phải để cửa cho anh!】

Gửi xong tin nhắn này, Úc Văn Yến không còn trả lời lại tin nhắn của cô nữa.

Tuyên Dụ đăng nhập lần nữa vào diễn đàn, sau khi làm mới bài đăng, cô thấy tình thế hiện đã đảo ngược. Đã có người đem ảnh chụp màn hình thông báo chính thức của cô đi, tuy đã được che một ít thông tin nhưng cũng chẳng có tác dụng gì.

Đọc xong thì mọi người đều thắc mắc chuyện gì đang xảy ra vậy, rồi là Tuyên Dụ đang yêu đương với ai?

Văn Hòa Sưởng cố ý sửa đổi biệt danh, dùng tên thật của mình lên tiếng:【Úc Văn Yến là cậu của tôi, hai người họ đã hẹn hò từ khi còn là sinh viên đại học, mong mọi người bình luận có lý trí, đừng tung tin đồn thất thiệt và công kích cá nhân. 】

Hàng chục người bình luận về câu trả lời của cậu ấy, muốn cậu ấy xuất hiện giải thích nhưng cậu ấy không có lên tiếng nữa.

Có người bắt đầu tìm hiểu bài đăng của Úc Văn Yến.

【Tôi phát điên mất… Họ đã ngọt ngào như vậy trong lúc học đại học sao?】

【Vậy nên việc Úc Văn Yến đến đại học Kinh Bắc vì tình yêu là thật à! Còn việc bỏ dở cuộc thi tranh biện giữa chừng để đi đến bệnh viện thăm Tiểu Tuyên cũng là thật! Khi biết được sự thật, tôi bỗng có cảm giác như hai người mà tôi quen, những người tôi nghĩ chẳng hề liên quan gì đến nhau lại đang hẹn hò khiến tôi sốc điên mất. 】

【Thực ra, nếu xem lại những bài viết trước, có thể thấy bóng dáng của Tiểu Tuyên, họ thực sự đang nghiêm túc trong mối quan hệ, giống như nhiều cặp đôi sinh viên bình thường khác, vì vậy mới cảm thấy họ khiêm tốn. 】

【Được rồi, tôi không thể ôn tập thêm nữa, chỉ đường tôi với, tôi nên xem bài đăng nào bây giờ!】

【Tôi luôn nghĩ là Tiểu Tuyên đang khoác lác, tự thần thánh hoá bản thân, tạo dựng hình ảnh bạn trai xuất sắc đồng hành cùng nhau trong thời gian ôn thi, học tập và học một ngôn ngữ. Nếu là Úc Văn Yến thì không có gì lạ, sau đó anh ấy còn ở Luchen Linia ba năm liền cơ mà. 】

【Vậy người hôm đó đến lớp đón Tiểu Tuyên cũng là Úc Văn Yến sao?】

【Trời ơi, tôi thật sự muốn ngất mất, giờ đây có thể theo dõi tình yêu của họ được rồi. 】

【Tiểu Tuyên trêu chọc đàn ông ở bài đăng trước, chúng ta còn: ‘Người đẹp mắt mù, yêu đàn ông lớn tuổi!’ Giờ chúng ta biết người đàn ông là Úc Văn Yến, chúng ta đã: ‘Bạn trai như vậy xuất hiện đột ngột, tôi cũng thấy hồi hộp. ’】

【Đừng nói nữa, bây giờ tôi có thể thấy bong bóng màu hồng trong bức ảnh này rồi. 】

……

Chín giờ tối Úc Văn Yến gõ cửa, Tuyên Dụ mở cửa nhìn ra, thấy ngoại trừ anh thì còn có một chiếc vali 20 inch.

“Anh đây là làm cái gì vậy?” Tuyên Dụ đặt tay lên khung cửa.

Úc Văn Yến nói một cách đương nhiên: “Tới chăm sóc em. ”

Tuyên Dụ: “Em có tay có chân, không cần anh chăm sóc. ”

“Ừhm……” Úc Văn Yến nhìn quanh hành lang, nói: “Nếu chúng ta nói to hơn một chút, hàng xóm xung quanh đều có thể nghe thấy đấy. ”

Tuyên Dụ không còn cách nào khác, nghiêng người sang một bên: “Vào nhà trước đi. ”

Úc Văn Yến đẩy hành lý vào cửa, thuận lợi đạt được mục đích ở lại.

Anh mở hành lý ra, một nửa là quần áo và đồ dùng hàng ngày, một nửa kia là thực phẩm bồi bổ.

“Anh nhờ đồng nghiệp ở nước ngoài mua cho em để bồi bổ sức khỏe. ” Úc Văn Yến lấy lần lượt ra, sắp xếp vào tủ đựng gần bếp, lấp đầy một khoảng trống ở trên.

Không có công thì không nhận thưởng, Tuyên Dụ nói: “Lần sau đừng mua nữa, chăm sóc sức khỏe sẽ hồi phục thôi. ”

Nhớ lại ca phẫu thuật cách đây vài ngày, cô cảm thấy lo lắng trong lòng. Cô có thể cảm nhận được rõ ràng cảm giác bác sĩ rạch vết thương, kéo khối u ra rồi cắt bỏ, trải nghiệm như vậy khiến cô không muốn có lần thứ hai, cũng không dám tiếp tục làm tổn thương cơ thể mình.

Úc Văn Yến nói: “Không mua thì anh không yên tâm, em cứ để anh mua đi. ”

Tuyên Dụ nhìn anh một lúc, tiến lên ôm lấy anh, nhỏ giọng nói: “Thời gian qua anh vất vả rồi, lo cho em còn phải lo cho bà ngoại của anh nữa. ”

“Anh chỉ lo cho em, bên phía bà ngoại có mẹ anh rồi. “Úc Văn Yến không dám ôm cô quá chặt, sợ sẽ đè vào vết thương của cô, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên lưng, vu. ốt ve từ trên xuống dưới.

Tuyên Dụ buông tay ra, ngầm cho phép anh ở lại, thúc giục anh: “Đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. ”

Trong lòng cô nghĩ anh mấy ngày nay cũng mệt mỏi, về nhà thì nên ngủ một giấc thật ngon.

Hôm nay Trần Tả Ninh đi làm ca đêm nên chỉ về nhà một chuyến ăn tối. Tối nay trong nhà chỉ có Tuyên Dụ và Úc Văn Yến, cô bỗng có cảm giác như thời học sinh yêu đương phải đề phòng bố mẹ bất ngờ về nhà, sợ em gái đột nhiên quay về, lúc đó có thể cô sẽ nhốt Úc Văn Yến trong phòng, không thể để bị phát hiện.

Để dẹp bỏ những suy nghĩ kỳ quái đó đi, Tuyên Dụ ngồi lại bàn viết luận văn.

Dương Trí nhắn tin cho cô cách đây nửa giờ trước.

Dương Trí:【Tuyên Tuyên, cuộc họp lần trước bị hủy đã được lên lịch lại, một tuần nữa sẽ tổ chức ở Thành phố Tuna Fujia, em có tiện đi cùng không?】

Thời gian được ấn định vào một tuần sau nên Tuyên Dụ hoàn toàn không có vấn đề gì, cô trả lời được.

Dương Trí trả lời:【Được rồi, lát nữa thầy sẽ gửi biểu mẫu cho em điền, em điền giúp thầy một chút nhé. 】

Tuyên Dụ:【Vâng, Tiểu Dương vất vả rồi, còn cần giúp gì nữa không?】

Dương Trí:【Thôi được rồi, em bệnh tật như vậy, sao mà cống hiến cho nghiên cứu đến trăm tuổi được. 】

Tuyên Dụ cười:【Thôi, em 60 tuổi về hưu là tốt rồi. 】

Dương Trí:【Không quấy rầy em nữa, ngủ sớm một chút đi. 】

Tuyên Dụ nhận văn bản do Dương Trí gửi đến và bắt đầu điền thông tin.

Cần phải điền hai phiên bản ngôn ngữ, mất một chút thời gian.

Tuyên Dụ quá tập trung, Úc Văn Yến đứng sau lưng cô từ lúc nào cũng không hề hay biết.

Bỗng nhiên một giọt nước rơi vào hõm cổ khiến cô giật mình quay lại suýt nữa thì hôn Úc Văn Yến, lập tức nghiêng người sang một bên.

“Em sẽ tham gia hội nghị à?” Úc Văn Yến nhìn thời gian tổ chức hội nghị, “Tuần sau?”

Tuyên Dụ có chút chột dạ: “Ừhm…… Cơ hội rất khó có được, hơn nữa em cũng khoẻ hơn nhiều rồi. ”

Úc Văn Yến nhíu mày, mấy giây sau mới ừ một tiếng: “Vậy trước tiên cứ tham dự đi. ”

Tắt máy tính đi, Tuyên Dụ ngồi ở mép giường, hỏi anh: “Có muốn em lau tóc cho anh không?”

Úc Văn Yến lập tức ngồi trên thảm, dựa vào mép giường, đưa khăn lông qua cho cô.

Tuyên Dụ nhận lấy khăn lông, trải ra che kín tóc anh, cẩn thận lau khô đuôi tóc và trò chuyện với anh: “Vừa rồi anh có lời muốn nói sao?”

Dừng lại vài giây, cô thấy trong mắt anh thoáng qua chút do dự, như muốn nói rồi lại thôi.

“Anh nghĩ khi nào em khỏe lại, có muốn cùng anh ăn một bữa với mẹ anh không?” Úc Văn Yến nắm lấy cổ tay cô.

Tuyên Dụ ngẩn người: “Gặp mặt sao……?”

“Ừhm, hôm qua anh đã nói với mẹ rồi, bà ấy nói có thể sắp xếp thời gian bất cứ lúc nào để ăn cơm cùng chúng ta. ” Úc Văn Yến nói: “Mẹ anh tính cách hơi nghiêm khắc nhưng rất hiểu lòng người, em không cần phải quá lo lắng. ”

Đại khái Tuyên Dụ có hiểu biết đôi chút về gia đình Úc Văn Yến, bố mẹ anh ly hôn khi anh còn nhỏ, anh sống với mẹ, bố anh không lâu sau thì tái hôn, mẹ anh toàn tâm toàn ý tập trung vào sự nghiệp, không tái hôn.

“Nghiêm khắc đến mức nào?” Cô ngơ ngác hỏi, cảm thấy việc gặp phụ huynh vẫn quá đột ngột.

Úc Văn Yến lấy lại khăn lông, tự lau qua loa vài cái, tóc cũng gần khô, để lên lưng ghế. Anh ngồi bên cạnh Tuyên Dụ, duỗi tay ra, tựa lưng lười biếng, cười nói: “Thực ra gia đình của anh cũng không hoàn hảo như em nghĩ. ”

Tuyên Dụ khẽ lắc đầu, tất cả mọi người đều nói gia cảnh anh tốt, giáo dục tốt, bố mẹ đều là những người thành công.

Úc Văn Yến nói: “Từ khi anh bắt đầu hiểu chuyện, bố mẹ đã sống ly thân, ngày thường anh sống với bố, cuối tuần mẹ sẽ dành thời gian đặc biệt để ở bên anh. Sau khi họ chính thức ly hôn, anh cũng vào tiểu học rồi, mỗi ngày về nhà chỉ có dì giúp việc nấu ăn, rất ít khi gặp được mẹ. ”

Tuyên Dụ lần đầu tiên nghe anh nói về tình hình trong nhà, cảm thấy bất ngờ về những gì anh đã trải qua.

“A Dụ, em không cần phải cảm thấy tự ti về gia đình mình, với anh cũng không tốt hơn em là bao nhiêu. ” Úc Văn Yến nhìn cô khẽ mỉm cười khẽ.

“Sao tự nhiên lại nói những điều này……”

“Anh muốn nói rằng, trong tình yêu, chúng ta là bình đẳng. Em lo sợ rằng gia đình không hoàn hảo của mình sẽ ảnh hưởng đến anh, thì anh cũng như em, cũng lo lắng rằng gia đình của anh tạo ra ảnh hưởng đến em. ” Úc Văn Yến khẽ xoa đầu cô, nghiêng người lại gần, “Nghe xong, trong lòng em có bớt áp lực không?”

Tuyên Dụ dựa vào vai anh, nở một nụ cười.

Ngày hôm đó trong bệnh viện từ chối lời cầu hôn của anh, cô vẫn rất để tâm nhưng anh không tức giận, anh muốn thông qua hành động thực tế để xóa bỏ lo lắng của cô.

“Vậy em sẽ suy nghĩ một chút, trước tiên hoàn thành công việc đang làm đã. ” Tuyên Dụ đẩy anh ra, đứng dậy đi vào phòng tắm thay đồ ngủ.

Giường của Tuyên Dụ là giường đôi 1m5, hai người nằm xuống gần như vai kề vai.

Úc Văn Yến quay người về phía cô, hỏi: “Chuẩn bị mời người sửa sang lại căn hộ ở khu Vạn Hợp, em có phong cách nào yêu thích không?”

“Sửa sang lại?”

“Ừhm, anh đã mua một căn ở khu D, bên đó là nhà tầng, Tả Ninh có thể sống cùng chúng ta. ” Úc Văn Yến không nhịn được mà đưa tay chạm vào gò má ấm áp của Tuyên Dụ, chạm đến cổ cô, dưới lớp da mỏng manh, là nhịp đập mạnh mẽ.

Tuyên Dụ quay đầu hỏi anh: “Nói thật thì anh có để ý khi sống cùng Tả Ninh không?”

“Không để ý, anh đã nói rằng anh cũng có em gái, có thể hiểu tình cảm của em dành cho em gái. ” Úc Văn Yến nói: “Chờ sau này, nếu như em ấy kết hôn, anh sẽ gả em ấy đi. Nhưng nếu như em ấy không kết hôn, sống cả đời cùng chúng ta cũng được. Tả Ninh rất xuất sắc, em ấy không cần phải nhường nhịn. ”

Tuyên Dụ nghe mà khoé mắt có chút ướt át, lo lắng anh phát hiện, nắm lấy cổ tay anh, dịch người ra xa.

Chuyển đến bụng dưới, đột nhiên anh thu tay khỏi cô, tay đặt lên mép cúc áo cuối cùng.

Cơ thể Tuyên Dụ cứng đờ, nói: “Thời gian…”

Anh cắt ngang lời cô: “A Dụ. ”

Đầu hè trời hơi nóng, hôm qua vừa mới mưa nên trong nhà có chút ẩm ướt, nụ hôn rơi xuống vành tai cô, hòa quyện với không khí ấm áp, ẩm ướt, nóng bức…

Tuyên Dụ nghĩ đến vết thương ở ngực, hơi kháng cự: “… …Đừng. ”

“Ngoan, anh xem thử. ” Úc Văn Yến dùng cánh tay mạnh mẽ chống đỡ, tiến về phía trước cô.

Bóng đen cao lớn phản chiếu trên tường nghiêm ngặt đè nén cô, trong khi thân hình cô quá mỏng manh, bóng đổ ra gần như không thấy sự dao động.

Thời gian như chậm lại, mỗi khi mở một cái cúc, Tuyên Dụ cảm nhận được làn gió mát lạnh chạm vào da thịt, không khỏi rùng mình, trong khi bàn tay lớn của anh vô tình ấn lên xương sườn, đầu ngón tay thô ráp lướt qua, hơi thở trở nên nặng nề hơn.

Tuyên Dụ không thể chịu đựng được những động tác chậm chạp như vậy, mắt cô ửng đỏ, lúc hít thở có chút giống như khóc thút thít.

“Khóc cái gì, anh chẳng qua là nhìn một chút thôi mà. ” Úc Văn Yến dùng ngón cái lau khóe mắt cô, chạm vào một vùng ẩm ướt.

Tuyên Dụ: “Không có gì đẹp để nhìn đâu mà……”

Sau khi phẫu thuật xong, cô không dám nhìn vết thương của mình. Mỗi lần thay băng đều nhìn chằm chằm lên trần nhà, để mặc y tá làm việc, cô chỉ ngoan ngoãn phối hợp.

Úc Văn Yến chỉ mở cúc đến dưới ngực, thấy một lớp băng gạc y tế màu trắng, không muốn làm cô khó xử, tay anh trượt xuống để kéo quần ngủ của cô.

Tuyên Dụ vùng vẫy một chút, nhưng lại tạo điều kiện cho anh l. ột s. ạch sẽ, rồi nhìn anh lấy ra một hộp đồ kế sinh* hình vuông từ khe giữa hai cái gối.

(*Đồ kế sinh (计生用品): Là tên gọi tắt cho những món đồ dùng để bảo vệ sức khỏe cho kế hoạch hóa gia đình, chủ yếu là chỉ những món đồ giữa các cặp vợ chồng như: áo mưa, thuốc tránh thai. )

“Anh mua lúc nào vậy?” Tuyên Dụ không ngờ chỗ này lại có dụng cụ.

“Cảm thấy sẽ cần dùng nên tiện đường mua luôn. ” Úc Văn Yến một tay giữ cô, không cho phép lộn xộn, chỉ để một bên tay trống, cúi đầu cắn mở, nhanh chóng lấy ra.

“Không cần nâng hông, sẽ chạm vào vết thương. ”

Úc Văn Yến bắt đầu bài giảng kiên nhẫn của mình.

Tuyên Dụ cắn răng nghiến lợi: “Không làm trước khi em khỏe lại, thì sẽ không chạm vào vết thương. ”

“A Dụ, ngoài miệng thì từ chối, chân lại rất ngoan ngoãn……”

Tuyên Dụ đưa tay che miệng anh, mặt đỏ bừng: “Không được nói!”

Úc Văn Yến khẽ cười, hôn lên cổ tay cô rồi li. ếm nhẹ.

Bỗng nhiên anh có hành động này, Tuyên Dụ suýt nữa đã tát anh một cái, nhưng anh đã kịp thời phát hiện ra, nắm lấy tay cô, đè lên trên đỉnh đầu.

Úc Văn Yến cảm thấy nhức đầu, mỗi lần hai người làm chuyện này đều suýt đánh nhau. Đặc biệt là khi mới bắt đầu, sau đó luôn có những cuộc tranh cãi gay gắt, cảm thấy những chỗ không tốt tối qua đều là do đối phương trêu chọc.

Biết được nỗi sợ hãi của cô, Úc Văn Yến hôn lên vết thương của cô qua lớp áo, nhẹ nhàng, một nụ hôn dịu nhẹ.

Tuyên Dụ ngẩn ra, buông lỏng sức lực trên tay, quên mất việc phản kháng.

Úc Văn Yến dần mở mí mắt, nhìn vào đôi mắt ướt át của cô, hôn lấy cô.

Có lẽ vì sợ động vết thương nên động tác của anh rất nhẹ nhàng nhưng Tuyên Dụ lại cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, một tầng mồ hôi mỏng xuất hiện.

Cô run rẩy kết thúc, anh liền đứng dậy rời đi.

Tuyên Dụ ngơ ngác nhìn anh, vẫn chưa kịp phản ứng, phần còn lại anh tự giải quyết.

Trước mặt cô mà làm, còn không cho cô tránh ánh mắt, bắt buộc cô phải nhìn toàn bộ quá trình.

……

Cửa sổ lần nữa mở ra, không khí nặng nề trong phòng dần tan biến.

Tuyên Dụ lau sạch cơ thể, thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ, co mình vào chăn, bộ ga trải giường cũng là do Úc Văn Yến mới thay, có mùi nước giặt nhẹ nhàng.

Úc Văn Yến an phận nằm ở bên ngoài, không có động tay nữa.

“Mới vừa rồi…… sao không làm đến cùng?” Tuyên Dụ nhịn một lúc lâu, mới hỏi ra câu hỏi đè nén trong lòng.

Úc Văn Yến nheo mắt nhìn cô, cười nhẹ một tiếng, thanh âm còn có chút khàn: “Sợ mất kiểm soát làm em bị thương, nên cho ra ở bên ngoài. ”

“Ồ. ” Tuyên Dụ không dám hỏi nữa, mặt nóng bừng.

Anh bỗng nhiên ôm lấy cô: “Không thoải mái sao?”

Tuyên Dụ đỏ mặt: “Anh có thể bớt nói mấy câu không đứng đắn đi được không?”

“Không thể, ba “Cùng” đang hỏi trải nghiệm mà, như vậy mới có thể tiếp tục cải thiện kỹ thuật. ”

Mới nói xong, liền bị Tuyên Dụ véo mạnh vào mặt, anh đau đến nhíu mày.

Giận dỗi bỏ lại một câu ‘Ngủ đi’, Tuyên Dụ quay mặt sang chỗ khác.

Úc Văn Yến nghiêng người ôm chặt cô, chui vào hõm cổ cô. Anh rất thích mùi hương ấm áp trên người cô, trên mạng nói rằng, nếu đặc biệt thích một người, còn có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của người đó, gọi là tình yêu gen, cũng gọi là tình yêu bản năng.

Anh cười nói: “A Dụ, hôm nay anh rất vui. ”

“Có chuyện tốt gì sao?” Tuyên Dụ quay đầu hỏi.

Úc Văn Yến nói: “Em sẵn sàng công khai mối quan hệ của chúng ta. Quyết định công khai tình cảm, nhận được sự chúc phúc của mọi người, cảm giác rất khác biệt. ”

“Này, anh nói xem phải làm sao bây giờ, ngày kia em quay lại lớp học, chắc chắn sẽ bị rất nhiều người chú ý. ” Tuyên Dụ cười nói: “Anh phải đưa đón em. ”

Úc Văn Yến cưng chiều nói được.

Một tuần sau, Úc Văn Yến không chỉ đưa đón Tuyên Dụ, còn quang minh chính đại ở lại và nói rằng khi nào Trần Tả Ninh quay về nhà thì anh sẽ không ở lại nữa, không may Trần Tả Ninh vì chuyển khoa nên bận rộn không thể rời đi, đành ở lại bệnh viện, hoàn toàn tạo điều kiện cho Úc Văn Yến.

Điều này không là gì, thói quen sinh hoạt của hai người mới là điều khiến Tuyên Dụ đau đầu.

Không chỉ cấm cô làm một loạt hành vi không có lợi cho sức khỏe, còn gánh vác trách nhiệm xem luận văn cho cô. Đôi khi đang thảo luận giữa chừng, họ lại cãi nhau. Sau khi ngừng chiến, miệng nói không cãi nhau nữa, nhưng lại dễ dàng cãi vã.

Ngày Đường Phục Tông đến chơi, cô đã phàn nàn vài câu, đã bị anh ấy phản bác không thương tiếc. Anh ấy hỏi thẳng rốt cuộc là cãi nhau hay thể hiện tình cảm, trong lòng không có chút ý thức nào sao?

Tuyên Dụ không dám nói thêm, đúng là như vậy, cãi qua cãi lại, cũng không ảnh hưởng đến tình yêu của họ.

Vào ngày khởi hành đi thành phố Tuna Fujia, tâm trạng Tuyên Dụ rất tốt.

Dương Trí nói: “Mùa này đi thì ánh nắng rất đẹp, em có thể đi chơi khắp nơi. ”

Tuyên Dụ chỉ đơn giản là vui vẻ vì có thể ngừng chiến tranh với Úc Văn Yến trong hai ngày. Có lẽ những năm qua anh đã quen với việc đối đầu trên bàn đàm phán. Trong khi cô làm trợ giảng bán thời gian thì đã trở nên hiền hòa hơn, có chút không thể cãi lại, nếu không phải Úc Văn Yến biết điều mà nhận lỗi, cô chắc chắn sẽ đuổi anh ra khỏi cửa cùng với hành lý.

“Tốt quá, chúng ta đi dạo một chút. ” Tuyên Dụ nở nụ cười sáng rỡ.

Nhưng nụ cười của cô chưa kịp chạm đến đáy mắt thì đã đối diện tầm mắt của Úc Văn Yến đang xếp hàng kiểm tra an ninh phía trước.

Tuyên Dụ mở to mắt, kéo hành lý tiến lên, Dương Trí phản ứng quá chậm, không kịp giữ người lại.

“Sao anh lại ở đây?” Tuyên Dụ thấy vali hành lý của anh, thầm nghĩ chắc không phải như mình nghĩ đâu.

Chương (1-63)