Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 162

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 162
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Bảo Bảo nghe vậy thì ngây người.

Cái gì gọi là ngươi muốn cướp gà của ta?

Phúc Nhi nghe lời này của Vệ Kỳ cũng không khỏi khó chịu.

Tiểu tử ngốc này nói chuyện không để ý gì cả, đã bao tuổi rồi, lại vì một con gà mà đe dọa cô nương người ta.

"Ta quên mất, ca ca của đệ đang tìm đệ, đệ tới chỗ hắn trước đi."

Vệ Kỳ không muốn đi nhưng mà -----

"Gà của ta?"

Phúc Nhi bất đắc dĩ nói: "Ta hầm hai con, đệ ăn một con."

"Vậy cũng được, thế ta đi đây."

Vệ Kỳ rời đi còn mang theo ba cái đuổi nhỏ đi cùng.

Sắc mặt Bảo Bảo trở nên kỳ lạ.

"Tỷ tỷ, đó là loại gà gì vậy mà hắn..."

Phúc Nhi cười nói: "Hắn đang nói đùa với muội thôi, đó là một con gà bình thường, là gà nhà có thể ăn được. Có lẽ hắn rất đói bụng mà hắn rất kén ăn, ăn bên ngoài không quen..."

Hai người vừa nói vừa vào phòng bếp.

Mỗi lần Vệ Kỳ từ bên ngoài trở về thì Phúc Nhi đều cho hạ nhân chuẩn bị trước đồ ăn và chỉ chờ hắn ta về để đón gió tẩy trần cho hắn ta.

Bảo Bảo nhìn thấy một sọt gà vịt thịt cá thì không khỏi tò mò giống như hài tử, đuổi theo Phúc Nhi hỏi.

"Tỷ tỷ, tỷ nấu cơm sao? Cơm người Hán nào thế nào? Đây là món gì? Cái này là cái gì? Sao lại phải cắt mấy lần trên thịt cá ậy? Tại sao phải băm thịt nhuyễn như vậy?"

Phúc Nhi hối hận, trước kia là Vệ Kỳ tới phòng bếp làm phiền nàng còn bây giờ lại đổi một người nói nhiều.

Không chỉ nói nhiều mà còn luôn muốn giúp nàng nhưng cuối cùng lại không giúp được gì mà toàn gây rối nên bữa ăn này Phúc Nhi phải mất nhiều thời gian hơn bình thường.

Người ta đã giúp đỡ nên tất nhiên phải giữ lại ăn.

Nhưng đây là lần đầu tiên có người ngoài ngồi vào bàn ăn của người một nhà.

Mà người ngoài này không hề xấu hổ chút nào, không những không sợ Vệ Phó mà còn nói rất nhiều.

Không chỉ nói nhiều mà ăn cũng nhiều, còn tranh giành đồ ăn với Vệ Kỳ.

"Phúc Nhi tỷ tỷ, thịt viên Tứ Hỉ này thật sự rất ngon!"

"Còn món thịt đa bảo này nữa!"

"Đồ ăn của người Hán thật ngon, chẳng lẽ những thứ ta ăn trước kia đều không phải chính tông sao?"

Trước kia Phúc Nhi nói Vệ Kỳ chỉ vì một con gà mà đe dọa cô nương người ta nhưng sự thật là hắn đe dọa không sai, bởi vì Bảo Bảo không chỉ cướp gà của hắn ta mà còn cướp rất nhiều.

Thế nên Vệ Kỳ cực kỳ tức giận, suýt chút nữa dùng ánh mắt hình viên đạn 🌀❗·ế·🌴 nàng.

Nhưng mà Bảo Bảo không hề sợ, nàng ấy biết theo cách nói của người Hán thì hắn ta chính là người ngoài mạnh trong yếu.

Ăn cơm xong thì Vệ Kỳ liền xách Bảo Bảo đi.

Như thể muốn ném nàng ấy ra xa.

Nhưng Phúc Nhi lại thấy hơi khác.

Nếu là cô nương bình thường bị Vệ Kỳ đối xử như vậy thì đã sớm khóc lóc, sợ hãi hoặc là xấu hổ, hiếm khi thấy được cô nương bị người ta xách theo mà còn có thể đấ·⛎ ✔️·õ mồm với hắn ta.

"Ngươi kéo ta làm gì?"

"Không phải chỉ ăn mấy miếng ✝️♓.ị.𝐭 𝖌.à của ngươi sao, cùng lắm thì sau này ta đền bù cho ngươi..."

"Ta đền bù cho ngươi mấy con dê?"

"Keo liệt, kém cỏi..."

"Ngươi không hề quân tử chút nào."

Nhìn hai người rời đi, Phúc Nhi bật cười và thở dài.

"Cô nương này quá đơn thuần khiến ta cảm thấy bản thân giống như kẻ gian."

Nói xong thì nàng nói đại khái những gì Bảo Bảo vừa nói với Vệ Phó.

"Nàng nói tên nàng ta là Bảo Lặc Nhĩ?"

Phúc Nhi gật đầu hỏi lại: "Sao vậy?"

Vệ Phó hơi híp mắt: "Thủ lĩnh của Cách Lạp Đồ Hãn bộ có tiểu nữ nhi tên là Bảo Lặc Nhĩ, mỹ danh truyền xa, được mệnh danh là minh châu đẹp nhất thảo nguyên và rất được sủng ái."

"Có thể trùng tên thì sao?"

Chẳng lẽ lại trùng hợp như vậy?

"Nếu từ biện cát kia không sai mà tên nàng thật sự là Bảo Lặc Nhĩ thì chắc hẳn là vị này."

Phúc Nhi thở dài một hơi, nàng không hề bất ngờ về thân phận của Bảo Bảo.

Bởi vì nàng có thể nhìn ra cô nương này nhất định là người sống trong nhung lụa, ngón tay vừa trắng vừa thon, vừa nhìn qua đã biết là chưa từng làm gì.

Ở Mạc Bắc, nếu muốn có một đôi tay như vậy không phải dễ dàng mà nhất định phải có thân phận cực kỳ tôn quý.

Điều khiến nàng ngạc nhiên chính là đôi mắt hơi nheo lại của Vệ Phó.

Mỗi lần hắn lộ ra biểu cảm như vậy thì chứng tỏ có điều gì đó đáng nghi đang xảy ra.

Chẳng lẽ còn điều gì khác mà nàng không biết?

Không đợi nàng hỏi thì Vệ Phó đã nói thêm: "Cách Lạp Đồ Hãn bộ và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn bộ là hai hãn bộ lớn nhất Mạc Bắc, vốn dĩ có bốn hãn bộ nhưng người của hai hãn bộ khác nội đấu và bị người của bộ tộc Vê-lát nhân cơ hội xâm chiếm, bây giờ đã chia năm xẻ bảy..."

Vệ Phó vừa mới nói cái đầu tiên đã làm đầu Phúc Nhi choáng váng.

"Những cái tên chàng nhắc đến ta không thể nhớ được cái nào, chàng nói đơn giản thôi."

Vệ Phó bật cười, giơ tay búng nhẹ vào trán nàng.

"Bộ tộc Vê-lát xâm chiếm Mạc Bắc, phía sau có dấu vết của người La Sát mà người La Sát lại 🌀·𝖎ế·ⓣ Ô Cáp Tô, muốn giá họa cho người Ⓜ️ôⓝ*🌀 Cổ ở Mạc Bắc. Mà người ℳô.ռ.🌀 Cổ ở Mạc Bắc chỉ là thuật ngữ chung, bộ lạc của người Ⓜ_ô_ⓝ_ℊ Cổ ở gần Thạch Lặc Khách Thành nhất ngoài trừ mấy bộ tộc nhỏ rải rác thì chính là Cách Lạp Đồ Hãn Bộ."

Bây giờ thì Phúc Nhi đã hiểu.

Người La Sát 🌀-𝐢ế-𝖙 Ô Cáp Tô và muốn giá họa cho người ℳô·п·ℊ Cổ và giờ lại bắt nữ nhi của Đại Hãn Ⓜ·ôп·𝖌 Cổ người ta. Bọn họ không cần thiết phải đắc tội với người Ⓜ️·ôռ·ⓖ Cổ nên đây là giá họa hai hướng?

ɢⓘ·ế·𝐭 Ô Cáp Tô giá họa cho người M_ô_𝓃_g Cổ để khơi dậy lòng thù hận của người Yến với người Ⓜ️●ô𝓃●𝖌 Cổ rồi lại bắt cóc nữ nhi của Đại Hãn, giá họa cho người Yến? Chẳng lẽ bọn chúng cho rằng nước ở Mạc Bắc chưa đủ đục nên muốn khuấy thêm và kéo cả Đại Yến xuống nước sao?

"Nói như vậy thì chúng ta vô tình phát hiện ra một â.𝖒 𝐦ư.⛎ lớn?"

Phúc Nhi lại nói: "Hiện giờ chúng ta đến đây cũng coi như trùng hợp, nếu chúng ta đưa Bảo Bảo về rồi phái người đi giải thích thì chắc hẳn sẽ không gây ra hiểu lầm phải không?"

Từ bề ngoài thì có thể nói vậy.

Nhưng vấn đề hiện giờ là Bảo Bảo không muốn thừa nhận thân phận của mình, bọn họ cũng không thể ép hỏi người ta mà nếu nàng ấy không chủ động thừa nhận thân phận của mình thì bọn họ cũng không thể mang â●m ⓜ●ư●⛎ của người La Sát noi cho đối phương biết.

Có một số việc chính là như vậy, cho dù biết rõ nhưng vì thân phận nhạy cảm của nhau nên phải để ý mọi việc, không thể quá cố ý nếu không sẽ phản tác dụng.

Đặc biệt là trong lúc này có quá nhiều thế lực tham gia, thật sự phải cẩn thận, nếu không ở trong mắt Cách Lạp Đồ Hãn bộ chính là người Hán bắt cóc nữ nhi của ông ta và cố tình gây ra tranh chấp lớn.

Nhưng việc này cũng không khó.

Đánh giá tình hình hiện tại thì Bảo Bảo rất có hảo cảm với Phúc Nhi, nữ nhân dễ nói chuyện với nữ nhân nhưng phải cần một chút thời gian.

Bên kia sau khi rời khỏi viện, thấy hạ nhân xuất hiện thì cuối cùng Bảo Bảo cũng cảm thấy mất mặt.

"Ngươi mau thả ta xuống! Ta không phải chó con, sao ngươi dám túm cổ áo ta?"

Nàng ấy vừa nói vừa giãy giụa tay chân.

Điều quan trọng là nàng ấy nhỏ con, còn Vệ Kỳ lại quá cao nên trông thực sự giống như xách chó con.

"Sau này ngươi không được phép đến đây nữa."

"Cũng không phải ta muốn tới, không phải ngươi dẫn ta tới sao? Sao ngươi lại keo kiệt như vậy, không phải ta chỉ ăn gà của ngươi sao, hơn nữa gà là do Phúc Nhi tỷ tỷ làm, liên quan gì đến ngươi!"

"Đó là gà của ta!" Vệ Kỳ nhắc lại một lần nữa.

"Được rồi được rồi, gà của ngươi, nếu không thì chờ ta về nhà thì ta sẽ đền bù một trăm con dê cho ngươi được chưa? Ngươi mau thả ta xuống?"

"Ngươi không phải nữ hài mồ côi sao? Bị người của bộ lạc tặng đi? Còn có nhà sao?"

Bảo Bảo nghẹn lời, vội vàng chuyển chủ đề.

"Ngươi mau thả ta xuống, nếu ngươi còn không thả ta xuống thì ta sẽ cắn ngươi!"

Vệ Kỳ liếc mắt nhìn nàng ấy với vẻ khinh thường.

Dáng vẻ gà con này của nàng ấy mà đòi cắn hắn ta?

Ánh mắt của hắn ta đã chọc tức Bảo Bảo, nàng ấy liều mạng lao về phía trước, túm chặt xiêm y của Vệ Kỳ, dùng hai chân kẹp trên người hắn ta để mượn lực, đi được vài bước đã trèo lên vai hắn ta.

Cô nương trên thảo nguyên sao có thể yếu đuối được, từ nhỏ đều là lớn trên lưng ngựa.

Kỹ năng cưỡi ngựa của Bảo Bảo rất tốt, nàng ấy coi Vệ Kỳ như ngựa cưỡi.

Nhưng không thể không nói nàng ấy bất ngờ khiến Vệ Kỳ trở tay không kịp.

Thấy hắn ta sắp kéo mình xuống thì Bảo Bảo không nhịn được ôm lấy mặt hắn ta cắn một phát.

Một phát cắn này vô tình cắn vào mũi Vệ Kỳ.

Mà phát cắn này không chỉ làm Vệ Kỳ ngây người mà cũng khiến Bảo Bảo ngây người.

Sở dĩ Bảo Bảo ngây người là vì nàng ấy vậy mà cắn mũi nam nhân. Mà Vệ Kỳ ngây người là vì không ngờ lại bị tiểu cô nương này cắn một phát.

Vệ Kỳ hắn ta có thân phận tôn quý hơn mười năm, tuy thân phận sau này có thay đổi nhưng vẫn chưa từng chịu tổn thất nào lớn.

Từ trước đến nay hắn ta luôn là người có thù tất báo, thần giữ của nói thì hắn ta còn phải trả treo hai câu chứ đừng nói đến bị một tiểu cô nương cắn mũi?

Nhưng một tay hắn ta còn đang giữ cổ áo của Bảo Bảo, tay kia còn đang kéo Bảo Bảo đột nhiên nhảy lên người hắn ta xuống, làm gì còn có cái tay thứ ba.

Thế là hắn cắn vào cái mũi nhỏ ở phía đối diện.

Bảo Bảo vẫn không thể tin nổi sau khi bị cắn.

Chờ sau khi hiểu được thì liền òa khóc.

Vốn dĩ Phúc Nhi đang nói chuyện với Vệ Phó thì có hạ nhân tới bẩm báo rằng cô nương tên Bảo Bảo kia bị Ngũ công tử cắn khóc.

Cắn khóc?

Cắn như thế nào?

Phu thê hai người nhìn nhau.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)