Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 24

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 24
Nụ hôn thứ hai
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

“Đổi ý?” Tuyên Dụ kinh ngạc, cũng không hiểu ý của anh.

Ánh mắt Úc Văn Yến u ám, anh cố gắng dùng giọng bình thường nói chuyện nhưng vẫn không giấu được nỗi xót xa trong lòng: “Năm đó sau khi đồng ý hẹn hò em cũng muốn đổi ý, phải không?”

Năm đó…

Tuyên Dụ nhớ lại, lúc vừa hẹn hò đúng là cô từng có ý đó, nhưng không ngờ anh vẫn nhớ rõ ràng như vậy.

Trong kỳ nghỉ hè sau kỳ thi tốt nghiệp, sau một tuần vui chơi quên trời đất ở nhà bà ngoại, chỉ vì một câu nói của Úc Văn Yến mà ngày hôm sau Tuyên Dụ thu dọn hành lý trở về Kinh Bắc.

Úc Văn Yến nghe nói cô tạm thời quyết định về sớm thì muốn đón cô ở nhà ga. Nhưng cô từ chối Úc Văn Yến tận ba lần, kiên quyết muốn về nhà một mình.

Tuyên Dụ cảm thấy từ ga tàu cao tốc xuống là có thể lên tàu điện ngầm về nhà rất thuận tiện. Anh không cần phải đặc biệt đến đón cô, lỡ như bị kẹt xe vào giờ cao điểm thì sao.

Lúc Tuyên Dụ mang theo túi lớn túi nhỏ đặc sản về đến nhà, vừa vào nhà đã doạ cho mẹ cô là Trần Xuân Lam một trận.

Trước mắt là con gái đẩy vali hành lý trong tay, vai đeo balo, trong tay còn có bốn năm cái túi xách tay.

“Tuyên Tuyên, con đi ăn cướp ở nhà bà ngoại về à?” Trần Xuân Lam trợn tròn mắt, lấy một cái túi và mở ra, tất cả đều là thức ăn do bà cụ tự làm.

Từ ga tàu lặn lội về nhà, qua cửa kiểm tra an ninh tàu điện ngầm mất bao nhiêu công sức nên Tuyên Dụ đã mệt lừ. Cô thở hổn hển chạy đến bàn ăn lấy nước uống, uống hết ba cốc lớn hơi thở mới ổn định lại, cô lắp bắp nói: “Bà ngoại nói… tất cả đều là do bà… làm, ăn không hết, bảo con… cầm một ít về. ”

“Chị ơi, chỉ có một ít thôi sao?” Trần Tả Ninh bị mẹ gọi xuống nhà giúp đỡ cũng bị dáng vẻ của chị gái làm cho giật mình. Cô ấy cầm lấy một trong những cái túi kia, thật không ngờ lại nặng đến vậy. Chẳng lẽ Tuyên Dụ là lực sĩ à, mà một mình xách được hết từng ấy đồ.

Tuyên Dụ cắn mép ly thủy tinh, hồi tưởng lại chuyện một ngày trước: “Ừm, bà ngoại bỏ túi này một ít túi kia một ít, nên mới hơi nhiều như vậy thôi. ”

Trần Xuân Lam nhìn bộ dạng vô tư của con gái, quở trách: “Bà ngoại thương con lắm, chắc là đã đóng gói hết đồ ăn dự trữ trong nhà cho con rồi. ”

Tuyên Dụ cười hề hề, cô chẳng suy nghĩ gì nhiều, bà ngoại cho thì cô cứ vui vẻ nhận thôi.

“Bà ở nhà cũng rảnh mà, lấy hết rồi bà lại làm cái mới. ” Trần Tả Ninh nói thay Tuyên Dụ: “Bọn con thích ăn, bà ngoại cũng vui vẻ. ”

Trần Xuân Lam cười: “Được rồi, các con đều là cục cưng của bà ngoại, mẹ cũng được hưởng ké. ”

“Được rồi, con đi tắm rồi nghỉ ngơi đi, đến giờ cơm mẹ gọi con. ” Trần Xuân Lam đi tới sau lưng con gái lớn, chỉnh lại mái tóc xộc xệch của cô: “Tối nay mẹ nấu món con thích ăn. ”

“Mẹ thật tốt!” Tuyên Dụ ôm Trần Xuân Lam nũng nịu một lúc lâu.

Trần Xuân Lam đẩy con gái lớn lên lầu, giục con gái nhỏ theo sau: “Chờ lát nữa thả quần áo bẩn của chị con vào máy giặt. ”

Trần Tả Ninh gật đầu, chạy chậm đuổi theo Tuyên Dụ, tuân theo lệnh mẹ “Phục vụ” cô tắm và thay quần áo.

Ngay khi Tuyên Dụ báo tin sắp về đến nhà, Trần Xuân Lam đã nhanh chóng dọn sẵn giường, chuẩn bị sẵn một bồn nước nóng để cho cô có thể tắm rửa sạch sẽ bụi bẩn toàn thân.

Trần Tả Ninh rửa sạch một giỏ dâu tây nhỏ rồi mang vào phòng tắm, đặt lên chiếc bàn gấp cạnh bồn tắm.

Cô ấy ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh bồn tắm và cùng Tuyên Dụ xem phim.

“Chị, chẳng phải chị nói sẽ ở chơi một tháng ư? Sao về sớm vậy?” Trần Tả Ninh đắp mặt nạ cho Tuyên Dụ.

Miệng Tuyên Dụ há không được to lắm, nói hơi lắp bắp: “Sắp có kết quả thi rồi, chị về sớm để chuẩn bị tinh thần. ”

Trần Tả Ninh: “Chuẩn bị tinh thần gì? Tinh thần thức khuya dậy muộn chơi game à?”

Tuyên Dụ bắn nước vào Trần Tả Ninh, trừng mắt nhìn cô ấy: “Đùa chị thế à!”

“Không có, chỉ là em tò mò thôi, có phải vì anh Yến không. ” Trần Tả Ninh cười nhạt.

Nhắc tới Úc Văn Yến, Tuyên Dụ lại thấy xấu hổ.

Chỉ có Trần Tả Ninh biết cô và Úc Văn Yến đang hẹn hò, những người khác cô ngại nói, cũng không biết nên mở lời thế nào cho phải.

Tuyên Dụ nhét một quả dâu tây vào miệng: “Làm sao có thể vì anh ấy được, em cũng biết bọn chị thế nào mà. ”

Trần Tả Ninh chỉ biết rằng họ là đối thủ không đội trời chung, nhưng không hiểu sao đột nhiên họ lại trở thành một cặp. Phải mất vài ngày cô ấy mới tiêu hóa được tin tức này.

“Hôm nay anh Yến không đến đón chị à?” Trần Tả Ninh hỏi.

Tuyên Dụ nhét thêm một quả dâu tây nữa, quai hàm phồng lên, lắc đầu.

Trần Tả Ninh: “Có phải chị từ chối không cho anh ấy đến đón chị không?”

“Sao em biết!” Tuyên Dụ ngạc nhiên vì em gái đoán trúng nên nói lắp bắp, cách phát âm cũng sai.

Trần Tả Ninh sững sờ vài giây: “Vì sao vậy?”

Tuyên Dụ đảo mắt, giọng nói yếu ớt: “Làm sao chị biết được…”

Trần Tả Ninh nhấn nút tạm dừng phim Hàn Quốc, hỏi: “Hai người đã hẹn gặp nhau vào một thời gian khác à?”

“Không có, hẹn anh ấy làm gì?” Tuyên Dụ nhấp đúp vào màn hình, phim Hàn Quốc tiếp tục phát. Cô giả vờ xem phim một cách nghiêm túc để trốn tránh chủ đề của Trần Tả Ninh.

Trần Tả Ninh muốn nói gì đó, cô ấy há miệng ra nhưng không biết phải diễn đạt thế nào nên đành im lặng.

Tối đến, trước khi đi ngủ Tuyên Dụ mới trả lời tin nhắn của Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ:【Trễ rồi, em vừa xong việc, chuẩn bị nghỉ ngơi. 】

Tin nhắn cuối cùng là tin nhắn cô gửi cho anh sau khi xuống xe, trên đường đi cô không rảnh tay nhấc điện thoại lên và không nhìn vào điện thoại nữa cho đến khi về đến nhà.

Úc Văn Yến trả lời rất nhanh:【Sớm vậy à?】

Tuyên Dụ:【Ngồi tàu cao tốc bốn tiếng, mệt rồi. 】

Úc Văn Yến:【Nghỉ sớm một chút, ngày mai nói chuyện sau. 】

Tuyên Dụ:【Ngày mai còn nói chuyện à?】

Úc Văn Yến:【…】

Trần Tả Ninh tối nay ngủ cùng Tuyên Dụ, cặp tình nhân đang nói chuyện, cô ấy ở bên cạnh nhìn.

Thấy Tuyên Dụ gửi tin nhắn đó, cô ấy xấu hổ hỏi: “Chị, anh ấy là người yêu của chị đấy. ”

“Ồ… Chị vẫn chưa quen lắm. ” Tuyên Dụ thu hồi tin nhắn.

Úc Văn Yến lại gửi một loạt dấu chấm lửng.

“Anh ấy đã thấy rồi, thu hồi lại càng khó xử hơn. ” Trần Tả Ninh bội phục Tuyên Dụ sát đất, nói chuyện với người yêu như người lạ không quen.

Tuyên Dụ nhìn em gái thông minh lanh lợi, nghĩ thầm em ấy là học sinh giỏi, Úc Văn Yến cũng vậy, có lẽ họ có thể cùng tần số.

“Em nói xem, chị nên nhắn gì đây?” Tuyên Dụ phiền muộn cúi đầu.

Trang giấy trắng Trần Tả Ninh làm quân sư cho Tuyên Dụ: “Nói là mai chị rảnh, hẹn anh ấy ra ngoài. ”

“Ra ngoài à?” Tuyên Dụ nhíu mày: “Phải gặp mặt trực tiếp à?”

Trần Tả Ninh: “Chẳng lẽ chị chỉ muốn yêu đương qua mạng thôi sao?”

Trong lòng Tuyên Dụ nghĩ cũng được nhưng cô không dám nói ra, cô gõ một hàng chữ vào khung nhập theo lời Trần Tả Ninh: Mai ra ngoài không?

“Không phải như vậy. ” Trần Tả Ninh lấy điện thoại, sửa lại rồi gửi đi.

Tuyên Dụ lấy lại điện thoại để xem.

Tuyên Dụ:【 Ý em là mai anh rảnh không? Ra ngoài nói chuyện. 】

“Giỏi ghê!” Tuyên Dụ cười toe toét, còn véo má Trần Tả Ninh.

Úc Văn Yến ở bên kia gửi địa điểm hẹn hò đã đặt trước cho cô.

Tối hôm đó, Tuyên Dụ cứ trằn trọc mãi vì nghĩ về buổi hẹn hò ngày mai.

Trần Tả Ninh nghiêng người sang: “Chị, chị đang lo lắng cái gì vậy?”

“Hả? Chị lo lắng ư? Em mới lo á. ” Tuyên Dụ ôm chăn, giả ngốc.

Trần Tả Ninh nói: “Đúng vậy, hai người quen nhau lần đầu đi hẹn hò, em thật lo cho chị gái mình. ”

“Sao em nói chuyện giống Úc Văn Yến vậy. ” Tuyên Dụ nhẹ nhàng đá Trần Tả Ninh một cái ở dưới chăn: “Thiếu đòn. ”

Trần Tả Ninh cười, có lẽ chị gái cô ấy không muốn cho ai biết, trước mặt người ngoài thì tỏ ra nghiêm túc ngoan ngoãn, nhưng khi nói chuyện riêng với cô ấy, ba câu không rời khỏi Úc Văn Yến, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên, cứ như đang đắm chìm trong mật ngọt vậy.

“Tại sao chị lo lắng?” Trần Tả Ninh tò mò diễn biến tâm lý trong lòng Tuyên Dụ.

“Thật ra thì… là ngại. ” Tuyên Dụ sờ vào vị trí trái tim, lo lắng bất an: “Không biết hẹn hò với anh ấy có đúng không, lỡ như sau này rạn nứt cãi lộn, cũng không làm bạn được. ”

Trần Tả Ninh nhắm mắt: “Chị đừng suy nghĩ quá nhiều, qua hết ngày mai có thể chị sẽ thay đổi suy nghĩ. ”

“Chỉ mong vậy. ” Tuyên Dụ than thở, kéo chăn che hết đầu.

Thật ra… trong lòng cô vẫn mong đợi ngày mai gặp Úc Văn Yến.

Hẹn gặp vào lúc 6 giờ tối, 5 giờ Úc Văn Yến lái xe tới đón Tuyên Dụ.

Suốt cả quãng đường Tuyên Dụ ngồi ở ghế phụ, căng thẳng nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ, hết sức yên lặng. Nếu như trước đây, xe chưa chạy được một trăm mét họ đã có thể cãi nhau ba lượt rồi.

Khi đến nơi, Đường Phục Tông mở cửa cho họ. Bên trong biệt thự có khá nhiều người, toàn những người mà cô không quen biết.

Tuyên Dụ nghiêm chỉnh theo sau Úc Văn Yến, mắt đảo liên tục, tò mò quan sát xung quanh môi trường xa lạ.

Vừa ngồi xuống, người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đã rủ Úc Văn Yến chơi board game.

Đường Phục Tông nói: “Đừng rủ cậu ấy nữa, cậu muốn bị chuốc cho say bí tỉ à?”

“Tôi thì không sao, chỉ cần anh Yến thua năm ván là tôi thắng lớn. ” Người đàn ông áo hoa cười tùy tiện, chiếc dây chuyền bạc trên cổ lắc lư, phản chiếu ánh sáng chói mắt.

Tuyên Dụ hỏi Úc Văn Yến: “Tại sao anh thua năm ván mà anh ta lại thắng?”

Đây là câu nói đầu tiên của Tuyên Dụ và Úc Văn Yến hôm nay ngoài câu chào hỏi, nhưng anh không muốn trả lời mấy.

Đường Phục Tông ngồi bên cạnh nghe thấy, cười nói: “Cậu ấy uống không được nhiều, năm ly là ngã. ”

Mắt Tuyên Dụ sáng lên, không ngờ Úc Văn Yến luôn có thể làm mọi việc một cách hoàn hảo lại có tửu lượng kém. Cảm giác này thật trái ngược, giống như khi phát hiện ra một chú mèo kiêu ngạo, không thích ai quan tâm, nhưng thực ra lại lén lút quan sát bạn, rất quan tâm đến bạn.

Nhưng Úc Văn Yến lại hiểu nhầm nét gian xảo trong mắt Tuyên Dụ, nghĩ rằng cô đang rất vui vì đã tìm ra khuyết điểm của anh.

Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa và cô bạn đồng hành bên cạnh đang khoác lác, khoe khoang về khả năng uống rượu của mình, về việc chơi boardgame giỏi như thế nào và kể lể một loạt những chiến tích huy hoàng trong quá khứ.

Tuyên Dụ nhìn không nổi nữa nên kéo tay áo Úc Văn Yến một cái.

Úc Văn Yến cúi người xuống, Tuyên Dụ áp sát vào tai anh: “Chơi với anh ta, thua thì em uống!”

“Em uống?” Úc Văn Yến không có thói quen để người khác thay mình uống rượu, càng không muốn để Tuyên Dụ uống thay.

Tuyên Dụ vỗ ngực, tỏ ra rộng lượng:

“Em không biết chơi nhưng tửu lượng tốt, anh cứ yên tâm mà uống!”

Úc Văn Yến: “…”

“Không chịu nổi vẻ kiêu căng của anh ta, chỉ là uống rượu giỏi hơn anh một chút thôi mà cứ tự đắc như thế. ” Tuyên Dụ nói một cách kiêu ngạo: “Để anh ta bị khiêng về nhà đi!”

Úc Văn Yến thấy vẻ kiêu ngạo của Tuyên Dụ rất đáng yêu, anh đặt tay lên lưng ghế của cô, kéo cô lại gần mình rồi rút cái ly đựng xúc xắc, cười nói: “Để anh dạy em chơi. ”

Tuyên Dụ đơn thuần hỏi: “Cần học đến mức nào?”

“Chỉ cần ra ngoài không bị ai bắt nạt, ứng phó được các tình huống là được rồi. ” Úc Văn Yến dùng những ngón tay thon dài trắng trẻo kẹp lấy xúc xắc, nhẹ nhàng giải thích quy tắc cho cô. Nếu cô lắc đầu, anh lại nói lại một lần nữa, không hề tỏ ra ghét bỏ.

Khi bắt đầu chính thức, Úc Văn Yến dạy cô cách tính điểm của xúc xắc trên bàn.

Tuyên Dụ chăm chú học chơi board game với Úc Văn Yến cả một đêm. Anh đã tóm tắt rất nhiều mẹo nhỏ, cô hiểu rất nhanh, từ một người mới bắt đầu cô đã nhanh chóng trở thành một người chơi có kinh nghiệm.

Họ chỉ thua có ba lần. Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đưa ly rượu đến, Úc Văn Yến định nhận lấy nhưng Tuyên Dụ đã giành lấy và nói: “Anh đừng uống, anh còn phải lái xe. ”

Cô tiếp tục quay đầu hô: “Tiếp đi, vừa rồi là anh thắng hiểm!”

Nửa ván sau người đàn ông mặc áo sơ mi hoa hơi bị kích động, mặt đỏ bừng, vừa hét lên đòi tiếp tục vừa nói với những cô gái bên cạnh rằng họ phải làm chứng, từ nay anh ta và Tuyên Dụ sẽ là anh em thân thiết.

Úc Văn Yến dập tắt ý tưởng nhận Tuyên Dụ làm em gái của anh ta.

“Trên bàn rượu không xảy ra tình cảm chân thành gì đâu. ” Úc Văn Yến nói như vậy với Tuyên Dụ.

Tuyên Dụ tin là thật, cũng tôn sùng chân lý, quay đầu nói với người đàn ông áo sơ mi hoa: “Tiếp tục, ván kế tiếp hai ly!”

Cuối cùng người đàn ông áo sơ mi hoa say bí tỉ được người ta đưa về nhà, Tuyên Dụ vui vẻ vô cùng, trên đường về cũng nói nhiều, nói liên tục không dừng được.

Xe đậu dưới lầu, Úc Văn Yến mở cửa xe cho cô.

Tuyên Dụ mỉm cười rạng rỡ: “Tối nay chơi rất vui, cảm ơn anh đã đưa em về nhà, trên đường cẩn thận nhé!”

Úc Văn Yến đi về phía trước một bước, thân hình cao lớn chắn trước mặt cô vô cùng chặt chẽ, bao phủ cô trong bóng tối của anh.

Khoé mắt liếc qua thấy tay anh bấu cửa, mu bàn tay nổi những đường gân xanh căng đầy sức mạnh, nụ cười trên môi Tuyên Dụ dừng lại: “Sao thế?”

Úc Văn Yến hỏi: “Có phải em hối hận vì đồng ý với anh không?”

“Đồng ý với anh cái gì... ” Tuyên Dụ nhút nhát hỏi.

“Hẹn hò với anh. ” Câu nói Úc Văn Yến nhịn cả tối, vẫn không kiềm được nói ra trước khi cô rời đi.

Tuyên Dụ li. ếm môi một cái, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Ừ sao…”

“Hối hận thật?” Úc Văn Yến cảm thấy bất ngờ, cau mày.

Bốn mắt nhìn nhau, áp lực anh mang lại cho người ta quá mạnh mẽ, Tuyên Dụ không dám tùy ý né tránh cái nhìn chăm chú của anh.

Tuyên Dụ: “Không có, là… vẫn chưa quen. ”

Mấy chữ ngắn ngủi, Tuyên Dụ nói xong tim đập như sấm. Mấy ngày nay không phải cô cố ý tránh anh mà là không biết đối mặt với anh thế nào, thấy góc mặt nghiêng của anh thì cô lại xấu hổ không chịu được.

Úc Văn Yến lưu manh cười khẽ, bàn tay đè sau cổ cô: “Hôn một cái là quen một chút. ”

Tuyên Dụ sửng sốt, động tác vô thức ngẩng đầu của cô hoàn toàn có lợi cho anh cúi người hôn xuống. Cho đến khi hơi thở cô hỗn loạn, gò má nóng lên anh mới buông ra. Nếu như không có anh đỡ thì cô đã ngã xuống rồi.

Trán kề sát, giọng anh thì thầm: “Bạn gái, bây giờ đã quen chưa? Không quen thì hôn một cái nữa. ”

“Em uống rượu…”

“Anh gọi tài xế. ”

Úc Văn Yến cúi người lần nữa hôn xuống.

Trong trí nhớ của anh, nụ hôn thứ hai của họ là mùi thơm rượu ngào ngạt giữa răng môi Tuyên Dụ.

Dưới góc độ của Tuyên Dụ là sự tiến triển trong mối quan hệ mập mờ giữa hai người.

Còn đối với Úc Văn Yến, anh lại nghĩ rằng Tuyên Dụ đã đổi ý, muốn quay lại mối quan hệ đàn anh – đàn em bình thường như trước.

Vì vậy Tuyên Dụ không hiểu tại sao Úc Văn Yến lại tỏ ra nặng nề khi nhắc lại chuyện cũ.

“Tôi chỉ nói đến vấn đề chính, anh đừng có kéo dài chủ đề. ” Tuyên Dụ không muốn tranh cãi với anh nên đổi chủ đề: “Chúng ta đừng nhắc đến Diêu Khai Ẩn nữa, đi thôi. ”

Úc Văn Yến nhìn theo bóng lưng cô, nắm tay siết lại, môi mím chặt.

Tuyên Dụ ngồi xuống bên cạnh Mạnh Thanh Dã, vừa ngồi vững thì Mạnh Thanh Dã đã ôm lấy cánh tay cô, kề sát hỏi: “Em và học trưởng Úc Văn Yến sao vậy?”

“Bọn em chẳng có gì cả. ” Tuyên Dụ duỗi ngón tay tới gần ngọn lửa, đầu ngón tay trong nháy mắt trở nên ấm áp.

Mạnh Thanh Dã: “Bữa tối vẫn còn rất tốt, nhưng bây giờ chị thấy hơi kỳ lạ, hai người cãi nhau à. ”

Tuyên Dụ nghẹn lời, không ngờ Mạnh Thanh Dã liếc mắt đã nhìn ra, cô hắng giọng: “Không thể nói là cãi nhau được, em không có lớn tiếng với anh ấy. ”

“Tuyên Tuyên, em đoán xem tại sao chiến tranh lạnh cũng là một kiểu cãi nhau. ” Mạnh Thanh Dã nói: “Không phải chỉ có quát to ầm ĩ mới là tranh cãi, đừng lấy việc của hai người không chỉ trích nhau để che đậy. Hiện tại hai người đang có vướng mắc trong lòng chưa thể nói ra thì chính là cãi nhau. ”

Lời nói của Mạnh Thanh Dã khiến cô giác ngộ.

Nhìn lại quá khứ, bọn họ có rất nhiều lần bàn tới một chủ đề nào đó nếu quan điểm không hợp thì sẽ âm thầm buồn bực không nói chuyện, nhìn như gió yên biển lặng nhưng thực ra là đã cãi nhau rồi.

“Lời của chị có phải đã thức tỉnh em rồi không. ” Mạnh Thanh Dã cười đắc chí, hơi nâng cằm lên: “Nào, nếu có khó khăn gì thì nói cho chị, chị là đàn chị tri kỷ của em mà. ”

Tuyên Dụ mở miệng, nhìn hai ngọn lửa rực cháy trong mắt Mạnh Thanh Dã, cười nói: “Chị nói nghiêm trọng rồi, bọn em chẳng có gì cả, sao có thể cãi nhau được. ”

Mạnh Thanh Dã lập tức trở nên ỉu xìu: “Đồ cố chấp, em cứ cố chấp đi. ”

Tuyên Dụ tiếp tục sưởi ấm, dáng vẻ giả vờ không hiểu.

Lúc trở về vào ngày Chủ Nhật, Tuyên Dụ ngồi xe của Dương Trí, những người khác ngồi xe của Úc Văn Yến.

Dương Trí gọi Tuyên Dụ lại là muốn trò chuyện một chút với cô về luận văn tốt nghiệp.

Ngồi ở ghế phụ nghe thầy hướng dẫn nói về luận văn, Tuyên Dụ lần đầu tiên có suy nghĩ muốn ngồi xe của Úc Văn Yến.

“Thầy nói em có nghe không đấy, phương hướng nghiên cứu của em thầy không am hiểu quá sâu, em cần tự mình nghiên cứu sâu hơn về một số vấn đề. Em cũng đã gặp Úc Văn Yến rồi, cậu ấy rất rành về các phương diện chính sách và dữ liệu. ” Dương Trí lo Tuyên Dụ không tin, nói thêm: “Úc Văn Yến là học trò của bố thầy, thật sự rất giỏi. Cậu ấy đều được tuyển thẳng từ bậc đại học lên cao học, tiến sĩ cũng được tuyển thẳng. Năng lực nghiên cứu khoa học không thể khinh thường, không đi con đường nghiên cứu khoa học là vì chí nguyện của cậu ấy không ở đó. Năm đó tốt nghiệp nghiên cứu sinh thi vào Bộ Ngoại Giao, cậu ấy có thành tích ngoại giao nổi bật. Một người muốn làm một chuyện thì có thể làm được tốt nhất, thiên tài tuyệt đối. Tuyên Tuyên, tin tưởng ánh mắt của thầy đi, em phải lợi dụng tài nguyên tốt, trao đổi học tập với cậu ấy nhiều một chút. ”

Tuyên Dụ nghiêm túc nghi ngờ có phải Úc Văn Yến mách lẻo không, nói cô là người trao đổi không tích cực nhất cho nên Tiểu Dương mới đến mắng cô.

“Vâng em biết rồi, hôm khác em chắc chắn sẽ nhờ anh ấy chỉ dạy. ” Tuyên Dụ khôn khéo gật đầu.

Dương Trí hắng giọng một cái, dáng vẻ không được tự nhiên: “Em... cảm thấy Úc Văn Yến thế nào?”

“Hả?” Sao Tuyên Dụ lại cảm thấy không khí cuộc trò chuyện đã chuyển từ học thuật sang buôn chuyện mà còn thay đổi rất đột ngột.

Dương Trí: “Cậu ấy cao ráo, có ngoại hình đẹp nhất ở đơn vị, có phong cách ngoại giao sắc sảo, là mầm non của người phát ngôn, tương lai rộng mở. Bố cậu ấy là giáo sư đại học Bách Khoa, mẹ cậu ấy là tổng giám tốc của công ty giải trí Văn Thị với tài sản hơn trăm triệu. Bản thân cậu ấy…”

“Tiểu Dương, dừng lại!” Tuyên Dụ hét lên: “Thầy bị gì vậy? Sở thích của thầy đã mở rộng đến việc làm bà mối rồi à?”

Dương Trí cười: “Nói cái gì thế!”

“Sao đột nhiên thầy lại nói thế ạ? Điều kiện gia đình của anh ấy, thầy cũng biết mà. ” Tuyên Dụ liên tục dùng tay kéo dây an toàn để che giấu tâm trạng có phần lo lắng.

Dương Trí lại có vẻ phấn chấn hơn hẳn: “Em xem thường thầy rồi đấy. Nếu không phải giáo sư Úc nhiều lần quan tâm hỏi thăm về em, thầy cũng không dám làm mối cho hai người đâu. ”

“Cảm ơn ý tốt của thầy, em xuống xe ở ngã tư phía trước. ” Tuyên Dụ nghĩ thầm thầy ấy hiểu lầm rồi. Mối quan hệ giữa cô và Úc Văn Yến như thế nào, bác Úc là người rõ ràng hơn ai hết. Ông ấy chỉ đơn thuần quan tâm đến con cháu thôi chứ không hề có ý định mai mối gì cả.

Dương Trí dừng xe xong còn muốn khuyên răn Tuyên Dụ, cô nói: “Thay em hỏi thăm sức khỏe giáo sư Úc. Thầy cũng đừng lo lắng, em sẽ viết luận văn thật tốt. ”

Tuyên Dụ vẫy tay chạy đi.

Dương Trí than thở, chuyện tốt chạy mất rồi.

Tuyên Dụ về đến nhà, kiểm tra Wechat trên điện thoại. Trang danh bạ toàn là các nhóm chat, phải cuộn rất lâu mới tìm thấy Úc Văn Yến.

Nhớ lại những lời của Mạnh Thanh Dã, cô đã nhận ra vấn đề nằm ở đâu, nhưng lại lo lắng khi nói chuyện với Úc Văn Yến hai người sẽ lại cãi nhau.

Trần Tả Ninh mở cửa ra từ bên trong: “Sao chị không vào? Đang nghĩ gì vậy?”

Tuyên Dụ Thở dài.

“Hôm nay anh Yến có theo đuổi chị không?” Trần Tả Ninh bất ngờ hỏi.

Tuyên Dụ ngạc nhiên nhìn cô ấy: “Em quan tâm ít thôi!”

Sau khi Tuyên Dụ về phòng, Trần Tả Ninh nhắn tin cho Úc Văn Yến.

Trần Tả Ninh:【Anh Yến, anh nói muốn theo đuổi chị gái em chỉ là nói đùa thôi à? Sao chưa thấy anh hành động gì vậy?】

Úc Văn Yến:【Khó lắm, anh không tìm ra điểm đột phá, hai người bọn anh mà nói chuyện nhiều chắc lại cãi nhau mất. 】

Trần Tả Ninh suy nghĩ một lúc, dựa vào kinh nghiệm của mình…

Trần Tả Ninh:【Anh giả bệnh đi!】

Lần trước giả bệnh, cô ấy đã nhận được không ít ngon ngọt từ Qúy Hành.

Úc Văn Yến không nói đồng ý hay không, Trần Tả Ninh coi như anh không cân nhắc làm chuyện ngây thơ như vậy. Suy cho cùng, việc giả vờ ốm đòi hỏi đối phương phải sẵn sàng hợp tác.

Chị cô ấy chắc chắn không nuông chiều.

Tối thứ Sáu, Trần Tả Ninh vừa đi làm ca đêm về thì gặp Tuyên Dụ đang chuẩn bị ra ngoài.

Cô vội vàng mặc áo khoác, một tay cầm điện thoại, vẻ mặt lo lắng nhưng giọng điệu cứng rắn giả vờ không vui: “Đường Phục Tông, anh là NPC à? Cách khoảng thời gian là phân phát nhiệm vụ dầu sôi lửa bỏng giải cứu Úc Văn Yến. ”

“Anh ấy lớn như vậy mà không biết giữ gìn sức khỏe, ốm đau phải nhập viện sao có thể đổ lỗi cho em được? Hôm đó ở trong rừng anh ấy còn khỏe mạnh lắm, chạy thể dục 1000 mét đạt điểm tối đa cũng không thành vấn đề. Đừng có vu khống em. ”

“Gửi địa chỉ, bệnh viện nào? Bây giờ em tới đó. ”

Trần Tả Ninh dán sát người vào tường nhường chỗ, nhìn Tuyên Dụ rót nước nóng, lấy miếng dán hạ sốt, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi.

Cô ấy lấy điện thoại ra nhắn tin cho Úc Văn Yến:【Anh Yến giả vờ bệnh thật à?】

Chương (1-63)