Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 245

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 245
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Phạm Dung Dung trở về phòng.

Cả ba người trong phòng cũng chưa ngủ.

Thời tiết quá nóng, trong phòng tú nữ không có băng nên chỉ có thể gắng chịu.

Ba người đều mặc y phục mỏng, nằm trên giường tự quạt cho chính mấy.

Thấy Phạm Dung Dung trở về như vậy thì ba tú nữ ngồi dậy nhìn nhau.

"Dung Dung, ngươi xảy ra chuyện gì vậy?"

"Không cẩn thận rơi xuống nước."

Phạm Dung Dung vừa nói vừa lấy xiêm y ra sau bình phong thay xiêm y.

Ba tú nữ có vẻ ngạc nhiên, dường như Mao Ngọc Nhi muốn nói gì đó nhưng bị Triệu Hân Nhi trừng mắt.

Trong mấy ngày qua, trận chiến trong phòng chữ dậu đã được phân chia rõ ràng.

Ba người Triệu Hân Nhi, Mao Ngọc Nhi và Chu Thái Lăng đều cảm thấy Phạm Dung Dung là kẻ thù mạnh nên cố ý xa cách đối phương, trước kia đều đi cùng nhau nhưng giờ đây cả ba chỉ đi với nhau. Ngay cả lần "biểu diễn" trước mặt người khác cũng là ba người bàn bạc riêng và không dẫn theo Phạm Dung Dung.

Có lẽ Phạm Dung Dung cũng hiểu rõ, dù sao nàng ấy cũng không có phản ứng gì nên ba người tiếp tục giả ngu, kết quả là ngoài mấy người trong phòng còn có chút trao đổi nhưng rời phòng thì cũng không biết đối phương đang làm gì.

Hôm nay cũng vậy.

Ba người thấy Phạm Dung Dung mãi không trở về, thời tiết này mà nàng ấy còn không về phòng thì có thể làm gì? Trên thực tế thì trước đó Phạm Dung Dung đã có vẻ xuất 𝐪⛎_ỷ nhập thần, không phải ba người không âm thầm so đo, thậm chí Chu Thái Lăng còn lén lút đi cáo trạng một lần.

Mãi sau này Triệu Hân Nhi và Mao Ngọc Nhi mới biết được, tóm lại thì Chu Thái Lăng không lấy lòng mà còn bị Tống ma ma răn dạy.

Tống ma ma không nói nhiều mà chỉ bảo tú nữ nên tự lo cho bản thân mình, không nên xen vào chuyện của người khác.

Sau khi Chu Thái Lăng cáo trạng trở về vừa sợ hãi vừa ấm ức và chột dạ nên từ lời nói và việc làm đều để lộ manh mối nên mới bị Triệu Hân Nhi và Mao Ngọc Nhi biết được.

Sau đó ba người kết hợp lại, cho dù là Tống ma ma hướng về Phạm Dung Dung hay là Tống ma ma có chủ trương thì tất cả đều cho thấy Phạm Dung Dung là người phiền phức, tốt nhất các nàng nên tránh xa người này, không cần quan tâm nàng ấy làm gì, dù sao không đắc tội cũng không can thiệp, nhắm mắt làm ngơ là biện pháp tốt nhất.

Và sự việc hôm nay đã chứng minh nàng ấy là một kẻ rắc rối.

Vô duyên vô cớ rơi xuống nước hoặc là sau đó còn có nguyên nhân nào khác và bất kể là nguyên nhân gì thì các nàng đều không muốn bị liên lụy nên tốt nhất là không nên hỏi quá nhiều.

Đây là lý do tại sao Triệu Hân Nhi lại trừng mắt với Mao Ngọc Nhi, bảo nàng ta đừng can thiệp vào việc của người khác.

...

Khi Phạm Dung Dung bước ra từ phía sau bình phong, không khí trong phòng cực kỳ lạ.

Nàng ấy không thèm quan tâm ba người đang suy nghĩ gì hay định làm gì, chuyện xảy ra liên tiếp hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của nàng ấy, thậm chí nàng ấy còn cảm thấy suy nghĩ của mình quá nông cạn và lần này lẽ ra không nên tiến cung.

Nhưng nghĩ tới những chuyện thú vị sau khi tới Tây Uyển, nghĩ đến "Hương Thảo" thì nàng ấy lại không... không hối hận khi đến đây.

Chỉ là không biết vị Thái tử gia kia sẽ xử lý mình như thế nào? Và liệu y có để Hương Thảo qua lại với nàng ấy nữa không? Nếu Hương Thảo còn tới tìm mình thì nàng ấy nên giải quyết thế nào?

Trong lúc nhất thời, đủ loại suy nghĩ nhất thời hiện lên trong đầu, có thể nói là một mớ hỗn độn.

Bên kia, ba người Vệ Tắc trở về cung.

Viên Viên còn chưa nhận ra bí mật của mình đã bị lộ từ lâu, tâm trạng khá tốt nhưng thật ra Diễm Dao có hơi lo lắng, nhìn Vệ Tắc vài lần nhưng do dự muốn nói lại thôi.

Mãi cho đến khi Vệ Tắc đưa các nàng về nơi ở của công chúa, Diễm Dao lấy cớ tới Thọ Khang cung xem thì mới tìm được cơ hội nói chuyện với Vệ Tắc.

"Đại Lang, giữa ngươi và Phạm tú nữ... Trước đó ta đã nói với ngươi, có thể nàng không phải loại người mà chúng ta nghĩ..."

"Không phải thì không phải thôi."

Tuy Diễm Dao không nhìn ra Vệ Tắc nghĩ như thế nào nhưng thấy vẻ mặt phức tạp của y, rõ ràng không tốt bằng ngày hôm qua thì điều này cũng khiến nàng ấy hiểu rằng có lẽ Đại Lang cũng đã thay đổi ấn tượng ban đầu của y về tú nữ Phạm Dung Dung này.

"Thực ra con người nàng khá tốt, tính cách rộng rãi và tốt bụng, tuy bình thường thích chọc giận Viên Viên, trêu chọc nàng nhưng chỉ là trò đùa thôi, ngươi thấy hôm nay Viên Viên suýt rơi xuống nước, theo bản năng nàng đã kéo Viên Viên lại..."

Phản ứng trong tiềm thức của con người có thể phản ánh được nhiều điều.

Còn có câu nói "nếu phải có một người rơi xuống nước thì ta rơi xuống nước sẽ tốt hơn ngươi rơi xuống nước".

Bất kể Phạm Dung Dung nói ra những lời này có phải vì nàng ấy đã biết thân phận của Viên Viên hay không nhưng có thể nói ra những lời như vậy không hề dễ dàng.

Trước kia ở thượng thư phòng dành cho nữ tử, Diễm Dao đã từng gặp một số quý nữ vì bản thân mất mặt lại giận chó đánh mèo lên đầu hạ nhân. Cũng đã thấy một số người xảy ra chuyện không bao giờ tìm kiếm lý do trên người mình mà thay vào đó là oán hận người khác.

Khí chất và tính cách của Phạm Dung Dung rất hiếm có.

"Thực ra hôm qua ta đã quên nói với ngươi một chuyện, nàng nói với Viên Viên, nàng tiến cung tuyển tú không phải vì vị trí Thái tử phi mà là đến..." Diễm Dao nhéo khăn, ngập ngừng.

Vệ Tắc nhìn sang.

"Nàng nói nàng đến tuyển tú là vì hoàng tẩu, nói là muốn hoàng tẩu giải đáp một số vấn đề. Nhưng Viên Viên cảm thấy nàng chỉ chiếu lệ, thực chất là coi thường... coi thường ngươi nên Viên Viên mới có tâm tư dẫn ngươi đi gặp nàng."

Ngay cả Diễm Dao, bởi vì ngày đó không có mặt nhưng sau khi nghe xong Viên Viên mô tả cũng cảm thấy câu nói kia chỉ là chiếu lệ.

Nhưng nếu không phải thì sao?

Nếu đây thực sự là mục đích của đối phương thì sao?

Vậy thì tất cả những lý do khiến Phạm Dung Dung lười biếng, không tiến bộ đều có thể giải thích được.

"Nàng nói với Viên Viên là muốn gặp mẫu hậu?"

Diễm Dao gật đầu.

Vệ Tắc thở dài.

"Có lẽ, ta thật sự hiểu lầm nàng..."

Y lẩm bẩm, ánh mắt phức tạp cũng không biết đang nghĩ gì.

"Vậy chuyện hôm nay có cần nói cho Viên Viên không?" Một lúc sau, Diễm Dao hỏi. Nói thật thì nàng ấy chưa bao giờ làm chuyện gì sau lưng Viên Viên, chuyện này khiến nàng ấy do dự bất an cả ngày.

Vệ Tắc suy nghĩ một chút rồi nói: "Nói cũng được mà không nói cũng được, nhưng tốt nhất là không nên nói, miễn cho nàng lại giận chúng ta."

Y nói như vậy thì hiển nhiên là không phản đối Viên Viên qua lại với Phạm Dung Dung.

Nhưng bây giờ còn có một vấn đề.

"Vậy lần sau Viên Viên còn kéo ngươi tới Tây Uyển thì sao?"

Đây là một vấn đề nhưng rõ ràng Vệ Tắc vẫn không thay đổi chủ ý, điều này khiến Diễm Dao không khỏi nhìn y, trong lòng có chút suy đoán.

Bởi vì những việc này mà Diễm Dao có chút tâm sự.

Nhưng tâm sự gì thì tiếp đó nàng ấy cũng không có thời gian để nghĩ đến.

Bởi vì Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu đã hồi cung.

Trước kia mỗi lần Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu hồi cung đều ở lại Tây Uyển, lần này Tây Uyển còn có một đám tú nữ ở, sợ làm xáo trộn sự thanh tịnh của bọn họ nên đã quyết định tới Thọ Khang Cung.

Nhưng trong cung quá nóng, năm nay vì tuyển phi cho Thái tử nên không tới Thừa Đức.

Vốn dĩ Vệ Phó muốn chuyển tới Tây Uyển để tránh nóng nhưng cố kỵ Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu sẽ sớm trở về nên không nhúc nhích, tình cờ người đã về nên sau một phen thương lượng, ngày hôm sau khi Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu trở về thì đoàn người lại chuyển đến Nam Hải.

Nhóm tú nữ ở Bắc Hải, ở giữa còn có Trung Hải nên không sợ quấy nhiễu sự thanh tịnh.

Trong lúc nhất thời, Tây Uyển trở nên náo nhiệt.

Đặc biệt là Nam Hải, không thiếu quan viên và mệnh phụ ra ra vào vào.

Thái Thượng Hoàng không có thân nhân nhưng Thái Hậu có nhà mẹ đẻ, vào năm Vĩnh Thái thứ tư, Trấn Quốc công bị bệnh nặng, mấy năm qua Thái Hậu vẫn luôn lạnh nhạt với người Lê gia nhưng sau khi biết tin vẫn chạy về kinh thành.

Dù sao cũng đã lớn tuổi, tuổi tác của phụ mẫu cũng không còn trẻ, không biết còn sống được mấy năm nữa, tuy người trong nhà có mâu thuẫn nhưng vẫn chưa đến nỗi hận thù. Hơn nữa Vệ Phó cũng không muốn mẫu hậu có khúc mắc trong lòng nên nói chỉ cần người Lê gia giữ đúng bổn phận thì hắn sẽ không so đo chuyện cũ.

Thế nên thái độ của Thái Hậu với người Lê gia cũng dần dần hòa hoãn đi không ít.

Lần này nghe tin Thái Hậu trở lại thì nữ quyến Lê gia đã kéo theo một đám tiểu bối tới bái kiến Thái Hậu. Thái hậu phải dành ra ba ngày mới gặp hết được những người này, sau đó mới có thời gian hỏi Phúc Nhi về việc tuyển phi của Thái tử.

"Thiếp thân cũng chọn được một số ứng cử viên tiềm năng..."

Phúc Nhi cho người mang một tập sách tới.

Những ghi chép trong tập sách này đều là tú nữ được Phúc Nhi chọn ra.

Nhìn bề ngoài thì cung nữ quản sự phụ trách ba điện không có nhiều nhưng trên thực tế thì ngay cả cung nữ phụ trách vẩy nước quét nhà cũng là một tai mắt.

Trong thời gian một tháng, dù một người có mâu thuẫn đến đâu cũng không tránh khỏi để lộ một số manh mối, mấy thông tin này đều được Thượng Cung Cục thu thập, trải qua nhiều vòng sàng lọc thì cuối cùng cũng giao tới tay Phúc Nhi.

Và Phúc Nhi lại chọn lần nữa thì mới ra hơn hai mươi người trong tập sách này.

Thái Hậu nhận tập sách và xem qua.

Trong tập sách không chỉ có ghi lại tiểu sử của tú nữ mà còn ghi rõ gia thế lai lịch, bà chỉ nhìn sơ qua là biết khuynh hướng chọn tôn tức của tức nhi.

Thực ra có thể thấy rõ điều đó ngay trong thánh chỉ.

Hoàng gia cũng không coi trọng gia thế của Thái tử phi tương lai mà chủ yếu là chú ý đến phẩm hạnh và tính cách.

"Nhìn chung cũng không tệ, con đã có thích ứng cử viên nào không?"

"Tức nhi nhìn ai cũng được, chủ yếu vẫn là ở Thái tử."

Thái Hậu thấy vậy thì mỉm cười.

"Nói cũng đúng, vẫn là Đại Lang thích thì mới được, thế Đại Lang có vừa ý người nào không?"

Vẻ mặt Phúc Nhi bất đắc dĩ: "Nếu hắn có thì tức nhi cũng không đau đầu như vậy."

Trước khi tuyển tú nàng đã từng hỏi riêng, Vệ Tắc nói để cho phụ hoàng và mẫu hậu làm chủ. Trong lúc tuyển tú, nàng cũng hỏi qua nhưng y vẫn giữ thái độ như vậy.

Dù sao cũng là dáng vẻ ai cũng được, mẫu hậu cứ làm theo ý mình mà Phúc Nhi cảm thấy gánh nặng trên vai quá nặng.

"Một người cũng không? Nhưng mà cũng đưa, chưa gặp qua thì sao biết ai tốt ai xấu, hay là tìm cơ hội để Đại Lang gặp đám tú nữ này, xem có ấn tượng với ai, dù sao 𝐡·ô·𝓃 sự cũng là chuyện cả đời, tốt nhất nên chọn người mình thích."

Nhắc đến chuyện này thì Phúc Nhi mới nhớ đến chuyện Viên Viên dẫn Vệ Tắc đóng giả thị vệ đi gặp tú nữ và ngay cả chuyện Viên Viên vì chọn tú nữ cho đại ca mà dẫn cả Diễm Dao đi đóng giả cung nữ.

Viên Viên tưởng bản thân làm rất bí ẩn nhưng không ngờ tất cả đã bị người ta nhìn thấu.

Thậm chí ngay cả chuyện nàng ấy suýt rơi xuống nước thì Phúc Nhi cũng biết, chỉ là nàng thấy nữ nhi giấu giếm nên không vạch trần thôi.

"Còn có chuyện như vậy sao?" Thái Hậu ngạc nhiên, tỏ ra trêu chọc: "Không ngờ hiện giờ Viên Viên còn quan tâm chuyện này, cũng biết chia sẻ giúp mẫu thân."

Phúc Nhi bất đắc dĩ nói: "Nha đầu này chỉ muốn chơi cho vui thôi, đâu có làm được gì."

Thấy tức nhi nói tôn nữ như vậy thì Thái Hậu bật cười nói: "Đây mà không phải đâu làm được gì à? Có tâm là được rồi. Đúng rồi, nàng dẫn Đại Lang đi gặp tú nữ nào? Nếu có thể làm Viên Viên dẫn đi gặp thì chắc chắn là nữ tử nàng thích."

"Là tú nữ tên là Phạm Dung Dung, " Phúc Nhi vừa nói vừa lật tập sách tới trang của Phạm Dung Dung: "Thật ra nàng khá thú vị..."

"Con nhìn trúng tú nữ này sao?"

"Cũng không phải tức nhi nhìn trúng, chỉ là cảm thấy nàng khá thú vị..."

Phạm Dung Dung cũng nằm trong số hơn hai mươi tú nữ mà nàng chọn ra.

Đương nhiên đây chỉ là sự lựa chọn của Phúc Nhi, nói tóm lại vẫn như lời nàng nói với Thái Hậu, còn phụ thuộc và ý định của Vệ Tắc.

Bà bà và tức nhi nói chuyện hồi lâu rồi quyết định tổ chức tiệc ngắm trăng cho các tú nữ, kể từ đó cũng tạo cơ hội cho Vệ Tắc nhìn thấy các tú nữ để xem có chọn được người mình thích hay không, nếu không kéo dài đến vòng tuyển chọn cuối cùng thì chọn rồi không thể thay đổi nữa.

Mặt khác, Phúc Nhi cũng định hỏi nhi tử xem y có hứng thú với Phạm Dung Dung không, dù sao đây cũng là tú nữ đầu tiên nhi tử gặp nên Phúc Nhi cảm thấy có gì đó đặc biệt.

Thực ra nàng đã muốn hỏi từ lâu nhưng vừa lúc Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu quay về nên đã trì hoãn.

Nếu đã quyết định thì mau chóng làm.

Sau khi trở về, Phúc Nhi cho người gọi Vệ Tắc tới.

Thực ra Vệ Tắc đã có linh cảm mẫu hậu muốn hỏi chuyện gì đó nên sắc mặt y tỏ ra bất đắc dĩ.

Không ngờ sau khi mẫu hậu nói một số lời tầm thường thì lại nhắc đến tú nữ tên Phạm Dung Dung.

"Đại Lang, con cảm thấy Phạm Dung Dung này như thế nào, ngày ấy Viên Viên rơi xuống nước, nàng đã kéo Viên Viên nhưng lại làm bản thân rơi xuống nước, ấn tượng của con về nàng như thế nào?"

Phúc Nhi hỏi trực tiếp mà không giấu giếm chuyện ba người lén lút làm mà nàng lại biết.

Nghĩ kỹ lại, mẫu hậu cho phép Viên Viên và Diễm Dao giả làm cung nữ thì sao có thể không cho người âm thầm theo dõi hai người? Hơn nữa cung nhân của Tây Uyển cũng do Thượng Cung Cục quản lý, Viên Viên sai người chuẩn bị thuyền, sau khi mấy người lên bờ cũng được truyền tới tai mẫu hậu.

Suy nghĩ cẩn thận thì Vệ Tắc không hề ngạc nhiên khi mẫu hậu biết chuyện.

Về phần Phạm Dung Dung -----

"Nhi tử không có ấn tượng gì với nàng."

"Hả?" Phúc Nhi nhướng mày.

Có lẽ nhi tử mình sinh nên mình rõ ràng nên sự phức tạp chợt lóe trên mặt Vệ Tắc không giấu được nàng.

Chẳng lẽ -----

"Con có ý với nàng?"

Nghe vậy, Vệ Tắc suýt nữa bị nghẹn, thay đổi thái độ bình tĩnh thường ngày mà vội vàng phủ nhận: "Mẫu hậu, sao nhi tử lại có ý với nàng được, nhi tử..."

Dáng vẻ này rõ ràng có một câu chuyện trong đó.

Phúc Nhi bày ra tư thế hứng thú: "Con cứ từ từ nói, đừng vội."

Đã nói như vậy rồi thì sao y có thể nói từ từ, đừng vội được?

Vệ Tắc bất đắc dĩ sờ mũi nói: "Mẫu hậu, người đừng hiểu lầm, nhi tử thực sự không có ý với nàng, hơn nữa nàng tiến cung tuyển tú cũng không phải vì..."

Không ai biết Vệ Tắc đã có tâm trạng như thế nào khi nói toàn bộ sự việc nhưng nhìn thấy những biểu hiện phức tạp như xấu hổ, túng quẫn và bất lực trên gương mặt y trong thời gian này thì cũng biết trong lòng y không được bình tĩnh.

Nghĩ cũng đúng, đường đường là Thái tử lại bị người khác coi thường, vì sợ y hiểu lầm mà đối phương còn nói đi nói lại. Chẳng qua trước đó đúng là y hiểu lầm đối phương nên mới dẫn đến chuyện đáng xấu hổ như vậy.

Phạm Dung Dung cảm thấy bản thân dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, sao Vệ Tắc lại không cảm thấy vậy?

"Nàng tiến cung tuyển tú không phải vì vị trí Thái tử phi mà là vì ta?" Phúc Nhi nghe xong cũng nhíu mày.

"Nhi tử cũng không biết điều đó có phải sự thật hay không nhưng ta đoán cũng không phải nói dối?"

Lời nói của Vệ Tắc không chắc chắn, thực tế sau ngày hôm đó, y cho người điều tra Phạm Dung Dung, nên nói như thế nào đây? Rõ ràng nàng ấy không phải tiểu thư khuê các bình thường, hành động rất... theo ý mình.

Phạm gia chuẩn bị cho nàng ấy ba mối 𝐡.ô.𝐧 sự nhưng nàng ấy đã tìm mọi cách để phá hủy hai lần, lần cuối cùng không hủy hoại được thì nàng ấy chọn cách đào hô𝖓·.

Tổng cộng đã đào 𝐡ô_п ba lần.

Vệ Tắc căn cứ vào nhiều nguồn thông tin để phán đoán lần này nàng ấy tới tuyển tú đúng như những gì nàng ấy nói hoặc là có liên quan đến chuyện đào 𝐡●ô●n và muốn dùng tuyển tú để tránh né ♓_ô_п ước.

Nhưng Phạm Dung Dung nói đúng một chuyện, gia thế nàng ấy trong sạch, lai lịch rõ ràng, muốn gặp Hoàng hậu cũng không phải vì chuyện gì đó xấu, trừ khi muốn từ bỏ gia tộc.

"Không ngờ rằng lại có tiến cung tuyển tú không phải vì vị trí Thái tử phi, hơn nữa nàng còn nói trực tiếp trước mặt Thái tử là con, đúng là khiến người ta không ngờ được."

Giọng điệu Phúc Nhi đầy ẩn ý, ánh mắt trêu chọc.

Điều này khiến Vệ Tắc có cảm giác như đứng đống lửa, như ngồi đống than, vừa xấu hổ vừa bực bội lại có hơi túng quẫn.

"Mẫu hậu..."

Đã bao lâu rồi nhi tử mới để lộ biểu cảm này? Thực sự khiến Phúc Nhi hoài niệm Đại Lang khi chưa trưởng thành.

"Nếu nàng đã muốn gặp bổn cung như vậy thì bổn cung sẽ gặp nàng."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)