| ← Ch.14 | Ch.16 → |
Trần Ý An về đến Tuyền Thành đã là gần mười hai giờ đêm.
Ban đầu cô đã vòng vo mấy lần, nói hôm sau còn phải đi làm, chạy tới chạy lui mệt c𝖍ế●𝐭 mất, nhưng ông Trần và chị Hồng hết dùng cứng rắn đến mềm mỏng, nhất quyết phải kéo cô về nhà một chuyến cho bằng được, thế là Trần Ý An nghĩ, thôi được rồi, cô cũng lâu rồi chưa về nhà, bèn mua vé chuyến gần nhất vào lúc tám giờ tối để về nhà một đêm rồi sáng hôm sau lại đi, Hedy cũng đã cho phép cô hôm sau đến muộn một hai tiếng.
May mà ga tàu Tuyền Thành nằm ngay trung tâm thành phố, ngồi taxi tầm hai mươi phút là về đến nhà.
Quả nhiên giống như Trần Ý An dự đoán, trên bàn ăn trong phòng khách là mâm cơm đầy ắp chưa đụng đũa, hai vị đã có tuổi kia vẫn còn chờ cô, Trần Ý An đã ăn một bữa sủi cảo ở Thanh Đảo, đối diện với hai cặp mắt đầy ắp tình thương, trước khi đi ngủ lại ăn thêm một bữa, no đến mức phải bóc hai viên thuốc tiêu hóa nuốt vào bụng.
Ông Trần đã không gắng gượng nổi nữa, nói gặp con gái một lần thật không dễ dàng, gặp được là tốt rồi, ông không giỏi biểu đạt, vẫy vẫy tay rồi về phòng.
Chị Hồng biết sáng hôm sau cô lại đi nên lôi chiếc vali cũ trong nhà ra, nhét một đống đồ ăn, cả mấy đôi tất len, dép, áo len, mấy tấm lót ghế nhỏ do bà đan vào.
Chị Hồng đã hơn năm mươi, lạc quan tích cực, tiệm rèm cửa do bà mở nổi tiếng khắp vùng này, bà rất khéo tay, thi thoảng còn nhận may thêm váy vóc quần áo cho khách, thậm chí biến nó thành nghề tay trái đăng trên vòng bạn bè, nhận đặt làm mấy cái đệm cái thảm nhỏ xinh xinh tỉ mẩn, nhưng tính của Trần Ý An lại giống ba, không tỉ mẩn được như vậy.
Ông Trần làm công chức nhà nước mấy chục năm, tính tình xuề xòa, chị Hồng cởi mở hào phóng, gia đình họ có thể nói là tuy không giàu có, nhưng yên ổn và đủ đầy.
"Tiểu An, chắc Tết này con mới lại về nhỉ, nghỉ từ ngày mấy?" Trần Ý An rửa mặt, chị Hồng bế chú poodle đã mười tuổi trong lòng hỏi cô.
"Con cũng chưa biết nữa." Trần Ý An súc miệng rồi đáp.
"Nghỉ phép có về không?"
"Để con xem đã, " Trần Ý An gãi đầu, "Nghỉ phép được ít lắm, con cũng muốn đi loanh quanh làm quen môi trường."
"Thế Tết rồi về, " chị Hồng nói, "Hai năm vừa rồi con đi học xa, ông nội con ốm rồi nằm viện tốn kém không ít tiền nên chỉ đành để con thiệt thòi, nhưng vẫn may vì có người giúp mẹ vay tiền quay vòng, còn nhờ người quen sắp xếp phòng bệnh và bác sĩ cho ông con, mẹ tính Tết này nếu con rảnh thì cả nhà mình mời người ta ăn một bữa cảm ơn hoặc là đến tận nhà chúc Tết. Cô ấy tốt lắm, có con trai đang làm việc ở Yên Kinh đấy, biết đâu hai đứa lại có cơ hội làm quen với nhau."
Trần Ý An đáp, "Mẹ, con mới hai mươi ba, mẹ đừng nhắm vào con sớm thế chứ."
"Người ta là thanh niên ưu tú, kết bạn thôi 🌜.𝐡ế.✝️ ai đâu?"
"... Vâng vâng nghe mẹ hết."
Trần Ý An không cãi lại bà, cô nhớ rõ khoảng thời gian mình đi du học, tuy hai người chưa từng than vãn một câu, Trần Ý An vẫn hiểu hoàn cảnh của gia đình mình.
Ông Trần mỗi tháng chỉ có đồng lương công chức ít ỏi, mẹ mở tiệm rèm có thêm thu nhập, đủ sống nhưng không dư dả, nhiều năm qua gia đình họ luôn sống rất tốt, ít nhất về khoản vật chất có thể gọi là không quá thiếu thốn, Trần Ý An cũng hiểu bố mẹ mình, với kinh tế của gia đình, cung cấp cho cô đi du học là một chuyện khó, nhưng thành tích của Trần Ý An rất tốt, có học bổng, thi thoảng cũng tự đi làm thêm kiếm tiền, có thể cứ thế vượt qua khoảng thời gian du học, chỉ sợ có sự cố không mong muốn nào đó xảy ra thôi.
Sợ thứ gì thì thứ đó đến, ông nội cô mới hơn bảy mươi đã phải nằm viện, phẫu thuật xong còn phải nằm phòng ICU(*) hai tuần, bao nhiêu tiền tiết kiệm tích cóp trong ngân hàng đều г*ú*ⓣ 𝓇*🅰️ hết, ông Trần và chị Hồng còn phải vay mượn khắp nơi, sinh hoạt phí của Trần Ý An chỉ có thể dựa vào chính mình, thời gian đó ông Trần âu sầu cả ngày, nói bác sĩ tốt thì khó đặt lịch, nhưng đó dù gì cũng là bố ruột của ông, không thể mặc kệ không quan tâm được.
Sau này đặt lịch được một vị chuyên gia nổi tiếng trên tỉnh, chị Hồng kể lại nghe rất nhẹ nhàng, có lẽ để cô không phải lo lắng, nói bà có khách quen là một vị phu nhân giàu có, giáo sư đã về hưu, chị Hồng từng làm rèm và chăn ga gối đệm đặt riêng theo yêu cầu cho gia đình bà ấy, qua lại thường xuyên trở nên quen thân, chồng của phu nhân giàu có là viện trưởng, dùng ⓠ*⛎*𝒶*𝖓 ♓*ệ sắp xếp bác sĩ, còn cho vay một khoản tiền dùng cho phẫu thuật, phẫu thuật xong, cũng kéo dài thêm cho ông nội hai năm sống, hai năm này chị Hồng và ông Trần mới dần dần trả hết nợ.
Những chuyện này Trần Ý An đều biết.
"Quyết định vậy nha, cuối năm về nhớ ăn mặc tử tế cho mẹ, cô Liêu ấy nghe con học ở Anh, nghe tên trường thì khen lắm đó, con trai cô ấy học ở cái gì mà Ivy..." Chị Hồng nhắc đến rồi thôi, "Hai đứa đều ở Yên Kinh, con cũng không kém."
Trần Ý An dở khóc dở cười, đẩy bà về phòng, "Hiện tại con chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp thôi, hai mươi ba tuổi đầu đã nghĩ ngợi gì mấy chuyện yêu đương chứ..."
Chị Hồng cũng lười dong dài với cô, "Mai ăn sáng xong rồi hẵng đi. Mới về có một tiếng thôi, đúng là xa thơm gần thối."
Trần Ý An vâng vâng dạ dạ, hộ tống người về ngủ xong thì cũng về phòng mình nằm xuống giường.
Đây là khu tập thể cho công nhân viên chức, vào giờ này cực kỳ yên tĩnh.
Cô đã lâu không về, tính thử thì có lẽ là từ lúc ông nội bắt đầu đổ bệnh, để tiết kiệm tiền mà có kỳ nghỉ cô cũng không về, bố rõ ràng cũng đã già hơn trước.
Thật ra cô cũng là một người nghĩ nhiều, cảm thấy sinh ra trong một gia đình bình thường có thể đi du học thật không dễ dàng, đứng trên vai bố mẹ để nhìn ra thế giới, thì cũng phải cố gắng để họ được sống thoải mái hơn mới đúng, dù rằng hai người họ hoàn toàn không đưa ra yêu cầu lớn như thế với cô.
Trần Ý An trở mình, ăn no rồi lại không buồn ngủ, cô mở điện thoại ra xem ảnh, trước đây chẳng mấy khi chụp ảnh, vậy mà hôm nay album đã có thêm mấy trăm tấm.
Cô lặng lẽ lướt xem từng tấm.
Mặt trời lặn trên biển, đến cả mặt biển cũng được phủ một tầng ánh sáng vàng, sóng nước lăn tăn, vẽ ra bức hoạ lớn của thiên nhiên kỳ diệu.
Giữa những tấm ấy ngẫu nhiên sẽ lẫn vào những tấm có bóng dáng của Hoắc Thanh Lan, có tấm bị mờ, có tấm lại rõ ràng.
Những lúc đi bên cạnh anh, Trần Ý An hiếm khi dám đối mặt với anh, đều giả vờ bình tĩnh liếc mắt một cái, lúc nhìn thẳng anh cũng chỉ nhìn chăm chú từ một bên, khiến Hoắc Thanh Lan phải hỏi có phải cô bị loạn thị không.
Người đàn ông hơn ba mươi tuổi, học vấn nói năng đều thể hiện rõ kinh nghiệm từng trải phong phú, so với những chàng trai hơn hai mươi lại càng thận trọng hơn, cảm xúc vững vàng, Trần Ý An thừa nhận, trái tim cô đã bắt đầu rung động.
Với vị boss lớn nhất của mình.
Đây thật sự là một cảm giác vừa kỳ diệu vừa khó mà kháng cự, không chỉ là ngưỡng mộ đơn thuần.
Ít nhất hẳn là còn do bị hormone ảnh hưởng.
Trần Ý An thở dài, cô chưa từng trải qua thứ "tình đơn phương" kỳ lạ này, càng không ngủ được lại càng miên man suy nghĩ, thoáng chốc đã hơn một giờ, chuyến bay của Hoắc Thanh Lan cất cánh lúc mười một giờ, giờ chắc là anh vẫn chưa ngủ.
Thế là Trần Ý An gửi một lèo đống ảnh ở Cầu tàu có bóng dáng của anh cho anh.
Lại mở quy định nhân viên đọc kỹ.
Công ty chỉ cấm yêu đương cùng phòng ban, không cấm yêu đương khác phòng ban.
Không đúng, cô vẫn còn đang đơn phương mà, sao chưa gì đã nghĩ đến chuyện yêu đương rồi?
Trần Ý An đặt báo thức rồi buông điện thoại, tự thôi miên chính mình phải ngủ thôi.
Có lẽ đúng là ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy, cô thậm chí mơ thấy một giấc mơ không đẹp cho lắm.
Mơ thấy Hoắc Thanh Lan lạnh mặt gọi cô vào văn phòng, nói cô quấy rối cấp trên, rồi thẳng tay đuổi việc cô, Trần Ý An sợ đến mức bừng tỉnh trước cả khi chuông báo thức kêu, hoang mang mở wexin ra xem.
Thấy một tin nhắn đến từ Hoắc Thanh Lan, trái tim cô đập thình thịch, ngừng thở bấm mở.
Nội dung tin nhắn là: Chụp không tệ, cảm ơn.
Thời gian gửi lúc hơn một giờ sáng.
Cô thở phào, nhanh chóng rời giường rửa mặt, ông Trần và chị Hồng đều đã đi làm, cô ăn bữa sáng đặt trên bàn xong thì kéo vali bắt taxi ra nhà ga, trên đường trở về công ty, Trần Ý An không ngừng tự nhắc nhở bản thân: Mày chỉ đang đơn phương cấp trên thôi, xin hãy giữ khoảng cách, đừng có để bay luôn sự nghiệp.
Người trưởng thành mà, rung động là bình thường, miễn không làm phiền ai, không để ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc của bản thân là được.
Quyết định vậy đi.
Đây là bí mật nhỏ nhỏ mà thành thật của cô, cũng không phải chuyện gì vô lý, không đến mức phải tự thấy xấu hổ với bản thân.
Nghĩ vậy, lòng cô nhẹ nhõm hơn nhiều, trong lúc bàn giao công việc với Hedy, Hedy còn nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, "Đám trẻ tuổi các em đúng là làm bằng thép, công tác cường độ cao như vậy mà về vẫn tươi roi rói."
Trần Ý An cười hê hê, ngồi vào bàn bắt đầu tổng hợp số liệu.
Có lẽ là vì cô sẽ không làm phức tạp mọi chuyện lên, ngược lại còn biến "ái mộ" thành động lực, tuy đến muộn hai tiếng, nhưng hiệu suất công việc lại cực kỳ cao, chẳng mấy chốc đã làm xong bảng tổng hợp đánh giá của các khách sạn mới trong hội chợ thương mãi gửi cho bộ phận Khách sạn, bên kia phản hồi lại rất nhanh, Trần Ý An gửi cho Hedy và Henry cùng xác nhận không có sai lầm gì mới gửi bản sao cho Hoắc Thanh Lan.
Tài khoản làm việc của anh vẫn hiện trạng thái "trực tuyến", nhưng người thì không ở văn phòng.
"Hôm nay sếp Eric không đến ạ?" Trần Ý An làm như vô tình hỏi Hedy, "Em vừa gửi bản sao cho anh ấy, mấy giây sau đã thấy anh ấy đọc rồi."
"Suýt thì chị quên mất, tối nay em có rảnh không?" Hedy vừa nghe thấy tên Eric lập tức nhớ ra còn có việc.
"Không bận ạ." Trần Ý An lắc đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn thật thà.
"Thế thì tốt quá. Eric bảo Henry chiều đi đón anh ấy rồi cùng tham dự tiệc tối với một tập đoàn khách sạn, còn có mấy đồng nghiệp bên bộ phận Khách sạn nữa, mấy đồng nghiệp kia đã qua đó từ sáng, hôm nay Henry bận mất rồi, Max thì đúng giờ là tan làm, hôm nay chị cũng có hẹn đi ăn cơm với bạn, em đi đón Eric nha? Bữa tối ở khách sạn sang trọng đấy, ăn nhiều vào! Còn có cả trải nghiệm nghỉ đêm, em ở lại luôn đi, trải nghiệm ở khách sạn năm sao, " Hedy lấy chìa khoá xe trong ngăn bàn ra, "Leo vừa mang tới đấy."
"Leo thì sao ạ?" Trần Ý An còn chưa phản ứng lại.
"Leo phải họp thay Eric."
"..."
Chuyện cứ như thế thuận lý thành chương, cô vâng dạ đồng ý, trong lòng lại vui rạo rực, cô sờ sờ khoé miệng, cố nhịn lại không để nó cong lên, khiến bản thân trông sao cho thật tự nhiên.
Có thể diện tí đi nào.
Thật ra suy nghĩ của cô rất đơn giản, cô biết rõ giữa mình và Hoắc Thanh Lan có khoảng cách rất lớn, không chỉ tuổi tác, mà còn chênh lệch trong mọi phương diện, cô đem tình cảm của mình quy thành: sùng bái, tán thưởng, cực kỳ đơn thuần.
Thế nên với cô mà nói, có thể được anh công nhận năng lực, được anh khen ngợi trong công việc, là cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cô cảm thấy không cần hy vọng xa xôi hơn, nếu có thì cũng chỉ là miếng bánh ngọt được thưởng thêm mà thôi.
Trần Ý An vui vẻ một hồi, bỗng lại nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: Khoan đã, cũng đâu có ai nói Eric còn độc thân hay không!
Nếu anh không còn độc thân, thì cô phải xoá sạch cái tâm tư do bị hormone ảnh hưởng đi, chỉ giữ lại phần sùng bái và tán thưởng.
Nhưng đây lại là một chủ đề hết sức nhạy cảm, hỏi ai cũng không ổn.
Cô vừa chỉnh sửa lại file dữ liệu trong tay, trong lòng vừa nghĩ: dù sao lúc anh tan làm có vẻ rất dễ nói chuyện, tới đó cô thử hỏi xem sao.
| ← Ch. 14 | Ch. 16 → |
