Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 15

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 15
Ngón tay anh nhẹ lướt qua lòng bàn tay cô
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Nghe thấy anh gọi biệt danh đặc biệt anh đặt riêng cho mình, Tuyên Dụ dùng sức c. ắn môi dưới gần như sắp chảy máu. Cô dùng hết sức kiềm chế để bản thân không mất bình tĩnh, chịu đựng cơn đau từ chỗ sâu trong cổ họng.

Anh nhìn cô thật tha thiết, tựa như nhìn xuyên qua tâm hồn cực kỳ yếu ớt của cô, đóng chặt cô tại chỗ.

Mấy năm nay sống có tốt không… Đã lâu lắm rồi không ai hỏi cô câu hỏi như vậy.

Tuyên Dụ đẩy anh ra rồi bỏ chạy và thở d. ốc. Cô muốn thở ra hết tất cả nỗi đau trong lòng, trái tim gần như muốn nổ tung. “Tuyên Dụ. ” Úc Văn Yến bắt kịp cô.

Tuyên Dụ không quan tâm nước mắt rơi ướt khuôn mặt, cô run run xoay người lại, kiên trì nói rõ ràng từng câu từng chữ một: “Chúng ta chỉ đang không cam lòng đoạn tình cảm trước đây kết thúc quá qua loa, sau khi gặp lại mới có phản ứng quá khích. ”

“Cô thật sự nghĩ vậy à?” Úc Văn Yến thấy nước mắt lấp lánh trong đáy mắt cô nên rút lui về khoảng cách xã giao an toàn, không tiến về trước nữa.

Tuyên Dụ khó khăn thốt lên một tiếng ừ: “Bốn năm rồi, anh hiểu Tuyên Dụ của hiện tại sao? Đã xảy ra rất nhiều chuyện, tôi cũng không còn là cô sinh viên chỉ biết mơ mộng hão huyền trước kia, tôi… có những khó khăn mà bản thân không thể nói ra. ”

“Úc Văn Yến, tôi cũng không hiểu anh của bây giờ. ”

“Hiện tại rất tốt, chúng ta đừng xáo trộn cuộc sống của nhau nữa. ”

Đã không thể quay lại được, họ không có cách nào may lại vết thương bốn năm rời xa nhau.

“Không cần tiễn nữa. ” Tuyên Dụ nói: “Coi như cuộc trò chuyện tối nay chưa xảy ra đi. ”

Tuyên Dụ rời đi về phía cửa, cô không dám quay đầu, càng đi càng nhanh.

Úc Văn Yến khẽ cười tự giễu, lòng trống rỗng. Anh đứng tại chỗ một lúc lâu, cho đến khi bóng lưng cô biến mất anh cũng không muốn rời đi.

Tuyên Dụ bước đi loạng choạng bước vào cửa, Trần Tả Ninh thấy đôi mắt cô đỏ ngầu thì vội vã đặt đồ trong tay xuống, đi lên phía trước nhận lấy túi xách và đỡ cô: “Có chuyện gì vậy?”

Tuyên Dụ cúi đầu, khẽ lắc đầu: “Không có gì, chị chỉ cảm thấy mình rất kém cỏi. ”

Trần Tả Ninh mím chặt môi, sắc mặt khó coi.

Ba năm trước dù có khó khăn đến mấy, Tuyên Dụ vẫn một mình chống đỡ được cả nhà, cũng chưa từng thấy cô tỏ ra chút yếu đuối nào, giờ phút này lại tự xem thường mình.

“Chị đã gặp ai vậy?” Trần Tả Ninh nhìn Tuyên Dụ hỏi.

Ánh mắt Tuyên Dụ né tránh, cô cúi đầu xuống.

“Úc Văn Yến. ” Tuyên Dụ nhỏ giọng nói: “Cãi nhau không vui lắm. ”

Nghe thấy tên của Úc Văn Yến, Trần Tả Ninh kiềm chế cơn nóng giận trong lòng: “Cãi nhau à?”

Trần Tả Ninh ngứa mắt tất cả những người đàn ông có ý định với chị của mình, Úc Văn Yến cũng không ngoại lệ. Trong lòng cô ấy, chị của mình vĩnh viễn tốt nhất, những người đàn ông kia không có ai xứng với chị của mình. Nổi nóng với Úc Văn Yến cũng là phản ứng vô thức, không phải thực sự có ác ý.

“Ừ, cãi nhau ầm ĩ rồi. ” Tuyên Dụ co ro ở một góc trên ghế salon.

Trần Tả Ninh: “Chị, chị nghĩ thế nào, có cân nhắc quay lại không?”

“Làm sao có thể. ” Tuyên Dụ xóa bỏ ý nghĩ của Trần Tả Ninh: “Trước đây bọn chị ở bên nhau chính là một sai lầm, chỉ là tận hưởng một mối quan hệ thôi, yêu thì hẹn hò, hoàn toàn không nghĩ quá nhiều. Bọn chị gặp lại nhau không vui vẻ là do chị đã đá anh ấy trước. Với tính cách của Úc Văn Yến thì chắc chắn sẽ ghi thù. ”

“Thật sao?” Trần Tả Ninh hỏi: “Nhưng… lúc ở bên nhau, chị rất chu đáo. ”

Trong miệng Tuyên Dụ khô khốc: “Vậy sao… đến em cũng nhìn ra, vậy mà anh ấy không thấy. ”

Vì không để cho mối quan hệ này có quá nhiều gánh nặng, họ không bao giờ trò chuyện quá sâu vào chủ đề tình cảm. Họ luôn cho nhau cảm giác lúc gần lúc xa. Có người nói đùa rằng họ là cưỡi lừa tìm ngựa, thích hợp thì yêu.

Cô cũng cho là vậy, không có ràng buộc, bất cứ khi nào cũng có thể tách ra. Sự thật cũng đã chứng thực suy nghĩ của cô.

“Chị, sao chị biết anh ấy không nghĩ như vậy?” Trần Tả Ninh là người ngoài cuộc cũng rất thân cận nhất với họ, có một số chuyện cô ấy sẽ không nhìn lầm: “Nếu như chị chưa buông bỏ, vậy sao không thử một lần?”

Tuyên Dụ dừng một chút, giọng nói nhẹ nhàng: “Tuyên Dụ của bây giờ thích hợp sao?”

Trần Tả Ninh không đưa ra được câu trả lời, nói đúng hơn là trong lòng cô ấy có đáp án, nhưng không dám nói.

Cô ấy thấy rõ mọi thứ Tuyên Dụ trải qua. Cô đã bị cuộc sống mài mòn đến mức không còn nhiệt huyết, sống một cách cẩn thận và khó khăn. Cô đã phải rất vất vả mới đi được đến hôm nay, kích động làm một hành động tùy hứng sẽ phá hủy hết tất cả những gì cô đã xây dựng.

“Ngủ một giấc là ổn thôi. ” Trần Tả Ninh mỉm cười với Tuyên Dụ: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, chắc là gần đây chị rất mệt mỏi. ”

Tuyên Dụ gật đầu, trở về phòng nghỉ ngơi.

Ở trong phòng.

Ngồi trên mép giường hồi lâu, Tuyên Dụ giơ tay cởi cúc áo thì sờ thấy dây rút áo hoodie, không phải chiếc áo sơ mi mặc đi lúc sáng.

Cô bước đến trước gương soi toàn thân và ngắm nhìn kỹ lưỡng chiếc áo này. Sau đó cô mở tủ quần áo, chiếc áo khoác da nằm im lặng ở góc.

Vài giây sau, Tuyên Dụ đóng tủ quần áo, cởi áo ném vào giỏ đồ bẩn rồi đi vào phòng tắm. Vòi hoa sen mở ra, nước tưới ướt mái tóc đen nhánh. Tóc dính vào má, cô dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau, dường như trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm của những cái vu. ốt ve của anh.

Sấy tóc xong ra ngoài, Tuyên Dụ dùng khăn nóng chườm mắt, cũng coi như tạm bình tĩnh lại.

Cô cầm điện thoại xử lý tin nhắn của học sinh, tin nhắn mới nhất là Mạnh Thanh Dã hỏi cô đã về nhà chưa.

Tuyên Dụ trả lời lại là đã đến nhà rồi, tiếp theo là nhờ cô ấy giúp xin nghỉ với thầy. Tuần này không có chuyện gấp nên cô không đi họp nhóm, sau khi in và sửa lỗi chính tả cô sẽ gửi cho thầy hướng dẫn.

Mạnh Thanh Dã kinh ngạc:【Ơ? Nhân viên gương mẫu sao đột nhiên lại nghỉ phép vậy?】

Tuyên Dụ:【Các cố vấn tuần này có nhiều việc nên nhờ em giúp trông chừng giai đoạn chuẩn bị trước cho bữa tiệc, khó phân tâm lắm. 】

Mạnh Thanh Dã trực tiếp gửi tin nhắn thoại qua: “Tuyên Tuyên, em có cân nhắc sau khi tốt nghiệp thi vào cố vấn của trường chúng ta không? Chị cảm thấy em rất hợp, hiếm khi nào có người cố vấn tốt như em. ”

Tuyên Dụ:【Bí thư Đoàn Thanh niên đã nói với em mấy lần rồi, em vẫn đang suy nghĩ, cũng rất ổn định. 】

Cô tìm việc làm không có yêu cầu nào khác, chỉ cần ổn định là được, có thể nuôi sống gia đình nhỏ của cô và Tả Ninh là được.

Mạnh Thanh Dã: “Hâm mộ những học sinh được em phụ trách ghê, em làm việc hết sức có trách nhiệm. Nửa đêm bị bệnh, vào đồn, gây chuyện, chỉ cần có chuyện thì em là người đầu tiên đến. Chị cũng cảm thấy giáo viên là một nghề tốt, cũng muốn hướng đến phát triển chuyên ngành sư phạm. ”

“Thật sao?” Tuyên Dụ nhấn và giữ nút ghi âm: “Bây giờ cũng còn kịp, dấn thân vào sự nghiệp giáo dục của tổ quốc, tự mình vô tư cống hiến. ”

Mạnh Thanh Dã: “Được rồi đó, không nói vớ vẩn nữa, nổi da gà cả người. Chị vẫn phù hợp ở nhà hơn, chị định sau khi tốt nghiệp tìm công ty làm dịch thuật, phù hợp sống qua ngày. Còn em, tính thế nào?”

Tuyên Dụ nằm xuống, nghiêng người ngủ, chỉ nói: “Đi làm sớm một chút. ”

“Em là người yêu lao động nhất mà chị từng gặp!” Mạnh Thanh Dã không chiếm dụng thời gian của Tuyên Dụ nữa: “Được rồi, lần sau nói tiếp, có chuyện gì chị sẽ báo cho em, yên tâm đừng lo lắng!”

Tuyên Dụ không yêu công việc, thứ cô yêu là tiền mà thôi.

Cô hiếm khi ngủ sớm một đêm, 1 giờ đêm, dì quản lý ký túc xá gọi điện, dì ấy tra thấy hai sinh viên nam không ở trường, bèn hỏi cô tình hình.

Tuyên Dụ hoàn toàn mất ngủ, vội vàng tìm phương thức liên lạc, hỏi hành tung của học sinh.

Gió lạnh đêm khuya ở Kinh Bắc thổi khiến cô choáng váng, đầu óc tỉnh táo hơn phần nào. Về chuyện tốt nghiệp xong thì thi làm cố vấn, hay là suy nghĩ thêm vậy, tim cô thực sự không thể chịu đựng nổi.

Hôn lễ của Úc Thanh vào cuối tuần, Tuyên Dụ dẫn Trần Tả Ninh cùng đi.

Hôn lễ được làm đơn giản, bỏ qua rất nhiều khâu, trọng điểm là tiệc mừng cưới.

Trần Tả Ninh nhìn cặp vợ chồng son trên bục, tầm mắt của cô ấy lại hướng đến bàn chính gần sân khấu thấy Úc Văn Yến ngồi ở đó, hỏi: “Chị, Úc Thanh kết hôn sớm quá. ”

Trong ấn tượng, Úc Thanh còn nhỏ hơn cô ấy.

“Gặp đúng người, sớm hay muộn không thành vấn đề. ” Ban đầu, Tuyên Dụ cũng có hơi không vừa lòng với Ôn Trạch Tự. Nhưng tham gia xong hôn lễ ngày hôm nay, biết được họ đến bên nhau không dễ dàng nên đã buông bỏ thành kiến, cô thật lòng chúc phúc cho họ.

Đường Phục Tông trêu ghẹo: “Em gái Tả Ninh có người yêu chưa?”

Trần Tả Ninh nhún vai: “Nhìn em giống có lắm hả?”

“Bớt hỏi đi. ” Tuyên Dụ trừng mắt nhìn Đường Phục Tông.

Đường Phục Tông khẽ cười: “Lát nữa kết thúc họ muốn tổ chức tiệc ăn chung, đi cùng không?”

Tuyên Dụ không quen biết những người trong giới của họ, cô tới tham gia là vì muốn đưa quà cưới cho Úc Thanh nên lắc đầu: “Không đi. ”

“Đều là bạn cũ hồi cấp ba. ” Đường Phục Tông nói.

Tuyên Dụ sửa lại: “Là các bạn cũ cấp ba của các anh, đừng lầm. ”

Sự xuất hiện của cô tại đây hôm nay vốn đã khá khó xử, vì cô quen biết Úc Thanh qua Úc Văn Yến. Trong mắt những người thân và bạn bè này, cô chỉ là bạn gái cũ của Úc Văn Yến. Việc chen ngang vào để góp vui nữa thì quả là thiếu tinh tế.

“Hiếm lắm mới được nghỉ một ngày, cứ đi đi. ” Đường Phục Tông khuyên nhủ.

Trần Tả Ninh đột nhiên nói: “Hôm nay cũng không có việc gì, chị, chúng ta đi đi. ”

Không biết tại sao tự nhiên Trần Tả Ninh đề nghị tham gia, Tuyên Dụ kéo vạt áo cô ấy: “Đừng quậy. ”

Tán gẫu được một nửa, vợ chồng son đến mời rượu nên họ đứng dậy, trò chuyện đơn giản rồi gửi lời chúc phúc.

Lúc đầu chỉ tưởng là đùa cợt trong bữa tiệc, sẽ không thực sự đi tụ tập, nhưng đến lúc kết thúc, Trần Tả Ninh kéo Tuyên Dụ theo sau bước chân của vài người chuyển địa điểm đến khu vui chơi giải trí gần đó.

Đứng ở ven đường đợi Đường Phục Tông tới đón, Tuyên Dụ đút hai tay vào túi quần, hỏi: “Trong lòng em đang tính toán chuyện gì?”

Trần Tả Ninh kề sát Tuyên Dụ, ôm tay cô, dùng cánh tay đụng nhẹ Tuyên Dụ: “Anh Văn Yến cũng đi. ”

“Em… và anh ấy thân lắm à?”

“Bình thường thôi. ” Trần Tả Ninh nhớ lại, Úc Văn Yến trông thuận mắt hơn những người đàn ông khác một chút.

“Chị với anh ấy không gặp nhau là tốt nhất. ” Tuyên Dụ không hiểu nổi em gái của cô đang nghĩ gì.

Trần Tả Ninh nói: “Hôm nay anh ấy nhìn sang bên này bảy lần, có lẽ rất muốn gặp chị. ”

“Em theo phe nào thế?” Tuyên Dụ trợn mắt nhìn cô ấy.

Trần Tả Ninh: “Đùa thôi, em chắc chắn là bên phe chị. Chỉ là cảm thấy bình thường chị bận quá, rất ít có thời gian giải trí, hiếm khi tham gia hoạt động, cứ ở thêm một lúc. ”

“Chúng ta đi tham gia náo nhiệt, sau đó về nhà. ”

Đã nói đến mức này, Tuyên Dụ nghĩ đến đó một lúc cũng không sao.

Chu Kính đi ra từ bãi đậu xe, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc ở ven đường thì hỏi Úc Văn Yến ngồi phía sau: “Có muốn gọi họ lên xe không?”

Úc Văn Yến: “Thôi đi, người ta muốn xoá bỏ hiềm khích lúc trước, làm người xa lạ. ”

Chu Kính: “Cậu đồng ý rồi?”

“Ừhm, đi thôi. ” Úc Văn Yến cũng không tự làm khó mình.

Hai người ở ven đường đã lên xe Đường Phục Tông, Chu Kính liếc nhìn Úc Văn Yến nhắm mắt dưỡng thần, lái xe đuổi theo.

Tuyên Dụ ngồi một mình ở trong góc, Trần Tả Ninh giữa chừng gặp được giáo sư có quen biết nên tìm một nơi trò chuyện rồi.

Ở trong phòng lâu nên gò má của cô nóng lên, Tuyên Dụ đang muốn tìm một chỗ hít thở không khí trong lành, Đường Phục Tông lại vẫy tay gọi cô.

Tuyên Dụ đi theo Đường Phục Tông vào một căn phòng có mấy người đang hát karaoke, không khí nóng như lửa.

“Em có muốn hát vài bài không?” Đường Phục Tông sợ cô ở một mình sẽ chán nên đặc biệt mời cô đến.

Tuyên Dụ xua tay: “Được rồi, ngũ âm của em không hoàn chỉnh. ”

Từ trước đến giờ cô không có độ nhạy cảm với âm nhạc, giai điệu chợt cao chợt thấp, ba câu thì chênh đến hai câu.

“Chẳng phải trước đây em thích hát lắm sao?”

Chính vì như vậy Đường Phục Tông mới gọi cô đến.

Tuyên Dụ nhìn Đường Phục Tông, anh ấy thực sự không biết, hay là cố ý đây.

Đường Phục Tông: “Sao thế? Anh nhớ lộn à?”

Tuyên Dụ nhấp một ngụm nước trái cây: “Em dám hát bởi vì mỗi lần đều có Úc Văn Yến hòa âm với em, giúp em điều chỉnh, không đến mức quá khó nghe. ”

“Được rồi. ” Đường Phục Tông cười.

Chuyện này không trách anh ấy được, mỗi lần song ca Úc Văn Yến cực kỳ có tinh thần hy sinh, phối hợp với Tuyên Dụ, cố gắng kéo cô trở về giai điệu. Nếu như không kéo về được, thì hát bè cho cô, đúng là có hơi dễ nghe hơn.

“Mọi người chơi đi, em đi hít thở không khí. ” Tuyên Dụ đặt nước trái cây xuống, đẩy cửa rời đi.

Tuyên Dụ ngẩn người ở ngoài sân thượng mấy phút, gió lạnh quá, cô định tìm đại một phòng bao đợi Trần Tả Ninh trò chuyện xong.

Cô đẩy cửa phòng bao ra, một chiếc đèn sàn màu vàng ấm đang sáng, cực kỳ yên tĩnh, như bước vào một thế giới khác với ồn ào bên ngoài.

Chú ý trên ghế salon có một người ngồi, ngược sáng nên không nhìn rõ là ai, cô chuẩn bị lặng lẽ lui ra ngoài, người đàn ông ngồi yên nhìn sang: “Muốn vào thì đóng cửa. ”

Úc Văn Yến bị đánh thức, sắc mặt khó đoán, có hơi gắt ngủ.

Tuyên Dụ thoáng sửng sốt lùi về sau một bước, cô đang muốn cài cửa lại thì Úc Văn Yến lạnh giọng nói: “Vào đi. ”

Tuyên Dụ không muốn ở riêng với anh, nhưng sắc mặt anh tái nhợt không bình thường, đắn đo một lúc cô bước vào trong.

Ngăn cách với sự ầm ĩ bên ngoài, bên trong phòng trở nên yên tĩnh.

“Tôi đợi Tả Ninh nói chuyện xong sẽ đi. ” Tuyên Dụ chắp tay sau lưng đứng ở cạnh cửa.

Úc Văn Yến cau mày, xoa xoa ấn đường.

“Anh… Muốn uống nước không?” Tuyên Dụ đi tới cạnh ghế salon.

Úc Văn Yến gật đầu.

Tuyên Dụ rót cho anh ly nước ấm, anh chỉ uống một nửa rồi dựa vào vào trên ghế salon, hơi thở càng lúc càng nặng nề.

“Có muốn tôi gọi bác sĩ cho anh không?” Tuyên Dụ nhận ra anh đang kiềm chế sự khó chịu, hơi khom người hỏi.

Úc Văn Yến bình tĩnh nhìn cô mấy giây, bỗng nhiên đưa tay kéo cô ngồi xuống ghế salon rồi nằm lên đùi cô.

Người Tuyên Dụ cứng ngắc, nhìn anh một lúc lâu.

Úc Văn Yến nhắm mắt lại, mạnh tay kéo cà vạt ra treo lỏng lẻo quanh cổ, quanh người anh còn có mùi rượu nhàn nhạt, có thể là đã uống say.

Trong ấn tượng của cô tửu lượng của anh rất kém, sẽ say trong vòng năm ly. Có một lần, cô cùng anh ăn cơm với bạn thân, nếu như không có cô ở đó, e rằng anh phải uống đến mất trí.

Nhưng khi say Úc Văn Yến hiền lành hơn ngày thường, anh thích cọ vào lòng bàn tay cô như một chú mèo kiêu ngạo.

“Say rồi?” Tuyên Dụ nhỏ giọng hỏi, anh không trả lời.

Trong lòng đã có thể chắc chắn là anh uống say nên cũng không còn căng thẳng nữa.

Lo lắng anh bị lạnh, Tuyên Dụ cẩn thận di chuyển người, duỗi tay lấy áo vest của anh tới, đắp lên người anh.

Cô mới vừa giơ tay lên thì bị anh bắt lấy, năm ngón tay thon dài cưỡng chế đan vào năm ngón tay cô.

Úc Văn Yến mở mắt ra, nhìn cô nói: “Không say. ”

Đôi mắt anh trong veo, bộ dạng không giống say.

Tuyên Dụ dịch người ra bên ngoài một chút, Úc Văn Yến nắm tay cô, nhắm mắt: “Tôi bị nhức đầu, ở lại với tôi một lát. ”

Tuyên Dụ: “Chúng ta như vậy…”

Úc Văn Yến đau đầu vô cùng, anh hơi nghiêng đầu vào trong, trán chạm phải quần áo của cô, lưu luyến mùi thơm trên người cô. Anh không muốn nghĩ đến những vấn đề đang cắt ngang giữa họ, chỉ muốn yên lặng nằm một lúc.

“Cứ xem như tôi say, tỉnh dậy sẽ quên. ”

Tuyên Dụ im lặng, cô ngồi yên lặng để mặc anh gối đầu lên đùi cô.

“Tuyên Dụ. ” Đầu ngón tay Úc Văn Yến cọ sát vào lòng bàn tay Tuyên Dụ: “Tại sao lại chắc chắn được rằng tôi không hiểu cô?”

Tuyên Dụ cười khẽ: “Đó không phải sự thật đã được chứng minh ư?”

“Cho nên ngay cả một cơ hội cũng không có?” Úc Văn Yến xoa cổ tay cô.

Tuyên Dụ che mắt anh lại, Úc Văn Yến hơi luống cuống, kéo tay cô ra, như thể rất kháng cự khi không có ánh sáng.

“Rõ ràng chúng ta không đến với nhau vì yêu nhau, mà lại gây ra nhiều xích mích hơn cả những cặp đôi yêu nhau rồi chia tay. ” Tuyên Dụ nói.

Úc Văn Yến ngồi dậy, cười nói: “Ừ, không phải vì yêu. ”

Ban đầu họ yêu nhau bởi vì một trò chơi trẻ con, họ đều cố chấp cảm thấy mình có thể hẹn hò được. Thời gian trôi qua, họ gần như quên mất rằng ban đầu đó chỉ là vì một vụ cá cược.

Tuyên Dụ muốn đứng lên, Úc Văn Yến kéo cô vào lòng và ép cô vào một góc ghế sofa.

Không khí mập mờ chợt dâng cao.

Tay cô khoác lên vai anh, cũng không biết nghĩ thế nào mà cô không dùng lực, ngầm cho phép hành động kế tiếp của anh.

Úc Văn Yến véo cằm cô, khẽ lắc một cách khinh thường: “Tuyên Dụ, cô là kẻ khốn nạn. ”

“Bắt đầu không phải vì thích, vậy sau đó thì sao? Cũng không phải sao?”

“Không biết, anh chưa từng nói. ” Hai tay Tuyên Dụ nắm chặt cổ tay của anh, cố thoát khỏi kìm kẹp.

Đúng vậy, không ai hỏi, cũng không ai nói.

Úc Văn Yến mỉm cười, hỏi vấn đề mà bạn bè họ vẫn luôn nghi ngờ: “Cô nói xem, trước đây sao chúng ta có thể vui vẻ bên nhau ba năm?”

Chương (1-63)