Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 16

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 16
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Hoắc Thanh Lan từ trong đi ra, trông thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên ngoài, thấy khuôn mặt của Trần Ý An cũng không ngạc nhiên, anh ngồi vào xe, cài dây an toàn, "Buổi tối đừng uống rượu."

"Vâng ạ." Trần Ý An gật đầu, "Tiệc tối lâu lắm sao ạ?"

"Theo quy trình thì chắc phải hơn mười giờ mới kết thúc, nếu em thấy không tiện về thì cứ nhận phòng ở lại, khách sạn đưa phiếu lưu trú rồi đúng không?"

Trần Ý An lại gật đầu, Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn có vẻ không khác gì với mọi ngày.

Trần Ý An chưa từng ở khách sạn năm sao.

Xe dừng, lập tức có nhân viên giữ cửa đón tiếp và giúp họ đỗ xe, còn nói sẽ đưa chìa khóa lên phòng của Hoắc Thanh Lan.

"Sếp thường đến đây ạ?" Trần Ý An đi theo sau Hoắc Thanh Lan, tò mò hỏi anh.

"Gần như là vậy."

"Sếp không về nhà ạ?"

"Phần lớn thời gian sẽ ở khách sạn."

"Vì sao?"

"Vì tiện."

Trần Ý An "ồ" một tiếng, nhân viên giúp họ bấm thang máy, Hoắc Thanh Lan nghĩ có lẽ cô không hiểu, nhưng những chuyện riêng tư thế này cũng không nhất định phải nói rõ ràng.

Hoắc Thanh Lan vốn tưởng người đi cùng mình hôm nay sẽ là Henry, Henry nói chuyện khéo léo, còn có thể giúp đỡ rượu, hơn nữa Henry là giám đốc bộ phận, thuận tiện cho việc giao tiếp với đối tác, lúc sau anh cũng có thể về ngủ bù một giấc, kết quả người đi cùng lại là thực tập sinh, thật ra anh đoán được Henry cố ý muốn cho Trần Ý An đi theo học hỏi, nhưng đây là bữa tiệc rượu, Hoắc Thanh Lan chắc chắn không thể bỏ cô một mình lại đây.

Được rồi, hôm qua về nhà đã thiếu ngủ sẵn, hôm nay xem ra cũng không ngủ bù lại được.

Hoắc Thanh Lan nâng tay bấm nút thang máy, "Tầng 60 có sảnh trên không, em đến đó làm thủ tục nhận phòng đi, chín giờ sáng mai lái xe đến công ty làm việc."

"Dạ? À vâng." Trần Ý An hỏi anh, "Thế tối nay sếp có phải uống rượu không ạ?"

"Chưa biết được, xem tình hình."

"Hôm nay là tiệc gì vậy ạ?"

"Tiệc của nhà đầu tư."

Trần Ý An gật đầu, vốn còn nghĩ hôm nay đến để lười biếng, nghe vậy thì xem ra không thể lười biếng rồi.

Cô có một ưu điểm, đó là luôn nắm bắt mọi cơ hội để học hỏi.

Cô nhớ lại lúc trước mình mở studio với Judy, hai cô gái trẻ non nớt không biết nói mấy lời khéo léo đưa đẩy, những buổi triển lãm văn hoá du lịch — thực chất là nơi tìm kiếm nhà đầu tư, hai người đều chẳng hiểu gì cả, bên cạnh có một anh chàng người Ấn nói chuyện đĩnh đạc, gì mà triển vọng, kế hoạch tương lai, lưu loát trôi chảy, sau này vì thời gian không thích hợp nên cô thậm chí còn không có cơ hội đến những nơi như thế học hỏi nữa.

Cho nên cô sẽ ⓡú-𝐭 𝐫-@ kinh nghiệm sau mỗi lần thất bại.

↪️𝖍.ế đ.ộ thăng chức của Kenton Trip rất tốt, tuy cô mới chỉ là thực tập sinh.

Nhưng tương lai rộng mở có lẽ cũng cách không xa nữa.

Trần Ý An đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, không hổ là khách sạn năm sao, một phòng giường lớn đã hơn hai nghìn tệ(*), tiền đặt cọc cũng là hai nghìn.

(*) 7-8tr

Phòng của cô ở tầng 73.

Trần Ý An cất thẻ phòng rồi đi lên, thật ra trong lòng vẫn khá là mong chờ.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô ở khách sạn năm sao.

Phòng giường lớn, thật ra cũng chỉ có hơn năm mươi mét vuông, chăn nệm Ⓜ️●ề●𝖒 𝖒ạ●𝐢, không gian thoải mái, đồ dùng đều từ các thương hiệu nổi tiếng, dịch vụ phòng rất tốt.

Hoắc Thanh Lan gửi tin nhắn báo cho cô tầng và giờ ăn tối, Trần Ý An nằm trên chiếc giường lớn, 〽️·ề·〽️ m·ạ·❗ như bông.

Còn hơn một tiếng nữa mới bắt đầu.

Trần Ý An gọi dịch vụ phòng mang muối tắm, quyết định tối nay sẽ ngâm bồn tắm.

Trước mỗi bữa tiệc làm ăn đều có vài thủ tục như phát biểu, giới thiệu.

Cô lẳng lặng đứng bên cạnh Hoắc Thanh Lan, anh chỉ giới thiệu với người khác cô là nhân viên trong bộ phận của Henry, thay mặt Henry đến dự, không thể uống rượu.

"Vào được tập đoàn Kenton đều là người giỏi cả, chào cô Trần."

Trần Ý An giữ dáng vẻ nghiêm chỉnh, tuy Hoắc Thanh Lan không giao cho cô việc gì, cô vẫn yên lặng lắng nghe bọn họ trò chuyện.

Nghe như chỉ là nói chuyện phiếm, nhưng đều sẽ pha lẫn với chuyện làm ăn.

Cô rất khâm phục Hoắc Thanh Lan, không cần biết là trong hoàn cảnh nào, anh đều có thể giữ được sự mạch lạc tuyệt đối, diễn đạt rõ ràng và chính xác.

Còn cô đôi khi ở vào vài trường hợp nhất định sẽ căng thẳng đến mức thậm chí không nắm được trọng điểm.

Mà Hoắc Thanh Lan, anh hiểu rõ tiến độ và phương hướng của từng mảng trong tập đoàn, vì thế mà chỉ qua vài câu trò chuyện tán gẫu, đã có thể đạt được vài hướng đi hợp tác mới.

Sự sùng bái của Trần Ý An dành cho anh càng lúc càng lớn.

Trần Ý An hơi đói bụng, bèn tự lấy đĩa đi gắp đồ ăn, tiệc buffet nên cô lấy đồ ăn xong thì tìm một góc ngồi xuống ăn.

Cách một đám đông, cô nhìn Hoắc Thanh Lan đứng đó.

Vóc dáng nổi bật, mặc vest chỉnh tề, dù đứng giữa một đám người thì vẫn dễ dàng khiến người ta phải chú ý đến.

Anh là cấp trên lớn nhất của cô.

Cũng là một người đàn ông trưởng thành đầy sức hấp dẫn.

🌀ợ.ⓘ 𝖈ả.m, tràn ngập một loại hương vị dụ hoặc.

Nhưng rõ ràng anh chưa hề làm gì cả.

Quá vô lý rồi.

Hồi đi học Trần Ý An cũng chưa từng trải qua cảm giác này, có lẽ bởi vì khi đó toàn tiếp xúc với những người bạn khác phái mang theo hơi thở thanh xuân ngập tràn, không liên quan gì đến nam tính trưởng thành và 𝐠_ợ_❗ cả_ɱ.

Trong phòng tiệc ấm áp, không khí tràn ngập mùi hương nước hoa nhàn nhạt, mùi thơm của thức ăn, cô thấy hơi nóng, má cũng nóng lên.

Cô rót một cốc nước trái cây áp lên má, trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân không được nghĩ ngợi lung tung.

"Ăn nhiều vào."

Đang tự nhắc nhở, Hoắc Thanh Lan bỗng đi tới.

Anh gọi phục vụ nhờ mang một bát cháo kê hải sâm đến, rồi đặt trước mặt Trần Ý An.

Hình như anh đã bận việc xong, bèn ngồi xuống đối diện cô.

Bàn của họ cạnh cửa sổ, khăn ăn màu trắng được cầm lên, anh tháo khuy áo vest, cổ áo sơ mi chỉnh tề, cô lại thấy được cổ của anh.

Thấy rõ đường xương hàm.

Trái cổ trượt xuống, bàn tay nắm dao nĩa thon dài đẹp đẽ.

"... À." Trần Ý An nửa ngày sau mới phản ứng lại, cầm dao nĩa cắt hải sâm.

"Em nóng lắm à?" Hoắc Thanh Lan ngẩng đầu nhìn cô, bỗng cảm thấy khá thú vị.

Vừa nãy còn bày ra dáng vẻ nghiêm túc khiêm tốn đứng cạnh anh, đầy lòng ham học, giờ lại cúi gằm mặt không dám nhìn anh, cặm cụi ăn.

Hai má còn hơi ửng hồng.

Hoắc Thanh Lan là một người đàn ông trưởng thành, cũng không phải là không cảm nhận được cảm xúc hiện giờ của cô, nhưng dù sao người ta vẫn là một cô gái nhỏ không có nhiều kinh nghiệm xã hội, anh cũng không muốn nghĩ suy đoán lung tung.

Nhất là thứ đã nghĩ tới rồi, vấn đề của người trưởng thành.

Hormone gì đó.

Từ này vừa lóe lên trong đầu, anh thấy Trần Ý An rõ ràng hơi khựng lại, rồi mặt lại đỏ hơn nữa, cô uống cạn cốc nước cam lạnh, lí nhí đáp có hơi ạ.

Nhưng chỗ ngồi cạnh cửa sổ thì phải lạnh mới đúng.

Hoắc Thanh Lan cũng lười bóc trần cô.

"Đúng là hơi nóng thật, đều là cửa sổ để ngắm cảnh nên không mở được, " Hoắc Thanh Lan nói, "Tôi cũng không muốn ăn lắm, lát nữa ra hành lang ngắm cảnh đi dạo cho mát."

Một lát sau lại có người đến bắt chuyện với Hoắc Thanh Lan, anh đứng dậy đi cùng người đó sang một bên, Trần Ý An lặng lẽ quay đầu nhìn theo anh, đôi khi anh cuồng công việc đến nỗi khiến nhân viên nơm nớp lo sợ, nhưng đôi khi lại khiến người ta thấy dễ chịu như gió xuân.

Nhưng có một sự thật ai cũng không thể phủ định, anh rất giỏi.

Không hiểu sao Trần Ý An bỗng thấy hơi bức bối, có thể vì nhiệt độ, cũng có thể vì cảm xúc trong lòng dâng lên, hoặc đơn giản là vì ăn no rồi.

Nhân viên phục vụ bưng khay rượu tới, mời cô một ly vang đỏ.

Mỗi lần ăn no, Trần Ý An lại thích uống thứ gì đó chua chua ngọt ngọt.

Rượu này độ nhẹ, chua chua ngọt ngọt, giống như nước nho.

Cô uống xong thì hỏi đường ra hành lang ngắm cảnh ở đâu.

"Đi thẳng rồi rẽ trái, thưa cô."

Trần Ý An nói cảm ơn, tiện tay cầm theo một quả cam rồi đi về phía trước.

Bên ngoài hành lang ngắm cảnh quả nhiên mát hơn nhiều.

Một hành lang dài, bao quanh là kính trong suốt, hai bên đều là khung cảnh Yên Kinh phồn hoa tráng lệ, quả thật là bữa tiệc lớn chảy giữa chốn nhân gian.

Trong lòng cô bỗng man mác buồn.

Tình cảm của cô dường như đang bị nhốt trong một chiếc lọ thủy tinh, chầm chậm lên men, lên men.

Ứ nghẹn nơi lồng ⓝ.ⓖự.c, nhưng cô cố gắng kìm nén, cố gắng không vượt quá giới hạn.

Dù sao khoảng cách giữa hai người họ không phải nhỏ tí tẹo, cô chỉ là một thực tập sinh bình thường.

Phải chăng đợi đến khi cô cũng giỏi giang như thế, có thể đứng bên cạnh anh, rốt cuộc mới có thể trao cho anh một bức thư tình?

Nhưng anh cũng không còn ở độ tuổi đôi mươi nữa, không có nhiều thời gian để chờ cô.

Ba mươi hai tuổi.

Một độ tuổi nhạy cảm.

Khi cô đang ngồi xổm trên hành lang ngắm cảnh nhìn xa xăm mà ngẩn người, bên cạnh chợt xuất hiện một bóng người.

Quần tây phẳng phiu, giày da sáng bóng.

"Em ngồi đây làm gì?" Anh vươn tay ra với cô, ánh mắt bình thản, "Không thoải mái thì tôi đưa em đi bệnh viện."

Bàn tay anh cũng sạch sẽ như vậy.

Trần Ý An nắm lấy, ấm áp và khô ráo như trong tưởng tượng.

Cô đứng dậy rồi lập tức buông tay, hơi ấm biến mất, lại khiến chiếc bình thuỷ tinh cô giấu trong 𝓃𝖌ự*🌜 càng thêm căng phồng.

Như là đã sinh ra phản ứng hoá học nào đó.

"Anh kết ⓗ●ô●𝖓 chưa ạ?"

— Sao lại cứ thế mà hỏi ra rồi?

Không chừa lại đường sống nào.

Nói xong, cô vội chữa lại, "Ở công ty ai cũng nói sếp tăng ca suốt chắc chắn là kết 𝐡.ô.ռ rồi, trốn không về nhà trông con..."

Hoắc Thanh Lan đứng đó, nghiêng đầu nhìn cô.

Rõ ràng nhìn có vẻ lý trí như vậy, nghiêm túc làm việc như vậy, vậy mà mỗi khi ở riêng với anh lại đỏ mặt, nói năng lộn xộn.

"Em uống rượu à?"

"Chỉ một ly vang đỏ. Vừa uống ạ."

"Vậy em đoán xem?"

"Đoán gì ạ?"

"Tôi kết ♓·ô·𝐧·, trông con."

"Chắc không đâu..."

"Vậy em thấy thế nào?"

"Chưa đâu nhỉ..."

"Ừ."

"Vậy anh..."

"Tôi độc thân, " Hoắc Thanh Lan hơi cúi xuống, ánh mắt dừng trên người cô, thấy được ánh mắt nhìn mình của cô, cảm giác được cơ thể hơi cứng đờ của cô thoáng thả lỏng, anh bỗng cảm thấy có lẽ mình đã đoán đúng, bỗng thấy cô thật thú vị, thật muốn trêu cô, "Tôi tưởng em nắm rõ lý lịch của tôi lắm rồi chứ."

"Cũng chưa ạ, em chỉ biết anh tốt nghiệp Thanh Bắc, sau đó học ở Ivy, còn từng làm quản lý cấp cao ở trụ sở Kenton Bắc Mỹ, đầu tư vào mấy tập đoàn lớn trong nước, từng làm CFO(*), giờ là CEO..." Trần Ý An mơ hồ nói xong.

(*) giám đốc tài chính

Không khí tĩnh lặng.

Cô sực phản ứng lại.

Không đúng nha!

Sao cô lại nói hết ra rồi?

Đây khác gì tự thú cô cực kỳ quan tâm đến anh?

Khác gì để cho người qua đường cũng biết tâm tư của cô?

"Không phải, sếp đừng nghĩ nhiều, chỉ là em với Hedy rất khâm phục sếp, Henry cũng thường xuyên khen năng lực lãnh đạo xuất sắc của sếp, sếp chính là người mà phòng marketing tụi em kính trọng nhất, " Trần Ý An hoảng rồi, "Với cả trên mạng nội bộ công ty cũng có hồ sơ của sếp, chỉ là em cực kỳ sùng bái sếp..."

"Ồ, ngay cả hồ sơ trên mạng nội bộ của tôi mà em cũng xem rồi?" Hoắc Thanh Lan nói, "Bảo sao bên kỹ thuật báo cáo có người thường xuyên truy cập trang cá nhân của tôi."

"Dạ...?"

Hoắc Thanh Lan nhìn vẻ mặt sững sờ của cô, rốt cuộc không nhịn được bật cười thành tiếng, "Trêu em thôi."

Trần Ý An thở phào, tim đập thình thịch trong lồng n·🌀ự·𝒸.

"Ngọt không?"

"Sao cơ ạ?"

"Cam ấy."

"Em vẫn chưa ăn." Trần Ý An rốt cuộc tìm được cách chữa cháy, tay chân luống cuống bóc cam, sau đó chia cho anh một nửa.

"Việc tôi chưa từng yêu đương chắc cũng không kỳ lạ đâu, " Lý trí của Hoắc Thanh Lan nói với anh, anh không cần nói những lời này, nhưng tiềm thức của anh, giống như đã thoát khỏi Eric cuồng công việc, nhắc anh bây giờ đã ngoài giờ làm, đương nhiên anh có thể nói những lời này — Với một cô gái mà anh hơi có thiện cảm.

Trần Ý An gật đầu, "Đúng ạ, xã hội của chúng ta rất bao dung mà."

"Bởi vì ba mươi hai năm này, phương châm sống của tôi luôn là nắm lấy mọi cơ hội trong công việc để tiến xa hơn, tôi không có thời gian cũng như sức lực dư thừa cho những chuyện không quan trọng, " Hoắc Thanh Lan nói, "Con người dù sao cũng không thể chỉ sống bằng tình yêu đúng không?"

"Đúng, rất đúng ạ."

"Nhưng giờ tôi có thể thêm một điều."

"Mời sếp nói ạ." Trần Ý An khiêm tốn lắng nghe.

"Trước mắt công việc này với tôi mà nói không còn nhiều cơ hội thăng tiến, tôi cũng không có ý định khởi nghiệp, cuộc sống và sự nghiệp coi như đã ổn định, nếu có người mà tôi cảm thấy hứng thú, công việc và tình cảm đều không nên chậm trễ đúng không nào?"

Chương (1-79)