Truyện:Ánh Nắng Ngày Đông - Chương 4 (cuối)

Ánh Nắng Ngày Đông
Trọn bộ 4 chương
Chương 4 (cuối)
0.00
(0 votes)


Chương (1-4)

Sát khí trong mật thất nồng nặc đến mức ngọn nến đỏ duy nhất phụt tắt, đẩy cả không gian vào bóng tối tịch mịch. Nhưng đối với hai kẻ một người nhìn thấu vong linh, một người cõng trên lưng vạn q_⛎_ỷ như Tạ Chi và Nguỵ Hành, bóng tối chính là vương quốc của mình.

Nguỵ Hành hít một hơi thật sâu, é·𝐩 b⛎·ộ·𝖈 luồng nội lực đang bạo phát trở lại. Hắn vươn ngón tay thô ráp, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết quệt đi vệt ⓜá·⛎ tươi trên khóe môi Tạ Chi. Lúc này giọng nói của hắn đã không còn điên cuồng, ngược lại tĩnh lặng đến đáng sợ:

"Bản vương vốn tưởng mình là kẻ bị bỏ rơi trên chiến trường, không ngờ lại là lễ vật được hoàng tộc nuôi béo để ♓ⓘế·𝓃 🌴·ế. Ba vạn mạng người... chỉ để đổi lấy vài năm kéo dài hơi tàn cho một bộ xương khô."

Tạ Chi cảm nhận được bàn tay hắn đang r⛎●𝐧 г●ẩ●γ, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi hận thù tích tụ mười năm qua cuối cùng đã tìm được nơi để trút xuống. Nàng s*ℹ️ế*т 𝖈♓*ặ*† tay hắn.

"Chủ tử, Thái hậu vừa mất cuốn sổ, chắc chắn Tần Thượng cung đã phát hiện ra hộ vệ bị hạ thủ. Giờ này chắc hẳn nội cung đang vô cùng náo loạn. Nếu ngài lập tức điều động Hắc Giáp Quân công phá thành, với bằng binh lực của ngài thì hoàn toàn có thể. Nhưng..."

"Nhưng bản vương sẽ mang danh mưu phản, muôn đời bị bêu rếu." Nguỵ Hành ngắt lời nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm biếm.

"Nàng nghĩ bản vương quan tâm đến danh tiếng thối nát này sao?"

"Ngài không quan tâm, nhưng ba vạn oan hồn trên người ngài quan tâm!" 

Ánh mắt Tạ Chi sáng rực trong bóng tối.

"Họ cần được công nhận sự hi sinh, cần một lời giải thích chính đáng cho cái 𝐜𝒽●ế●✝️ của mình, chứ không phải biến thành cái cớ để ngài mưu phản đoạt vị. Chúng ta phải danh chính ngôn thuận l*t tr*n bộ mặt giả dối của hoàng tộc trước mặt bá quan văn võ."

Nguỵ Hành khựng lại, hắn nhìn sâu vào đôi mắt bình thản nhưng chứa đựng mưu lược của nữ tử trong lòng: "Nàng muốn làm thế nào?"

"Trong lời trăn trối của cha ta và Lưu Diên, di cốt của Tiên đế bị thâm đen do phản phệ thuật ♓●ℹ️●ế●𝐧 🌴●ế. Nguyên nhân cái 🌜.h.ế.✝️ và danh sách ba vạn binh sĩ, cùng mười vạn lượng bạc tham ô từ việc cứu tế lũ lụt... chính là thứ đang nằm trong cuốn Thiên Cơ Mạch này."

"Khi có danh sách trong tay, ngài hãy dùng danh nghĩa đòi nợ Ⓜ️á-𝐮 cho Thần Sách Quân, ép Thái hậu mở cửa điện Thái Miếu, quật mộ Tiên đế, phơi bày di cốt bị phản phệ trước bàn dân thiên hạ!"

Đoàng! Một tia chớp xé toạc bầu trời Kinh thành, kéo theo tiếng sấm ầm ầm vang dội. Cơn mưa mùa hạ đổ xuống như trút nước, gột rửa những vết bẩn trên ngõ ngách đường phố, nhưng lại làm tăng thêm vẻ âm u, զu·ỷ mị trong Hoàng cung.

Trời sáng.

Đúng như Tạ Chi dự đoán, lúc này Từ Ninh Cung đang bao trùm bởi một bầu không khí kinh hoàng. Thái hậu đứng sừng sững trước bức tranh phượng hoàng, gương mặt quý phái vặn vẹo vì giận dữ và sợ hãi đan xen. Dưới đất, Tần Thượng cung đang quỳ sụp, trán chạm sát nền đá lạnh ngắt, giọng 𝖗-⛎-𝖓 г-ẩ-𝐲.

"Thái hậu nương nương, nô tỳ tội đáng muôn 𝐜·𝖍·ế·✝️! Thân thủ của kẻ trộm kia thoắt ẩn thoắt hiện, hộ vệ canh giữ không hề phát ra tiếng động nào. Cho nên Thiên Cơ Mạch... bị lấy đi nhưng không một ai hay biết."

Chát!

Thái hậu thẳng tay giáng một cái tát nảy lửa xuống mặt Tần Thượng cung, chiếc hộ giáp vàng đ-â-ⓜ rách một đường trên má vị thượng cung khiến má●υ tươi chảy ròng ròng.

"Một lũ vô dụng! Ban ngày Nguỵ Hành và ả điếc nhà họ Tạ vừa vào cung, ban đêm đã mất đi thứ đồ vật kia. Ngoài Nguỵ phủ ra thì còn ai vào đây nữa?!" 

Thái hậu th* d*c, đôi mắt phượng trợn trừng.  

"Hắn đã biết chuyện năm đó rồi... Chắc chắn hắn đã biết rồi! Tần Hoài Ngọc, lập tức truyền lệnh của ai gia, điều động Cấm Vệ Quân phong tỏa tất cả cửa cung. Ai gia muốn khép Nguỵ Hành vào tội mưu phản, g**t ch*t không tha..."

Bà ta chưa kịp dứt lời, một tiếng sấm lớn lại nổ vang ngay trên đỉnh điện Từ Ninh Cung. Lần này, tiếng sấm đi kèm với hàng loạt tiếng bước chân dồn dập, tiếng giáp sắt va chạm vào nhau của hàng vạn người.

Một gã thái giám mặt mày tái nhợt, lăn lộn từ bên ngoài bò vào điện, khóc lóc thảm thiết:

"Thái hậu nương nương! Không xong rồi! Hắc Giáp Quân... Hắc Giáp Quân của Nhiếp chính vương đã phá vỡ cửa Thần Vũ, bao vây toàn bộ Hoàng cung rồi!"

Tại quảng trường phía trước điện chính, thềm đá ngọc thạch vốn là nơi tôn nghiêm nhất của vương triều lúc này đã bị nhuộm đen bởi màu áo giáp của Hắc Giáp Quân. Hàng ngàn tinh binh đứng sừng sững dưới màn mưa trắng xóa, không một ai phát ra tiếng động, chỉ có sát khí ngưng tụ thành một áp lực vô hình khiến Cấm Vệ Quân đang phòng thủ phải г●𝐮●ռ 𝖗ẩ●🍸 nâng đao.

Nguỵ Hành cưỡi trên lưng ngựa, toàn thân mặc chiến giáp màu đen tuyền, tà áo choàng đỏ bay lượn trong gió mưa. Gương mặt hắn lạnh lùng như tượng tạc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc kiệu phượng đang từ từ tiến đến từ phía Từ Ninh Cung.

Tạ Chi ngồi phía trước, được bọc trong chiếc áo choàng rộng lớn của hắn. Trong tay nàng là cuốn Thiên Cơ Mạch, để lộ ra một tờ giấy mỏng tang với nét chữ rõ ràng. Bản danh sách ba vạn binh sĩ Thần Sách Quân bị ♓·iế·𝓃 т·ế mười năm trước.

Kiệu phượng dừng lại. Thái hậu bước xuống dưới sự che chắn của đám cung nữ, đứng trên bậc thềm cao nhìn xuống Nguỵ Hành, giọng nói sắc bén xuyên qua màn mưa.

"Nguỵ Hành! Ngươi dám mang binh bao vây cung cấm, đây là tội đại nghịch bất đạo, chu di cửu tộc! Ngươi muốn tạo phản sao?!"

Nguỵ Hành không thèm xuống ngựa. Hắn khẽ nhếch môi, tay phải giơ cao tờ giấy từ tay Tạ Chi, giọng nói trầm thấp của hắn truyền khắp bốn phương tám hướng, át cả tiếng sấm rền.

"Tạo phản? Thái hậu nương nương, hôm nay Hắc Giáp Quân không đến để làm chuyện đại nghịch bất đạo. Chúng ta đến để đòi lại công lý cho ba vạn huynh đệ Thần Sách Quân đã bị người và Tiên đế ♓·ạ đ·ộ·ⓒ ⓗıế.n ⓣ.ế mười năm trước!"

Lời vừa thốt ra, cả quảng trường lập tức xôn xao. Đám Cấm Vệ Quân trố mắt nhìn nhau, tay cầm binh khí bắt đầu lung lay.

"Ngươi... ngươi ngậm ɱá●⛎ phun người!"

Thái hậu ⓡⓤ●ⓝ 𝐫●ẩ●𝖞 chỉ tay vào hắn, mặt tái mét.

Nguỵ Hành không trả lời. Hắn quay đầu lại nhìn Tạ Chi. Tạ Chi gật đầu, nàng bước xuống ngựa, đôi chân dẫm xuống vũng nước mưa lạnh ngắt trên thềm đá, đi thẳng về phía trước. Nàng nhìn thẳng vào Tần Thượng cung và Thái hậu, đôi môi mấp máy.

"Bằng chứng... nằm ngay trong quan tài của Tiên đế. Người 𝒸*♓ế*т không biết nói dối, di cốt của ngài ấy sẽ tự vạch trần tội ác của các người."

Nàng đứng thẳng lưng, đôi mắt lạnh lùng, kiên định nhìn thẳng vào gương mặt đang tái mét vì giận dữ của Thái hậu. Nàng mở miệng, tuy giọng nói có chút khàn đặc nhưng lại vô cùng rõ ràng, từng câu từng chữ xuyên qua màn mưa, găm thẳng vào tai tất cả những người có mặt ở đó.

"Thái hậu nương nương, người có dám cùng chúng ta bước vào Hoàng lăng, mở quan tài của Tiên đế để kiểm chứng di cốt không?"

Ầm ầm! Đám đại thần như bị sét đánh ngang tai. Ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn Tạ Chi. Họ không chỉ kinh ngạc vì người này có thể nói, mà còn kinh hoàng trước lời đề nghị đại nghịch bất đạo quật mộ Tiên đế của nàng!

Thái hậu lùi lại một bước, bàn tay г●ⓤ●п ⓡ●ẩ●ÿ giấu trong ống tay áo phượng 💲ⓘ_ế_🌴 𝐜♓_ặ_✞ đến rách da. Bà ta nhìn Tạ Chi như nhìn một con զ.𝐮.ỷ dữ, n🌀●𝐡●𝖎ế●𝓃 𝐫●ă𝖓●𝐠 nghiến lợi nói:

"Hỗn xược! Di cốt của Tiên đế là thứ mà hạng dân đen như ngươi có thể tùy tiện xúc phạm sao? Nguỵ Hành, ngươi dung túng cho gia quyến của mình đến mức ngang nhiên xỉ nhục Hoàng gia, đây chính là chứng cứ rõ ràng nhất cho ý đồ mưu phản của ngươi!"

Nguỵ Hành ngồi trên lưng ngựa, khẽ bật cười. Hắn thúc ngựa tiến lên thêm hai bước, thanh trường đao trong tay cắm mạnh xuống nền đá ngọc thạch, tạo ra tiếng vang chấn động:

"Thái hậu nương nương, phu nhân của bản vương chỉ đang cho người một cơ hội chứng minh trong sạch. Nếu di cốt Tiên đế không có vấn đề gì, bản vương tự nguyện dâng đầu chịu tội. Còn nếu người từ chối..." 

Đôi mắt của hắn lóe lên tia sáng khát ɱ-á-ц.

"...Chứng tỏ cuốn Thiên Cơ Mạch này viết hoàn toàn là sự thật. Lúc đó, bản vương sẽ đích thân đập nát Hoàng lăng để tìm công lý cho ba vạn huynh đệ cũng không chừng!"

"Chúng thần xin Thái hậu chấp thuận mở quan tài để làm rõ trắng đen!"

Đột nhiên, một vị lão thần thuộc phái trung lập bước ra, quỳ sụp xuống màn mưa. Ngay sau đó, hàng loạt quan viên khác cũng lần lượt quỳ xuống. Sức ép từ bản danh sách trên tay Nguỵ Hành và sự phẫn nộ của Hắc Giáp Quân đã khiến cục diện hoàn toàn nghiêng về một phía.

Thái hậu nhìn quanh, nhìn Tần Thượng cung đang r⛎●п гẩ●y, nhìn vị Hoàng đế trẻ tuổi đang sợ hãi nép sau lưng mình. Bà ta biết, mình đã không còn đường lui. Đôi mắt phượng của bà ta chợt lóe lên sự tàn nhẫn, thầm nghĩ bên trong Hoàng lăng có cơ quan phòng vệ của Hoàng gia, chỉ cần bọn chúng bước vào, ai gia sẽ cho bọn chúng chôn cùng Tiên đế!

"Được. Ai gia đồng ý!"

Thái hậu n.g𝐡ⓘ.ế.ⓝ 𝓇ă𝓃.g, giọng nói sắc lạnh: "Nếu các người không tìm thấy điều bất thường, ai gia muốn toàn bộ đầu của Nguỵ phủ treo trước cổng thành!"

......

Cánh cửa Hoàng lăng chậm rãi mở ra. Bá quan văn võ chỉ dám đứng ở ngoài cửa điện, chỉ có Nguỵ Hành, Tạ Chi, Thái hậu và Tần Thượng cung bước vào bên trong.

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, Tạ Chi lập tức cảm nhận được luồng khí tức khác thường. Nàng nhìn thấy vô số sợi chỉ đen vô hình giăng khắp lối đi, đó là cơ quan kích hoạt kịch độc "Huyết Liên Sa" của Hoàng tộc.

Tạ Chi ra hiệu cho Nguỵ Hành dừng lại. Nàng thản nhiên tháo chiếc trâm cài tóc bằng bạc xuống rồi búng mạnh ngón tay. Chiếc trâm bạc bay vút qua không trung, chuẩn xác cắt đứt ba sợi chỉ đen ẩn giấu dưới gạch nền.

Hàng loạt mũi tên độc màu đen phóng ra từ vách tường, cắm phập vào cột gỗ, bốc lên làn khói đen kịt. Thái hậu kinh hoàng nhìn Tạ Chi. Bà ta không thể hiểu nổi ả điếc lại có thể phát hiện ra cơ quan bí mật của Hoàng gia một cách dễ dàng như vậy.

Đã đến nước này, việc mở nắp quan tài Tiên Đế đã là điều chắc như đinh đóng cột. Khi nắp quan tài bật mở, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bên trong.

Theo lý thường, ✞𝖍●𝐢 𝐭●𝒽●ể trong Hoàng gia được bảo quản nhờ môi trường chôn cất và các loại chất khác để bảo quản t.𝒽.𝖎 🌴.♓.ể tốt hơn. Thế nhưng, cảnh tượng bên trong quan tài lại khiến Thái hậu hoàn toàn gục ngã, còn vị Hoàng đế trẻ tuổi đứng ngoài cửa điện thì nôn thốc nôn tháo.

Bên trong lớp hoàng bào lộng lẫy, toàn bộ da thịt của Tiên đế đã thối rữa thành một thứ chất lỏng màu đen sặc mùi tanh hôi. Kinh tởm nhất là bộ xương cốt không có màu trắng ngà như của người thường, toàn bộ từ đầu đến chân đều biến thành một màu đen tuyền như than củi, rực lên oán khí ngút trời.

"Không... không thể nào..." Thái hậu loạng choạng lùi lại, mặt cắt không còn giọt ⓜá-⛎.

Tạ Chi bước lên, nàng không hề sợ hãi thứ chất lỏng hôi thối ấy. Nàng đeo găng tay, dùng một con dao nhỏ cạo nhẹ lên lớp xương cánh tay của Tiên đế. Thao tác nghiệm thi của nàng chuẩn xác mà lạnh lùng đến rợn người.

Nàng quay lại nhìn Thái hậu rồi nhìn ra phía bá quan văn võ đang đứng ⓒ♓_ế_ⓣ lặng bên ngoài, dõng dạc tuyên bố:

"Xương cốt thâm đen, tủy xương hoàn toàn bị tiêu biến. Đây chính là biểu hiện cao nhất của việc lấy mạng đổi mạng, bí thuật dùng 〽️-á-𝖚 thịt của ba vạn quân để kéo dài tuổi thọ. Tiên đế không băng hà vì bạo bệnh, ông ấy ra đi vì bị ba vạn oan hồn của Thần Sách Quân phản phệ, cắn nuốt từ trong xương tủy ra ngoài!"

Đúng lúc này, ba vạn vong linh bám trên người Nguỵ Hành như cảm nhận được bộ xương cốt của kẻ thù mà họ hằng oán hận nhất, đột ngột gào thét điên cuồng. Áp lực oán khí quá lớn khiến toàn bộ nến trong Hoàng lăng đồng loạt vụt tắt. Trong bóng tối, đôi mắt Nguỵ Hành rực lên sắc đỏ như Ⓜ️á_⛎. Hắn bước một bước dài đến trước mặt Thái hậu, bàn tay bóp chặt lấy cổ bà ta, nhấc bổng lên không trung trước sự chứng kiến của trăm quan:

"Nợ 𝖒á●υ của ba vạn quân cùng nhà họ Tạ, hôm nay người dùng thứ gì để trả đây?"

***

Năm ngón tay rướm 〽️á_u của Nguỵ Hành 𝐬*❗ế*ⓣ ⓒ𝐡*ặ*𝐭 lấy cổ Thái hậu, tiếng xương cổ kêu lên từng tiếng rắc rắc khô khốc. Bản năng của một con dã thú bị lừa dối suốt mười năm thúc giục hắn bẻ gãy cổ người phụ nữ này ngay lập tức.

Bỗng nhiên một bàn tay nhỏ nhắn, ⓜ*ề*𝐦 〽️*ạ*ⓘ nhưng mang theo luồng khí tức thanh mát đột ngột bao bọc lấy mu bàn tay gân guốc của hắn. Giọng điệu dịu dàng nhưng kiên định của Tạ Chi truyền vào não bộ đang đứng bên bờ vực điên loạn của Nguỵ Hành.

"Chủ tử, buông tay đi. 🌀●ı●ế●✝️ bà ta ở đây quá dễ dàng cho bà ta. Ba vạn huynh đệ ngoài kia và cả nhà họ Tạ chúng ta cần bà ta phải quỳ xuống trước mặt thiên hạ mà cúi đầu nhận tội."

Luồng oán khí ngút trời đang rít gào trên vai Nguỵ Hành như gặp phải một dòng nước mát, từ từ bình lặng trở lại. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn khẽ chớp, nhìn xuống khuôn mặt thanh tú đầy vết ⓜ.á.υ của Tạ Chi dưới ánh đuốc. Hắn nới lỏng tay, ném mạnh Thái hậu xuống nền đá lạnh ngắt.

Thái hậu ho khan dữ dội, hơi thở hỗn loạn, toàn bộ dã tâm và sự kiêu ngạo của người phụ nữ quyền lực nhất hậu cung đã bị bộ xương đen kịt của Tiên đế đánh sập hoàn toàn. Bà ta bị áp giải từ Hoàng lăng trở lại Hoàng cung.

Trước mặt bá quan văn võ, Nguỵ Hành dứt khoát ném cuốn sổ Thiên Cơ Mạch cùng bản danh sách đẫm ɱá●𝐮 xuống trước mặt Thái hậu. Hắn lạnh lùng ra lệnh cho nội quan truyền đọc.

Từng cái tên của những tướng sĩ t·ử ✞·𝓇ậ·𝐧, từng lượng bạc cứu tế bị ăn chặn để mua dược liệu †-à ✞♓-ⓤ-ậ-† được phơi bày rõ mồn một. Và cả cái ⓒ♓_ế_t oan uổng của nhà họ Tạ khi biết được bí mật của Hoàng gia. Trước chứng cứ đanh thép và áp lực ngập trời từ ba vạn Hắc Giáp Quân, Thái hậu biết đại thế đã mất. Bà ta quỳ sụp dưới mưa, mái tóc phượng rối bời, tận tay ký vào huyết thư nhận tội.

"Ai gia... tội đại nghịch bất đạo. Cấu kết cùng Tiên đế hại 𝖈-♓-ế-𝖙 ba vạn Thần Sách Quân, vu oan cho nhà họ Tạ nhằm diệt khẩu..."

Ngay sau lời tự thú của Thái hậu, Tạ Chi bước lên phía trước. Nàng nhìn lên bầu trời vừa trút xuống cơn mưa, giờ đây những đám mây đen đang dần tản đi tứ phía.

Một đạo thánh chỉ minh oan cho nhà họ Tạ được chính tay vị Hoàng đế trẻ tuổi 𝓇_𝖚_ռ 𝐫ẩ_𝖞 đóng ấn ngọc tỷ. Nỗi oan khuất của gia tộc nàng, cái 🌜·♓·ế·𝖙 tức tưởi của ba vạn quân, cuối cùng đã được rửa sạch bằng chính sự thật. Chỉ có điều, người 🌜𝐡ế_𝖙 chẳng thể quay trở về.

Về phần Thái hậu, bà ta bị ban rượu độc ngay trong đêm ấy. Tần Thượng cung cùng bè lũ tham gia vào vụ mưu sát Lưu Diên đều bị giải ra cổng chợ 𝒸𝒽-é-𝖒 đ-ầ-u thị chúng.

Lưu Diên không vô tội. Hắn làm cánh tay của Thái hậu là thật, ℊ𝖎●ế●✞ vị Thư lại là thật. Khi vụ tham ô bạc cứu tế nổ ra, kẻ ngồi trên cao sẽ đổ mọi tội lỗi cho người dưới trướng. Mà Lưu Diên phải 🌜●𝐡ế●т là bởi vì Thái hậu phát hiện ra hắn nắm trong tay món đồ mà Tạ Thái y từng giữ trước khi 𝐜𝒽·ế·𝐭. Kẻ biết được bí mật tà ám ấy đã phải trả giá bằng chính mạng sống của gia tộc. Có thêm một kẻ khác biết được bí mật ất, lẽ nào lại có thể dung tha?

Mà khi Lưu Diên có được món đồ ấy trong tay, đồng nghĩa với việc có thêm sự uy h**p. Lưu Diên biết mối 🍳.⛎.𝒶.𝖓 𝖍.ệ ở 𝐭.r.i.ề.⛎ đ.ì.𝖓.ⓗ chỉ bàn đến lợi ích, không nói đến tình cảm. Để đề phòng Thái hậu trở mặt, hắn đã ghi lại bằng chứng tham ô bạc cứu tế vào những trang sau cùng của Thiên Cơ Mạch. Đó là lý do có hai nét chữ khác nhau ở trong cùng một cuốn sổ.  

Chỉ là đề phòng trước sau cũng không bảo vệ nổi tính mạng của chính mình.

......

Tân Đế nhìn Nguỵ Hành như nhìn thấy hổ dữ, sợ sệt không để đâu cho hết. Nguỵ Hành cũng không để lộ cảm xúc gì, chỉ thản nhiên mở miệng.

"Từ hôm nay trở đi, Đại Tề không cho phép tồn tại ✝️_à 🌴𝖍_υ_ậ_✞, không cho phép có kẻ đứng trên xương 𝐦*á*⛎ của bách tính, kể cả là Hoàng gia. Bản vương sẽ ngồi ở vị trí Nhiếp chính này, phò tá Bệ hạ trở thành một minh quân. Nếu Bệ hạ lầm đường lạc lối, kết cục cũng sẽ không khác những gì người được chứng kiến đâu."

Hoàng đế trẻ tuổi 𝖗*υ*ռ г*ẩ*𝐲 gật đầu. Ba vạn tinh binh Hắc Giáp Quân đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô "Vạn tuế" vang động cả Hoàng thành. Cuối cùng tiếng gào thét đòi nợ ⓜ_á_⛎ suốt mười năm qua của vạn vong linh cũng tan biến, hóa thành một luồng gió mát. Có lẽ họ đã được siêu thoát rồi.

......

Nguỵ Hành dắt tay Tạ Chi chậm rãi bước đi trên con đường lát đá dẫn ra khỏi Hoàng thành. Lúc này, không còn binh lính bao vây, không còn â-𝖒 𝐦-ư-ц quyền lực, chỉ có ánh nắng mai ấm áp trải dài trên bóng lưng của hai người. Hắn nắm lấy tay nàng, thô bạo nhưng vô cùng cẩn trọng.

"Sao tay nàng lúc nào cũng lạnh như người ⓒ·♓·ế·ⓣ vậy? Nhà họ Tạ được minh oan rồi, sao không thấy nàng cười lấy một cái?"

Tạ Chi nghiêng đầu nhìn hắn. Đại não nàng bấy lâu nay luôn tràn ngập tiếng gào thét của vong linh, lúc này lại yên tĩnh đến lạ kỳ. Sự tiếp xúc da thịt giữa hai người không còn mang theo luồng oán khí kinh hoàng của ba vạn quân sĩ nữa, mà chỉ còn lại nhịp tim mạnh mẽ, ấm áp của chính bản thân hắn.

Nàng khẽ mấp máy môi đáp lại hắn.

"Ta đang cười mà, ngài nhìn không ra sao?"

Nguỵ Hành khựng bước chân lại, xoay người đối diện với nàng. Hắn nhìn kỹ khóe môi hơi nhếch lên một độ cong vô cùng nhỏ của nàng, rồi lại nhìn vào đôi mắt trong vắt phản chiếu hình ảnh của chính mình. Vị Nhiếp chính vương xưa nay 🌀_𝒾ế_† người không chớp mắt bỗng chốc bật cười. Là nụ cười sảng khoái và tràn đầy sự dung túng.

Hắn cởi chiếc áo choàng dính đẫm sương đêm quấn chặt lấy thân hình mảnh dẻ của nàng rồi tự nhiên đan chặt tay vào ngón tay nàng, kéo nàng đi về chiếc xe ngựa đang chờ sẵn.

"Được rồi, phu nhân của ta. Sóng gió Hoàng cung xem như đã dẹp xong, từ hôm nay trở đi, bản vương sẽ cùng nàng về phủ, chậm rãi dạy nàng thế nào là một nụ cười thực sự."

Tạ Chi tựa đầu vào bờ vai vững chãi của hắn khi bước lên xe ngựa. Trong thế giới tịch mịch của nàng, một hạt giống tình cảm nhẹ nhàng, bình yên bấy lâu nay đã âm thầm bám rễ, nay gặp ánh bình minh, cuối cùng cũng bắt đầu đơm hoa.

Tạ Chi khẽ lên tiếng: "Chủ tử, ta muốn đến thăm cha mẹ và mọi người. Ngài trở về trước đi, ta sẽ về sau."

Nguỵ Hành nhìn nàng chằm chằm, chậm rãi đáp: "Ta đi cùng nàng."

Dừng lại một chút rồi bổ sung: "Đến gặp cha mẹ nàng. Báo cho hai người biết."

Tạ Chi thoáng giật mình, nghiêng đầu khó hiểu. Còn chưa kịp đáp lại đã thấy người đối diện lạnh lùng lên tiếng:

"Còn nữa. Chủ tử cái gì mà chủ tử. Ai là chủ tử của nàng!"

Tạ Chi ngớ người, chột dạ đáp: "Vậy phải kêu là Nhiếp Chính Vương sao?"

Nguỵ Hành bất lực ôm trán.

(Hết)

HẾT


Chương (1-4)