Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 244

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 244
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Viên Viên không nhận thức được bầu không khí có phần trì trệ.

Diễm Dao do dự muốn nói lại thôi, liếc nhìn Vệ Tắc và tự hỏi không biết Đại Lang đã nói những gì cần nói hay chưa.

"Chúng ta đi dạo hồ đi? Thưởng sen thì phải ngồi trên thuyền xem mới đã nghiền." Sau khi đứng yên, Viên Viên lại hứng thú nói.

Việc này đã được thỏa thuận từ lâu, trước đó nàng ấy gọi Phạm Dung Dung tới để thưởng thức hoa sen nên cũng đã cho người mượn thuyền nhỏ để có thể chèo thuyền thưởng ngoạn hoa sen.

Nếu nói trước khi tới đây thì Phạm Dung Dung cũng khá mong đợi nhưng hiện giờ tâm trạng không tốt nên chỉ muốn rời đi.

"Hương Thảo, hay là ta không đi nữa."

Viên Viên ngạc nhiên nói: "Sao đột nhiên lại nói không đi nữa? Không phải ngươi vẫn luôn muốn dạo hồ thưởng sen sao?"

"..."

"Đi thôi."

Vệ Tắc đột nhiên nói, xoay người đi về phía bờ hồ.

...

"Đi nhanh đi, tú nữ hư, chẳng lẽ ngươi còn để ý nam nữ thụ thụ bất thân à? Chúng ta đi dạo hồ, đều là nữ tử, cũng không phải bơi lội, còn có đại ca ta đi theo nên sẽ an toàn hơn..."

Biết rõ mặt tròn nhỏ đã hiểu lầm nhưng Phạm Dung Dung lại không biết nên giải thích như thế nào.

Dưới sự nài nỉ của Viên Viên, cuối cùng nàng ấy vẫn lên thuyền cùng ba người họ.

Thuyền là một chiếc thuyền nhỏ, dài không quá hai trượng, rộng khoảng hai mét, nhỏ đến đáng thương, nếu người trên thuyền di chuyển quá nhiều thì thuyền sẽ lắc lư.

Tuy nhiên chiếc thuyền này khá phù hợp với thân phận cung nữ hiện giờ của Viên Viên, cho dù hồ này có rộng bao nhiêu thì cũng là để các chủ tử dạo, cung nữ và thị vệ chỉ là làm nền, cho dù thật sự muốn dạo hồ thì còn phải đi để tránh bị người ta nhìn thấy.

Sau khi lên thuyền, Phạm Dung Dung chủ động đi đến nơi cách xa Vệ Tắc nhất, mũi thuyền.

Viên Viên và Diễm Dao ngồi ở giữa thuyền.

Sau khi ba người ổn định chỗ ngồi thì thuyền không hề di chuyển.

Phạm Dung Dung nhìn mái chèo ở đuôi thuyền mà không nói gì. Lúc này Viên Viên mới nhớ ra lúc chuẩn bị thuyền nàng ấy chỉ nói chuẩn bị thuyền trống nhưng bây giờ thuyền không có người chèo.

"Phải làm sao bây giờ?" Nàng ấy có hơi buồn rầu.

Vệ Tắc thở dài, đi tới đuôi thuyền lắc mái chèo.

Thuyền lắc lư hai lần rồi từ từ rời bờ.

"Đại ca, huynh thật lợi hại!"

Trong tiếng khen ngợi của Viên Viên, chiếc thuyền nhỏ theo dòng nước xuyên qua bụi sen lớn và dần dần mất dấu vết.

Sau khi tiến vào mới phát hiện hồ sen dài vô tận này được sắp xếp rất khéo léo.

Giữa hồ sen có đường thủy không dễ thấy, thuyền có thể đi qua một cách thuận lợi nhưng từ bên ngoài không thể nhìn thấy thuyền.

Phạm Dung Dung suy đoán đây chính là đường thủy mà cung nhân dùng để hái đài sen và bông sen, có thể thấy rằng "Hương Thảo" và "Hương Liên" không biết nơi này nhưng không biết tại sao vị Thái tử gia này lại biết.

Có lẽ y đã tới đây du ngoạn nhiều lần bởi vì Phạm Dung Dung phát hiện y biết rõ đường đi của tuyến đường thủy này.

Một làn gió nhẹ phả vào mặt, chóp mũi vương vấn mùi hoa sen thoang thoảng, trước tầm mắt toàn là hoa sen tựa như người đột nhiên lạc vào trong biển sen.

Giữa trời đất đều im lặng, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng mái chèo khuấy nước.

Một khung cảnh đẹp đẽ như vậy khiến Viên Viên thường ngày luôn sôi động cũng trở nên yên tĩnh, càng không kể đến Phạm Dung Dung, nàng ấy bỗng nhiên cảm thấy sảng khoái hơn rất nhiều, dường như chuyện không thoải mái vừa rồi đã không cánh mà bay.

Tâm tình tốt thì tất nhiên cũng có tâm trạng thưởng ngoạn phong cảnh, đáng tiếc có người quá nổi bật khiến người ta liếc mắt cũng có thể nhìn thấy.

Thái tử đứng ở đuôi thuyền.

Nhìn từ bề ngoài thì không nghĩ vị Thái tử gia này biết chèo thuyền, xét về độ hào hoa phong nhã của y nhưng khi Phạm Dung Dung nhìn thấy y điều khiển mái chèo, cơ bắp trên cánh tay gồ lên, hiển nhiên là đối phương không giống như vẻ bề ngoài, chắc hẳn cũng biết võ.

Vị Thái tử gia này cũng thật xui xẻo, không nói tới chuyện bị muội muội lừa tới gặp một tú nữ mà còn phải làm người chèo thuyền.

Mặc dù lời nói vừa rồi của Vệ Tắc không khách khí nhưng Phạm Dung Dung cũng không có ý oán giận y.

Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, đổi lại là nàng ấy thì nàng ấy cũng nghĩ nhiều.

Trong lúc nhất thời, Phạm Dung Dung chìm trong suy nghĩ nhưng Viên Viên lại nghĩ nàng ấy bị khí chất oai hùng của đại ca mê hoặc.

"Có phải đại ca ta rất anh tuấn không?" Nàng ấy huých khuỷu tay vào Phạm Dung Dung và nhỏ giọng nói: "Ta nói cho ngươi biết, Thái tử điện hạ còn anh tuấn hơn đại ca ta hàng trăm lần."

Phạm Dung Dung nhìn gương mặt nhỏ nhắn rạng rỡ của nàng ấy.

Có lẽ hiện giờ đại ca ngươi muốn đánh ngươi một trận ấy.

"Ngươi đó, tuổi còn nhỏ mà suốt ngày bàn luận nam tử anh tuấn hay không, cẩn thận bị đại ca ngươi phát hiện sẽ đánh ngươi."

Không ngờ rằng tú nữ hư này lại có phản ứng như vậy!

Viên Viên bĩu môi: "Đại ca ta không nỡ đánh ta."

Không, ta muốn đánh muội! Vệ Tắc nghĩ thầm.

Y có thính giác nhạy bén, Viên Viên cứ tưởng bản thân đang thì thầm nhưng không ngờ tất cả đều bị y nghe thấy.

Trong khoảnh khắc thật sự không biết nên khóc hay cười.

Thái tử so với thị vệ là y còn anh tuấn hơn hàng trăm lần, Thái tử là y, thị vệ cũng là y.

Về phần tú nữ này -----

"Hay là ngươi đi thử đi, xem đại ca ngươi có đánh ngươi không?"

"Ta không đi, có phải ngươi muốn dọa ta không?"

Tuy chỉ có mấy câu ít ỏi nhưng cũng làm Vệ Tắc hiểu ra trong nháy mắt rằng tại sao muội muội lại thích tú nữ này, nếu đổi là quý nữ nhà khác thì chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như vậy, nói những lời như vậy.

Diễm Dao đổ mồ hôi khi nghe Viên Viên nói những điều vô nghĩa thì không thể không ngắt lời: "Hương Thảo, ở chỗ này có rất nhiều đài sen, hay là chúng ta hái một ít về nhé?"

"Được thôi."

Sự chú ý của Viên Viên nhanh chóng bị rời đi, nàng ấy đứng dậy.

Do chuyển động quá lớn mà thuyền lại quá nhỏ nên bị lung lay.

"Ngươi cẩn thận chút..."

Lời còn chưa dứt thì Viên Viên đã không đứng vững, nàng ấy trượt chân, thấy nàng ấy sắp ngã thì Phạm Dung Dung theo bản năng duỗi tay kéo nàng ấy, ai ngờ lại thêm động tác mạnh làm thuyền càng rung lắc dữ dội hơn.

"Bùm" một tiếng.

Có người rơi xuống nước.

"Tú nữ hư!"

"Đại ca, tú nữ hư rơi xuống nước rồi!" Viên Viên vội vàng hét lên không màng đến chỗ bị ngã đau kia.

Vệ Tắc đã nhìn thấy toàn bộ quá trình nhưng không kịp qua.

Vất vả lắm mới ổn định được thuyền, vừa bước qua đã bị Viên Viên kéo lấy tay.

"Đại ca, huynh mau cứu tú nữ hư!"

Vệ Tắc nhíu mày có vẻ do dự.

"Đại ca, huynh mau mau..."

Nhìn vẻ mặt hoảng loạn của muội muội, Vệ Tắc âm thầm thở dài.

Thôi vậy, mặc kệ đối phương có cố ý hay không thì cứ cứu người trước rồi hãy nói.

Nếu người c. h. ế. t hoặc bị thương thì e rằng Viên Viên sẽ áy náy cả đời. Tuy nhiên Vệ Tắc đã lên kế hoạch xong, nếu nàng ấy cố ý làm chuyện này thì y nhất định sẽ dạy cho đối phương một bài học.

Trong mắt Vệ Tắc lóe lên tia lạnh lùng, định xuống nước cứu người.

Đúng lúc này, một tiếng phá nước vang lên.

Theo tiếng nước văng, một mỹ nhân từ trong nước nổi lên.

Phạm Dung Dung từ dưới nước nổi lên nhìn ba người trên thuyền, đặc biệt liếc nhìn Vệ Tắc đang nhíu mày trông vô cùng bình tĩnh.

"Không cần cứu ta, ta biết bơi, ta có thể tự lên."

Dưới sự giúp đỡ của Viên Viên và Diễm Dao, Phạm Dung Dung leo lên thuyền.

Nàng ấy không hề hoảng sợ, rất bình tĩnh, rõ ràng nàng ấy nói biết bơi không phải nói dối.

Trong khoảng thời gian này, Vệ Tắc lo lắng hai người Viên Viên không đủ sức kéo nàng ấy lên nên đã từng thử duỗi tay kéo Phạm Dung Dung nhưng không ngờ nàng ấy đã tránh tay y để tránh tị hiềm.

Xiêm y của tú nữ là vải lụa, tuy là sam y mùa hè nhưng không hề mỏng nên dù có bị ướt cũng không có vẻ khiếm nhã.

Ngoại trừ việc xiêm y ướt sẽ dính vào người.

Phạm Dung Dung vắt vạt áo, tay áo và làn váy cho bớt nước rồi dùng khăn mà Diễm Dao cho nàng ấy mượn để lau nước trên đầu và mặt.

"Chúng ta nhanh chóng trở về đi kẻo bị cảm lạnh."

Chiếc thuyền quá thô sơ, không có xiêm y dự phòng, thậm chí còn không có khăn lau, Viên Viên cuống quít nói với đại ca rồi ân cần hỏi han bên cạnh Phạm Dung Dung.

"Đều là lỗi của ta, hại ngươi rơi xuống nước."

Viên Viên rất uể oải và áy náy.

Phạm Dung Dung không cho là đúng: "Nếu phải có một người rơi xuống nước thì ta rơi xuống nước vẫn tốt hơn ngươi rơi xuống nước, ta biết bơi."

Viên Viên càng cảm thấy áy náy.

"Tú nữ hư, sau này ta sẽ không gọi ngươi là tú nữ hư nữa."

Phạm Dung Dung cười nói: "Vậy sau này ngươi định gọi ta là gì? Tiểu nha đầu như ngươi nên gọi ta là tỷ tỷ mới đúng, hay là sau này ngươi gọi ta là Dung Dung tỷ?"

"Dung Dung tỷ..."

"Ôi chao mặt trời mọc ở hướng tây rồi..."

...

Rất nhanh thuyền đã vào bờ.

Phạm Dung Dung dự định một mình quay về nhưng Viên Viên không yên tâm, nhất quyết phải quay về cùng nàng ấy.

Nàng ấy cũng biết Phạm Dung Dung lẻn ra ngoài không phải chuyện gì to tát, chỉ cần lẻn về là được nhưng hiện giờ đã như thế này, chắc chắn không thể che giấu việc mình lẻn ra ngoài nữa.

Nàng ấy nhất quyết muốn đi cùng, Phạm Dung Dung không thuyết phục được nên Vệ Tắc đã cố tình đi thêm một đoạn đường thủy, cách bờ không xa chính là Phân Phương điện.

Hai người đi phía trước, Vệ Tắc và Diễm Dao đi theo sau mấy bước.

"Đại Lang, ta cảm thấy nàng không phải loại người như vậy."

Loại người như vậy?

Hai người biết rõ điều đó.

Tâm trạng Vệ Tắc đặc biệt phức tạp, hành vi trước đó của Phạm Dung Dung hiển nhiên là tránh tị hiềm, uổng cho y lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử, còn do dự mấy lần trước khi xuống nước cứu người.

Cố kỵ hai người phía trước nên Diễm Dao cũng không nhiều lời.

Chẳng mấy chốc mấy người đã đến gần Phân Phương điện, Viên Viên bảo Phạm Dung Dung tìm một nơi ẩn náu trước trong khi nàng ấy và Diễm Dao đi vào trước để kiểm tra tình hình.

Nàng ấy không sợ gặp phải cung nữ mà sợ gặp phải tú nữ, nếu có tú nữ khác thấy Phạm Dung Dung trở về như vậy thì chắc chắn sẽ bẩm báo với cung nữ quản sự và ma ma huấn đạo, đến lúc đó chưa biết chừng Phạm Dung Dung sẽ bị đuổi ra khỏi cung.

Bất đắc dĩ Phạm Dung Dung phải trốn sau những cây liễu mà nàng ấy thường ăn vụng.

Còn có một người khác ở lại, đó chính là Vệ Tắc.

...

Lúc đó đang là buổi chiều, thời tiết nóng nực nên lúc này không có ai ra ngoài.

Xung quanh yên tĩnh chỉ có tiếng ve kêu thưa thớt.

"Ngươi..."

Lúc ở dưới nước không cảm thấy gì nhưng sau khi lên bờ, một luồng khí nóng ập vào, hơn nữa nàng ấy đang mặc xiêm y ướt sũng, tất cả đang dính chặt lấy người, thật sự vừa ngột ngạt, vừa nóng nực và khó chịu.

Cho nên tâm tình lúc này của Phạm Dung Dung rất không tốt.

Tuy nàng ấy không phải thiên chi kiêu nữ nhưng từ nhỏ cũng được vạn người cưng chiều và vì nàng ấy là nữ nhi duy nhất của phụ thân nên phụ thân nàng ấy rất cưng chiều nàng ấy, trước khi cập kê thì nuôi dưỡng giống như nhi tử, thường xuyên đi theo phụ thân tới khắp nơi.

Những chuyện nữ tử bình thường không thể làm được, nàng ấy có thể làm.

Những thành phố mà nữ tử bình thường không thấy được, nàng ấy đã nhìn thấy.

Cũng là sống trong nhung lụa và kiêu ngạo nhưng vì thân phận của đối phương quá cao mà tạo ra hiểu lầm quá xấu hổ nên nàng ấy không còn cách nào khác là phải giải thích hiểu lầm bằng phương thức tự hạ thấp mình.

Nhưng có lần một thì không thể có lần hai, lần ba.

Nê Bồ Tát vẫn còn ba phần thổ tính đấy!

Lẽ nào nàng ấy biểu hiện chưa đủ rõ ràng sao, nhất quyết phải để người ta phải nói thẳng ra à?

"Thái tử điện hạ, tiểu nữ thật sự không có ý gì với ngài, tiểu nữ cảm thấy bản thân đã biểu hiện đủ rõ ràng rồi, ngài thật sự không cần nghĩ tiểu nữ có mưu đồ gì với ngài. Tiểu nữ tới tuyển tú cũng không phải vì ngài, nói chính xác thì tiểu nữ tới tuyển tú không phải vì bất cứ nam tử nào, tiểu nữ tới vì Hoàng hậu nương nương..."

Vệ Tắc không ngờ bản thân còn chưa kịp nói gì thì đã bị người ta chặn họng và còn nghe thấy những lời kỳ lạ như thế.

"Ngươi tới vì mẫu hậu?"

Phạm Dung Dung bực bội: "Đúng đúng đúng, ngài không cần phải tin, nếu ngài có thể để tiểu nữ gặp được Hoàng hậu nương nương trước vòng tuyển chọn cuối cùng, tiểu nữ gặp xong sẽ rời đi ngay, ngài cũng không cần lo lắng tiểu nữ sẽ lợi dụng Hoài An công chúa hay muốn lợi dụng công chúa để làm chuyện gì."

"Tại sao ngươi muốn gặp mẫu hậu?" Vệ Tắc cau mày.

Phạm Dung Dung hít một hơi thật sâu: "Đây không phải chuyện của điện hạ, gia thế của tiểu nữ trong sạch, lai lịch rõ ràng, đương nhiên không tới để làm chuyện xấu, chỉ là có chút vấn đề cần Hoàng hậu nương nương giải đáp. Ngài tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, tiểu nữ đã nói hết rồi."

Nói xong thì Phạm Dung Dung liền bước sang một bên, hiển nhiên là không muốn nói chuyện với y nữa.

Bầu không khí lại trở nên xấu hổ.

Lúc này có một loạt tiếng bước chân truyền đến.

"Dung Dung tỷ, đi nhanh đi, nhóm tú nữ đều ở trong phòng, bên ngoài không có ai, nhưng mà sau khi người trở về chỉ cần giải thích với những người trong phòng là được."

Phạm Dung Dung vốn không để ý chuyện này, nếu Viên Viên không nài nỉ thì nàng ấy đã trực tiếp trở về.

Thấy vậy, nàng ấy cụp mắt xuống, vội vàng rời khỏi đây mà chưa hành lễ.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)