Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 14

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 14
Anh ôm chặt cô, siết chặt vòng tay tràn đầy yêu thương
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Một tuần trước ngày kỷ niệm một năm bên nhau, Tuyên Dụ đang luyện đề trong thư viện, Úc Văn Yến ở bên cạnh cô.

Anh đang gõ bàn phím máy tính xách tay để nộp đơn xin thực tập tại một cơ quan ngoại giao trong kỳ nghỉ. Anh đang lưỡng lự không biết nên ứng tuyển vào vị trí nào vì lo lắng sẽ phải thường xuyên đi công tác, ngày nghỉ cũng không được gặp cô.

Anh ngẩng đầu lên nhìn cô vài lần, Tuyên Dụ mới đặt bút xuống, sờ lên tóc mình: “Anh nhận ra là hai ngày rồi em chưa gội đầu à?”

Úc Văn Yến kéo đầu cô tới gần rồi hít hà: “Thơm. ”

“Đừng tới đây!” Tuyên Dụ đẩy cánh tay của anh đang khoác lên vai cô, liếc nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng cảnh cáo: “Giữ tay chân anh an phận chút đi. ”

Bình thường khi tới thư viện học bài, bọn họ đều sẽ đặt trước một phòng tự học nhỏ có thể ngồi được hai người, nhưng tối qua hai người đã quên không đặt trước nên chỉ có thể ngồi ở đại sảnh.

Ở những nơi công cộng, Tuyên Dụ rất chú ý chừng mực, ít nhất là trong thư viện sẽ không cùng đối phương ôm ôm ấp ấp. Nếu không cẩn thận bị ai đó bắt gặp rồi chụp ảnh lại đăng lên trên diễn đàn trường thì sẽ có ảnh hưởng xấu.

“Em nhìn kia kìa, cô gái phía trước đã ngồi hẳn lên đùi chàng trai rồi. ” Úc Văn Yến thì thầm bên tai cô.

Tuyên Dụ liếc xéo anh một cái: “Sao, muốn em ngồi lên chân anh phải không? Anh cảm thấy tự hào lắm hả?”

Cũng không thử nghĩ xem, nếu làm như vậy có phải người khác cũng sẽ giống như bọn họ bây giờ, thì thầm thảo luận về họ.

Úc Văn Yến bình tĩnh nói: “Vậy sao tối qua lúc em ngồi lên lại không thấy đó là hành động không đáng tự hào. ”

Khuôn mặt Tuyên Dụ bắt đầu nóng lên, cô chọc chọc vào mu bàn tay anh: “Im đi!”

Đêm qua không phải do anh thì sao cô lại quên không đặt phòng trước chứ.

“Ý thức đạo đức quá mạnh rồi bảo bối à. ” Úc Văn Yến nắm chặt tay cô trên đầu gối anh: “Đặc biệt là sau khi xuống giường. ”

“Úc Văn Yến!” Tuyên Dụ lật tay nhéo vào lòng bàn tay anh, nhưng bàn tay anh rất mỏng, dường như chỉ có một lớp da bọc lấy xương, không có thịt thừa. Cô không véo được nên dứt khoát động tay bóp đốt ngón tay anh.

Úc Văn Yến trượt tay lên, đan mười ngón tay vào nhau rồi mỉm cười, nói: “Động tác quá mạnh sẽ bị người khác phát hiện ra đó. ”

Tuyên Dụ không dám động nữa, cô lo lắng động tác thân mật nho nhỏ dưới gầm bàn sẽ bị phát hiện nên tiếp tục dùng tay còn lại để làm đề.

Úc Văn Yến được voi đòi tiên, tay anh nắm lên cổ tay cô rồi lại gần cô hơn: “Tuần sau là kỷ niệm một năm, em có kế hoạch gì không?”

“Đã một năm rồi à?” Tuyên Dụ lẩm bẩm: “Em nghĩ rằng anh không thích loại cảm giác nghi thức sến súa này. ”

Úc Văn Yến: “Em vẫn luôn nghĩ vậy à?”

“Ừhm…” Tuyên Dụ nói: “Hai chúng ta không phải vẫn luôn như vậy sao?”

Người khác yêu nhau thì có đủ thể loại ngày kỷ niệm để tặng quà, còn bọn họ lại chẳng khác gì mấy lúc chưa bên nhau, nhưng những lúc cần cãi nhau thì không thiếu lấy một lần.

“Anh muốn tổ chức?” Tuyên Dụ hỏi.

Úc Văn Yến im lặng nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, sau đó thu dọn toàn bộ đồ đạc của cô vào balo rồi kéo cô ra ngoài.

“Anh cảm thấy những chuyện sến súa chúng ta làm quá ít. ” Úc Văn Yến chỉ vào đôi tình nhân trong sân trường cách đó không xa: “Chúng ta nên như thế kia kìa. ”

Tuyên Dụ nhìn sang, thấy cô gái và chàng trai mặc quần áo giống nhau thì kinh ngạc hỏi anh: “Đồ đôi á?”

Không suy nghĩ nhiều cô đã từ chối luôn: “Bắt mắt quá, không được, không được. ”

Úc Văn Yến ôm eo cô đi tới bãi đỗ xe: “Hôm nay nhất định phải mua một bộ!”

Chiều hôm đó, Úc Văn Yến kéo cô đi dạo quanh trung tâm thương mại, dựa theo tiêu chuẩn một cặp đôi để mua một lượt đồ từ đầu đến chân.

Bọn họ ít khi mặc chúng ra ngoài, chỉ khi đi du lịch hay ngày kỉ niệm sẽ mặc để chụp ảnh lưu niệm.

Nếu không phải ngày hôm nay nhìn thấy Úc Văn Yến còn mặc nó, Tuyên Dụ cũng đã quên chuyện đồ đôi này.

“Chị nhìn nhầm rồi. ” Tuyên Dụ cúi đầu nhìn mũi chân.

“Chắc chắn không nhầm, trong cổ áo còn thêu chữ cái được thiết kế riêng, chữ gì……” Mạnh Thanh Dã cố gắng nhớ lại.

Tuyên Dụ giả ngốc: “Có thể những chữ cái bọn em thêu khác nhau. ”

Thực ra những chữ cái đó hoàn toàn giống nhau, là chữ XYWY do Úc Văn Yến đặc biệt yêu cầu thêu.

“Em nói cũng đúng. ” Mạnh Thanh Dã không thấy rõ được chữ thêu trên quần áo là gì nên cũng không dám kết luận linh tinh.

Úc Kinh Chí lúng túng cười hai tiếng rồi nói sang chuyện khác: “Tiểu Dương, cháu khách sáo quá rồi, tới là được rồi sao còn mang nhiều quà như vậy. ”

“Một phần cũng là do bố cháu muốn cháu mang tới cho chú. ” Dương Trí cũng như lọt vào sương mù, không rõ đã xảy ra chuyện gì, lại cảm thấy vô cùng lạ lùng, là kiểu lạ lùng không miêu tả được.

Úc Kinh Chí nhường chỗ: “Vào nhà đã. ”

Dương Trí đi phía trước, Mạnh Thanh Dã theo sau, Tuyên Dụ đi cuối cùng, lúc đi ngang qua Úc Kinh Chí cô nhỏ giọng nói: “Bác Úc, làm phiền bác rồi. ”

Úc Kinh Chí đã ở một mình sau khi ly hôn lần thứ hai, em gái ruột của Úc Văn Yến ở cùng mẹ nên trong nhà ít người. Nhà họ Úc ngoài ông nội cũng chẳng còn ai, mỗi lần ăn Tết đều vắng vẻ lạ thường vì vậy Úc Văn Yến sẽ thường xuyên về nhà, cũng đưa cô theo mấy lần.

Người lớn trong nhà họ Úc đối xử rất tốt với Tuyên Dụ, cô cũng sẽ không bởi vì đã chia tay mà tỏ thái độ khó chịu, cho nên chủ động chào hỏi.

Úc Kinh Chí đã nhận ra Tuyên Dụ từ lâu, nhưng con trai ông ấy và cô đã chia tay, cũng không biết cô có suy nghĩ gì đối với gia đình bọn họ không nên không thể quá nhiệt tình. Nhưng khi nghe Tuyên Dụ chủ động chào hỏi thì nụ cười của ông ấy đã rạng rỡ hẳn lên: “Không sao, chào mừng cháu tới chơi. ”

Bọn họ ngồi ở phòng khách, Dương Trí dùng rất nhiều những lời khách sáo trò chuyện cùng Úc Kinh Chí.

Úc Văn Yến từ trong phòng đi ra, mặt cau có nhưng vẫn mặc cái áo đôi kia.

Thấy dáng vẻ này của con trai, Úc Kinh Chí nói: “Hôm đó bố gọi điện hỏi con quần áo cũ trong phòng còn dùng không, con nói không cần nữa, đều là đồ con mặc hồi còn đi học, không vừa nữa nên bố mới bỏ đi hết. ”

Úc Văn Yến buồn bã nói dạ rồi ngồi xuống bên cạnh Úc Kinh Chí.

Mạnh Thanh Dã xích lại gần thì thầm với Tuyên Dụ: “Tuyệt thật, người thật còn đẹp trai hơn trong ảnh. ”

Tuyên Dụ ấn vào tay Mạnh Thanh Dã, nhắc nhở cô ấy chú ý tình huống, nghiêm túc ngồi nghe người lớn nói chuyện.

Úc Kinh Chí giới thiệu Dương Trí với Úc Văn Yến: “Đây là người bố đã nói với con hôm qua, anh Dương Trí, con trai của thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh của con đấy. Phương hướng nghiên cứu của thằng bé là ngôn ngữ Linia, con cũng đã từng ở đó rồi, gần đây vừa hay con cũng rảnh rỗi thì làm cố vấn giúp thằng bé đi. ”

“Có thể mời được Văn Yến là may mắn của cháu. ” Dương Trí cười nói: “Cậu ở bên kia làm ngoại giao ba năm, hẳn là hiểu rõ tình hình nên chúng tôi rất cần sự hỗ trợ của cậu. ”

Úc Văn Yến nhìn Úc Kinh Chí, chuyện này cứ tiền trảm hậu tấu như vậy.

Úc Kinh Chí cũng chẳng tỏ ra chột dạ, ngồi thẳng lưng, hoàn toàn cho rằng mình vô cùng có lý.

Im lặng giao lưu bằng ánh mắt một lúc, cuối cùng Úc Văn Yến cũng không thể không nể mặt bố mình. Anh trò chuyện cùng Dương Trí vài phút rồi bắt đầu cảm thấy khá hứng thú với phương hướng nghiên cứu của anh ấy, chuyện làm cố vấn cứ như vậy được quyết định.

Ngay sau đó, Dương Trí nhiệt tình giới thiệu Mạnh Thanh Dã và Tuyên Dụ.

Sau khi giới thiệu đơn giản, Úc Văn Yến lại trở về phòng bếp tiếp tục công việc, toàn bộ quá trình không nói một câu nào.

Dương Trí đem quà mà giáo sư Dương bảo đem tới bày ra, Mạnh Thanh Dã cũng chủ động đứng lên hỗ trợ, Tuyên Dụ lại không biết mình có thể làm gì.

Cô không ngờ hôm nay lại tới nhà bố của Úc Văn Yến, không ngờ sau những chuyện đã xảy ra, bọn họ vẫn có thể gặp lại nhau. Hai người họ còn vừa mới cãi nhau, hoàn cảnh thế này thật sự khiến cô đau đầu.

Dương Trí chú ý tới Tuyên Dụ đang lúng túng đứng một bên, nói: “Tiểu Tuyên tới phòng bếp phụ giúp đi. ”

Dù sao cũng tới làm khách, học sinh của mình lại ngồi ngốc ở đó khiến Dương Trí hơi ngại.

Tuyên Dụ đang muốn từ chối thì Mạnh Thanh Dã đẩy cô một cái, điên cuồng nháy mắt cười như một tên trộm.

Úc Kinh Chí cũng có tâm tư nhỏ của riêng mình, nên đương nhiên cũng sẽ không nói mấy lời khách sáo như ‘Cứ ngồi nghỉ ngơi đi, để Úc Văn Yến làm là được’.

Cuối cùng Tuyên Dụ chỉ có thể đi vào bếp dưới cái nhìn chăm chú của ba người.

Trong phòng bếp, Úc Văn Yến đang xắn tay áo dùng cờ lê vặn vòi nước, bình thản liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục làm việc.

Tuyên Dụ đứng dựa bên tường, không nói một lời nào.

Một lát sau, cô không nhịn được lên tiếng giải thích: “Tôi không biết người hôm nay thầy hướng dẫn đi thăm là bác Úc. ”

“Nếu biết thì sẽ không tới à?” Úc Văn Yến nói: “Không cần đặc biệt nhấn mạnh như vậy, tôi biết là cô muốn tránh tôi rồi. ”

Tuyên Dụ lo lắng đoạn đối thoại này bị người bên ngoài nghe được nên tới gần anh hơn một chút: “Tôi chỉ không muốn mỗi lần gặp anh đều phải cãi cọ thôi. ”

“Là tôi muốn cãi à?” Úc Văn Yến buông cờ lê trong tay xuống, chống một tay lên bàn bếp, cười mỉa mai: “Tuyên Dụ, trước đây khi cô đưa ra lựa chọn thì cũng nên nghĩ mọi thứ sẽ trở thành thế này. ”

Hai người hoàn toàn không khống chế được tính tình của nhau, Tuyên Dụ kích động đến mức tim đập thình thịch trong lồng ng. ực, cô ấn lên mu bàn tay đang đặt trên vòi nước của Úc Văn Yến: “Anh nói không sai. Giữa hai chúng ta có mối hận không thể hóa giải nổi, vậy thì dứt khoát làm người xa lạ đi thì hơn. ”

“Chuyện chia tay do cô đề nghị, tôi với cô không thể mỉm cười mà bỏ qua hận thù được, đúng chứ. ” Úc Văn Yến rút tay lại.

Tuyên Dụ cẩn trọng dò xét tình hình bên ngoài phòng khách, phát hiện ba người ngoài kia vẫn cười cười nói nói thì mới quay lại nói tiếp: “Anh muốn thế nào cũng được, sau này chúng ta sẽ không liên quan đến nhau nữa. ”

“Vẫn như xưa nhỉ. ” Úc Văn Yến cười: “Yên tâm đi, sẽ không động chạm đến lợi ích cá nhân của cô đâu. ”

Anh nói câu này cứ như thể cô là loại phụ nữ cặn bã, vì tương lai và lợi ích cá nhân mà làm đủ thứ chuyện xấu xa.

Tuyên Dụ tức giận đến mức ấn mạnh vòi nước trong tay mình, bỗng nhiên trong tay trống rỗng, lòng bàn tay bị áp lực nước bắn mạnh tới. Cô vô thức lùi lại phía sau một bước, nhưng nước bắn loạn lên người khiến cô sợ hãi thét lên.

Úc Văn Yên giữ chặt tay Tuyên Dụ đúng lúc cô lùi lại, nhưng vẫn chậm một bước, lúc kéo cô ra thì nửa người cô đã ướt sũng rồi. Cái áo sơ mi màu xanh lam nhạt lập tức trở nên xuyên thấu, da thịt của cô bên dưới lớp áo như ẩn như hiện.

Ba người ngoài phòng khách nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy tới, Úc Văn Yến đã đóng van nước lại và đang quay lưng kéo cô đến một góc. Anh chắn trước mặt cô để chặn tầm nhìn của mọi người, che chắn cực kỳ cẩn thận.

Úc Kinh Chí thấy một vũng nước trên sàn nên lo lắng hỏi Tuyên Dụ: “Tuyên Tuyên không bị thương chứ?”

Sau đó ông ấy quay đầu chất vấn con trai mình: “Sao con vẫn chưa sửa xong vòi nước nữa vậy, vừa rồi bị phun ướt cả người, sao giờ lại khiến cho Tuyên Tuyên cũng bị ướt theo. ”

“Nó hỏng hẳn rồi, bố gọi thợ đến sửa đi. ” Úc Văn Yến nói với Mạnh Thanh Dã: “Cô lấy áo khoác của cô ấy tới đây đi. ”

Mạnh Thanh Dã ngơ ngác trả lời rồi vội vàng đi tìm áo khoác.

Úc Văn Yến nhận cái áo khoác Mạnh Thanh Dã đưa tới, khoác lên vai Tuyên Dụ, thấp giọng nói: “Mặc vào. ”

Dương Trí tránh đến phòng khách, Úc Kinh Chí nói: “Gian phòng thứ nhất trên hành lang là phòng ngủ của Thanh Thanh, cháu tới đó thay đồ trước đi. ”

Úc Văn Yến: “Úc Thanh chỉ để quần áo mùa hè ở nhà, để con đi tìm. ”

Úc Kinh Chí muốn ngăn con trai lại, quần áo của con gái nhà người ta lại để một người đàn ông như anh đi tìm cái gì, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì anh đã nhanh chân chạy vào phòng ngủ.

Tuyên Dụ bị dọa đến choáng váng, cô giận nên kích động không khống chế được lực tay mới bị nước bắn ướt người, cũng quá xui xẻo rồi.

Sau khi thay quần áo xong đứng trước gương, cô lại cảm thấy quần áo nhìn rất quen. Nhìn kỹ mới xác định đây không phải là quần áo của Úc Thanh mà giống cái áo hoodies oversize lúc trước Úc Văn Yến thuận tay lấy từ chỗ cô, cũng coi như là quần áo của cô rồi.

Không ngờ anh vẫn còn giữ nó.

Tất cả quần áo cũ đã ném hết đi những vẫn giữ lại đồ đôi và quần áo họ đã đổi cho nhau trước đó.

Lúc cô còn đang suy nghĩ miên man thì Mạnh Thanh Dã đã gõ cửa: “Tuyên Tuyên, em thay xong chưa?”

Tuyên Dụ chỉnh lại góc áo, vỗ mặt một cái, xác nhận không nhìn ra điều gì khác thường mới kéo cửa ra.

Ngoài cửa, Mạnh Thanh Dã thấy Tuyên Dụ đã thay quần áo mới thì hai mắt như tỏa sáng: “Màu sắc của cái áo này rất hợp với em nha! Kiểu retro, chị thích!”

Còn có thể không hợp được à…… Đây vốn là quần áo của cô mà.

Quần áo bị người yêu cũ lấy đi nay lại được cô mặc lại, loại chuyện này đúng thật là…… Không biết nên nói sao mới được.

Dương Trí xuất hiện ở cuối hành lang, nói với hai cô: “Thầy và Giáo sư Úc tới hiệp hội một chuyến, tối nay ở đây ăn cơm. Hai em đi mua nguyên liệu nấu ăn với đàn anh Úc đi, lúc về thầy sẽ nấu!”

Sau khi trò chuyện với Úc Kinh Chí, Dương Trí trở nên vô cùng hăng hái, nói rằng ông ấy đã giúp anh ấy một việc lớn nên đêm nay nhất định phải thể hiện tài năng.

“Đàn anh Úc sẽ đưa các em đi, nguyên liệu nấu ăn cứ theo thầy dặn mà chuẩn bị, đừng gây thêm rắc rối biết chưa. ” Dương Trí dặn dò học sinh của mình.

Mạnh Thanh Dã nhếch môi: “Nhìn đi, bệnh cũ lại tái phát rồi, người hướng ngoại nhiệt tình đến nhà người ta nấu cơm. ”

Sau khi hai người rời đi, trong nhà chỉ còn các cô và Úc Văn Yến.

Đối mặt với Úc Văn Yến trong phòng khách, nhìn anh còn đang mặc đồ đôi, còn trên người cô là cái áo cũ, Tuyên Dụ thực sự cảm thấy tình hình đang phát triển theo chiều hướng cô càng lúc càng không thể kiểm soát được.

Nếu là trước đây, Tuyên Dụ có thể vô tư không quan tâm, nhưng bây giờ cô và Mạnh Thanh Dã đều đang ôm tâm trạng khác nhau, sự bất lực khiến cô muốn nhanh chóng kết thúc chuyến đi này rồi rời khỏi nhà họ Úc, rời khỏi Úc Văn Yến.

Vì không thể chịu được không khí yên tĩnh quỷ quái này nên Tuyên Dụ khoác áo lên: “Đi thôi, không còn sớm nữa, tới siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn. ”

Mạnh Thanh Dã thích ngắm trai đẹp, nhưng ở cùng một chỗ với trai đẹp lại bị khí thế mạnh mẽ của anh ép đến không thở nổi nên cũng vội vàng đi theo Tuyên Dụ.

Lúc đi tới trung tâm thương mại gần đó, mới mua sắm được một nửa thì Mạnh Thanh Dã lại thấy khát nước nên cô ấy chạy tới điểm bán trà sữa bên ngoài đợi bọn họ. Để lại Tuyên Dụ và Úc Văn Yến tiếp tục mua nguyên liệu nấu ăn.

Úc Văn Yến đẩy xe hàng đi theo sau Tuyên Dụ, cô chăm chú nhìn vào ghi chú và cẩn thận lựa chọn nguyên liệu nấu ăn. Vì Dương Trí khá kén ăn, nguyên liệu nấu ăn cũng có yêu cầu cao, khiến cô không thể không cẩn thận lựa chọn.

Ánh mắt Úc Văn Yên cứ rơi trên lưng Tuyên Dụ, thỉnh thoảng cô lại chỉ vào nguyên liệu nấu ăn rồi tự mình lẩm bẩm, hoàn toàn tập trung.

Tuyên Dụ quay người lại, bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của anh, không cần hỏi nhiều cô cũng biết biểu cảm của anh có ý gì, chắc là đang nghĩ cô vì lấy lòng cấp trên nên mới để tâm như vậy.

“Tôi không hề nói gì cả. ” Úc Văn Yến cũng nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cô.

Tuyên Dụ cất điện thoại di động đi: “Không cần giải thích, dù sao chúng ta đều ngứa mắt đối phương. ”

Úc Văn Yến đi bên cạnh cô: “Chỉ ngứa mắt thôi, vẫn rất tôn trọng còn gì. ”

Không tôn trọng thì sao bên nhau được ba năm.

Tuyên Dụ không để ý đến anh, cô bày ra dáng vẻ đang bận rộn nhiều việc.

Đã gần đến giờ cơm nên trong siêu thị rất đông người, không khí giữa hai người lúc này cũng không còn quá căng thẳng nữa.

Cả quá trình đều im lặng, mua đồ xong thì tụ họp với Mạnh Thanh Dã.

Mạnh Thanh Dã cầm một cốc trà sữa, đưa cái túi trong tay cho Tuyên Dụ: “Mua cho em với đàn anh Úc đó, đừng khách sáo. ”

Úc Văn Yến ở cách đó rất gần, anh đưa tay nhận lấy.

“Trở về rồi uống. ” Hàng hóa trên kệ đầy ắp khiến cô hoa cả mắt, cô hơi chóng mặt nên cũng không muốn uống.

Có một túi đồ lớn và một túi đồ nhỏ, Úc Văn Yến xách túi lớn, túi nhỏ đựng đồ ăn nên Mạnh Thanh Dã chủ động xách. Tuyên Dụ ngại mình rảnh tay nên muốn cầm giúp cốc trà sữa.

Trước khi Úc Văn Yến đưa qua, anh còn cố ý mở túi trà sữa lấy hai cái ông hút ra rồi nhét vào trong túi đồ anh đang cầm.

Tuyên Dụ chỉ im lặng một chút rồi nhận lấy rất tự nhiên.

Hai người đều không phát hiện ra có điều gì không thích hợp. Mạnh Thanh Dã yên lặng quan sát trong khi đang hút mạnh vài ngụm trà sữa, mắt còn trợn to hơn cả trân châu bên trong.

Úc Văn Yến đi trước, còn Mạnh Thanh Dã thì lôi kéo Tuyên Dụ cố ý đi chậm lại phía sau 10m.

“Đệch, hai người đã xảy ra chuyện gì?” Mạnh Thanh Dã bày ra biểu cảm như khám phá một thế giới mới vậy.

Tuyên Dụ bối rối: “Bọn em làm sao?”

Trong lòng cô vẫn hơi lo lắng, thầm nghĩ có phải Mạnh Thanh Dã đã nghe được tin tức gì ở đâu. Chuyện hai người bọn họ từng yêu nhau, bởi vì bọn họ cũng không cố ý giấu giếm nên ai có lòng đi nghe ngóng thì không khó để biết được.

Nhưng Tuyên Dụ cũng không muốn người ngoài biết, bọn họ đã là quá khứ rồi, không muốn trở thành nhân vật chính trong chủ đề buôn chuyện.

Đầu óc Mạnh Thanh Dã không theo kịp miệng cô ấy, lắp bắp nói vài tiếng: “Chính là, chính là, chính là rất lạ lùng!”

Tuyên Dụ: “Lạ lùng?”

Cô cố gắng giữ khoảng cách với Úc Văn Yến như vậy mà vẫn bị nhìn ra à?

Mạnh Thanh Dã chỉ còn thiếu nước khua tay múa chân, cố gắng sắp xếp lại ngôn ngữ lần nữa: “Đúng vậy! Có phải anh ấy biết trước là em sẽ uống trộm nên mới lấy ống hút đi không?”

Cử chỉ nhỏ này khiến cô ấy có ảo giác rằng bọn họ rất quen thuộc, quen thuộc với thói quen của nhau, thậm chí là ghi nhớ trong lòng.

Tuyên Dụ nghe xong thì hơi bất ngờ, một động tác nhỏ nhưng nếu không có Mạnh Thanh Dã nhắc nhở về cơ bản là cô sẽ không chú ý đến.

Cô vô cùng thích vừa đi vừa uống, Úc Văn Yến lại không thích như vậy nên cô đã từng lén lút uống sau lưng khi anh cõng cô. Hai người lại vì những chuyện nhỏ nhặt này mà tranh cãi vài câu, sau đó khi mua đồ uống anh sẽ để cô cầm trước rồi lấy ống hút đi, không cho cô có cơ hội lén lút uống trộm nữa. Dần dần tập mãi thành quen, kể cả đã nhiều năm như vậy cô vẫn sẽ vô thức ngầm đồng ý với hành vi của anh, không ai cảm thấy có chỗ nào không thích hợp.

Nếu Mạnh Thanh Dã không nhắc nhở, cơ bản cô hoàn toàn không ý thức được mình vẫn còn có thói quen nhỏ này.

“Có lẽ…… anh ấy đã quen giữ ống hút rồi. ” Tuyên Dụ mở mắt nói dối, trực tiếp ném tội danh lên đầu Úc Văn Yến.

Mạnh Thanh Dã vẫn sửng sốt: “Chẳng lẽ trai đẹp lại kỳ quái như vậy?”

Tuyên Dụ không đáp lời mà chỉ giục cô ấy đi nhanh hơn một chút.

Bỗng nhiên Úc Văn Yến dừng lại trước lỗi rẽ phía trước, lui về sau một bước rồi trốn vào sau cây cột.

“Sao vậy?” Tuyên Dụ hỏi.

Úc Văn Yến dùng bàn tay rảnh rỗi của mình kéo gần khoảng cách giữa hai người: “Đợi chút rồi hẵng đi. ”

Biểu cảm của Úc Văn Yến quá nghiêm túc nên Tuyên Dụ đứng im sau lưng anh, cô nhìn theo ánh mắt anh rồi kinh ngạc phát hiện ra bóng người phía trước: “Thanh Thanh? Ôn Trạch Tự??”

Trước cửa hàng chéo phía đối diện, Úc Thanh và Ôn Trạch Tự đang xem vali và nắm tay nhau vô cùng thân mật.

“Nhỏ giọng thôi. ” Úc Văn Yến sợ bị phát hiện nên kéo cô đứng sau vật che chắn.

Tuyên Dụ khó tin, kinh ngạc hỏi: “Hai người bọn họ yêu nhau sao? Hai người bọn họ sao lại có thể bên nhau được? Ôn Trạch Tự không phải bằng tuổi anh à?”

Úc Văn Yến cúi đầu nhìn Tuyên Dụ.

Chà, cái biểu cảm này giống hệt như khi anh phát hiện ra anh em tốt của mình đã đi đăng ký kết hôn cùng em gái ruột của mình vậy.

“Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, sau khi hai người bọn họ về nước thì đã đi đăng ký kết hôn rồi. ” Úc Văn Yến lúc này không biết nên nói thế nào, đáy lòng anh cảm thấy vô cùng buồn bực.

Mặc dù cùng cha khác mẹ, nhưng Úc Văn Yến vẫn rất thân thiết với em gái, thỉnh thoảng cũng sẽ đi thăm cô ấy, Tuyên Dụ cũng tự nhiên thân thiết với Úc Thanh hơn.

Bố mẹ hai bên đều lần lượt có cuộc sống của riêng mình, cô đau lòng cho cô gái tuổi còn nhỏ đã cô đơn, cũng là người có em gái nên Tuyên Dụ cũng đối xử với Úc Thanh như em gái ruột.

Tuyên Dụ kéo tay áo Úc Văn Yến, phản ứng dữ dội nói: “Ôn Trạch Tự thật không có nghĩa khí……”

Úc Văn Yến đã bị buộc phải chấp nhận sự thật này: “Cuối tháng này hai người họ sẽ tổ chức đám cưới, sau đó Thanh Thanh sẽ đi du học. ”

Tuyên Dụ vẫn đang cố gắng tiêu hóa sự thật này: “Có phải anh ấy đã để ý Thanh Thanh từ lâu rồi không?”

“Đúng vậy, kẻ khinh thường nhất khi tôi khen Thanh Thanh là người tốt, kết quả lại trở thành em rể của tôi. ” Úc Văn Yến khinh thường cười ra tiếng.

Hai người châu đầu thảo luận những chuyện mà Mạnh Thanh Dã không hề biết, khiến cô ấy đứng sau ngơ ngác một hồi.

Lạ lùng, vô cùng lạ lùng!

Giữa hai người này có một loại cảm giác không ai có thể chen vào được, giống như cảm giác khi cô ấy nhìn thấy tấm ảnh chụp chung đó.

Mạnh Thanh Dã nghe lén một lát thì nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ ngọt ngào cách đó không xa. Cô ấy thầm nghĩ sao lại giống anh trai và chị dâu đang lo lắng cho em gái và ghét bỏ em rể thế?

Cuối cùng cô ấy cũng hiểu ra, rốt cuộc cũng rõ ràng chỗ nào không bình thường.

Sau khi Tuyên Dụ bình tĩnh lại thì lập tức buông tay áo Úc Văn Yến ra, rồi quay lại cạnh Mạnh Thanh Dã: “Mau đi về thôi, thầy và bác Úc đợi lâu rồi. ”

Úc Văn Yến không thể nhìn thêm được nữa nên lấy điện thoại di động ra muốn gọi cho Úc Thanh, nhân cơ hội này Mạnh Thanh Dã đã kéo Tuyên Dụ sang một bên.

“Chúng em gặp phải bạn cũ, nhìn một lúc thôi. ” Tuyên Dụ không cẩn thận quên mất người bạn đồng hành là Mạnh Thanh Dã, càng giải thích lại càng giống như đang ngụy biện.

Mạnh Thanh Dã khoanh tay: “Em gái của người ta em cũng lo lắng thay luôn à?”

Tuyên Dụ: “Em gái anh ấy cũng tầm tuổi em gái em. ”

“Cô giáo Tiểu Tuyên không hổ là cố vấn được chào đón nhất, bác ái thế cơ mà. ” Mạnh Thanh Dã cười nhìn Tuyên Dụ.

Sự hoảng sợ dần nảy sinh, Tuyên Dụ đang muốn thành thật, dù sao cũng chẳng phải việc gì không dám để lộ ra ngoài.

Mạnh Thanh Dã nói: “Em thích anh ấy à?”

Tuyên Dụ che miệng Mạnh Thanh Dã, cô sợ bị nghe được nên hoảng hốt nhìn xung quanh, sau khi xác nhận Úc Văn Yến không đi theo sau mới buông ra.

“Không phải, chị đừng nói nữa. ” Tuyên Dụ nói: “Chỉ là quan hệ bạn học cấp hai, cấp ba thôi. ”

Mạnh Thanh Dã bày ra dáng vẻ chị đã hiểu: “Không nói nữa thì không nói nữa. ”

Bất kể Mạnh Thanh Dã có đang nghĩ bậy bạ gì hay không thì Tuyên Dụ cũng dừng chủ đề dễ khiến người khác hiểu nhầm này lại.

Sau khi mua xong đồ, ba người quay trở về, mỗi người lại mang một tâm sự riêng, nhưng không ai đề cập đến chuyện trong trung tâm thương mại nữa.

Trước bữa tối thì Úc Thanh tới, gặp Tuyên Dụ trong nhà nên cô ấy rất kinh ngạc.

Úc Kinh Chí không ngờ con gái sẽ về nhà, chắc chắn là con trai gọi về nên ông ấy chỉ có thể không ngừng nháy mắt với Úc Thanh.

Sau khi chào hỏi, Úc Thanh đi thẳng đến chỗ Úc Văn Yến, cũng không vạch trần thân phận của Tuyên Dụ.

Mạnh Thanh Dã áp sát bên tai Tuyên Dụ, cằm cô ấy gác lên vai cô, cảm thán: “Nhà họ Úc có người đẹp, em gái Úc Văn Yến thật xinh đẹp. ”

“Nói đến đây, chị thật sự cảm thấy Úc Văn Yến tóc trắng trong ảnh chụp đẹp trai muốn chết. ” Mạnh Thanh Dã hiếu kỳ hỏi: “Sao trước đây anh ấy lại nhuộm tóc trắng thế?”

Tuyên Dụ cũng không nhớ rõ nữa, giọng điệu có chút mơ hồ không xác định: “Có lẽ là do không kiềm chế được bản tính, để khoe khoang chẳng hạn. ”

Mạnh Thanh Dã âm thầm tán thành: “Nếu chị là anh ấy thì chị sẽ còn ngầu hơn nữa, nếu có người thân hoặc bạn học trong trường không biết chị thì chính là do chị khiêm tốn. ”

“Chị ăn cơm đi, đừng suy nghĩ linh tinh nữa. ” Tuyên Dụ gắp đồ ăn cho Mạnh Thanh Dã để cô ấy yên tĩnh hơn.

Úc Thanh rửa tay xong thì cùng Úc Văn Yến ngồi xuống, tranh nhau ngồi cạnh Tuyên Dụ.

Sau khi ngồi xuống, cô ấy nhỏ giọng gọi chị Tiểu Dụ.

Mạnh Thanh Dã vẫn đang nhìn nên Tuyên Dụ chỉ dám cười đáp lại, cả quá trình đều im lặng nghe các giáo sự nói chuyện phiếm, quy củ đến không có chỗ chê.

Bữa tối kết thúc, Dương Trí lại không có ý định rời đi mà cùng Úc Kinh Chí tới phòng sách để tiếp tục trò chuyện.

Úc Văn Yến trở về phòng xử lý công việc, trong phòng khách chỉ còn lại ba cô gái.

Úc Thanh mang táo đã gọt sẵn lên: “Các chị ăn không ạ?”

Mạnh Thanh Dã rất thích nói chuyện với người đẹp nên vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh: “Ăn chứ, em ngồi đi. ”

Úc Thanh lựa chọn ngồi cạnh Tuyên Dụ. Tính tình cô ấy hướng nội và khá rụt rè trong việc tiếp đãi khách tại nhà mình.

Mạnh Thanh Dã hướng ngoại thì lại thích nhất kiểu người đẹp nhỏ nhắn này, cô ấy dán vào phía bên còn lại của Tuyên Dụ rồi nói rất nhiều chủ đề.

Không thể tránh khỏi trò chuyện về Úc Văn Yến.

“Anh trai của em ngầu quá, năm cấp ba được tuyển thẳng xong thì nhuộm tóc trắng, quá đẹp trai rồi. Nếu là chị, chị cũng sẽ làm vậy để thông báo mình được tuyển thẳng. ” Mạnh Thanh Dã nhìn chằm chằm Úc Thanh nói chuyện, ánh mắt cô bé lại né tránh không dám nhìn thẳng lại, trong lòng không tránh được cảm thán, hai anh em nhà này tính cách khác nhau quá nhiều rồi.

Úc Thanh cũng nhớ rõ chuyện này: “Không phải là để thông báo được tuyển thẳng đâu ạ. ”

“Hả? Không phải sao?” Mạnh Thanh Dã huých cùi chỏ vào Tuyên Dụ: “Chẳng phải em nói thế sao?”

Úc Thanh cũng chỉ suy đoán, cố gắng nhớ lại rồi nói: “Nguyên nhân thì em không rõ lắm, chỉ là có một ngày anh trai hỏi em là tóc vàng hay tóc trắng đẹp trai hơn, em trả lời là tóc trắng. ”

Giọng điệu bình tĩnh, nhưng trong mắt Úc Thanh đã hiện lên ánh sáng.

Tuyên Dụ không nhịn được bật cười, chẳng lẽ Úc Văn Yến chỉ vì một câu nói của Úc Thanh mà đi nhuộm tóc trắng ư? Chẳng lẽ anh quên là Úc Thanh thích đọc manga sao, những nhân vật được yêu thích hầu hết đều là tóc trắng, cô ấy còn là người cực kỳ yêu thích những chàng trai 2D với mái tóc trắng nữa.

“Dễ kích động như vậy sao?” Mạnh Thanh Dã trợn mắt.

Úc Thanh: “Có lẽ lúc đó có người cùng lứa nhuộm tóc vàng, có người luôn nói tóc vàng vừa đẹp trai vừa ngầu, nên anh trai em muốn ganh đua?”

“Em chỉ đoán bừa thôi, các chị đừng để trong lòng. ” Úc Thanh cười cười, vẫn giữ gìn chút mặt mũi cho anh trai trước mặt người ngoài.

Tuyên Dụ cũng cười theo, nhưng bỗng trong đầu cô lại thoáng qua một suy nghĩ.

Cảng Định nổi tiếng với phong cách giáo dục nghiêm khắc, học sinh cấp ba không ai được nhuộm tóc, tóc các nam sinh đều không được dài qua tai theo yêu cầu của trường học, trong ấn tượng của cô thì chỉ có một bạn học có màu tóc rất đặc biệt.

Khi cô chuẩn bị lên lớp 9, lớp bên cạnh có một bạn học là con lai chuyển đến, bạn đấy có một mái tóc màu vàng óng. Vì đã nghe Lý Tô Tô thì thầm rất nhiều nên cô cũng bất giác chú ý tới và cùng bạn bè xung quanh nhận xét thử, cảm thấy tóc vàng cực kỳ đẹp trai, cực kỳ ngầu. Chẳng lẽ Úc Văn Yến không chịu được khi nghe người khác được khen nên nhuộm màu trắng để tranh giành sự chú ý?

Cũng không phải là không thể, phù hợp với tác phong trước giờ của anh.

Mười giờ tối, cuối cùng Dương Trí cũng cam lòng đi ra từ phòng sách, lúc về còn lôi kéo tay Úc Kinh Chí nói rảnh sẽ lại đến, dáng vẻ lưu luyến không muốn về.

Đến dưới chân tòa chung cư, cuối cùng Tuyên Dụ cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Dương Trí nhìn thấy thì nói: “Tuyên Tuyên, biểu cảm của em là sao thế, thầy ép em đi tới động bàn tơ à?”

“Không có, là do em mệt thôi. ” Tuyên Dụ tự nhủ trong lòng, động bàn tơ cũng không đáng sợ như chỗ này.

Hôm nay Dương Trí rất vui nên không cần cô náo động không khí, xem ra lần sau đến không cần các cô đi cùng nữa rồi.

Trên đường tới bãi đỗ xe, họ bắt gặp Ôn Trạch Tự đang vội vã chạy tới, Tuyên Dụ lên tiếng chào hỏi anh ấy.

Cô vốn muốn tránh đi, nhưng nghĩ lại Úc Thanh chắc chắn sẽ nói chuyện tối nay cho anh ấy, tránh đi cũng chẳng có nghĩa lý gì.

Ôn Trạch Tự dừng bước nên Tuyên Dụ cũng chỉ đành dừng lại.

“Thanh Thanh nói em để quên đồ, phiền em đợi một chút, em ấy sẽ lấy xuống cho em. ” Ôn Trạch Tự ôn hòa cười nói.

Tuyên Dụ không nhớ mình làm rơi cái gì nên cẩn thận kiểm tra lại một lần.

Dương Trí và Mạnh Thanh Dã cũng đợi ở một bên, cô ngại để bọn họ chờ nên nói: “Không còn sớm nữa, hai người về trước đi. ”

Mạnh Thanh Dã không yên tâm để Tuyên Dụ lại một mình: “Chị chờ em. ”

Ôn Trách Tự lại nói với bọn họ: “Vừa hay chúng tôi tiện đường, chút nữa tôi sẽ đưa cô ấy về. ”

Người đàn ông này là chồng của Úc Thanh, hơn nữa Tuyên Dụ cũng chính miệng thừa nhận có quen biết Ôn Trạch Tự nên Mạnh Thanh Dã cũng không nghĩ nhiều, cô ấy cùng Dương Trí quay về trường học trước.

Người vừa đi xa Úc Thanh đã đến, cô ấy thấy Ôn Trạch Tự thì cười ngọt ngào rồi tăng tốc chạy tới.

Khóe môi Tuyên Dụ khẽ nhếch lên, nhìn thấy Úc Văn Yến đi theo sau thì nụ cười chợt khựng lại.

Sắc mặt Úc Văn Yến ở phía xa có hơi cứng ngắc, bởi Úc Thanh đã nhào vào vòng tay Ôn Trạch Tự, hai người không hề kiêng dè mà ôm chặt nhau.

“Thanh Thanh, chị làm rơi cái gì vậy?” Tuyên Dụ hỏi.

Úc Thanh chỉ thẳng ngón tay về phía Úc Văn Yến, khuôn miệng hoạt bát nói: “Anh trai em. ”

Khuôn mặt Tuyên Dụ đỏ bừng lên.

“Bỏ quên anh em rồi!” Úc Thanh nói hoàn chỉnh cả câu.

Tuyên Dụ bày ra dáng vẻ người lớn: “Nói bậy bạ cái gì vậy!”

Cô gái nhỏ hướng nội, hẳn là bị Ôn Trạch Tự làm hư rồi, còn dám nói đùa với cô nữa.

Úc Thanh vẫn vô tư cười, cô ấy biết giữa hai người có mâu thuẫn, nhưng cô ấy cũng biết tâm tư anh trai mình. Đừng thấy anh mạnh miệng không thừa nhận, nhưng anh lại thường xuyên gọi điện cho cô ấy, ngoài miệng thì quan tâm tới em gái, thật ra trong lòng vẫn còn lưu luyến đoạn tình cảm chẳng mấy dễ chịu này, muốn tìm người tâm sự mà thôi.

“Cuối tháng này em sẽ tổ chức lễ cưới, chị Tiểu Dụ, chị cũng phải tới nhé!” Úc Thanh vươn tay về phía Ôn Trạch Tự, anh ấy lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mời.

Mở ra nhìn, bút tích dưới ánh trăng khúc xạ ra ánh sáng, hẳn là vừa mới viết.

Thật sự là do Úc Thanh cố ý muốn Ôn Trạch Tự tới đón, thuận tiện chặn cô lại giữa đường, còn dẫn theo Úc Văn Yến xuống.

“Thanh Thanh…… Cảm ơn em, chị sẽ tới. ” Tuyên Dụ cảm ơn ý tốt của Úc Thanh, và cả những thứ khác nữa.

Cô thấy Úc Văn Yến đang đến gần thì chỉ mỉm cười.

Có thể phải khiến cô ấy thất vọng rồi.

Úc Thanh lôi kéo Ôn Trạch Tự đi trước, nói với Úc Văn Yến: “Anh, anh đưa chị Tiểu Dụ về nhé, em đi trước đây!”

Úc Văn Yến nhìn Tuyên Dụ, mím môi nói: “Đi thôi. ”

Tuyên Dụ theo sau Úc Văn Yến, một trước một sau chứ không đi sóng vai, cô dùng hành động để thể hiện sự phản đối giao tiếp với anh.

Cô luôn cúi đầu đi theo bước chân anh, đến lúc ngẩng lên lại phát hiện mình đã đi tới sân trường.

“Chúng ta đi đâu vậy?” Tuyên Dụ dừng bước gọi Úc Văn Yến.

Úc Văn Yến: “Xe của tôi đỗ ở cổng nam. ”

Tòa nhà của công nhân viên chức nằm ở công bắc của trường, nếu đi tới cổng nam sẽ phải đi ngang qua sân trường.

“Sao lại đỗ xa như vậy. ” Tuyên Dụ đã căng thẳng cả ngày, đã mệt mỏi rồi.

Úc Văn Yến đứng tại chỗ đợi cô bước tới, nói: “Từ đó về nhà vừa hay chạy bộ buổi sáng là đủ. ”

Tuyên Dụ đi tới bên cạnh anh, nhìn sân chơi.

Đã gần đến giờ tắt đèn nên hầu hết ánh sáng đều đã không còn, chỉ có thể mượn ánh đèn đường mới có thể miễn cưỡng nhìn rõ.

“Đi thôi. ” Úc Văn Yến lấy điện thoại di động ra, bật đèn pin rồi hạ thấp độ cao, ánh sáng chiếu xuống chân cô, không chói mắt, nhưng có thể nhìn rõ đường đi.

Tuyên Dụ chỉ có thể đi song song với anh.

Khi đi tới sân vận động tiếp theo, không ai mở miệng nói chuyện, giống y như lúc họ còn bên nhau vào những buổi tối rảnh rỗi cùng nhau đi dạo đêm.

“Anh vẫn còn giữ lại quần áo à?” Tuyên Dụ bình tĩnh mở miệng phá vỡ không khí.

Úc Văn Yến kéo khóa áo Jacket che đến cằm, hờ hững nói: “Sau khi ra nước ngoài thì đã trả lại căn phòng thuê ở gần trường rồi, nhà bố tôi gần nên đồ đạc đều đều chuyển sang đây. Gần đây sắp xếp phòng cưới cho Úc Thanh nên mới cho người tới dọn dẹp đồ trong nhà, quần áo cũ không cần đến đều bị ném đi hết rồi. ”

Tuyên Dụ không hiểu ý tứ trong đoạn vừa rồi anh nói.

Úc Văn Yến: “Cô hỏi bộ quần áo nào?”

“Tôi……”

“Cái cô đang mặc được lôi từ trong hộp đựng đồ cũ, nên không bị lật ra. ” Úc Văn Yến ngừng lại: “Cô ném đi rồi à?”

Đồ đôi mua cùng tôi cô đã ném đi rồi à?

Tuyên Dụ dừng bước, ngẩng đầu nhìn anh, nhưng lại không dám đọc hiểu mỗi một hành động, một lời nói của anh.

“Để ở dưới đáy hòm, cũng không biết ở đâu. ” Cô nói xong thì tiếp tục đi về phía trước.

Úc Văn Yến tự giễu cười khẽ, tiếng cười nhẹ đến mức dường như chỉ mình anh nghe được.

Lúc đi đến cửa sân chơi, Tuyên Dụ bình thản nói: “Úc Văn Yến, thực ra chúng ta có thể buông xuống rồi. ”

“Tôi nghiêm túc đấy. ” Tuyên Dụ đi lên bậc thang rồi quay lại nhìn anh.

Trước cửa ra vào có một chiếc đèn sợi đốt màu trắng, cô đứng ngược sáng, từ góc độ của anh nhìn lên thì cảm thấy người trước mắt xa không thể chạm tới.

Cô yên lặng chờ đợi câu trả lời của anh, mà khuôn mặt của anh lại chẳng có chút thay đổi nào.

“Đã đến giờ đóng cổng, sinh viên của viện nào còn ở đó vậy?”

Một ánh đèn pin quét đi quét lại chỗ bọn họ, cánh báo hai người nhanh chóng rời đi.

Úc Văn Yến không chút nghĩ ngợi, nắm chặt tay Tuyên Dụ chạy về phía lối ra khác.

Bảo vệ sau lưng đã đến rất gần nên Tuyên Dụ ép mình phải nhanh chân đuổi kịp bước chân anh, không quay đầu lại mà theo sát anh chạy về phía trước.

Rời khỏi sân chơi, dừng lại tại ngã rẽ, Tuyên Dụ ấn tay lên lồng ng. ực đang đập kịch liệt thở không ra hơi, hổn hển nói: “Sao vẫn là ông ấy vậy?”

“Chú Vương sang năm mới nghỉ hưu. ” Úc Văn Yến không ngờ sẽ đụng phải bảo vệ đi tuần.

Hai người họ đã từng đến thăm Đại Học Bách Khoa một lần, khi đi dạo trong sân trường thì quá giờ tắt đèn, bị bảo vệ đi tuần bắt gặp và yêu cầu liên hệ với cố vấn. Nhưng hai người đều không phải là sinh viên của trường nên cuối cùng Úc Kinh Chí phải tới đón bọn họ.

Lần đầu tiên gặp phụ huynh đã náo động ra chuyện đen đủi như vậy, nên Tuyên Dụ không dám nhìn Úc Kinh Chí nhiều hơn một cái.

Ngày hôm sau, các viên chức của Đại Học Bách Khoa đều nói về chuyện này, Úc Kinh Chí vẫn nể mặt Tuyên Dụ nên không mắng Úc Văn Yến.

Sau khi bình tĩnh lại, cô mới phát hiện hai người đang đứng đối diện rất gần nhau, từng hơi thở đều trở nên rõ ràng.

Tuyên Dụ lùi lại, gót chân chống lên bức tường phía sau.

“Úc Văn Yến……” Tuyên Dụ muốn anh lùi lại phía sau, nhưng khi ngẩng đầu đối mặt với anh, khi nhìn thấy bóng tối trong mắt anh thì âm thanh cứ nhỏ dần đi.

Rõ ràng là đang đứng trong bóng tối nhưng Tuyên Dụ vẫn có thể dựa vào ký ức mà nhìn rõ khuôn mặt anh.

Úc Văn Yến đã khác xưa, đường nét góc cạnh rõ ràng hơn, cảm giác thiếu niên đã phai nhạt. Quanh năm chiến đấu trên bàn ngoại giao không khói thuốc súng đã khiến anh trưởng thành hơn rất nhiều, cũng ổn định, đáng tin cậy và có cảm giác an toàn hơn.

Bàn tay của anh chạm trên gò má cô khiến cả hai người đều khựng lại.

Vốn dĩ anh đã khẽ ôm má cô nhưng lại bị tránh đi, ngay khi cô chưa kịp thoát ra thì anh đã phủ tay lên ôm cứng nó, khiến cô không thể động đậy nữa.

“Tuyên Dụ, cô nói là cô nghiêm túc thì tôi phải phối hợp với cô sao?” Đốt ngón tay anh chạm tới vành tai cô có cảm giác lạnh lẽo vô cùng.

Giọng anh vừa trầm vừa nặng nề, giống như một cơn gió lạnh lẽo.

“Cô chơi thua rồi hỏi tôi có muốn yêu đương không, sau đó tôi nói là tôi nghiêm túc, tôi và cô cùng hẹn hò. ”

“Khi cô cảm thấy chán rồi thì cô nói chia tay với tôi, cô nói là cô nghiêm túc, không cho tôi bất cứ một lý do nào. Tôi bị ép phải chấp nhận. ”

“Bây giờ cô lại muốn tôi không so đo chuyện cũ, buông bỏ những thứ đã từng, cô lại nói là cô nghiêm túc. ”

“Tôi phải làm gì đây? Làm theo mọi điều mà cô nói ư?”

Từng chữ một như xát muối vào tim Tuyên Dụ, như nước ngọt có gas vị chanh chua chát xát vào lòng, vừa ê ẩm vừa chua xót, vô cùng khó chịu.

“Úc Văn Yến. ” Tuyên Dụ lấy hết dũng khí mới dám nhìn thẳng vào anh để nói chuyện: “Anh luôn biết chúng ta là hai kiểu người khác nhau, lúc trước ở bên nhau cũng không thể đi đến cùng, qua bốn năm lại càng không có khả năng nữa. ”

Bọn họ đều đang đứng ở quá khứ nhìn vào đoạn tình cảm này, gặp lại nhau đều là tức giận. Thực ra bọn họ đã sớm không còn là Tuyên Dụ và Úc Văn Yến của trước kia nữa rồi.

Tuyên Dụ kéo tay anh xuống nhưng lại bị anh lật tay, nắm thật chặt.

Cô muốn rút tay ra nhưng anh lại càng siết chặt hơn.

“Buông tay. ” Tuyên Dụ cau mày: “Tôi không muốn cãi nhau với anh. ”

“Tuyên Dụ, tôi chưa bao giờ muốn ầm ĩ với cô mỗi khi gặp mặt. ” Úc Văn Yến cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô: “Chúng ta gặp lại nhau, không phải chỉ để cãi nhau. ”

Thật lâu sau anh lại nói.

“Chúng ta không thể cứ cãi nhau mãi. ”

Anh thoáng suy nghĩ, ngón tay cái của anh vuốt nhẹ dưới mặt của cô là siết chặt vòng tay tràn đầy yêu thương.

“So với cãi nhau, tôi càng muốn hỏi những năm này cô đã sống thế nào. ”

Tuyên Dụ vội vàng cụp mắt, trái tim run rẩy kịch liệt, căng phồng, đau đớn.

“Tôi càng muốn nói những điều này hơn. ”

Nhẹ nhàng, mang theo sự thăm dò, anh vòng tay ôm lấy cơ thể gầy gò, thì thầm bên tai cô: “A Dụ, mấy năm qua sống có tốt không?”

【Tác giả có lời muốn nói】

Phá án rồi, nhuộm tóc trắng là vì tranh giành tình nhân……

Anh trai và chị dâu nhìn em rể thế nào cũng thấy buồn phiền trong lòng.

Chương (1-63)