Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 25

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 25
Nhớ em, vô cùng nhớ
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Trên đường đến bệnh viện bằng xe taxi, Tuyên Dụ vẫn không ngừng nhìn vào điện thoại và bận bịu trả lời tin nhắn trong nhóm công việc.

Kỹ năng lái xe của tài xế taxi không tốt lắm, khi phanh xe không hề êm, cứ được chốc lát lại phanh gấp khiến Tuyên Dụ chóng mặt, khó thở đến mức tức ngực.

Gần đây trường đại học sắp tổ chức tiệc mừng năm mới, hầu hết công việc sắp xếp ban đầu đều do cô làm việc với phòng văn nghệ nên cực kỳ bận rộn.

Cuối cùng cũng trả lời tin nhắn xong, định vị báo còn hơn 2km mới tới nơi nên cô dựa lưng vào ghế thở dài một hơi. Cô thầm nghĩ, rõ ràng là Úc Văn Yến đến để tăng thêm lượng công việc cho cố vấn là cô đây, khiến cô tan làm còn phải vội vàng chạy tới bệnh viện.

“Bác tài, có thể nhanh hơn được không?” Tuyên Dụ nóng vội hỏi.

Tài xế: “Sắp tới rồi, cô gái ngồi yên đi!”

Năm phút sau, xe dừng lại trước cửa phòng cấp cứu.

Tuyên Dụ xuống xe, liếc nhìn tấm biển màu đỏ chói mắt, trong lòng không nhịn được cảm thán không biết đã là lần thứ mấy cô tới đây rồi. Có lẽ cô còn quen thuộc với kết cấu của bệnh viện thành phố hơn cả nhân viên y tế làm việc ở đây.

Cô hỏi về tình hình hiện tại của Úc Văn Yến ở bàn y tá và biết anh đang nằm trong phòng bệnh truyền dịch.

Tuyên Dụ kinh ngạc hỏi: “Nghiêm trọng lắm sao ạ?”

Phòng cấp cứu vào ban đêm rất nhiều người, cơ bản là không thể có giường để nằm nên chỉ có thể ngồi truyền dịch. Hiện tại anh lại được sắp xếp giường nằm thì e là bệnh không nhẹ.

“Khi được đưa vào thì bệnh nhân có hơi khó thở và đã được thở oxy. ” Y tá xem qua hồ sơ trên bệnh án điện tử: “Cô là bạn gái của anh ấy à, lúc đến đó hãy chú ý thời gian, sau nửa tiếng hãy tháo mặt nạ thở oxy xuống cho anh ấy. ”

Tuyên Dụ sợ hãi, không ngờ còn phải thở oxy. Cô không còn quan tâm bất cứ chuyện gì nữa, nói lời cảm ơn với y tá rồi vội vàng chạy tới phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, Úc Văn Yến tái nhợt ngồi tựa vào đầu giường. Một tay anh cầm chai nước, cánh tay truyền dịch còn đang lật qua lật lại tài liệu, cả người uể oải, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu.

“Bị bệnh rồi còn cố làm việc. ” Tuyên Dụ cắt ngang hành động của anh, rút tài liệu trong tay anh ra.

Úc Văn Yến bất ngờ khi nhìn thấy Tuyên Dụ: “Sao em lại tới đây?”

“Đường Phục Tông nói cho tôi biết. ” Tuyên Dụ nhìn anh: “Không phải anh bảo anh ấy nói cho tôi biết à?”

Úc Văn Yến mím môi, không nói phải hay không, vậy có nghĩa là không phải.

Từ trước tới nay anh luôn rất thẳng thắn, nếu anh thật sự bảo Đường Phục Tông chuyển lời thì nhất định sẽ thản nhiên thừa nhận trước mặt cô, nếu không là do Đường Phục Tông tự nói với cô. Úc Văn Yến cũng không định nói cho cô biết chuyện hôm nay anh phải nhập viện.

Cô thầm nghĩ Đường Phục Tông đúng là giỏi tìm chuyện.

Tuyên Dụ thấy trên tủ ở đầu giường bệnh có một biên lai thanh toán và bệnh án, một mình anh tự xử lý toàn bộ quá trình, thật đúng là không định nói cho ai biết.

“Anh ăn tối chưa?” Tuyên Dụ đặt túi xách xuống: “Tôi đi mua cho anh. ”

Úc Văn Yến lắc đầu: “Tôi không muốn ăn. ”

Tuyên Dụ đứng dậy nói: “Tôi đi mua ít cháo, ăn một chút lót bụng. ”

Không chờ Úc Văn Yến kịp ý kiến, Tuyên Dụ đã đi ra ngoài.

Úc Văn Yến cầm điện thoại đang sạc pin úp sấp trên tủ đầu giường lên, quay lại phần trò chuyện với Đường Phục Tông.

Úc Văn Yến:【Sao cậu lại nói với Tuyên Dụ chuyện tôi nằm viện?】

Đường Phục Tông:【Cậu nói với tôi là cậu nhập viện rồi, không phải là có ý này à?】

Úc Văn Yến:【Bình thường cô ấy đã bận rồi, bệnh vặt thôi, không cần làm phiền cô ấy. 】

Đường Phục Tông: 【Đằng nào cũng bệnh rồi, cậu cứ dứt khoát bán thảm đi, ở cùng cô ấy lâu thêm một chút. 】

Cùng lúc đó, Úc Văn Yên nhìn thấy tin nhắn do Trần Tả Ninh gửi tới.

Anh cười khổ, đúng là anh đã từng tính đến chuyện giả vờ ốm, nhưng phải là trong tình trạng không quá nghiêm trọng thì anh mới có sức để lừa cô. Giờ anh bệnh đến nỗi đi lại cũng khó khăn, còn làm phiền cô phải chăm sóc anh, đúng là chịu khổ.

Anh Trả lời Trần Tả Ninh:【Anh bệnh thật, không phải giả vờ đâu. 】

Anh chụp thêm cả bản kết quả xét nghiệm máu rồi gửi cho cô ấy.

Sinh viên y Trần Tả Ninh xem xong cũng hiểu là anh bệnh thật, còn là nhiễm trùng đường hô hấp cấp tính.

Trần Tả Ninh:【Anh nghỉ ngơi cho tốt, chị gái em cũng qua đó rồi. 】

Úc Văn Yến:【Ừ, em ở nhà chú ý an toàn. 】

Úc Văn Yến quay trở lại khung chat với Đường Phục Tông, hỏi: 【Những chuyện khác cậu có nói cho cô ấy không thế?】

Đường Phục Tông: 【Không, yên tâm đi, tôi nói ra cũng chẳng được gì, nếu cậu muốn nói thì tự nói với cô ấy đi. 】

Úc Văn Yến gửi tin nhắn cảm ơn, nhưng khi đang muốn thoát ra thì Đường Phục Tông hỏi:【Bên bộ phận của cậu thì thế nào?】

Úc Văn Yến: 【Nghỉ phép có lương thôi, thời gian nghỉ phép ba năm chưa dùng tới gộp lại một lần, nghỉ phép dài hạn luôn. 】

Đường Phục Tông đồng tình với cách làm của đơn vị: 【Vậy trước mắt cậu đừng suy nghĩ nhiều, nghỉ ngơi cho tốt đi. Còn nữa, chuyện này không nhỏ, cậu nên nói chuyện với chú Úc và dì Văn đi. 】

Úc Văn Yến:【Tôi biết rồi, cậu đừng lo. 】

Nếu không phải vì anh ấy vẫn chưa bỏ được tật xấu đi can thiệp vào chuyện của họ thì Đường Phục Tông cũng không muốn lo lắng.

Úc Văn Yến để điện thoại di động xuống, lấy tập tài liệu bị Tuyên Dụ ném sang một bên lên, tiếp tục đọc rồi dùng ứng dụng word trên điện thoại để viết thư trả lời.

Lúc Tuyên Dụ đi từ bên ngoài về thì thấy Úc Văn Yến đang hơi cúi người, dùng bút ghi chép lên trang giấy.

Cô không khuyên nổi anh nữa nên đành tăng độ sáng của đèn ngủ để anh nhìn rõ hơn, tránh làm tổn thương mắt.

Úc Văn Yến không phải kiểu người cuồng công việc. Thời còn đi học, thời gian rảnh anh không đọc sách thì sẽ ngủ. Sau khi được tuyển thẳng, giáo viên nói rằng nếu anh cứ tiếp tục đến trường có thể sẽ làm xáo trộn tinh thần của nhóm học sinh đang ôn thi, điều đó không phải không có lý. Bây giờ đang bệnh nhưng anh vẫn kiên trì xử lý tài liệu thì hẳn phải là công việc rất quan trọng.

Sau khi tính toán đủ thời gian, Tuyên Dụ nhẹ nhàng cắt ngang công việc của anh: “Anh tháo mặt nạ dưỡng khí xuống trước đã, ăn chút cháo đi. ”

Úc Văn Yến ngẩng đầu nhìn chăm chú vào cô vài phút, vẫn không có động tĩnh gì.

“Anh nhìn gì vậy?” Tuyên Dụ sờ lên mí mắt, chẳng lẽ quầng thâm của cô quá rõ ràng sao.

Úc Văn Yến đặt tài liệu sang một bên: “Chút nữa em về trước đi, truyền dịch xong tôi sẽ về. ”

Tuyên Dụ để cháo lên bàn: “Đợi anh truyền dịch xong tôi sẽ về. ”

Cũng đã tới rồi, làm gì có chuyện đi được nửa đường lại thôi.

“Anh yên tâm đi, khả năng chịu đựng của tôi tốt hơn anh nhiều. ” Tuyên Dụ nói: “Học sinh thường xuyên đổ bệnh lúc nửa đêm, tôi cũng ở bệnh viện cùng chúng cả đêm. ”

Úc Văn Yến ăn vài miếng cháo rồi buông thìa xuống, cau mày: “Em coi tôi là học sinh à?”

Tuyên Dụ ‘Hả’ một tiếng, không hiểu ý anh.

Úc Văn Yến xụ mặt: “Tôi không cần, em đi đi. ”

“Bệnh cậu ấm lại tái phát à?” Tuyên Dụ ngồi đối diện anh, vẻ mặt bình tĩnh, trên mặt không hề có dấu vết tức giận nào.

Úc Văn Yến yên lặng húp cháo, sắc mặt tái nhợt tỏa ra khí chất lạnh lùng khiến người ta không dám tới gần.

Tuyên Dụ quan sát sự thay đổi trong biểu cảm của anh, hai tay cô ấn lên mép giường bệnh, đoán được mấy ngày nay trong lòng anh cũng không thoải mái vì cuộc trò chuyện vào ngày cắm trại.

“Hôm đó cảm ơn anh đã nói giúp tôi. ”

Tuyên Dụ vừa nói xong câu mở bài thì đã bị anh lạnh lùng cắt ngang.

“Câu tiếp theo có phải là ‘Nếu tôi có lỡ làm sai điều gì thì hi vọng anh cũng đừng giận’ phải không?” Úc Văn Yến liếc nhìn cô: “Sai chỗ nào? Em nói đi. ”

Tuyên Dụ xấu hổ mỉm cười.

Úc Văn Yến: “Không cần phải xin lỗi chỉ vì muốn xin lỗi đâu. ”

Nói xong câu này, không gian lại trở nên yên tĩnh.

Thật lâu sau.

Tuyên Dụ dùng ngón tay móc vào mép chăn, hơi cúi đầu: “Thì là, tôi đang trốn tránh vấn đề, nhưng tôi cũng không muốn chúng ta cãi nhau vì Diêu Khai Ẩn. ”

Sau khi về nhà, trong đầu cô vẫn luôn lởn vởn lời nói của Mạnh Thanh Dã, cũng hiểu rõ lúc đó hai người đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh.

“Tôi không hối hận. Anh cũng không cần phải làm gì vì tôi cả, anh… cứ như trước thôi. ”

Úc Văn Yến nghe thấy câu nói này của cô thì trong lòng đau nhói. Anh nắm chặt lấy tay cô, nắm gọn trong lòng bàn tay mình, né tránh câu nói cuối cùng, nói: “Đừng nói về cậu ta nữa. ”

Đó là sự ăn ý ngầm giữa bọn họ, tránh nói về nó.

Tuyên Dụ rút tay ra, nhìn nước trong bình truyền dịch: “Hết thuốc rồi, tôi đi gọi y tá cho anh. ”

Khi ra đến bên ngoài phòng bệnh, Tuyên Dụ lau đi hơi nước mơ hồ nơi đáy mắt. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tâm hồi lâu mới điều chỉnh tốt tâm trạng để đi đến bàn y tá.

Tuyên Dụ gọi lại cho Trần Tả Ninh nói rằng đêm nay cô sẽ không trở về, bảo cô ấy đi ngủ sớm một chút.

Trần Tả Ninh nghe điện thoại xong lại than thở rằng không ngờ Úc Văn Yến thật sự bị bệnh, không phải giả vờ.

Úc Văn Yến vẫn đang xử lý tài liệu, Tuyên Dụ làm xong việc nên ngồi lật xem bệnh án của anh.

Đột nhiên, cuốn sổ trong tay cô bị lấy đi rồi bị Úc Văn Yến nhét vào trong ngăn kéo: “Không có gì hay để xem đâu, mấy ngày nay lịch trình quá nhiều nên có chút không quen với thời tiết thôi. ”

“Lúc nào anh mới xử lý xong?” Tuyên Dụ chỉ tài liệu trên đùi anh.

Úc Văn Yến chuyển chỗ tài liệu lên một cái ghế trống và vén chăn lên: “Em mệt rồi à? Vậy ngủ một lát đi, lúc nào xong tôi sẽ gọi em. ”

Tuyên Dụ đè chăn lại, cạn lời: “Rốt cuộc thì ai mới là bệnh nhân?”

“Tôi. Nhưng cứ tiếp tục như vậy thì người tiếp theo sẽ chính là em đấy. ” Úc Văn Yến cười cười, nắm lấy tay cô vu. ốt ve: “Em về ngủ đi, quầng thâm mắt sắp to bằng gấu trúc rồi. ”

Tuyên Dụ phát hiện ra anh có một đam mê nhỏ, đó là rất thích nghịch tay cô, bóp, nhào nặn, vu. ốt ve, chỉ cần nắm được là sẽ không ngừng đùa nghịch.

“Tiêm xong tôi sẽ đưa anh về nhà. ” Tuyên Dự do dự một chút rồi cũng mặc kệ cho anh nhéo đầu ngón tay mình mà không rút lại.

Úc Văn Yến: “Em biết lái xe không?”

“Không biết. ” Tuyên Dụ trả lời tự tin hơn hẳn: “Cảm giác phương hướng của tôi không tốt, năm đó anh còn nói nếu tôi đi học lái xe thì giáo viên hướng dẫn ở trường dạy lái xe cùng với thiết bị dạy học của họ sẽ thê thảm lắm, e là sẽ từ chức luôn. ”

“Nhưng tôi sẽ gọi tài xế lái thay, anh yên tâm. ” Tuyên Dụ rút tay ra.

Úc Văn Yến nhìn cô, nụ cười trên môi càng lúc càng rõ.

1 giờ sáng mới truyền dịch xong, lúc trở về căn hộ của Úc Văn Yến đã gần 2 giờ sáng.

Trên đường về, nhiệt độ cơ thể của anh dần tăng cao. Bác sĩ nói đây là hiện tượng bình thường, mấy ngày tới anh sẽ sốt nhẹ kéo dài, lúc truyền nước sẽ sốt cao, sau đó hạ sốt thì mới có thể khỏi hẳn, không cần uống thuốc mà chỉ cần uống nhiều nước nóng thôi.

Tuyên Dụ không yên tâm, cô sắp xếp cho anh lên giường ngủ xong còn đứng bên giường nhìn anh, thầm nghĩ ở tạm ở phòng khách một đêm, trời sáng sẽ rời đi.

Nhưng cô chỉ vừa mới xoay người thì cổ tay đã bị giữ lại.

Nhiệt độ truyền tới từ lòng bàn tay nóng như thiêu đốt, Tuyên Dụ cảm giác có một dòng điện chạy khắp toàn thân khiến cô run rẩy.

“A Dụ. ”

Giọng nói của anh khàn khàn trầm thấp.

“Không thoải mái à? Tôi đi lấy miếng dán hạ sốt cho anh nhé?” Tuyên Dụ ngồi xuống, xích lại gần anh hơn.

Úc Văn Yến mở mắt ra nhìn cô, đáy mắt trong veo.

Tuyên Dụ lắc lắc tay anh, cũng không biết rốt cuộc là anh đã tỉnh hay vẫn đang mơ màng.

Úc Văn Yến thở hổn hển khó chịu, Tuyên Dụ đỡ anh dậy, cô cho là anh muốn uống nước nên định đi lấy cho anh. Nhưng anh lại dùng lực trên cánh tay kéo cô vào lòng, gác cằm lên đầu vai cô, hơi thở phả ra bên tai cô, nóng bỏng thiêu đốt cả người.

“A Dụ. ”

Động tác đẩy người của Tuyên Dụ ngừng lại: “Sao thế?”

Chính cô cũng không nhận ra rằng, vì tiếng gọi lưu luyến này của anh mà giọng nói của cô cũng dịu dàng hơn.

Úc Văn Yến nhìn cô, không dám chớp mắt lấy một cái, chỉ sợ lại không nhìn thấy nữa.

Giọng điệu của anh càng lúc càng nhanh, nhẹ nhàng nói: “Có những lúc tôi rất nhớ em, nhớ đến không chịu nổi. Em nói xem, sao Tuyên Dụ lại xấu xa như vậy chứ, thế mà lại nói chia tay với tôi, muốn bỏ rơi tôi. ”

“Tuyên Dụ, em có thể…”

Tuyên Dụ tỉnh táo cắt ngang lời anh: “Không thể. ”

Úc Văn Yến cười, Tuyên Dụ dùng ngón tay đẩy đẩy mi tâm anh: “Đừng có giả vờ yếu đuối làm nũng. ”

“Biết rồi, đồ xấu xa. ” Úc Văn Yến cúi đầu thì thầm vào tai cô: “A Dụ, tôi rất nhớ em. ”

Nhớ em của quá khứ, cũng nhớ em của bây giờ nhưng không biết có thể nói với ai.

Úc Văn Yến thường xuyên nghĩ, nhớ nhung chính là thứ tình yêu khó có được sự đáp lại nhất, nhưng anh vẫn nhớ.

Chỉ muốn nói với cô một câu rất nhớ, vô cùng nhớ, ngay cả bây giờ khi bọn họ đang ôm nhau anh cũng đang nhớ cô.

Nghe thấy anh nói nhớ cô, đáy mắt Tuyên Dụ đã đong đầy nước. Nỗi chua chát, đau đớn cuộn từ dạ dày lên cổ họng, đau đến mức cô không dám nuốt xuống.

Cô giơ tay lên, nhưng lại chậm chạp không làm gì.

“Tôi khó chịu muốn chết, ôm một lát thôi. ” Úc Văn Yến cọ cọ cần cổ của cô, dịu dàng hôn lên da thịt lộ ra trên bả vai.

Tuyên Dụ đưa tay vỗ nhẹ phía sau anh, ấn một lát rồi chuyển thành đỡ anh: “Ngủ ngon. ”

Úc Văn Yến ngoan ngoãn nằm xuống, nhưng vẫn ôm chặt eo cô, tựa đầu bên chân cô, cực kỳ dính người.

Tuyên Dụ ngồi yên, đợi đến khi anh ngủ say mới đứng dậy rời đi.

Đóng cửa phòng lại, Tuyên Dụ đứng dựa tường rất lâu, cảm xúc khó khống chế ngay được, hồi lâu sau vẫn không thể bình thường lại.

Tuyên Dụ thở dài, ngẩng đầu nhìn vào trong phòng. Cô nhận ra Úc Văn yến mới dọn tới không lâu, bày trí rất đơn giản, cách trang trí cũng không phải phong cách yêu thích của anh, hẳn là phòng do cơ quan sắp xếp, chưa trang trí lại mà chỉ trực tiếp vào ở.

Trong tủ có vài thứ đắt tiền, nến thơm chảy ra tạo thành chất rắn không có hình dạng, có một số bông hoa được dệt bằng tay thả trong lọ, không khó để nhận ra có mấy gói được xé dở, có lẽ là thuốc hoặc thực phẩm bổ sung.

Tuyên Dụ đi tới cửa phòng bếp, bên trong đồ dùng đều đầy đủ, nhưng không hề có cảm giác khói lửa.

Cả căn nhà không hề giống một căn nhà mà giống như một phòng khách sạn nghỉ chân.

Thời gian không còn sớm nữa, vì đã vất vả cả ngày nên Tuyên Dụ chỉ mới ngồi xuống sofa một lúc đã ngủ thiếp đi.

Chưa đến năm tiếng, điện thoại rung lên khiến Tuyên Dụ mở mắt, cô nhanh chóng tắt chuông báo đi, tránh làm ồn đến Úc Văn Yến.

Vì giật mình tỉnh giấc nên lồng ng. ực của cô vẫn đang đập loạn, cô nghĩ rằng suýt nữa trái tim đã ngừng đập.

Sau vài giây Tuyên Dụ mới ngồi dậy, cô buộc tóc lại thành đuôi ngựa thấp, rửa mặt đơn giản rồi tìm chìa khóa dự phòng trong tủ cạnh cửa ra vào và đi ra ngoài.

Nhưng vừa mới mở cửa cô đã bắt gặp người đàn ông trung niên cũng vừa mới ra ngoài đang cầm theo dụng cụ câu cá và ghế đẩu. Ông ấy nhìn thấy Tuyên Dụ thì sửng sốt đôi chút rồi cười chào buổi sáng.

Tuyên Dụ không quen biết người đàn ông này. Cô chỉ nghĩ đây là công chức trong cùng khu dân cư, mà phần lớn mọi người đều là đồng nghiệp trong cơ quan hoặc nhân viên chính phủ, ra ngoài gặp phải cô cũng sẽ lịch sự chào hỏi, cười nói: “Chào buổi sáng, chú ra ngoài câu cá ạ?”

“Đúng vậy, hôm nay thời tiết rất đẹp. ” Người đàn ông bước vào thang máy, nhấn nút mở cửa và đợi Tuyên Dụ đi vào, dùng giọng điệu của người lớn trong nhà quan tâm hỏi han con cháu: “Cháu đi đâu vậy?”

Tuyên Dụ đứng bên cạnh người đàn ông: “Cháu… đi siêu thị, mua nguyên liệu nấu ăn ạ. ”

“Lần đầu tới hả. ” Người đàn ông nói: “Siêu thị gần nhất thì cháu ra khỏi khu dân cư, đi tới cổng phía Đông, đừng đi đường vòng. ”

Tuyên Dụ không phân biệt rõ được Đông Tây Nam Bắc, nhưng cũng ngại hỏi lại nên chỉ cười nói cảm ơn.

Người đàn ông nhìn Tuyên Dụ ngơ ngác vài giây nên kiên nhẫn nói: “Cháu ra khỏi tòa nhà thì đi thẳng tới vườn hoa, đến ngã ba đầu tiên rẽ trái, đừng đi vào đường nhỏ, đi theo đường lớn ấy là có thể tới được cổng phía Đông. ”

Tuyên Dụ ngạc nhiên, người đàn ông này có thuật đọc tâm à? Sao có thể nhìn ra được suy nghĩ của cô, không vạch trần khiến cô lúng túng mà còn trực tiếp chỉ đường cho cô.

“Cảm ơn ạ!” Tuyên Dụ nói tiếng cảm ơn này còn chân thành hơn lần trước.

Người đàn ông cười ha ha, chắp tay sau lưng giống như mấy lãnh đạo khi đi kiểm tra nhân viên.

Sau khi xuống tầng một, Tuyên Dụ dựa theo lời nói của người đàn ông đi thẳng tới cổng phía Đông.

“Lão Lam, ông đang nhìn gì vậy? Đi thôi. ” Một người đàn ông xách theo đồ câu cá và ghế xếp tương tự chạy chậm tới: “Đến muộn thì không còn chỗ đâu. ”

Lam Khâm đi tới, bí ẩn nói: “Ông đoán xem tôi vừa gặp ai từ nhà Tiểu Úc đi ra. ”

Lục Hòa Tự: “Chắc chắn không phải là bố mẹ cậu ấy, ông đừng có thừa nước đục thả câu, nói mau. ”

“Là một cô gái, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng. ” Khóe miệng Lam Khâm nhếch lên như đang khoe khoang gì đó.

Lục Hòa Tự lập tức nhận ra thâm ý trong lời nói, Lam Khâm đặc biệt nói cho ông ấy biết, chứng tỏ cô gái đó và Úc Văn Yến chắc chắn có quan hệ không hề đơn giản.

“Có biến rồi?” Lục Hòa Tự cười ha ha.

Lan Khâm cũng cười theo, nhưng rồi đột nhiên ngừng cười: “Không đúng? Vậy thứ cậu ấy nộp phải là báo cáo kết hôn, tại sao lại là đơn xin từ chức?”

Lục Hoà Tự cũng không cười nữa, chỉ gãi gãi đầu: “Chẳng lẽ cô gái đó không hài lòng với công việc của cậu ấy?”

“Nếu là trước đây cô gái đó không vui tôi cũng có thể hiểu được. Dù sao quanh năm đều ở bên ngoài, quanh năm suốt tháng chẳng về nhà được mấy lần, công việc còn có chỉ số nguy hiểm cao. ” Lam Khâm thở dài: ” Nhưng bây giờ thời gian ở ngoài cũng kết thúc và trở về nước rồi? Cũng chuyển bộ phận rồi mà. ”

Lục Hòa Tự vỗ vỗ Lam Khâm: “Cậu ấy mà muốn đi người đầu tiên đau đầu là ông đấy. ”

“Tất nhiên rồi, Tiểu Úc là nhân tài ngoại giao, mới có ba năm mà không chỉ cải tiến các loại chính sách, còn thúc đẩy rất nhiều quan hệ hợp tác quốc tế. ” Lam Khâm thở dài: “Được rồi, không phải ông quen bố cậu ấy sao? Làm công tác tư tưởng từ nhiều phía đi. ”

Lục Hòa Tự nói: “Được. ”

Khi Úc Văn Yến tỉnh lại, anh nhìn về phía bên cạnh đã không thấy ai, xem ra Tuyên Dụ đã đi rồi.

Sốt cao cả một đêm, bây giờ đầu óc anh vẫn còn mơ hồ đau nhức. Anh xoay người nằm thêm một lát nữa nhưng không hề buồn ngủ.

Úc Văn Yến xoa thái dương rồi ra khỏi phòng. Anh tính toán xem có nên gọi cho Tuyên Dụ không thì đã ngửi được một mùi thơm đậm đà, trong lòng càng lúc càng rõ ràng, anh bước nhanh đi đến cửa phòng bếp.

Trong phòng bếp, Tuyên Dụ đang đứng bên nồi canh, nghe thấy có tiếng động thì cô vội vàng liếc anh một cái rồi tiếp tục công việc trong tay: “Anh đi rửa mặt đi, xong là có thể ăn rồi. ”

Úc Văn Yến không nghe lọt tai một câu nào, cứ ngây ngốc nhìn cô.

” Vẫn còn khó chịu à?” Tuyên Dụ hỏi.

Một giây sau anh đã dính sát tới từ phía sau, ôm chặt lấy cô rồi vùi đầu vào hõm vai cô.

“Tạp dề bẩn rồi. ” Tuyên Dụ giật giật bả vai, ra hiệu anh buông tay.

Úc Văn Yến không nhúc nhích.

Tuyên Dụ múc đầy bát canh, vỗ lên mu bàn tay anh một cái: “Tránh ra! Vướng quá. ”

Mu bàn tay của anh lập tức đỏ lên, chính là bàn tay truyền nước tối hôm qua, Tuyên Dụ cảm thấy cực kỳ áy náy.

“Anh ăn sáng xong thì nghỉ ngơi tiếp đi, ở trường học tôi còn có việc nên phải đi một chuyến. ” Tuyên Dụ sờ trán anh một chút: “Hạ sốt rồi. ”

Vẻ mặt Úc Văn Yến trở nên nghiêm túc hơn: “Hôm nay cuối tuần. ”

“Là cuối tuần của anh, chúng tôi là cố vấn không có ngày cuối tuần. ” Tuyên Dụ ra lệnh cho anh: “Bê đồ ăn ra đi. ”

Úc Văn Yến làm theo.

Tuyên Dụ cầm điện thoại đang đặt ở bên cạnh lên, trả lời tin nhắn trong mười phút, rồi tiếp tục trả lời tin nhắn thoại trong mười phút, vừa đặt xuống thì cuộc gọi thứ hai đã tới.

Cô nghe điện thoại, ánh mắt lại liếc về phía Úc Văn Yến đang nhìn chăm chú về bên này. Anh ngồi rất nghiêm chỉnh, đồ ăn cũng không động vào.

Tuyên Dụ che điện thoại, nói với anh: “Mau ăn đi, không thì đồ ăn sẽ nguội mất. ”

Úc Văn Yến vẫn không động đũa mà cầm điện thoại di động lên, xử lý tin nhắn đã chất đống.

Tuyên Dụ để điện thoại di động xuống, đi đến trước mặt anh: “Anh ăn đi, tôi phải đi rồi. ”

“Tôi đưa em đi. ” Úc Văn Yến đứng lên.

Tuyên Dụ từ chối, chỉ vào một bàn đồ ăn xụ mặt nói: “Ăn xong rồi ngủ đi, nếu anh dám lãng phí tôi sẽ block anh. ”

Úc Văn Yến: “Bây giờ tôi có khác gì đang bị block đâu. ”

Lịch sử trò chuyện của họ dừng lại vào ngày họ kết bạn lần nữa và chỉ có một tin nhắn từ hệ thống thông báo đã kết bạn thành công.

Tuyên Dụ: “Không phải lúc đó anh đã từ chối yêu cầu kết bạn của tôi sao? Còn block nữa. ”

“Không block. ” Úc Văn Yến nói: “Từ chối là do bấm nhầm thôi. ”

Ngày đó đơn thuần là ngoài ý muốn, về sau anh ngại không nói nên cố ý nói dối.

Tuyên Dụ không tranh luận với anh nữa, cô đi tới huyền quan thay giày.

Úc Văn Yến đứng sau lưng cô, nhìn chằm chằm vào cô.

“Tôi đi đây. ” Tuyên Dụ kéo khóa áo khoác lông.

Úc Văn Yến thấy chìa khóa dự phòng đã bị cô tiện tay để lại trên tủ nên đi tới cầm lấy rồi đặt vào tay cô: “Tối nay đến đây. ”

Tuyên Dụ dừng lại mấy giây rồi nhét lại vào tay anh: “Cuối tuần học viện có cuộc thi, tôi không tới được. ”

Vốn cho rằng nói ra điều này thì có thể nghe ra ý từ chối lịch sự của cô.

Úc Văn Yến nói thẳng: “Vậy lúc nào em lại tới?”

Tuyên Dụ nhìn anh, con ngươi anh đen nhánh lấp lánh, tựa như sao sáng bay ngang qua bầu trời đêm, tràn đầy khao khát.

“Có ai theo đuổi người khác như anh không? Mới đó đã hỏi người ta có muốn tới nhà anh không?” Tuyên Dụ khoanh tay, mặc dù không cao bằng anh và còn đang đứng ở huyền quan, nhưng cô vẫn kiên trì ngước cằm nhìn anh.

Úc Văn Yến nhíu mày: “Trước đó tôi đã hỏi em rồi, chẳng phải em đã đồng ý rất nhanh à?”

“Trước đây là vì tôi thích tình yêu ăn uống, nhưng đến tuổi này rồi tôi chỉ thích tình yêu thuần túy thôi, anh có ý kiến gì à?” Tuyên Dụ cãi lại.

Úc Văn Yến cười, tiến lên ôm lấy cô: “Xong việc tôi tới đón em. ”

Tuyên Dụ: “Hôm nay anh cũng đừng ra ngoài. ”

Úc Văn Yến kéo giãn khoảng cách, chăm chú nhìn cô, nghiêm túc hỏi: “Hay là người muốn đón em quá nhiều nên tôi cần hẹn trước? Em để tôi xếp hàng luôn được không?”

Có phải cô hiểu sai ý anh rồi không, sao câu này của Úc Văn Yến nghe cứ hơi chua chua nhỉ?

【Tác giả có lời muốn nói 】

Chó Úc dính người chính thức online, ha ha ha!

Chương (1-63)