| ← Ch.51 | Ch.53 → |
Tiễn Thẩm Tích Nguyệt về xong, Du Hề ngồi một mình trong căn hộ. Xốc lại tinh thần, thực ra cô lại thấy thở phào nhẹ nhõm.
Trải qua một ngày hú vía thế này, dẫu sao vẫn tốt hơn là bị ép đi đăng ký kết ♓-ô-𝓃 thật.
Ở đầu bên kia, Thẩm Tích Nguyệt ngồi trên taxi, mở chiếc điện thoại từ lâu không động đến, phát hiện có vô số tin nhắn.
Hôm nay cô đúng là mang tội tày đình, không chỉ hại Hề Hề và Bùi Quan Ngọc, mà còn cho Giản Ương và Chu Ôn Dục leo cây chờ ở trang trại cả một ngày trời.
Chu Ôn Dục gửi rất nhiều tin nhắn chửi bới cô ấy, còn dọa rằng không chỉ Bùi Quan Ngọc, mà từ nay về sau cô ấy cũng không được bước chân vào đó nữa.
Thẩm Tích Nguyệt phớt lờ hắn.
Từ chỗ Giản Ương, Thẩm Tích Nguyệt cuối cùng cũng hiểu được với bản tính cẩn trọng của Bùi Quan Ngọc, tại sao anh lại không gọi điện xác nhận lại với cô ấy vài lần.
Nguyên nhân sâu xa nằm ở cuộc điện thoại chửi rủa của cái tên Tây giả cầy rắc rối kia gọi cho Bùi Quan Ngọc vào sáng nay.
Hai người bọn họ vốn đã có thù oán từ lâu, tinh thần đều không được bình thường, một khi đã dỗi nhau là chỉ số IQ tụt dốc không phanh.
Thẩm Tích Nguyệt kể ngọn ngành câu chuyện cho Giản Ương nghe, còn tức tối gửi tin nhắn thoại mắng Chu Ôn Dục một trận.
Chắc hẳn hắn cũng bị Giản Ương dạy dỗ cho một trận tơi bời rồi, nên giao diện tin nhắn bây giờ mới ngoan ngoãn, im ắng đến vậy.
Thẩm Tích Nguyệt vừa cúp máy thì thấy Bùi Quan Ngọc cuối cùng cũng nhắn tin lại.
Anh gửi một cái định vị, là địa chỉ của căn hộ nhỏ trước kia. Anh thế mà lại một mình quay về đó sao?
Thẩm Tích Nguyệt bảo tài xế đổi hướng, chạy thẳng đến căn hộ đó.
Bùi Quan Ngọc ra mở cửa.
Sắc mặt anh nhàn nhạt, hàng mi rũ xuống, vết bầm tím trên nửa khuôn mặt hằn rõ qua làn da mỏng manh trắng trẻo, trông đau đớn đến mức nhìn mà giật mình, đó là kết quả từ cú đấm của Bùi Kế ban sáng.
Đã qua lâu như vậy mà vết thương vẫn chưa được xử lý đàng hoàng.
Thẩm Tích Nguyệt quay đầu lại, Bùi Quan Ngọc vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn xuống đất, không thèm liếc cô ấy lấy một cái, nhàn nhạt nói: "Chị còn đến tìm tôi làm gì."
Thẩm Tích Nguyệt bị thái độ lạnh nhạt này của anh đâ·ⓜ chọt.
Ý gì đây.
Bây giờ thân phận đã rõ ràng rồi, định không coi cô ấy ra gì, không coi cô ấy là bề trên nữa sao?
Thẩm Tích Nguyệt bực mình: "Thái độ của em thế là sao hả?"
Bùi Quan Ngọc ngồi xuống sô pha, bật tivi lên, lướt qua những hình ảnh vô nghĩa trên màn hình, rồi chuyển sang bộ phim anh thường xem nhất.
Giọng anh chìm nghỉm trong tiếng nhạc nền: "Không thấy tởm sao?"
Thẩm Tích Nguyệt không nghe rõ âm điệu lầm bầm trong cổ họng anh.
"Em nói gì cơ?"
Nhưng Bùi Quan Ngọc không nói tiếp.
Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại bản nhạc chủ đề của bộ phim.
Ngay trước mặt cô ấy, Bùi Quan Ngọc tự pha cho mình một ly rượu.
"Thương tích còn chưa khỏi, em uống cái gì..."
"Đừng quản tôi."
Thẩm Tích Nguyệt bị nghẹn họng, một ngọn lửa tà hỏa bốc lên khiến sự kiên nhẫn của cô ấy cũng cạn kiệt: "Chị vừa từ chỗ Hề Hề tới đây. Tìm em là có vài chuyện muốn hỏi em."
Yết hầu Bùi Quan Ngọc chuyển động, anh uống cạn nửa ly rượu.
Đoán chắc anh sắp say, Thẩm Tích Nguyệt tăng tốc độ nói: "Dạo gần đây có phải em luôn é*p 🅱υ*ộ*𝖈 Hề Hề khôn?"
Trong phòng khách chỉ bật đèn tường, một nửa khuôn mặt Bùi Quan Ngọc chìm trong bóng tối.
Anh không những không trả lời câu hỏi, mà còn ngoan cố nói: "Chị bảo Du Hề từ bỏ ý định đi, tôi không bao giờ buông tha cho cô ấy đâu."
Thẩm Tích Nguyệt bị thái độ sắc nhọn, gai góc khắp người này của anh làm cho hoảng sợ.
Cô ấy tức giận đập tay xuống bàn: "Cho nên em thật sự luôn làm mấy trò é●ⓟ 🅱𝐮ộ●𝒸 con gái nhà người ta đúng không! Em còn giả vờ đáng thương trước mặt chị, muốn chị làm tòng phạm. Em thực sự là loại người như vậy sao!"
Vết thương trên mặt đột nhiên đau nhức nhối như có hàng ngàn sợi chỉ 💰𝖎ế-𝖙 ↪️𝖍-ặ-𝐭, giống như bị tạt nước muối vào mặt, khiến cổ họng Bùi Quan Ngọc tanh nồng mùi ɱ.á.ⓤ.
Anh nuốt vị ⓜ_á_ⓤ ấy xuống, giữ vẻ mặt vô cùng bình thản nói: "Tôi chính là loại người như vậy đấy, cái thứ tạp chủng sinh ra từ l●𝐨ạ●𝓃 🦵⛎â●ⓝ."
"Chị còn mong đợi gì ở tôi sự chân thiện mỹ cơ chứ?"
Chắc ai cũng ghét anh rồi.
Vậy thì anh có thể trả thù tất cả mọi người.
Mấy chữ này nện mạnh vào đầu Thẩm Tích Nguyệt, cô ấy sững người, cảm giác chua xót lan tỏa từ tận đáy lòng.
"Không, " Thẩm Tích Nguyệt khàn giọng phủ nhận, "Em không phải."
Bùi Quan Ngọc đáp: "Tôi phải."
Thẩm Tích Nguyệt thầm nghĩ, cho dù cô ấy có vô tâm, chậm chạp đến đâu, nhưng tình cảm chị em bao năm nay của họ chẳng lẽ là giả sao? Tiếng "chị gái" lần trước gọi cũng là giả sao?
Một người sống khép kín, lạnh nhạt, không ai có thể lại gần như Bùi Quan Ngọc, lại chỉ duy nhất buông bỏ phòng bị mà bước vào cái bẫy do cô ấy làm mồi nhử, sự tin tưởng như vậy cũng là giả sao?
Thẩm Tích Nguyệt cao giọng: "Bùi Quan Ngọc, em nghe đây, bất kể xảy ra chuyện gì, chị vẫn luôn coi em là em tr..."
Bùi Quan Ngọc ngắt lời: "Tôi không phải em trai chị."
Thấy anh cố tình đẩy người khác ra xa như vậy, mắt Thẩm Tích Nguyệt ngấn lệ, cô ấy nghẹn ngào gật đầu: "Em đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Được, vậy chị cũng không nói nhảm với em nữa."
"Nếu em còn muốn có một cái kết tốt đẹp với Hề Hề, thì bây giờ dừng tay lại ngay, tôn trọng cô ấy, yêu thương cô ấy, theo đuổi cô ấy."
"Nếu không, em buông tha cho cô ấy đi."
Thẩm Tích Nguyệt chỉ cần nhìn lướt qua biểu cảm của Bùi Quan Ngọc là biết, cái chuyện "buông tha cho Hề Hề" ở chỗ anh hoàn toàn không có lấy một tia hy vọng.
Không những thế, thần sắc của anh còn trở nên có chút đáng sợ, đôi mắt nhạt màu tối sầm lại.
"Là Hề Hề bảo chị tới."
"Là cô ấy đúng không? Cô ấy thấy tôi bẩn thỉu."
"Cả chị nữa, " Mí mắt Bùi Quan Ngọc mỏng đến mức gần như trong suốt, "Chị cũng thấy tôi dơ bẩn, không xứng với cô ấy, nên mới đột nhiên bắt tôi buông tay."
"..."
Thẩm Tích Nguyệt dường như đột nhiên hiểu ra lý do tại sao lần trước Du Hề nói không thể giao tiếp với Bùi Quan Ngọc.
Bởi vì anh quá cố chấp, luôn chui vào ngõ cụt và không chịu nghe bất kỳ lời giải thích nào. Du Hề từng nói, do cô lừa anh quá nhiều lần, anh đã không còn tin nữa.
Nhưng lúc này Thẩm Tích Nguyệt nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Bùi Quan Ngọc, ngồi trong căn hộ nhỏ bé lạnh lẽo này, trông anh cứ như thực sự muốn vùi mình xuống bùn lầy vậy.
Đáy lòng cô ấy lại như bị kim châm, sự xót xa lan tràn.
"Rốt cuộc là ai nói em dơ bẩn!" Thẩm Tích Nguyệt bước tới, đẩy mạnh anh một cái, "Em là đồ ăn cháo đá bát à?"
"Hề Hề vì không muốn em bị ức h**p, hôm nay đã liều mạng bảo vệ em như thế cơ mà!"
"Nếu chị mà ghét bỏ em, bây giờ chị sẽ chẳng thèm nói với em câu nào nữa! Việc gì phải tới tận đây chuốc lấy bực mình!"
Bùi Quan Ngọc bị cô ấy đẩy nghiêng người sang một bên, chậm rãi nâng mắt lên. Anh đột ngột đưa tay dụi mắt thật nhanh, rồi quay ngoắt đầu đi chỗ khác.
"Cho nên em có thể dùng cách theo đuổi của người bình thường, để Hề Hề tự mình lựa chọn được không."
Góc nghiêng của Bùi Quan Ngọc hệt như một bức phác họa bóng mờ, anh lại im lặng uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly.
Thẩm Tích Nguyệt: "Em có nghe chị nói gì không đấy?"
Giây tiếp theo, cô ấy chạm phải đôi mắt ngập nước như những viên bi ve của Bùi Quan Ngọc.
"Hề Hề sẽ không cần tôi đâu."
Xương bả vai anh khẽ run lên, từ cổ họng phát ra âm mũi khàn đặc, tuyệt vọng.
"Chỉ cần có lựa chọn, cô ấy đều sẽ không chọn tôi."
Cô coi anh là kẻ tồi tệ, chuyện xấu xa nào cũng đổ lên đầu anh, trút giận lên anh.
Bây giờ biết anh là thứ gì rồi, chắc chắn sẽ càng không thèm khát.
Thẩm Tích Nguyệt không ngờ lại có thể nhìn thấy sự tự ti và ruồng bỏ bản thân sâu sắc, đặc quánh đến thế trên khuôn mặt đứa em họ vốn là con cưng của trời này.
Cô ấy không đành lòng nói những lời quá nặng nề, chỉ hạ giọng: "Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, em cũng không được é_p 𝖇_⛎ộ_ⓒ..."
"Tôi không!" Làn da trắng mỏng của Bùi Quan Ngọc nhuốm màu đỏ ửng, rõ ràng là rượu đã ngấm.
Anh cao giọng, nói một cách đầy thần kinh: "Có phải là Hề Hề không, là cô ấy chê tôi bẩn, cô ấy muốn mượn cớ bảo vệ tôi để lấy lòng tin rồi lại đá tôi đi đúng không, có đúng không."
Thẩm Tích Nguyệt bị chấn động bởi trí tưởng tượng quái gở của anh, bất luận nói gì, anh cũng có thể bẻ lái sang việc Hề Hề không cần anh, ghét bỏ anh, muốn đá anh.
Bùi Quan Ngọc chống tay lên bàn đứng dậy, miệng lẩm bẩm: "Tôi không bao giờ buông tha cho cô ấy đâu."
"Cô ấy có nát bét thì cũng phải nát cùng với tôi."
"Chị muốn tôi rời xa Hề Hề, " Anh còn đẩy cô ấy, "Chị cũng là người xấu."
"Chị đi đi."
"..."
Thẩm Tích Nguyệt cứ thế bị đẩy ra khỏi căn hộ một cách vô lý.
"Rầm", Bùi Quan Ngọc đóng sầm cửa lại.
Bùi Quan Ngọc hiện tại đã tự ti đến mức cực đoan và vô lễ, uống rượu vào lại càng không thể giao tiếp.
Thẩm Tích Nguyệt đứng ngoài cửa một lúc, hít một hơi thật sâu, đi xoay vòng tại chỗ, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm Giản Ương nhờ giúp đỡ.
Đêm đã khuya, Du Hề trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.
Cứ nhắm mắt lại, trong đầu cô lại hiện lên bức di ảnh đặt đối diện ban sáng, khuôn mặt hung tợn của Bùi Quân và Bùi Kế, cùng với tiếng thở dài đầy đau khổ, dằn vặt của Bùi Nghiên.
Và cuối cùng là hình ảnh Bùi Quan Ngọc dùng tay che mặt, dáng vẻ như muốn giấu nhẹm bản thân đi.
......
Cuối cùng Du Hề vẫn ngồi dậy. Lấy điện thoại ra, danh sách tin nhắn trống trơn.
Bùi Quan Ngọc cứ như bốc hơi khỏi thế giới, không gửi lấy một chữ nào.
WeChat của anh cũng xuất hiện lại trong danh bạ của cô một cách khó hiểu. Du Hề không biết anh đã lấy điện thoại cô để tự kết bạn với anh từ lúc nào, bởi vì màn hình tin nhắn vẫn còn đang dừng lại ở thông báo anh đã chấp nhận lời mời kết bạn của cô.
Đối với hành vi ấu trĩ này của anh, Du Hề miễn bình luận.
Du Hề thoát WeChat, lướt các ứng dụng khác trong vô thức. Mở bảng xếp hạng tìm kiếm giải trí, cô thấy từ khóa của một nữ nghệ sĩ quen mắt, bấm vào vẫn là những hot search bôi đen.
Nữ nghệ sĩ này là người đại diện trước đây của dòng trang sức cao cấp nhãn hàng B, dạo gần đây hết hạn nhưng không gia hạn hợp đồng.
Mà thời gian này phía Du Hề đang tiếp xúc với giám đốc, có vẻ đối phương có ý muốn ký hợp đồng để cô làm đại diện mới.
Những hot search bôi đen này đã có từ mấy ngày trước, cứ âm ỉ cho đến tận hôm nay, người qua đường đều bàn tán xem có phải nữ nghệ sĩ này đắc tội với tư bản rồi không.
Nhưng fan của các đối thủ vốn đã tích tụ bất mãn từ lâu thì bình luận rằng, cô ta chỉ là hiện nguyên hình thôi, còn lập bảng thống kê những nghệ sĩ có ⓠ●𝖚🔼●𝐧 𝐡●ệ cạnh tranh với cô ta, đều không hẹn mà gặp bị phòng làm việc của cô ta chơi xấu hắt nước bẩn.
Trong danh sách đó Du Hề nhìn thấy tên mình, với danh nghĩa là cướp hợp đồng đại diện trang sức cao cấp B của cô ta.
Dây thần kinh cô giật nhẹ, bỗng nhận ra... Cô có lẽ đã hiểu lầm Bùi Quan Ngọc.
Những bài viết bôi đen đó, có thể thực sự không phải do anh làm, vậy mà cô lại nổi trận lôi đình với anh.
Chỉ vì chuyện này mà họ nổ ra cãi vã, Bùi Quan Ngọc mới ép cô đi kết 𝒽_ôⓝ_.
Thời gian đã xấp xỉ mười hai giờ đêm.
Ngày mai còn lịch chụp hình, Du Hề không dám nghĩ ngợi sâu xa thêm, hoảng hốt vứt điện thoại sang một bên, cố gắng ép bản thân chìm vào giấc ngủ.
Tim cô đập liên hồi, đã lâu rồi không mất ngủ thế này, Du Hề đành uống hai viên Melatonin.
Trong cơn mơ màng, cuối cùng cô cũng ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ lại cực kỳ bất an.
Du Hề mơ rất nhiều giấc mơ.
Đây là lần thứ hai cô mơ thấy thiếu niên Bùi Quan Ngọc, kể từ sau lần ngã sấp khôi phục lại ký ức bị thôi miên đó.
Nhưng lần này anh không đứng tại chỗ, tiễn chiếc xe chở cô rời đi nữa, mà anh mở cửa xe.
Anh khụy một gối bên cạnh vạt váy cô, dùng chất giọng non nớt trong thời kỳ vỡ giọng để cầu xin: "Đưa tôi đi với. Cici, đưa tôi đi cùng với."
"Tôi không muốn ở lại đây, tôi sẽ bị phạt mất."
Trong giấc mơ, Du Hề thấy mình nắm lấy tay thiếu niên Bùi Quan Ngọc và nói: "Được, đi cùng chị nhé."
"Chị sẽ bảo vệ em."
Xe nổ máy, họ sắp sửa khởi hành cùng nhau.
Trên mặt thiếu niên Bùi Quan Ngọc hiện lên niềm vui 💲ư●ớռ●🌀 và sự ỷ lại không dám tin, anh nhìn về phía trước, trong mắt ngập tràn sự khao khát.
Trời cũng sắp sáng, tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu rọi.
Ngay khi họ sắp lái xe thoát khỏi Minh Hợp Lục Trang hệt như một con dã thú khổng lồ kia, Bùi Quan Ngọc lại đột nhiên bị vòng xoáy trong bóng tối hút ngược trở lại.
Anh dùng sức nắm chặt tay cô, lắc đầu, trên mặt là sự tuyệt vọng và cầu cứu: "Cici, tôi không muốn về đâu, dơ bẩn lắm, chỗ đó dơ bẩn lắm, chị cứu tôi với."
Du Hề nắm chặt tay anh, nhưng vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn anh bị kéo về, chìm nghỉm vào bóng tối vô tận.
Cô ôm mặt, khóc nức nở.
Khung cảnh chuyển đổi.
Khuôn mặt của thiếu niên và Bùi Quan Ngọc khi trưởng thành xếp chồng lên nhau, bọn họ lại trở về khách sạn ngày hôm nay.
Nhưng lần này Bùi Quan Ngọc không được may mắn như vậy.
Anh bị đè trước bức di ảnh đen trắng, Bùi Kế đạp lên mặt anh bắt dập đầu, miệng độc ác mắng anh là "tạp chủng", "đồ tiện nhân".
Bùi Quan Ngọc bị bọn chúng vây đánh đến gãy cả xương, nhưng vẫn luôn vững vàng bao bọc cô thật chặt chẽ ở dưới thân.
"Hề Hề, anh không bẩn."
"Ngày nào anh cũng tắm hai lần, em đừng ghét anh."
Khoảnh khắc nhìn thấy Bùi Kế giơ gậy đập xuống gáy anh nhát ân huệ cuối cùng, một cơn đau buốt nhói đến mức không thể chịu đựng nổi truyền đến trái tim Du Hề, cô xé ruột xé gan, đau đến khóc không thành tiếng, mở bừng đôi mắt đẫm lệ.
Khung cảnh lại thay đổi.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng le lói lọt qua khe rèm cửa sổ.
Trong tầm mắt, Bùi Quan Ngọc đang phủ phục trên người cô, sắc mặt anh diễm lệ như một con q𝖚●ỷ diễm tình tái nhợt, nửa bên mặt vẫn còn vết bầm tím.
Hơi thở của anh nồng nặc mùi rượu, anh thấp giọng hỏi cô: "Là em bảo Thẩm Tích Nguyệt tới khuyên anh buông tay sao?"
Đây lại là giấc mơ nào nữa?
Du Hề đưa tay lên, v**t v* vết thương của anh, trong mắt vẫn còn đọng lại những giọt lệ long lanh.
Tay cô bị Bùi Quan Ngọc giữ lại.
Anh dùng sức, như một con chó nhỏ l**m láp và ♓ô.ⓝ lên má, cổ, môi cô.
"Thứ tạp chủng sinh ra từ l🅾️ạ_ⓝ 𝐥𝖚_â_ռ này, đang ♓ô-n em đấy."
Bùi Quan Ngọc nở nụ cười ác ý như một đứa trẻ hư hỏng, "Em cũng trở nên dơ bẩn cùng với anh rồi."
"Rất tiếc là hôm nay anh chưa c-h-ế-t thành công, có hối hận vì đã bảo vệ anh không, em lại sắp bị anh bám riết đến 𝐜·𝒽ế·𝖙 rồi..."
Ồn ào quá.
Du Hề bịt cái miệng đang lải nhải không ngừng của anh lại.
Tay kia hơi dùng lực ấn đầu anh xuống, 𝐡ô.ⓝ lên đôi mắt anh.
Anh đột nhiên cứng đờ người như con chim cút.
Du Hề cảm thấy xúc cảm trong giấc mơ này chân thực lạ thường, cô 𝐡-ô-ⓝ từ mắt, đến chóp mũi, rồi xuống môi anh, mỗi một nơi đều khẽ chạm vào.
Cô nhẹ giọng nói: "Không bẩn."
"Bùi Bùi rất sạch sẽ."
Du Hề thốt ra những lời mà chỉ trong mơ cô mới dám nói với anh.
Tiếc là Bùi Quan Ngọc trong giấc mơ này lại như khúc gỗ, cứ như bị điểm huyệt câm, không hề phản hồi, ngoan ngoãn mặc cho cô ôm đầu anh vào lòng v**t v*.
"Em sẽ bảo vệ anh." Du Hề nói.
Bùi Quan Ngọc mở to mắt, nét mặt thẫn thờ, hơi thở cũng nhẹ bẫng đi.
Hóa ra rượu lại có tác dụng kỳ diệu đến vậy, uống say là có thể bay thẳng lên thiên đường.
Một Hề Hề do anh tưởng tượng ra, có phải nói gì cũng được, nói gì cô cũng sẽ đồng ý không.
Du Hề được anh hô.𝓃 một cách triền miên và dịu dàng.
Bùi Quan Ngọc trong giấc mơ này áp má ⓒ●ọ 🔀●á●† với má cô, môi anh m*n tr*n từng tấc da thịt cô.
Giấc mơ này khác hẳn những giấc mơ trước đây, anh không còn lạnh lùng đẩy cô ra và nói hận cô nữa.
Anh thốt ra những từ ngữ khàn khàn khó khăn, như một đứa trẻ chịu bao ấm ức, mang theo giọng mũi: "Hề Hề, anh rất nhớ em."
"Lúc nào anh cũng nhớ em."
"Anh yêu em."
"Luôn luôn yêu em."
Bùi Quan Ngọc như một chú chó lông xù, cọ cọ cầu xin cô.
"Làm hòa nhé, Hề Hề."
"Làm hòa thì cọ vào anh một cái đi."
Nước mắt ấm nóng của Bùi Quan Ngọc rơi xuống gò má cô, cũng làm tan chảy trái tim Du Hề. Đôi mắt cô ư*ớ*𝐭 á*✞, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, áp má vào anh, khóc đến không thở nổi.
"Chúng ta làm hòa."
Họ như muốn hòa quyện đối phương vào 𝖒á-u thịt của mình, ôm nhau chặt đến mức gần như nghẹt thở.
Đã lâu lắm rồi Du Hề mới có một giấc mơ đẹp đến thế.
Bùi Quan Ngọc quyết định ngày mai anh phải say tiếp.
Cho đến khi ánh nắng lọt qua khe rèm đậu trên mí mắt, cả hai đều không phải là người ngủ sâu giấc.
Vừa dụi mắt mơ màng tỉnh dậy, vừa mở mắt ra, ánh mắt họ đã chạm nhau.
......
Một giây.
Hai giây.
Sự im lặng kéo dài vô tận.
Du Hề bật dậy, cầm điện thoại liếc nhìn giờ.
"Anh đến từ lúc nào?"
Bùi Quan Ngọc hạ tầm mắt, không nhìn cô: "Anh không biết."
Là không biết thật.
Đêm qua sau khi Thẩm Tích Nguyệt rời đi, anh lại uống thêm mấy ly, lần này say bí tỉ, đến mức không nhớ nổi mình đã liên lạc với tài xế và bắt xe đến đây bằng cách nào.
Đầu vẫn đau từng cơn, cồn làm vết thương trở nên tồi tệ hơn.
Bùi Quan Ngọc tựa đầu vào đầu giường để làm dịu cơn đau nhói của dây thần kinh, lặng lẽ nhấc mi mắt lên nhìn cô.
Anh còn một đoạn ký ức.
Uống say sẽ sinh ra những ký ức không tồn tại sao.
Du Hề cũng có một đoạn ký ức.
Trước đây dù giấc mơ có ấn tượng sâu sắc đến đâu, tỉnh dậy cũng sẽ nhạt nhòa, nhưng lần này lại vô cùng rõ nét.
Đoạn "làm hòa" kia, là thật hay giả? Trái tim Du Hề đập nhanh hơn.
Cả hai không ai lên tiếng nữa.
Du Hề đứng dậy đi đánh răng rửa mặt.
Nước lạnh hắt lên mặt giúp đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút, những chi tiết tối qua lại càng trở nên chân thực.
Cô chắc chắn, điều này thực sự đã xảy ra, không phải là mơ.
Nhưng Du Hề không biết Bùi Quan Ngọc có nhớ không, đêm qua trông anh có vẻ không được tỉnh táo.
Một Bùi Quan Ngọc lúc tỉnh táo, tuyệt đối sẽ không làm nũng nói thích cô.
Phân tích theo lý trí, nếu "làm hòa", đối với cô vẫn là chuyện tốt. Ít nhất Bùi Quan Ngọc sẽ không còn nắng mưa thất thường nữa, cô cũng có thể giao tiếp đàng hoàng với anh.
Hoặc... Lần đầu tiên Du Hề mường tượng ra, có lẽ họ cũng có khả năng bên nhau êm đẹp.
Bởi vì tối qua, khi họ ôm chặt lấy nhau, nói lời làm hòa, Du Hề có một khoảnh khắc cảm nhận được sự ngọt ngào, hạnh phúc đã từ rất lâu không có được.
Lần cuối cùng có cảm giác như vậy, là hồi họ mới bắt đầu yêu nhau.
Du Hề nhớ lại dáng vẻ ngốc nghếch của anh, mỗi tin nhắn đều phải vắt óc suy nghĩ mới dám trả lời; sự dính người, yếu đuối làm nũng xin cô dành nhiều thời gian ở bên anh hơn; lúc ăn cơm anh cẩn thận lóc xương cả một con cá, tự tay vẽ hoa văn lên móng tay cho cô...
Du Hề nấn ná trong phòng tắm rất lâu.
Lúc bước ra, Du Hề liếc nhìn Bùi Quan Ngọc đang ngồi ở bàn ăn, đã làm xong bánh sandwich đợi cô ăn sáng.
Bầu không khí có chút gượng gạo.
Điện thoại Bùi Quan Ngọc vừa bật lên thì reo liên hồi, anh cúi mặt, vết bầm tím trên khóe môi cực kỳ bắt mắt.
Anh nhận một cuộc gọi, Du Hề nghe ra đầu dây bên kia là Bách Linh, vì anh bình tĩnh gọi một tiếng "Mẹ."
Câu tiếp theo là: "Con chưa 🌜𝖍-ế-†, mẹ vẫn có thể kê cao gối mà ngủ."
Chiều nay Du Hề có lịch chụp tạp chí, cần phải tiêu sưng nên cô định pha một ly cà phê đen.
Vừa uống cà phê, vừa nhìn khuôn mặt Bùi Quan Ngọc, cuối cùng cô không nhịn được bèn lấy quả trứng gà trong tủ lạnh bỏ lên bếp luộc.
Xem phim cổ trang thấy người ta hay dùng trứng gà lăn mặt để giảm sưng.
Bách Linh nói: "Mẹ sẽ bắt ông ta đi 🌜𝐡●ế●𝖙."
Bùi Quan Ngọc nhạt giọng: "Ai đi 🌜♓ế.𝐭?"
"Hai người bố của con, hai bố con họ đều đi ⓒ*𝒽*ế*† sao."
"..."
Du Hề quay đầu lại thì phát hiện Bùi Quan Ngọc đang chớp mắt không chớp nhìn cô chằm chằm.
Cô mới nhận ra, anh cố tình nói những lời thẳng thừng và méo mó như vậy là để cho cô nghe.
Anh đặc biệt để tâm đến suy nghĩ của cô về chuyện này.
Xuất thân không phải thứ Bùi Quan Ngọc có thể lựa chọn, Du Hề đã chấp nhận sự thật này. Tuy cô sẽ không lấy chuyện này ra để đả kích anh, nhưng không có nghĩa là cô thích nghe mấy lời điên khùng của anh.
Lại sợ lộ ra biểu cảm gì đó khiến anh nhạy cảm diễn giải sai lệch, cô dứt khoát bưng tách cà phê vào phòng ngủ.
Lướt điện thoại, cô phát hiện Thẩm Tích Nguyệt đã mời cô vào một nhóm chat mang tên [Liên minh nạn nhân của những kẻ cuồng kiểm soát].
Tính cả Thẩm Tích Nguyệt thì trong nhóm đã có ba người.
Hình đại diện là chú cừu bông, Du Hề nhận ra ngay đó là Giản Ương.
Đáng kinh ngạc hơn là, Du Hề phát hiện ra một người quen cũ đã lâu không gặp.
Thời Tuế.
Năm đó khi Du Hề quay lại Los Angeles, trước khi hủy số điện thoại, cô có nhắn tin xin lỗi và giải thích tình hình với Thời Tuế.
Thời Tuế không xen vào chuyện của người khác, chỉ dịu dàng chúc cô mọi chuyện suôn sẻ.
Trái đất tròn đến vậy sao?
Thẩm Tích Nguyệt nhắn tin riêng cho cô, giới thiệu Thời Tuế là một người chị rất tốt mà cô ấy và Giản Ương quen biết khi sang Los Angeles chơi, hồi đó Giản Ương đang thực tập ở studio phim hoạt hình của chị ấy.
Du Hề: [Thực ra tớ có biết chị Tuế Tuế. ]
Nhưng đó lại là một đoạn ký ức tồi tệ và đáng sợ.
Lần Du Hề đến gần cái ↪️𝒽ế.𝖙 nhất trong đời, chính là lần Bùi Quan Ngọc phát điên ở bãi đỗ xe đó.
Thẩm Tích Nguyệt gửi tới một tràng dấu chấm hỏi.
Chuyện này nói ra thì dài, Du Hề trả lời những lời chào hỏi thân thiện của Giản Ương và Thời Tuế trong nhóm trước.
Với tư cách là trưởng nhóm, Thẩm Tích Nguyệt nhắn tin hẹn một thời gian mọi người đều rảnh rỗi để ngồi lại trò chuyện, giúp Du Hề nghĩ cách.
Nhưng Thẩm Tích Nguyệt cũng nhắn riêng rằng, nếu cuối cùng vẫn không thể hòa giải, họ nhất định sẽ dốc hết sức giúp cô và Bùi Quan Ngọc chia tay.
Tiếng bước chân của Bùi Quan Ngọc đang tới gần, Du Hề vội vã thoát khỏi nhóm chat.
Không khí tĩnh lặng, như có một sợi dây kéo căng thần kinh của cả hai.
Vẫn không ai chịu mở lời trước.
Du Hề không chắc Bùi Quan Ngọc có nhớ chuyện "làm hòa" lúc nửa đêm không, cô đang cân nhắc xem nên thăm dò thế nào.
Bùi Quan Ngọc đột nhiên đứng đối diện, giải thích với cô như một lẽ hiển nhiên: "Em có hiểu thông dâ_Ⓜ️ bố chồng con dâu là gì không?"
Cái này Du Hề đúng là chưa hiểu, cô mở to đôi mắt xanh lam, nhíu mày nhìn anh.
Bùi Quan Ngọc đột nhiên r𝖚·𝐧 гẩ·ⓨ bờ vai bật cười, vừa cười vừa gọi cô một tiếng "Đồ ngốc."
Bị hai chữ "đồ ngốc" này chọc tức ⓑố●𝐜 𝖍●ỏ●𝒶, Du Hề còn chưa kịp nổi đóa thì đã bị Bùi Quan Ngọc đè tới, ♓ô●ռ cô một cách vô cùng thô bạo.
Cô ngồi trên chiếc sô pha nhỏ trong phòng ngủ, anh nửa ngồi xổm, gần như quỳ trên mặt đất.
Nhiệt độ cơ thể Bùi Quan Ngọc nóng hầm hập một cách bất thường, hốc mắt cũng đỏ ngầu.
Anh đưa đầu lưỡi tiến vào khoang miệng cô, dùng cách thức mạo phạm mà anh hay dùng nhất, l**m m*t yết hầu cô, truyền vào không biết bao nhiêu bọt nước bọt.
Vừa ♓ô-𝐧 anh vừa gằn từng chữ bên tai cô, nhấn mạnh: "Chính là ⅼ⭕·ạ·п 🦵·𝐮â·𝖓 đấy, anh chính là đứa trẻ sinh ra từ sự 🦵·𝖔ạ·𝓃 𝐥·υâ·n của bọn họ."
Anh lùi lại một chút, dùng ngón tay bôi lại sợi chỉ bạc kéo ra lên môi cô, đồng tử là vòng xoáy đau đớn kìm nén.
"Còn nhớ vc từng nói với em, muốn tự tử không?"
Du Hề nhớ. Lúc đó anh trạc mười bốn tuổi.
"Ngày hôm đó, anh nhìn thấy ông nội và mẹ anh đang l*m t*nh."
Du Hề không thể tưởng tượng nổi điều này đối với một đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi sẽ là sự sụp đổ kinh hoàng đến mức nào.
Anh cứ lẩm bẩm bên tai cô như đọc vè "Mẹ gọi ông nội là bố", "Ông nội hỏi bà ấy gọi bố thì Bùi Quan Ngọc gọi ông ta là gì".
Não Du Hề nghe đến mức sắp chập mạch, bị anh 𝒽ô_𝖓 đến mức ứa nước mắt sinh lý.
Cuối cùng cô cũng biết sở thích b**n th** của Bùi Quan Ngọc khi 𝒽ô·𝐧 và 👢ê·ⓝ 𝖌𝐢·ư·ờ·ռ·🌀 với cô bắt nguồn từ đâu.
Tận trong xương tủy, anh luôn cảm thấy bản thân thấp kém, thế nên mới dùng những cách tồi tệ để làm cô cũng "bị vấy bẩn", giống hệt như một con chó đánh dấu lãnh thổ, nhằm thỏa mãn tâm lý b*nh h**n của mình.
Anh luôn nói bản thân dơ bẩn, nhưng chỉ cần cô thực sự hùa theo anh, hoặc lộ ra nửa phần vẻ mặt không thể chịu đựng nổi, anh lại có thể sụp đổ trong chốc lát, như giông bão kéo đến.
Một Bùi Quan Ngọc bị vạch trần bí mật, chẳng khác nào bị l*t s*ch lớp vỏ bọc, biến thành một chú chó con ướt sũng, nắng mưa thất thường, không có chỗ nào để trốn tránh trước mặt cô.
Du Hề từng không muốn gánh vác sức nặng sinh mệnh của anh, cô không có nguồn năng lượng dồi dào đến thế.
Lúc đó cô còn nhỏ, Bùi Quan Ngọc cũng chỉ mới hẹn hò được vài tháng, đã cố chấp đến mức khiến cô không thể chịu đựng nổi, chỉ muốn tùy hứng hất văng một cục nợ lớn.
Nhưng bây giờ, Du Hề không thể khoanh tay đứng nhìn một cách bình thản được nữa.
Bởi vì nhắm mắt lại, trong đầu cô không còn là những hận thù vướng mắc.
Mà là.
Ánh mắt ngượng ngùng của thiếu niên đích thân đưa cô thoát khỏi vực thẳm.
Là lời tỏ tình thầm kín, là lời chúc "mãi mãi tự do" dành cho cô.
Là vc đã gắn bó, dạy cô học bao năm ròng rã không đổi.
Cô nữ sinh bắt nạt cô bỗng dưng bị thương một cách kỳ lạ; màn pháo hoa hoành tráng ăn mừng khi cô thi đỗ cấp ba; lúc ôn thi vào đại học A thì tài liệu ôn tập trùng khớp với đề thi đến mức khó tin...
Tất cả những điều phi lý, chỉ cần liên tưởng đến việc đối phương là Bùi Quan Ngọc, đều trở nên vô cùng hợp lý.
Là anh. Tất cả đều là anh.
Kẻ làm chuyện xấu là anh, mà vị thần hộ mệnh cũng là anh.
Bùi Quan Ngọc len lỏi vào từng giai đoạn trong cuộc đời cô một cách không thể chối cãi.
Những lúc cô không hay biết, anh đã đồng hành cùng cô từ năm này qua năm khác.
Khi Du Hề hận anh, sợ anh, cô cự tuyệt nghĩ đến những điểm tốt của anh.
Nhưng khi anh tỏ ra yếu đuối, bao nhiêu mối liên kết và ký ức ùa về trong tâm trí, cô lại hoàn toàn không thể hận anh được nữa.
Trái tim Du Hề lay động theo anh, bị kéo ra những cơn đau nhói tận xương tủy, khiến cô không thể nhẫn tâm dứt bỏ anh, mặc cho anh giãy giụa đau khổ trong lồng giam.
Yêu và hận của con người sao có thể chuyển đổi nhanh đến vậy.
Rõ ràng mới hôm qua, lúc bị ép đi kết 𝐡-ô-n-, họ còn nguyền rủa nhau cùng 𝐜ⓗế*🌴.
Tối đến lại ôm nhau, kẻ mộng du người say xỉn, thốt ra những lời mà bình thường cạy miệng cũng không chịu nói.
"Anh không bẩn."
Khi Bùi Quan Ngọc lẩm bẩm kể về chuyện nghe thấy Bùi Khôn và Bách Linh nói chuyện, hời hợt nhắc đến sinh mạng bị xóa sổ của người vợ cả, Du Hề ôm lấy anh.
Ngón tay luồn qua mái tóc, m*n tr*n cổ anh, cô dịu dàng nói: "Bùi Bùi, anh rất sạch sẽ."
Dưới lòng bàn tay cô, bả vai Bùi Quan Ngọc run lên như ngọn lau trước gió, lại giống như chú cún nhỏ đang rụt rè cọ đuôi vào cô.
Du Hề định nói thêm vài lời thăm dò, nhưng bên tai lại vang lên một giọng nói khàn khàn: "Diễn xuất hiện tại của em tốt thật đấy."
Tốt đến mức khiến anh hoang mang như đứng trước vực thẳm, nhưng vẫn không hết hy vọng mong mỏi.
Trái tim đập thình thịch, thình thịch.
Khiến anh lại sắp biến thành tên ngốc nghếch rồi.
Anh quá quen với cái quy trình bị nhét cho một viên kẹo, nếm được vị ngọt, rồi bị lừa gạt, bị đâ·〽️ cho một nhát thật đau.
Lần nào cũng vậy, mỗi khi anh tưởng chừng như hạnh phúc đã gõ cửa, thì thứ đón chờ anh lại là vực thẳm sâu hơn.
Vậy thì thà rằng anh đừng bao giờ tham lam chút hạnh phúc nhỏ nhoi ấy.
Lồng ⓝ*🌀ự*↪️ Du Hề dần trở nên lạnh lẽo.
Hóa ra.
"Làm hòa" chỉ là do cô tự huyễn hoặc, tất cả thực sự chỉ là một giấc mộng dài thôi sao?
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 51 | Ch. 53 → |
