Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 163

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 163
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

"Đừng khóc, đừng khóc, Tiểu Ngũ Nhi cũng thật là, sao có thể cắn cô nương người ta như vậy."

Phúc Nhi an ủi, vừa lau nước mắt cho Bảo Bảo nhưng đồng thời cũng có cảm giác không biết nên khóc hay nên cười.

Trước đó nàng và Vệ Phó đều đã nghĩ sai rồi, còn tưởng là Vệ Kỳ bắt nạt cô nương người ta, ai biết sau khi nhìn thấy người thì mới nhận ra cắn này không phải cắn đó.

Trên mũi Bảo Bảo có vết răng cắn.

Nhưng mà Vệ Kỳ cũng không khá hơn là bao, mũi bị cắn đến rách da.

Phúc Nhi thấy mũi hắn ta đỏ bừng thì suýt nữa bật cười nhưng hoàn cảnh lúc đó không cho phép nàng cười nên chỉ có thể bảo Vệ Phó dẫn người đi, còn nàng ở lại an ủi Bảo Bảo.

"Hắn tên là Tiểu Ngũ Nhi sao?" Bảo Bảo vừa thút thít vừa hỏi.

"Hắn là người thứ năm trong nhà."

Phúc Nhi đi lấy thuốc mỡ tới.

"Muội đừng khóc, ta bôi chút thuốc cho muội, ngày mai vết cắn sẽ biến mất. Muội yên tâm, ca ca của hắn đang dạy dỗ hắn, bảo đảm sau này hắn sẽ không dám nữa."

Nghe nói đối phương bị dạy dỗ thì Bảo Bảo vừa có chút vui vẻ lại vừa ngượng ngùng.

"Thật ra là ta cắn hắn trước nhưng ai bảo hắn xách ta đi..."

Phúc Nhi cũng không biết Vệ Kỳ học được thói xấu này từ đâu.

Nghĩ đi nghĩ lại thì hình như thường xuyên thấy hắn ta xách Tô Lặc như vậy.

"Thực ra hắn cũng không cố ý, có lẽ là xách chó thành quen, nhà chúng ta có nuôi một con chó, mỗi lần tắm rửa cho chó thì đều là hắn làm..."

"Thì ra hắn xách ta như xách chó?"

Vốn dĩ Phúc Nhi còn tưởng rằng bản thân đã nói sai nhưng ai ngờ Bảo Bảo lại nói: "Hắn còn tắm cho chó sao? Nhìn hắn không giống người làm việc này."

Người còn đang khóc lóc nhưng mắt lại để lộ ý tò mò.

Phúc Nhi liếc nhìn Bảo Bảo.

Đừng trách nàng suy nghĩ quá nhiều nhưng thời điểm ngươi muốn tìm hiểu một ai đó thì có nghĩa là người này đối với ngươi không giống như những người khác.

Nàng lại quan sát Bảo Bảo một lát.

Lớn lên xinh đẹp, tính cách hoạt bát vui vẻ, cũng không có tâm kế gì.

Nếu ghép với Vệ Kỳ thì cũng rất xứng đôi nhưng mà thân phận của nàng ấy...

Tất nhiên đây chỉ tâm tư nhỏ của Phúc Nhi. Trong tình hình hiện giờ, có một số việc vẫn chưa được giải quyết và vẫn còn hơi sớm để nói những việc này.

Phúc Nhi cũng nhân cơ hội nói những lời tốt đẹp về Vệ Kỳ.

"Thực ra Tiểu Ngũ Nhi cũng khá tốt, chỉ là nhìn hơi hung dữ chứ không xấu, có hơi trẻ con. Giống như lần này hắn dẫn đội đi đánh người La Sát..."

Nói tới đây thì Phúc Nhi cố ý dừng một chút.

Tình cờ nàng đang giúp Bảo Bảo bôi thuốc nên hình như đã vô tình dừng lại.

"Đúng rồi, sao các người lại đi tấn công thành của người La Sát? Nếu ta không lầm thì nơi đó là Mạc Bắc, cũng không phải khu vực của người Hán."

Quả nhiên dù là người đơn thuần thì cũng sẽ giấu một chút tâm tư về chuyện liên quan đến bộ tộc của mình.

Đặc biệt là thân phận của Bảo Bảo không bình thường nên việc cố ý lừa nàng cũng không có gì đáng trách.

Nhưng vấn đề về Bảo Bảo đã in sâu vào tâm trí Phúc Nhi.

"Ta chỉ là nữ nhân, không biết gì về chuyện của nam nhân nhưng ta nghe ca ca của Tiểu Ngũ Nhi nói, cũng chính là phu quân của ta nói rằng. Lúc chúng ta vừa đến... đã có một vị tướng quân c. h. ế. t, ca ca của Tiểu Ngũ Nhi tiếp nhận vị trí, ⓣ_𝓇❗ề_𝖚 đì_𝖓_♓ lệnh cho phu quân ta điều tra nguyên nhân cái c. h. ế. t của vị tướng quân kia..."

Khi Phúc Nhi nói chuyện phiếm đã lựa chọn nhắc tới chuyện bọn họ phát hiện Ô Cáp Tô c. h. ế. t dưới tay người Ⓜ️.ô.𝖓.🌀 Cổ và sau đó lại phát hiện ra điều gì đó mờ ám trong đó lại là người La Sát giá họa.

Sau khi nghe xong thì Bảo Bảo có vẻ khiếp sợ.

"Những người La Sát này quá xấu xa rồi."

Nhưng chẳng mấy chốc thì vẻ mặt của nàng ấy đột nhiên thay đổi như thể đã nghĩ đến điều gì đó rồi đột ngột đứng dậy.

"Muội sao vậy?"

Bảo Bảo lấy lại tinh thần, che giấu nói: "Không có gì, ta chỉ cảm thấy người La Sát quá xấu xa rồi."

Phúc Nhi nhướng mày, cũng không vạch trần nàng ấy mà nói theo: "Đúng là những người này quá xấu xa rồi."

Hai người nói thêm vài câu, Bảo Bảo có vẻ bồn chồn.

Phúc Nhi cũng không giữ nàng ấy ở lâu, hỏi nàng ấy có mệt không, có muốn nghỉ ngơi không.

Bảo Bảo vội vàng gật đầu thì Phúc Nhi liền để Tiểu Hỉ Tử đưa nàng ấy đi.

Bảo Bảo và Cáp Chu được sắp xếp ở trong một tiểu viện.

Ngoài hai người các nàng thì trong viện còn có hai tiểu nha đầu phụ trách hầu hạ các nàng.

Sau khi Bảo Bảo trở về thì bảo Cáp Chu đóng cửa lại.

Chắc chắn không có ai nghe lén cuộc trò chuyện của hai người thì Bảo Bảo kể lại những gì mình nghe được cho Cáp Chu.

Nhưng Cáp Chu vốn là người chậm hiểu, có một số việc nàng ấy không thể nghĩ được, Bảo Bảo tức giận đá vào chân giường, tức giận không được xả ra mà còn làm bản thân bị đau.

"Cáp Chu, ngươi đúng là óc heo, ngươi đã quên lần trước A Nhĩ Kỳ đã dẫn một nhóm người tới Vương trướng, muốn gặp a ba nhưng a ba đã rất tức giận rồi đuổi hết đám người La Sát đó đi rồi sao?"

Bảo Bảo rất được ⓒ𝖍𝖎●ề●ц ⓒhu●ộⓝ●𝐠 nên có thể tùy ý ra vào vương trướng, ngày ấy nàng ấy định đi tìm a ba nói chuyện nhưng tình cờ gặp phải a ba và đám người La Sát đó.

Lúc ấy nàng ấy chỉ nghe được mấy câu, hình như người La Sát muốn nhờ a ba làm gì đó nhưng bị a ba từ chối.

Sau đó không lâu thì nàng ấy bị bắt cóc.

Nói đến việc bị bắt cóc này thì cũng liên quan đến chuyện Bảo Bảo thích đồ của người Hán nhưng hãn phụ của nàng ấy, cũng chính là Đại Hãn Ba Cổn của Cách Lạp Đồ Hãn bộ không thích nữ nhi tiếp xúc quá nhiều với đồ của người Hán.

Mà tứ huynh cùng cha khác nương với nàng ấy là A Nhĩ Kỳ đã lợi dụng điều này để lừa nàng ra ngoài, nói rằng gần đây Thạch Lặc Khách Thành có rất nhiều đồ thú vị của người Hán, đây cũng không phải lần đầu tiên nàng ấy đến Thạch Lặc Khách Thành nên cũng không nghĩ nhiều, ai ngờ lại rơi vào tay người La Sát.

Nếu là trước đó, Bảo Bảo sẽ cho rằng là A Nhĩ Kỳ và cáp đôn của gã và cũng là đại cáp đôn của a ba nàng ấy ghen tị với nàng ấy và ngạch cát, ghen ghét ngạch cát và nàng ấy được ưu ái nên mới đối phó với nàng ấy.

Nhưng vừa rồi qua lời nói của Phúc Nhi tỷ tỷ, nàng ấy nhận ra đây không chỉ là â.Ⓜ️ 𝖒.ư.ⓤ nhắm vào nàng ấy.

Cho dù Bảo Bảo có ngây thơ hồn nhiên thì cũng biết một số chuyện về thế giới bên ngoài.

Biết bộ tộc Vê-lát xâm chiếm Mạc Bắc, đằng sau có bóng dáng của người La Sát, a ba của nàng ấy đã nhiều lần nói rằng người La Sát chiếm cứ trên thảo nguyên là những kẻ thọc gậy bánh xe và sự yên bình của Mạc Bắc đã bị nhóm người này phá vỡ.

Lúc này Bảo Bảo không nghĩ ra được â·ⓜ ⓜ·ư·ц nào sâu xa hơn nhưng trong lòng nàng ấy thoáng có cảm giác lo âu, cảm thấy bản thân nên nhanh chóng quay về nói những việc này cho a ba biết.

"Nhưng ta có thể về bằng cách nào? Chẳng lẽ phải nói thân phận của ta cho bọn họ? Nhưng nếu bọn họ biết được thân phận của ta thì có ý đồ xấu nào đó, lợi dụng ta để đe dọa a ba thì sao?"

"Người xấu kia, đại huynh của hắn và cả Phúc Nhi tỷ tỷ trông không giống người xấu nhưng mà a ba nói người xấu không viết rõ trên mặt..."

"Phúc Nhi tỷ tỷ tốt như vậy..."

"Ta có nên tin tưởng bọn họ không?"

"Hay là chúng ta tự mình chạy ra ngoài? Nhưng ta chỉ biết đường từ Thạch Lặc Khách Thành đế vương trướng, nơi này cách vương trướng quá xa, trên đường nhất định có sói, không có ngựa thì chạy thế nào?"

Cáp Chu thấy Bảo Bảo lẩm bẩm và quay vòng vòng trong phòng.

Chỉ được một lúc thì đầu đã choáng váng.

"Nếu không thì Bảo Bảo nói với bọn họ, nhờ bọn họ đưa chúng ta về?"

"Ta vừa mới nói bọn họ ta là nữ hài mồ côi, bây giờ lại bảo bọn họ đưa ta trở về thì rõ ràng là ta nói dối."

"Cái này không được, cái kia cũng không được, vậy người định làm gì bây giờ?"

"Ta cũng không biết."

Bảo Bảo chán nản ngã xuống giường.

"Nếu không thì ta thử một lần đi?"

Mấy ngày kế tiếp, ngày nào Bảo Bảo cũng đến chính viện.

Ngoài việc tới đây ăn ké thì tất nhiên cũng không quên chọc Vệ Kỳ.

Đương nhiên không phải nàng ấy không làm gì cả, nàng ấy lợi dụng chuyện đi tới đi lui để nhớ đường trong phủ, một mặt là để chuẩn bị trốn thoát, một mặt lại rối rắm không biết có nên nói với Phúc Nhi tỷ tỷ về thân phận của mình hay không.

Chung quy vẫn là tiểu cô nương, ít tâm cơ, tâm tư gần như lộ ra trên mặt.

Ngay cả Vệ Kỳ cũng đổi cách xưng hô với nàng ấy, từ nha đầu thúi thành nha đầu ngốc.

Nàng ấy không hề biết thực ra trong phủ này kín từ trong ra ngoài, nhìn thì giống như không có ai trông chừng nàng ấy và Cáp Chu nhưng thực tế chỉ cần bọn họ ra khỏi phòng thì nhất cử nhất động đều có người theo dõi.

Phúc Nhi không thể nhịn được nữa, nàng nói với Vệ Phó nếu không tì nói trực tiếp để tránh cho nàng khó chịu và Bảo Bảo cũng khó chịu.

Nàng vốn là người thẳng thắn nhưng bây giờ lại quanh quẩn với một nha đầu đơn thuần, thấy nha đầu kia sốt ruột thì nàng cũng sốt ruột.

Vệ Phó cũng biết Phúc Nhi khó xử nhưng sự việc quan trọng nên phải thận trọng.

Trước khi đưa người về thì ít nhất phải đảm bảo đối phương có ấn tượng tốt về họ như vậy thì mới có thể hòa giải và tránh hiểu lầm không cần thiết, nếu không thì một động thái xấu cũng có thể dẫn đến chiến tranh.

Ngay khi hai người thương lượng có nên để cho Vệ Kỳ đứng ra làm rõ thì Bảo Bảo lại tự đến gặp Phúc Nhi, xấu hổ nói rõ thân phận của mình và còn nói trước đó mình đã nói dối.

Phúc Nhi vội vàng an ủi nàng ấy, tỏ vẻ bản thân không để ý rồi nói sẽ tìm người đưa nàng ấy về.

Sau khi tiễn Bảo Bảo đi thì Phúc Nhi nói chuyện này với Vệ Phó và thở dài: "Những chuyện phiền phức như vậy sau này đừng tìm ta, thật sự quá mệt mỏi."

"Vất vả cho nàng rồi."

"Vậy chàng nghĩ nên tìm ai đưa nàng về?"

"Tiểu Ngũ thì sao?"‹ Trước , , vn, live

, vn

Chương (1-251)