Chương 138
← Ch.137 | Ch.139 → |
Cửa ra không biết từ lúc nào đã có cung nhân đứng đó, Thẩm Kinh Châu nhận chiếc đèn lồng thêu từ tay cung nhân, đưa cho Ngu Ấu Ninh.
Một tay vẫn nắm hộp gấm, Ngu Ấu Ninh vội vàng kéo tay áo, đổi tay cầm hộp gấm, rảnh tay nhận lấy đèn lồng thêu từ Thẩm Kinh Châu.
Ánh nến vàng nhạt như những vì sao nhỏ, nhẹ nhàng rơi xuống dưới chân.
Thẩm Kinh Châu không đổi sắc mặt: “Đưa tay. ”
Ngu Ấu Ninh một tay cầm hộp gấm, một tay cầm đèn lồng thêu, mắt mở to ngơ ngác.
Nàng hơi nghi ngờ Thẩm Kinh Châu có phải cố tình hay không.
Thẩm Kinh Châu cười đến ôn hòa, giống như một người tốt bụng dễ gần, biết rõ mà vẫn hỏi: “… Có chuyện gì vậy?”
Ngu Ấu Ninh tức giận mím môi, nhỏ giọng lầm bầm những điều không hay về Thẩm Kinh Châu.
Thẩm Kinh Châu cười cười: “Điện hạ, đưa tay ra. ”
Ngu Ấu Ninh miễn cưỡng, làm theo, bàn tay mở ra, rõ ràng là hộp gấm vừa mới lấy từ giá đựng.
Hộp nhỏ xinh xắn, khắc họa sống động, tinh xảo.
Thẩm Kinh Châu điềm tĩnh thản nhiên: “… Điện hạ thích cái này sao?”
Ngu Ấu Ninh ngẩn ra, rồi gật đầu thật mạnh: “Thích. ”
Đôi mắt nàng chớp chớp, Ngu Ấu Ninh thử hỏi: “Bệ hạ có thể tặng cho ta không?”
Ánh mắt Thẩm Kinh Châu chợt tối lại, cười một cách khó hiểu: “Điện hạ có biết nó dùng để làm gì không?”
Trước đó hắn đã sai người từ Lâu Lan mang về kim bạc, những người dưới không hiểu ý, không chỉ mang về kim bạc, còn mang theo một số đồ vật cổ quái. Mỗi bước mỗi xa
Thẩm Kinh Châu đã vứt mọi thứ, chỉ còn lại chiếc chuông này.
Ngu Ấu Ninh mơ màng ngẩng đôi mắt lên, lắp bắp: “Ta, đương nhiên là ta biết. ”
Nàng lo lắng Thẩm Kinh Châu sẽ làm tổn thương bản thân, một lòng muốn giữ lại chiếc chuông trong tay, Ngu Ấu Ninh nắm c. h. ặ. t t. a. y Thẩm Kinh Châu, giọng nói nhẹ nhàng, như cây liễu đón gió.
“Bệ hạ, tặng cho ta… được không?”
Mắt nàng lấp lánh như sao, rực rỡ tỏa sáng. Ánh trăng bạc như dải lụa tốt, chảy xuống sau lưng Ngu Ấu Ninh.
Khóe môi Thẩm Kinh Châu cong lên: “Được. ”
Giọng điệu hắn chậm rãi, “Chỉ cần điện hạ không hối hận. ”
Ngu Ấu Ninh không hiểu: “... Sao ta lại hối hận?”
Chuông đã ở trong tay, Ngu Ấu Ninh thỏa mãn, trong lòng âm thầm suy nghĩ sẽ giấu chuông ở đâu.
Nghĩ mãi, cuối cùng nàng vẫn giấu chuông bên trong túi hương đeo ở thắt lưng.
...
Thu đi đông đến, vào ngày tuyết trắng rơi đầy kinh thành, Ngu Ấu Ninh cũng nghênh đón sinh nhật của mình.
Ngàn vạn món quà sinh nhật như nước chảy ào ạt vào tẩm điện của Ngu Ấu Ninh.
Ngu Ấu Ninh đứng trước gương, chỉnh lại tóc, mặc vàng phủ bạc, búi tóc cao có đính châu ngọc đá quý, trong gương đôi mắt thu như dòng nước gợn sóng.
Ngu Ấu Ninh mặc bộ váy màu ngọc bích thêu hoa, bên ngoài khoác áo lụa xanh thêu hoa sen, cổ đeo chuỗi ngọc vàng rong.
Eo thon nhỏ nhắn yểu điệu, bước đi nhẹ nhàng.
Đại hôn của Đế Hậu đã được chọn vào mùa xuân năm sau, văn võ cả triều không ai dám coi khinh vị công chúa của tiền triều, người mà ngày xưa ngay cả tên tuổi cũng không ai biết đến.
Hoặc là nhờ tay Triệu Nhị gửi quà, hoặc là mượn cớ của Đa Phúc.
Quà sinh nhật chất đầy phòng kho, ban đầu Ngu Ấu Ninh còn hào hứng, cho người mang ra để thưởng thức.
Sau khi hết hứng thú, lại cảm thấy nhàm chán vô vị.
Danh sách quà tặng của Đa Phúc dài khoảng một trượng, Ngu Ấu Ninh ngẩn người trân trối.
Hiện giờ nàng vẫn sợ lạnh, lò than trong noãn các chưa bao giờ gián đoạn.
Ngu Ấu Ninh giấu chiếc lò sưởi bằng đồng trong tay áo, nghe Đa Phúc đọc danh sách quà sinh nhật từ các phu nhân đưa tới, chỉ cảm thấy buồn ngủ.
Nàng tò mò: “Những cái này… Ta đều có thể nhận sao?”
Đa Phúc cúi người cười nói: “Tất cả đều đã qua sự đồng ý của bệ hạ, đương nhiên là có thể. ”
Núi vàng núi bạc chất đầy phòng, Ngu Ấu Ninh vừa ngạc nhiên vừa muốn trở về địa phủ.
Nàng của hiện giờ không còn là quỷ nhát gan không xu dính túi nữa, Ngu Ấu Ninh bỗng dưng tâm huyết dâng trào, muốn sai sử mấy con tiểu quỷ đẩy cối xây.
Xem thử có thật là tiền có thể sai quỷ đẩy cối xây được hay không. *
*Câu xuất phát từ “Dụ thế minh ngôn” của Phùng Mộng Long triều nhà Minh, mô tả sự quyền lực của tiền bạc.
← Ch. 137 | Ch. 139 → |