| ← Ch.089 | Ch.091 → |
Khôn Nguyên cung.
Trên giường phượng khổng lồ có một đứa bé đang bò.
Đứa bé mặc áo bông và quần có đóng khố ở đ*ng q**n bò trái bò phải trên giường, thái giám và cung nữ xung quanh giường sợ y té ngã.
"Tiểu công tử đừng tới đây, cẩn thận kẻo ngã."
Sự ồn ào kinh hãi của cung nữ thái giám khiến Đại Lang cười khúc khích không ngừng, y bò càng hăng say, vừa bò còn vừa đổi phương hướng làm các cung nữ thái giám sợ tới mới vội vàng chạy tới chặn y lại.
Trong số đó có một tiểu thái giám thường xuyên làm trò hề, cực kỳ khoa trương, lúc thì quỳ xuống, lúc thì nhảy sang một bên.
Nhưng lại làm Đại Lang để ý, không bò nữa mà đặt 𝖒ôn.🌀 ngồi trên giường, cầm trống bỏi trên tay và cười thích thú.
Ngược lại với bầu không khí vui vẻ bên này thì bầu không khí ở cung điện bên cạnh lại không hề vui vẻ, thậm chí còn có chút trì trệ.
"Phụ thân, sao ngài phải làm như vậy?!"
Trong cung điện to lớn chỉ có hai người là Hoàng hậu và Trấn Quốc công.
Nghênh Xuân canh giữ ngoài cửa lo lắng, lúc thì nhìn ra ngoài, lúc lại nhìn vào trong.
Sau cơn hoảng loạn ban đầu, cho đến khi Lễ Bộ thượng thư Bành Việt và người của Đại Lý Tự, Hình Bộ, Đô Sát Viện tìm tới thì Trấn Quốc công đã mất hết mặt mũi.
Lúc này ông lão đã có ý bất chấp tất cả.
"Ta làm điều đó cũng là vì tốt cho con!"
"Ngài làm điều đó là vì tốt cho ta sao? Phụ thân, ngài đối phó với Phó Nhi là vì tốt cho ta sao? Ngài làm điều gì là vì tốt cho ta?" Hoàng hậu vừa khiếp sợ, vừa thương tâm và không dám tin tưởng.
"Con đã gả cho bệ hạ làm Hoàng hậu thì không nên nghĩ tới người và việc của trước kia. Bệ hạ đã buông tha cho Phó Nhi, chỉ đày ải hắn, không giam cầm và cũng chưa hại đến tính mạng hắn, đây đã là kết quả tốt nhất rồi, hắn không nên ỷ vào sự bao dung của Tân đế cho hắn mà vào kinh phá hoại cuộc sống hiện tại của con."
"Hắn phá hoại cái gì của ta? Phụ thân, có phải ngài cảm thấy bây giờ ta làm Hoàng hậu này rất tốt không?"
"Chẳng lẽ hiện giờ con không tốt sao? Ngoài việc thay đổi trượng phu, nhi tử không ở bên cạnh thì còn có cái gì không tốt? Bây giờ con vẫn là Hoàng hậu, vẫn sống một cuộc sống nhung lụa ở trong cung, vẫn được người trong thiên hạ cung phụng, con xem kết cục của Quý phi, Đức phi, Thục phi và nhi tử của bọn họ thế nào kìa?!"
Trấn Quốc công nhìn về phía nữ nhi, nghiêm túc nói: "Phụ thân biết lời nói kế tiếp của phụ thân có lẽ sẽ làm con hận phụ thân nhưng nếu con đã hỏi thì phụ thân sẽ nói sự thật."
"Chuyện Tuyên Vương đoạt vị, chúng ta không thể ngăn cản được, trong tình huống lúc ấy, con có thể bảo vệ mình, bảo vệ được Phó Nhi là bởi vì Tuyên Vương nhìn trúng con, nếu không phải vì lý do này thì con thân là Hoàng hậu, Phó Nhi thân là Thái tử sẽ không thể sống sót nổi trong tay Tân đế, nếu sự việc đã trở thành sự thật thì tại sao không nhận rõ hiện thực?"
"Nhưng đó không phải lý do để phụ thân hại Phó Nhi!"
Hoàng hậu buồn bã nói: "Hắn vất vả lắm mới thi tới kinh thành, ngài là ngoại tổ phụ của hắn nhưng lại cố ý hại hắn vì không cho hắn tới tìm ta? Đây là chuyện mà ngoại tổ phụ như ngài có thể làm sao?"
Trấn Quốc công lạnh mặt nói: "Đây thật sự không phải là chuyện mà ngoại tổ phụ nên làm nhưng ta phải bảo vệ nữ nhi của ta, bảo vệ Lê gia."
"Hắn làm việc tùy hứng, không cân nhắc đến hậu quả, cho dù không suy xét đến hoàn cảnh của Lê gia thì chẳng lẽ không nghĩ tới con?"
Trấn Quốc công càng nói càng tức giận.
"Con không sợ bệ hạ biết được sẽ giận chó đánh mèo với con sao? Đến lúc đó con nên xử lý như thế nào, Lê gia nên xử lý như thế nào? Hơn nữa ta cũng không muốn làm hại hắn, chẳng qua là đánh trượt bài thi của hắn để hắn nhanh chóng rời khỏi kinh thành, ta và đại ca của con đều đích thân tới thuyết phục hắn nhưng hắn khăng khăng không nghe, chẳng lẽ còn có thể trách ta à?"
Đến nay Trấn Quốc công vẫn không cho rằng bản thân làm sai.
Hoàng hậu cũng thừa nhận một số lời của phụ thân là đúng nhưng cảm tình của con người lại có tính khuynh hướng, Trấn Quốc công cảm thấy bản thân không sai, Hoàng hậu cũng cảm thấy nhi tử của mình không sai, vậy ai là người sai chứ?
"Phụ thân, ngài nói làm vậy là vì tốt cho ta đều là nói dối, ngài chỉ vì Lê gia mà thôi." Hoàng hậu đột nhiên cười thê lương.
Sắc mặt Trấn Quốc công co giật một chút.
Sau một lúc lâu mới nói: "Con nói như vậy cũng không sai, con và ta đều là người Lê gia, chúng ta được hưởng vinh dự và thể diện của Lê gia mang lại, có đôi khi cũng cần phải hy sinh một chút."
"Cho nên năm đó ngài vì Lê gia mà gả ta cho Vệ Dịch, bây giờ lại vì Lê gia mà ngài muốn hy sinh Phó Nhi?"
"Đúng vậy!"
Trấn Quốc công kiên định nói.
Nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, gương mặt cứng rắn từ trước đến nay lại lộ ra vẻ mệt mỏi.
"Ta vẫn không cảm thấy bản thân đã làm sai, chỉ là lần này vô tình rơi vào bẫy của người khác. Chuyến này Lê gia tất nhiên sẽ bị xử lý, sau này Lê gia không thể bảo vệ được con, con thân là Hoàng hậu lại ở vị trí bị mọi người chỉ trích, hãy tự bảo trọng."
Trấn Quốc công quay lưng đi ra cửa.
Khoảnh khắc ông lão quay lưng lại, vòng eo thẳng tắp thường ngày đã suy sụp.
Hoàng hậu nhìn thấy cảnh này đã che miệng bật khóc.
Khi đi tới cửa, Trấn Quốc công đột nhiên dừng chân lại.
"Con mau chóng sinh hài tử đi. Cho dù là vì chính con hay là vì Phó Nhi."
"Sinh hài tử?" Hoàng hậu lẩm bẩm.
Đột nhiên trong đầu bà lóe lên một ý nghĩ và hỏi: "Nương đưa cho ta thuốc tránh thai, có phải là do ngài bảo đổi hay không?"
"Đúng vậy."
"Vậy khi ta bảo trong nhà hỏi thăm tin tức của Phó Nhi, các người nói không hỏi được thực chất là cố ý không đi hỏi, có phải không?"
"Đúng vậy."
Hai từ "đúng vậy" liên tiếp khiến Hoàng hậu không thể chịu nổi.
Bà cúi người, nở nụ cười.
Cười vài tiếng rồi lại khóc vài tiếng, cười rồi khóc, khóc rồi cười và cuối cùng trở thành gào khóc.
Hoàng hậu không biết bản thân đã khóc bao lâu và cũng không biết bản thân khóc vì điều gì.
Trong lúc hoảng hốt đã nghe thấy tiếng bước chân.
Ngước mắt lên thì thấy màu vàng quen thuộc.
Nỗi oán hận dồn nén bấy lâu nay trong lòng cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
"Tất cả là tại ngươi, tất cả là tại ngươi! Nếu không phải bởi vì ngươi thì đã không xảy ra chuyện này..."
Bà vừa khóc vừa lao tới đánh.
Hình tượng của Hoàng hậu gì đó, thể diện của bản thân gì đó đã hoàn toàn bị lãng quên.
Bà cảm thấy bản thân giống như kẻ điên, bà cũng biết rõ giờ đây mình chỉ là một kẻ điên và bà cho phép mình nổi điên, dù sao cũng đã như vậy rồi.
Cho đến khi bà sức cùng lực kiệt.
"Không làm loạn nữa?"
Hoàng hậu khóc đến sưng mắt, mơ hồ nhìn thấy phát quan của ông bị bà kéo lệch, trên mặt cũng có thêm hai vệt Ⓜ️á_𝐮.
Trên mặt Chính Võ đế không có tức giận nhưng giọng nói lại căng chặt.
"Nháo xong rồi thì đi giải quyết cục diện rối rắm mà Lê gia nàng làm đi!"
Cục diện rối rắm gì?
Lúc này Hoàng hậu rất hỗn loạn, căn bản không kịp phản ứng. Trong cơn choáng váng, người đã được ôm lên, bế vào tẩm cung và đặt trước giường phượng.
Cung nữ thái giám trong điện vừa thấy bệ hạ và nương nương đi tới thì nhanh chóng rút lui.
Hoàng hậu ngã ngồi trên mặt đất trước giường phượng, đột nhiên nghe được một tiếng "ê".
Là âm thanh của hài tử.
Bà giương mắt nhìn thấy Đại Lang nằm đó, mở to đôi mắt tròn tò mò nhìn mình như thể đang thắc mắc sao người này lại kỳ lạ như vậy.
Hoàng hậu cố gắng nở nụ cười nhưng quá khó khăn.
Trên mặt bà đầy nước mắt, vội lau đi rồi mỉm cười, muốn gọi hài tử nhưng lại không biết nên gọi là gì.
Ôm hài tử vào lòng, Hoàng hậu nhất thời cảm thấy buồn bã, không nhịn được muốn khóc thêm.
Chính Võ đế nhíu mày đứng ở một bên.
"Nháo xong rồi thì giải quyết cục diện rối rắm mà Lê gia nàng gây ra, nếu không giải quyết tốt chuyện này thì e rằng cả Lê gia sẽ có kết cục lưu đày."
"Có ý gì?"
"Ý của ngươi là gì?"
Hoàng hậu giật mình, lập tức tỉnh táo.
Lễ Bộ.
Sau khi Cố Thạc và Trấn Quốc công bị đưa đi thì Vệ Phó vẫn còn ở trong sảnh đó. Lúc này có một thái giám lạ mặt đang cúi người thì thầm gì đó với hắn.
"... Đại khái là vậy, Vệ công tử xem thế nào?"
"Đây là ý của mẫu... Hoàng hậu nương nương? Hay là ý của hoàng thúc?" Vệ Phó hỏi lại.
Thái giám cười ngượng ngùng.
"Ý của cả hai, nương nương đã biết chuyện của ngài, dù sao Lê gia cũng là ngoại tổ của ngài. Hơn nữa hiện giờ sự việc đã trở nên như vậy, Tân Khoa thi hội không phải trò đùa, nếu làm không tốt sẽ gây ra xáo trộn xã tắc, ⓣ●𝖗●1ề●ⓤ đ●ì𝖓●h sẽ thất tín với sĩ tử khắp thiên hạ... Nhưng bệ hạ nói, tùy ngài quyết định."
Nói cách khác, nếu hắn lựa chọn giữ chặt thì kết cục của Lê gia chắc chắn sẽ không tốt?
Tuy rằng Lê gia vẫn bị xử lý nhưng xử lý công khai và xử lý trong âm thầm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Xử lý công khai thì thấp nhất Lê gia sẽ là tịch thu tài sản và bị lưu đày. Nếu xử lý trong âm thầm thì có khả năng Lê gia sẽ bị tước vị nhưng ít nhất có thể giữ được chút thể diện cuối cùng.
Như vậy còn phải suy nghĩ về việc lựa chọn như thế nào sao?
Tình huống hiện giờ đã là tình huống tốt nhất với hắn rồi.
Hắn đã đòi được công lý và biết được tình huống của mẫu hậu.
Tuy nhiên hắn hoàn toàn không hiểu ý của hoàng thúc là gì...
Vệ Phó nhìn thái giám trước mặt, Tào Nhân cũng nhìn hắn.
"Thôi, cứ vậy đi."
Vệ Phó đứng lên.
Bên ngoài Đại Lý Tự, thời gian trôi qua khiến đám người tới xem náo nhiệt đến rồi đi, đi rồi lại tới.
Ngoại trừ Phúc Nhi và các cử tử của Kiến Kinh cùng với những sĩ tử đến sau khi nghe tin tức vẫn còn kiên trì.
Trong đám đông đột nhiên xảy ra hỗn loạn.
Mấy quan viên vây quanh một thanh niên đi tới, Đại Lý Tự Khanh Lỗ Kê Toa cũng nằm trong số đó.
"Hiểu lầm, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm."
Lỗ Kê Toa đứng đằng sau, nói với Phúc Nhi cũng như nói với mọi người: "Vừa rồi bản quan và các vị đại nhân đã điều tra thì phát hiện đây là hiểu nhầm. Vị Vệ cử nhân này đến Lễ Bộ để khiếu nại, quan viên Lễ Bộ cảm thấy sự việc quan trọng nên dẫn hắn tiến cung diện thành, sợ tin tức bị lộ ra ngoài nên không cho người khác biết. Các quan viên khác của Lễ Bộ không biết chuyện này nên mới xảy ra chuyện mất tích."
"Có thật không?" Có người nghi ngờ nói: "Vậy chuyện giả mạo bài thi thì sao?"
"Đúng vậy chuyện giả mạo bài thi thì sao?"
"Người đã tìm được rồi nhưng còn chuyện giả mạo bài thi thì sao?"
Trong đám người có sĩ tử nói.
Có người hỏi Vệ Phó có phải thật sự tiến cung diện thánh không?
Có người có 𝐪ⓤ_🔼_n 𝖍_ệ tốt với Vệ Phó nên Vệ Phó đã nói là thật.
Mà ở đây, Phúc Nhi không quan tâm sự vui mừng khi thấy Vệ Phó mà dùng ánh mắt hỏi hắn sao lại thế này, bởi vì lời của Đại Lý tự khanh chỉ lừa được người khác nhưng không thể lừa được nàng.
Vệ Phó ném cho nàng ánh mắt tạm thời đừng nóng nảy.
"Việc giả mạo bài thi đã được kiểm chứng là thật, bệ hạ đã hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng, ⓣ𝓇ıề*υ đ*ìп*𝖍 sẽ không bao giờ dung thứ cho hành vi gian lận trong khoa cử!"
Trong đám người, Lỗ Kê Toa nghiêm túc nói: "Để thể hiện sự công bằng nên ✞гi*ề*ц đ*ì*𝖓*𝒽 sẽ hủy bỏ thành tích thi hội lần này, ngày khảo hạch sẽ được thi lại vào một ngày khác, thời gian cụ thể sẽ được công bố tới các nơi."
Thật là mấy nhà vui mấy nhà buồn.
Những người trượt kỳ thi đương nhiên sẽ vui mừng khôn xiết khi được thi lại vì điều đó tương đương với việc có thêm một cơ hội và không phải đợi thêm ba năm nữa.
Nhưng đối với những người thi đậu thì chắc chắn là tăng thêm các biến số.
Nhưng 𝖙riề_𝐮 đìn_𝖍 đã quyết định như vậy thì tất nhiên là sĩ tử bình thường không thể thay đổi được, suy cho cùng thì sĩ tử vẫn ở thế yếu hơn so với ⓣ_𝓇𝐢_ề_ц đ_ì_𝐧_𝒽.
Biết được lần này vì cứu bản thân mà các cử tử Kiến Kinh đã bỏ ra không ít sức, Vệ Phó rất biết ơn và nói buổi tối hắn sẽ mời mọi người uống rượu.
Đối với người duy nhất đã vượt qua kỳ thi Trịnh Hoành Chí, hắn rất xin lỗi.
Bởi vì nếu không có chuyện của hắn thì chắc chắn Trịnh Hoành Chí đã có được tiến sĩ, dẫu gì cũng là đồng tiến sĩ.
Trước đó Trịnh Hoành Chí còn lướt qua Vệ Phó đạt được Giải Nguyên nhưng giờ đây đã thể hiện sự cởi mở đặc trưng của người dân vùng Liêu Ninh.
"Bài thi của ngươi bị cố ý đánh trượt đã là không công bằng. Ta luôn muốn cạnh tranh với ngươi một lần nữa, trước đó ta đỗ ngươi trượt thì không khỏi tiếc nuối, bây giờ thi lại đã cho ta thêm một cơ hội."
Vệ Phó không khỏi vỗ vai hắn ta, hắn khá ấn tượng với nhân phẩm của người này.
Là cường giả chân chính sẽ không bao giờ ngại thử lại, nếu Trịnh Hoàng Chí có tham vọng thì ngay cả khi thi lại chắc chắn cũng sẽ đỗ.
Lúc trước lão gia tử vẫn luôn đi cùng Phúc Nhi trong đám đông nhưng Vệ Kỳ đã bận rộn gần như cả ngày.
Gần như cả ngày này, hắn ta đã lang thang khắp các tửu lâu trà lâu có nhiều sĩ tử, hỗ trợ khuếch tán tin tức đã khiến hắn ta rất mệt mỏi.
Vốn dĩ trước đó sắc mặt luôn chán nản, bây giờ thấy Vệ Phó đã trở lại thì mới thở phào.
"Trở lại là tốt rồi, nếu không ta để lạc mất huynh thì nhất định thần giữ của sẽ lấy mạng ta!"
Vệ Phó cười cười, lúc này mới phát hiện không thấy nhi tử.
"Đại Lang đâu?"
"Nương ôm đi rồi."
Bởi vì bên cạnh còn có những người khác nên Phúc Nhi không nói thẳng mà chỉ có thể nói một cách mơ hồ.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 089 | Ch. 091 → |
