Truyện:Đắm Chìm – Hòe Cố - Chương 67

Đắm Chìm – Hòe Cố
Trọn bộ 77 chương
Chương 67
Ngoại truyện 10
0.00
(0 votes)


Chương (1-77)

Khi bộ phim kết thúc hoàn toàn, hệ thống đèn trong rạp đồng loạt bật sáng.

Du Hề chưa rời đi ngay, cô bảo Bùi Quan Ngọc chụp cho mình vài tấm ảnh để lấy tư liệu đăng lên các nền tảng mạng xã hội.

Bộ phim ra mắt ở đại lục, cô với tư cách là diễn viên chính chắc chắn phải đăng bài quảng bá.

May mà Bùi Quan Ngọc làm việc khá tốt.

Biết hôm nay là lễ Thất Tịch, anh đã trang trí phòng chiếu được bao trọn vô cùng tinh tế, trên mỗi chiếc ghế đều được quấn một bông hồng.

Ngay tại vị trí trung tâm dành riêng cho Du Hề, còn được đặt một bó hồng phấn tươi tắn, kiêu sa.

Bùi Quan Ngọc vốn dĩ giống như một "người máy".

Nhưng chính vì thế, khi yêu anh lại có những điểm rất hữu dụng.

Từ vài năm trước, anh đã hình thành cho mình một bộ "mã nguồn lõi" rất riêng.

Ví dụ như:

Mọi tin nhắn của cô đều phải được phản hồi, kể cả chỉ là một cái nhãn dán.

Mọi khó khăn của cô đều phải dốc hết sức giải quyết.

Đi hẹn hò với cô nhất định phải tặng quà.

Chụp ảnh cho cô bắt buộc phải ra được ảnh đẹp.

Cùng cô làm bất cứ việc gì (làm nail, nhuộm tóc... ) đều phải có sự kiên nhẫn.

......

Vì vậy, ở mọi khía cạnh thể hiện sự ga lăng của một người bạn trai, Bùi Quan Ngọc về cơ bản đều hoàn thành một cách hoàn hảo.

Du Hề vẫn luôn thấy anh là người rất biết cách yêu.

Không những thế, khi nghe cô bảo muốn đăng lên mạng xã hội, thái độ của Bùi Quan Ngọc hôm nay còn tích cực hơn hẳn mọi khi.

Anh mang theo rất nhiều máy ảnh và ống kính chuyên nghiệp. Khi ảnh được gửi qua, Du Hề thậm chí chẳng cần chỉnh sửa gì cũng có thể trực tiếp lấy để dùng.

Trong lúc Du Hề đang mải mê chọn ảnh, bàn tay còn trống của cô đã bị Bùi Quan Ngọc ân cần nắm lấy.

Anh cầm máy ảnh, căn góc rồi chụp một tấm, sau đó đưa cho cô xem.

Du Hề liếc nhìn.

Phải công nhận, tấm ảnh này trông rất có cảm xúc.

Cổ tay anh, đặc trưng của nam giới, đeo một chiếc đồng hồ cơ, làn da trắng lạnh, mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh đang đan mười ngón tay vào tay cô, bao trọn lấy bàn tay cô.

Phía trước đôi bàn tay đan chặt là bông hồng phấn quấn trên ghế.

Du Hề: Tên "người máy nhỏ" này dạo này cũng có chút tế bào lãng mạn đấy chứ.

Bùi Quan Ngọc liền gửi bức ảnh qua cho cô.

Lọc xong ảnh, Du Hề đang phân vân không biết nên viết dòng trạng thái như thế nào thì một bóng đen bao trùm trên đỉnh đầu.

Bùi Quan Ngọc sáp lại gần, chằm chằm nhìn cô, ánh mắt hệt như chú cún đang chờ được cho ăn.

Du Hề: Hả?

Không nhận được phản ứng như mong muốn, Bùi Quan Ngọc nhíu mày, dùng khuỷu tay huých huých cô, nhắc nhở: "Anh đã chuẩn bị xong xuôi rồi đấy."

Cô đăng Instagram thì liên quan gì đến việc anh đã chuẩn bị?

Đầu óc Du Hề nhất thời vẫn chưa loát kịp.

Một giây, hai giây.

Du Hề chợt nhận ra, hai tháng trước, để có thể trở về Los Angeles, cô đã hứa với Bùi Quan Ngọc sẽ "công khai trên mọi nền tảng anh là người bạn trai duy nhất".

Cũng không trách cô quên mất, thực ra chuyện hai người ở bên nhau từ lâu đã là chuyện ai cũng biết.

Có đăng bài công khai hay không, đối với Du Hề cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.

Nhưng đối với Bùi Quan Ngọc thì lại mang một ý nghĩa vô cùng to lớn.

Nghĩ đến đây, đôi mắt Du Hề khẽ đảo, những ý nghĩ tinh nghịch lại nảy sinh.

Chuyện này cũng không thể trách cô được.

Trêu chọc Bùi Quan Ngọc là một việc vô cùng thú vị, cô có chơi cả đời cũng không chán.

Chỉ trong nháy mắt, Du Hề đã nghĩ ra cách trêu anh.

Cô gật đầu với vẻ mặt không đổi, sau đó chọn một bức ảnh chụp một mình xinh đẹp nhất, lấy dòng trạng thái nhã nhặn mà Mirror đã chuẩn bị sẵn cho cô từ trước.

[Thất Tịch sum vầy, giai kỳ như mộng. Mọi người đã đi xem phim chưa?]

Điện thoại lập tức rung lên liên hồi, fan tràn vào phần bình luận thi nhau gọi "chị ơi".

Du Hề lướt chọn vài bình luận để trả lời, nhưng khóe mắt vẫn len lén để ý đến người bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc bài được đăng, Bùi Quan Ngọc đã thành thạo vào trang cá nhân của cô.

Rồi cái đầu anh cúi xuống, càng lúc càng cúi gầm, khuôn mặt tối sầm, trên đỉnh đầu như có mây đen bao phủ.

Du Hề chớp chớp mắt, lén nghiêng đầu nhìn anh.

Không phải là sắp khóc đấy chứ?

Bùi Quan Ngọc ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt xanh biếc đang lấp lánh ý cười của cô.

Rõ ràng cô biết tỏng mọi chuyện, nhưng lại cố tình không cho anh danh phận, còn ức h**p anh.

Đúng là xấu xa hết sức.

Anh nghiến mạnh răng, rồi bỗng nhiên im lìm húc đầu vào cằm cô một cái.

Cú húc này anh không hề nương lực.

Nếu cằm Du Hề mà là đồ giả, chắc sụn độn cũng bị anh húc cho lệch luôn rồi.

Du Hề hít hà một tiếng.

Cô bực mình đưa tay định véo tai anh, Bùi Quan Ngọc bị chọc giận, thế mà dám cắn lại cô, cắn vào d** tai cô, cắn vào má cô.

Vừa cắn vừa rít qua kẽ răng: "Đồ lừa đảo."

"Em đúng là đồ lừa đảo."

"Đã bảo là sẽ không lừa anh nữa cơ mà."

Du Hề trêu anh: "Em có nói là sẽ đăng vào hôm nay đâu?"

Bùi Quan Ngọc hít sâu một hơi: "Vậy em phải nói rõ ràng ra chứ, cứ thích trêu chọc anh làm gì."

Du Hề véo má anh: "Là do tự anh hiểu nhầm đấy chứ."

Mắt Bùi Quan Ngọc đỏ hoe: "Hôm nay là lễ Thất Tịch! Tại sao không thể là hôm nay."

Bùi Quan Ngọc vừa tủi thân vừa hậm hực.

Anh giống hệt như chàng hề bị công chúa dùng phép thuật trêu đùa trong Cici, không nhịn được lại dùng đầu huých cô: "Em đăng đi, em đã hứa với anh rồi mà."

Hai người cứ thế mặc kệ hình tượng, "động tay động chân" với nhau ngay trên ghế trong rạp chiếu phim.

Cho đến khi Du Hề không nhịn được nữa, tựa 𝐧ɢ.ự.c vào anh mà cười rũ rượi.

Cô càng cười, Bùi Quan Ngọc càng tức, nhưng lại chẳng làm gì được cô, đỉnh đầu anh trông như sắp bốc khói đến nơi.

Đáng yêu quá đi mất.

Du Hề bất giác nghĩ thầm, nếu Bùi Quan Ngọc được lớn lên một cách bình thường, phải chăng anh cũng sẽ là một thiếu niên rạng rỡ, hoạt bát như vậy.

Trêu chọc anh như thế là đủ rồi, nhìn tình hình này, nếu còn trêu tiếp, e là tối nay cô sẽ "no đòn".

Du Hề cuối cùng cũng nghiêm túc lại, ngẩng mặt lên 𝐡.ô.𝐧 anh một cái: "Thế anh muốn em giới thiệu anh với mọi người như thế nào?"

"..."

Bùi Quan Ngọc im lặng một lúc, rồi lật mặt nhanh như chớp, sáp lại gần cọ cọ vào cô.

Lúc hai người từ rạp chiếu phim lái xe ra, dòng xe cộ vẫn đông nghẹt, kẹt cứng không lối thoát.

Trước khi ra ngoài, Du Hề đã dặn Bùi Quan Ngọc chuẩn bị sẵn tài khoản, đúng chín giờ sẽ đăng bài công khai.

Con chó dữ vừa nãy còn tức xì khói, lao vào đánh nhau với cô, giờ bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn, im phăng phắc.

Bùi Quan Ngọc ngồi ở ghế phụ.

Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, anh đang tập trung cao độ, chuẩn bị tinh thần để "trang hoàng" lại tài khoản vc.

Đổi avatar, sửa lại phần giới thiệu bản thân.

Du Hề dùng ngón tay gõ nhịp trên vô lăng, bật một bản tình ca nhạc ngoại du dương, nhẩm hát theo giai điệu triền miên, ngọt ngào.

Bùi Quan Ngọc vểnh tai lên, hơi ngẩng đầu, vặn nhỏ âm lượng nhạc xuống một chút để nghe giọng Du Hề rõ hơn.

Chỉ cần cô cất giọng ngâm nga vu vơ vài câu cũng đủ khiến tai anh tê dại.

Bùi Quan Ngọc không kiềm chế được, mũi cũng bắt đầu bắt nhịp, ngân nga theo một âm vực rất khẽ, gần như không thể nghe thấy.

Nhưng vừa nhận ra âm thanh của mình nghe chói tai, lạc quẻ như một nốt nhạc lỗi nhịp, anh lại ảo não rũ mi, nuốt hết những âm tiết ấy vào trong.

Du Hề quay sang, bắt được chút âm điệu ngắt quãng đó: "Sao không hát nữa?"

Bùi Quan Ngọc cứng ngắc đáp: "Không hay."

Du Hề tiếp lời: "Em chưa nghe rõ, anh hát to lên chút đi, cho em nghe với."

Ai dè Bùi Quan Ngọc không những không hát, mà còn cảnh giác ngoảnh mặt đi, ngậm chặt miệng lại.

Du Hề: "..."

Trò "sói đến rồi" diễn nhiều quá, "người máy nhỏ" này giờ đã hoàn toàn cảnh giác, không mắc mưu nữa rồi.

Du Hề: "Nhưng lần này em thật lòng mà."

Nếu anh cứ bắt cô phải nói thật, Du Hề đành dang hai tay nói: "Em biết là không hay, anh bị mù âm nhạc mà."

"......" Trông Bùi Quan Ngọc có vẻ như đang п●🌀𝖍●1ế●𝐧 𝖗ă𝖓●ⓖ.

Du Hề nhịn cười, nghiêm mặt nói: "Nhưng em đã nói rồi phải không, ở bên em, anh có thể tự do làm bất cứ điều gì anh muốn."

"Cho dù bài hát anh hát có khó nghe đến đâu, em vẫn luôn yêu anh."

Bản nhạc sắp đến đoạn cao trào.

Du Hề đưa tay phải ra nắm lấy tay anh, giọng mềm mỏng động viên: "Đến đây nào Bùi Bùi, hát cùng em nhé."

Bùi Quan Ngọc nhìn cô chằm chằm một lúc lâu.

Đôi môi mím chặt cuối cùng cũng ♓●é ɱ●ở, cất giọng hòa cùng cô.

"Can I go where you go?" (Anh có thể theo em đến chân trời góc bể không?)

Du Hề xen vào đáp lời: "Come." (Đến đây. )

"Can we always be this close?" (Liệu đôi ta có thể luôn kề cận bên nhau thế này?)

Du Hề: "Always." (Mãi mãi. )

"And ah take me out" (Và à... hãy mang anh rời khỏi nơi này)

"And take me home" (Hãy đưa anh về với ngôi nhà hằng mong ước)

"You're my my my my..." (Em là, là, là, là... )

Phía trước là một quãng đèn đỏ khá dài.

Du Hề 𝖗ướ_𝐧 ⓝɢư_ờ_❗ tới, vòng tay qua cổ Bùi Quan Ngọc. Trong ánh mắt ngơ ngác của anh, cô mỉm cười đặt một nụ ⓗ*ô*𝓃 〽️ề*〽️ Ⓜ️*ạ*❗ lên môi anh, nuốt chửng những âm tiết đứt quãng, lạc nhịp của anh.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn phố thị nhộn nhịp phảng phất qua đôi mắt xanh như mặt hồ của cô, lấp lánh những tia sáng đong đầy tình ý.

Du Hề ngân nga những âm tiết cuối cùng.

Lời hát dành cho hiện tại, và cũng là dành cho Bùi Quan Ngọc của thuở thiếu thời: "Beloved."

Trong lời gốc là "Lover", nhưng trong một số ngữ cảnh nhất định, từ này lại mang hàm ý về tình nhân bí mật.

Du Hề không muốn lại làm anh nhạy cảm rồi khó chịu.

Thế nên cô đã đổi thành một từ ngữ kinh điển, vĩnh viễn không bao giờ sai.

You're my my my my Beloved.

(Em là, là, là, là người mà anh yêu nhất. )

Chín giờ tối.

Celia, nữ minh tinh vốn luôn kín tiếng, khiêm nhường, chưa bao giờ lên tiếng về chuyện tình cảm hay "bạn trai người Trung Quốc", đã đồng loạt đăng trạng thái trên mọi nền tảng ở nhiều quốc gia vào đúng ngày lễ Thất Tịch đặc biệt của Trung Quốc.

Celia: [My one and only beloved. @vc]

(Tình yêu duy nhất và mãi mãi của em. @vc)

Kèm theo đó là bức ảnh nắm tay lãng mạn chụp trong rạp chiếu phim.

Đêm nay, những fan couple ở Bắc Mỹ vốn vẫn nuôi hy vọng, cứ tin rằng miễn Du Hề không công khai, không thừa nhận thì xem như cô không có người yêu, giờ đây đã hoàn toàn vỡ mộng, trái tim tan nát.

Và tài khoản vc trông có vẻ như là một tài khoản clone lập ra chỉ để ẩn danh, lại thu hút lượng người truy cập khổng lồ lên tới hàng triệu lượt.

Bởi vì ngay trước mặt họ, vc đã đổi ảnh đại diện. Đó là bức ảnh một chú mèo Ragdoll mặc chiếc váy công chúa màu cam vàng, nét vẽ mang đậm dấu ấn thời gian.

Hầu như những người theo dõi cô từ nhỏ đều từng nhìn thấy bức ảnh này, đây là hình ảnh chú mèo mà Du Hề tự vẽ tượng trưng cho mình.

Dòng giới thiệu cá nhân khoe khoang một cách trắng trợn của vc đã dập tắt đi tia hy vọng cuối cùng của fan couple.

[Đang cầu 𝐡·ô·ⓝ·. ]

Bài đăng đầu tiên của vc lại càng khiến vô vàn fan từng đu idol phải đỏ mắt vì ghen tị đến thổ huyết.

Anh đăng một loạt chín bức ảnh, phô trương sự chịu chi của mình cho idol.

Dòng trạng thái: [Tất cả đều là vương miện của công chúa/vương miện]

Một căn biệt thự sang trọng rộng lớn đến đáng kinh ngạc, bên trong chất đầy những món đồ lưu niệm rực rỡ, lóa mắt của Công chúa Cici. Số lượng nhiều đến mức các nhà sản xuất năm xưa có khi còn phải đến xếp hàng nhập hàng từ anh.

Điều đáng chú ý nhất là, một căn biệt thự như vậy lại được dùng một cách xa xỉ chỉ để làm phòng trưng bày đồ của nữ thần!

Bài đăng này lập tức được lan truyền về trong nước. Hàng loạt món đồ lưu niệm đã đánh thức tuổi thơ của biết bao cư dân mạng, khiến nó nhanh chóng lọt top tìm kiếm trên các nền tảng.

Các từ khóa nổi bật là:

#DuHề_côngkhai_bạntrai_trênmọi_nềntảng

#Bàn_về_sự_lên_ngôi_của_fanboy_mộng_tưởng

#Khoảng_cách_thực_lực_giữa_tôi_và_fan_cùng_fandom_belike

......

Du Hề cúi đầu nhìn tài khoản vc đã lột xác hoàn toàn, từ phong cách người máy lúc trước giờ đã trở nên hoa hòe hoa sói, khóe miệng giật giật.

Cô quay sang nhìn Bùi Quan Ngọc.

Từ lúc đăng bài xong, anh cứ cắm mặt xuống điện thoại, trông như một thanh niên nghiện mạng nặng. Anh lướt điện thoại liên tục, nếu có đuôi, chắc cái đuôi đó đã vểnh lên tận trời và ngoáy tít mù rồi.

Du Hề nhích lại gần.

Cô thấy anh đang cật lực dọn dẹp bình luận, tích cực thả tim cho những bình luận từ fan couple đang than vãn tan nát cõi lòng.

Anh còn chọn ra những bình luận quá khích, rồi hệt như một cái máy lặp, spam hàng loạt bức ảnh chụp màn hình bài đăng công khai tình cảm của Du Hề để đáp trả.

...

Bình luận được nhiều lượt thích nhất trên bài đăng của Bùi Quan Ngọc là câu hỏi về việc vc làm thế nào để theo đuổi được nữ thần tuổi thơ.

Nhìn thấy bình luận đó, Du Hề nheo mắt, lồng ⓝ·𝖌ự·c phập phồng vì tức tối.

Nghĩ đến chuyện chính mình mới là người theo đuổi anh trước, sau này cả mạng xã hội sẽ biết cô theo đuổi một tên fanboy mộng tưởng.

Đúng là làm Bùi Quan Ngọc 💰ướ𝐧●ⓖ điên lên được.

Lúc cô bất ngờ theo đuổi anh, đối với Bùi Quan Ngọc mà nói, điều đó có khác gì một tình yêu từ trên trời rơi xuống, như bị kẻ cướp xông vào nhà cướp tình đâu.

Du Hề đã chấp nhận sự thật xui xẻo này, vậy mà lại thấy Bùi Quan Ngọc trả lời: [Luôn đồng hành. ]

Rõ ràng là antifan, vậy mà còn dám giả danh fan lâu năm.

Du Hề thầm chửi rủa trong lòng, nhưng câu trả lời này lại khiến lồng ⓝɢự●𝐜 cô như được nhét đầy một nắm bông gòn 𝐦ề●〽️ ⓜạ●𝐢, tan chảy ra.

Cư dân mạng lập tức tò mò hỏi họ quen nhau bao lâu thì cậu ta mới theo đuổi được cô.

vc: [Mười năm. ]

Cư dân mạng kinh ngạc:!!!

Hai người là thanh mai trúc mã à?

vc: [Là fan và thần tượng. ]

Nước mắt ứa quanh khóe mi, Du Hề hất tung chiếc điện thoại của Bùi Quan Ngọc.

Cô ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ, áp trán vào trán anh.

"Đừng nói gì cả, để em 𝐡ô.n anh." Du Hề ra lệnh, rồi 𝐡ô●ⓝ lên mắt anh.

Bùi Quan Ngọc hơi chói mắt, nhưng vẫn ngoan ngoãn để cô ♓ô·𝐧 cắn loạn xạ, dùng chân 𝒸.ọ 𝖝.á.t vào anh.

Du Hề ⓒ*ắ*ռ п*𝒽*ẹ lên yết hầu anh, hỏi điều mà cô vẫn luôn thắc mắc.

"Nếu như ngày đó em không cá cược để theo đuổi anh, thì anh có đến tìm em không?"

Bùi Quan Ngọc khẽ đáp: "Anh sẽ luôn ở bên em."

Làm chiếc bóng, làm cái đuôi, làm chàng ngự lâm trung thành nhất của công chúa.

Du Hề: "Còn gì khác không? Không muốn yêu đương với em à?"

"Có."

"Vậy có đến tìm em không?"

Bùi Quan Ngọc bỗng khựng lại, đôi mắt rũ xuống như bị bỏng.

Gương mặt Du Hề sa sầm lại vì sự do dự trong giây lát đó của anh.

Cô cũng có khao khát chiếm hữu anh vô cùng mãnh liệt, nếu anh thậm chí còn không muốn chủ động tìm cô, thì tình cảm của anh dành cho cô rốt cuộc sâu đậm đến nhường nào.

Du Hề quyết định dùng đòn chí mạng, giọng nói lạnh tanh: "Ngay cả khi phải chứng kiến em hẹn hò, ♓ô●п người khác..."

Nhưng Bùi Quan Ngọc chẳng có chút sức chịu đựng nào để nghe những lời đó, cánh tay anh ⓢ1●ế●🌴 𝖈h●ặ●т, bóp mạnh eo cô, vội vã phủ lấy đôi môi cô.

"Kẻ đó sẽ phải 𝖈●♓ế●т."

Giọng anh trầm xuống, lặp lại một cách đầy u ám: "Kẻ đó nhất định sẽ phải 🌜●𝒽●ế●t."

Đúng là chó điên.

Nhưng Du Hề lại thấy vô cùng sảng khoái.

Miệng vẫn càu nhàu: "Anh không đến tìm em, cũng không cho em hẹn hò với người khác, làm gì có cái đạo lý vô lý như vậy?"

Bùi Quan Ngọc nhìn thẳng vào cô, bình thản nói: "Bản tính anh là vậy đấy."

"Nhưng Hề Hề vẫn thích anh mà."

Dù nói vậy, nhưng sau đó anh vẫn liếc nhìn cô để xác nhận.

Du Hề thấy anh bây giờ ngông cuồng thật, chẳng thèm che giấu nữa rồi.

Nhưng cô vẫn bật cười, áp sát mặt ♓ô.п anh đắm đuối.

"Em rất vui, Bùi Bùi."

"Vui chuyện gì."

Du Hề cong mắt cười: "Vì em đã nuôi chú cún con lớn khôn, mượt lông mượt da rồi đấy."

Vui vì đã trở thành một người chăm sóc thành công, có thể khiến một chú chó dữ đầy thương tích không ngần ngại thốt ra rằng: Cô cũng rất yêu anh.

, , vn, live

, vn

Chương (1-77)