| ← Ch.2 | Ch.4 (c) → |
Xe ngựa của Nguỵ phủ chậm rãi lăn bánh rời khỏi Lưu gia, mang theo bầu không khí trầm mặc. Bên trong khoang xe rộng rãi rủ rèm lụa, Tạ Chi ngồi tựa lưng vào vách gỗ, đôi mắt hơi nhắm lại để xoa dịu cơn đau âm ỉ nơi thái dương. Mỗi lần kích hoạt năng lực giao tiếp với tử thi, giống như thần trí nàng đều bị rút cạn vài phần, mỏi mệt đến rã rời.
Một bàn tay thon dài, thô ráp đột ngột vươn đến, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng rồi kéo về phía trước. Giọng nói trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi của Nguỵ Hành chậm rãi vang lên.
"Mệt rồi sao? Hóa ra đôi tai kia cũng có lúc yếu ớt thế này."
Tạ Chi mở mắt, nhìn thẳng vào gương mặt tuấn tú đang ghé sát của hắn. Nàng không rút tay lại, mà nhẹ nhàng dùng ngón tay cái khẽ vuốt lên mu bàn tay hắn, truyền đi luồng khí tức thanh mát để ổn định lại tâm thần cho cả hai. Nàng mấp máy môi.
"Chủ tử, nghe được nỗi lòng của người c𝖍_ế_ⓣ phải trả giá bằng huyết khí của người sống. Nhưng so với việc phải ngày đêm sống chung với vạn tiếng khóc than như ngài, chút mệt mỏi này của ta có là gì."
Nguỵ Hành khựng lại, đuôi mắt của hắn khẽ giật. Hắn nhìn nữ tử gầy gò trước mặt bỗng nhiên trở thành "vùng đất bình yên" duy nhất trong cuộc đời điên cuồng của hắn. Hắn 𝖘-𝐢-ế-𝐭 𝐜𝖍ặ-ⓣ tay nàng hơn, như thể sợ rằng nếu buông ra, bản thân sẽ lại chới với vào biển má_𝐮 oan hồn kia.
"Ngươi nói đúng, nội cung chính là đầm lầy chứa đầy xương cốt. Sợi chỉ vàng được tìm thấy, cùng với đôi giày thêu hoa sen vàng trong lời trăn trối của Lưu Diên... tất cả đều chỉ về một hướng: Từ Ninh Cung của đương kim Thái hậu." Giọng nói của Nguỵ Hành truyền vào thức hải nàng, lạnh lùng và sắc bén.
"Ta nghĩ bấy lâu nay có người luôn tìm cách che giấu bí mật năm xưa. Nhà họ Tạ chúng ta bị diệt môn cũng là vì một đạo mật chỉ có liên quan đến di cốt của Tiên đế nhưng lại rất mơ hồ."
Nguỵ Hành chưa kịp đáp lại thì xe ngựa đột ngột khựng lại. Một luồng rung động mạnh mẽ từ bên ngoài truyền vào khoang xe. Tạ Chi cảm nhận được chiếc xe không dừng lại ở Nguỵ phủ. Xung quanh trở nên hanh khô, mang theo mùi hoàng đàn nồng nặc.
Rèm xe bị vén lên từ bên ngoài. Gương mặt của cận vệ Hắc Giáp Quân xuất hiện, khẩu hình miệng chuyển động gấp gáp.
"Chủ tử! Cao công công của Từ Ninh Cung đang đợi ở đại sảnh. Thái hậu nương nương hạ ý chỉ, nghe tin chủ tử mới rước phu nhân qua cửa, đặc biệt ban yến tiệc vào tối nay tại cung để chúc mừng."
Tạ Chi nhìn rõ từng chữ từ môi tên cận vệ. Nàng quay sang nhìn Nguỵ Hành.
Mồi nhử vừa mới buông ra ở Lưu phủ, con cáo lớn trong cung đã vội vã kéo lưới. Rõ ràng không phải là một bữa yến tiệc chúc mừng, mà là hồng môn yến được dựng lên để thăm dò hư thực giữa nàng và Nguỵ Hành sau khi vụ án Lưu Diên bị phanh phui.
Nguỵ Hành buông tay Tạ Chi ra, bước xuống xe ngựa trước. Hắn đứng dưới ánh nắng mùa hạ, tà áo đen bay lượn trong gió, khí chất tàn bạo, ngạo nghễ. Hắn quay đầu nhìn nàng, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên.
"Phu nhân, chuẩn bị xiêm y đi. Tối nay, bản vương đưa nàng vào cung xem trò hay."
Hoàng hô.n buông xuống, Tử Cấm Thành như một con quái thú khổng lồ nằm phủ phục dưới ráng chiều đỏ thẫm như 〽️*á*u.
Chiếc kiệu đưa Nguỵ Hành và Tạ Chi bước qua cánh cửa Thần Vũ nặng nề. Đối với người bình thường, Hoàng cung là nơi tôn nghiêm, lộng lẫy bậc nhất; nhưng trong đôi mắt của Tạ Chi, mỗi một viên gạch lát nền dưới chân nàng đều như đang thấm đẫm oán khí của hàng trăm năm cung đấu. Nàng nhìn thấy trên những bức tường đỏ cao vút kia, phảng phất những bóng ma cung nữ cùng những đứa bé ch-ế-𝖙 yểu trôi nổi giữa hư không.
Tử khí ở nơi này còn nồng đậm hơn cả nghĩa trang mà nàng ở.
"Đừng nhìn lung tung."
Một bàn tay với khớp xương rõ ràng đột ngột nắm lấy tay nàng khi họ vừa bước xuống kiệu. Nguỵ Hành công khai dắt tay nàng bước lên những bậc thềm đá. Hành động này của vị Nhiếp chính vương bạo ngược khiến đám thái giám, cung nữ hai bên đường không khỏi cúi đầu thấp hơn nữa, trong lòng tràn ngập kinh hãi. Hắn nắm binh quyền trong tay, lấn át cả Hoàng quyền, sự hiện diện của hắn chính là nỗi khiếp sợ của hoàng tộc.
Ngay khi bước vào đại điện của Từ Ninh Cung, một mùi hương trầm nồng nặc ập vào mũi Tạ Chi. Mùi hương này rất sang trọng, nhưng dưới khứu giác nhạy bén của một người quanh năm tiếp xúc với tử thi, Tạ Chi lập tức ngửi thấy vị tanh nhạt nhòa giấu sau lớp hương liệu. Là mùi của 𝖒-á-⛎ và sự thối rữa.
Trên vị trí cao nhất của đại điện, một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi tựa trên ghế phượng. Bà ta mặc một bộ y phục tím sẫm, đầu đội mũ cửu phượng bảo châu lấp lánh. Gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, quý phái, đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng tựa như một con rắn độc đang ẩn mình trong bụi rậm. Đó chính là đương kim Thái hậu bấy lâu nay luôn tìm cách kiềm chế quyền lực của Nguỵ Hành.
Đứng hầu hai bên Thái hậu là một đội nữ quan khoảng mười người, tất cả đều mặc phục trang màu xanh cung đình, thái độ cung kính, nghiêm trang.
Tạ Chi theo sát Nguỵ Hành, cúi đầu hành lễ theo đúng quy củ của một vị phu nhân Nhiếp Chính Vương. Nguỵ Hành lại càng ngạo nghễ, hắn thẳng lưng sừng sững, chỉ chắp tay một cách hời hợt, giọng nói vang vọng khắp đại điện không chút kiêng dè.
"Thái hậu nương nương vội vã triệu tập bản vương và phu nhân vào cung, chẳng hay có chỉ thị gì?"
Thái hậu không vội lên tiếng. Bà ta dùng đôi mắt phượng chậm rãi lướt qua người Nguỵ Hành rồi dừng lại trên gương mặt thanh tú, bình thản của Tạ Chi thật lâu. Khóe môi bà ta khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười không tới đáy mắt. Bà ta mấp máy môi, giọng nói uy quyền truyền khắp đại điện.
"Nhiếp chính vương miễn lễ. Tạ thị... ai cũng nói nàng là kẻ điếc bẩm sinh, tính tình զ●⛎á●ï d●ị, bấy lâu nay ở nơi nghĩa trang hoang lạnh. Ai ngờ Nhiếp Chính Vương lại có mắt nhìn độc đáo, rước nàng về làm thê tử. Nhìn bộ dạng này, đúng là có vài phần khí chất của nhà họ Tạ năm xưa."
Tạ Chi nhìn rõ khẩu hình của Thái hậu. Khi bà ta nhắc đến "Nhà họ Tạ năm xưa", ánh mắt của bà ta rõ ràng lóe lên một tia dò xét và tàn nhẫn nhạt nhòa.
Nguỵ Hành thản nhiên dắt Tạ Chi ngồi xuống vị trí bàn tiệc phía dưới, hắn tự tay rót một chén rượu, cười lạnh đáp lại.
"Thái hậu quá khen. Bản vương quanh năm ở chiến trường, bên tai toàn là tiếng chém ɢ_1_ế_t, đầu óc lúc nào cũng điên cuồng. Cưới một nữ tử tai không thể nghe về nhà, ít ra khi bản vương nổi điên g_ℹ️ế_† người, nàng ta cũng không biết đường mà khóc lóc van xin, đỡ khiến bản vương thêm đau đầu."
"Ngược lại, bản vương nghe nói đêm qua Lưu thị lang của Bộ Hộ đột ngột tự vẫn, Thái hậu nương nương lại vẫn có nhã hứng thiết yến ban thưởng cho Ngụy phủ của ta, thật khiến người ta cảm động."
Lời nói châm biếm, tràn ngập sự khiêu khích của Nguỵ Hành khiến cả đại điện trong chốc lát rơi vào một bầu không khí đóng băng. Đám cung nữ dâng thức ăn tay chân đều ⓡц·𝐧 ⓡ·ẩ·ÿ, không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Thái hậu nheo mắt nhìn hắn, các ngón tay ⓢ❗ế-t 𝖈𝖍-ặ-† lấy chiếc vòng ngọc phỉ thúy, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười.
"Lưu thị lang tham ô công quỹ, sợ tội tự sát, Đại Lý Tự đã vào cuộc tra xét. Việc 𝖙𝓇1*ề*υ đ*ì*n*h đã có các khanh lo liệu, hôm nay ai gia chỉ muốn làm tròn bổn phận, ban thưởng cho phu nhân mới qua cửa của Nhiếp Chính Vương mà thôi."
Bà ta đột ngột vẫy tay, ra hiệu cho vị nữ quan đứng đầu bước lên phía trước.
"Tần Thượng cung, đem bộ ngọc như ý ban thưởng của ai gia qua cho nàng. Tiện thể rót cho nàng một chén rượu, coi như lễ gặp mặt của Từ Ninh Cung."
Vị nữ quan được gọi là Tần Thượng cung bước lên. Nàng khoảng ngoài ba mươi tuổi, gương mặt nghiêm nghị, đi đứng vô cùng đoan trang, vững chãi. Khi nàng bước đi, vạt váy dài khẽ lay động, để lộ ra mũi giày bên trong.
Tròng mắt của Tạ Chi khẽ co rút. Mũi giày làm bằng lụa màu xanh sẫm, nhưng ở phần viền, ẩn hiện những đường thêu bằng chỉ vàng tinh xảo, tạo t𝒽*à𝓃*h hì*ⓝ*𝒽 một bông hoa sen vàng đang nở rộ. Có lẽ là nàng ta rồi.
Tần Hoài Ngọc, Tổng quản Nữ quan của Từ Ninh Cung, cánh tay phải đắc lực của Thái hậu.
Tần Thượng cung bê khay ngọc bước đến trước bàn tiệc của Tạ Chi. Nàng ta quỳ một gối xuống, dâng khay ngọc lên cao, gương mặt không một chút 𝖌ợ_𝖓 s_óп_ℊ, đôi mắt cúi thấp đầy cung kính. Nàng ta dùng một tay nhấc bình rượu lên, rót vào chén ngọc trước mặt Tạ Chi một dòng chất lỏng màu vàng nhạt, thoang thoảng hương quế.
Cuộc trò chuyện sau đó hoàn toàn là một màn đấu trí nhằm thăm dò lẫn nhau. Thái hậu không hề nhắc đến vụ án ở Lưu phủ, bà ta chỉ dùng những lời lẽ ẩn ý, hết khen ngợi nhà họ Tạ năm xưa tinh thông y thuật lại quay sang thở dài tiếc nuối cho kết cục diệt môn vì "sai sót" không đáng có. Đó là một đòn răn đe tàn nhẫn mà kín kẽ, dùng quá khứ của nhà họ Tạ để cảnh cáo Nguỵ Hành và Tạ Chi đừng nhúng tay quá sâu vào chuyện không còn liên quan đến mình.
Nguỵ Hành thản nhiên uống rượu, lời nói châm biếm, đáp trả thẳng thừng, khẳng định xưa nay hắn vẫn luôn thích đi đường vòng, thứ gì người khác càng cố giấu thì hắn lại càng muốn đào bới lên.
Bằng mặt không bằng lòng, cuộc thăm dò kết thúc trong bầu không khí đóng băng trước khi Nguỵ Hành dứt khoát dắt tay Tạ Chi cáo lui.
Bước ra khỏi cửa Thần Vũ, gió đêm thổi qua hành lang dài hun hút làm tà áo hai người tung bay. Khi đã ngồi yên vị bên trong khoang xe ngựa, Tạ Chi lập tức hướng ánh nhìn về phía Nguỵ Hành. Ánh mắt nàng không còn vẻ ngơ ngác vô hại như ở trong điện, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và kiên định.
"Chủ tử, có lẽ vị Tần Thượng cung kia chính là người mà Lưu Diên nhắc tới. Vụ ⓖ·iế·т người diệt khẩu đêm phần lớn là do Từ Ninh Cung làm."
Nguỵ Hành nheo mắt, giọng nói trầm thấp vang vọng trong đầu nàng: "Hôm nay bà lão cáo già đó triệu chúng ta vào chỉ để răn đe và thăm dò xem chúng ta đã nắm được những gì."
"Đúng vậy." Tạ Chi mím môi, vẻ mặt đầy suy tư.
"Chủ tử... Ta còn nghe thấy Lưu Diên nhắc đến ba chữ Thiên Cơ Mạch, mà khi cha ta còn sống, ta đã từng nghe ông nhắc đến ba chữ này. Có khi nào nó là ghi chép của cha ta, mà trong đó lại chứa đựng bằng chứng mà có kẻ hòng che giấu hay không? Lưu Diên nhắc đến, chứng tỏ hắn biết về nó. Liệu có khi nào cũng vì đã biết về nó nên mới phải 𝐜♓ế*𝖙 hay không? Ngày đó ý chỉ ban xuống quá mơ hồ, chỉ nói là trong lúc làm việc cha ta đã để "xảy ra sai sót". Ta không tin lý do này, ta chỉ tin cha mình."
"Hôm nay Thái hậu liên tục dùng chuyện cũ của nhà họ Tạ để đè ép nhuệ khí của ta, chứng tỏ bà ta đã có được thứ mình muốn nên mới đắc ý như vậy. Ta nghi ngờ thứ đồ đó hiện đã rơi vào tay Thái hậu."
Nàng ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt của Nguỵ Hành, hạ thấp giọng xuống một chút.
"Ta... ta muốn nhờ ngài một việc có được không?"
Nguỵ Hành nhướng mày, ra hiệu cho nàng tiếp tục nói.
"Ta muốn ngài giúp ta tìm ra thứ đồ mang tên Thiên Cơ Mạch kia."
Nguỵ Hành nhìn nữ tử trước mặt, khóe môi hắn chậm rãi nhếch lên thành một đư.ờ.ⓝ.🌀 🌜.ⓞ𝖓.ⓖ nguy hiểm, tràn ngập sự tán thưởng.
"Cũng được. Nếu phu nhân đã có lời, đêm nay bản vương sẽ cho người truy tìm thứ mà nàng muốn."
***
Canh ba, Nguỵ phủ vô cùng yên ắng.
Trong mật thất sâu được che phủ bởi lớp lớp rèm lụa, ngọn nến đỏ duy nhất lập lòe đổ hai bóng hai người trên vách tường. Nguỵ Hành lười biếng tựa lưng vào thành ghế gỗ, nhưng bàn tay thon dài, thô ráp của hắn lại đang 𝐬●ıế●𝖙 c𝐡●ặ●🌴 lấy năm ngón tay nhỏ nhắn của Tạ Chi không rời một khắc.
Qua sự tiếp xúc da thịt, tiếng gào khóc hỗn loạn của ba vạn vong linh bám trên người vị Nhiếp chính vương vẫn âm ỉ dội vào thức hải Tạ Chi, nhưng lúc này, nàng đã dần thích nghi được với nỗi đau đớn ấy. Nàng nhắm mắt, dùng luồng khí tức thanh mát của mình để làm dịu đi sự điên cuồng đang chực chờ bùng phát trong huyết quản của hắn.
"Tử Ảnh đã xuất phát được hai canh giờ." Giọng nói trầm thấp của Nguỵ Hành vang lên trong đầu nàng.
Tử Ảnh là đệ nhất ám vệ của Nguỵ phủ, hành tung khó dò, lúc ẩn lúc hiện, được Nguỵ Hành bới ra từ đống xác ⓒ●♓ế●𝐭 ở biên thùy năm xưa, kẻ duy nhất có khả năng ra vào Tử Cấm Thành như đi dạo chốn không người.
Tạ Chi mở mắt, khẽ mấp máy môi đáp lại:
"Từ Ninh Cung canh phòng cẩn mật, Thái hậu lại là kẻ đa nghi. Ta chỉ sợ bà ta không cất nó ở những nơi thông thường."
"Yên tâm, khứu giác của Tử Ảnh đối với mùi ⓜ.á.𝐮 và mực cực kỳ nhạy bén. Thứ Lưu Diên dùng mạng để bảo vệ, Thái hậu có lấy được cũng sẽ để ở nơi mà bà ta có thể tự tay chạm vào mỗi ngày để bản thân có thể yên tâm."
Bỗng nhiên một luồng gió lạnh đột ngột xẹt qua khe cửa sổ 🎋.hé.ⓟ ♓.ờ. Một bóng đen quỳ sụp xuống giữa mật thất, toàn thân quấn trong y phục dạ hành đen tuyền, trên người còn vương sương đêm và mùi tanh nhạt của má.u. Tử Ảnh dâng lên một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét, cung kính hành lễ.
"Chủ tử, phu nhân. Thuộc hạ đã lấy được vật này từ trong hộc bí mật phía sau bức tranh phượng hoàng ở tẩm cung của Thái hậu. Khi lấy đi, thuộc hạ buộc phải hạ thủ hai hộ vệ gác đêm. Tần Thượng cung sẽ phát hiện ra sớm thôi."
Tạ Chi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp sắt. Trên nắp hộp khắc những đường vân cơ quan vô cùng tinh xảo, nhưng ở các khe hở lại ẩn hiện một lớp bột mịn màu tím nhạt.
"Đừng chạm vào." Tạ Chi nói với Nguỵ Hành khi thấy hắn định vươn tay ra.
Nàng lập tức đứng dậy, ra hiệu cho Tử Ảnh lui ra một chút. Là con gái của gia tộc từng đứng đầu Thái Y Viện, Tạ Chi chỉ cần nhìn qua đã nhận ra thứ bột mịn kia.
"Đó là Hủ Cốt Tán, kịch độc phòng trộm của thâm cung. Chỉ cần chạm vào, rất nhanh thôi da thịt sẽ thối rữa đến tận xương, không thuốc nào chữa được."
Tạ Chi bình tĩnh lấy ra một lọ sứ nhỏ chứa thứ nước dung dịch màu xanh lục do nàng tự chế từ nghĩa trang. Nàng cẩn thận nhỏ từng giọt lên khe hộp sắt. Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên kèm theo một làn khói màu tím bốc lên rồi tan biến. Lớp cơ quan bằng sắt khẽ chuyển động, nắp hộp tự động bật mở.
Bên trong là một cuốn sổ bọc da dê cũ kỹ, các góc sổ đã ố vàng. Trên bìa cuốn sổ viết ba chữ rõ ràng: Thiên Cơ Mạch. Nét bút cứng cỏi, có lực. Đây chính là di vật của cha nàng! Nét chữ của Tạ thái y năm xưa. Dù giữa ngàn vạn chữ, Tạ Chi cũng có thể nhận ra được.
Đặc biệt, trên mặt cuốn sổ da dê còn dính hai vệt ⓜá·𝖚 đen. Một vệt đã cũ và một vệt 〽️_á_⛎ còn khá mới. Có lẽ vết m-á-⛎ mới là từ năm ngón tay của Lưu Diên khi ông ta ôm chặt cuốn sổ cầu cứu trước khi bị siết cổ vào đêm qua.
Lồng п𝐠ự-𝒸 Tạ Chi phập phồng dữ dội. Nàng hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay гⓤ-ⓝ 𝐫-ẩ-y vươn ra, dứt khoát chạm vào cuốn sổ.
Một luồng oán khí trời long đất lở, lạnh lẽo thấu xương tủy từ cuốn sổ dội thẳng vào đại não Tạ Chi. Thế giới tĩnh mịch của nàng hoàn toàn sụp đổ. Hai luồng chấp niệm của hai người ↪️𝒽.ế.✝️ khác nhau, đan xen, gào thét dữ dội trong thức hải của nàng.
"Ninh nhi... chạy đi! Di cốt Tiên đế thâm đen vì bị bí thuật phản phệ... Ba vạn binh sĩ biên thùy không phải ✝️·ử т·𝖗·ậ·ⓝ vì quân thù... Họ bị Tiên đế và Thái hậu ԁ_ùп_ℊ đ_ộ_↪️ dược 𝐡ℹ️ế*ⓝ 𝖙*ế để luyện thuốc trường sinh..."
Tiếng thét xé lòng đong đầy tuyệt vọng của cha nàng vang lên từ quá khứ.
"Thái hậu, bà 🌀ⓘế_✞ ta cũng vô dụng... Bà hãy cầu mong bí mật sẽ mãi bị chôn vùi, nếu không Nguỵ Hành sẽ l·ộ·𝖙 🅓·🅰️ các người... Bản danh sách ba vạn binh sĩ bị h●ℹ️●ế●ռ t●ế và mười vạn lượng bạc cứu tế lũ lụt dùng để mua dược liệu ngoại vực... chính là bí mật nằm trong cuốn Thiên Cơ Mạch này."
"Bà lợi dụng ta, é·𝐩 🅱·⛎·ộ·ⓒ ta g, i, ế, t người. Cuối cùng lại quay qua cắn ta, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta. Nói sẽ tha cho gia đình ta, rồi lại quét sạch nhà họ Lưu ta!"
Tiếng th* d*c nghẹn ngào, uất hận của Lưu Diên hòa vào làm một.
〽️.á.⛎ trong người Tạ Chi như đông cứng lại. Đại não nàng chấn động, một dòng 𝖒á_⛎ tươi rỉ ra từ khóe môi đang cắn chặt, nhỏ xuống trang sách da dê.
Nàng không chỉ nghe thấy nguyên nhân cái 🌜●hế●† của gia tộc mình, mà nàng còn chạm vào tử huyệt kinh hoàng nhất của cả triều đại. Ba vạn binh sĩ Thần Sách Quân, những người huynh đệ vào sinh ra tử cùng Nguỵ Hành thực chất là nạn nhân của một đợt 𝐡ı·ế·ռ 🌴·ế tàn bạo, m𝖆-𝓃 𝓇-ợ do hoàng tộc vạch ra để kéo dài tuổi thọ cho Tiên đế và Thái hậu.
Tạ Chi lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất. Nguỵ Hành bước tới như một cơn lốc, dứt khoát vươn cánh tay to lớn ôm chặt lấy eo nàng, kéo nàng sát vào n𝐠ự.🌜 mình. Hắn cảm nhận được sự chấn động tột cùng, nỗi đau đớn và cả sự phẫn nộ đang dâng trào như sóng cuộn trong ánh mắt Tạ Chi. Hắn nheo mắt, giọng nói truyền đi đầy gấp gáp.
"Nàng nghe thấy gì? Cha nàng đã viết gì trong đó?!"
Tạ Chi ngước lên nhìn hắn. Đôi mắt nàng ngập tràn sự xót xa, căm hận và thương cảm dành cho người đàn ông trước mặt. Nàng dùng năm ngón tay 𝒷-ấ-𝖚 ch-ặ-✞ vào cánh tay hắn.
"Chủ tử... Ba vạn quân ở biên thùy của ngài... bọn họ không phải hi sinh trên chiến trường."
Nguỵ Hành khựng lại, toàn thân cứng đờ như hóa đá.
"Họ bị Tiên đế và Thái hậu ♓·ạ đ·ộ·𝒸 vào nguồn nước, dùng 𝖒á·⛎ và sinh mạng của ba vạn người để làm vật tế luyện thuốc trường sinh! Cuốn mạch án này... chính là bằng chứng ghi lại quá trình di cốt Tiên đế bị thối rữa do phản phệ thuật 𝖍_1_ế_п ✝️_ế."
Nàng khựng lại, nước mắt khẽ lăn dài trên má.
"Chủ tử, ngài là người duy nhất sống sót trong đợt 𝖍_❗_ế_𝓃 ✝️_ế đó... không phải do may mắn thoát 𝐜♓-ế-t... Mà bởi vì ngài chính là 'bình chứa' được tạo ra để gánh chịu toàn bộ oán khí của ba vạn vong linh kia!"
Ầm ầm! Mật thất bỗng chốc rung chuyển dữ dội.
Gân xanh trên trán Nguỵ Hành giật mạnh, đôi mắt chuyển thành màu đỏ ngầu như 𝐪𝐮_ỷ dữ bò lên từ địa ngục chỉ trong tích tắc. Sát khí ngập trời từ người hắn bùng phát mạnh mẽ, kình lực vô hình đánh nát vụn chiếc bàn gỗ bên cạnh thành những mảnh vụn.
Hàng vạn vong linh trên người hắn như cảm nhận được sự thật về cái 𝖈♓ế-t thảm khốc của chính mình, đồng loạt gào thét điên cuồng đòi nợ ɱá-u trong tiềm thức của cả hai. Tiếng khóc than, tiếng binh khí va chạm, tiếng thét đòi mạng vang lên chói tai.
Hắn ngửa mặt lên trời, không phát ra tiếng động, nhưng nụ cười trên môi hắn tàn bạo và khát 𝐦_á_𝐮 đến cực điểm. Hắn 💰-ï-ế-† 🌜ⓗ-ặ-𝖙 Tạ Chi trong lòng, bàn tay áp lên cuốn Thiên Cơ Mạch, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về hướng về một nơi xa, để lại âm vang sắc bén trong tâm thức nàng.
"Hóa ra là vậy... Hóa ra Hoàng tộc diệt môn nhà họ Tạ, ɢ·ıế·t Lưu Diên... tất cả đều nhằm che giấu đống xương cốt này."
"Phu nhân, nợ 〽️●á●𝐮 của nhà họ Tạ nàng, và mạng của ba vạn huynh đệ của bản vương... Đêm nay, để ta đánh ván cờ này!"
| ← Ch. 2 | Ch. 4 (c) → |
